ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 41
Cá Chậu Chim Lồng
Đồ Thúc Phương quả nhiên là người có ảnh hưởng lớn nhất sau Trác Kiều trong phủ đại long đầu.
Ngày hôm đó hai gã được miễn không phải làm các công việc tạp dịch trong nhà bếp, chỗ ở cũng được chuyển tới khi dành riêng cho các gia tướng, mỗi gã còn được hẳn một căn ngọa thất rộng rãi. Hai gã nhiều năm nay đã ngủ chung với nhau không rời nửa bước, nhất thời cũng cảm thấy không quen, nhưng cũng cảm thấy rất mới lạ.
Khi rảnh rỗi Tố Tố cũng thường đến thăm hai gã, còn may áo mới cho hai gã, tình cảm tỷ đệ càng thêm nồng hậu và ấm áp.
Đồ Thúc Phương cũng rất có cảm tình với hai gã, đem cả pho Cầm Nã Tiệt Mạch Thủ mà y tinh thiện nhất truyền cho hai gã, ngoài ra còn chỉ điểm thêm các loại võ công khác nữa. Y có thể làm tổng quản của phủ đại long đầu, tự nhiên khong không phải vì may mắn. Trên giang hồ y cũng được coi là nhân vật phong vân, ở trong quân Ngoã Cương, luận về võ công y chỉ kém sút so với Trác Nhượng, Lý Mật và Vương Bá, hai gã được cao thủ như vậy chỉ điểm, tự nhiên là tiến bộ thần tốc, đột phi mãnh tiến.
Khi dạy thuật điểm huyệt cho hai gã, Đồ Thúc Phương đã nói: "Mạch khí của mỗi người cũng giống như các đường vân trên ngón tay, không ai giống ai, lại chuyển lưu biến đổi theo thời tiết khí hậu, vì vậy cần phải biết chớp thời cơ, linh hoạt biến hoá, bằng không khó mà đạt được hiệu quả như mong muốn."
Khấu Trọng vui vẻ nói: "Chuyện này thì dễ, chỉ cần đẩy vào một đạo chân khí, sau đó để nó tùy ý lưu chuyển, vậy thì có thể biết được thực hư rồi."
Đồ Thúc Phương giật mình chấn động nói: "Tùy ý lưu chuyển? Có phải Khấu huynh đệ muốn nói sau khi đẩy chân khí vào nội thể người khác, vẫn có thể cảm ứng được tình trạng của luồng chân khí đó sao?"
Từ Tử Lăng gật gật đầu: "Chính là như vậy, chúng tôi thường hay làm vậy mà! vui lắm!"
Đồ Thúc Phương lộ vẻ không dám tin vào điều mình vừa nghe được: "Cảnh giới này e rằng ngay cả đại long đầu cũng không làm được. Lẽ nào Trường Sinh Quyết lại lợi hại như vậy?"
Nhiều ngày sớm tối bên nhau, kẻ dạy người học, hai gã Khấu, Từ đã đem hết mọi chuyện cũ kể cho Đồ Thúc Phương nghe, vì vậy y mới biết rõ nguồn gốc võ công của hai gã. Khấu Trọng nhảy lên nói: "Chẳng trách mà Vũ Văn Vô Địch cũng bị chúng ta đánh cho ôm đầu chạy như chuột nhắt, thì ra nội công của chúng ta đặc biệt như vậy."
Đồ Thúc Phương thất thanh thốt: "Tiểu huynh đệ nói có phải Vũ Văn Vô Địch của Vũ Văn phiệt hay không?"
Chuyện này hai gã còn chưa nói với Đồ Thúc Phương, thấy y ngạc nhiên như vậy liền ngồi xuống kể lại. Đồ Thúc Phương lắc đầu nói: "Thêm một thời gian nữa, e rằng ngoại trừ Ninh Đạo Kỳ ra phải thêm hai vị tiểu huynh đệ vào nữa mất. Trước đay khi ta học Cầm Nã Tiệt Mạch Thủ với ân sư, luyện cả ba năm trời mới đạt được chút tiểu thành. Hai người chỉ học ba ngày đã thông thạo tự nhiên, chỉ là thiếu chút hỏa hầu, nói ra thật không biết có người tin hay không nữa."
Khấu Trọng đang định lên tiếng thì có người chạy tới báo cáo, Trầm Lạc Nhạn đã đến. Đồ Thúc Phương sớm đã biết chuyện giữa hai gã và Trầm Lạc Nhạn, bèn nói: "Cho ả ta ăn gan hùm cũng không dám ngông cuồng vọng động ở nơi đây. Để ta đi cùng hia tiểu huynh đệ xem ả định làm trò hoa dạng gì?"
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng nhìn nhau cười khổ, bởi hai gã vẫn giấu Đồ Thúc Phương chuyện liên quan đến Dương Công Bảo Khố, đương nhiên sợ Trầm Lạc Nhạn sẽ vạch trần ra trước mặt y. Khấu Trọng mỉm cười từ chối: "Chúng tôi phải sợ ả ta sao? Để chúng tôi tự đi ứng phóng được rồi."
Đồ Thúc Phương còn tưởng gã đang khoe tài, cũng không kiên quyết đòi theo nữa. Hai gã ra đến đại đường, thấy Trầm Lạc Nhạn đang đứng ngắm một chậu hoa cảnh. Đây là lần đầu tien hai gã đặt chân vào Nghị Chính Điện của quân Ngõa Cương, tòa đại sảnh này rộng rãi vô cùng, toạ bắt triều nam, kiến trúc nguy nga kỳ vĩ, phong cách cổ kính phi thường.
Trong sảnh toàn là các đồ gỗ đỏ, bốn vách treo đầy danh họa, mỗi thanh xà nhà lại treo sáu chiếc đèn bát giác, tạo nên một không khí vừa u nhã vừa cao quý. Điều làm người ta cảm thấy đặc biệt nhất chính là những ô cửa sổ hoa văn ở bốn phía, bên ngoài là những cây cổ thụ trăm năm và những rặng trúc mềm mại, ánh mặt trời êm dịu của mùa thu chiếu qua kẽ lá vào phòng, khiến cho cả căn phòng như được giao hòa với thiên nhiên.
Trong khung cảnh đẹp tuyệt trần ấy, lại có mỹ nữ đang đội một chiếc mũ kiểu Thiển Ẩn đang thịnh hành thời bấy giờ đứng ngắm hoa. Từ góc độ của hai gã, chỉ thấy chiếc giải mũ rủ xuống tận eo lưng, thi thoảng lại tung lên, làm cho các đường nét phía sau lưng nàng càng thêm nổi bật, khiến cho hai gã ngây người ra ngắm mãi không biết chán. Trầm Lạc Nhạn chậm rãi quay người lại, nhoẻn miệng cười tươi nói: "Người ta đến đây để giảng hòa với hai người đây."
Hai gã nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn nhau, nếu như nữ nhân này chịu giảng hòa, e rằng mặt trời phải mọc ở đằng tây mất. Khấu Trọng mỉm cười hỏi lại: "Có điều kiện hay không có điều kiện vậy?"
Trầm Lạc Nhạn khẽ nhấc chân ngọc, yểu điệu bước tới trước mặt hai gã, giờ hai gã mới phát hiện hôm nay nàng ăn mặc rất hở hang, bên ngoài khoác hờ một tấm điệp bào, để lộ cả phần ngực trắng muốt như tuyết. Thấy hai gã cứ ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào đôi trái đào tiên của mình, Trầm Lạc Nhạn ra vẻ tức giận nói: "Sao lại vô lễ như vậy, cứ nhìn chỗ ấy của người ta không à!"
Khấu Trọng nuốt nước miếng đánh ực, thở hắt ra nói: "Rõ ràng là cô nương bày ra để câu dẫn chúng ta mà. Coi như chúng ta đầu hàng là được, hay là cứ vậy mà làm nhất dạ phu thê đi?"
Trầm Lạc Nhạn lườm gã một cái nói: "Một nữ sao thể có hai chồng, ta biết gả cho người nào đây?"
Từ Tử Lăng tỉnh táo hơn Khấu Trọng một chút, cảnh giác nói: "Cô nương muốn ly gián tình cảm huynh đệ chúng ta sao?"
Trầm Lạc Nhạn cười khẩy nói: "Tình cảm huynh đệ các người mỏng manh như vậy thôi à? Thôi, ta không nói lung tung với các ngươi nữa, trở về chuyện chính. Không biết hai người có cần hai viên thuốc giải này hay không vậy?"
Nói đoạn liền xoè ngọc thủ ra, để lộ hai viên dược hoàn nhỏ màu xanh lục. Khấu Trọng nhớ lại những lần bị nàng ám toán, thầm cảnh giác, mỉm cười nói: "Làm sao biết đây không phải là độc dược đoạn trường chứ, chúng ta uống vào xuống hoàng tuyền rồi không phải sẽ bị lũ quỷ sai cười vào mũi hay sao?"
Trầm Lạc Nhạn cất dược hoàn vào trong túi như không hề có chuyện gì xảy ra, nhạt giọng nói: "Không cần thì thôi, nhưng đừng trách Trầm Lạc Nhạn ta không nhắc nhở các ngươi. Kẻ nào uống tán công dược trong mười ngày mà không uống thuốc giải, sẽ vĩnh viênc biến thành phế nhân, không thể luyện công được nữa. Lúc đó thì đừng có hối hận nhé!"
Từ Tử Lăng thấy nàng cười tươi như hoa, thần thái kiều mị, nhưng miệng lại nói toàn lời độc ác vô tỉ, trong lfong tức giận nói: "Dù cho chúng ta chết cũng không cần long thương hại đó của cô nương."
Trầm Lạc Nhạn cố ý ra vẻ kinh ngạc nói: "Tại sao lại giống như có thù mười kiếp với người ta vậy? Những chuyện Lạc Nhạn làm điều vì quân Ngõa Cương cả, nếu như các người thành tâm muốn đầu nhập dưới trướng đại long đầu vậy thì mọi người đều là người nhà cả, tự nhiên phải giải hòa thôi."
Khấu Trọng cười cười nói: "Cô nương chỉ vì Bồ Sơn Bật cái gì công của mình mà thôi! Hà! Còn muốn chúng ta có hảo cảm với cô nương nữa sao? Nghĩ lại khi đó chúng ta chẳng những đã giúp cô giải được trùng vây của Tần Thúc Bảo, còn khiến cô phản bại thành thắng, ân đức lớn lao như vậy mà chỉ đổi lại là những lần cô nương gia hại chúng ta. Hừ, bây giờ ta đã nghĩ kỹ rồi, dù bà nương thối ngươi có muốn bồi tiếp một đêm ta cũng không thèm nữa."
Trầm Lạc Nhạn không hề tức giận, chỉ ra vẻ hơi khó chịu nói: "Để các ngươi xuất khẩu vũ nhục mà ta còn chưa lấy đầu hai tên tiểu quỷ các ngươi xuống, đó không phải là niệm tình rồi hay sao? Được rồi! xem chiêu!"
Hai gã cả kinh thất sắc, quên hết cả tâm phátp thủy trung chi nguyệt, vội vàng hoảng hồn thoái lui. Trầm Lạc Nhạn căn bản không có ý định động thủ với hai gã, chỉ đứng cười khanh khách nói: "Thì ra đã có người giải độc cho hai tên tiểu quỷ các ngươi, chẳng trách các ngươi lại cứng đầu như vậy. Chỉ tiếc là kinh nghiệm khuyết thiếu, chỉ một câu đã bị người ta thử ra rồi!"
Hai gã cảm thấy mất mặt vô cùng, nhưng cũng chỉ biết tự mắng bản thân vô dụng, đồng thời cũng hiểu ra nếu không phải bị nhan sắc diễm lệ tuyệt trần của nàng ta làm phân tâm, hai gã tuyệt đối có thể nhìn ra đó chỉ là hư chiêu. Từ đó, suy ra, cao thủ chân chính tuyệt đối không bị mỹ sắc làm mê hoặc được.
Trầm Lạc Nhạn quay người ngồi xuống một chiếc hồng mộc ỷ ở góc phòng, đặt nhẹ tay lên bàn, dịu dàng nói: "Ngồi xuống đi hai tiểu đệ đệ đáng yêu! Chúng ta bắt đầu bàn điều kiện nào!"
Từ Tử Lăng không vui nói: "Cô nương dựa vào cái gì để nói điều kiện với chúng ta chứ?"
Trầm Lạc Nhạn chậm rãi nói: "Dựa vào bốn chữ "bảo khố gì đó", đã đủ phân lượng hay chưa?"
Hai gã cùng lúc biến sắc. Chỉ một câu nói này đã biết Trầm Lạc Nhạn nhất định đã bố trí thủ hạ bên trong phủ đại long đầu, hơn nữa thân phận người này tuyệt đối không thấp, vì thế mới biết được hai gã vẫn còn giấu diếm chuyện liên quan tới Dương Công Bảo Khố. Nếu như chuyện này bị vạch trần sẽ bất lợi với hai gã vô cùng, hơn nữa còn không biết Trác Nhượng sẽ giở thủ đoạn gì với hai gã nữa. Bất đắc dĩ, hai gã đành phải ngồi xuống đối mặt với nàng.
Đôi mắt đẹp của Trầm Lạc Nhạn đảo tròn, nhìn hai gã một hồi, đoạn mỉm cười nói: "Nếu như cho ta chọn, ta sẽ chọn tiểu Lăng làm phu quân, tiểu Trọng làm tình lang, như vậy thì hai tên tiểu quỷ các người có thể cùng hưởng thụ rồi!"
Khấu Trọng chán nản nói: "Mỹ nhân có gì cần chúng ta có thể nói trực tiếp hơn một chút được không?"
Thực ra chính bản thân Trầm Lạc Nhạn cũng không hiểu tại sao nàng lại thích trêu chọc hai gã tiểu tử này đến vậy. Từ trước tới nay, nàng luôn luôn tâm cao khí ngạo, làm vẻ lạnh lùng với nam nhân, nhưng không hiểu sao khi gặp hai gã tiểu tử này, tự nhiên lại lấy chuyện quan hệ nam nữ ra để trêu đùa với bọn gã.
Trầm Lạc Nhạn thở dài một tiếng nói: "Các ngươi có biết hoàn cảnh bây giờ của mình như thế nào không? Đầu tiên là người trong phủ đại long đầu không cho các ngươi ra ngoài nửa bước, kế đó là ta toàn lực ngăn cản các ngươi đào thoát khỏi Huỳnh Dương, vì thế các ngươi xem ra có vẻ tự do tự tại, nhưng thực ra chỉ là cá chậu chim lồng mà thôi, tuyệt đối không có năng lực tự chủ."
Từ Tử Lăng lạnh lùng nói: "Chuyện này không cần cô nương quan tâm."
Trầm Lạc Nhạn chợt hạ thấp giọng nói: "Hiện giờ trong quân Ngoã Cương chỉ có mình ta biết các người có bí mật Dương Công Bảo Khố, nhưng nếu chuyện này bị vạch trần, ngay cả nô gia đây cũng không biết diễn biến sẽ thế nào nữa. Tiện đây ta cũng nhắc nhở các ngươi luôn, trong quân Ngoã Cương có cao thủ hình đường chuyên bức cung phạm nhân, y thì không khách khí như ta bây giờ đâu."
Khấu Trọng ngạc nhiên nói: "Nếu đã như vậy, cô nương còn lải nhải lắm lời làm gì?"
Trầm Lạc Nhạn nói: "Bởi vì ta hảo cảm với hai ngươi mà! Ta không muốn thấy các ngươi bị người ta hủy hoại thành phế nhân, hơn nữa còn liên lụy đến Tố Tố tỷ của các ngươi nữa. nàng ta tuy có thể coi là nữ nhân của Vương Bá, song tình hình như vậy, e rằng cả Vương Bá cũng không dám đứng ra bảo vệ đâu."
Hai gã chấn động tâm thần, một mặt là vì bị nàng nói trúng chỗ yếu hại, một mặt là vì đã biết được tên họ của gã tặc tử đã dâm nhục Tố Tố. Nhìn thần sắc của hai gã, Trầm Lạc Nhạn hài lòng nói: "Vì vậy tốt nhất chúng ta nên làm một cuộc giao dịch công bằng, hai vị tiểu đệ của ta thấy thế nào?"
Khấu Trọng cảm thấy mình đã rơi vào thế hạ phong tuyệt đối, bị mỹ nữ tiếu lý tàng đao này tùy ý dắt mũi, cười khổ nói: "Nếu chúng ta biết bảo tàng ở đâu thì sớm đã đi đào lên hưởng dụng rồi, đâu cần phải lưu lạc thiên nhai thế này?"
Trầm Lạc Nhạn nhún vai nhạt giọng nói: "Được rồi! Vậy để ta lập tức đi gặp tiểu thư xem nàng ta sẽ xử lý hai tên tiểu quỷ các ngươi thế nào?"
Khấu Trọng vội cười cầu hòa nói: "Vạn sự đều có thể thương lượng mà. Nếu như cô nương muốn biết chỗ giấu bảo tàng, chúng ta có thể tùy tiện nói ra một nơi để thỏa mãn tình hiếu kỳ cho cô nương."
Trầm Lạc Nhạn giận dữ nói: "Các ngươi xem ra chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ! Được rồi! Cứ coi như các ngươi không biết địa điểm bảo tàng ở đâu đi! Vậy mua nói cho ta biết tại sao tiểu thư lại chịu bảo hộ các ngươi? Đừng nói là vì các ngươi đã cứu tỳ nữ của nàng ta đấy nhé!"
Hai gã lập tức cảm thấy ngần ngại, không ai dám khẳng định Trầm Lạc Nhạn không phải đồng đảng của Tổ Quân Ngạn. Trầm Lạc Nhạn ngồi thẳng người lên, song mục hàn quang lấp lánh: "Từ khi các ngươi đến đây, tiểu thư đã điều từ thành ngoại về một sư đoàn đích hệ của đại long đầu, nhân số lên tới trên năm trăm người, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Hai gã lúc này không còn để ý đến vẻ tức giận của nàng nữa, vò đầu suy nghĩ. Khấu Trọng đảo tròn mắt, đang định bịa chuyện thì Trầm Lạc Nhạn đã cười khẩy nói: "Lại muốn hồ ngôn loạn ngữ nữa phải không?"
Đúng lúc này thì một thủ hạ của Trầm Lạc Nhạn chạy vào báo cáo: "Quân ta đã chiếm được Hưng Lạc Thương, Mật Công có lệnh lập tức phái người đến tăng viện, xin tiểu thư định đoạt."
Trầm Lạc Nhạn cả mừng đứng dậy, lừ mắt nhìn hai người nói: "Ta không có thời gian lằng nhằng với các ngươi nữa. Dù sao thì các ngươi cũng không thể chạy thoát, để hôm khác mới tính sổ với hai tên tiểu tử các ngươi vậy."
Nói đoạn vội vàng bỏ đi. Hai gã nghĩ đến chuyện đại long đầu Trác Nhượng sắp trở về, trong lòng không khỏi thấp thỏm không yên. Tổ Quân Ngạn là tâm phúc của Lý Mật, như thế không biết có gây nên xung đột giữa hai người bọn họ hay không?"
Hoàng hôn hôm ấy, Trầm Lạc Nhạn dẫn binh rởi thành. Cùng thời gian đó, Trác Kiều cũng rời khỏi thành Huỳnh Dương. Đồ Thúc Phương thì không chịu tiết lộ nàng muốn đi đâu, tất cả đều hết sức thần bí. Không có Trác Kiều, cả tòa đại long đầu phủ như sống dậy, người người đều trở nên thư thái thoải mái.
Từ Tử Lăng, Khấu Trọng và Tố Tố ngồi ăn tối với nhau, không lâu sao đó thì Đồ Thúc Phương cũng đến ngồi chung với ba người, hỏi chuyện của Trầm Lạc Nhạn. Khấu Trọng chỉ nói đến đoạn nàng đưa thuốc giải, còn những chuyện liên quan đến bảo tàng thì không hề nhắc tới, chân chân giả giả khiến cho Đồ Thúc Phương không thể nghi ngờ hai gã. Nhưng họ Đồ cũng rất kinh ngạc trước nội công có thể bức tán công độc ra ngoài của hai gã.
Nói đến chuyện chiếm được Hưng Lạc Thương, Đồ Thúc Phương lại tỏ vẻ ưu tư, thở dài nói: "Chuyến này có thể vây hãm Hưng Lạc Thương, tất cả đều nhờ vào tài điều binh khiển tướng của Mật Công. Hiện giờ trên danh nghĩa là lão gia vẫn là đại long đầu, nhưng thực ra thì Mật Công đã nắm hết thực quyền trong tay rồi."
Ba người chợt nhớ tới lời phân tích của Lý Tịnh khi trước, hiểu ra nguyên nhân tại sao y lo lắng như vậy.
Đồ Thúc Phương nói: "Lạc Khẩu bị mất, ắt hẳn triều đình sẽ chấn động, hiện giờ Dương Quảng đang muốn toàn lực đoạt lại Lạc Khẩu để lấy lại ưu thế. Ra lệnh cho Lưu Trường Cung và Bùi Nhân Cơ hai người từ Lạc Dương, Hổ Lao dẫn đại quân tấn công quân ta ở Lạc Khẩu, nếu như thắng được trận này thì mới có thể coi là đoạt được Hưng Lạc Thương, bằng không e rằng chúng ta phải mất cả vốn lẫn lời."
Sau khi Đồ Thúc Phương đi khỏi, Khấu Trọng phấn chấn nói: "Trầm bà nương đi đánh trận, tiểu thư của Tố tỷ lại không biết đi đâu, lúc này không chạy thì còn đợi đến bao giờ nữa?"
Tố Tố buồn bã nói: "Các đệ đi một mình có được không?"
Từ Tử Lăng ngạc nhiên hỏi: "Loại chủ nhân tùy tiện tặng tỷ cho kẻ khác làm lễ vật như vậy mà tỷ còn lưu luyến làm gì nữa?"
Tố Tố nước mắt ràn rụa nói: "Đừng nói nữa. Ta chỉ vì tiểu thư thôi, trong tỉnh cảnh này, ta làm sao bỏ nàng mà đi được chứ?"
Hai gã vội cuống quít lấy ống tay áo lau lệ cho nàng. Khấu Trọng nhún nhường nói: "Hảo tỷ tỷ của đệ đừng khóc nữa, vậy bọn đệ ở lại là được rồi. Ôi! nhưng mà lưu lại cũng có tác dụng gì đâu chứ?"
Tố Tố nói: "Đợi lão gia trở về, tỷ tỷ sẽ đi theo các đệ!"
Hai gã không biết nói gì, đành phải gật đầu đáp ứng với nàng.
Sáng sớm hôm sau, hai gã vừa tỉnh dậy đã ra hậu hoa viên luyện võ, nhưng không thấy Đồ Thúc Phương xuất hiện. Do Đồ Thúc Phương đã có dặn dò từ trước, nên hai gã có thể tùy ý lấy các loại binh khí trong kho ra luyện tập. Lúc này càng đánh càng hăng, bèn lấy hết các loại đao thương kiếm kích, trường tiễn đoản thương ra thử dùng, thống khoái vô cùng. Tố Tố thì đứng bên cạnh hò hét trợ uy.
Lúc này mấy nữ tì khác chợt từ xa chạy tới. Hai gã không muốn khoa trương, lại có chút hơi sợ ánh mắt đa tình của đám tỳ nữ này nên vội vàng thu binh. Sau khi tắm rửa liền mặc y phục do Tố Tố mới tặng, nhất thời hưng phấn liền nghĩ ra chuyện ra phố dạo chơi.
Ba người lén lút từ cửa sau đi ra phố, chỉ thấy lá rụng đầy đường, cảnh tàn thu thê lương khôn tả. Nghĩ lại từ lúc gặp nhau lần đầu tới giờ, thấm thoắt mà đã gần hai năm, bây giờ Lý Tịnh ở đâu cũng không biết, trong lòng không khỏi bồi hồi cảm xúc. Ba người nắm tay nhau sánh vai đi men theo phố dài trong cơn gió thu hiu hắt. Thành Huỳnh Dương hưng vượng phi thường, theo Tố Tố nói thì đây là do Lý Mật rất biết thu phục nhân tâm, vì thế mà người ở các huyện thành phụ cận đều chạy cả đến đây để được nương nhờ thế lực quân Ngõa Cương. Đi được nửa con đường, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng chợt phát giác có người đang bám đuôi. Người duy nhất mà bọn gã úy kỵ chỉ có Trầm Lạc Nhạn, huống hồ còn tự phụ nếu không rời thành sẽ không có ai đối phó bọn gã, vì thế mà không để ý trong lòng, chỉ cười nói vui vẻ với Tố Tố. Người phương bắc bị ảnh hưởng rất nhiều của người Hồ nên nam nữ hết sức thoải mái, mặc dù bọn gã với Tố Tố nắm tay đi lại trên đường hết sức thân thiết, nhưng người qua lại không hề để ý.
Ba người tìm một hàng bán bánh treo, ngồi xuống gọi đồ ăn uống. Khấu Trọng cười cười nói: "Đợi lát nữa tìm hàng bán phấn son để Tố Tố tỷ mua đồ trang điểm." Từ Tử Lăng cũng hưng phấn tiếp lời: "Sau đó đến tiệm tơ lụa, để tỷ tỷ mua vải may cho mình một bộ y phục mới mặc tết."
Tố Tố khẽ gật đầu, nhưng thần sắc lại buồn bã nặng nề. Khấu Trọng nghiến răng nói: "Tố Tố tỷ cứ yên tâm, ngày sau nhất định bọn đệ sẽ giết chết tên dâm đồ Vương Bá đó, rửa sạch mối hận này cho tỷ."
Tố Tố hoa dung thất sắc nói: "Các đệ làm sao biết y? Chuyện này tuyệt đối không được. Trong quân Ngoã Cương, ngoại trừ lão gia và Mật Công ra thì y là người có võ công cao nhất đó." Sau đó lại buồn bã nói: "Đây là số mạng của nô tì, tỷ tỷ chỉ biết nhận mệnh mà thôi. Từ nay, các đệ không được nhắc tới chuyện này nữa."
Hai gã cúi đầu không nói tiếng nào. Đúng vào lúc này, hai gã đột nhiên cảm thấy có người bước tới từ phía sau. Hai gã quay lại nhìn, cùng lúc lộ vẻ ngạc nhiên. Thì ra đó là người mà hai gã đã cho rằng rất có nghĩa khí, thiếu chủ nhân của Thúy Bích Lâu ở Bành Thành, Hương Ngọc Sơn.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 42
Chân Thành Hợp Tác
Hương Ngọc Sơn vẫn là dáng vẻ nửa thức nửa tỉnh, gương mặt vẫn xanh xao yếu ớt như một tên phá gia bại tử, nhưng dáng cùi vẫn thập phần thân thiết. Y chẳng hề khách khí ngồi xuống bàn, hân hoan nói: "Tha hương ngộ cố tri, thật đúng là chuyện vui trong đời người, vị này là.."
Khấu Trọng đành giới thiệu: "là tỷ tỷ của chúng ta."
Từ khi biết y là người của Ba Lăng Bang chuyên buôn bán phụ nữ, Từ Tử Lăng đã không thích con người này, gã thấy y ngồi xuống liền hừ lạnh nói: "Hương huynh đã là người của Ba Lăng Bang vậy thì chúng ta đạo bất đồng bất tương vi mưu, hiện giờ chúng ta cũng không phải bằng hữu nữa, xin Hương huynh cứ tự tiện."
Lời này của gã khiến Tố Tố như người đi trong sương mù, không tài nào đoán được quan hệ của hai gã và Hương Ngọc Sơn. Khấu Trọng lại cười hì hì nói: "Làm sao mà khéo vậy? Có phải Hương huynh lại nhận ân huệ của Bành Lương Hội gì đó, muốn đem chúng ta sang nhượng lần nữa hay không?"
Hương Ngọc Sơn cũng vô cùng giảo hoạt, thấy hai gã nói vậy liền giơ tay đầu hàng nói: "Từ huynh, Khấu huynh, hiểu lầm rồi, những chỗ hiểu sai của hai vị với bản bang, xin cho tiểu đệ một..."
Từ Tử Lăng mất kiên nhẫn ngắt lời: "Lẽ nào Ba Lăng Bang không phải buôn người mà buôn heo sao?"
Khấu Trọng vỗ vai Hương Ngọc Sơn, nheo mắt cười cười nói: "Nghe nói quý bang là chó săn cho hôn quân Dương Quảng, nơi này lại là địa bàn của quân Ngõa Cương, nếu như Hương huynh còn không mau cút, e rằng lần này chúng ta phải bán đứng huynh mất."
Hương Ngọc Sơn cười khổ nói: "Mọi người đều quen biết cả, ngoại trừ chút hiểu lầm ra chúng ta cũng chưa có oán cừu sâu đậm, hai vị huynh đệ lẽ nào không cho huynh đệ một cơ hội biện bạch chứ?"
Tố Tố thấy người này bị hai gã lăng nhục nhưng vẫn chỉ thấp giọng, uyển chuyển cầu hòa, cảm thấy bất nhẫn nói: "Cho Hương công tử một cơ hội biện bạch đi."
Hương Ngọc Sơn cảm kích nói: "Tỷ tỷ tâm địa thật tốt."
Từ Tử Lăng bực dọc nói: "Không phải tỷ tỷ của ngươi."
Khấu Trọng cũng sưng sỉa lên nói: "Có rắm gì thì mau đánh đi."
Hương Ngọc Sơn đích thực có khả năng nhẫn nhịn kinh người, bị hai ngã nói vậy mà vẫn không hề động khí, chỉ hạ thấp giọng nói: "Trong bát bang thập hội, Ba Lăng Bang của tại hạ đứng thứ hai trong Ba Lăng Bang, danh vọng cực lớn, chỉ là bị một số kẻ xấu xa hám lợi muốn nịnh nọt hôn quân phá hại thôi."
Khấu Trọng ghé miệng vào sát tay y, cười hích hích nói: "Nhưng nhìn dáng vẻ Hương huynh rất giống với loại người xấu xa bỉ ổi đó."
Hương Ngọc Sơn dở khóc dở cười nói: "Khấu huynh chớ nên làm tổn thương huynh đệ vậy chớ."
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói: "Lễ hạ dư nhân, tất hữu sở cầu. Hương huynh nhẫn nhịn như vậy, hiển nhiên là đang có âm mưu gì đó rồi?"
Tố Tố lúc này càng cảm thấy không thuận mắt, khẽ quở mắng: "Phạm nhân còn có quyền được lên tiếng, các đệ để y nói hết chuyện có được không?"
Hương Ngọc Sơn vui mừng nói: "Cô nương đúng là thấu tình đạt lý. Hương Ngọc Sơn này xin thề, ngoại trừ mở đổ trường và kỷ viện ra, trước giờ ta chưa từng làm những chuyện thương thiên hại lý mà hai vị huynh đài đây ám chỉ."
Khấu Trọng mỉm cười nói: "Vậy thì đám mỹ nữ trong đổ trường của ngươi ở đâu ra vậy?"
Hương Ngọc Sơn nói: "Nếu như có một người trong số họ là do Hương gia lừa gạt bắt về làm kỷ nữ, Hương Ngọc Sơn này sẽ chết không toàn thây."
Hai gã cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Hương Ngọc Sơn thở dài nói: "Thực ra thì chúng tôi cũng chỉ là nạn nhân của hôn quân đó. Bởi trước giờ bảng bang có quan hệ rất mật thiết với triều đình, trong bang lại có người làm quan trong triều. Lúc đầu cũng chỉ là thay hôn quân tìm kiếm mỹ nữ trong thiên hạ cho y hành dâm tác lạc. Chẳng ngờ, hôn quân đó lòng tham không đáy, chỉ vì muốn tuần du bên ngoài mà đã cho xây dựng hành cung tùy tiện, chỉ nói đoạn đường từ Dương Châu tới Lạc Dương đã có hơn bốn mươi tòa hành cung rồi. Mỗi tòa hành cung lại có hàng trăm mỹ nữ thị hầu, thêm vào cả ngàn cung tần phi tử của y nữa, hai vị thử nghĩ xem là bao nhiêu người? Vì thế nên chúng tôi mới càng lúc càng lún sâu vào vũng bùn này."
Hai gã đâu nghĩ Ba Lăng Bang lại có nỗi khổ như vậy, ác cảm với Hương Ngọc Sơn cũng giảm đi mấy phần.
Hương Ngọc Sơn lại cười thảm nói tiếp: "Dương Quảng chẳng những háo nữ sắc mà còn thích cả nam sắc nữa. Nhưng như vậy vẫn còn chưa hết, đáng sợ nhất chính là mỗi ngày y lại nghĩ ra những trò hoa dạng mới. Tỷ như y muốn dùng lông vũ của cầm thú làm nghi phục, thế là các loại cầm thú có lông có thể làm được nghi phục cơ hồ như bị bắt sạch không còn một mống. Hay chuyện năm Đại Nghiệp thứ hai, khi Khải Dân Khả Hãn của Đột Quyết vào triều, để khoa trương thanh thế, y đã hạ lệnh trưng tập toàn bộ nhạc gia tử đệ của cựu triều, nhất loạt bắt làm kỷ nữ. Cuối cùng đã bắt hơn ba vạn người vào triều, quan binh làm không nổi liền bắt bản bang đi làm, kỳ thực chúng tôi cũng chỉ là người bị hại thôi mà."
Tiếp đó lại hừ lạnh nói: "Nhưng hiện giờ thời thế đã thay đổi, chúng tôi không cần nghe lệnh của y nữa."
Khấu Trọng nhướng mày nói: "Nên không nghe từ sớm mới phải."
Hương Ngọc Sơn làm vẻ khó xử nói: "Nếu chúng tôi không làm, tự nhiên cũng sẽ có kẻ khác làm thay, kết quả cũng chẳng phân biệt gì, nhưng Ba Lăng Bang thì nhất định không thể tồn tại cho đế ngày hôm nay được."
Từ Tử Lăng chợt hỏi: "Vậy ngươi đến tìm chúng ta có việc gi?"
Hương Ngọc Sơn cười cười nói: "Hôm đó tiểu đệ có mắt mà không biết thái sơn, thì ra hai vị là nhân vật mới nổi danh trên giang hồ gần đây. Hiện giờ đệ phụng mệnh nhị dương gia Tiêu Tiễn đặc biệt tới đây tìm hai vị nghiên cứu khả năng hợp tác của hai bên."
Khấu Trọng cố nín cười nói: Hương huynh khách khí như vậy thì ra là vì có âm mưu mướn biết về cái bí mật bảo tàng mà chúng ta căn bản không hề hay biết."
Từ Tử Lăng cười gằn nói: "Giải thích làm gì cho tốn lời, hiện giờ lời đồn đã truyền khắp thiên hạ, giả cũng thành chân cả rồi, có ai tin rằng chúng ta không biết bảo tàng ở chỗ nào chứa?"
Hương Ngọc Sơn nghiêm mặt nói: "Hai vị nhầm rồi, Tiêu nhị dương gia từ đầu đã cho rằng hai vị không biết địa điểm chôn dấu bảo tàng?"
Cả ba lập tức ngây người. Tố Tố chau mày hỏi: "Vậy tại sao công tử chịu mạo hiểm đến tìm hai vị đệ đệ của ta vậy?"
Hương Ngọc Sơn hạ thấp giọng nói: "Đương nhiên là vì cuốn sổ bí mật đó rồi."
Từ Tử Lăng và Khấu Trọng lập tức đảo mắt nhìn nhau, ngoại trừ người của Lý phiệt và Vũ Văn phiệt ra, còn kẻ nào biết được cuốn sổ đó đang ở trong tay hai gã?
Hương Ngọc Sơn mỉm cười nói: "Chỉ nhìn thần sắc hai vị đã biết nhị dương gia đoán chẳng sai, Hương Ngọc Sơn này quả thật ngưỡng mộ sát đất. Hiện giờ cả thiên hạ đều bị hai vị huynh đệ dắt mũi rồi."
Khấu Trọng cảnh giác đảo mắt một vòng, gằn giọng hỏi: "Ngươi muốn đoạt cuốn sổ trong tay chúng ta?"
Hương Ngọc Sơn vội hoảng hốt xua tay nói: "Tiểu đệ nào dám, Khấu huynh, Từ huynh đã có thể đoạt được cuốn sổ từ tay Vũ Văn Thành Đô, lại có thể trốn thoát khỏi sự truy đuổi của Vũ Văn phiệt, còn đả thương cả Vũ Văn Vô Địch, tiểu đệ có ăn gan trời cũng đâu dám mạo phạm hổ uy chứ. Lần này tiểu đệ đích thực là đại biểu cho Ba Lăng Lang tới đây tìm hai vị huynh đài để hợp tác chân thành."
Sau đó lại ra vẻ thần bí nói: "Hai vị huynh đệ không phải muốn lật đổ Vũ Văn Hóa Cập hay sao? Vừa hay hắn ta cũng là tử địch hàng đầu của bản bang."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng tròn mắt ngạc nhiên, một hồi lâu sau mới thở hắt ra nói: "Tin tức của ngươi thật nhanh nhạy."
Hương Ngọc Sơn mỉm cười nói: "Những năm gần đây chúng tôi đã dùng các loại danh nghĩa để xây dựng lên hơn hai trăm thanh lâu và ba trăm tiểu đổ trường, cũng tương đương với xây dựng lên một mạng lưới tình báo vô cùng rộng lớn, muốn tìm kiếm thông tin tự nhiên là thuận tiện hơn một chút."
Từ Tử Lăng nói: "Nhưng tin tức ở phía Vũ Văn phiệt sợ rằng không thể thăm dò từ những nơi như kỷ viện hay đổ trường được."
Hương Ngọc Sơn gật đầu nói: "Chuyện này đương nhiên."
Khấu Trọng biết y sẽ không chịu nói ra, cảm thấy hứng thú nói: "Tại sao các người lại muốn đối phó với Vũ Văn Hóa Cập?"
Hương Ngọc Sơn lộ thần sắc bi phẫn, cúi đầu nói: "Mười lăm năm trước, đại đương gia bản bang Lục Kháng Thủ đã bị Ảnh Tử thích khách ám sát, theo điều tra của chúng tôi, nghi căn lớn nhất chính là người của Vũ Văn phiệt, mối cừu hận này làm sao mà không báo cho được?"
Hai gã như bừng tỉnh, chẳng trách mà y mở miệng ra là nói nhị dương gia Tiêu Tiễn. Nguyên nhân bên trong chuyện này chắc hẳn là do các cuộc minh tranh ám đấu trong triều đình, còn Hương Ngọc Sơn tự nhiên cũng không chịu tùy tiện nói ra cho hai gã. Hương Ngọc Sơn thấp giọng nói: "Tam dương gia của chúng tôi là kẻ dựa dẫm vào Vũ Văn phiệt. Sau khi chuyện xảy ra, y đã bị nhị dương gia dùng gia pháp xử lý, đồng thời cũng truy bức được thì ra cả Vũ Văn Hóa Cập lẫn hôn quan đều liên quan đến chuyện này."
Từ Tử Lăng nói: "Tên Vũ Văn Hóa Cập đó thật đúng là thất sách! Đáng lẽ phải trừ cả nhị dương gia của quý bang mới đúng."
Hương Ngọc Sơn hừ lạnh một tiếng nói: "Lẽ nào bọn chúng không muốn sao? Chỉ là công phu của nhị dương gia sớm đã vượt quá đại dương gia từ lâu, nhưng không ai biết điều đó mà thôi. Ảnh Tử thích khách tuy có lợi hại nhưng cũng không thể lấy được mạng của nhị dương gia. Chính nhờ nhị dương gia trá tử nên mới có thể dẫn dụ được tam dương gia lộ bộ mặt thật, bằng không Ba Lăng Lang sớm đã rơi vào tay Vũ Văn tặc và tam dương gia rồi."
Tố Tố ngạc nhiên nói: "Ảnh Tử thích khách là người nào vậy?"
Hương Ngọc Sơn nsoi: "Người này thân phận thần bí, nghe đồn tuổi tác rất trẻ dường như còn có huyết thống hoàng tộc, chuyên giúp hôn quân hành thích những người chống đối. Hắn ta thích nhất là động thủ sát nhân vào lúc trăng tròn, ngay cả Đỗ Phục Uy cũng suýt chút nữa táng mạng trong tay hắn."
Hai gã thở hắt ra một tiếng, chỉ dựa vào đảm lượng dám hành thích Đỗ Phục Uy cũng biết gã Ảnh Tử thích khách này lợi hại đến mức nào rồi. Hương Ngọc Sơn lấy trong bọc ra một phong thư nói: "Để biểu thị thành ý hợp tác của bản bang, Tiêu nhị dương gia có viết một phong thư, trong thư đã lập thể độc, tuyệt đối không lợi dụng hai vị như những kẻ khác, sau khi sự thành lại gia hại. Hai vị xem xong tự nhiên sẽ hiểu rõ, nhưng sau khi xem rồi xin lập tức hủy ngay."
Khấu Trọng tiếp lấy phong thư, quả nhiên Tiêu Tiễn đã lập thề độc, bên dưới còn có ấn ký. Gã đưa bức thư cho Từ Tử Lăng rồi thở dài than: "Nhị dương gia của các ngươi quả là nhân vật hùng tầi đại lược! Hiện giờ y cũng nên làm đại dương gia rồi!"
Hương Ngọc Sơn nói: "Không! Ngài vẫn là nhị dương gia! Trừ phi hôn quân kia chết đi, ngài mới chịu ngồi lên vị trí đại dương gia đó!"
Từ Tử Lăng đưa bức thư cho Tố Tố, thấp giọng nói: "Ngươi muốn chúng ta hợp tác thế nào? Đưa cuốn sổ cho các người ư? Chuyện này tuyệt đối không thể được."
Hương Ngọc Sơn tiếp lại bức thư từ tay Tố Tố, vận công bóp nát thành bột phấn, cười cười nói: "Đương nhiên không phải như vậy. Chúng tôi sẽ để hai vị đích thân tham gia vào chuyện này, hưởng thụ lạc thú tiêu diệt hôn quân và Vũ Văn phiệt. Chỉ cần hai vị gật đầu, chúng tôi sẽ lập tức an bài cho ai vị, ồ... phải nói là ba vị rời khỏi Huỳnh Dương một cách thần bất tri quỷ bất kiến." Sau đó lại mỉm cười nói: "Hai vị và Trầm Lạc Nhạn xem ra không hợp nhau lắm!"
Tố Tố kinh hãi nói: "Hiện giờ chưa được, còn phải đợi lão gia trở về đã."
Hương Ngọc Sơn không hỏi lý do, chỉ gật đầu nói: "Cứ quyết định như vậy đi. Khi nào muốn đi, chỉ cần đến Đại Thanh Viện tìm Phối Phối, tự nhiên sẽ có người giúp các vị an bài mọi thứ." Tiếp đó lại cười ha hả đứng dậy, hân hoan nói: "Tiểu đệ và hai vị vừa gặp như đã quen từ lâu, giờ đây không ngờ lại có cơ hội hợp tác nữa." Sau đó lại quay người sang thi lễ với Tố Tố nói: "Hi vọng sớm được gặp lại cô nương."
Nói đoạn liền quay người bỏ đi. Ba người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng tuy giữ cuốn sổ trong tay, song dùng thế nào để hại Vũ Văn Hóa Cập thì hai gã vẫn còn chưa nghĩ ra, giờ có người đề nghị hợp tác, tự nhiên là cao hứng vô cùng, nhưng lại thấy lo lắng sợ sự tình không đơn giản như là Hương Ngọc Sơn nói.
Từ Tử Lăng thấy Tố Tố thoáng đỏ mặt như đang suy nghĩ điều gì, liền ngạc nhiên hỏi: "Tỷ tỷ không phải thích tên tiểu tử đó rồi chứ?"
Tố Tố tức giận mắng: "Không được nói bậy."
Khấu Trọng nói: "Tên tiểu tử này là cao thủ vuốt đuôi ngựa, những lời hắn nói ra quá nửa là để làm cho người khác cao hứng, lại biết lựa thế nói chuyện, uyển chuyển vô cùng. Thuật dụ dỗ nữ nhi của hắn lại càng lợi hại hơn nữa, Tố Tố tỷ tuyệt đối không nên mắc lừa hắn."
Tố Tố lúng túng đứng dậy nói: "Các đệ còn muốn đi dạo phố nữa không?"
Vô luận hai người tới đâu cũng đều có người thầm giám sát, khiến cho hai gã không khỏi lo lắng cho Hương Ngọc Sơn. Có điều trong tình hình này mà y cũng có thể tìm được hai gã, tự nhiên cũng phải có đôi chút bản lĩnh.
Sau khi về tới phủ đại long đầu, sau khi bị Đồ Thúc Phương mắng cho mấy câu, trách móc bọn gã ra ngoài mà không thông báo một câu, hai gã bèn hứa qua hứa quýt, nói từ nay sẽ không để chuyện này xảy ra nữa. Hai gã về phòng liền lấy cuốn sổ bí mật đó ra nghiên cứu tỉ mỉ, phát giác những điều ghi chép bên trong đều là giao dịch mua bán vũ khí của Lý phiệt và Vũ Văn phiệt, từ số lượng đến địa điểm giao dịch đều rất đầy đủ, không sót chút nào, hơn nữa đều là những vụ giao dịch trong khoảng hai năm gần đây, nếu như để nó rơi vào tay Dương Quảng, y không hoài nghi nhị phiệt mới là lạ.
Sau khi ăn cơm tối, hai gã liền trở về phòng Từ Tử Lăng để thương nghị. Khấu Trọng thoải mái nói: "Đi sớm đi muộn không thành vấn đề, người hữu duyên ắt sẽ có bảo vật. Sau khi có Hòa Thị Bích, chúng ta sẽ thuận đường tới Kinh Sư Trường An thử xem mình có duyên với bảo khố hay không. Nếu như có thể đắc thủ, vậy thì có chúng sẽ chiêu binh mãi mã, thử xem thiên hạ có thuộc về Dương Châu Song Long chúng ta hay không?"
Từ Tử Lăng thở dài nói: "Ngươi cứ hay nghĩ vẩn vơ, hiện giờ ta lo lắng nhất là Tố Tố tỷ. Điều đáng sợ nhất là Ba Lăng Lang lấy tỷ ấy ra để uy hiếp chúng ta. Đừng tưởng rằng tên Hương tiểu tử đó cứ cười cười nói nói nghe chúng ta mắng chửi mà tưởng hắn thật tâm hợp tác, thử hỏi từ khi chúng ta ra giang hồ đến nay đã gặp được bao nhiêu người tốt rồi?"
Khấu Trọng cũng chau mày suy nghĩ. Hiện giờ Tố Tố có thể xem là người thân duy nhất của hai gã, dù thế nào hai gã cũng không thể để nàng bị bất cứ tổn hại nào.
Từ Tử Lăng nói: "Chúng ta đành phải cẩn thận thôi. Sau khi báo thù cho mẹ, chúng ta sẽ dẫn Tố Tố tỷ xuống phương nam an bài cho thỏa đáng rồi mới nghĩ xem nên phát triển sự nghiệp hay kinh doanh cái gì gì đó cũng được."
Chợt có tiếng gõ cửa, sau đó Tố Tố đẩy cửa bước vào, hoảng hốt nói: "Tiểu thư trở về rồi, nàng bảo hai đệ phải lập tức đến gặp."
Hai gã thầm kêu khổ, hiện giờ chuyện hai gã ngại làm nhất chính là phải gặp mặt vị Trác đại tiểu thứ xấu xí về cả tướng mạo lẫn tính khí này. Trác Kiều tức giận hằm hằm, song phục hàn quang lấp lánh, chỉ cánh tay to như bắp chuối vào mặt hai gã quát: "Ta mới rời phủ có năm ngày mà các ngươi đã tạo phản rồi hả? Lại dám trốn ra ngoài dạo chơi cả ngày mới trở về, nếu xảy ra chuyện gì, ta làm sao ăn nói được với cha đây? Hiện giờ ta đã báo hết sự tình cho cha biết, người nói vô luận thế nào cũng không để các ngươi rời phủ nửa bước, tất cả đợi người trở về mới tính tiếp."
Khấu Trọng thầm nhủ lão tử muốn đi đâu liên quan gì đến bà nương thối người, nhưng ngoài miệng vẫn cười cầu tài nói: "Là hai tên nô tài chúng tôi không đúng, xin tiểu thư bớt nộ."
Trác Kiều thu tay lại, nghiêm giọng nói: "Trừ Tố Tố ra, các ngươi còn cho ai biết chuyện này nữa?"
Khấu Trọng mặt không đổi sắc, khẳng định một cách chắc chắn: "Đương nhiên là không có ai."
Từ Tử Lăng nói: "Tiểu thư đã gặp đại long đầu, có lẽ đã biết chúng tôi không nói dối."
Trác Kiều sừng sộ lên nói: "Cha ta không nói gì cả, chỉ nói sẽ lập tức trở về, đồng thời dặn ta phải giữ bí mật. Ta đã cảnh cáo Tố Tố, hiện giờ cảnh cáo cả hai tên tiểu nô tài các ngươi nữa."
Hai gã sớm đã quen với kiểu ăn nói vô lối của nàng, chỉ đứng yên nghe mắng mỏ. Trác Kiều mắng nhiếc một hồi, đột nhiên đổi giọng nói: "Các người có muốn nữ nhân ngủ cùng không?"
Cả hai thất thanh thốt lên: "Cái gì?"
Trác Kiều bất ngờ trở nên ôn hòa, nhẹ giọng nói: "Cha ta có dặn dò, các người có thể tùy ý chọn lựa lấy người nào vừa ý trong đám tỳ tử để qua đêm, sau khi người trở về sẽ thưởng thêm nữa."
Khấu Trọng vốn đã động tâm, nhưng nghĩ lại nếu gã làm thế, vậy thì bản thân và Vương Bá nào có phân biệt gì?
Từ Tử Lăng vội vàng cự tuyệt: "Đa tạ hảo ý của đại long đầu, nhưng huynh đệ chúng tôi đều không thể tiếp thụ."
Trác Kiều thở phào như vừa bỏ được gánh nặng: "Không cần là tốt nhất, ai mà chịu bồi tiếp hai tên tiểu tử các ngươi chứ?"
Hai gã tức giận vô cùng, nhưng vì nể mặt Tố Tố nên chỉ hừ nhẹ một tiếng. Trác Kiều trợn mắt nhìn hai gã một hồi, mới bảo hai gã cút đi. Hai gã như được hoàng ân đại xá, vội vàng quay người ra ngoài.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 43
Lấy Oán Báo Đức
Nghĩ đến lúc phải đến Giang Đô tìm Vũ Văn Hóa Cập báo thù, hai gã càng toàn tâm toàn ý luyện võ.
Thời tiết ngày một lạnh dần, trận tuyết đầu tiên rơi xuống cũng là lúc tin đại thắng truyền về.
Tùy tướng Lưu Trường Cung dẫn hai vạn năm ngàn quân bộ kỵ từ Lạc Dương đông tiến, hội sư với Bùi Nhân Cơ từ Hổ Lao ở phía nam Lạc Khẩu, chuẩn bị nhất cử tiêu diệt quân Ngõa Cương. Chẳng ngờ Lý Mật sớm đã do thám được quân tình, mở kho cứu tế bách tích, thu phục nhân tâm, chờ cho các châu huyện xung quanh quy thuận hết mới cùng Trác Nhượng dẫn quân ứng chiến.
Lý Mật chia quân tinh nhuệ thành mười đội, tự ình suất lĩnh bốn đội mai phục ở Hoành Lĩnh, còn Trác Nhượng thì dẫn theo sáu đọi còn lại dàn quân ở bờ đông Thạch Tử Hà, một chỉ lưu của Lạc Thủy.
Đại quân của Lưu Trường Cung tới nơi, thấy quân Ngoã Cương người ít, còn tưởng rằng đối phương đã bị tổn thất nặng nề sau trận đánh Hưng Lạc Thương, vậy là không cần đợi sĩ tốt nghỉ ngơi đã vượt sông tấn công, quên cả cái hẹn hội sư với Bùi Nhân Cơ.
Sau khi tiếp chiến, quân Trác Nhượng giả bộ thất lợi, liên tiếp lui binh.
Lưu Trưởng Cung thấy vậy liền thừa thế xông lên, tiếp tục truy kích bị phục binh của Lý Mật đánh ngang hông, đoàn quân vốn đã đói khát của y lập tức tan rã, tử thương vô số, Lưu Trường Cung dẫn theo tàn binh chạy về Lạc Dương.
Bùi Nhân Cơ nhận được tin Lưu Trường Cung đã lạc bại, nào dám tiếp tục tiến công, vội lui về Bách Hoa Cốc cố thủ, không dám xuất chiến.
Thanh uy của quân Ngoã Cương càng thêm vang dội.
Uy thế của Lý Mật càng như mặt trời chính ngọ.
Thành Huỳnh Dương vui vẻ náo nhiệt như kỳ lễ hội, tiếng pháo không ngừng nổ vang.
Mấy ngày sau đó trời đều đổ tuyết lớn, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng tính vẫn còn trẻ con, thường ra vườn đắp người tuyết vui đùa, mấy tỳ nữ thấy hai gã chơi đùa vui vẻ cũng chạy ra tham gia cùng.
Hai gã từ nhỏ chưa từng có nữ hài tử chơi cùng nên càng thêm cao hứng, quên hết mọi sự.
Khấu Trọng càng có dịp phô diễn khẩu tài, khiến cho đám nữ tì cười như nắc nẻ.
Một tỳ nữ trong bọn tên Sở Sở, dáng người đặc biệt thanh lệ, so về nhan sắc có lẽ không kém hơn Tố Tố là mấy, nhưng tính tình thích trêu chọc người khác, lại phong tình lẳng lơ, thường cười nói lả lơi với Khấu Trọng, khiến gã không thể kìm nén nổi, nháy mắt nói tới Từ Tử Lăng: "Ả này khiến ta không nhịn nổi nữa rồi, dù sao thì Trác Kiều cũng bảo chúng ta có thể tùy ý chọn lựa trong đám tỳ tử của nàng ta mà! Nếu ta cùng ả... nhất dạ chí tình, ngươi có phản đối không?"
Từ Tử Lăng biết tính cách của gã, những thứ gì gã muốn, nếu không đoạt được trong tay thì nhất quyết không can tâm, bèn thấp giọng nói: "Nếu ả có con thì làm thế nào?"
Khấu Trọng ngây người: "Làm sao dễ dàng như vậy được? Người ta thành thân bao năm mà nhiều người còn chưa có con đó."
Từ Tử Lăng nói: "Ngươi tự nghĩ đi! nhưng đối phương là con nhà tử tế, ngươi quyết không thể trước làm sau bỏ đâu."
"Bịch!"
Một quả tuyết cầu bay thẳng đến, khiến cho mặt Khấu Trọng toàn bộ đều là tuyết.
Sở Sở và năm nữ tì khác reo lên: "Trúng rồi! trúng rồi!"
Khấu Trọng ghé miệng sát tai Từ Tử Lăng thì thầm: "Huynh đệ ngươi nói rất đúng, nhưng sờ sờ mó mó hôn hít một chút thì cũng được đấy chứ nhỉ?"
Nói đoạn giơ hai tay ra nói: "Ta bắt được ai, người ấy sẽ bị phạt một cái hôn nhé!"
Đám tỳ nữ lập tức chạy tứ tán.
Khấu Trọng ngắm đúng Sở Sở rồi tung chân đuổi theo.
Nhìn Khấu Trọng chơi đùa vui vẻ với đám nữ tì, Từ Tử Lăng bất giác bồi hồi cảm xúc.
Ngày trước ở Dương Châu hai gã lo ăn ba bữa còn chưa hết, đâu dám nghĩ tới có thể chơi đùa với những nữ tì xinh đẹp trong phủ của đại long đầu Trác Nhượng này.
"Bịch!"
Sau gáy Từ Tử Lăng trúng một quả cầu tuyết lớn, tuyết rơi vào khe cổ lạnh buốt cả lưng.
Với tai mắt hiện giờ của gã, muốn tránh né thật dễ như trở bàn tay, nhưng như vậy thì chẳng còn chút hứng thú gì nữa.
Nghĩ đến mấy câu "sờ sờ mó mó" Khấu Trọng vừa nói, trong lòng bất giác nóng bừng, quay người đuổi theo một nữ tì khác.
Nữ tì này cũng khá xinh đẹp, má đỏ hồng như ráng chiều, dường như cố ý chạy sâu vào trong khu vườn rộng.
Từ Tử Lăng nào không hiểu ý của ả, đang định đuổi theo bắt chước Khấu Trọng lợi dụng một chút, thì chợt thấy bóng người nhấp nhoáng. Đồ Thúc Phương đã chặn ngay trước mặt, nghiêm giọng nói: "Đại long đầu trở về rồi, ngài muốn gặp hai người ngay lập tức."
Hai gã thấp thỏm không yên đi theo Đồ Trúc Phương đến nội viện nơi Trác Nhượng cư trú, chỉ thấy đám hộ vệ canh cửa đều là người mới, huyệt thái dương người nào cũng gồ cao, vừa nhìn đã biết ngay là cao thủ.
Đây là lần đầu tien hai gã đặt chân tới chỗ này, còn đang ngơ ngác nhìn quanh thì một văn sĩ trung niên chừng hơn bốn mươi tuổi bước ra, khác khí nói: "Tại hạ Vương Nho Tín, nhậm chức Tư Mã, hai vị tiểu huynh đệ xin mời đi theo Vương mỗ, Đồ tổng quản có thể quay về được rồi."
Đồ Thúc Phương thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, Vương Nho Tín không để ý đến y, quay người dẫn hai gã đi vào nội thất của Trác Nhượng.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng giờ đã không còn là hai tên tiểu tử khuyết thiếu kinh nghiệm giang hồ như trước đây nữa, hai gã vận dụng tai mắt, phát giác bốn bề đều giới bị thập phần sum nghiêm, trên lầu trong rừng đều có võ sĩ mai phục, tựa hồ như sắp lâm đại dịch đến nơi, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy kỳ quái.
Vương Nho Tín dẫn hai gã tới trước hai cánh cửa đã mở rộng, dừng lại nói: "Đại long đầu đang đợi, hai vị hãy tự đi vào trong."
Hai gã thầm nhủ những chuyện bí mật như vậy chắc không tiện để người ngoài nghe, nên cũng không chú ý, cất bước đi thẳng vào trong.
Đại hán giữ cửa lập tức đóng cánh cửa lại sau lưng hai gã.
"Rầm!"
Vừa nghe tiếng cửa đóng lại vang lên sau lưng thì hai gã nhìn thấy một trung niên hán tử thân hình cao gầy, chắp tay sau lưng đang đi lại trong phòng. Y nghe thấy tiếng cửa đóng lại liền dừng bước, quay đầu lại nhìn hai gã, song mục hàn quang lấp lánh như điện, không hề có dáng vẻ của người bị nội thương.
Người này tướng mạo đường đường, chỉ có điều chiếc mũi ưng khoằm khoằm lại khiến y có vẻ âm hiểm, đồng thời gây cho người khác cảm giác y là kẻ tự phụ và tự tư tự lợi.
Hai bên tóc mai của y đã điểm bạc, trên mặt ẩn hiện vài nếp nhăn, giống như dấu vết của những ngày tháng đấu tranh gian khổ.
Đợi cho hai gã hành lễ bái kiến, Trác Nhượng mới nói: "Các ngươi đã gặp ta bao giờ chưa?"
Khấu Trọng vội nói: "Lúc đó chúng tôi ẩn nấp trên xà nhà, không dám nhìn kỹ, thêm nữa đại long đầu đến đi đều như cơn gió, vì vậy nên không nhìn rõ mặt ngài."
Trác Nhượng di chuyển mục quang ra phía cửa sổ, ngắm nhìn tuyết rơi ngoài vườn, nhạt giọng nói: "Vậy làm sao các ngươi có thể khẳng định đó là ta?"
Từ Tử Lăng nói: "Đó là do Tổ Quân Ngạn và quái nhân ẩn mình trong rương kia nói ra."
Trác Nhượng bình tĩnh nói: "Các ngươi có nhìn thấy quái nhân đó không?"
Khấu Trọng lắc đầu: "Chỉ nhìn lướt qua một lượt, thân hình y khôi vĩ, ít nhất phải cao hơn Tổ Quân Ngạn tới nửa cái đầu, có điều vì y đã đeo diện cụ nên không biết mặt mũi thế nào."
Trác Nhượng khẽ rung người lên, lạnh lùng nói: "Thanh âm y thế nào?"
Khấu Trọng đáp: "Rất dễ nghe, rất nhu hòa, nói hết rồi mà vẫn còn lưu lại dư âm."
Lồng ngực Trác Nhượng khẽ phập phồng, trầm mặc hồi lâu, mới hừ nhẹ một tiếng nói: "Hai người rốt cuộc là thân thế lai lịch thế nào? Tại sao nội công lại quái dị như vậy, giấu được cả tai mắt của ta lẫn quái nhân kia?"
Khấu Trọng cười hì hì nói: "Nguyên lai người hôm đó đích thực là đại long đầu. Ngài thật là lợi hại, quái nhân đó nói đã đả thương được ngài, thì ra chỉ là bịa đặt."
Trác Nhượng lạnh lùng nói: "Các ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta?"
Từ Tử Lăng nói: "Võ công của chúng tôi do mẹ truyền dạy, có điều mẹ của chúng tôi đã chết rồi."
Trác Nhượng trầm giọng: "Được lắm!"
Hai gã cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, y nghe thấy mẹ của hai gã đã chết, tại sao lại nói là được lắm?
Chính vào lúc này thì Trác Nhượng động thủ, chỉ trong nháy mắt y đã tới sát trước mặt hai gã, hai ống tay áo cùng lúc phất lên.
Hai gã đâu ngờ thân phận như y cũng ra tay tập kích, khi thấy song thủ của y từ trong ống tay áo thò ra, cùng với đó là một luồng khí kình kinh hồn đẩy tới thì đã không còn kịp né tránh nữa.
Hai gã đồng thanh hét lớn, nhảy về phía sau.
"Bịch! Bịch!"
Song chưởng Trác Nhượng đập mạnh vào ngực hai gã.
Bị một cỗ khí kình mãnh liệt không thể kháng cự đẩy mạnh vào trong các đường kinh mạch, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cùng lúc oẹ ra máu tươi, cả người bay vọt lên khỏi mặt đất, đập mạnh vào bức tường sau lưng rồi rơi bịch xuống đất.
Hai gã ôm ngực rên lên đau đớn, ngũ tạng như muốn đảo vị, huyết khí nhộn nhạo, không còn sức lực phản kháng.
Chẳng ngờ Trác Nhượng còn ngạc nhiên hơn cả hai gã, y vốn tưởng rằng một chưởng vừa rồi có thể tiễn đưa hai gã về tây thiên, chẳng ngờ khi kích trúng lồng ngực đối phương, chỉ thấy hai luồng lực đạo một hàn một nhiệt phản chấn trở lại, chẳng những hóa giải quá nửa kình lực của y, mà còn xâm nhập nội thể, khiến y buộc phải dừng tay vận công hóa giải.
Khấu Trọng toàn thân vô lực, nhưng vẫn có thể mở miệng: "Ngươi... ngươi làm gì vậy?"
Song mục Trác Nhượng sáng rực hung quang: "Câm miệng! tất cả chỉ trách các ngươi biết những chuyện không nên biết mà thôi."
Nói đoạn cất bước chậm rãi đi về phía gã.
Từ Tử Lăng lăn người tới, ôm lấy Khấu Trọng nói: "Muốn chết thì chết chung đi!"
Khấu Trọng căm hận nhìn Trác Nhượng, ôm chặt Từ Tử lăng, thì thầm: "Mau vận công! ta sẽ thu hút chú ý của hắn!"
Trác Nhượng lúc này đã tới trước mặt hai gã, đột nhiên ho lên mấy tiếng, cười lạnh nói: "Để Trác mỗ hoàn thành tâm nguyện cho các ngươi vậy!"
Hai gã đang thầm kêu mạng ta hết rồi, bất lục nhìn song chưởng của Trác Nhượng đặt lên thiên linh cái của mình. Bất chợt lồng ngục đau lên dữ dội, hai mắt tối ngòm, không biết bao lâu sau thì hai gã tỉnh lại.
Cả hai đang hoài nghi không biết có phải đã đến địa phủ hay chưa thì phát hiện mình vẫn đang ngồi ở căn phòng đó, còn Trác Nhượng thì phủ phục dưới đất, mặt mày tím tái, môi thâm xì, toàn thân run lên từng đợt.
Hai gã đều là kẻ cơ trí tinh linh, lập tức đoán được thì ra Trác Nhượng quả thật đã bị trọng thương, chỉ là cố vận công áp chế, giả vẻ không sao mà thôi. Nhưng vửa rồi vì muốn giết chết hai gã, nên đã vọng động chân khí, khiến nội thương bộc phát. Khấu Trọng tức giận đá cho y một cái, ôm ngực lẩm bẩm: "Chưởng lực của tên này thật lợi hại, tiểu Lăng ngươi không sao chứ?"
Từ Tử Lăng vẫn ngồi dựa lưng vào tường, ôm ngục thở hổn hển: "Trên đời này lẽ nào chỉ toàn người lấy oán báo đức hay sao? Cả hai phụ tử y đều là như vậy cả."
Khấu Trọng nói: "Bây giờ thoát thân là quan trọng nhất, ta với ngươi phải vận công liệu thương trước đã."
"Ồ!"
Tiếp đó gã run lên mấy cái vì lạnh.
Từ Tử Lăng cười khổ nói: "Ngươi thì lạnh run cầm cập, ta lại nóng như lửa thiêu, lục phủ ngũ tạng đều như sắp bốc cháy tới nơi rồi."
Đột nhiên hai gã nhìn nhau mừng rỡ như vừa ngộ ra được điều gì đó.
Khấu Trọng quay người lại, giơ song chưởng lên nói: "Ngươi dồn chân khí vào người ta từ hữu chưởng của ngươi, ta lưu chuyển chân khí đó thông qua hữu chưởng của ta dồn lại vào cơ thể ngươi. Hà! đây là phương pháp liệu thương đặc biệt chỉ có chúng ta mới nghĩ ra được!"
Từ Tử Lăng không chút do dự, vội y theo lời gã, vận công hành khí, lúc bắt đầu thì cảm thấy đau đớn vô cùng, khoé miệng không ngừng rỉ máu, nhưng chỉ trong chốc lát hàn nhiệt đã tương lưu, tuần hoàn lưu chuyển trong nội thể hai gã, không hề gián đoạn.
Hai gã cứ làm vậy mà không hề biết chính sự điều hòa hàn nhiệt này đã cứu hai cái mạng nhỏ của bọn gã.
Thì ra hai gã vô tình đã tự luyện thành hai pháp môn hành khí trong hai bức đồ hình Trường Sinh Quyết, nhưng lại mất đi sự điều hòa âm dương trong cơ thể mà đi vào con đường thiên khích.
Trong giai đoạn đầu thì còn chưa có vấn đề gì, song khi chân khí mạnh dần lên, sẽ càng lúc càng nguy hiểm, kết cụ cuối cùng tất nhiên là tẩu hỏa nhập ma. Khấu Trọng đi theo con đường chí âm chí hàn, toàn thân máu huyết sẽ đông cứng lại mà chết, còn Từ Tử Lăng luyện chí cương, mạch máu toàn thân sẽ vỡ nát mà thân vong.
Vì vậy lần này đối với hai gã vô cùng quan trọng, bởi chân khí hai gã đến từ cùng một nguồn gốc, cũng giống như một người lần lượt luyện hai loại tâm pháp khác nhau, sau đó hợp lại thành một vậy, chẳng những có thể giúp đối phương liệu thương mà còn gia tăng tốc độ luyện công, luyện được một loại thần công mới mà ngay cả người viết ra Trường Sinh Quyết là Quảng Thành Tử nằm mơ cũng không thể nghĩ tới.
Nếu đổi lại là người khác, cho dù thiên tư có cao hơn hai gã đi nữa, nhưng muốn luyện thành pháp môn vận khí trong hai bức đồ hình này e rằng cũng phải mất tám đến mười năm.
Không ngờ hai gã chia nhau ra luyện, lại không biết điều phối hàn nhiệt nên chân khí hết sức tinh thuần, bây giờ giúp nhau dung hòa hợp nhất hàn nhiệt, cũng bằng như mỗi gã có thêm hai năm hoa hậu nữa.
Đến giờ khắc này, thần công Trường Sinh Quyết của hai gã mới có thể coi là đạt tới mức độ tiểu thành một cách chân chính, không còn thiên khích nữa.
Cũng không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, hai gã cảm thấy đã hết đau, tuy vẫn còn cảm thấy chóng mặt khó chịu vì mất máu nhưng tinh thần đã phấn chấn lên rất nhiều, cảm quan cũng trở nên nhanh nhạy hơn trước gấp bội.
Trác Nhượng vẫn nằm dưới đất, có điều đã hết run rẩy, sắc mặt cũng bớt khó coi hơn.
Khấu Trọng thu hồi song chưởng, thấp giọng nói: "Có nên giết chết cái tên vong ân phụ nghĩa này không?"
Từ Tử Lăng thở dài nói: "Như vậy Tố tỷ nhất định sẽ không tha thứ cho chúng ta đâu! chân khí của ngươi khiến ta thật dễ chịu. Kỳ quái! tại sao thiên linh cái của ta cứ như được mở rộng ra vậy, không ngừng có lãnh khí tràn vào, đầu lưỡi lại thấy ngọt ngọt nữa."
Khấu Trọng cười nói: "Dũng tuyền huyệt của ta cũng nóng phừng phừng đây này! nào! mau đứng dậy! chúng ta đi tìm Tố tỷ!"
Từ Tử Lăng đứng dậy theo gã, cảnh giác nhìn Trác Nhượng đang nằm dưới đất, thấp giọng hỏi: "Bên ngoài nhiều người như vậy, làm sao giải thích bây giờ?"
Khấu Trọng nói: "Xem ra bọn họ cũng không biết trong này có chuyện gì xảy ra đâu, chúng ta tùy cơ ứng biến là được."
Từ Tử Lăng đành phải gật đầu, đi theo gã bước ra ngoài.
Vương Nho Tín đang đứng ngoài cửa chờ đợi, thấy hai gã đi ra liền lộ thần sắc vô cùng cổ quái, há hốc miệng không nói được nên lời.
Hai gã thấy thần sắc của y, biết ngay họ Vương sớm đã biết chuyện Trác Nhượng muốn sát nhân diệt khẩu. Bởi thế nên bây giờ thấy hai gã vẫn sống nhởn nhơ ra ngoài mới lộ vẻ ngạc nhiên đáng cười đến vậy.
Khấu Trọng cười cười, chỉ tay vào ngực mình nói: "Đại long đầu nghe chúng tôi kể lại mọi chuyện mới biết tất cả chỉ là hiểu lầm, nhưng ngài lại có phiền não mới nên mới bảo chúng tôi ra ngoài để tịnh tâm suy nghĩ. Ngoài ra còn hạ lệnh không cho ai vào trong làm phiền nữa."
Đây chính là chỗ thông mình của Khấu Trọng, tương kế tựu kế dùng lời áp chế không cho kẻ đã biết sự tình là Vương Nho Tí mở miệng.
Từ Tử Lăng khẽ khép cửa lại, rồi đi sát sau lưng Khấu Trọng.
Ra khỏi nội viện, hai gã vội vàng chạy về phía khuê phòng của Trác Kiều.
Khấu Trọng nói: "Tốt nhất là có thể lén lút rời khỏi chỗ này, sau đó lập tức đến Đại Thanh Viện tìm Phối Phối mà tên nghĩa khí Sơn kia đã nói, bằng không chúng ta chạy chưa được nửa đường đã bị người ta phân thây thành muôn mảnh rồi."
Từ Tử Lăng trở nên bình tĩnh một cách bất ngờ, hạ giọng nói: "Ta cảm thấy công lực đại tiến, nói không chừng có thể nhảy qua tường thành, có điều chúng ta phải mang theo Tố Tố tỷ, lại không có gì chắc chắn nên... nói thực lòng, bây giờ ta vẫn chưa tin tên nghĩa khí Sơn đó thật sự có nghĩa khí."
Khấu Trọng nói: "Sự tình gấp rút, chúng ta cứ mượn tạm cây cầu của nghĩa khí Sơn trước đã, qua cầu rồi có rút ván hay không thì nghĩ sau vậy."
Hai gã lúc này đã chạy đến trước cửa tiểu viện của Trác Kiều, một trong bốn gã gia tướng canh cửa liền quát: "Tiểu thư gọi các ngươi đến đây hả?"
Khấu Trọng cười khổ thấp giọng nói: "Nếu không phải nàng ta có lệnh, chúng tôi lẽ nào chịu tự nguyện đến đây chứ!"
Mấy tên gia tướng liền nhìn nhau cười phá lên.
Hai gã giả bộ chậm rãi đi vào trong, không ngờ lại gặp ngay Sở Sở đang đi ra ngoài. Khấu Trọng kéo tay áo nàng, mỉm cười nói: "Xin chào mỹ nhân, Tố tỷ đang ở đâu vậy?"
Sở Sở thoáng đỏ mặt, nguýt một cái rồi nói: "Không đếm tìm người ta, người ta làm sao mà biết được?"
Nói đoạn giật mạnh tay áo, đánh ánh mắt sắc như dao lườm gã một cái rồi nói: "Tố tỷ đang thị hầu tiểu thư chứ còn ở đâu nữa, đồ ngốc!" Dứt lời liền lấy tay che miệng khúc khích cười, yểu điệu quay mình đi tiếp.
Từ Tử Lăng thấy đến giờ này mà Khấu Trọng vẫn còn tâm tình trêu chọc cô nương, vội hích mạnh cùi chỏ vào hông gã để nhắc nhở, Khấu Trọng thấy vậy mới sực tỉnh, chạy theo gã về phía cửa.
Còn chưa thấy người thì thanh âm tức giận của Trác Kiều đã vang ra: "Cha làm gì vậy, nói chưa đầy hai câu đã muốn gặp hai tên tiểu quỷ khốn kiếp đó, không phải ta đã nói hết mọi sự cho người rồi hay sao? Cần gì phải nghe hai tên đó nói lại nữa chứ?"
Khấu Trọng đảo mắt một vòng, chạy vào trong sảnh, cúi người hành lễ nói: "Đại long đầu mời tiểu thư đến gặp, còn nói có lễ vật tặng cho người nữa."
Giờ thì ngay cả Từ Tử Lăng cũng phải khâm phục cơ trí của Khấu Trọng.
Trác Kiều đang ngồi trút giận lên Tố Tố, nghe gã nói thế thì liền nhổm người đứng vọt dậy, tung mình chạy ra ngoài cửa.
Hai gã cả mừng chạy tới phía trước, chia hai bên tả hữu kẹp lấy Tố Tố.
Khấu Trọng gấp rút nói: "Đừng hỏi gì, nếu bây giờ không rời khỏi chỗ này, e rằng vĩnh viễn cũng không còn cơ hội nữa."
Sắc mặt Tố Tố chợt trở nên kinh hãi vô cùng, ngây người nhìn ra cửa.
Hai gã hoảng hồn quay đầu lại, lập tức hồn phi phách tán, trong lòng thầm kêu mẹ gọi cha không ngớt.