View Single Post
  #3  
Old 06-03-2004, 05:19 AM
VietDoll's Avatar
VietDoll VietDoll is offline
Búp Bê Nhí Nhảnh
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 2,416
Default

Những cơn mưa mùa hạ đã đến đẩy mùa xuân qua đi. Đối với Uyển Thanh thì cái mùa xuân kia đã trôi qua thật nhanh, nhưng cũng chậm vô cùng. Bởi vì Thanh đã phải sống trong hạnh phúc và sầu muộn, trong hoan lạc với khổ đau. Những tình cảm đó luôn len lẫn với nhau. Chưa có lúc nào nàng phải sống với tình cảm chua cay ngọt đắng thế này. Ngày tháng trôi qua trong ánh đèn, tiếng đàn lời thơ. Ngày tháng cũng trôi qua trên chiếc ghế tựa cửa ngóng chờ, ngày đến rồi đi. Sáng sáng, chiều chiều, chờ đợi chàng đến! Mỗi khi chàng đến, Uyển Thanh thật vui nhưng cũng thật buồn. Chàng không đến, nàng lại thẫn thờ thương nhớ và đợi chờ. Thế còn tương lai? liệu chàng có cứu được nàng ra khỏi chốn dơ bẩn này không? cưới được nàng chăng? chuyện ấy thậtxa vời, phải chăng chỉ là ảo mộng? Buổi hoàng hôn hôm ấy, Uyển Thanh vẫn ngồi đợi chờ chàng như mọi hôm. Mưa bay lất phất bên ngoài. Hướng mắt về Tây Hồ xa xa. Sóng nước lăn tăn, sông núi mờ mịt. Bất giác Thanh nhớ đến một câu thơ. "Xuân sầu lặng lẽ đi Người say vẫn cứ say Mưa buồn rơi ước lối Hoa hạnh run rẩy buồn Rượu từng giọi rơi sầu Chẳng người bạn tri âm Đêm nay quên thêu áo Có ai tỏ chăng nào... " Lại một đêm trôi qua, Thế Khiêm vẫn không đến. Bảy ngày nay quả thật rất dài đối với Uyển Thanh. Thanh đã khước từ tất cả tiệc tùng, không đàn ca cho một ai thưởng thức, làm giận biết bao người, mẹ nuôi không vui chửi mắng nàng. Vậy mà, đợi chờ... chờ đợi rồi đợi chờ....chỉ có thế... Đôi lúc không khước từ được nàng phải ra đàn cho khách nghe, nhưng với một tâm trạng cực kỳ lo lắng, chỉ sợ chàng đến bất ngờ... nên vui cũng không dám vui. Một vài phút nấn ná với cây đàn rồi nàng cũng cáo từ vì lý do không được khỏe trong người. Vậy mà....tại sao chàng lại không đến? Trong tư tưởng nàng hiện lên bao nhiêu là ý nghĩ... Bữa nay chàng sẽ tới chăng? chàng đã tới rồi chăng? Biết đâu đang đứng ngoài cửa sắp vào? nhưng mà... nhưng mà... chẳng có động tịnh gì cả... mọi thứ thật quá yên lặng... chàng không đến... phải chăng chàng đã quên ta? đúng rồi dù ta có giữ mình thế nào đi nữa, sống nơi này ta đã mang tiếng là "gái thanh lâu" thì quên ta nào có chi là khó? vả lại con người được giáo dục căn bản như vậy, gia đình chàng nề nếp như thế thì làm sao yêu được ta? Không lẽ chàng chỉ xem ta là một đứa con gái để giải sầu muộn? một thú vui qua đường rồi hôm nay chàng đã quên? Không... không... không thể nào như vậy được. Thế Khiêm không thể là người như vậy, ta đã thấy tình cảm chàng cho ta là thật cơ mà? chàng đâu bạc bẽo như thế được? Khiêm cũng biết ta tình cảm với chàng như thế nào cơ mà? Chàng quên ta? Không bao giờ. Sẽ không bao giờ có chuyện đó. Chàng thật yêu ta... Bao nhiêu ý tưởng trong đầu quay cuồng làm Uyển Thanh mệt mỏi, buồn chán, hy vọng. Cuối cùng tất cả như quyện lấy nhau một cách mạnh mẽ khiến Uyển Thanh phải khóc thành tiếng... đến đi chàng, đến ngay đi! Thế Khiêm ơi, em van anh mà... Có tiếng lay động ở cửa. Uyển Thanh giật mình. Chàng đã đến rồi chăng? Quay lại rồi thất vọng! chỉ là Bội Nhi chứ nào phải Thế Khiêm. - Tiểu thư ơi... Bội