ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 62
Hôn Quân Mạt Lộ
Ngu Thế Cơ cản bọn Độc Cô Thịnh lại trước cửa Dưỡng Sinh Điện, tẩm cung của Dương Quảng. Chỉ thấy y cười gượng nói: "Hiện giờ không thể yết kiến được, thánh thượng đã ngủ rồi!"
Phỉ Uẩn lo lắng nói: "Tình thế khẩn cấp, có thể nhờ Chu Quý Nhi phu nhân nghĩ cách đánh thức thánh thượng hay không?"
Ngu Thế Cơ lắc đầu than: "Ta sớm đã nói với Quý Nhi phu nhân rồi, người nói cả đêm qua thánh thượng không ngủ, vừa rồi mới lên long sàng nghỉ ngơi, thử hỏi ai dám làm phiền ngài chứ?"
Độc Cô Thịnh cũng luống cuống tay chân nói: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Khấu Trọng nháy mắt với Từ Tử Lăng một cái, bình tĩnh nói: "Ngu đại nhân thử tìm cách hỏi Quý Nhi phu nhân xem tại sao cả đêm qua thánh thượng không ngủ?"
Ngu Thế Cơ hội ý với bọn Độc Cô Thịnh rồi lại quay vào trong điện. Độc Cô Thịnh ngại ngùng nói: "Xem ra lại phải phiền hai vị tiểu huynh đệ chờ đợi một phen vậy!"
Từ Tử Lăng nói: "Đừng có đem chúng ta giam lỏng như lần trước là được."
Phỉ Uẩn đang có chuyện cầu đến hai gã, vội vàng nói: "Đương nhiên không làm vậy nữa, chỉ cần hai vị huynh đệ không ra khỏi cửa cung, còn đâu muốn đi đâu hay làm gì đều được cả."
Độc Cô Thịnh vẫn chưa yên tâm, gọi một thủ hạ tuổi còn tương đối trẻ đến, giới thiệu với hai gã: "Đây là đường điệt của lão phu, Độc Cô Hùng, để hắn dẫn hai người đi tham quan một vòng."
Từ Tử Lăng sực nhớ ra một chuyện: "Chúng ta có một vị bằng hữu làm trù sư trong cung, không biết có thể nể mặt mà để ý về quê đoàn tụ với người nhà hay không?"
Lòng Phỉ Uẩn sớm đã bay đi đâu đâu, nghe gã nói vậy, lập tức gật đầu đáp ứng: "Chỉ là chuyện nhỏ, tiểu Hùng có thể an bài giúp hai người."
Nói đoạn liền cùng Độc Cô Thịnh vội vã bỏ đi. Độc Cô Hùng chỉ lớn hơn hai gã chừng vài ba tuổi, dáng vẻ bất tục, hai mắt sáng ngời. Chỉ nghe y nói: "Có phải đến trù phòng trước hay không? Có Ngu đại nhân tiếp ứng thì không có chuyện gì xảy ra đâu."
Khấu Trọng nói: "Vậy phiền Độc Cô huynh dẫn lộ!"
Độc Cô Hùng dẫn đường đi trước, dọc đường khi gặp đám cung nga tỳ nữ, không ai là không nhìn Khấu Trọng và Từ Tử Lăng chằm chằm. Độc Cô Hùng ngưỡng mộ cười cười nói: "Xem ra Khấu đại ca và Từ đại ca rất được các cô nương hoan nghênh đấy!"
Khấu Trọng thầm đắc ý, mỉm cười nói: "Độc Cô huynh làm thân vệ cho thánh thượng được bao lâu rồi?"
Độc Cô Hùng đáp: "Chưa được hai tháng!"
Hai gã Khấu, Từ lập tức giật mình sợ hãi, nghĩ đến chuyện Độc Cô phiệt vì lật đổ Vũ Văn phiệt mà đã xuất động hết các cao thủ đến Giang Đô, nói không chừng sau khi tiêu trừ thế lực của Vũ Văn phiệt, mục tiêu tiếp theo sẽ chính là Dương Quảng.
Độc Cô Hùng chào hỏi với một toán binh lính đi tuần tra rồi thấp giọng hỏi: "Nghe nói hai vị đã từng đả bại Vũ Văn Vô Địch, chuyện này có phải là thật không?"
Khấu Trọng trong lòng thầm nhủ, chẳng những Vũ Văn Vô Địch bị chúng ta đánh cho tơi bời hoa lá mà ngay cả Độc Cô Bá của Độc Cô phiệt nhà ngươi cũng bị tiểu Lăng đánh cho ôm thương tích bỏ chạy mà tên tiểu tử ngươi còn dám hoài nghi nữa hay sao? Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng gã vẫn đáp: "Chỉ là tin đồn! Chỉ là tin đồn! Sự thực là hai huynh đệ chúng tôi chỉ may mắn thoát thân mà thôi!" Độc Cô Hùng nói: "như vậy đã là tài giỏi lắm rồi!"
Từ Tử Lăng hiếm thấy Khấu Trọng khiêm tốn như vậy, thầm nhủ tên tiểu tử này đã trưởng thành không ít. Đi qua ngự hoa viên ở phía đông nam hậu cung, mùi nấu nướng bốc lên thơm nức mũi. Độc Cô Hùng nói: "Hai vị hãy đợi giây lát, đợi tiểu đệ gọi Lư công công quản lý trù sư đến, để hai vị đích thân hỏi y. Chỉ cần y biết hai vị là người của Ngu đại nhân, tất sẽ tận lực giúp đỡ."
Độc Cô Hùng đi khỏi, Khấu Trọng mỉm cười nói: "Trần lão ưu đã nói qua, tất cả hoàng cung đều có mật đạo dưới đất, tốt nhất chúng ta nên nghĩ cách tìm ra đường vào mật đạo đó, đến lúc xảy ra chuyện có muốn bỏ trốn cũng nhanh hơn."
Từ Tử Lăng nhớ lại cảnh tượng đáng sợ khi Lý Mật tấn công vào phủ đại long đầu, ưu tư nói: "Tìm thế nào đây?"
Khấu Trọng suy nghĩ giây lát rồi đáp: "Ngươi có còn nhớ không? Trần lão mưu đã từng nói địa đạo nào cũng có lỗ thông khí, các lỗ thông khí trong nhà thì dể che đậy, khó phát hiện nhưng ở vùng đất trống hay ngoài vướn thì rất dễ phát giác. Hà! Địa đạo đương nhiên được xây cho Dương Quảng dùng, vì vậy chúng ta chỉ cần đến chỗ hoa viên lúc nãy tìm kiếm, nhất định có thể tìm được dấu vết gì đó."
Từ Tử Lăng gượng cười nói: "Suy đoán của ngươi ta rất đồng ý, vô cùng đồng ý, có điều nếu Tiêu phi đã có khả năng là nội gian, nói không chừng Vũ Văn Hóa Cập cũng sớm biết bí mật địa đạo này từ lâu rồi, nếu chúng ta chạy vào đó, chỉ cần Vũ Văn Hóa Cập hun khói vào cửa địa đạo là đã đủ khiến chúng ta ngạt chết rồi."
Khấu Trọng vỗ vỗ trán, đảo mắt nhìn cảnh tượng hùng vĩ xung quanh, hạ thấp giọng nói: "Ngươi nói đúng, phi thiên thì chúng ta không có bảnh lĩnh, độn địa thì lại rất có khả năng là con đường chết, duy chỉ có giống như lần trước, tìm một chỗ nào đó trốn bà nó tám mười ngày là còn an toàn hơn một chút. Nơi này rộng hơn phủ đại long đầu cả trăm lần, muốn ẩn trốn cũng dễ dàng hơn nhiều, có điều cần phải đề phòng Vũ Văn Hóa Cốt sẽ phóng hoả đốt cung để tiết hận."
Từ Tử Lăng cười cười nói: "Trời có sập xuống chúng ta cũng có thể lấy làm chăn đắp mà. Đợi đến lúc binh hoảng mã loạn, Vũ Văn Hóa Cập nhất định sẽ đi tìm Dương Quảng trước, chúng ta thừa cơ hội đó xông ra khỏi vòng vây, ngươi đừng quên giờ đây chúng ta đều đã là cao thủ."
Khấu Trọng ôm bụng cười nói: "Hà... sém chút nữa thì ta quên mất rồi!"
Trên khoé miệng Từ Tử Lăng thoáng hiện lên một nụ cười, những ký ức của ngày xưa phảng phất như được tái hiện lên trước mắt gã. Lúc ấy trong lòng hai gã hoàn toàn không có những tương tranh giang hồ, không có thủ đoạn đối phó, có thể chỉ vì một chuyện rất nhỏ mà cãi nhau mấy ngày liền, nhưng cũng có thể ôm bụng cười lăn cười bò mà chẳng vì một lý do gì cả. Khấu Trọng chợt thấp giọng nói: "Đến rồi!'
Từ Tử Lăng sớm đã nghe thấy tiếng chân. Bộ pháp của Độc Cô Hùng trầm ồn đều đặn, võ công nền tảng chắc chắn, dường như là đi theo đường cương mãnh trầm hùng. Bước chân của Lư công công lại phập phù ẻo lả, chân trái dài hơn chân phải một chút, vì thế nên một nặng một nhẹ, trọng tâm không ổn. Nghĩ tới đây, cả Từ Tử Lăng cũng cảm thấy kỳ lạ, không hiểu tại sao bản thân lại có thể suy đoán ra nhiều thứ như thế chỉ dựa vào bước chân của người ta, nếu như công lực tăng tiến thêm chút nữa, nói không chừng gã còn có thể biết được nhiều hơn nữa. Người có thể ngụy trang bằng nhiều cách, nhưng tiếng bước chân thì luôn luôn làm lộ ra hư thực chân tướng. Khấu Trọng từ xa đã thi lễ nói: "Lư công công như ý cát tường, tiểu tử Khấu Trọng, Từ Tử Lăng xin được thỉnh an!"
Lư công công là một kẻ đầu rắn mắt chuột, trông gian giảo phi thường, chỉ thấy y cười the thé nói: "Mọi người đều là người nhà, không cần khách khí. Hai vị có gì xin cứ phân phó!"
Từ Tử Lăng vừa nhìn thấy y đã cảm thấy buồn nôn, nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ thân thiết, cung kính nói: "Làm sao dám phân phó công công chứ, chỉ muốn hỏi thăm ngài về một người tên là Phùng Cường mà thôi."
