View Single Post
  #11  
Old 11-06-2012, 01:08 AM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww TỔNG TẬP TRUYỆN MA CỦA NGƯỜI KHĂN TRẮNG, Quyến 7

Phần 3


Buổi tối trong phòng Thiên Tùng ôm cây đàn ghita gảy vu vơ bản nhạc đã hình thành.
Bên ngoài, bóng tối phủ giăng. Không gian u tịch, bỗng dậy lên một mùi hương.
Hương hoa lài nồng nàn thoảng bay trong gió. Tiếp theo đó là một cảm giác rờn rợn khiến mấy tên con trai nhìn nhau. Duy Bảo hỏi Thiên Tùng:
- Mày có tin ở nhạc viện này có ma không Tùng?
Thiên Tùng buông cây đàn xuống:
- Ai biết có hay không.
Nam Khang góp ý:
- Ma là cái gì huyền ảo liêu trai không thật.
Duy Bảo thắc mắc:
- Tại sao các bạn nữ cứ thấy ma nhát hoài vậy?
Nam Khang khẳng định:
- Bởi vậy mới thấy mờ mờ ảo ảo như khói như sương trong giấc ngủ.
Thiên Tùng thú nhận:
- Đêm đầu tiên đến đây, giữa khuya tao ngồi nghe đàn bên cửa sổ, thấy có một bóng trắng chờn vờn.
Duy Bảo kêu lên:
- Ối! Sao mày không kể với tụi tao.
- Tao nghĩ là mình bị ảo giác.
- Cũng có thể, tại thằng Khang giả ma trên xe nên đứa nào cũng ấn tượng.
Thiên Tùng chép môi:
- Không hiểu sao bên phòng nữ thấy ma hoài.
Duy Bảo tiếp lời:
- Tịnh Đoan nói có nghe tiếng con nít khóc ai oán lắm.
Nam Khang phân vân:
- Chuyện này chẳng biết sao, chẳng lẽ ma quỷ lộng hành ở đây.
- Người ta bảo những nơi âm u hoang vắng, điêu tàn thì hay có ma.
Thiên Tùng xua tay rối rít:
- Thôi, đừng tìm hiểu chi cho mệt.
- Tại mấy bạn nữ có bị ma nhát nên mình thấy không yên.
Nam Khang bật hỏi:
- Vậy phải làm gì?
Duy Bảo ôn tồn:
- Khám phá bí mật coi có gì không?
- Có ma!
- Thằng quỷ!
Thiên Tùng bày tỏ:
- Tao lại thích khám phá nhạc viện cổ này xem nó như thế nào?
Duy Bảo bật cười:
- Thì nó như một tòa lâu đài cổ kính.
- Điều quan trọng là tòa lâu đài có nhiều phòng.
- Thằng quỷ! Vậy mà cũng nói.
Duy Bảo phân bua:
- Tao nói không phải sao? Tòa lâu đài nhiều phòng thênh thang như là khách sạn.
Nam Khang đưa ý kiến:
- Tại sao người ta không trùng tu nhạc viện cổ này để làm khách sạn nhỉ. Tao nghĩ là đắt khách lắm đây.
Thiên Tùng cười xúi giục:
- Mày nên đề nghị ông nhà nước.
Duy Bảo lên tiếng:
- Có lẽ người ta không có kinh phí trùng tu nên để nhạc viện âm u, buồn hiu thế này.
Thiên Tùng nói thêm:
- Âm u nên ai cũng thấy kỳ bí có ma.
Cả ba nói chuyện giữa đêm khuya.
Thiên Tùng cầm đàn cất tiếng hát êm đềm:
“Ai vun đồi.
Thông xanh mơ
Ai cao nguyên lạnh.
Gió cô đơn buồn
Ai hồ biếc
Ai khói vương
Ai trăng mộng tưởng
Ai hồn hoang liêu...”.
Tiếng ca chưa dứt thì bóng áo trắng chập chờn lướt tới.
Giọng ma quái như từ cõi âm ty vọng lên:
- Em... ở dưới giếng lên... lạnh quá, ca cho em nghe nữa đi.
Tay chân rụng rời, hồn Thiên Tùng như treo người trên cành cây cao. Một bàn tay lay nhẹ vai Thiên Tùng:
- Suốt đêm mày gục ở đây hả Tùng? Sao không vào ngủ?
Thiên Tùng ngơ ngác nhìn Nam Khang và Duy Bảo.
- Tao gục ở đây hả?
Thiên Tùng ngóc đầu dậy vẫn chưa hoàn hồn:
- Vậy là suốt đêm Thiên Tùng đàn hát rồi gục xuống bàn bên khung cửa sổ.
Nam Khang cà rỡn:
- Tao với thằng Bảo đâu có giành hết chỗ ngủ đâu mà mày chẳng chịu vô mùng.
Thiên Tùng thì thào:
- Tao thấy ma rủ ra giếng nước.
Duy Bảo kêu to:
- Trời ạ! Ma rủ đi à?
Nam Khang hỏi dồn:
- Mày có đi không.
- Có! Tao ra ngoài giếng nước, tối om hà. Hồn ma nhảy múa, bảo tao hát.
Duy Bảo lo lắng:
- Không khéo oan hồn ma xô mày xuống giếng thế mạng.
Nam Khang hỏi nhanh:
- Oan hồn ma có xô mày không?
Thiên Tùng bối rối:
- Tao cũng không biết nữa.
- Đi theo hồn ma ra giếng nước, ghê quá.
Duy Bảo nhớ ra:
- Nhưng mà thằng Tùng vẫn nằm gục ở đây mà.
Nam Khang kết luận:
- Vậy là nằm mơ thấy ma nhát, không sợ.
Thiên Tùng khiếp sợ hãi hùng mà Nam Khang tỉnh bơ:
- Mày chưa gặp ma nên nói giỏi.
Nam Khang thắc mắc:
- Ê! Mày thấy ma nam hay nữ vậy?
- Tao đâu có biết.
- Phải biết chứ. Tóc có dài không?
Duy Bảo lý giải tỉnh bơ:
- Chắc chắn ma nữ, vì nữ mới quyến rũ Thiên Tùng.
Duy Bảo cười chọc:
- Vậy là mày gặp oan hồn “trinh nữ” rồi.
Mặt Thiên Tùng nhăn nhó thảm hại:
- Thằng quỷ! Tao đang thắc mắc tại sao lại thấy ma chứ.
- Nhà ở có ma thì thấy ma chứ sao?
- Nhưng thời đại này mà ma quỷ lại lộng hành sao?
- Thời đại nào ma quỷ chẳng lộng hành?
Thiên Tùng nhăn mày:
- Nói chuyện với tụi bây, tao muốn phát khùng lên được.
Thầy Việt Thái trịnh trọng với đám sinh viên:
- Đây là bà Hồ Thúc mẹ vợ tôi. Còn đây là Hồ Thủy vợ sắp cưới của tôi. Hai người đang du lịch Đà Lạt sẵn ghé qua thăm nhạc viện.
Như lũ học trò nhỏ, cả bọn thốt lên:
- Chào bà! Chào cô!
Rồi ngớ người ra, chẳng biết làm gì, nói gì nữa. Cả bọn nhìn nhau thắc mắc, nhưng chỉ biết im lặng.
Như hiểu ý đám sinh viên, thầy Việt Thái mỉm cười:
- Các em cứ tự nhiên nhé. Bà và cô chỉ ghé cho biết nhạc viện, không ảnh hưởng gì đến việc thực tập của các em đâu.
Cô Hồ Thủy liếc nhìn mấy cô sinh viên với vẻ kiêu kỳ ra cái điều ta đây đẹp nhất.
Tố Mẫn nhủ thầm:
- Biết rồi! Gương thần mới bảo cô đẹp chứ gì, nhưng có người đẹp nhất nghe cô.
Khi ba người vừa đi khuất, Nguyệt Thư nhìn Tố Mẫn khẽ hỏi:
- Mi lảm nhảm gì đó Mẫn?
“Ủa! Vậy là mình đã nói ra à?” Tố Mẫn mỉm cười:
- Mi thấy cô Thủy có đẹp không?
- Đẹp! Cô ấy là người mẫu mà.
- Vậy là thầy Việt Thái có vợ sắp cưới.
Tịnh Đoan nhận định:
- Không có mới là chuyện lạ chứ.
Tố Mẫn lại phát biểu:
- Làm bộ nói ghé thăm nhạc viện chứ thực chất là ghé thăm thầy.
Nam Khang pha trò:
- Thăm thầy chẳng lẽ thăm đám thực tập tụi mình à.
Nguyệt Thư thắc mắc:
- Không biết thăm thầy rồi hai người còn làm gì nữa không?
Duy Bảo lém lỉnh hỏi:
- Làm gì là làm gì?
Tịnh Đoan thản nhiên:
- Cô làm gì cũng mô ảnh hưởng đến việc thực tập của mình.
Nam Khang tinh nghịch:
- Nếu thầy cứ mãi đi chơi với cô, thì có ảnh hưởng đó nghen.
Nguyệt Thư tỉnh bơ:
- Ảnh hưởng là mình được đi chơi theo.
Thiên Tùng nhíu mày:
- Ủa! Sao các bạn cứ mải bàn tán chuyện của thầy?
Tịnh Đoan cười bảo:
- Chuyện ni lạ mà không bàn tán sao?
- Có gì lạ đâu?
Tịnh Đoan khẳng định:
- Thầy có bồ đến thăm là lạ chứ còn gì.
Nguyệt Thư thốt lên:
- Nhạc viện huyền bí, âm u mà cô thì rực rỡ sáng chói.
Duy Bảo cười phá lên:
- Trời ạ! Chẳng lẽ Thư bảo cô cũng nên huyền bí âm u như nhạc viện?
Nguyệt Thư phân bua:
- Thư muốn nói là có sự tương phản.
Tố Mẫn thắc mắc:
- Sao mọi người không ở đây sinh hoạt với mình nhỉ?
- Người ta tham quan nhạc viện chứ sinh hoạt với mình làm chi.
- Sinh hoạt cho vui.
Duy Bảo trả lời tỉnh bơ:
- Người lớn có chỗ vui riêng.
Tố Mẫn hỏi tới cùng:
- Chỗ nào hả?
Duy Bảo nheo mắt cho Tố Mẫn:
- Tố Mẫn cứ đi mà hỏi thầy.
- Vô duyên. Ai hỏi bậy vậy?
Cả bọn cười ré lên. Thiên Tùng tặc lưỡi:.
- Mình không biết các bạn thắc mắc chuyện này đến bao giờ mới thôi.
Nguyệt Thư thản nhiên:
- Đến khi nào hết thắc mắc.
Thiên Tùng lắc đầu hết biết. Nguyệt Thư cắc cớ hỏi lại Thiên Tùng:
- Còn Tùng có thắc mắc gì không?
Duy Bảo láu táu đáp thay Thiên Tùng:
- Thiên Tùng thắc mắc về Nguyệt Thư đấy.
- Thắc mắc gì hả?
- Thắc mắc là Nguyệt Thư nằm mơ thấy ma mà sao không thấy Tùng?
Thiên Tùng đập vai Duy Bảo một cái chát:
- Thằng quỷ!
Nguyệt Thư hồn nhiên:
- Thư cũng mong là nằm mơ thấy Tùng chứ đừng thấy ma khiếp quá.
Duy Bảo cười phá lên:
- Vậy là Thư thú nhận rồi nha?
Nguyệt Thư e thẹn:
- Thú nhận gì hả?
Bỗng Thiên Tùng lên tiếng cứu nguy cho Nguyệt Thư:
- Mình cũng vậy đó. Thích chiêm bao thấy Thư hơn thấy ma. Thấy Thư thú vị hơn nhiều.
Nam Khang nháy mắt với Thiên Tùng:
- Hai người công khai cùng một lúc ngộ quá ta.
Thiên Tùng tỉnh bơ:
- Được dịp thì công khai hà.
Không quan tâm lời Thiên Tùng mà Nguyệt Thư hỏi dồn:
- Tùng cũng thấy ma hả?
Nam Khang nhanh nhảu đáp thay:
- Thiên Tùng thấy oan hồn ma về khóc hu hu kéo nó ra giếng nước.
Nguyệt Thư lo lắng:
- Có bị xô xuống giếng nước không hả Tùng?