Nhi bước vào với nụ cười - Dịch công tử... Uyển Thanh thấy tim mình đập mạnh hỏi nhanh: - Chàng đến rồi à? Sao em không mời chàng vào? Nhưng Bội Nhi lắc đầu: - Dạ không phải, Dịch công tử thì không có đến mà chỉ có tiểu đồng của người là Tịnh Nhi đến mà thôi, anh ta nói là thầy của anh ấy phái đến, nói cho cô biết là Dịch công tử không đến được, phải vài ngày nữa mới có thể ghé qua, hỏi cô khỏe không và khuyên cô nên bảo trọng. - Vậy à? Uyển Thanh thấy thất vọng nhưng cũng cảm thấy an ủi. Như vậy là chàng chưa quên nàng. Uyển Thanh hỏi - Sao Tịnh Nhi có còn ở ngoài đấy không em? Uyển Thanh biết Tịnh Nhi là người tâm phúc của Thế Khiêm, có thể tin được. Bội Nhi nói: - Dạ chưa, anh ấy còn đứng đợi ở dưới, đợi xem tiểu thư có nhắn gì không. - Vậy em hãy mời cậu ấy vào đây, chị có chuyện muốn hỏi. Bội Nhi lo lắng: - Cho anh ta vào đây à? Uyển Thanh như hiểu ý. - Thì gọi đến phía phòng khách cũng được. À mà mẹ ta có ở đó không? - Dạ không, người đã đi rồi, nghe nói là sang Ngâm Sương lầu ấy. - Vậy thì em cứ đưa Tịnh Nhi lên đây cho chị! Tịnh Nhi được đưa lên lầu, Uyển Thanh đã ra tiếp nó ngoài phòng khách. Đó là một tiểu đồng thông minh độ khoảng 16 tuổi. Mặt sáng sủa hiền hoà. Trông thấy Uyển Thanh nó gật đầu cung kính: - Dạ thiếu gia nhà con có lời hỏi thăm tiểu thư. Uyển Thanh lo lắng hỏi: - Thiếu gia em có khỏe không? Tịnh Nhi ấp úng: - Dạ khỏe... khỏe... nhưng mà... - Nhưng mà sao? Em hãy nói thật cho ta nghe không có gì phải dấu. Có phải là chàng đang gặp khó khăn ở nhà nên mấy bửa nay không đến được? - Dạ không phải... không... - Vậy thì chuyện gì? em cứ nói đi Tịnh Nhi. Bất kể điều gì cũng nên cho ta biết, đừng dấu. Cái hành vi ngập ngừng đó làm Uyển Thanh nghi ngờ. Cuối cùng Tịnh Nhi đã nói: - Chuyện là thế này... Mấy hôm qua ở nhà công tử không được yên ổn. - Nghĩa là sao? - Giữa thiếu gia với lão gia, lão thái thái có chuyện tranh luận không vui, mà giữa thiếu gia và phu nhân cũng có chuyện cãi nhau nữa. Uyển Thanh lo lắng hỏi dồn: - Chuyện gì vậy? chuyện gì đã xảy ra, em hãy nói nhanh đi. Tịnh Nhi cúi đầu: - Dạ nô tài không dám nói. - Em cứ nói đừng lo gì cả. Uyển Thanh nài nỉ! - Nguyên do là sao? phải vì ta chăng? Tịnh Nhi ấp úng - Vâng, đúng vậy tiểu thư ạ! Uyển Thanh buồn buồn: - Lão gia của em làm gì biết được chuyện này? mỗi khi đến đây hoặc ra về thiếu gia em kín đáo lắm mà? Tịnh Nhi đáp: - Chuyện của tiểu thư với thiếu gia, lão gia đã biết từ lâu nhưng lần cãi nhau này, không phải là chuyện thiếu gia đến đây. Lão gia bảo thiếu gia đến đây chơi giải trí thì không sao... Đằng này tại vì... tại vì... Thiếu gia đòi phải cưới cho được tiểu thư về nhà nên lão gia... - Lão gia không đồng ý phải không? - Vâng, lão gia nói... - Nói sao? - Người nói là... nói là... thiếu gia có muốn cưới thêm vợ nhỏ thì không sao... cứ chọn ra một người đàng hoàng, lão gia sẽ cho người đến hỏi hoặc cứ chọn trong đám a đầu, chứ không bao giờ... không thể nào... - Ta hiểu rồi. Rồi thiếu gia của em nói sao? - Thiếu gia và lão gia cãi nhau một trận quá chừng, thiếu gia nói cô nương tuy là người ở đây nhưng vẫn trong sạch như bao nhiêu tiểu thư đài cát khác. Văn thơ, âm nhạc, lễ nghĩa tiểu thư đều biết hơn cả các cô gái nhà lành. Lão gia bảo đàn bà mà biết nhiều quá thì sẽ hay lý sự, biết càng ít thì càng tốt. Lão gia còn nói....nói là... cưới cô... sẽ làm bại hoại gia phong. Uyển Thanh cắn môi. - Rõ ta đoán thật không sai. Còn vợ của chàng thế nào? - Phu nhân quyết liệt không chịu. Phu nhân nói cha của bà ta là Du lâm học sĩ, bà ta là tiểu thư của một đại gia. Bây giờ nếu thiếu gia rước gái thanh lâu về sẽ làm nhơ bà ta. Phu nhân có thể chấp nhận một con a đầu làm nhỏ chứ không bao giờ muốn chung nhà với gái thanh lâu. Nếu thiếu gia cương quyết rước tiểu thư về thì bà ta sẽ dọn về nhà của cha ruột ngay lập tức. Uyển Thanh quay mặt nhìn ra cửa, yên lặng ngồi bất động thật lâu. Trong phòng hoàn toàn yên lặng. Tịnh Nhi và Bội Nhi đứng đó, chẳng ai dám lên tiếng. Thời gian cứ thế trôi qua. Rồi cuối cùng Uyển Thanh cũng trở về với thực tại. Sắc mặt nhợt nhạt, nàng nhìn Tịnh Nhi hỏi: - Mấy ngày nay, hẳn thiếu gia của em buồn lắm phải không? - Vâng, người không ngủ được, cứ thở vắn thở dài, rồi lại uống rượu, rồi lo lắng cho cô nên bảo tôi đến đây. Uyển Thanh suy nghĩ một lúc rồi quyết định. - Tịnh Nhi, em hãy về nói lại với thiếu gia là ta cảm ơn lời thăm hỏi của chàng. Nói với chàng đừng vì ta mà cãi nhau với vợ con, cha me, vậy thật là bất hiếu lắm. Hãy nói với chàng ta biết lão gia sẽ không bao giờ đồng ý nhận ta huống chi là vợ của chàng. Người đâu có đời nào chấp nhận ta. Ta cũng biết với hoàn cảnh hiện tại ta nào có xứng với gia cảnh của chàng....vì vậy em hãy về nói với thiếu gia, chuyện giữa ta với chàng coi như chấm dứt từ đây. Nói xong Uyển Thanh đứng dậy, đi vào phòng, vừa đi vừa nói: - Tịnh Nhi, em hãy đợi ta một tí nhé. Ta sẽ viết ít chữ cho chàng. Và Uyển Thanh vào trong, lấy giấy bút ra viết: Mưa giá chận mùa xuân Khói mây hoàng hôn tận Đứng đây lòng đau nhói Tựa cửa để chờ ai Lòng buồn cùng ai tỏ Cô đơn chỉ một mình. o0o Chốn phong trần ai bảo Đến đi chẳng tự mình Bướm ong rồi đến mãi Buồn nhớ ngồi thâu đêm Gởi đây lời nhắn nhủ Tình cũ đã tàn phai. Xếp mảnh giấy lại giao cho Tịnh Nhi, rồi bảo nó mang về ngay. Tịnh Nhi thấy sắc mặt Uyển Thanh không vui nên không dám hỏi thêm gì, vội vã cáo từ. Khi Tịnh Nhi đi rồi, Uyển Thanh mới khép cửa lại dặn dò Bội Nhi là tối nay không tiếp một ai. Suốt đêm nàng giam mình trong phòng. Không ăn uống gì, không nói năng với ai. Chỉ lặng lẽ ngồi nhìn ra cửa. Bội Nhi lo lắng van nài: - Tiểu thư ơi, tiểu thư làm sao vậy? nếu buồn, đau khổ thì tiểu thư cứ khóc, chứ đừng ngồi như thế này thì sẽ bệnh mất. Em biết tính làm sao? Nhưng Uyển Thanh vẫn lặng lẽ ngồi đó, không khóc mà cũng không động đậy, nàng như đã biến thành gỗ đá. Bà mẹ nuôi cũng vào xem mấy lượt, khuyên nhủ nhưng nàng vẫn ngồi yên bất động. Không khuyên được gì bà ta bỏ ra ngoài nhưng dặn Bội Nhi đừng để cho Uyển Thanh buồn quá rồi làm liều. Nhưng Uyển Thanh nào có ý tự sát! nàng chỉ đau buồn đến độ muốn biến thành gỗ đá vô tri. Và như thế đến nửa đêm. Bội Nhi dùng hết lời lẽ thiệt hơn khuyên nhủ nhưng Uyển Thanh vẫn không nói năng gì. Trong lúc hết cách thì dưới lầu có tiếng gõ cửa dồn dập, rồi tiếng mở cửa, tiếng chân người chạy vào, có người kêu: - Ồ, Dịch công tử, tại sao khuya khoắc thế này lại đến? Uyển Thanh nghe thấy giật mình. Nhìn thẳng ra cửa. Bội Nhi mừng ra mặt như gặp được cứu