Khấu Trọng thấy Lư công công có vẻ không nhớ Phùng Cường là ai liền chen miệng vào nói: "Là một hán tử lùn béo, chừng hơn bốn mươi tuổi, trước đây bán bánh báo ở thành Tây, rất có tiếng."
Lư công công thở dài nói: "Nhớ ra rồi, nhớ ra rồi. Y có một tiểu thiếp rất xinh đẹp nữa! Ôi! Đáng tiếc là đã chết rồi."
Hai gã thất thanh thốt: "Cái gì?"
Lư công công ra vẻ khó xử nói: "Tên họ Phùng này là một con bò ngốc, thường ngày hay tranh chấp với những người khác trong trù phòng nên đã bị người ta hãm hại, nhét vào trong bánh bao của y cái xương cá dài hai phân, hại ta suýt chút nữa cũng bị ăn mấy chục gậy. Chuyện này đã liên luỵ đến hơn ba trăm người bị chém đầu, có thể cả kẻ hãm hại y cũng nằm trong số đó nữa. Hà! Thật đúng là vô cùng hoang đường."
Gương mặt tuấn tú của Từ Tử Lăng trở nên trắng bệt. Khấu Trọng vội hỏi: "Còn tiểu thiếp của y?"
Lư công công ra vẻ đã nhìn thấu nhân tình thế thái nói: "Thánh thượng giết người có lần nào mà không giết cả nhà người ta đâu. Ôi! Không! Hình như ta có nghe nói tiểu thiếp xinh đẹp kia của Phùng Cường đã được người ta nhìn trúng nên đã thoát được đại nạn. Nhưng sự tình thế nào thì không được rõ lắm."
Độc Cô Hùng nói: "Liệu có ai biết rõ chuyện này không?"
Lư công công cười the thé: "Đương nhiên là kẻ phụ trách xử trảm hôm đó, Đậu Hiền."
Ba người quay mặt nhìn nhau. Đậu Hiền là đào tướng, làm sao có thể tìm y hỏi chứ?
Giờ ngọ hôm ấy, Ngu Thế Cơ mới phái người thông tri hai gã đi gặp Dương Quảng. Khấu Trọng kéo Từ Tử Lăng đi chậm lại, thấp giọng nói: "Tên hôn quân này lúc không vui hay cao hứng lên đều truyền dụ sát nhân, lát nữa nếu như có chuyện, chúng ta sẽ chia nhau đào tẩu, sau đó gặp nhau ở tòa phật tháp phía đông nam, lúc cần thiết sẽ nhảy từ đỉnh tháp xuống, từ đó có thể hạ thân xuống hào nước vây quanh, sau đó chạy trốn dưới đáy nước."
Từ Tử Lăng động dung nói: "Đấy đích thực là thượng thượng chi sách, tên tiểu tử nhà ngươi đã trưởng thành lên không ít rồi đó."
Khấu Trọng đắc ý cười hì hì: "Chúng ta cũng có chút may mắn, bị tên khốn Lý Tử Thông đó đánh cho bị thương nhẹ, không cần phải trị thương cho Hương tiểu tử nữa, nên hiện giờ mới có thứ để khống chế tên tiểu tử đó, bằng không ta làm sao yên tâm để hắn mang Tố tỷ đi chứ."
Từ Tử Lăng thuận miệng hỏi: "Ngươi có hỏi Vân Ngọc Chân đã đi đâu không?"
Khấu Trọng hạ giọng nói: "Theo ta đoán thì tại vì Độc Cô Sách cũng có ở đấy nên nàng ta mới đi hẹn hò với y nên sáng sớm nay không kịp quay lại. Đương nhiên! nàng ta tuyệt đối không nghĩ rằng chúng ta có thể rời khỏi Lâm Giang Cung!"
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói: "Vậy mà ngươi vẫn vui vẻ như vậy sao?"
Khấu Trọng lườm gã một cái, làu bàu nói: "Ta có phải muốn lấy nàng ta đâu, có gì ma không vui chứ? Thậm chí là ta không hề quan tâm đến chuyện đó nữa! Hà!"
Độc Cô Hùng ho khan một tiếng, quay đầu lại nhắc nhở: "Thánh thượng không thích người ta xầm xì to nhỏ, hai vị..."
Khấu Trọng cố ý ra vẻ giật mình: "Đương nhiên rồi! Ngoại trừ long thanh của thánh thượng ra, hà!"
Từ Tử Lăng thấp giọng nói: "Chuyện chính quan trọng hơn!"
Tẩm cung đã hiện ra trong tầm mắt, Phỉ Uẩn đang đứng trước cửa điện, vẫy tay ra hiệu gọi bọ gã chạy nhanh tới. Cả ba vội đề khí khinh thân, tung mình lao vút tới như sao băng. Phỉ Uẩn thần sắc nghiêm trọng nói; "Hai người đoán chẳng sai, Quý Nhi phu nhân nói, đêm qua thánh thượng bị Tiêu phỉ đeo bám chơi đùa, nên hưng phấn đến độ cả đêm không ngủ. Bây giờ ta mới nhớ lại, hôm qua lúc ta đem chuyện cuốn sổ bẩm tấu lên thánh thượng, ả tiện nhân đó đã cố ý khiêu khích thánh thượng hôn miệng, khiến người không thể nghe thấy ta nói gì."
Khấu Trọng nói: "Xem ra đêm nay Vũ Văn Hóa Cập sẽ phát động."
Từ Tử Lăng cũng hỏi: "Đã tìm thấy quân đội của Tư Mã Đức Kham chưa? Có phải ở gần đây không?"
Phỉ Uẩn lắc đầu đáp: "Sau khi ra khỏi thành thì không thấy đội quân của y đâu nữa, thật khiến người ta phải lo lắng! Ôi! Ta lại phải bận bịu việc tìm nữ nhân, đâu có thời gian rảnh rỗi lo việc khác nữa chứ?"
Từ Tử Lăng biến sắc nói: "Thứ việc thương thiên hại lý đó cũng có thể làm sao?"
Phỉ Uẩn vốn định phát tác, nhưng đành phải cố nén cơn giận xuống, cười gượng nói: "Ta chỉ vào đại lao tìm một số nữ phạm nhân, chuẩn bị trước để khi thánh thượng cao hứng hỏi tới thì có cái mà ăn nói thôi mà. Nếu không làm vậy thì cái đầu này của bản quan sớm đã rời khỏi thân thể từ lâu rồi."
Khấu Trọng hối hận nói: "Trí nhớ của thánh thượng không được tốt lắm, nói không chừng đã quên chuyện này từ lâu rồi."
Phỉ Uẩn gật đầu đồng ý với gã: "Đích thực ra ngài rất hay quên, nhưng ta sợ rằng khi thánh thượng nhìn thấy hai người, sẽ lại nhớ đến chuyện đó mà hỏi tới thì hỏng bét."
Từ Tử Lăng nói: "Sao còn không vào đi? Thời gian đâu còn nữa?"
Phỉ Uẩn ra vẻ ngại ngùng nói: "Thánh thượng và các quý phi đã đến Trường Sinh Trì mục dục, vừa tắm vừa ăn uống chơi đùa, ít nhất cũng phải một canh giờ nữa mới xong, có vào cũng chỉ đợi mà thôi. Được rồi! Hai người hãy đi theo bản quan!"
Hai gã Khấu, Từ thấy thái độ của Phỉ Uẩn thân thiết hơn rất nhiều, tuy biết chỉ là giả bộ nhưng trong lòng của cảm thấy dễ chịu, cất bước đi theo y vào trong đại đường của tẩm cung. Hai gã mới lần đầu tiên nhìn thấy một căn đại sảnh hoa lệ nhường này. Dưới đất là thảm dầy mềm như nhung, các đồ bày biện đều được khảo cứu vô cùng kỹ lưỡng, trên tường treo đủ thứ đồ trang sức và danh hoạ, tất cả đều là trân phẩm trí giá liên thành. Khấu Trọng thấp giọng nói vào tai Từ Tử Lăng: "Nhất định là đem từ Quan Trung Lạc Dương tới đây."
Độc Cô Hùng nghe thấy y nói, gật đầu mỉm cười: "Khấu đại ca đoán đúng rồi đó!"
Đại sảnh không một bóng người, ánh dương quang từ phía tây chiếu qua khung cửa sổ, khung cảnh an lành và yên tĩnh vô cùng. Phía nam gian đại sảnh là một chiếc ngoạ kỷ điêu rồng khảm phượng dát vàng ngọc, tự nhiên chính là long toạ của Dương Quảng. Độc Cô Hùng cáo tội thoái lui ra ngoài, trong sảnh chỉ còn lại ba người khổ sở chờ đợi. Phỉ Uẩn đứng ngồi không yên suốt cả canh giờ, khi mặt trời bắt đầu xuống núi mới thấy Ngu Thế Cơ vội vàng chạy tới, vui mừng nói: "Được rồi! Thánh thượng đã mặc long bào! Quý Nhi phu nhân đã thuyết phục thánh thượng tiếp kiến chúng ta rồi."
Ba người bọn Khấu Trọng vừa đứng lên lại chán nản ngồi xuống. Các cung nga đi vào đốt lên mấy chục ngọn cung đăng ở khắp trong đại sảnh, đồng thời đóng các cửa sổ, đốt lò lửa ở bốn góc. Lúc này, đội ngũ của Dương Quảng mới đi tới. Mười mấy tên cung nga thái giám bận bịu một hồi, rồi cung kính đứng thành hai hàng thị hầu. Tiếp đó là Độc Cô Thịnh dẫn theo một đội cận vệ đi vào, đứng chắn hết các cửa ra vào, sau khi an bài ổn thỏa, y mới nói với bốn người: "Tiêu phu nhân chắc chắn có vấn đề, vừa rồi còn lôi kéo thánh thượng đi Lâm Giang cung xem mặt trời lặn nữa, hừ!"
Phỉ Uẩn thấp giọng nói: "Thánh thượng đến rồi!"
Tiếng trống từ xa xa truyền lại, dưới sự dẫn lộ của đám thái giám, Dương Quảng và hơn trăm phi tần đi tới. Y và Tiêu phi, Chu phi ngồi trên ghế mềm do lực sĩ khênh.
Chúng nhân vội quỳ phục xuống cung nghênh thánh giá của hôn quân. Sau khi Dương Quảng ngả lưng lên long tọa, chúng cung nga phi tần cũng lần lượt ngồi xung quanh y. Lúc này chúng nhân mới tung hô vạn tuế. Dương Quảng chẳng thềm để mắt tới hai gã Khấu, Từ, thở dài một tiếng nói: "Trẫm biết bên ngoài có rất nhiều kẻ muốn tranh đoạt hoàng vị này của trẫm, ôi! Cùng lắm là giống như Trần hậu chủ vậy, mất nước rồi thì làm Trường Lạc Công, tiếp tục uống rượu hưởng lạc."
Chúng nhân không ai là không ngạc nhiên thất sắc, không hiểu tại sao bỗng nhiên y lại nói vậy. Tiêu phi ngồi bên phải của Dương Quảng bật cười khanh khách nói: "Thánh thượng thật biết nói đùa, có người cứ thích khoa trương cái đám ô hợp đó lên, thánh thượng chớ nên tin vào những lời xàm ngôn!"
Độc Cô Thịnh thấp giọng nói: "Vừa rồi! Nguyên Thiện phụng lệnh Việt Vương Động tới báo cáo, nói Lý Mật đã suất lĩnh trăm vạn quân kéo tới gần Đông Đô, đã chiếm được Lạc Dương Thương, cầu mong thánh thượng mau chóng trở về, bằng không Đông Đô sẽ thất thủ mất."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng giờ mới bừng tỉnh. Chẳng ngờ Ngu Thế Cơ đắc ý nói: "Cũng may bản quan phản ứng mẫn tiệp, nói nếu thế giặc thật sự lớn như vậy thì Nguyên Thiện sớm đã bị chúng giết trên đường rồi, làm sao có thể đến được Giang Đô chứ? Vì vậy đã thay thánh thượng đuổi tên đó đi rồi!"
Hai gã nghe mà chỉ biết lắc đầu thở dài, thật đúng là chỉ có loại hoàng đế như vậy mới xuất hiện loại gian thần như thế, nếu không phải Dương Quảng không chịu đối mặt với hiện thực thì làm sao có thể tin loại người dối không chớp mắt như Ngu Thế Cơ được. Chỉ nghe thanh âm của Dương Quảng vang lên: "Tình hình đạo tặc bên ngoài thế nào, Phỉ đại nhân hãy báo cáo tường tận cho trẫm nghe."
Phỉ Uẩn không hoảng không loạn, chậm rãi khom người nói: "Thánh thượng mình giám, đạo tặc càng ngày càng ít!"
Dương Quảng ngồi thẳng người dậy, chau mày nói: "Đã giảm đi bao nhiêu?"
Phỉ Uẩn thuận miệng đáp bừa: "Chỉ còn lại một phần mười trước đây!"
Dương Quảng thở hắt ra một hơi, lại như vừa nghĩ ra chuyện gì đó, hỏi: "Nguyên Thiện nói Đường Quốc Công Lý Uyên tạo phản ở Thái Nguyên, có chuyện này hay không?"
Phỉ Uẩn giật mình đánh thót, quỳ thụp xuống đất nói: "Hiện nay những kẻ bên ngoài thường xuyên bịa đặt truyền ngôn, chuyện này để vị thần tra xét rõ ràng rồi mới bẩm cáo lên thánh thượng."
Chỉ nghe một tiếng hừ lạnh từ bên ngoài truyền vào, tiếp đó có người quát lớn: "Toàn là bịa đặt!"
Chúng nhân đều giật mình, đưa mắt nhìn về phía tiếng nói phát ra, không ngờ thấy Vũ Văn Hóa Cập mặc võ phục bước vào, bên cạnh còn có một trung niên nam tử cao to anh tuấn. Trong mắt Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lập tức lộ ra sự thù hận sâu sắc, trong lòng thầm than không hay. Bọn ba người Độc Cô Thịnh, Phỉ Uẩn và Ngu Thế Cơ thì lập tức biến sắc, bọn họ đã sớm bố trí, nếu bất cứ người nào bên phía Vũ Văn Hóa Cập nhập cung đều phải có sự cho phép của Độc Cô Thịnh mới được, vậy mà hiện giờ Vũ Văn Hóa Cập vào tới tận đây bọn họ mới biết, tình thế bất lợi thế nào, thiết tưởng không cần nghĩ cũng đoán ra được. Tên cấm vệ quân đứng ngoài cửa giờ mới cao giọng xướng: "Tả đô vệ tướng quân cùng thiếu giám xin được yết kiến thánh thượng."
Hai người mới vào không thèm nhìn đến bọn Khấu Trọng, Phỉ Uẩn, ung dung đi vào giữa điện, sau khi hành lễ khấu đầu thì đứng, bước về phía đối diện với bọn Khấu Trọng rồi dừng lại. Độc Cô Thịnh dịch thân đến trước long sàng của Dương Quảng, còn đám cận vệ bên cạnh và phía sau long tòa cũng trở nên khẩn trương lo lắng. Dương Quảng vẫn như không hề cảm thấy tình thế đã tới mức kiếm bạt cung giương, ngạc nhiên hỏi: "Vũ Văn tướng quân tại sao lại nói Phỉ khanh gia bịa đặt thế?"
Phỉ Uẩn quỳ xuống khóc ròng: "Thánh thượng, xin người hãy làm chủ cho vi thần! Vi thần trước nay chỉ một dạ trung thành với thánh thượng, nếu có một nửa lời dối trá, vi thần sẽ chết không toàn thây, thi thể phơi bày nơi hoang dã!"
Khoé miệng Vũ Văn Hóa Cập lộ một nụ cười khinh miệt, ánh mắt lần đầu tiên nhìn về phía Khấu Trọng và Từ Tử Lăng, sat khí phủ mờ gương mặt gân guốc, nhạt giọng nói: "Trước đây Đỗ Phục Uy ở Sơn Đông Trường Bạch, hiện giờ hắn đã tới Lịch Dương. Lý Mật trước đây chỉ có vùng Ngoã Cương, bây giờ đã lấy được Huỳnh Dương, cắt đoạn Lạc Khẩu. Lý Tử Thông trước đây chẳng là cái thứ gì, bây giờ đã tụ quân ở phía bắc Giang Đô, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công xuống phía nam. Thánh thượng hoàn toàn không biết đến những chuyện này chính là vì có lũ gian thần các ngươi ở bên cạnh, bốn phương báo loạn các ngươi đều ém nhẹm tấu chương, tặc nhân nhiều thì lại nói là càng ngày càng ít, thánh thượng nghe lời xàm tấu của các ngươi, tưởng rằng địch ít nên phát binh không nhiều, chẳng những không diệt trừ được tặc đảng mà còn khiến thanh thế của chúng ngày một lớn mạnh, thậm chí cả chuyện Đường Quốc Công Lý Uyên tạo phản cả thiên hạ ai ai cũng biết vậy mà các ngươi cũng dám giấu diếm thánh thượng nữa."
Ngu Thế Cơ cũng phủ phục người xuống đất, khóc rống lên nói: "Thánh thượng chớ nên tin lời bịa đặt, chính hắn mới là kẻ tạo phản!"
Dương Quảng hiển nhiên đã rối loạn, vội vàng nói: "Hai vị khanh gia hãy bình thân, trẫm tuyệt đối không để các ngươi phải chịu oan khuất đâu."
Vũ Văn Hoá Cập và Vũ Văn Trí Cập cùng cười khẩy khinh bỉ, hai gã Khấu, Từ nhìn thấy vậy thì như trầm xuống, biết được bọn y đã khống chế được đại cục mất rồi.
Hai người bọn Phỉ Uẩn vẫn không chịu đứng lên, vừa khóc hu hu vừa thê thiết rồi: "Cuốn sổ mà hôm qua vi thần hiến lên thánh thượng, chính là..."
Vũ Văn Hóa Cập cười ha hả nói: "Cuốn sổ nào? Có phải là thứ này không?"
Vừa nói, y vừa lấy từ trong người ra một vật, không ngờ chính là cuốn sổ mà Khấu Trọng và Từ Tử Lăng phải mất bao công sức mới lấy về được. Lúc này thì cả Dương Quảng cũng đoán ra được ý đồ bất thiện của hai kẻ mới đến, chỉ nghe y gầm lên: "Người đâu! bắt chúng lại cho ta!"
Một tiếng kêu thảm vang lên, chỉ thấy gã cận vệ đứng canh cửa ngã bổ nhào xuống, máu tươi bắn tung toé, một đám người xông vào tẩm cung, dẫn đầu là mấy đại hán vận khôi giáp của tướng quân. Bọn họ đến đứng bên cạnh hai huynh đệ Vũ Văn Hóa Cập, chiếm cả nửa không gian của đại điện. Đám phi tử của Dương Quảng lập tức hoa dung thất sắc, vội vàng chạy ra phía sau ẩn nấp. Độc Cô Thịnh và mấy chục tên cận vệ nhảy lên trước, đứng chắn trước mặt Dương Quảng. Phỉ Uẩn và Ngu Thế Cơ sợ hãi đến quên cả khóc, vừa bò vừa lăn về phía sau Độc Cô Thịnh. Chỉ còn lại hai gã Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đứng giữa chiến tuyến, cũng may hiện giờ tất cả mọi người đều dồn sự chú ý vào Dương Quảng, nên không ai để mắt tới bọn gã. Độc Cô Thịnh quát lớn: "Tư Mã Đức Kham, ngươi muốn tạo phản sao? Còn không mau buông binh khí xuống!"
Tư Mã Đức Kham ngửa mặt cười dài: "Tướng sĩ ân quy, mạt tướng chỉ muốn mời thánh thượng về kinh sư mà thôi, Độc Cô tướng quân quá lời rồi!"
Dương Quảng đứng bật dậy ngắt lời y nói: "Trẫm đối với các ngươi xưa nay không bạc, tại sao hôm nay lại bức trẫm phải làm chuyện mà trẫm không muốn làm?"
Vũ Văn Hóa Cập hừ lạnh nói: "Thánh thượng bỏ bê tông miếu, tuần sát không ngừng, bên ngoài thì liên tục chinh phạt, bên trong thì xa xỉ hoang dâm vô độ, khiến tránh đinh cạn kiệt, người già yếu đuối phải sung vào quân ngũ, bách tính mất nhà mất cửa, trộm cướp liên miên, lại trọng dụng bọn gian thần, không chịu nghe lời can gián. Nếu ngài chịu xử tử lũ gian đản, trở về kinh sư, bọn thần vẫn sẽ trung thành với thánh thượng, tiếp tục tận tâm tận lực vì triều đình."
Dương Quảng biến sắc nói: "Tạo phản thật rồi, tạo phản thật rồi, kẻ nào chủ sử chuyện này?"
Vũ Văn Trí Cập bạt kiếm đánh "choang", hét lớn: "Thiên nhana đồng nộ, hà tất cần phải có người chủ sự?"
Dương Quảng hét lớn: "Giết hết bọn chúng cho trẫm!"
Cửa sổ đã bị hai gã phá vỡ. Lúc này trong điện vang lên tiếng la hét động trời của đám phi tử, thái giám cung nga, hỗn loạn như trời sắp sập xuống vậy. Hai gã Khấu, Từ cũng rơi vào giữa trùng vây.
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 63
Sát Xuất Hoàng Thành
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng chân chạm đất thì một trận mưa tên đã bắn tới, hiển nhiên là ngoại trừ tẩm cung của Dương Quảng ra, cả toàn hoàng thành này đều đã bị huynh đê nhà Vũ Văn Hóa Cập và phản đảng của y khống chế một cách vô thanh vô tức. Gần trăm mũi tên xạ tới đều được ngắm kỹ và kéo cung từ lâu, vừa chuẩn vừa độc, sợ rằng cả Ninh Đạo Kỳ có đích thân đến đây cũng phải tốn không ít sức lực mới đón đỡ nổi. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng kinh hãi không tả, đà rơi vừa dứt lập tức đề khí, bốn bàn tay đập mạnh xuống đất, tung mình vọt lên không lần nữa, chẳng những thoát khỏi loạt mưa tên mà còn bay về được phía khu rừng bên cạnh đại điện.
Tiếng la hét lập tức huyên náo rộn một góc cung, vô số phản binh đầu chít khăn trắng xông ra chặn đường hai gã. Trong nháy mắt, hai gã đã lọt vào giữa trận địch, bị chia rẽ ra làm hai ngả. Bên ngoài rừng ánh đuốc sáng ngời, tiếng hò hét động cả một góc trời. Từ Tử Lăng vung quyền đánh ngã hai tên địch, cướp một thanh trường đao, vận lực quét mạnh, một cỗ đao khí mãnh liệt xuất hiện, lập tức khiến ba tên địch khác bay vọt về phía sau, táng mạng dương trường. Nhân cơ hội ấy, gã vội nhún người lao vút lên một cây cổ thụ. Chỉ thấy bốn bề đều là cảnh tượng chém giết, có mấy nơi đã bắt đầu bốc lửa, khói đen mù mịt.
Dưới ánh lửa của hàng ngàn ngọn đuốc, hoàng thành biến thành một địa ngục nhân gian. Hai tên hào thủ trong đám phản binh nhảy lên cây đuổi theo Từ Tử Lăng, bị gã chém cho một đao, rơi xuống nằm trong vũng máu. Tiếng phi tiễn xé gió liên tiếp vang lên, Từ Tử Lăng không dám chần chờ tìm kiếm Khấu Tọng nữa, vội tung mình vọt lên không, bay qua một khoảng cách bảy tám trượng mà xưa nay gã chưa từng làm được, hạ thân xuống bìa ngoài của khu rừng.
Hơn mười tên phản binh lập tức bổ tới, Từ Tử Lăng không muốn hãm thân khổ chiến, vội lắc mình lao vút về phía trước như một ánh chớp, trường đao trong tay liên hoàn chém ra ba đao, tấn tốc tuyệt luân, hung mãnh dị thường, lập tức lại có thêm ba tên địch nhân nữa mất mạng, lần này thì đến chính bản thân Từ Tử Lăng cũng không ngờ bản lĩnh của mình lại lợi hại đến vậy. Hai cây trường mâu từ phía sau đâm tới, Từ Tử Lăng chằng thèm quay đầu quan sát, chỉ dựa vào cảm giác khẽ nghiêng đầu một cái đã dễ dàng tránh khỏi chiêu thức của hai kẻ đánh lén. Tiếp đó, gã lắc mình lướt đi như một ánh sao, xông ra khỏi vòng vây. Một tiếng hét lanh lảnh cất lên cách đó chừng hơn ba chục trượng. Từ Tử Lăng nhận ra đó là thanh âm của Khấu Trọng, biết gã đã ngộ hiểm, trong lòng lo lắng, không còn giữ được cảnh giới tâm lý yên tịnh như mặt trăng trong đáy nước, lập tức bị một cây trường mâu từ trong bóng tối đâm tới sát người. Chính vào sát na mũi mâu chạm tới y phục gã, Từ Tử Lăng mới giật mình bừng tỉnh, thân hình uốn mạnh, vận công phát kình, một mâu trí mạng lập tức trược đi, chỉ có thể làm rách y phục và để lại một đường máu nhỏ.
Từ Tử Lăng huy động trường đao chém trúng diện môn của tên phản binh, đồng thời hét lớn một tiếng, nhún người vượt qua hơn mười tên địch nhân, chân vừa điểm xuống đất lại tung mình vọt lên, bổ người lao về phía Khấu Trọng. Dưới ánh lửa thấp thoáng, một đám phản binh chừng hơn ba chục tên đang vây lấy Khấu Trọng vào giữa. Trong số này không ngờ lại có cả Vũ Văn Trí Cập, chỉ thấy mỗi lần y xuất kiếm là Khấu Trọng đều phải vận mâu toàn lực ứng phó, nên mới bị những kẻ khác thừa cơ tấn công. Từ Tử Lăng thấy Khấu Trọng toàn thân đầy máu, cước bộ không ổn, biết gã không thể trị trì được lâu nữa, vội gầm lên một tiếng, người đao hợp nhất, hóa thành một vùng đao ảnh lao vun vút về phía Vũ Văn Trí Cập như nộ hải cuồng ba.
Vũ Văn Trí Cập vốn định lấy mạng Khấu Trọng trong vài kiếm nữa rồi đi kiếm Từ Tử Lăng, nay thấy gã đã tự tìm đến, cả mừng bỏ rơi Khấu Trọng, dài người phóng lên, nghênh tiếp chiêu thế của Từ Tử Lăng, Từ Tử Lăng sớm đã gạt bỏ sinh tử ra ngoài, trong lòng không hề sợ hãi.
"Đang! Đang! Đang!"
Hai người lướt qua nhau, trong nháy mắt đã giao thủ ba chiêu.
Khi bảo kiếm của Vũ Văn Trí Cập điểm trúng trường đao của Từ Tử Lăng lập tức biết ngay có điều bất ổn, chỉ thấy đổi một luồng chân khí nóng như liệt hỏa từ thân đao truyền qua, trong nháy mắt đã tấn công vào kinh mạch của y. Băng Huyền Kinh mà y luyện dường như đã gặp phải thiên sinh khắc chế, không thể nào chống đỡ được. Công lực của y tuy không bì kịp Vũ Văn Hóa Cập, nhưng vẫn thâm hậu hơn Từ Tử Lăng, liền lập tức hít vào một hơi chân khí, hóa giải ít nhất một nửa kình khí của đối phương xâm nhập vào huyết mạch, bảo kiếm trong tay hữu thi triển một thủ pháp tinh diệu tuyệt luân, đẩy bật trường đao của đối phương, thuận thế chém vào cỗ gã, có điều khí thế đã không còn lăng lệ như trước. Từ Tử Lăng không hề sợ hãi, tả chưởng hất mạnh từ dưới lên trên, đánh bật bảo kiếm ra, góc độ chính xác phi thường. Vũ Văn Trí Cập khẽ rùng mình, hiểu ra tại sao Vũ Văn Thành Đô và Vũ Văn Vô Địch đều chịu thiệt dưới tay hai gã tiểu tử này, còn huynh trưởng Vũ Văn Hóa Cập thì năm lần bảy lượt dặn dò y tuyệt đối không thể để hai gã còn dư địa sinh tồn.
Tiếng gió vang lên sau lưng, do hai người lăng không giao chiến nên lúc này Từ Tử Lăng đã đến sau lưng gã. Vũ Văn Trí Cập chẳng ngờ đao pháp của Từ Tử Lăng lại lợi hại nhường ấy, trong tình huống này mà vẫn có thể phản thủ hồi đao, chém vào lưng mình, y vội quên đi luồng chân khí vẫn đang nhộn nhạo trong nội thể, nghiến răng quay người lại, kịp thời vun kiếm lên đỡ lấy một đao của Từ Tử Lăng.
"Keng!"
Vũ Văn Trí Cập hự lên một tiếng, miệng phu ra mấy búng máu lớn, cả người lẫn kiếm bị Từ Tử Lăng đánh bật lên không, lưng đập mạnh vào một cành cây lớn rồi mới rơi bịch xuống đất. Từ Tử Lăng cũng không dễ chịu gì, gã bị lực phản chấn của Vũ Văn Trí Cập đến nỗi kinh mạch suýt chút nữa bị vỡ nát, ngũ tạng xuất huyết, cũng may gã đã nhiều lần thọ thương, sớm đã có kinh nghiệm, trong sát na ngắn ngủi trước khi chạm đất, đã miễn cưỡng chuyển vận chân khí tiên thiên tinh diệu tuyệt luân của Trường Sinh Quyết, hóa giải gần hết kình khí bá đạo của Huyền Băng Kình của Vũ Văn Trí Cập.
"Bịch!"
Từ Tử Lăng rơi bịch xuống chân Khấu Trọng. Lần này giao thủ này song phương đều đã toàn lực xuất thủ, thắng bại lập tức rõ ràng. Khấu Trọng đã lãnh giáo qua sự lợi hại của Vũ Văn Trí Cập, tưởng rằng Từ Tử Lăng đã chết, không biết lấy thần lực từ đâu, trường mâu tả xung hữu đột, đánh cho bọn địch nhân thất điên bát đảo. Một tên địch nhân muốn đánh lén sau lưng, bị Khấu Trọng xoay người đánh cho một chưởng, lập tức máu huyết đầm đìa, bay ra xa hơn trượng, chết ngay tại chỗ, những kẻ khác thấy thanh thế của gã đáng sợ như vậy, lại không có Vũ Văn Trí Cập áp trận nên đều sợ hãi thoái lui. Khấu Trọng xoay chuyển một hồi, biết mìnhd đã mất máu và thoát lực quá nhiều, giờ đây đã như ngọn đèn hết dầu, thở dài một tiếng, tưởng rằng đây là nơi táng thân của gã và Từ Tử Lăng thì không ngờ gã huynh đệ thân thiết ấy lại bật người đứng dậy, miệng hô lớn; "Lên lưng ta!"
Khấu Trọng cả mừng reo lên: "Hảo tiểu tử!" Đoạn vứt bỏ trường mâu, bổ người lên lưng Từ Tử Lăng, vòng tay ôm chặt. Từ Tử Lăng vận khí thổ ra một búng máu đang tắc chỗ lồng ngực, tung người nhảy lên một cành cây, mượn lực đàn hồi vọt lên nóc một gian điện cách đó hơn mười trượng. Động tác của gã liền mạch như hành vân lưu thủy, lại nhanh như lưu tinh, đám phản binh muốn truy đuổi thì gã đã cõng Khấu Trọng biến mất sau mấy mái nhà. Vũ Văn Hóa Cập lăng không lao tới, miệng quát vang: "Chạy đi đâu?"
Từ Tử Lăng nghe thấy thanh âm của Vũ Văn Hóa Cập, biết được nếu để y đuổi kịp, nhất định sẽ khó tránh khỏi cái chết, vội vàng nhảy xuống một cái sân đầy những cung nga thái giám đang hoảng loạn chạy trốn, lách mình nấp vào một trong những gian phòng lớn. Vũ Văn Hóa Cập nào ngờ Từ Tử Lăng có đủ đảm lược chạy vào trong phòng, vẫn vận toàn lực truy đuổi phía trên, tìm kiếm dấu tích hai gã khắp nơi. Trong phòng tiếng khóc vang động, hơn mười tên phản binh đang đè mấy cung nữ xinh đẹp ra làm chuyện cầm thú. Từ Tử Lăng quên cả an nguy của bản thân, vận công vung đao xông tới, khi gã dẹp tan đám phản binh thì mấy cung nữ cũng chỉ còn thoi thóp thở. Lại một đám khác xông vào, Từ Tử Lăng hít một hơi chân khí, cõng Khấu Trọng xông ra cửa sổ.
Khấu Trọng thì thầm bên tai gã: "Phật tháp!'
Từ Tử Lăng hiểu ý, nhằm hướng bóng tối lao vút đi. Lúc này đại bộ phận hoàng cung đã chìm trong biển lửa, những kẻ hai gã gặp phải đều là phản binh đang sục sạo tìm kiếm. Từ Tử Lăng thi triển ra bản lĩnh chạy trốn trứ danh, hụp lên hụp xuống, chạy về phía phật tháp ở phía đông nam, đám phản binh nhìn thấy hai gã, nhưng thoáng cái đã không biết bọn gã đã biến đi đâu, muốn đuổi cũng không thể đuổi được. Hơi thở Khấu Trọng lúc này trở nên yếu ớt, tay chân vô lực, Từ Tử Lăng lâm nguy bất loạn, nhanh trí vận công truyền chân lực sang cho Khấu Trọng. Phật tháp đã ở trước mặt. Chợt nghe một tiếng hừ lạnh ở phía sau. Hai gã nhận ra đó là thanh âm Vũ Văn Hóa Cập, nhất thời hồn phi phách tán, Khấu Trọng muốn buông tay để Từ Tử Lăng dễ dàng chạy trốn, nhưng bị Từ Tử Lăng ôm ngược ra phía sau giữ chặt rồi đột ngột dịch người sang ngang, tránh khỏi một chưởng phách không của Vũ Văn Hóa Cập, sau đó phóng vụt vào trong một tòa cung điện đang bốc cháy.
Vũ Văn Hóa Cập đã đại thắng, vừa đánh chết tử địch Độc Cô Thịnh, nào chịu mạo hiểm vì hai gã, tung mình nhảy lên nóc điện, trong lòng thầm nhủ lúc nào hai tên tiểu tử các ngươi chạy ra thì chính là giờ chết của các ngươi đó, không ngờ một đốm lửa đỏ rực đã từ trong điện bay vụt ra. Vũ Văn Hóa Cập nheo mắt nhìn, thì ra Khấu Trọng đã cầm một cây gỗ đang cháy, dụng lực huơ mạnh, thoạt nhìn như một quả cầu lửa đỏ rực. Y liền hú lên một tiếng, toàn lực bổ xuống.
Khấu Trọng được Từ Tử Lăng truyền chân khí vào thể nội, hồi phục mấy phần khí lực, quay đầu cười dài nói: "Vũ Văn Hóa Cập, ngươi đến hay lắm!"
Tả thủ dương lên, vận kình bức ra, muôn ngàn tia lửa nhỏ bắn tung toé tạo thành một trận mưa lử chụp lên Vũ Văn Hóa Cập. Nếu chỉ là tàn lửa, Vũ Văn Hóa Cập tự hỏi có thể chịu đựng được, nhưng bên tỏng các tia lửa ấy lại ẩn chứa chân khí của Khấu Trọng thì lại là chuyện khác, nếu vì chuyện này mà bị hủy đi dung mạo thì dù có giết chết hai gã cũng không đủ đền bù, đành than thầm một tiếng, dịch người né tránh. Chính vào sát na dùng dằng do dự này của y, hai gã đã chạy vào khu rừng trúc bên dưới phật tháp. Chỗ nào hai gã đi qua, chỗ đó bốc lửa ngút trời.
Vũ Văn Hóa Cập tức giận tới độ thất khiếu bốc khói, biết Khấu Trọng thuận tay phóng hỏa để ngăn cản y, vội vàng vận Băng Huyền Kình, nhân lúc thế lửa chưa mạnh, xông vào trong rừng. Chẳng ngờ mấy ngày qua giớ lớn vật khô, lại thêm Khấu Trọng cố ý huy động hỏa bổng, làm các tia lửa bắn tung toé, lửa theo gió càng lúc càng mạnh, trong nháy mắt đã biến cả khu rừng thành một biển lửa, khiến Vũ Văn Hóa Cập phải thay đổi lộ tuyến, vòng qua khu rừng trúc.
Điều làm y đau đầu nhất chính là rừng trúc cháy đã làm khói bốc lên đen kít, làm cho y nhất thời không thể biết được vị trí của hai gã. Chợt nghe một tràng cười dài từ phía trên truyền tới, Khấu Trọng cười ha hả gọi: "Vũ Văn Hóa Cốt, cái đầu thối của ngươi tạm thời gửi tạm trên cổ ngươi vậy, cẩn thận đấy! Đừng để chúng ta chưa kịp động thủ thì đã có kẻ khác đến lấy mất rồi!"
Tiếng y phục phất gió vang lên, Vũ Văn Hóa Cập đang thầm kêu hỏng bét thì đã nghe hào nước bên ngoài hoàng thành có tiếng "bủm bủm!" Lúc y nhảy lên đầu tường thì mặt nước đã yên tịnh như kính, còn hai gã thì không thấy tăm tích đâu nữa. Quay đầu lại nhìn, cả hoàng cung đã chìm trong biển lửa, khói đen che phủ kín một góc trời.
0O0
"Hôn quân chết rồi!"
Cả Giang Đô như sôi sụt, Hoàng thành bốc hỏa, nhuộm đỏ bầu trời của Dương Châu thành. Trên phố thỉnh thoảng lại có mọt đám phản binh cưỡi ngựa chạy qua, miệng hô vang: "Hôn quân chết rồi!"
Có người sợ hãi tìm nơi ẩn náo, có người lại vui mừng đốt pháo khánh chúc, những người trẻ khoẻ thì đổ về phía hoàng cung tìm thi thể của Dương Quảng, hòng băm vằm ra để tiết hận hoặc hi vọng có thể nhặt được một chút tài bảo còn dư sau khi đám phản binh vơ vét. Kho lương của quan gia cũng bị vét sạch không còn một hạt. Bọn phản binh còn thừa cơ xông vào các nhà dân để gian dâm cướp bóc, cả Dương Châu trở nên rối loạn, ngay cả bọn Vũ Văn Hóa Cập cũng không thể khống chế. Khấu Trọng và Từ Tử Lăng giở hết toàn lực mới bò lên được khỏi hào nước, chạy về phía thủy đạo ra ngoài thành. Dọc đường bạo dân kết thành từng đoàn, tay cầm gập gộc đao kiếm, hễ thấy tên Tùy binh nào đi đơn lẻ là ùa lên chém giết, hoàn toàn không để ý xem bọn họ có phải là anh hùng đồ sát hôn quân hay không, đủ thấy lòng căm thù của họ với Tùy quân đã sâu sắc thế nào. Từ Tử Lăng đỡ Khấu Trọng lê bước trên đường, chen qua đám người đang đứng hai bên đường xem nhiệt náo.
Tiếng hò reo vang dội cả góc phố, thì ra là một đội Tùy binh hơn hai chục tên đã bị kéo xuống ngựa, đánh cho thừa sống thiếu chết. Khấu Trọng rên rỉ nói: "Đoạn đường sông này là khó đi nhất, chân khí của ta đã mất hết, toàn thân cứ phập phù phập phù, hoàn toàn mất hết sức lực rồi. Ôi! Tên tiểu tử nhà ngươi không thọ thương gì mà sao bước chân cũng lảo đảo vậy?"
Từ Tử Lăng gượng cười đáp: "Còn nói nữa sao, ngươi có biết mà mình nặng lắm không, ta cõng ngươi mệt chết đi được!"
Khấu Trọng biết gã đã lao lực quá sức, ho khan một tiếng: "Tên tiểu tử ngươi thật biết nói đùa! Ôi! Lần này hại không được Vũ Văn Hoá Cốt, lại xém chút thiệt mạng, đúng là đen đủi hết cỡ!"
Từ Tử Lăng nhìn quang cảnh hỗn loạn xung quanh, phát hiện ở thành tây bắt đầu bốc lửa, trầm giọng nói: "Vũ Văn Hóa Cốt cũng không được lợi lộc gì đâu, muốn thu dọn đống rác này đâu phải chuyện dễ dàng gì, đừng quên lão gia tử của chúng ta và Lý Tử Thông đang hăm he dòm ngó Dương Châu thành này đấy."
Hai chân Khấu Trọng mềm nhũn, suýt chút nữa là ngã xuống đất, phải dựa hết vào Từ Tử Lăng lúc này cũng đã sức cùng lực kiệt mới đứng vững được. Hai gã lảo đảo đi thêm mấy bước, cuối cùng cũng không chịu nổi, dịch người lại sát một bờ tường ngồi phệt xuống. Khấu Trọng thở hổn hển một hồi rồi mới nói: "Thủy đạo đó không chắc đã được đâu, nói không chừng Vũ Văn Hóa Cốt đã giăng lưới cho chúng ta ở đó rồi."
Lúc này một đội phản binh chừng hơn trăm người chạy tới, vừa thấy những người cầm vũ khí liền lập tức động thủ, tiếng hò hét, tiếng khóc vang động khắp nơi, người người tranh nhau tìm chỗ nấp, có điều xem ra đây không phải hành động có tổ chức mà chỉ là sự trả thù tự phát của đám phản binh mà thôi. Nhìn chúng nhân bỏ chạy toán loạn, tinh thần Khấu Trọng phấn chấn lên nói: "Ta dám đảm bảo tất cả các thành môn đều đã mở rồi, ta không tin đám Tùy binh đó không thừa cơ này đào tẩu."
Từ Tử Lăng mấy lần cố gắng đề tụ chân khí nhưng đều không thành công, thầm nhủ dù là gặp phải mấy tên Tùy binh thông thường cũng đã nguy lắm rồi, thở dài nói: "Mở cửa thành thì làm gì chứ, chúng ta có sức để đi sao? Thương thế ngươi thế nào rồi?"
Khấu Trọng cười nói: "Sau khi ra khỏi thành Trọng thiếu gia ta sẽ cởi y phục cho ngươi đếm xem có bao nhiêu vết thương, đảm bảo sẽ làm ngươi kiếp vía. Cũng may lão tử đây công lực thâm hậu, vết thương có thể tự động chỉ huyết, bằng không chỉ riêng chảy máu thôi là đã đủ chết rồi. Lợi hại nhất là một kiếm của tên cẩu tạp chủng Vũ Văn Hóa Cập đó, phá vỡ cả chân khí hộ thể của ta, có điều bản thiếu gia cũng hồi kình lại hắn một cước, bằng không ngươi làm sao đánh ngã hắn nhanh như vậy chứ, còn không mau tạ ơn ta đi!"
Từ Tử Lăng ôm bụng cười: "Tên tiểu tử ngươi đúng là chết cũng không chịu nhận thua, nếu không có ta, ngươi sớm đã thành đống thịt vụn rồi!"
Khấu Trọng cười vang theo gã, đoạn đưa tay lau nước mắt nói: "Tại sao chúng ta bại trận thê thảm, hiện giờ lại chưa biết sống chết thế nào mà vẫn có thể vui vẻ vậy nhỉ?"
Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn ra phố, vừa mới rồi còn hỗn loạn ồn ào, giờ đã im lặng như quỷ vực, phía xa xa không ngừng truyền lại tiếng vó ngựa. Gã thở hắt một hơi nói: "Đạo lý vô cùng đơn giản, bởi vì chúng ta vẫn còn trẻ, còn nhiều ngày tháng, chỉ cần không chết sớm hay muộn gi cũng sẽ tìm Vũ Văn Hóa Cốt tính sổ."
Khấu Trọng lộ vẻ trầm tư, chống tay vào tường lảo đảo đứng dậy, quả quyết nói: "Cho dù phải bò, chúng ta cũng phải bò ra ngoài thành, hiện giờ không đi, sợ rằng vĩnh viễn cũng không thể đi được."
ĐẠI ĐƯỜNG SONG LONG TRUYỆN
Hồi 64
Phụ Tử Trùng Phùng
Ra đến con đường tiến về ngoại ô nam thành, hai gã lập tức yên tâm phần nào. Chỉ thấy ngàn ngàn vạn người đang vội vàng tranh cướp nhau đi về phía trước, tiếng khóc, tiếng la hét vang trời, không còn phân biệt được đâu là binh, đâu là tặc nữa. Ai ai cũng chỉ muốn rời khỏi Dương Châu tránh nạn.
Từ Tử Lăng đỡ Khấu Trọng chen vào giữa đám đông, từ từ dịch từng bước nhỏ tiến lên, bầu trời đen kịt, khói bốc lên từ phía hoàng cung dày đặc, thành Dương Châu phong quanh mỹ lệ chỉ trong một đêm đã biến thành chốn địa ngục khủng bố nhất trần gian. Khi hai gã sắp đi tới một lối rẽ thì chợt nghe tiếng vó ngựa dồn dập, rồi một người cao giọng quát vang: "Phụng mệnh tân nhiệm thống soái Vũ Văn Hóa Cập, các ngươi phải lập tức quay đầu, bằng không sẽ giết không tha!"
Chúng nhân đồng thanh hét vang, không hề để ý tới, chỉ tiếp tục tăng tốc đi vào lối rẽ, còn kẻ vừa phát ngôn kia cũng không biết đã đi đâu mất. Khấu Trọng ghét sát tai Từ Tử Lăng nói: "Đây chính là sức mạnh của quần chúng, chỉ cần biết lợi dụng, sẽ có thể phát huy công hiệu lớn tới không ngờ."
Từ Tử Lăng cười khổ đáp: "Ngươi để chút tinh thần mà đi đường có được không? Ta đỡ thế này đã mệt lắm rồi."
Lời còn chưa dứt, thì phía sau đã có một đám nam nữ chen lên, đẩy bọn gã đi lên phía trước mười mấy bước, ngẩng mặt lên nhìn thì ra đã tới vùng đồng trống rồi. Hai gã đi theo dòng người, trải qua thiên gian vạn khổ mới rời khỏi được Giang Đô, dọc theo đường sông đi tới Đơn Dương, chỉ cần tìm thấy tòa thanh lâu lớn nhất ở đó là Ba Gian Tiểu Viện là có thể thăm dò được hành tung của Hương Ngọc Sơn, Tố Tố. Khấu Trọng nội thương trầm trọng, cũng may là dọc đường bọn gã đã ngừng lại bên rừng nghỉ ngơi hai ngày, công lực của Từ Tử Lăng hồi phục hoàn toàn, có thể giúp đỡ Khấu Trọng liệu thương.
Sau mười ngày đường, Đơn Dương đã ở ngay trước mắt. Hai gã gặp phải một đám dân chạy nạn mới biết được Đỗ Phục Uy và Phụ Công Hựu đã chiếm được Đơn Dương, cư dân trong thành đang nhao nhao chạy về các vùng quê phụ cận để tránh nạn. Cuối cùng ngay hôm đó hai gã đã tới Định Thạch Trấn ở phía Đông Bắc Đơn Dương thành, mười căn nhà trong trấn thì đã có tới chín căn trống không, không khí ảm đạm thê lương như sắp có đại nạn lâm đầu. Khấu Trọng đi tìm người hỏi han một hồi, quay lại nói: "Thì ra năm ngày sau khi Dương Quảng bị giết, Lý Tử Thông nghe tin đã suất lãnh đại quân tấn công Dương Châu, tên nhát gan Vũ Văn Hóa Cập không dám nghênh chiến đã ngồi thuyền bỏ chạy, nếu không phải về Lạc Dương thì cũng là đi Trường An rồi!"
Sau đó lại cười ha hả nói tiếp: "Tên tiểu tử này vẫn chưa dám làm hoàng đến nên đã lập cháu của Dương Quảng là Tần Vương Hạo lên làm hoàng đế. Hình như là đã đến Trường An để cầu an rồi."
Từ Tử Lăng đang ngồi bên cạnh miệng giếng mỉm cười nói: "Đường xa binh mệt, Vũ Văn Hóa Cập tiếng tăm xưa nay đều không được tốt lắm, người người đều coi hắn như là con chó của hoàng đế, hiện giờ cũng chỉ là một con chó quay lại cắn chủ của nó mà thôi, căn bản không được lòng người. Ta không tin hắn có khả năng làm được hoàng đế! Hừ! Không cần nói đi Trường An, dù là đi Lạc Dương thì Lý Mật cũng có chịu bỏ qua cho y không?"
Khấu Trọng cười cười nói: "Đương nhiên hắn không thể đến được Trường An! Nghe nói Lý phiệt đang tiếng quân tới Trường An, chỉ có điều không biết thắng bại thế nào? Tên tiểu Lý Thế Dân này không đơn giản đâu."
Từ Tử Lăng thở dài than: "Ngươi nghĩ nhiều thế để làm gì, hiện giờ ta lo lắng nhất chính là Tố tỷ. Không cần nói cũng biết hiệun giờ Đơn Dương đã rối loạn vô cùng, không hiểu bọ họ có xảy ra chuyện gì không nữa? Lão gia lại chẳng phải thiện nam tín nữ gì, nếu để ông ta phát hiện ra chúng ta ở trong thành thì cũng chẳng khác gì bị Vũ Văn Hóa Cốt bắt là mấy đâu."
Khấu Trọng cười khổ nói: "Cho dù mọi người ở Đơn Dương có biến thành lão hổ hết, chúng ta cũng phải đi tới đó, nếu không chúng ta sẽ mất liên lạc với Tố tỷ."
Chủ ý đã định, hai gã lại tiếp tục lên đường. Mấy hương trấn xung quanh Đơn Dương đều đã biến thành đống gạch vụn, có lẽ đây là kiệt tác của lũ Tùy binh vừa chạy khỏi Đơn Dương. Tâm tình hai gã như trầm hẳn xuống. Đơn Dương đã ở trong tầm mắt, hai gã liền ngồi xuống thương nghị phương pháp vào thành. Từ Tử Lăng nói: "Tường thành của Đơn Dương thấp hơn Giang Đô một chút, nhưng cũng cao tới mấy trượng, nếu như không có dây thường và móc, thì dù ta với ngươi có luyện thêm mười năm Điểu Độ Thuật cũng không nhảy lên được, phải làm thế nào đây?" Lúc này y phục của hai gã đã rách bươm, đầu tóc dơ bẩn, ở trong thời kỳ phi thường này, có bao nhiêu ngân lượng cũng không thể dùng được.
Hơn hai mươi ngày nay Khấu Trọng chỉ ăn dã quả trong rừng, miệng đã nhạt nhẽo vô vị từ lâu, trong lòng chỉ muốn vào thành, cười hì hì nói: "Không ai ngờ rằng chúng ta sẽ đến Đơn Dương đâu, thêm vào đó bây giờ chính chúng ta cũng không nhận ra được mình nữa, chi bằng cứ nghênh ngang thẳng tiến mà đi vào cổng thành đi."
Từ Tử Lăng chau mày nói: "Trong thời chiến, vì đề phòng gian tế xâm nhập nên cửa thành phòng ngự nghiêm mật, chúng ta cứ đi vào như vậy chỉ sợ sẽ có vấn đề."
Khấu Trọng cười ha hả nói: "Ngươi lại quên chúng ta là võ lâm cao thủ rồi hay sao? Không vào được thì chạy, sau đó lại nghĩ cách khác, bây giờ hãy vứt bỏ thanh đao quỷ của ngươi đi đã! Đi nào!"
0O0
Không ngờ sự việc lại nằm ngoài dự liệu của hai gã. Lúc vào thành, chỉ thấy người nào cũng bị quân Giang Hoài của Đỗ Phục Uy hỏi cung cẩn thận, nhưng khi đến lượt hai gã, đám binh lính gác thành chỉ hỏi một hai câu, sau khi biết bọn gã là nạn dân ở Dương Châu chạy tới thì liền để cho vào thành. sau khi vào thành, Khấu Trọng cao hứng nói: "Những ngày xui xẻo của chúng ta cuối cùng đã qua rồi, từ đến phủ Trác Nhượng, không biết có phải bị vận đen của y ảnh hưởng hay không mà chúng ta cứ đen đủi suốt, còn sém chút mất mạng ở Giang Đô nữa."
Từ Tử Lăng cười cười nói: "Trác Nhượng đã chết rồi, ngươi còn nói gì nữa. Chuyện này nói đi cũng phải nói lại, cả đại kiếp như vậy mà chúng ta cũng không chết, quả thực là hồng phúc tề thiên rồi."
Nghĩ đến việc phải tìm Tố Tố, Khấu Trọng đành gật đầu nhận sai: "Đúng! Đúng! Chúng ta hồng phúc tề thiên. Chà! Nhưng hình như có gì không đúng thì phải! Hương tiểu tử đó không phải nói sau khi vào thành đi thẳng chừng ba trăm bộ là có thể nhìn thấy tiểu viện cái con bà gì của hắn hay sao? Chúng ta giờ đã đi cản ngàn bước rồi, tại sao không thấy cái chiêu bài quỷ quái gì đó nhỉ?"
Từ Tử Lăng giật mình, run giọng nói: "Hỏng rồi! Ngươi có nhớ mấy ngôi nhà cháy ở đằng kia không, sợ rằng chính là ở đó đó!"
Hai gã ngồi xuống đầu đường như hai tên khất cái, hoang mang nhìn người qua kẻ lại thưa thớt trên đường. Thi thoảng có một tốp quân Giang Hoài đi qua nhưng cũng không chú ý đến hai gã, mấy năm gần đây khắp nơi đều là dân chạy nạn, tình cảnh như vậy sớm đã không còn là chuyện lạ mắt nữa.
Khấu Trọng thở dài: "Ta thật muốn gặp một tên Tùy binh là giết một tên, gặp hai tên thì giết hai tên quá! Đi thì đi cho xong đi! Đâu có ai lưu giữ bọn chúng, tại sao trước khi đi còn phải phóng hỏa giết người làm chi nữa? Cướp bóc nhất định phải phóng hỏa sát nhân hay sao chứ?"
Từ Tử Lăng nhạt giọng nói: "Oán trời trách đất cũng chẳng có ích lợi gì, chiếu lý thì loại người tuyệt đỉnh thông minh như tên Hương tiểu tử đó nhất định phải có cách để liên lạc với chúng ta chứ?"
Khấu Trọng khổ não nói: "Chúng ta đã ngồi đây cả nửa ngày rồi mà cũng chẳng có ai đến liên lạc gì cả, có nên tiếp tục đợi tiếp hay là đi kiếm vài bộ y phục sạch sẽ, vài thứ để lót dạ và một nơi nghỉ qua đêm?"
Từ Tử Lăng dài người đứng dậy, nói: "Sớm biết ngươi đã hết kiên nhẫn rồi mà, đi thôi!"
0O0
Từ Tử Lăng nằm trên giường luyện công, đến lúc Khấu Trọng quay về gã mới tỉnh lại. Đây không phải là lữ quán hay khách sạn gì, mà là một căn phòng trống của một căn nhà mà chủ nhân của nó đã bỏ đi. Hai tã tạm thời chiếm dụng làm nơi ẩn thân. Từ Tử Lăng ngồi dậy nói: "Có thăm dò được tin tức gì không?"
Khấu Trọng ngồi xuống bên cạnh gã nói: "Ta đã lưu lại ám ký của mỹ nhân sư phụ ở khắp nơi trong thành, nếu Hương tiểu tử nhìn thấy, chắc là sẽ biết chúng ta đã vào thành."
Từ Tử Lăng nói: "Tình hình bên ngoài thế nào rồi?"
Khấu Trọng lắc đầu nói: "Ban ngày còn đỡ, đến tối thì không ai dám ra đường nữa. Cửa tiệm không phải đóng cửa thì là trống không, thủ hạ lão gia thật không biết điều, lúc nào cũng có kẻ vào dân cư làm chuyện xằng bậy, làm cho người oán trời giận, chằng trách mà mỗi khi nghe tin quân Giang Hoài xuất hiện ở đâu là dân chúng ở đó đều bỏ nhà bỏ cửa mà ra đi!"
Từ Tử Lăng nói: "Theo ta thấy thì Hương tiểu tử đã dẫn Tố Tố đi nơi khác rồi, lão gia của chúng ta có nhiều cừu nhân như vậy, nói không chừng Ba Lăng Bang cũng là một trong số đó, Hương tiểu tử tự nhiên phải tránh nơi đầu sóng ngọn gió này."
Khấu Trọng đang trầm ngâm thì chợt nghe tiếng gõ cửa vang lên. Hai gã lấy vừa ngạc nhiên vừa kinh hãi, đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau. Khấu Trọng đột nhiên nhảy dựng lên: "Nói không chừng chính là Hương tiểu tử, bởi vì trong ám ký ta đã chỉ đường cho hắn tới đây."
Từ Tử Lăng cả mừng, bổ người lao ra cửa, lên tiếng hỏi: "Ai?"
Bên ngoài hoàn toàn không có tiếng đáp lại, Khấu Trọng cảm thấy không hay, lập tức đến bên Từ Tử Lăng, hạ giọng nói: "Không xong rồi! Lập tức chạy mau!"
Một tiếng thở nhẹ vang lên ở giữa phòng. Xương sống hai gã lạnh toát, lập tức quay người lại nhìn, chỉ thấy vị lão gia cao gầy của hai gã đầu đội mũ cao, chắp tay sau lưng đứng giữa nhà, mặt không biểu tình lạnh lùng nhìn hai gã. Trong những người mà Khấu Trọng và Từ Tử Lăng không muốn gặp, có elx Đỗ Phục Uy là người đứng hàng đầu, dù là Lý Mật hay là Vũ Văn Hóa Cập cũng không đến nỗi như vậy. Hai gã nghĩ đến Đỗ Phục Uy tất đã có chuẩn bị khi đến đây, nhất định đã bố trí thiên la địa võng rồi mới hiện thân nhận mặt cha con với hai gã, trong lòng thầm kêu khổ. Khấu Trọng ho khan một tiếng nói: "Nơi này là địa bàn của lão gia, không cần phải làm trò nữa, hãy gọi thủ hạ của cha ra đi!"
Đỗ Phục Uy bật cười: "Hảo tiểu tử! Ngươi vẫn giảo hoạt như vậy, định thử xem lão gia của ngươi có bố trí gì hả? Nói thật cho ngươi biết! Sáng sớm nay sau khi biết tin các ngươi vào thành, cha đã chạy một mạch hơn bốn chục dặm đường để về đây gặp hai tên tiểu tử các ngươi, hiện giờ một tên cận vệ tùy thân cũng không có nốt, muốn chạy thì cứ chạy đi."
Khấu Trọng cười ha hả nói: "Cha là thiên hạ đệ nhất cao thủ, tất sẽ tự trọng thân phận, hiện giờ bọn hài nhi đều tay không tấc sắt, cha có thể khoan nhượng cho ba ngày, đợi chúng con chuẩn bị thỏa đáng rồi chúng ta mới ra ngoài thành tìm một chỗ quyết chiến bà nó một trận được không?"
Đỗ Phục Uy ngửa mặt lên nhìn trần nhà, nhạt giọng nói: "Ta muốn nói chuyện riêng với Khấu Trọng vài câu."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, thầm nhủ lẽ nào y định hạ thủ từng người một, có điều y đâu cần phải làm chuyện mất mặt như vậy, bởi dù hai gã có liên thủ đi nữa, muốn đối phó vị cao thủ nhất đẳng trong thiên hạ này cũng chẳng khác nào nằm mộng giữa ban ngày.
Từ Tử Lăng ngấm ngầm cảm thấy sự tình có cơ chuyển biến, thầm nhủ dù sao cũng chết, chi bằng liều với y một phen, gật đầu nói: "Vậy ta sẽ đợi bên ngoài!" Dứt lời liền tung mình nhảy ra cửa sổ.
Đỗ Phục Uy thần tình nghiêm túc, ngồi xuống một chiếc ghế, nhẹ giọng nói: "Tiểu Trọng! Ngồi xuống đi!"
Khấu Trọng lo lắng hoang mang ngồi xuống một chiếc thái sư ỷ khác đặt bên phải y. Đỗ Phục Uy cúi đầu trầm tư giây lát rồi bình tĩnh nói: "Vũ Văn Hóa Cập đã theo Dương Quảng quá lâu rồi, có rất nhiều thói quen không thể sửa đổi được, sau khi đến Bành Thành, do thủy lộ bị Lý Mật phong tỏa nên đã chuyển hướng đi về Trường An theo đường bộ, hi vọng sẽ không chế được kinh sư sớm hơn Lý Uyên một bước. Nghe nói y đã ra lệnh cưỡng đoạt hơn hai ngàn chiếc xe bò của dân, còn ngu ngốc tới mức dùng những xe này để vận chuyển cung nữ và trân bảo cướp được của Dương Quảng, còn vũ khí và lương thực thì lại bắt binh sĩ vác trên lưng, khiến cho binh sĩ sinh biến, kẻ cầm đầu không ngờ chính là kẻ đã cùng y liên thủ giết chết Dương Quảng, Tư Mã Đức Kham. Tuy y đã bình định được chuyện này, nhưng nguyên khí đã thương tổn không ít. Ôi! Vũ Văn Hóa Cập trước giờ nổi danh cơ trí, thật không ngờ lại thất sách như vậy!"
Khấu Trọng không hiểu tại sao một con người cùng hung cực ác như Đỗ Phục Uy lại rảnh rỗi nói những chuyện như vậy, cực chẳng đã đành phải nhẫn nại lắng nghe. Đỗ Phục Uy lại nói tiếp: "Chỗ ngu xuẩn đó của y đã bị Lý Mật lợi dụng, họ Lý đã ra lệnh cho Từ Thế Tích và Trầm Lạc Nhạn phục binh ở Lê Dương, đả bại Vũ Văn Hóa Cập, thương vong vô số, nữ tử tài vật đều bị cướp hết. Vũ Văn Hóa Cập dựa vào võ công tuyệt thế, suất lĩnh hai vạn tàn binh chạy lên Ngụy huyện ở phía bắc, e rằng khó có lại phong quang như ngày trước nữa."
Khấu Trọng thất thanh nói: "Vậy thì thanh thế của Lý Mật không phải càng vang dội hay sao?"
Trong lòng bất giác nghĩ đến Bồ Sơn Công Lệnh truy sát gã và Từ Tử Lăng, tình hình của hai gã càng lúc càng trở nên bất lợi. Lại nghĩ đến tình cảnh trước mắt, trừ phi là có thần tiên trợ giúp, bằng không thì hôm nay hai gã khó mà thoát khỏi tay của Đỗ Phục Uy. Đỗ Phục Uy quay mặt lại nhìn thẳng vào mắt gã nói: "Giữa tiểu Trọng ngươi và tiểu Lăng, ta thích tên tiểu tử ngươi hơn một chút, có muốn biết nguyên nhân không?"
Khấu Trọng tưởng rằng y nói ngược, mỉm cười nói: "Lão gia quá yêu, hài nhi thật không dám nhận!"
Khoé miệng Đỗ Phục Uy khẽ nhếch lên, lộ một nụ cười khó hiểu, nhẹ giọng nói: "Hài tử ngươi có muốn biết nguyên nhân không?"
Khấu Trọng đành nói: "Lão gia cứ nói đi! Hài nhi có không muốn nghe cũng không được mà!"
Đỗ Phục Uy không hề để ý đến lời lẽ châm chọc của gã, nhạt giọng nói: "Bởi vì tên tiểu quỷ ngươi tương đối giống ta!"
Khấu Trọng ngạc nhiên nhìn y, lần đầu tiên cảm thấy thành ý của Đỗ Phục Uy. Đỗ Phục Uy tránh né mục quang gã, đưa mắt nhìn ra phía trước, chậm rãi nói: "Vũ Văn Hóa Cập cũng không biết kiếm lấy cái gương mà tự soi mình. Võ công của y có thừa, nhưng danh vọng thì lại không đủ. Tin tức hôn quân bị giết vừa truyền đến Lạc Dương, Dương Thế Sung đã lập tức lập Việt Vương Dương Đông lên làm hoàng đế bù nhìn. Trong thời đại này, kẻ nào có binh quyền trong tay thì kẻ ấy có thể khống chế kỳ đại cục, còn không thì dù là võ công cái thế cũng chỉ là một võ sĩ siêu phàm trác việt hay là một thích khách mà thôi!"
Khấu Trọng thấy trong lời của y có ý khác, lần đầu tiên tập trung tinh thần để suy đoán mục đích Đỗ Phục Uy muốn nói chuyện riêng với gã. Đỗ Phục Uy vẫn nói với vẻ chân thành: "Lý Uyên là cái thá gì chứ, có điều không ngờ khuyển phụ lại sinh hổ tử, tên tiểu tử Lý Thế Dân đó trước sau dụng kế, lừa cho cả người Đột Quyết lẫn Lưu Vũ Châu đều không tấn công Thái Nguyên, khiến cho Lý phiệt không phải lo lắng phía sau, lại dùng kỳ binh đả bại Tống Lão Sinh, công thẳng đến Trường An, lập Đại Vương Dương Hựu lên làm hoàng đế, suýt chút nữa thì làm cho Lý Mật tức chết."
Ánh mắt Đỗ Phục Uy chuyển dịch lên người Khấu Trọng, trầm giọng nói: "Hiện giờ Tùy thất chỉ còn có hư danh, mấy kẻ hậu nhân tuy đều lần lượt được lập làm hoàng đế nhưng chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi, sau một hai trận nữa chắc sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt. Đối với những kẻ có chí thống nhất thiên hạ thì đây chính là cơ hội ngàn năm có một, ngoại trừ Lý Mật ra, thử hỏi còn có ai có thể tranh phong với Đỗ Phục Uy này chứ?"
Hai mắt Khấu Trọng sáng ngời, xạ ra những tia nhìn nóng bỏng, nhưng không lên tiếng đáp lời Đỗ Phục Uy. Đỗ Phụ Uy vỗ mạnh xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh một cái, chiếc bàn làm bằng gỗ cứng lập tức vỡ nát thành từng mảnh vụn. Khấu Trọng giật mình đánh thót, đưa mắt hoang mang nhìn y, song mục Đỗ Phục Uy xạ ra hai đại thần quang xưa nay chưa từng nhìn thấy, nhìn gã chằm chằm nói: "Nếu Khấu Trọng con thành tâm thành ý nhận Đỗ Phục Uy này làm cham, đổi họ Đỗ, Đỗ Phục Uy ta sẽ coi con như con ruột, đồng thời trợ giúp con trở thành hoàng đế sáng lập ra triều đại mới."
Khấu Trọng ngạc nhiên nói: "Lão gia không muốn là hoàng đế ư?"
Đỗ Phục Uy ngửa mặt cười dài đáp: "Lý Mật muốn làm hoàng đế, Vũ Văn Hóa Cập muốn làm hoàng đế, Đậu Kiến Đức muốn làm hoàng đế, Lý Uyên tuy nhát gan như cáy nhưng cũng muốn làm hoàng đế, người người đều muốn làm hoàng đế, nhưng còn Đỗ Phục Uy này... ta chỉ sợ phụ một thân võ công, không chịu được cảnh tịch mịch của kẻ chí tôn vô thượng!"
Khấu Trọng nhìn y với vẻ nghi ngờ, thử dò hỏi: "Lão gia thực sự muốn nhường đế vị cho hài tử hay sao?"
Đỗ Phục Uy trầm giọng nói: "Cá và tay gấu, hai thứ ấy khó mà kiêm đắc, giả như ta chỉ muốn con giúp ta lên ngôi hoàng đế, ngày sau nhất định sẽ bị con giết chết, cả con và Từ Tử Lăng đều là loại người thiên sinh không chịu khuất phục trước bất cứ ai, ngay từ khi gặp gỡ lần đầu tiên là ta đã biết điều này rồi!"
Khấu Trọng giật thót mình, lúng túng nói: "Nếu con thật sự nhận lão gia làm cha thì lẽ nào lại hại người chứ?"
Đỗ Phục Uy thở dài: "Trong cuộc tranh đoạt đế vị luân thường đạo lý đều có thể vứt bỏ sang bên hết cả, nhân nghĩa đạo đức đâu thể làm được gì? Kẻ nào có thể làm đại sự ai mà không trọng thực tế, khinh hư ngôn, hành sự tâm lang thủ lạt chứ? Đỗ mỗ xem trọng con chính là vì con là hạng người ấy, vừa có dã tâm lại vừa có thủ đoạn. Vì vậy mà cả giang hồ đều cho rằng con và Từ Tử Lăng may mắn, duy chỉ có Đỗ mỗ mới biết được chỗ lợi hại của hai người các con. Thử hỏi ai có thể lừa gạt hay khiến cho hai đứa tiểu tử các con phải khuất phục được chứ?"
Tới đây, y ngưng lại giây lát rồi nói tiếp: "Tiểu Lăng và con là hai loại người hoàn toàn khác nhau, cho dù ta giết nó, nó cũng tuyệt đối không chịu nhận ta làm cha."
Sau đó nghiêm mặt nhìn Khấu Trọng nói: "Bây giờ chỉ cần con quyết định thì thiên hạ này sẽ là vật trong túi hai chúng ta!"
Khấu Trọng vắt tay lên trán suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Nếu hài tử không đáp ứng, lão gia liệu có giết con không?"
Đỗ Phục Uy cười khổ nói: "Ta vốn có ý này, nhưng lại nghĩ nếu không phải con can tâm tình nguyện, sau này con phòng cha, cha phòng con thì còn có ý nghĩa gì nữa? Con nói như vậy, quả thật là ta đây không ngờ tới, xem ra có lẽ con không chịu tiếp nhận tấm lòng của Đỗ mỗ rồi!"
Song mục Khấu Trọng ánh lên những tia sáng kỳ dị, giống như đang chìm vào một thế giớ của mộng ảo, chậm rãi lên tiếng: "Nếu thiên hạ của con phải nhờ lão gia mới đoạt được thì quả thật là chẳng có ý nghĩa gì cả. Đúng vậy, đích thực con có chí hướng tranh bá thiên hạ, nhưng cái con muốn trải qua chính là quá trình tranh bá thiên hạ đó, con muốn dùng máu và mồ hôi của mình để tay trắng dựng nên đại nghiệp, cha có hiểu hay không?" Trong ngữ khí không giấu nổi vẻ khát khao vô bờ.
Đỗ Phục Uy dài người đứng dậy, ngửa mặt cười như điên dại nói: "Con có biết một tiếng gọi cha vừa rồi đã cứu hai cái mạng nhỏ của con và Từ Tử Lăng hay không? Vừa rồi ta đã chuẩn bị xuất thủ! Thôi được rồi! Hai đứa tiểu tử các con mau lập tức ra khỏi thành ngay, đảm bảo không có người nào cản trở lại đâu, nhưng lần sau gặp lại thì đừng trách người cha này trở mặt vô tình!"
Sau đó lại mỉm cười nói tiếp: "Tốt nhất hai đứa nên tìm một nơi nào kín đáo tạm lánh một thời gian, bằng không sẽ trở thành oan hồn của Bồ Sơn Công Lệnh lúc nào không biết đó."
Nói đoạn bật cười ha hả, lắc mình biến mất.