Thiên Tùng lắc đầu:
- Hồn ma nhảy múa bắt Tùng hát.
Tố Mẫn nhanh miệng:
- Hát xong, nó xô Tùng đấy.
Tịnh Đoan nhìn quanh quất rụt cổ lo sợ:
- Nhạc viện có ma, làm sao dám ở đây.
Duy Bảo nói cứng:
- Đừng sợ, có tụi tui đây mấy bạn khỏi lo.
Tịnh Đoan trề môi:
- Mấy ông làm gì được con ma chứ?
Duy Bảo thản nhiên:
- Khống chế nó làm cho nó sợ.
Tố Mẫn nhìn Duy Bảo:
- Coi chừng, không khống chế được nó mà bị nó vặn cổ lôi đi.
Duy Bảo cắc cớ hỏi:
- Mẫn không tin Bảo trị được ma à?
Tố Mẫn lắc đầu:
- Thầy bùa còn trị không được, nói gì đến Bảo chỉ là tay ngang.
Duy Bảo cười tự tin:
- Tay ngang mà ma sợ đó.
Tố Mẫn không tin:
- Ma sợ Bảo hay Bảo sợ ma đó?
Tịnh Đoan phụ hoạ:
- Đúng rồi, hỏi lại đi. Ai sợ ai?
Duy Bảo gãi đầu:
- Thì mấy bà sợ ma chứ ai.
Nguyệt Thư đưa tay lên môi:
- Đừng nói chuyện ma nữa.
- Vậy nói chuyện quỷ hén?
Nguyệt Thư nguýt mắt:
- Vô duyên!
Duy Bảo cải chính:
- Thư mới vô duyên. Mấy bạn nói chuyện ma trước chứ ai.
Tịnh Đoan phát biểu:
- Ở trong ngôi nhà hoang phế lạnh lẽo này dù không muốn chắc chắn cũng phải nói chuyện mấy con ma.
Thật lạ lùng!
Có cái gì kỳ bí trong nhạc viện này cả bọn không sao hiểu nổi.
Ban ngày mọi người thực tập, làm việc bên nhau, trò chuyện ríu rít. Khi màn đêm buông xuống nhạc viện như chìm trong hoang liêu ghê rợn.
Càng lúc Nguyệt Thư thấy nhạc viện càng đáng sợ. Tường rêu xám xịt, các phòng hoang lạnh.
Chẳng biết bên trong các phòng vắng lặng đó có gì không?
Buổi tối!
Gió thổi ào ào. Cơn giông kéo đến, tia chớp lóe sáng như xé bầu trời đêm. Sấm nổ rền vang.
Mưa ào ạt trút nước.
Ngoài khung cửa sổ có tiếng hú dài ghê rợn, rồi tiếng rên hừ hừ... thê thảm.
Trong phòng, ba cô gái trùm chăn kín đầu nằm im thin thít trên giường. Nguyệt Thư căng thẳng muốn nín thở.
Bỗng Nguyệt Thư thấy một bóng đen chờn vờn bước vào phòng.
Bóng đen đến bên giường cúi sát mặt Nguyệt Thư, huơ huơ chiếc lưỡi đỏ như máu, hai bàn tay xương xẩu chụp vào chiếc mền Nguyệt Thư đang đắp. Hồn Nguyệt Thư như treo ngược trên mây, nỗi khiếp sợ khiến Nguyệt Thư lạnh toát gai ốc nổi khắp người.
- Ối! Ma... má... cứu tôi!
Tiếng thét của Nguyệt Thư rơi vào thinh lặng.
Hồn ma phất phơ, đảo tới đảo lui rồi là là ra khỏi phòng biến mất vào bóng đêm, tưởng chừng như là chưa từng xuất hiện. Oan hồn ma chập chờn lù lù hiện ra trong phòng mấy tên con trai.
Thiên Tùng, Duy Bảo, Nam Khang vẫn chưa ngủ.
Trời mưa, gió thổi vù vù. Điện cúp, ngọn nến cháy le lói không đủ sáng khắp phòng.
Căn phòng vốn đã âm u ẩm mốc, nên càng thêm mờ ảo âm u. Bóng tối như đồng lõa với bóng ma đen ma quái.
Hồn ma dật dờ, cái đầu lâu lúc lắc trên cái cổ ốm tong dài ngoằng.
Bàn tay xương xẩu, móng vuốt nhọn hoắt quơ quào khắp mặt Duy Bảo và như muốn quặp chặt vào vai anh.
Duy Bảo kinh khiếp run lẩy bẩy. Cổ họng khô khốc, Bảo muốn hét lên mà sao chỉ ú ớ.
- Ma... ma....
Bóng đen ma quái rên hự hự:
- Đói lắm! Lạnh... lạnh...
Duy Bảo toát mồ hôi. Hồn vía không còn khi bóng ma chụp vào tay anh:
- Đi! Đi với ta ra giếng!
Như kẻ mộng du, Duy Bảo bước theo bóng ma dật dờ.
Một bóng trắng hai tay vẫy vẫy lù lù hiện ra trước mắt Duy Bảo. Duy Bảo căng mắt nhìn. Bóng tối mịt mù, sự thật hay là hư ảo? Đầu óc chếnh choáng, Duy Bảo không còn biết gì, không nhận định được. Mọi thứ mờ ảo như khói sương giăng.
Bóng trắng nhảy múa bên thành giếng. Tiếng hú dài từ cõi âm ty vọng lại. Giọng ma quái ai oán rủ rê:
- Xuống... giếng... chơi.
Duy Bảo kinh hoảng.
- Trời ơi!
Bảo mà bị xô xuống giếng thì chết mất. Tiếng cười the thé vang lên:
- Hà... hà... xuống chơi!
Nhìn thấy bóng trắng là đà bên thành giếng, Duy Bảo đâm ra mơ hồ, đôi mắt Bảo bắt đầu sinh ảo giác:
Lại một bóng đen chui lên từ giếng.
Miệng Duy Bảo há ra nhưng quai hàm cứng đơ, Bảo không nói gì được. Toàn thân Bảo rã rời, sống lưng lạnh buốt.
Bóng đen ma quái bấu cổ Duy Bảo.
Ôi! Nó sẽ lôi Duy Bảo xuống giếng đây.
Giọng khàn khàn rít lên:
- Ha ha... Có đứa thế mạng rồi.
Cái giọng của cõi âm ty địa ngục khiến Duy Bảo kinh hồn bạt vía. Sợ điếng người, Duy Báo hét lên:
- Đừng... xô!
Và Duy Bảo mở trừng mắt khi thấy bóng đen xô mạnh một người xuống giếng.
- Ối!
Vẫn là tiếng thét của Duy Bảo, phút chốc bóng đen, bóng trắng xẹt nhanh như những con đom đóm.
Duy Bảo thiếp đi chẳng còn biết gì nữa.
Đằng Đông, mặt trời ửng đỏ.
Sương lam giăng giăng trên đồi bắt đầu nhạt dần như những làn khói bay bay.
Những tia nắng hồng xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào phòng. Nam Khang kinh dị khi phát hiện Duy Bảo nằm dưới đất nơi cửa ra vào.
- Trời đất! Sao nằm đây hả Bảo? Mày đâu phải con nít mà té khỏi giường rơi bịch xuống đất.
Duy Bảo dụi mắt ngó quanh:
- Tao nằm đây hả?
Thiên Tùng và Nam Khang xúm lại đỡ Bảo lên giường.
Nét hoảng sợ vẫn còn hiện trên gương mặt Duy Bảo:
- Vậy là nằm mơ?
Nam Khang pha trò:
- Mơ thấy em nào hả mậy?
Duy Bảo vỗ vỗ trán:
- Một cơn ác mộng kinh hoàng.
Thiên Tùng thắc mắc:
- Chiêm bao mộng mị gì vẫn nằm trên giường, tao với thằng Khang có xô mày đâu chứ?
Duy Bảo thở đứt quãng kể:
- Tao thấy hồn ma kéo tao ra giếng đòi xô tao xuống giếng.
Nam Khang hồi hộp:
- Mày có bị xô không?
- Tao la quá chừng.
- Vậy là không bị.
- Nhưng tao thấy hồn ma có xô một người thật nhanh rồi biến nhanh.
Thiên Tùng nhận định:
- Chỉ là một giấc mộng.
Duy Bảo bồn chồn:
- Một cơn ác mộng kinh hoàng mày ạ!
Nam Khang thắc mắc:
- Và kinh dị nữa, tại sao mày nằm mơ mà dưới đất?
Duy Bảo lo âu:
- Tao cũng không hiểu nữa, chẳng lẽ ma lôi tao xuống đây.
Nam Khang gật đầu:
- Dám lắm à?
Thiên Tùng có vẻ trầm tư nghĩ ngợi: Có cái gì đó không ổn ở nhạc viện này.
Tại sao đám sinh viên cứ nhìn thấy ma, bị ma nhát, hết người này đến người kia.
Ma quỷ càng lúc càng lộng hành ở nhạc viện. Có ma thật không? Câu hỏi cứ xoay quanh đầu óc Thiên Tùng.
Đưa mắt nhìn Nam Khang và Duy Bảo, Thiên Tùng tặc lưỡi:
- Tao cảm thấy nhạc viện có cái gì đó bí mật.
Nam Khang tuôn một hơi:
- Thì nhạc viện cổ nên có vẻ bí mật, bí hiểm mà có ma.
Thiên Tùng hỏi lại:
- Mày tin là có ma hả?
- Đứa nào cũng nhìn thấy và bị ma nhát.
Thiên Tùng lắc đầu:
- Tao không hiểu tại sao cứ mỗi lần tụi mình nhắc ma hay bàn tán thì nó xuất hiện và càng lúc càng nhiều nữa chứ.
Duy Bảo hoang mang:
- Hổng lẽ oan hồn ma nghe bọn mình nói chuyện?
Nam Khang buông gọn:
- Chắc chắn oan hồn ma vất vưởng khắp nhạc viện.
Thiên Tùng nói một cách quả quyết:
- Tao nhất định sẽ khám phá nhạc viện xem có gì đặc biệt, các oan hồn ma ở đâu.
Nam Khang nhìn Thiên Tùng:
- Hồn ma ở đâu làm sao mày biết?
- Bởi vậy tao phải đi tìm.
Duy Bảo nói mơ hồ:
- Hồn ma từ giếng nước đi lên mày ạ!
Thiên Tùng lẩm bẩm hỏi một mình:
- Tại sao hồn ma kéo thằng Bảo ra nằm dưới đất ngủ?
Nam Khang ra vẻ hiểu biết:
- Tao nghe nói có người bị ma dẫn đi chơi giấu vào lùm cây không biết đường về.
Không quan tâm đến lời của Nam Khang, Thiên Tùng bỗng hỏi:
- Ê, Bảo! Mày có bị té không? Ráng nhớ lại coi?
Duy Bảo nhăn mặt:
- Mày làm như tao là con nít vậy, lăn một vòng rớt xuống đất.
Thiên Tùng kết luận:
- Không té thì bị kéo.
Nam Khang gật gù:
- Đã bảo thằng Bảo bị ma kéo ra giếng nước mà.
- Ma giếng nước, lạ thật.
Vừa lúc đó Nguyệt Thư, Tịnh Đoan và Tố Mẫn lục đục kéo sang. Mặt Nguyệt Thư có vẻ bơ phờ:
- Thư chịu hết nổi rồi. Không ở nhạc viện nữa đâu.
Thiên Tùng quan tâm:
- Chuyện gì vậy Thư?
- Ma!
Tịnh Đoan bổ sung:
- Ma quỷ lộng hành, hãi hùng quá. Không thể ở đây nữa, phải về thôi các bạn ơi.
Nam Khang khôi hài:
- Kể cũng lạ, bọn mình cả đám trẻ khoẻ mà sợ mấy con ma vô hình.
Tố Mẫn nhăn mặt:
- Oan hồn ma ở trong bóng tối mới đáng sợ.
Thiên Tùng bày tỏ:
- Chúng ta không thể vì mấy con ma mà bỏ dở đợt thực tập, công lao học hành vất vả bao năm qua không thể bỏ phí.
Nguyệt Thư thở dài:
- Phải tính sao bây giờ? Thư với mấy bạn sợ quá, Tùng ạ.
Tịnh Đoan nhíu mày:
- Đành bó tay nhìn mấy con ma hoành hành mình mãi sao?
Thiên Tùng mỉm cười:
- Mình sẽ hoành hành lại mấy con ma.
Tịnh Đoan cười hỏi:
- Lớp trưởng nói chuyện tiếu hỉ? Bạn định nhát lại mấy con ma hỉ?
Thiên Tùng gật gù:
- Ừ! Chắc chắn mấy con ma phải sợ mình?
Nam Khang xen vô:
- Nó sợ dữ lắm nên mình phải bỏ chạy thục mạng.
Cả bọn bật cười trước câu pha trò của Nam Khang, tình hình có vẻ bớt căng thẳng.
Thiên Tùng bỗng thốt lên:
- Nhạc viện phải có cái gì đó nên mới có oan hồn ma.
Nguyệt Thư nhìn Thiên Tùng đăm đắm:
- Theo Tùng thì có cái gì hả?
Duy Bảo đáp thay:
- Ai biết cái gì là cái gì! Hì... hì…
Thiên Tùng dứ dứ tay:
- Cái thằng!
- Chứ mày nói cái gì mơ hồ quá!
Nguyệt Thư quả quyết:
- Thư nghĩ là có oan hồn chết dưới giếng nước?
Thiên Tùng phẩy tay:
- Chỉ là do Thư tưởng tượng thôi.
Nguyệt Thư phụng phịu:
- Chắc có mà. Tại hỏi bác Ngàn không chịu nói.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Nhạc viện cổ xưa mà bác bảo vệ cũng cổ quái.
Thiên Tùng nhắc nhở:
- Thôi, đừng bình luận về bác Ngàn, coi chừng xúc phạm người lớn đấy.
Nam Khang cà rỡn:
- Có ai gọi là Ca-si-mô-nô nữa đâu mà xúc phạm.
Thiên Tùng phàn nàn:
- Thằng quỷ! Cứ Ca-si-mô-nô hoài. Bác có lưng gù cũng tội lắm.
Nguyệt Thư chép môi:
- Thư cứ tiếc là sao bác Ngàn không nói được.
Duy Bảo nhận định:
- Có lẽ bác bị câm điếc bẩm sinh.
Tịnh Đoan lắc đầu:
- Mô có điếc, bác nghe được mà.
- Vậy là chỉ câm bẩm sinh.
Tố Mẫn lại thắc mắc:
- Câm thì ai mà thuê làm bảo vệ nhỉ?
Duy Bảo trả lời:
- Có lẽ bác ở gần đây, gần gũi gắn bó với nhạc viện nên người ta thuê làm bảo vệ.
Trong khi Thiên Tùng bảo đừng nói đến bác Ngàn mà các bạn lại bàn tán rất sôi nổi. Thiên Tùng cũng lờ luôn.
Anh thấy bác Ngàn cổ quái như các bạn nói nhưng mà không đáng sợ. Đầu tóc râu ria bác hơi dài, lưng gù bởi chiếc bướu nhỏ, bác sống như chiếc bóng ở nhạc viện và âm thầm làm việc không phàn nàn chi ai.
Nhạc viện có bác Ngàn càng tăng thêm vẻ kỳ bí, cô tịch.


Phần 4


Chủ nhật nghỉ, thầy Việt Thái đi chơi cùng vợ và mẹ vợ tương lai.
Nguyệt Thư, Tịnh Đoan, Tố Mẫn rủ nhau đi chơi mua sắm.
Dù thế nào cũng phải hoàn tất đợt thực tập. Tất cả quyết tâm ở lại nhạc viện. Nói theo giọng bông đùa của Nam Khang là phải sống chung với mấy con ma như người ta sống chung với lũ vậy.
Tố Mẫn ân cần hỏi mấy bạn nam:
- Tụi tui đi chợ, mấy ông có gửi mua gì không?
Nam Khang tinh nghịch:
- Mua hết chợ mang về.
Tố Mẫn dài giọng:
- Mua hết chợ thì ông đi mà mua.
- Tụi tui mắc ở nhà quản lý nhạc viện.
Nguyệt Thư cười thật hiền:
- Quản lý kỹ kẻo nhạc viện biến mất đó nghe.
- Chỉ sợ mấy bà đi chợ rồi biến mất thôi.
Nguyệt Thư ré lên:
- Í! Làm gì biến mất hả?
Nam Khang bông đùa:
- Bị... ma giấu mất.
Cả ba cô gái cùng la lên:
- Nói bậy không hà.
- Thì cổ xưa cũ kỹ hoang tàn, lạnh lẽo ma dễ ẩn náu.
Thiên Tùng đề nghị:
- Vậy bọn mình đi tìm xem oan hồn ma đang ẩn náu ở đâu.
Duy Bảo xua tay:
- Bọn ma ở thế giới cõi âm trong bóng tối làm sao mình thấy được.
Thiên Tùng tặc lưỡi:
- Thế giới tâm linh đầy bí mật.
Nam Khang láu táu hỏi:
- Mày có định nghiên cứu không hả?
- Nghiên cứu ma.
- Thôi đi ông!
Cả ba đang trò chuyện vội im bặt khi thấy bác bảo vệ lui cui cầm chổi quét dọn.
Thiên Tùng nói khẽ:
- Nhạc viện mà không có bác bảo vệ chắc trở thành tòa lâu đài hoang.
Duy Bảo đế vô:
- Và chỗ nào mày cũng thấy ma.
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Cái thằng, lại nhắc đến!
- Vì đó là sự thật.
Nam Khang bổ sung thêm:
- Có lẽ mấy con ma ở đây đói khát dữ lắm nên nó mới lộng hành.
Thiên Tùng tiến tới chỗ bác bảo vệ, hỏi thật khẽ:
- Bác Ngàn ơi! ở đây có ma không hả bác?
Bác Ngàn trầm tư đưa ánh mắt già nua nhìn khắp chung quanh nhạc viện, lắc đầu một cách quả quyết.
Thiên Tùng lại hỏi nữa:
- Bác có thấy ma không? Bác có bị ma nhát lần nào chưa?
Nam Khang tặc lưỡi:
- Mày hỏi như là phỏng vấn bác Ngàn vậy.
Duy Bảo lên tiếng:
- Tao cũng muốn biết điều đó. Bọn mình bị ma nhát, chẳng biết bác có bị không?
Bác Ngàn vừa lắc đầu vừa tay làm hiệu không có.
Thiên Tùng kết luận:
- Bác Ngàn không bị, vậy là do bọn mình tưởng tượng mà thôi.
Duy Bảo phân vân:
- Cả bọn bị ma nhát mà tưởng tượng cả sao?
Bác Ngàn chăm chú nghe ba chàng sinh viên trò chuyện rồi ra dấu hỏi, môi bác cũng chừng như mấp máy:
- Ma à! Bị ma nhát hả?
Cả ba tranh nhau kể chuyện bị ma nhát cho bác Ngàn nghe.
Bác Ngàn ra chiều nghĩ ngợi rồi bác lại bỏ đi một hơi sang giếng nước, múc nước tưới cây.
Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau. Thiên Tùng tặc lưỡi:
- Bác Ngàn lạ ghê.
Nam Khang phì cười:
- Đã nói là bác cổ quái rồi mà.
- Thôi đi mày!
Cả ba đi vào trong nhạc viện. Đến phòng nhạc cụ xem các loại đàn. Thiên Tùng nhận định:
- Công nhận nhạc viện đầy đủ các loại đàn, không thiếu thứ gì.
Duy Bảo giải thích:
- Đầy đủ để cho bọn mình tha hồ thực tập chứ.
Nam Khang ranh mãnh:
- Tao thấy vẫn còn thiếu.
- Thiếu gì hả?
- Thiếu nhạc phụ, nhạc mẫu.
Thiên Tùng cười bảo:
- Nhạc phụ, nhạc mẫu thì mày tự đi tìm đi.
Nam Khang lém lỉnh:
- Tao lo cho mày đấy chứ, ráng mà thực tập được lòng nhạc phụ, nhạc mẫu.
- Thằng quỷ! Nói chuyện khùng!
- Chuyện đại sự của mày mà khùng hả?
Thiên Tùng giải thích:
- Đại sự của tao bây giờ là làm sao cho cả bọn đừng bị nhát ma nữa đó.
Nam Khang la lên:
- Trời đất! Bộ mày định thương lượng với mấy con ma hả?
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Thương lượng cái đầu mầy!
- Vậy chớ mà làm sao?
Thiên Tùng lắc đầu:
- Làm sao, tao cũng chẳng biết.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Vậy mà cũng nói.
Duy Bảo cảnh báo:
- Coi chừng đến lượt thằng Khang gặp ma.
Nam Khang nói cứng:
- Ma nhát mày chứ hổng dám nhát tao đâu.
- Hừm! Để xem!
Rời khỏi phòng nhạc cụ, cả ba bước sang các phòng khác. Phòng nào bên trong cũng tối om om, chẳng có gì đặc biệt.
Lẽ ra nhạc viện phải có một sân khấu đặc biệt để biểu diễn chứ. Phòng hội trường cũng không có gì đặc biệt.
Cả bọn thường lên hội trường để nghe thầy Việt Thái hướng dẫn sử dụng nhạc cụ, rồi đàn thử. Nhưng Thiên Tùng thấy thầy chỉ hướng dẫn chung chung không cụ thể lắm. Trông thầy cũng không mặn mà với công việc lắm.
Thiên Tùng chợt nêu thắc mắc:
- Tụi bây có thấy lạ không?
Duy Bảo hỏi nhanh:
- Cái gì lạ hả?
- Thầy hướng dẫn tụi mình đó.
Nam Khang bông đùa:
- Lạ là phải! Thầy là người Việt gốc Thái mang hai dòng máu trong người nên cao to đẹp trai vừa giống người Việt vừa giống người Thái.
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Tao có nói gốc gác của thầy đâu chứ!
- Vậy mày nói gì hả?
- Thái độ của thầy với bọn mình đó.
Nam Khang láu táu:
- Thì phải chặt mặt ngầu nghiêm nghị với bọn mình mới làm ông thầy hướng dẫn.
Thiên Tùng lắc đầu:
- Tao nói thái độ của thầy kìa. Lúc mới đưa tụi mình lên đây thực tập, thầy vui vẻ lo cho từng đứa, bây giờ thì lạnh lùng bỏ mặc tụi mình tự xoay xở. Tối thì thầy đi biệt không sinh hoạt chung.
Duy Bảo kêu lên:
- Vậy mới là thầy chứ?
Nam Khang bổ sung:
- Lúc này thầy có cô lên thăm cần phải đi chơi nên bỏ bê tụi mình chứ sao?
Thiên Tùng phàn nàn:
- Cái thằng! Tao có đòi thầy chăm tụi mình như con nít đâu.
- Thì mày nói thầy chẳng quan tâm?
- Tao nói là thầy không mấy nhiệt tình với bọn thực tập tụi mình.
Duy Bảo cười, giải thích:
- Thầy nghĩ tụi mình lớn rồi, tự lo cho mình.
Thiên Tùng nhún vai:
- Tự lo, vậy thì tụi mình đi thực tập làm gì hả?
Duy Bảo tỉnh bơ:
- Đi cho biết nhạc viện cổ có ma.
Nam Khang cười khà:
- Đúng quá!
Thiên Tùng cũng bật cười:
- Hai thằng quỷ! Chỉ có đề tài ma nói mãi.
- Chứ nhạc viện cổ thì có đề tài nào khác đâu. Thiên Tùng khẽ đùa:
- Tao sợ chuyến đi thực tập này về bọn mình chỉ giỏi kể chuyện ma chứ đàn ca hát nhạc gì cũng tiêu hết.
- Vậy hổng tốt nghiệp là cái chắc.
Đập vai Duy Bảo, Thiên Tùng kêu ca:
- Thằng quỷ! Đừng có trù ẻo!
- Mày sợ thi hỏng à? Có gì đâu, đậu rớt là chuyện thường.
- Cha mẹ nuôi cho ăn học, tốn kém biết bao, phải thi để đi làm trả ơn cha mẹ nghe mậy.
Duy Bảo nháy mắt:
- Nghe nói tưởng mày có hiếu lắm?
Thiên Tùng nghiêm túc:
- Tao mong là sau đợt thực tập trở về, bọn mình sẽ tự tin hơn.
Nam Khang tinh quái:
- Tin là nhạc viện có ma.
Thiên Tùng hỏi lại:
- Ma... yêu của mày đó hả?
- Ma... giếng của thằng Bảo.
Duy Bảo láu táu:
- Ma giếng của các tiểu thư lớp mình nữa.
Bỗng nhiên Thiên Tùng thốt lên:
- Ma...ơi là ma! Ai sinh ra ma?
Cả ba cười rộ lên.
Nhưng nụ cười vội tắt ngay khi thấy thầy Việt Thái lù lù đi tới. Bất ngờ quá! Thầy ở đâu mà xuất hiện vậy, cứ như là từ dưới đất chui lên. Thiên Tùng nhanh nhẹn ứng phó:
- Thầy ạ!
Thầy Việt Thái cố giấu vẻ khó chịu:
- À… các em làm gì ở đây?
Nam Khang nhanh nhảu:
- Tụi em trò chuyện.
- Không đi chơi hả?
- Dạ, cũng định đi đó thầy.
Bà Hồ Thúc và cô Hồ Thủy từ ngõ ngách nào đi tới. Cô Hồ Thủy đến bên thầy Việt Thái:
- Mình đi anh.
Ba người bước ra ngoài, thầy Việt Thái lầm bầm:
- Phải đối phó với lũ nhóc này, bực quá!
Buổi gặp khá bất ngờ với thầy Việt Thái vẫn còn ám ảnh bộ ba Thiên Tùng, Duy Bảo, Nam Khang.
Nam Khang tặc lưỡi:
- Cứ tưởng thầy dung dăng dung dẻ với cô ở ngoài phố sao lại xuất hiện ở đây nhỉ?
Duy Bảo pha trò:
- Tao tưởng thầy ở dưới đất chui lên ở chỗ tụi mình đứng.
Thiên Tùng ồ lên:
- Mày nói tao chợt nghĩ ra, ở dưới đất chui lên tức là có đường từ dưới đất đi lên, từ trên đi xuống đất.
Duy Bảo vờ rụt cổ:
- Đường đi xuống đất là đi xuống âm ty địa ngục gặp ma đó hả?
Đập vai Duy Bảo, Thiên Tùng la lên:
- Thằng quỷ! Dẹp chuyện ma đi! Tao nói con đường thật, biết đâu là đường ngầm.
Duy Bảo thắc mắc:
- Đường ngầm đi đâu hả?
- Đi xuống một tầng hầm.
- Đến lượt mày tưởng tượng rồi đó.
Nam Khang phát biểu:
- Một tầng hầm, cũng có thể thằng Tùng nói đúng, biết đâu.
Thiên Tùng hào hứng khi có đồng minh:
- Tụi mình đi khám phá tầng hầm.
Duy Bảo lại hỏi:
- Tầng hầm giống như ở địa đạo Củ Chi phải không?
Thiên Tùng mỉm cười:
- Khám phá mới biết chứ?
- Chắc biết ở dưới tầng hầm có gì nhỉ?
- Làm sao tao biết chứ?
Nam Khang nôn nóng:
- Vậy hãy đi khám phá ngay cho biết.
Cả ba vừa bước ra cửa chợt thấy bóng đen là đà lướt tới phía sau, và một bóng trắng phất phơ.
Duy Bảo hét lên trước tiên:
- Ôi! Ma... ma...
Khuôn mặt hồn ma thật kinh dị, chằng chịt, nanh vuốt. Hai hố mắt đỏ lòm như máu và sâu hăm hoắm.
Bóng đen tiến đến ngay Duy Bảo hai cánh tay lõng thõng vươn dài huơ huơ. Duy Bảo càng lùi lại lùi lại.
Hai bàn tay ma xương xẩu với các móng vuốt bấu vào vai Duy Bảo. Duy Bảo chỉ còn biết thét lên và ngã xuống nền nhà rêu phong ẩm ướt. Thiên Tùng và Nam Khang kinh hãi nhìn oan hồn ma đang chụp Duy Bảo.
Bỗng một chuỗi cười man dại cất lên, có lúc lại the thé rờn rợn khiến cả hai sợ điếng ngược hồn như đang treo ngược trên cành cây. Bóng đen rên hừ hừ trong cổ họng rồi bất thình lình quay sang Nam Khang le cái lưỡi dài ngoằng đỏ như máu huơ khắp mặt Nam Khang.
Tay chân Nam Khang rụng rời khắp người lạnh toát.
Khuôn mặt ma quái kinh dị kề sát mặt Nam Khang. Nam Khang khiếp đảm nhắm mắt lại.
Chưa bao giờ Nam Khang trong thấy một gương mặt nào gớm ghiếc đến như vậy. Khuôn mặt ma quỷ chui lên từ địa ngục.
Bóng áo trắng thùng thình, ẻo lả lướt nhẹ đến bên Thiên Tùng. Mái tóc ma nữ liêu trai trắng toát dài chấm gót thật rùng rợn, hai cánh tay áo ma quái phần phật bay bay.
Thiên Tùng kinh hãi khi tiếng khóc ai oán vang bên tai.
Vòng tay ma quái choàng quanh cổ Thiên Tùng, khiến Thiên Tùng sởn da gà. Toàn thân mền nhũn, Tùng không có sức kháng cự nào với bóng ma. Vòng tay ma lạnh ngắt vẫn siết lấy cổ Thiên Tùng. Anh cảm giác như là con rắn quấn quanh.
Con rắn sặc sỡ da trơn, mềm èo đang trườn trên mình Thiên Tùng. Thiên Tùng hoảng loạn tiếng thét chỉ bật ra thành tiếng ú ớ:
- Ối! Ma... rắn...
Cơn hoảng loạn của Thiên Tùng vẫn còn kéo dài khi bên ngoài những cơn gió gào rú rền vang.
Gió từ trên đồi lướt thướt kéo qua hàng thông xanh rít mạnh liên hồi. Tiếng khóc nỉ non vẫn chưa buông tha, Thiên Tùng khiếp đảm thiếp đi. Bóng ma vụt biến mất.
Tất cả chỉ là cơn chiêm bao mộng mị.
Buổi sáng tỉnh dậy, cả ba thấy mình nằm dưới đất.
Sàn gạch ẩm nước lạnh lẽo như có cái gì đó âm u khó chịu. Căn phòng của nhạc viện dường như cả trăm năm không ai dọn dẹp giờ càng thêm vẻ thê lương rờn rợn.
Thiên Tùng dụi mắt nhìn Nam Khang và Duy Bảo đều co ro ở dưới đất như mình.
- Tại sao ba đứa mình nằm ở dưới đất?
Vẫn còn trong trạng thái lơ mơ nhưng Nam Khang cố pha trò:
- Nằm ở dưới đất vì ba đứa mình không thích nằm trên giường.
Thiên Tùng vỗ trán:
- Tao nhớ tụi mình định đi khám phá tầng hầm.
Duy Bảo ngồi bật dậy hỏi:
- Mình có đi xuống tầng hầm không?
Thiên Tùng bực dọc:
- Mới xuống đất đây nè.
Duy Bảo tặc lưỡi:
- Sao kỳ quá nhỉ?
Nam Khang khẽ hỏi:
- Tao thấy oan hồn ma vào phòng mình, hai đứa bây có thấy không?
Thiên Tùng lầm bầm khó chịu:
- Tại sao ma quỷ vào tận phòng mình vậy nhỉ?
Nam Khang cà rỡn:
- Bởi vì ma thích tụi mình.
- Thích mày thì có, chứ ma nó vặn cổ tao.
Nam Khang kể:
- Nó liếm mặt tao, cái lưỡi dài cả thước đỏ như máu. Tao còn sợ chết khiếp đây này.
Thiên Tùng bất ngờ hỏi:
- Mày thì sao có thấy gì không Bảo?
Duy Bảo bồn chồn:
- Tao thấy gương mặt ma quỷ ghớm ghiếc, đáng sợ quá.
Thiên Tùng thắc mắc:
- Ta đang tự hỏi tại sao tụi mình vừa định khám phá tầng hầm thì oan hồn ma lại xuất hiện ngang nhiên như vậy.
Nam Khang bình luận:
- Buổi tối là giờ hoạt động của bọn ma quái mà.
Duy Bảo phẩy tay:
- Thôi, đừng nhắc bọn ma quái nữa. Nhắc đến chúng, tao chỉ mưốn bỏ về thành phố, không thực tập gì cả.
Thiên Tùng trấn an:
- Dù có sợ ma cũng phải trấn tĩnh lại.
Duy Bảo nhún vai:
- Làm như mày không sợ vậy?
- Sợ, nhưng tao vẫn hỏi tại sao?
- Mày biến thành mấy con ma đi rồi biết tại sao hà.
- Thằng quỷ!
Hoàng hôn phủ tím đỉnh đồi xa. Nhạc viện bắt đầu chìm trong bóng tối mờ ảo.
Gió cao nguyên thổi lạnh, càng làm cho nhạc viện hoang vắng nhuốm màu âm u.
Những đốm sáng lập lòe, xẹt tới xẹt lui lấp láy khắp ngoài nhạc viện. Giờ này nhóm sinh viên thực tập chẳng dám bén mảng ra ngoài. Bác Ngàn bảo vệ đi tuần tra khắp khu nhạc viện.
Hồi nào giờ làm bảo vệ ở đây, bác chưa từng thấy ma, cũng đâu có nghe nói nhạc viện có ma.
Vậy mà đám sinh viên về đây thực tập đã gặp ma. Đứa nào cũng hỏi bác ở nhạc viện có ma không, bác chẳng thể trả lời được.
Bác Ngàn lang thang ra giếng nước.
Trời tối om, cái giếng nước dựng đứng nổi bật bên lùm cây chằng chịt cỏ gai.
Ở đây cỏ mọc nhanh kinh khiếp, bác vừa làm xong chỗ này thì chỗ kia cỏ lại mọc lên.
Cái giếng nước vẫn sừng sững trong bóng đêm. Nó là hình ảnh gắn bó của nhạc viện.
Có nhạc viện thì có giếng nước. Theo bác Ngàn biết thì đâu có ai đâm đầu xuống giếng tự tử chết đâu. Bác chưa từng thấy oan hồn ma ở giếng nước, vậy mà lũ sinh viên đến thực tập lại hỏi bác.
Ai thêu dệt đồn đãi với bọn sinh viên về hồn ma giếng nước mà chúng cứ hỏi bác.
Bọn sinh viên còn bị ma giếng nước nhát, bắt xô xuống giếng nữa. Lạ thật! Bác Ngàn đưa mắt nhìn quanh giếng nước. Bác có thấy hình thù con ma nào đâu.
Bác Ngàn tần ngần trở về. Đi ngang cửa sau của nhạc viện, bác chợt phát hiện có những tiếng nói văng vẳng trong lùm cây.
- Anh ơi! Có một tầng hầm thật chứ?
- Mục đích của anh là vì nó. Anh đã tìm ra được tầng hầm đó theo đúng sơ đồ anh đã có. Tầng hầm chứa nhiều báu vật.
Giọng phụ nữ lảnh lót reo vui:
- Ôi! Thật là tuyệt vời!
- Vì vậy, em với mẹ mới cùng với anh đưa báu vật từ từ ra ngoài.
- Em nghĩ trước tiên mình đưa ngọc ngà, châu báu các bình cổ, rồi từ từ đến các nhạc cụ.
- Phải từ từ chứ không thể đưa lên cùng một lúc. Quan trọng là ta phải chuyển được hết các báu vật ra khỏi nhạc viện.
- Có em và mẹ chuyển anh khỏi lo gì cả.
- Có vòng ngọc, dây đeo để mẹ đưa đi thẩm định.
- Con bảo đảm toàn là trân châu, ngọc bích quý.
- Ngọc ngà, châu báu, bình cổ thì dễ chuyển rồi.
- Các thứ đó mình làm nhanh, chỉ có các nhạc cụ cồng kềnh là khó khăn.
- Có khó gì mình cứ công khai chuyển lên khỏi tầng hầm, bảo là đưa đi thẩm định, ai thấy cũng thản nhiên.
- Không qua được bọn sinh viên đâu.
- Thì anh giở ngón nghề ra làm cho chúng kinh hoàng bạt vía.
- Đêm nào cũng phải uy hiếp tinh thần bọn chúng, mình mới được yên thân chứ bộ.
- Lũ trẻ thường tò mò, hay để ý chuyện nhưng đứa nào cũng chết nhát sợ ma.
- Chúng sợ ma mới không dám ra khỏi phòng, mình mới hành động được.
- Vậy anh cứ tiếp tục làm... ma.
- Muốn làm chủ kho báu nên anh phải ráng chứ mệt muốn chết.
- Em sẽ phụ với anh.
- Chúng ta sắp đặt mục đích rồi chỉ cần các con cố gắng.
- Em nghĩ xong việc rồi anh nên chuyển qua ngành biểu diễn.
- Trời đất! Em còn chọc anh nữa!
- Anh biểu diễn còn hay hơn ông thầy dạy nhạc.
- Anh thích làm chủ kho báu chứ có thích dạy nhạc đâu.
- Chuyển hết kho báu lên khỏi tầng hầm thì anh sẽ làm chủ.
- Giá ban ngày chuyển được, anh chuyển quách lên cho lẹ.
- Anh không được lộ bí mật đó.
- Tài giỏi như anh làm sao lộ bí mật được hả cưng?
Tiếng cười thích thú vang lên.
Bác Ngàn đã hiểu tất cả, ba người họ là thầy Việt Thái và hai mẹ con người mẫu Hồ Thủy.
Bọn họ đang âm mưu ăn cắp kho báu của khu nhạc viện, vậy mà bác Ngàn nào hay biết, bác tự trách mình là bảo vệ mà không biết được những âm mưu, toan tính, thấp hèn.
Gã Việt Thái là thầy hướng dẫn thực tập mà lại có mưu đồ chiếm đoạt tài sản.
Thảo nào, làm thầy mà không lo hướng dẫn giảng dạy học sinh, thầy cứ đi vắng hoài, nhất là ban đêm thì biến mất, khiến lũ sinh viên cứ luôn bàn tán.
Ai đời đang hướng dẫn thực tập mà lại đưa vợ và mẹ vợ đến nhạc viện chơi. Bác Ngàn nghiến răng tức tối. Đồ vô lương tâm, xấu xa.
Rồi bác lại ngẩn ra. Một người thầy giáo hướng dẫn giảng dạy học sinh mà lại làm việc xấu như vậy sao?
Ôi! Thật không thể nào hiểu được!
Hết giờ học, Nam Khang láu táu hỏi thầy Việt Thái:
- Theo thầy thì ở nhạc viện này có các đường hầm, hầm ngầm không hả thầy?
Thầy Việt Thái cau mặt:
- Đây đâu phải là khu kháng chiến mà có các hầm ngầm.
- Em thấy nhạc viện cổ nên em ngỡ là có hầm ngầm.
Thiên Tùng đá chân Nam Khang mà anh chàng ta vẫn huyên thuyên. Cái thằng ham nói. Đã bảo để cả bọn khám phá cho biết thôi, vậy mà làm lộ bí mật.
Thầy Việt Thái cau có:
- Các em quan tâm làm chi những chuyện chẳng liên quan gì đến việc thực tập của mình.
Nói xong, thầy bỏ đi ngay, sợ đứng đây lũ sinh viên sẽ hỏi những câu thầy không thể trả lời.
Nam Khang cười khẩy:
- Thầy cũng mù tịt như tụi mình.
Thiên Tùng phàn nàn:
- Ai bảo mày hỏi?
- Không biết thì hỏi chứ sao?
Nguyệt Thư lại thắc mắc:
- Bộ nhạc viện có tầng hầm thiệt hả Khang?
- Ai biết đâu, đó là sản phẩm của Thiên Tùng.
Nguyệt Thư quay sang Thiên Tùng:
- Có tầng hầm hả Tùng?
Thiên Tùng tỉnh bơ:
- Bọn mình định khám phá xem có không vậy mà.
Tố Mẫn thích thú:
- Nếu có tầng hầm, bọn mình chui xuống dưới chơi.
Duy Bảo cắc cớ hỏi:
- Dám không đó Mẫn?
Tố Mẫn hất mặt:
- Sợ gì không dám?
- Sợ ma!
- Vô duyên!
- Tầng hầm có ma đó.
- Tầng hầm để cho mình tham quan chứ bộ.
Tịnh Đoan lên tiếng:
- Tầng hầm là nơi bí mật.
Nam Khang nháy mắt:
- Đoan nói bí mật thì Thiên Tùng càng nổi máu trinh thám.
Thiên Tùng cười hỏi. Tịnh Đoan đáp tỉnh:
- Bí mật gì chỉ có chủ tầng hầm biết thôi.
Nam Khang trề môi:
- Vậy mà cũng nói.
- Đoan nghe nói ở ngoài Huế các cung điện đền đài của hoàng đế đều có hầm ngầm.
- Còn ở nhạc viện?
- “Bất” biết.
Duy Bảo nhận định:
- Bọn mình ở nhạc viện cổ xưa nên cái gì cũng nghĩ ra. Hết giếng nước có ma rồi đến nhạc viện có tầng hầm.
Nam Khang cười khì:
- Cuối cùng thì chẳng có gì hết.
Thiên Tùng nhăn mặt:
- Không có gì hết mà cả bọn thì cứ bị oan hồn ma ám mãi bực muốn chết.
Nam Khang pha trò:
- Đừng bực? Cứ sống chung với ma là ổn.
- Tao thấy có gì không ổn.
- Đừng thấy gì cả.
Nguyệt Thư hỏi lại:
- Khang nhắm có sống chung với ma được không?
- Không được thì chuồn.
Thiên Tùng nhắc nhở:
- Chưa xong đợt thực tập, không được chuồn nghe. Nam Khang đùa đùa giọng:
- Biết rồi lớp trưởng, khổ lắm nói mãi.
Duy Bảo cười châm chọc:
- Xong đợt thực tập, nếu mày còn mê khám phá, cứ ở lại khám phá tầng hầm.
Thiên Tùng kêu ca:
- Một mình tao ở lại khám phá với ai?
- Với Nguyệt Thư!
Nguyệt Thư ré lên:
- Vô duyên!
Duy Bảo gãi đầu nhìn sang Tịnh Đoan:
- Đoan thấy Bảo có duyên hay vô duyên?
Tịnh Đoan khôn ngoan:
- Không thấy gì cả.
- Vậy là Đoan chẳng bao giờ để ý gì đến Bảo. Ôi, đời Bảo sao buồn thế!
Tố Mẫn châm chọc:
- Cho đáng đời Bảo! Bộ mong có người để ý lắm hả. Mong Tịnh Đoan để ý hà.
Cả bọn cười rộ lên. Tịnh Đoan e thẹn mặt đỏ bừng:
- Bảo nói dị rứa!
Nam Khang ra vẻ ân cần:
- Duy Bảo thích thế. Tịnh Đoan hãy để ý nó giùm đi mà.
Tịnh Đoan nhăn mặt:
- Không nói giỡn nữa nha!
Thiên Tùng giơ tay lên:
- Chấm dứt tiết mục giỡn, chuẩn bị đi ăn cơm. Buổi chiều thực hành đó nghe.
Ăn cơm tối xong, ba cô gái định kéo sang phòng các chàng trai thì thình lình điện cúp.
Nguyệt Thư hoảng hốt la lên:
- Ối điện cúp rồi, tối om!
Tố Mẫn giả vờ la:
- Nhỏ này, điện cúp có gì đâu mà cũng la.
- Tối om mà bảo đừng la. Bóng tối rất đáng sợ vì nó đồng lõa với mờ ám.
Nghe Nguyệt Thư triết lý,Tố Mẫn chắp tay:
- Cầu mong có điện nhanh kẻo vấn đề mờ ám xảy ra.
Tịnh Đoan loay hoay tìm cây nến. Chưa thấy đâu thì điện đã sáng lên. Cả bọn mừng rỡ.
Bỗng điện cúp nữa. Bên ngoài có tiếng mèo hoang kêu thật ai oán. Tịnh Đoan kinh hãi. Bữa nọ Đoan và Nguyệt Thư bị một phen kinh hãi bởi con mèo từ đâu phóng vào. Để đề phòng, cả ba nhảy phóc lên giường trùm chăn.
Một bóng trắng lướt thướt vào phòng, dáng ẻo lả, phất phơ, bàn chân không chạm đất.
Mái tóc trắng ma quái xổ tung dài đến gót.
Bóng ma trắng toát lướt đến chỗ ba cô gái, đưa tay quơ quào chiếc mền.
Nguyệt Thư nằm ngoài tim muốn ngừng đập. Đầu óc hoảng loạn muốn đưa tay lên cào cấu mà tay chân Thư chẳng nhúc nhích được.
Gương mặt gớm ghiếc khiến Nguyệt Thư không dám nhìn nhưng vẫn nhìn như bị thôi miên.
Hàm răng trắng nhởn nhô ra những chiếc răng nanh đáng sợ.
Bóng dáng ma quái khiến ăn phòng mang vẻ âm u cô tịch.
Một lát sau, oan hồn ma áo trắng là là ra khỏi phòng.
Sang phòng của các sinh viên nam, bóng trắng cùng bóng đen nhảy múa loạn xạ.
Một lát sau, cả hai oan hồn chập chờn biến vào trong đêm tối mang theo một luồng gió ma quái nồng nặc hương...
Trong căn phòng riêng. Hồ Thủy đang ngồi trong lòng Việt Thái:
- Bật điện lên đi anh!
- Thôi, đốt nến cho lung linh mờ ảo. Vả lại, mình đang cúp điện phòng tụi nó.
- Xong rồi mà anh, bật đèn.
- Cũng phải để tụi nó sợ chết khiếp.
- Chúng ngấm thuốc mê của anh rồi, tới sáng mai cũng chưa thức.
Việt Thái bẹo má Hồ Thủy:
- Mình xuống tầng hầm chuyển đồ nghe cưng.
Hồ Thủy nhìn Việt Thái:
- Công nhận anh làm oan hồn ma giống ghê. Em nhìn thấy cũng phát khiếp.
- Em cũng vậy thôi.
Hồ Thủy nũng nịu:
- Làm ma xấu xí bực muốn chết.
Việt Thái hôn Hồ Thủy đắm đuối:
- Em là ma nữ đáng yêu của anh.
Hồ Thủy lắc đầu õng ẹo:
- Ma nữ... em hổng chịu đâu.
- Vậy làm vợ ma nghe cưng?
Việt Thái giả vờ rên:
- Hừ hừ... hà hà... ma nữ nghe ta đây!
Hồ Thủy cười khúc khích. Việt Thái giục:
- Mình đi em!
- Mẹ đâu anh.
- Mình đi gọi mẹ.
Cả hai chưa kịp đứng lên bất chợt một giọng cười gằn vang lên, tiếp theo là tiếng cười khàn đục kéo dài.
Hồ Thủy sợ hãi, muốn thét lên khi cô vừa nhìn thấy bóng đen ma quỷ lù lù xuất hiện trước mắt.
Khuôn mặt quỷ sứ khiến Hồ Thủy kinh hồn. Cái đầu lâu nhẵn thín, hai hố mắt đen ngòm, miệng há ra toang hoác như muốn ăn tươi nuốt sống Hồ Thủy. Tiếng rên xiết vang lên “hự hự” khiến Hồ Thủy khiếp đảm không nói được lời nào.
Hồn ma rủ rê:
- Đi chơi! Đi... chơi...
Bóng ma chờn vờn trước mặt Hồ Thủy. Mà Hồ Thủy đang ngã đè trên người Việt Thái.
Việt Thái cứng người không cựa quậy được cũng chưa hoàn hồn. Bóng đen ma quái, phải nói là quỷ sứ thì đúng hơn, giơ mười ngón tay đầy móng vuốt như móng diều hâu cào cấu lên cổ, lên mặt Việt Thái.
Việt Thái nhắm mắt kinh hãi. Bóng ma vỗ về:
- Đừng khóc! Ăn bánh nè!
Việt Thái ú ớ.
Và oan hồn ma đã nhét vào mồm việt Thái chiếc bánh ngọt thơm ngon. Cả Hồ Thủy cũng vậy.
Sáng hôm sau, Việt Thái và Hồ Thủy bừng tỉnh dậy. Cả hai ngơ ngác thấy mình nằm dưới đất lạnh lẽo.
Kinh hoàng vì không nói được, cả hai phát hiện ra trong miệng đầy đất đỏ. Nhả ra, ho sặc sụa, Hồ Thủy sợ sệt:
- Mình bị ma rồi anh ơi. Ma cho ăn đất, em thấy ăn bánh rõ ràng mà.
Việt Thái bối rối không sao hiểu được. Lũ sinh viên bị thuốc mê của anh, đêm nào cũng thấy ma rồi mê man đến sáng.
Bây giờ Việt Thái và Hồ Thủy gặp ma. Hai người giấu nhẹm chuyện bị ma cho ăn đất đỏ.
Lát sau, còn phát hiện bà Hồ Trúc bị ma giấu ngoài lùm cây và cho ăn đất đỏ.
Bà Hồ Trúc trải qua cơn bấn loạn, không nói gì được. Hồ Thủy đưa mẹ về phòng chăm sóc. Bà thều thào:
- Về ngay, không ở nhạc viện này nữa con à.
Việt Thái trấn an:
- Xong rồi về, mẹ ạ.
Bà Hồ Trúc lo sợ:
- Mẹ không ở đây nữa con ơi. Con quỷ ghê sợ lắm. Nhạc viện đầy quỷ ma làm sao ở đây được.
Hồ Thủy hoang mang:
- Vậy là nhạc viện này có đầy ma, anh à.
Bà Hồ Trúc kể:
- Con ma giếng nước, nó cho mẹ ăn bánh.
Việt Thái bồn chồn:
- Thôi được rồi, chúng ta tranh thủ đem báu vật lên khỏi tầng hầm nhanh nhanh.


Phần 5


Bà Hồ Trúc canh cửa đã bị oan hồn ma đưa ra ngoài giếng nước cho ăn bánh.
Việt Thái và Hồ Thủy vừa rời khỏi phòng bước đi trong bóng đêm ra phía sau khu nhạc viện, chuẩn bị đến nơi xuống tầng hầm.
Bất chợt, không gian như chuyển động. Gió thổi ầm ầm.
Hàng thông trên đồi cao như cất những chuỗi cười dài thê thiết. Tiếng hú vang rền như tiếng chó tru ghê rợn.
Hồ Thủy sợ hãi ôm chặt Việt Thái:
- Ghê quá anh ơi!
Việt Thái trấn an:
- Đừng sợ, chẳng có gì đâu em.
Chẳng có gì đâu, nhưng chỉ một phút sau, một bóng đen là đà xuất hiện trước mặt hai người.
Khuôn mặt ma quái quằn quện đủ màu sắc thật kinh dị.
Hai cánh tay oan hồn ma buông thõng lõng bỗng giơ lên bấu vào vai Hồ Thủy.
Hồn cô như treo ngược trên cành cây thông.
Điếng người, Hồ Thủy kêu ré lên:
- Ối! Ma...
Và cô ôm chầm lấy Việt Thái nhưng đã bị bóng ma đẩy ra xô xuống đất. Việt Thái bị hai bàn tay ma quái siết chặt cổ.
Trời ơi! Bàn tay xương xẩu mà có một sức mạnh ghê gớm.
Việt Thái cựa quậy không thể bị oan hồn ma bóp cổ chết được.
Oan hồn ma vừa quật Việt Thái, vừa rên hự hự trong cổ họng. Nó lại đưa cái lưỡi dài ngoằng đỏ như máu tươi liếm khắp mặt Việt Thái, lạnh ngắt. Việt Thái khiếp đảm. Toàn thân, sởn gai ốc. Không vùng vẫy nổi với hồn ma, bị nó xô ngã nhào.
Oan hồn ma lấy bánh trong tay nải ra nhét vào miệng Việt Thái và Hồ Thủy.
- Ăn đi, bánh ngon lắm! Ha... ha... Còn nhiều nè.
Như cái máy, hai người cứ há mồm cho hồn ma nhét bánh, mà ánh mắt sửng sốt nhìn trừng vào màn đêm đen thăm thẳm ghê rợn...

Buổi sáng.
Tiếng gà gáy rộ ở phía xa. Chim chóc hót ríu ran trên ngàn cây. Chân trời đằng đông hé lên những vệt hồng.
Ông mặt trời ngạo nghễ hiện ra trên đỉnh đồi.
Nhưng ở nhạc viện vẫn lặng lẽ quạnh vắng.
Sắp đến giờ rồi chẳng thấy thầy đâu, cả bọn nháo lên:
- Hôm nay thầy cho nghỉ.
Nam Khang pha trò:
- Thầy cùng cô đi chơi rồi.
Nguyệt Thư cười hỏi Nam Khang:
- Tụi mình đi chơi luôn hén?
- Hỏi lớp trưởng xem được nghỉ hôn?
Tịnh Đoan tuyên bố:
- Nghỉ là cái chắc! Không có thầy, ai hướng dẫn đây?
Nam Khang dõng dạc:
- Vậy giải tán, ai về nhà nấy hoặc lên đồi thông chơi.
Nguyệt Thư dứ dứ ngón tay:
- Ông không phải là lớp trưởng, đừng tuyên bố ẩu.
Nam Khang cười khì:
- Thế lớp trưởng được hôn?
Tố Mẫn dài giọng châm chọc:
- Chỉ có nhỏ Nguyệt Thư mới có quyền thế lớp trưởng nghe.
Tịnh Đoan buột miệng hỏi:
- Ủa! Lớp trưởng và Duy Bảo đâu mất rồi, sao chưa tập trung ra đây?
Nam Khang gật gù:
- Thấy chưa, hai bằng hữu của chúng ta đã biết là hôm nay nghỉ nên khỏi tập trung.
Vừa lúc đó, Duy Bảo hớt hơ hớt hải chạy vào:
- Khang ơi! Mấy bạn ơi! Ra đây nhanh!
Nguyệt Thư hỏi nhanh:
- Chuyện gì vậy Bảo? Thiên Tùng có sao không?
Duy Bảo gấp gáp:
- Thầy... thầy bị...
Không nói trọn câu, Duy Bảo kéo Nam Khang chạy ra ngoài. Ba cô gái lục đục chạy theo.
Đến cuối nhạc viện, dưới lùm cây rậm rạp cả bọn thấy thầy Việt Thái và cô Hồ Thủy nằm sóng soài trên cỏ.
Gương mặt cả hai đầy vẻ thất thần, ngơ ngác.
Nam Khang ngạc nhiên hỏi nhanh:
- Việc gì xảy ra vậy Tùng? Tại sao thầy lại nằm ở đây?
Giọng cô Hồ Thủy vẫn còn sệt:
- Ma!
Cô không thể nói gì được vì trong miệng đầy đất đỏ. Thiên Tùng giải thích:
- Có lẽ thầy cô bị ma giấu ngoài này, chúng ta mau đưa thầy cô vào trong kẻo bị cảm lạnh.
Nguyệt Thư lo lắng.
- Chẳng lẽ suốt đêm thầy cô ở ngoài trời thế này?
- Cũng chẳng biết.
Ba cô gái xúm xít bên cô Hồ Thủy, cố lấy đất trong miệng cô. Quần áo đầu tóc cô Hồ Thủy cũng đầy cát và ướt đẫm sương đêm.
Thầy Việt Thái cũng thảm hại như vậy.
Thiên Tùng và Duy Bảo giúp thầy lấy cát trong miệng ra. Thầy vẫn còn rùng mình vì những chuyện xảy ra.
Hồn ma cho thầy Việt Thái và cô Hồ Thủy ăn bánh rõ ràng, mà bây giờ hóa ra đất đỏ thế này.
Bải hoải, hai người không tự lấy ra được nên đã ngậm đất suốt cả đêm. Nguyệt Thư, Tố Mẫn, Tịnh Đoan dìu cô Thủy, bọn con trai dìu thầy Việt Thái vào phòng.
Cả bọn chăm sóc cho hai người chu đáo.
Chợt nhớ, Nguyệt Thư hỏi:
- Bà đâu?
Thầy Thái và cô Thủy hoảng hốt, lắc đầu.
Mọi người đổ xô đi tìm thì thấy bà Hồ Trúc nằm gần ngoài giếng nước. Bà cũng đang sợ hãi vì bị ma nhát.
Sau khi giúp bà về phòng trấn tĩnh lại, nhóm sinh viên lục đục nấu cháo, pha sữa cho cả ba người ăn uống hồi sức.
- Mình về cho thầy cô nghỉ ngơi.
Trở về phòng, nhóm sinh viên bàn tán dữ dội.
Nguyệt Thư hoang mang:
- Ma quỷ lộng hành không chừa một ai cả.
Duy Bảo nhận định:
- Cứ tưởng bọn mình bị ma nhát ai ngờ thầy cũng bị luôn.
Tố Mẫn tỉnh bơ:
- Vậy mới công bằng.
Nam Khang chỉ trích:
- Chứng tỏ là Tố Mẫn muốn cho ai cũng bị ma nhát.
- Để mọi người cùng sợ, kể cả thầy.
Tịnh Đoan hạ giọng:
- Thầy mà cũng sợ ma, lạ nhỉ!
Nguyệt Thư rụt cổ:
- Gương mặt ma quái gớm ghiếc ai mà không sợ.
Tố Mẫn nói thêm:
- Thầy cứ cho là bọn mình tưởng tượng, nói chuyện ma nhảm nhí chứ nhạc viện làm gì có ma. Ngay khi vừa đặt chân đến đây mình đã thấy âm u rùng rợn rồi.
Tịnh Đoan hồn nhiên:
- Không chừng bị ma nhát thầy sẽ giải tán tụi mình khỏi thực tập nữa. Chuẩn bị về thành phố các bạn ơi.
Thiên Tùng cau mày:
- Đừng có ham nghen.
Tịnh Đoan nhìn Thiên Tùng trêu chọc:
- Tùng không ham về thì cứ ở lại nhạc viện thực tập.
Tố Mẫn tiếp lời Tịnh Đoan:
- Thế nào nhỏ Nguyệt Thư cũng tình nguyện ở lại hà.
Nguyệt Thư đập vai Tố Mẫn:
- Ê! Ta lặng yên nãy giờ, mà sao mi lại xỏ xiên.
- Ta nói hộ tiếng lòng của mi, chứ có xỏ xiên gì đâu.
Cả bọn cười rộ lên.
Thiên Tùng trầm tư nghĩ ngợi. Vẫn có điều gì quái gở trong chuyện ma quái này.
Nhìn cả nhóm, Thiên Tùng thông báo:
- Hôm nay nghỉ thực tập. Chúng ta tự do, ai muốn tâm tình hay đàn hát thì tuỳ.
Duy Bảo châm chọc:
- Mày chọn tâm tình phải không?
Tố Mẫn lém lỉnh hỏi:
- Mi cũng chọn tâm tình hả Thư?
Nguyệt Thư tinh nghịch:
- Ta lên đồi dạo chơi.
Tịnh Đoan kêu lên:
- Ghê chưa! Nhỏ ni gián tiếp hẹn hò.
Nói xong, Tịnh Đoan né ngay vì bị Nguyệt Thư đuổi theo.
- Mi quá lắm nghe Đoan!
Nhưng Tịnh Đoan đã chạy xa.
Nguyệt Thư và Thiên Tùng ra phía sau nhạc viện:
- Sao lại ra chỗ này hả?
- Mình nghĩ chỗ này có gì đặc biệt.
Nguyệt Thư nhìn quanh, khu đất nơi đây cây cối um tùm, rậm rạp, cỏ gai chằng chịt giăng khắp lối.
Nơi đây cây cối um tùm, bọn mình ít bén mảng tới.
Thiên Tùng nhận định:
- Chính chỗ này làm cho nhạc viện thêm âm u, huyền bí.
Nguyệt Thư chép miệng:
- Sao chỗ này không ai dọn dẹp nhỉ?
- Chỉ một mình bác Ngàn dọn dẹp đâu có xuể.
Nguyệt Thư gật đầu:
- Thật ra, bác dọn dẹp mặt tiền của nhạc viện cũng đủ mệt rồi.