tinh, miệng cô nhỏ líu lo: - Thiếu gia, rốt cuộc rồi cũng đến! Vào nhanh, vào nhanh cứu tiểu thư đi! Thiếu gia không đến chắc cô tôi chết mất. Thế Khiêm xồng xộc bước vào, đẩy cả Bội Nhi qua một bên. Người chàng đầy mùi rượu, quần áo xốc xếch. Chàng xông thẳng đến trước mặt Uyển Thanh, đặt mạnh lá thơ xuống bàn, lớn tiếng: - Đây là cái gì? phải của em viết không? Uyển Thanh, em hãy nói đi! Em là cái đồ vô lương tâm!! Em phải biết là vì em tôi phải cãi vã với cha mẹ muốn bể nhà. Vậy mà em còn có thể nói một cách nhẹ nhàng "gởi đây lời nhắn nhủ, tình cũ đã tàn phai!" được sao? như vậy là hết rồi à? Sao lại dễ dàng như thế được? Em muốn tuyệt tình với tôi? phải vì gã họ Châu kia muốn cưới em phải không? Con người em thật đúng là bội bạc. Hãy nói đi! nói đi! Gần suốt đêm, Uyển Thanh đã ngồi đó với bao nỗi đắng cay buồn tủi. Bây giờ lại bị người mình yêu mắng chửi, tủi nhục. Cái ấm ức trong lòng bịt kín, bỗng chốc như như bị khơi ra. Uyển Thanh đứng bật dậy, mặt tái ngắt, định nói cái gì đó nhưng chưa kịp thì thân thể đã bị ngã nhào... Bội Nhi thấy vậy hét lên, chạy tới đỡ nàng: - Cô ơi cô! Cô ơi! Thế Khiêm nghe Bội Nhi nói giật mình. Tỉnh hẳn rượu, vội cúi xống đẩy Bội Nhi qua và đỡ Uyển Thanh lên giường. Bội Nhi vừa khóc vừa nói: - Cô tôi đã khổ nhiều rồi, tôi nghĩ gặp được thiếu gia sau này sẽ hạnh phúc hơn, không ngờ thiếu gia lại mang dến cho cô tôi thêm nhiều đau khổ. Thế Khiêm ôm Uyển Thanh vào lòng hét: - Đem nước gừng đến đây! ngươi còn ngồi lảm nhảm đó sao không mang nước gừng đến đây ngay chứ? nhanh lên! Bội Nhi nghe nhắc, giật mình vội vàng chạy ra ngoài. Chẳng mấy chốc dưỡng mẫu của Uyển Thanh và các người sống trong thanh lâu cũng vội đến. Không khí hỗn loạn. Nước gừng đã mang đến, rồi quạt....thật lâu Uyển Thanh mới tỉnh. Vừa mở mắt ra nhìn thấy Thế Khiêm, nàng "oà" thành tiếng rồi nức nở khóc. Uyển Thanh đã khóc được làm mọi người yên tâm. Mẹ nuôi giận dữ hết nhìn Thế Khiêm rồi nhìn Uyển Thanh: - Thôi được rồi... Dịch công tử. Chuyện này do cậu gây ra thì tự dàn xếp đi. Nói xong tất cả bỏ ra ngoài. Uyển Thanh vẫn khóc mùi mẫn. Thế Khiêm thì ngồi bên mép giường đau khổ nhìn Uyển Thanh, lòng chàng thấy hối hận vô cùng. Chàng không biết phải làm sao, nói gì để xoa dịu nỗi buồn của người yêu. Nhưng cuối cùng rồi Thế Khiêm cũng lên tiếng: - Hãy tha thứ cho anh, Uyển Thanh. Ở nhà bị mọi người làm căng thẳng quá, rồi anh lại vì uống rượu nên không tự chủ được mình, anh không biết đã nói gì. Anh chỉ không chịu nổi khi đọc mấy lời thơ chia tay của em. Hãy tha thứ cho anh. Tha cho anh nhé Uyển Thanh. Uyển Thanh nhìn Khiêm rồi lại khóc. - Thế Khiêm! Thế Khiêm ơi! em phải làm sao đây? chúng ta phải thế nào? làm sao bây giờ? Thế là hai người lại cùng nhau rơi lệ, cùng nhau đau khổ nhưng lại không thể nào xa nhau. Còn bên nhà họ Dịch thì sao? suốt cả mùa hè, trong phủ cứ căng thẳng với những tranh luận, mắng chửi, cãi nhau. Hạnh phúc êm ả như bị biến mất. Thế Khiêm tuy là con một, được cha mẹ cưng chiều, nhưng thương là thương chứ gia pháp rất nghiêm khắc. Trong mắt của những người già cái gì đã gọi là khuôn phép, là của tổ tiên truyền lại thì không có quyền thay đổi. Nhất là vấn đề gia phong.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn