Ðề tài: ThƯƠng BuỒn
View Single Post
  #328  
Old 05-16-2012, 04:36 AM
thănglong thănglong is offline
Nhóm Mài Mực
 
Tham gia ngày: May 2012
Bài gởi: 234
Default

Trích:
Nguyên văn bởi lehong View Post



TRỜI ĐỔ CƠN MƯA

Nhớ một hôm nào trời trút mưa
Anh, em núp dưới bóng hàng dừa
Ngờ đâu dông bão trời sấm sét
Như trách như hờn kẻ trú mưa !

Có lẻ trời cao biết trước rồi
Hai người rồi sẽ phụ nhau thôi
Kẻ ham sang cả, người phận bạc
Số đã định rồi phải thế thôi !

Xui khiến một ngày trời đổ mưa
Cha em ngã bệnh viêm ruột thừa ?
Xuất hiện kịp thời chàng trai trẻ
Sang giàu hào hiệp sẵn có dư

Người đã giúp tiền cứu cha em
Ơn kia nghĩa nọ em đáp đền
Lấy người để trợ khi gia biến
Chớ hổng thương gì kẻ chửa quen ?

Em muốn theo anh trốn thoát đi ?
Nhưng ngại phải mang tiếng vô nghì
Thế nên hờn trách em chi nữa
Em hãy an lòng khoác vu qui

....LEHONG.....
Tiễn biệt người đi một chiều Mưa
Thương em thân phận Thúy Kiều xưa
Mộng dệt ban đầu đành tan vỡ
Nghiệt ngã dòng đời đưa đẩy đưa...

Người bước sang ngang , người lỡ đò
Người ôm tình lạnh , người nằm co
Trời bắt vậy đành cam chịu vậy
Hoa chớ rũ buồn xơ xác xơ...

Quen nhau ngày ấy , một chiều Mưa
Sóng bước bao ngày , đưa đón đưa...
Mai này sánh bước bên người khác
Tim em hình bóng anh có thừa?

Rồi từng đêm đến , đến từng đêm...
Em có say nồng , giấc ngủ êm
Tình cũ phai dần theo năm tháng
Hay là nhung nhớ mỗi dầy thêm?

Vàng Thu trút lá buổi phân ly
Hờn trách nhau chi , trách được gì?
Lưng trời lẻ bóng vì sao xẹt
Thầm ước ... Giá người đừng vu qui...

[/size]
Trả Lời Với Trích Dẫn