Bác Ngàn đi ngang qua, thấy Thiên Tùng và Nguyệt Thư đứng chỗ lùm cây, bác vội đưa tay chỉ trỏ.
Nguyệt Thư ngơ ngác không hiểu bác nói gì.
Bác Ngàn bỗng kéo Thiên Tùng ra kề tai anh nói nhỏ. Thiên Tùng tròn mắt ngạc nhiên đến sững sờ:
- Ghê vậy sao bác?
Bác Ngàn thấp giọng:
- Bọn chúng định đánh cắp kho báu.
Thiên Tùng bức xúc:
- Phải làm sao ngăn lại hả bác?
- Chúng có nhiều thủ đoạn tinh vi phải theo dõi kỹ, không thể để chúng tẩu tán tài sản quý.
- Con sợ mình làm không kịp bác ạ.
Bác Ngàn căn dặn:
- Phải theo dõi kỹ, đừng bỏ qua mọi chi tiết về bọn chúng.
Thiên Tùng quả quyết:
- Phải báo công an theo dõi bọn họ, bác à.
- Nhớ là không được đánh động.
- Con biết!
Chợt nhớ ra, Thiên Tùng nhìn bác Ngàn đăm đăm:
- Bác nói được hả bác? Con cứ tưởng...
Bác Ngàn giải thích:
- Tại vì bác muốn im lặng để tiện theo dõi hành tung của ông thầy gốc Thái. Bác thấy ông ta có nhiều điều khả nghi. Trước khi đưa đoàn thực tập đến đây, ông ta đã đến nhạc viện quan sát mấy lần.
Thiên Tùng ngạc nhiên:
- Vậy hả bác?
- Khi các cháu đến đây thực tập, bác thấy ông ta cũng kỳ cục lắm. Ban ngày không mấy nhiệt tình hướng dẫn, ban đêm thì đâu mất.
- Bác nhận xét thật đúng.
- Các cháu thì cứ liên tục bị ma nhát, bác thật khó hiểu.
Thiên Tùng chép môi:
- Cháu cứ băn khoăn mãi về chuyện ma.
Bác Ngàn nói nhanh:
- Chẳng có con ma nào cả, cháu phải thật bình tĩnh đối phó. Các cháu bị ma nhát, hoảng loạn sợ sệt nên chẳng đứa nào dám ra ngoài.
Thiên Tùng reo lên:
- A, con đã hiểu vì sao có ma rồi. Sự thật lần hồi được giải đáp, bác ạ.
- Nhớ là đừng sợ ma và hãy thật điềm tĩnh nghe.
- Dạ!
Nói xong, bác Ngàn bỏ đi bình thản làm công việc của người bảo vệ. Nguyệt Thư tròn mắt há miệng khi thấy bác Ngàn trò chuyện với Thiên Tùng đầy vẻ bí mật.
Đợi bác Ngàn đi khuất, Nguyệt Thư nói nhanh:
- Bác Ngàn nói được chứ đâu có á khẩu hả Tùng?
Thiên Tùng tỉnh rụi:
- Bác á khẩu vì muốn á khẩu.
- Nói rõ hơn đi Tùng! Việc gì mà hai người có vẻ bí mật quá.
Thiên Tùng nhìn Nguyệt Thư tha thiết:
- Chuyện này rất bí mật, Tùng chỉ bật mí cho Thư biết thôi.
Nguyệt Thư cười dịu dàng:
- Ưu tiên quá nhỉ. Nói đi!
- Bảo đảm nghe xong, Nguyệt Thư sẽ nhảy nhỏm đấy.
Thiên Tùng kề tai Nguyệt Thư nói khẽ. Nghe xong Nguyệt Thư giật nẩy:
- Ghê vậy à? Báo công an ngay Tùng à. Không ngờ một con người đạo mạo nghiêm túc như vậy mà lại âm mưu ăn cắp.
Thiên Tùng bức xúc:
- Vì mục đích nên ông ta sẵn sàng hại bọn mình với nhiều thủ đoạn.
- Mình nên tố giác ông ta.
- Phải có bằng chứng Thư ạ. Bọn mình phải bình tĩnh theo dõi, không được để mất đi công lao tìm hiểu của bác Ngàn, bác ấy rất lo gìn giữ nhạc viện.
- Vậy nhạc viện có tầng hầm chứa kho báu là có thật.
- Lúc đầu, Tùng chỉ nghĩ là có tầng hầm nên muốn khám phá cho biết rõ thôi. Ai ngờ…
Nguyệt Thư tò mò:
- Sao hả Tùng?
- Ba đứa vừa kéo đi tìm tầng hầm thì bị oan hồn ma hiện ra làm cho hãi hùng mê mệt.
- Tùng có phát hiện ra sự kỳ lạ đó không?
Thiên Tùng gật đầu liên tục:
- Bây giờ Tùng đã biết cái gì cũng có sự sắp đặt cả.
Buổi tối.
Không gian thật yên tĩnh, Thiên Tùng ôm cây ghi ta thản nhiên dạo nhạc. Bỗng bên ngoài gió rít từng cơn gió gào rú vang lên trên hàng thông ven đồi. Cao nguyên thật lạnh, gió rít ào ạt vẫn là chuyện bình thường. Trời về khuya, Thiên Tùng ngưng đàn, quyết định ra ngoài.
Bỗng những tiếng dương cầm huyền hoặc vang lên. Thiên Tùng lắng tai nghe ngóng. Tiếng đàn mỗi lúc một gần, tiếng đàn thật kỳ dị như từ cõi xa xăm đưa tới.
Thiên Tùng bước khẽ khàng nhất định đi tìm tiếng đàn.
Ngang qua phòng nữ thấy im ắng.
Tiếng đàn vẫn vang lên dìu dặt du dương.
Sang phòng để nhạc cụ, Thiên Tùng chẳng thấy ai cả.
Thiên Tùng vào phòng ngồi một lúc. Âm thanh nỉ non, ai oán lại cất lên. Ai đàn? Chẳng thấy, tại sao tiếng đàn cứ vang lên mãi.
Có lúc Thiên Tùng nghĩ thầy Việt Thái đang ngồi đàn ở một phòng nào đó. Ông thầy biệt lập không hoà đồng, nên thích đàn một mình.
Nhưng âm thanh tiếng đàn như vang lên khắp nhạc viện. Tò mò bị lôi cuốn bởi tiếng đàn huyền hoặc liêu trai, Thiên Tùng quên cả nỗi sợ hãi.
Cung đàn huyền hoặc vang lên không người đàn. Thiên Tùng bỗng rùng mình. Cung đàn ma!
Phải rồi, cung đàn ma quái!
Chợt nhớ lời bác Ngàn, Thiên Tùng thắng nỗi sợ hãi và tỏ ra điềm tĩnh. Thiên Tùng trở về phòng, núp vào cánh cửa các phòng.
Đêm tối mịt mù các dãy hành lang sâu hun hút.
Bóng đen từ phòng nam dật dờ đi ra, bóng trắng từ phòng nữ ra lướt thướt đi tới.
Ôi, oan hồn ma!
Bóng đen và bóng trắng bỗng ôm chầm lấy nhau cười rúc rích:
- Phen này cho bọn chúng mê man đến sáng luôn.
Bóng đen thích chí:
- Bọn con trai cũng bất tỉnh đến sáng. Kẻ nào mà chẳng sợ ma.
Thiên Tùng tức khí muốn vạch mặt hai tên xấu xa ăn cắp nhưng phải cố nén, giữ điềm tĩnh để lắng nghe cuộc đối thoại.
- Anh đang tức lộn ruột chẳng hiểu sao bọn mình bị ma nhát lại còn bị cho ăn đất nữa chứ.
- Em sợ muốn chết.
Bóng đen nói cứng:
- Đừng thèm sợ.
Bóng trắng quả quyết:
- Ma thiệt anh à. Nó cho em ăn bánh rõ ràng mà sao sáng ra thành đất cát.
Bóng đen trấn an bóng trắng:
- Thôi, mặc kệ lũ ma! Chúng ta hãy lo công việc của mình. Mình sẽ nhanh chóng về Thái với kho báu khổng lồ này sống ung dung suốt đời.
Hai bàn tay nắm chặt, Thiên Tùng nghiến răng một cách tức giận. Bọn ăn cắp bọn lừa đảo, tài sản quốc gia mà chúng giở thủ đoạn để cướp.
Bác Ngàn bảo: “Ông thầy hướng dẫn của cháu chẳng biết có phải thầy giáo hay không? Thầy giáo thì phải mẫu mực có đạo đức chứ tại sao đi cắp tài sản quốc gia. Dường như ông ta biết trước nhạc viện có tầng hầm cháu ạ”.
Thiên Tùng ngẫm nghĩ lời bác Ngàn thật đúng.
Thầy giáo như thầy Việt Thái thì sao được cơ chứ. Lừa đảo mưu toan ăn cắp tài sản quốc gia. Làm công việc tày trời mà còn khủng bố tinh thần sinh viên nữa chứ.
Quá bất mãn, Thiên Tùng dõi theo bóng đen, bóng trắng đổ dài phía trước. Hai “oan hồn ma” tiến đến chỗ lùm cây. Vậy là đã rõ, có lẽ nơi đây là chỗ xuống tầng hầm kho báu.
Bề ngoài rất bình thường chỉ làm một khoảnh đầy cây cỏ rậm rạp, cỏ gai bít lối. Chốn hoang vu của nhạc viện chẳng ai để ý.
Thiên Tùng chỉ đoán thôi, vậy mà đường hầm tầng hầm lại có thật. Có điều tại sao kẻ xấu xa tồi tệ lại bị ma nhát, ma cho ăn đất đầy mồm.
Tức cười thật?
Vậy câu “đi đêm có ngày gặp ma” cũng đúng với bọn họ thật.
Hôm nay có hai người thợ đến nhạc viện đến đào ống nước.
Lý do đưa nước máy vào nhạc viện để sinh viên thực tập có nước xài tiện lợi. Hơn nữa, giếng nước bên ngoài đào đã quá lâu, nguồn nước không còn tốt. Bên trong nhạc viện, các sinh viên thực tập. Bên ngoài, hai người thợ âm thầm đào đất, xác định vị trí.
Thiên Tùng và bác Ngàn rất nôn nóng nhưng đã yên tâm phần nào khi thấy bóng dáng hai anh công nhân đào ống nước.
Thầy Việt Thái lấm la lấm lét không có tâm trí giảng giải. Nói chung, trông thầy rất uể oải.
Sau đó, thầy cho sinh viên giải lao rồi tự mỗi người biểu diễn âm nhạc của phần mình.
Thầy Việt Thái bảo với nhóm sinh viên:
- Tôi có việc bận, chiều mới trở lại.
Nói xong, thầy nhanh chóng đi nhanh sợ nhóm sinh viên thắc mắc. Mà đúng bọn sinh viên thắc mắc ngay. Tịnh Đoan cất tiếng hỏi:
- Thầy bận việc gì nhỉ?
Duy Bảo chọc:
- Sao không chạy theo thầy hỏi?
- Tui hỏi Bảo được không?
- Vô duyên! Hỏi tui sao tui biết mà trả lời hả?
Nam Khang cười khanh khách:
- Tại Đoan thích hỏi Bảo, vậy mà cũng không biết há Đoan.
- Xí! Ai mà thích?
- Vậy sao không hỏi tôi?
- Thì ông cũng chẳng biết gì mà nói, hỏi chi?
Tố Mẫn xen vô:
- Mấy bạn lạ ghê! Thắc mắc chi chuyện của thầy rồi gây.
Nguyệt Thư tiếp lời:
- Thầy có vẻ bí mật quá, không thắc mắc sao được.
Duy Bảo nhận định:
- Thầy là như vậy đó. Bí mật bận rộn và đi hoài, mặc kệ thầy.
Tịnh Đoan nhăn nhó:
- Nhưng có ảnh hưởng đến bọn mình.
- Ảnh hưởng gì đâu.
- Thầy hướng dẫn mình thực tập.
- Thầy bận thì mình nghỉ. Sướng ghê!
Nguyệt Thư nhận định:
- Xong đợt thực tập này về trường chẳng biết gì hết.
Duy Bảo châm chọc:
- Đó là tại Thư thôi.
Nguyệt Thư nhíu mày:
- Tui sao hả?
- Lang thang trên đồi tâm tình cùng ai thì làm sao mà thực tập được hả?
Nguyệt Thư cự nự:
- Cái miệng ông ăn nói sao mà...
Duy Bảo cười khì:
- Đúng quá... “chời” hả?
- Vô duyên thì có.
Tịnh Doan vỗ tay:
- Mi trả thù giùm tao đó Thư.
Mọi người trò chuyện. Tố Mẫn thản nhiên lấy cây đàn ra đánh. Nam Khang kêu lên:
- Phải rồi, Mẫn đàn giống ghê.
- Giống ai hả?
- Giống tiếng đàn Thạch Sanh. “Đàn kêu tích tịch tình tang, ai đem công chúa lên hang mà về”.
Duy Bảo nháy mắt chọc:
- Giống tiếng đàn huyền hoặc ai oán thê lương đêm qua.
Tố Mẫn lại hỏi:
- Của ai?
Duy Bảo le lưỡi:
- Tiếng đàn ma?
- Hả!
Tố Mẫn buông cây đàn ra thật thanh, nhưng vẫn nhìn nó đăm đăm:
- Cây đàn này có gì không?
Duy Bảo pha trò:
- Có dấu tay của Mẫn.
- Xí! Vậy mà cũng nói.
Nam Khang cất tiếng hỏi:
- Đêm qua mấy bạn có nghe tiếng đàn không? Kỳ dị lắm!
Nguyệt Thư phát biểu:
- Ở nhạc viện nghe đàn là chuyện bình thường.
Nam Khang vờ rụt cổ:
- Nhưng đây là cung đàn ma quái ghê lắm.
Nguyệt Thư bình thản:
- Oan hồn ma, cung đàn ma, Thư bây giờ hết thèm sợ rồi.
Duy Bảo nhìn Nguyệt Thư cười hỏi:
- Thư gan nhỉ, chịu sống chung với ma hả?
- Sống chung với ma sẽ hết sợ ma.
Tịnh Đoan tố:
- Rứa mà khi nghe oan hồn ma rên rỉ là Thư trùm chăn trước tiên.
Cả bọn cười xoà.
Ban ngày không thấy gì, ai cũng nói mạnh mẽ. Đêm đến, nhạc viện chìm trong cô tịch, hoang lạnh thật đáng sợ. Mọi tiếng động ma quái càng khủng bố tinh thần cả bọn. Chỉ tiếng đàn vang lên thôi cũng phát khiếp.
Cung đàn huyền hoặc như từ cõi âm ty đưa lên, như tiếng khóc nỉ non của hồn ma.
Bóng tối đồng lõa cho ma hiện về.
Một người có thần kinh vững vàng cũng thấy chấn động.
Màn đêm buông phủ, nhạc viện như tòa lâu đài mờ ảo trong truyện thần thoại, liêu trai.
Không ai chiêm bao mộng mị mà vẫn nghe rõ cung đàn huyền hoặc vang lên.
Âm thanh tiếng đàn nức nở, thê lương như tiếng khóc u uất.
Tịnh Đoan nín thở. Cung đàn réo rắt mãi.
Tố Mẫn thắc mắc:
- Ối! Người đàn hay ma?
Nguyệt Thư rủ:
- Muốn biết, chúng ta hãy sang phòng chứa nhạc cụ xem ai đàn, không khéo Nam Khang đàn phá mình đó. Tố Mẫn lắc đầu:
- Không dám đi đâu, phòng bên ấy tối om chẳng có điện.
- Thì mình đốt nến.
- Nến cháy le lói thấy ghê.
Nguyệt Thư trấn an Tố Mẫn:
- Đi hết ba đứa mà sợ gì?
- Bộ ba đứa rồi ma không nhát à?
- Nhát cũng không sợ.
- Chà! Hôm nay mi nói cứng dữ.
Theo lời Thiên Tùng nói Nguyệt Thư cố không sợ ma nữa. Tiếng đàn u uất, ai oán vẫn vang lên. Tố Mẫn rụt cổ:
- Mi đi một mình đi Thư.
Tịnh Đoan e ngại ngăn lại:
- Đừng đi Thư ơi! Rủi ma bắt mi ra ngoài lùm cây bụi cỏ cho ăn đất như thầy Thái thì nguy to.
Tại sao thầy Thái và cô Hồ Thủy cũng bị ma nhát, cả bà Hồ Trúc nữa? Nguyệt Thư vẫn không sao hiểu.
Bây giờ cung đàn huyền hoặc làm cho cả bọn hoang mang.
Nguyệt Thư vừa định sang bên phòng nam rủ Thiên Tùng đi xem tiếng đàn vang lên từ đâu, nhưng Thư chưa kịp bước ra cửa thì cúp điện.
Bóng tối phủ trùm căn phòng thật nhanh chóng.
Tiếng rên xiết hự... hự... vang lên thê thảm.
Tự nhủ phải bình tĩnh nhưng Nguyệt Thư vẫn hét lên khi oan hồn ma lù lù xuất hiện.
- Á! Ma!
Bóng đen với khuôn mặt kinh dị chờn vờn đến bên Nguyệt Thư, đưa bàn tay ma quái run lẩy bẩy vỗ đầu cô.
Nguyệt Thư hốt hoảng té nhào xuống đất.
Bên phòng nam thì bóng ma áo trắng ẻo lả lượn lờ, bóp cổ Nam Khang.
Nam Khang kinh hoàng khi thấy bộ mặt ma quái với mái tóc trắng bệch quấn quanh cổ.
Và bộ mặt ma quái đáng sợ đang kề sát mặt Nam Khang. Bên ngoài bỗng vang lên những tiếng hú dài ghê rợn. Bóng áo trắng chờn vờn lướt ra cửa. Hai oan hồn ma hòa nhập vào bóng đêm với tiếng cười hả hê:
- Nhất định hôm nay phải chuyển hết kho báu lên khỏi tầng hầm.
- Anh chưa có kế hoạch di chuyển mà.
- Phải chuyển nhanh thôi, chứ lũ ma làm cho anh thấy bất ổn.
- Nực cười thật, làm ma khủng bố người ta mà bị ma khủng bố lại.
- Anh đang bực mình đây em đừng nói nữa.
Bỗng một giọng nói đanh gọn vang lên:
- Việt Thái và Hồ Thủy, hai người đã bị bắt!
- Ơ!
Việt Thái và Hồ Thủy chạy về phía trước lại còn cất tiếng cười the thé. Anh công an kêu lên:
- Giờ phút này mà còn giả ma nhát công an nữa à?
Việt Thái bối rối:
- Công an à? Tôi làm gì đâu.
- Anh đừng có giả vờ!
Việt Thái và Hồ Thủy định tháo chạy, cùng lúc đó anh công an cầm đèn pin cùng bác Ngàn, Thiên Tùng tiến lại.
Anh công an nói nhanh:
- Hai người đứng yên không được động đậy, về đồn công an sẽ giải quyết mọi chuyện.
Việt Thái nói cứng:
- Tôi không làm gì cả.
Anh công an dõng dạc:
- Anh đã bị bắt vì làm việc bất chính, đánh cắp cổ vật quý báu.
Việt Thái chột dạ:
- Mấy anh nói gì lạ vậy? Tôi chẳng làm gì cả.
- Chúng tôi có đầy đủ chứng cớ. Anh biết ở nhạc viện cổ này có tầng hầm chứa kho báu nên đã tìm mọi cách xin hướng dẫn sinh viên nhạc viện thực tập tại đây. Anh đã đưa người nhà đến để cùng chuyển các cổ vật lên tẩu tán có đúng không?
Việt Thái đanh mặt:
- Anh đừng vu khống nghe!
Anh công an quả quyết:
- Chúng tôi nói đúng sự thật. Anh về đồn công an lấy lời khai. Tội của anh rành rành giả ma để khống chế các em sinh viên để dễ dàng thực hiện âm mưu của mình.
Một anh công an giật phăng hai chiếc mặt nạ và những thứ hóa trang trên người hai bóng ma giả.
Việt Thái và Hồ Thủy lộ nguyên hình.
Anh công an bực dọc:
- Anh giải thích sao về việc giả ma này.
Mặt Việt Thái lạnh lùng, anh không giải thích gì cả. Anh công an nói tiếp:
- Anh khéo hóa trang lắm. Các em sinh viên sợ khiếp vía hồn kinh, ai cũng bị ma nhát đến bất tỉnh. Có phải anh xông thuốc mê vào phòng các sinh viên không?
Việt Thái chối quanh:
- Tôi không biết.
- Chúng tôi đã ghi âm rõ lời anh và cô Hồ Thủy bàn bạc, anh không chối cãi được. Anh giả ma làm các sinh viên sợ hãi không ra ngoài, anh mới dễ dàng xuống tầng hầm di chuyển tài sản.
Việt Thái phân bua:
- Tôi cũng bị ma nhát mà.
Anh công an nghiêm giọng:
- Chẳng có ma nào cả. Bác Ngàn bảo vệ đã phát hiện hành động bất chính của anh nên giả ma áp chế anh. Bác đã tìm lại tầng hầm, cùng với các em sinh viên theo dõi hành động của anh và báo cho chúng tôi.
Việt Thái cúi đầu không thể chối cãi được. Anh ta đâu ngờ ông bảo vệ biết nói cứ tưởng người câm, anh hơi sơ suất. Thật ra, anh đề phòng cẩn thận dữ lắm. Tại sao bọn này phát hiện được để anh bị tra tay vào còng.
Anh công an nhấn mạnh:
- Anh đã đánh cắp các nữ trang hồng ngọc, trân châu, còn các bình cổ, nhạc cụ quý hiếm, anh đang chuyển đến nơi bí mật trong phòng của mình. Anh có biết đó là tài sản quốc gia, anh ăn cắp là có tội lớn lắm, anh có biết không? Lẽ ra biết có tầng hầm chứa kho báu, anh phải báo chính quyền. Đằng này anh dùng thủ đoạn để chiếm đoạt.
Khi các anh công an làm việc với Việt Thái và Hồ Thủy thì Thiên Tùng chạy về phòng báo cho các bạn.
Nhóm sinh viên đến đúng lúc nghe anh công an kể về tội trạng của thầy Việt Thái.
Cả bọn ồ lên. Thì ra bấy lâu nay bị ma giả nhát mà không biết, cứ hãi hùng, khiếp sợ.
Tố Mẫn trầm trồ:
- Các anh công an hay quá nhỉ, bọn mình chẳng biết gì cả.
Tịnh Đoan nhận định:
- Các anh giả làm người đào ống nước để tìm tầng hầm đó.
Nam Khang bảo:
- Nghiệp vụ của các anh mà.
- Việc này được phát hiện là nhờ bác Ngàn Ca-si-mô-nô đó.
Nam Khang pha trò:
- Bác Ngàn có máu làm công an đó các bạn.
Anh công an nhìn mọi người tuyên bố:
- Cám ơn bác Ngàn bảo vệ nhạc viện và các bạn sinh viên đã phối hợp giúp chúng tôi bắt giữ được tên tội phạm chiếm đoạt tài sản tầm cỡ đang bị truy nã ở Thái Lan về đây, giả danh làm nhạc sĩ hướng dẫn sinh viên thực tập với nhiều thủ đoạn.
Cả bọn nhao nhao:
- Ôi! Vậy không phải nhạc sĩ hả? Thầy ghê thật!
Thiên Tùng thông báo:
- Từ nay, nhạc viện yên ổn rồi các bạn ơi.
Anh công an vui vẻ:
- Tài sản sẽ được giao cho nhà nước.
Thiên Tùng hào hứng:
- Anh công an ơi! Đề nghị chính quyền trùng tu lại nhạc viện đi anh.
Anh công an gật đầu:
- Tôi cũng nghĩ như vậy! Nhạc viện sẽ được trùng tu lại và sẽ tổ chức lại thành nhà hát lớn của cao nguyên.
Thiên Tùng vui vẻ:
- Ra trường, tụi em sẽ về nhạc viện trình diễn phục vụ nhân dân.
Cả bọn vỗ tay đồng tình:
- Bọn em sẽ về đây.
Nguyệt Thư cười hồn nhiên:
- Chắc chắn sẽ không còn một con ma nào dám nhát nữa đâu.
Mọi người cùng cười thú vị.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn