View Single Post
  #226  
Old 11-23-2012, 05:02 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Lại có người hỏi tiếp:
_ Thế còn vụ rắn thần báo oán Tế Văn Hầu Ức Trai tiên sinh thì sao?

Một giọng nói đột ngột vang lên, âm thanh có vẻ còn trẻ con:
_ Chuyện này cháu biết, để cháu thuật lại cho nghe!

Mọi người nhìn lại thì ra đó là một thiếu niên dáng vóc nông dân, áo quần lem luốc, mặc dù thân người khá nẩy nở nhưng mặt hãy còn non choẹt, hai má nổi nhiều mụn trứng cá, những cọng râu ngắn mọc lún phún trên mép và quanh cằm.Thế là cả phòng nhao nhao lên:
_ Hay đấy, kể đi chú em!
_ Thật hay là bịa đấy chú?

Thiếu niên giơ tay lên thề:
_ Dạ thật mà, chuyện này lúc bé cháu nghe bà ngoại kể. Bà còn dặn khi ra vườn gặp ổ rắn chớ có giết nó mà mang hoạ cả nhà!
_ Ồ, thế ư?
_ Thì kể nhanh đi nhé!

Thiếu niên hắng giọng kể:
_ Dạ, bà kể rằng một bữa trưa hè ngài Tế Văn Hầu đang nằm nghỉ thì bỗng có một người đàn bà đến trước mặt ngài cầu xin ngài cứu mạng cho mười ba mẹ con. Tỉnh dậy ngài còn ngơ ngác chưa hiểu việc gì chợt nghe tiếng reo hò vang dậy phía sau nhà. Ngài bước ra thì gặp đám gia nhân đang xôn xao bàn tán ầm ĩ. Chúng báo lại rằng khi thừa lệnh ngài dọn đám đất hoang đầy cỏ dại sau vườn thì bắt gặp một ổ rắn với một rắn mẹ và 12 rắn con. Đám gia nhân đã chém chết hết 12 con rắn con nhưng rắn mẹ chạy thoát được. Ngài tặc lưỡi thương tiếc, nhưng chẳng làm gì được trước sự việc đã rồi. Một đêm nọ ngài đang ngồi đọc sách thì từ trên rường nhà một giọt máu rơi xuống đúng vào chữ đại trong quyển sách. Giọt máu thấm qua ba tờ giấy mỏng. Nhìn lên phía trên rường, thấy một con rắn từ nơi ấy phóng đi mất. Ngài thở dài than: “chắc nó sẽ báo oán đến ba đời nhà ta”.
_ Rồi sao nữa?
_ Lâu ngày thời gian trôi đi, ngài cũng không nhớ đến chuyện ấy nữa. Một buổi đi chầu về ngài gặp một cô gái gánh chiếu tuổi còn trẻ, nhan sắc đẹp tuyệt trần. Ngài bèn thả lời trêu ghẹo bằng một thơ tứ tuyệt nói gì gì ấy mà cháu cũng không nhớ rõ.

Chợt phía bên nọ có tiếng ngâm nga:
_ Ả ở đâu ta bán chiếu gon?
Chẳng hay chiếu ấy hết hay còn?
Xuân thu phỏng độ chừng bao tuổi?
Ðã có chồng chưa, được mấy con?

Thiếu niên reo lên:
_ Đúng rồi đấy ạ! Rồi cô gái đáp lại cũng bằng một bài thơ nữa …

Người kia ngâm tiếp:
_ Tôi ở Tây Hồ bán chiếu gon,
Cớ chi ông hỏi hết hay còn?
Xuân thu tuổi mới trăng tròn lẻ,
Chồng còn chưa có, hỏi chi con?

Mấy người trong phòng xuýt xoa:
_ Không xoàng nhỉ?
_ Tuyệt diệu thế!
_ Đối trả chan chát thật!

Nghe những lời tán tụng, Đào Long Vân chỉ cười thầm trong bụng. Thật ra bài thơ xướng quả là tuyệt khéo, với bốn câu thôi mà dồn dập năm câu hỏi đủ để biết tình cảnh người con gái trẻ: nơi ở, công việc, tuổi tác, gia đình … còn bài thơ hoạ thì chỉ thường thôi, câu cuối lại bị thất luật. Tuy nhiên một cô gái nhà nghèo, không có điều kiện học hành nhiều mà đối đáp được như thế cũng đã có đầu óc khá mẫn tiệp rồi. Hơn nữa điểm đáng nói nhất là chính ba chữ cuối hàm ý rất thâm thuý. Một cô gái dân dã trẻ tuổi dám xỏ ngọt vị quan đại thần cao niên đang được bao nhiêu người trọng vọng bằng câu hỏi: “hỏi chi con?” Hẳn là vị đại thần này phải vừa đau hơn hoạn, vừa không khỏi khâm phục cái tài đối đáp linh hoạt của cô nàng bán chiếu gon.

Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn