THỨC GIẤC
Anh giật mình thức giấc lúc nữa đêm,
Cảm thấy lạnh trong lòng thèm hơi ấm,
Nghỉ về em anh càng thương nhớ lắm,
Không biết rằng em đang sống ra sao ?
Nhớ như in từ một buổi hôm nào,
Nụ cười buồn trong ước mơ vô vọng,
Giờ đôi ngã hai người hai chiếc bóng,
Một kiếp đời sầu khổ thuở nào nguôi ?
Kể từ đây đã vắng mất tiếng cười,
Trái tim vở tìm vào trong giấc ngủ,
Để cố quên những gì là quá khứ,
Hiện tại nầy, mù mịt ở tương lai !
......NESM.....
PHƯƠNG NẦY EM CÓ BIẾT ?
Anh ở phương nầy em phương kia
Trờ Đông nhò giọt gío khuya lạnh lùng
Phương Tây trời đã sang đông
Ngàn Bông hoa tuyết phủ đầy lối đi
Anh về ôm mối tình si
Của nguời em gái xuân thì phương Đông
Những mong kết mối tơ hồng
Xe duyên chỉ thắm chờ mong bao ngày
Ngờ đâu trót lỡ chuyến bay
Em đà bên ấy vui say tình nồng
Nay thì em đã có chông
Muộn màng em đã sang sông mất rồi
Thôi đành sống cảnh đơn côi
Kiếp đời phiêu bạt nổi trôi một mình
......Lehong......