Ðề tài: ...tiếp theo....
View Single Post
  #36  
Old 08-26-2012, 06:28 AM
AiTinh's Avatar
AiTinh AiTinh is offline
@->Trùm Yêu...*muahzz*<-@
 
Tham gia ngày: Aug 2008
Nơi Cư Ngụ: In your heart :)
Bài gởi: 2,741
Default

Trích:
Nguyên văn bởi cafe234567cn View Post
Cảm ơn anh Thăng Long và chị Ái đã có lần lắng nghe em.



Thật ra em tới cái diễn đàn này đúng là chỉ để "chơi" thôi, nhưng qua cái sự dạo chơi em cũng "học" được nhiều điều. Nên em nói với chị Ái là bàn chơi là vậy. Anh Thăng Long cũng nói "Đạo" là bao la rộng lớn, anh hỏng dám bàn sâu, bàn rộng quá sợ không kham nổi, nên em mới nói với các anh chị là mình bàn chơi, mình biết sở học mình không tới mà cũng lạm bàn nghĩa là chơi, chơi mà học chứ sao mà thiệt được chị Ái? Ái có chắc là những điều Ái nói là khuôn vàng thước ngọc, đúng hết trên mọi nẻo đường "Đạo" không? Dĩ nhiên là Ái đâu có dám liều lĩnh nói như vậy. Nên em nói "chơi" nghĩa là chúng ta sẽ cùng nhau nói, nói ra xem cái nào đúng, rồi ai muốn quyết sao thì quyết, nghe theo cái nào thì nghe.. Có thể là chả ai nghe ai, thường là vậy.. cũng lạ lắm anh chị à..

Và lúc em rủ Ái bàn chơi nghĩa là em rủ anh chị dạo chơi vào con đường ấy, khu rừng ấy, có lúc nào gặp hoa thơm cỏ ngọt, hay đúng chiếc lá mà Phật đã từng trao thì cứ hái, cứ nhặt còn không thì xem hoa ngắm cảnh thôi nha.. Ý của chữ "chơi" là thế.

Em thì trót nghe lời cái ông giáo sư trẻ con " Cù trọng xoay" ông ấy bảo hãy tư duy như trẻ con, chỉ có tư duy như trẻ con thì lúc nào cũng vui, thế nên với em lúc nào cũng là "chơi", vâng, cứ thể em "chơi" từ sáng đến chiều..



Em đâu có nói với chị Ái là: "chị bắt buột em phải nhìn nhận là chị nói đúng hoàn toàn đâu" mà chị giải bày là "đâu ai ép em đồng ý".
Em đang nói là, chị Ái, em không đồng ý với những ý kiến của chị với anh Thăng Long ở những reply trên nhưng vì phép lịch sự, nên rút lui để không làm cày xới cái NKOL của chị Ái nên em mới không nói. Ý em là em rất là nhìu chuyện nhưng em vẫn "im mồm" để cho cái topic chị gọn gàng ngăn nắp.





Chị Ái,

Em nói không dám vô là để diễn tả cái hoàn cảnh: " muốn vô lắm ý nhưng mà ngại qué".

Còn chị Ái thì nói :" hỏng vô thì thôi, đâu dám ép em vô, em hok vô thì có Bờm, TNC, Lỳ, Huynh TL.. nhìu ngừi nữa vô chơi với chị, ai cần."


"Ai cần" đó là em thim vô, để nghịch thôi, cho giống mấy đứa trẻ con hay nói với nhau kiểu đó. Có phải người lớn lắm lúc tâm hồn cũng trẻ con lắm phải hok?

Em love "giáo sư Cù"

Em còn muốn nói nhiều lắm ý (sở trường của em là chọc ngoáy thiên hạ đó). Nhưng mà em nghĩ, đối với chị Ái nói qua nói lại tức là dễ làm sản sinh thêm những hiểu lầm khác nữa, như là không hiểu chỗ này, bực chỗ kia. Mà em thì "iu chị Ái" thôi rồi luôn. Nên em không nói thêm nữa..


Thanks các anh chị.


---
hihihihi bé Cafe,

Những giải thích và cách nói chuyện của em trong cái reply này thì rất dễ thương và thân thiện :)

Em có biết không khi nói đến cafe là người ta nghĩ ngay đến cái đa dạng của nó, mỗi người uống cafe đều có khẩu vị khác nhau. Lúc cà phê đen đậm đặc nóng không bỏ đường, lúc cà phê sữa nóng, lúc cà phê đen nóng bỏ đường, lúc cà phê sữa đá và lúc sữa nhiều, lúc sữa ít...v...v.....! Nhưng mà chung quy thì vẫn là người nào thích uống cà phê kiểu nào thì cũng được gọi là người thích uống cafe !

Chị biết em Cafe tuy thích chọc phá như vậy nhưng mà lòng của em thì trong sáng, chỉ đôi lúc em thích chơi chung với mấy anh chị, và cảm thấy như muốn anh chị quay về thời trẻ trung nên.......mỗi bữa cho uống một ly cà phê khác nhau..............

Trích:
Ái có chắc là những điều Ái nói là khuôn vàng thước ngọc, đúng hết trên mọi nẻo đường "Đạo" không? Dĩ nhiên là Ái đâu có dám liều lĩnh nói như vậy.
Chị chưa bao giờ dám nhận những lời lẽ của chị là "khuôn vàng thước ngọc", chị chỉ là một hạt cát sữa sa mạc hay là một giọt cafe trong ly cafe thôi nên đâu có tư cách để dạy đời ai, hay là để nói chắc chắn lời chị nói là đúng hết đâu. Chị chẳng qua chỉ đem những gì chị học hỏi được để chia xẻ lại, đôi lúc diễn tả lại cái sự thật của cuộc đời, rồi thì trúng vào hoàn cảnh của ai... người đó sẽ nghiền ngẫm và thấy chí lý ! Còn cũng có lúc người ta bất đồng ý kiến vì người ta không suy nghĩ giống chị. Phải có hai dạng người này tồn tại, thì chị mới nhận thức được và cố gắng hơn nữa chứ em ! Nhiều lúc không phải là biết nhiều hiểu rộng mới nói. Mà quan trọng mình nói đúng chỗ, đúng lúc, đúng trường hợp thì mới có giá trị. Hiểu biết nhiều kiến thức rộng mà áp dụng sai chỗ thì cũng không có hiệu quả cao ! Lời lẽ của chị xuất phát từ tấm lòng của chị, có giá trị với em hay không thì chị đã nhìn thấy được rồi. Nên chị rất vui :)

Nhưng mà có điều này em nên biết để hiểu thêm tấm lòng của chị. Ví dụ: Trong một nhóm có 12 người. bé "A" nói một câu vừa vô lễ và bất lịch sự có thể chị ái cho là không sao. Nhưng nếu câu nói đó làm cho 10 người khác cảm thấy là khó chịu, mặc dù họ không thèm nói gì! Vậy thì dĩ nhiên là có vấn đề rồi. Chị ái không khó chịu có thể là vì chị ái đã nghe quen rồi, cũng có thể chị ái đã không chấp nhứt, cũng có thể là chị nhìn sự việc hơi khác (bởi "A" còn quá trẻ) ! Nhưng 10 người kia dĩ nhiên họ cũng không ai giống ai, mà họ đều lấy làm khó chịu thì tất nhiên lời nói của "A" là sai và làm cho người khác không hài lòng. Và cho dù chị ái thấy bình thường nhưng vẫn biết "A" đã sai. Nếu biết "A" đã sai và làm mọi người không vui thì chị ái sẽ sẵn sàng chỉnh sửa và nói với "A" là "A" đã sai. Tính chị là vậy đó. Chị chỉ thấy cần nên help những người như vậy để họ trở nên hoàn thiện hơn và được mọi người xung quanh thương mến. Còn những người đã quá dễ thương và tốt rồi, chị không để ý tới nhiều......vì chị biết là cơ hội mà họ làm cho người ta ghét......... rất là mong manh :). Trong trường hợp này...... "A" không thể nói là "A" đúng được (bởi ngoan cố không chịu chấp nhận cái sai). "A" có quyền ghét chị, nhưng mà chị vẫn vui bởi vì đổi ngược lại "A" ghét một mình chị mà lại được thêm 10 người nữa thương mến !!! Nếu một ngày nào đó khi "A" suy nghĩ kỹ rồi và "A" sửa đổi thì có phải sau này càng có nhiều người thương mến "A" không??? Lúc đó "A" sẽ thương chị gấp 2, chứ không còn ghét chị nữa

Khi bàn luận hay thảo luận về Tôn Giáo hay Đạo thì không có người nào có đủ tư cách để cho là mình đúng hết hoàn toàn. Nếu ai dám nói như vậy thì là người ngông cuồng và tự đại rồi em à. Ngay cả những bậc Thầy, Sư tu lâu năm, là người tu chánh đạo thì người ta càng phải khiêm tốn và càng học, càng tu tập lâu năm thì họ lại càng biểu hiện tính khí thật khác người thường, đáng kính phục !

Nhưng cũng có nhiều người xưng là tu tập 10 năm, 20 năm mà mở miệng ra là nói "nhảm", nói "bậy bạ", và còn cho là phải đi theo con đường của họ mới mau thành Phật. Còn kinh điển của Phật thì họ cho là "đồ giả", họ không tin ! Nhưng cũng chính họ lại đi copy and paste kinh điển ấy để rồi đem ra cãi lý, cãi không xong và rồi hạ lưu hơn nữa là đem Mẹ mình ra làm ví dụ và miệt thị Mẹ mình hòng chứng minh tất cả đàn bà trên thế gian là xấu xa và chẳng ra gì. Rồi còn quay lưng lại nói là "chính Đức Phật" là người nói xấu đàn bà trước !!! Đã bắt đầu sai, tội lỗi ngập đầu mà không biết ! Thì những loại người này không xứng đáng làm một Phật Tử chân chính !!!

Bởi vì em cứ lo vui vẻ với cái tư duy trẻ con nên mới nói "bàn chơi" áh ! Em chỉ nói ngắn gọn như vậy dĩ nhiên là chị ái mới nói thế kia. Chứ ngay từ đầu em nói là chia xẻ học hỏi thì chị đâu có nói thế. Chị cũng nói là "thắc mắc nghiêm túc", và bàn luận hay thảo luận. Chứ chị cũng đâu có nói là "thiệt"... nhưng mà quan điểm của chị là bàn luận và thảo luận, chia xẻ, học hỏi những thắc mắc nghiêm túc...trong tinh thần hòa ái! Còn quan điểm của em là "bàn chơi", nhưng em giải thích cũng có cái lý riêng của em !

Còn nói về tư duy trẻ con. Đôi lúc người lớn cũng muốn quay về cái thời trẻ con, thơ ấu. Tại sao??? Khi trưởng thành con người ta có nhiều điều lo âu và suy nghĩ ! Người ta phải đương đầu với nhiều gian khổ, khó khăn trong cuộc sống. Người ta phải tự gầy dựng bằng chính đôi bàn tay của mình, phải tự chăm sóc một mái ấm gia đình, phải có trách nhiệm với gia đình và xã hội nữa ! Vì thế mà đôi lúc người ta muốn vô tư như một đứa trẻ con, để sống hồn nhiên không lo nghĩ !

Nhưng không phải lúc nào sống kiểu tư duy trẻ con cũng sướng hết đâu à. Đã là còn trẻ con thì suy nghĩ chưa tới, chưa có thấu chuyện đời. Ăn chưa no, lo chưa tới. Mọi sự cũng là do cha mẹ lo lắng cho trẻ con. Là trẻ con chỉ biết nhõng nhẽo, mè nheo, vòi vĩnh với người lớn. Nhưng trẻ con lại không thể làm chuyện quan trọng và cũng không hiểu trách nhiệm là gì ! Vì thế chỉ có thể làm một lúc thôi, rồi quay về thực tế và hiện tại. Chứ mà sống kiểu đó, thì trừ khi là bị bệnh nên tinh thần đầu óc bị ngây ngô như đứa trẻ mà thôi. Còn ngoài ra ít có người lớn nào muốn trở thành như vậy lắm. Vì nếu mà cứ thích kiểu trẻ con ấy sẽ sớm mất hết đi những gì mà họ hiện đang có trong hiện tại !

Cũng có những người không bao giờ người ta muốn nghĩ tới hay là muốn quay về thời trẻ con......vì người ta có một thời thơ ấu bất hạnh không muốn nhìn lại. Một quá khứ mà lẽ ra tuổi thơ hồn nhiên vui đùa, họ lại trải qua bằng nước mắt và sống một cách khốn khổ ! Hoài niệm quá khứ chỉ khiến con người ta càng thêm đau lòng hơn thôi, vì những khao khát, ước ao của tuổi thơ vẫn còn in hằn trong ký ức mỗi khi nghĩ đến lại ùa về !

Đôi lúc cũng hoài niệm quá khứ, những kỷ niệm thời thơ ấu, trẻ con thật dễ thương..........nhưng quá khứ chỉ là quá khứ ! Nó là cái móc để đánh dấu thời gian đã trôi qua, và con người ta đã lớn khôn, trưởng thành. Thời gian đã trôi qua không thể nào quay lại được !

Trích:
Còn chị Ái thì nói :" hỏng vô thì thôi, đâu dám ép em vô, em hok vô thì có Bờm, TNC, Lỳ, Huynh TL.. nhìu ngừi nữa vô chơi với chị, ai cần."
Ý... cái này là em nhõng nhẽo với chị ái nữa hả Cafe. Ý chị ái giải thích cho em hiểu là em bảo em ngại không muốn vô......... , chị mới nói là ngoài em ra các anh chị em khác quan tâm tới chị thì cũng ra vô cái trang nhật ký của chị để mà thăm hỏi hay cho comments. Nếu em quan tâm chị ái em cũng có thể làm như các anh chị em khác mà không cần phải ngại ! Còn thêm vô "ai cần" cái tư duy trẻ con của em.... để mà kéo chị về tuổi ấu thơ nữa !! Ừ thì để chị ái về tuổi trẻ con với em để hai chị em vui vẻ một chút nha...,

Không vô thì thôi, không ai quan tâm chị hết, em cũng giận giỗi nữa thì để một mình chị tự tình.........với cái góc NKOL nhỏ bé của chị. Nhưng mà hỏng vô thì hỏng vô luôn nhe, chứ đứng rình rình đọc rồi....trốn, mà thôi không thèm kể cho em nghe nữa đâu. Em cũng đâu có biết chuyện gì đã xảy ra với chị trong vòng mấy ngày qua đâu. Nhưng mà chị vẫn dành thời gian cho em, chứng tỏ là thương em nhiều rồi còn gì?! Nếu có ngày nào đó em sẽ không bao giờ còn nhìn thấy được những dòng chữ chị ái "rày" em nữa, thì vô nghe lại bài "if tomorrow never comes" thì em cũng đừng có nhớ rồi...khóc nhe... lúc đó là em hết làm trẻ con rồi áh

Để chị có thời gian sẽ vô nấu cơm cho em ăn.....không thôi em nói chị ái bỏ đói rồi...........nhõng nhẽo, mè nheo nữa áh :)

with love,
chị ái
__________________



Thương yêu trải hoa từ bi nở rộ
Khắp gian trần mừng rỡ giữa hoan ca
Yêu thật nhiều yêu say đắm thiết tha
Yêu nhân loại thiện lành ...tâm bác ái !


Trả Lời Với Trích Dẫn