Cột đồng chưa xanh (tt)
Nghe thế là mọi người đều tò mò muốn biết chuyện tình của vị anh hùng dân tộc kháng Nguyên như thế nào nên lập tức yêu cầu người họ Phạm thuật lại ngay. Họ Phạm chìu ý kể:
_ Thời trai trẻ Hưng Đạo Vương thầm yêu công chúa Thiên Thành là con gái của vua Trần Thái Tông và đáp lại công chúa cũng đã dành tình cảm riêng tư sâu nặng cho ngài. Tuy nhiên, sự đời oái ăm ở chỗ lúc bấy giờ công chúa đã có vị hôn phu là Trung Thành Vương, con trai của Nhân Đạo Vương, một vị vương gia quyền thế trong họ Trần. Vua đã nhận lễ vật gả công chúa Thiên Thành cho Trung Thành Vương và dù chưa chính thức cưới hỏi, nhà vua cũng đã cho công chúa đến ở nhà Nhân Đạo Vương chờ ngày làm lễ hợp cẩn.
_ Ly kỳ đấy nhỉ? Thế ngài làm sao khi công chúa sắp sửa thành ván đã đóng thuyền?
_ Mùa xuân năm ấy, vua mở hội lớn 7 ngày đêm, bày các tranh về lễ kết tóc và nhiều trò chơi, người trong triều ngoài nội nườm nượp rủ nhau đến xem. Mục đích là để công chúa làm lễ kết tóc với Trung Thành Vương. Biết tin này, Hưng Đạo Vương đau khổ không nguôi, ngài nghĩ: “Chỉ ngày mai thôi, người yêu mình sẽ chính thức thành vợ người khác”. Thế là, giữa đêm mọi người đang mải mê xem hội, ngài quyết định mạo hiểm để đến với công chúa Thiên Thành. Hơn ai hết, Hưng Đạo Vương biết rất rõ nội quy chốn cung cấm, nếu chuyện đột nhập bị bại lộ thì nhất định Nhân Đạo Vương sẽ không tha tội chết cho ngài. Nhưng vì tình yêu, ngài phó mặc tất cả!
_ Liều thực! Si tình đến thế thì thôi!
_ Phủ của Nhân Đạo Vương tường cao, cổng kín, quân lính canh phòng cẩn mật. Không thể vào được bằng đường cổng chính, ngài liều lĩnh leo tường phía sau để đột nhập vào trong phủ. Đêm tối nhưng nhờ ánh sáng hắt ra từ các gian phòng nên ngài đã tìm ra phòng công chúa rồi lẻn vào. Gặp ngài công chúa rất vui mừng, quên cả hãi sợ. Thế rồi xuân tình dào dạt, hai người âu yếm cùng nhau trải qua một đêm dài cực kỳ hạnh phúc.
Có giọng cười đùa xen vào:
_ Hà hà, đêm xuân một khắc ngàn vàng. Được ở bên người yêu thì mai có chết cũng đáng nhỉ?
_ Khi cơn sôi nổi bồng bột đã qua, Hưng Đạo Vương và công chúa nhận thức ngay tình cảnh nguy hiểm của mình. Hai người lập tức bày mưu tính kế để thoát tội. Công chúa vội vàng sai thị nữ nhanh chân chạy báo cho vua cha Trần Thái Tông và cả cô ruột Thụy Bà, là chị của vua đồng thời cũng là mẹ nuôi của Hưng Đạo Vương. Nghe tin con mình lâm vào hoàn cảnh oái oăm như thế, bà vội vàng chạy vào cung để tạ lỗi với nhà vua, đồng thời bịa ra câu chuyện Nhân Đạo Vương đã bắt giữ Hưng Đạo Vương, lo sợ sẽ bị giết. Nghe tin dữ, nhà vua lập tức liền sai nội nhân đi ngay trong đêm và khi toán quân này đến phủ Nhân Đạo Vương thì gia chủ mới biết chuyện gì đang xảy ra trong dinh mình. Do mệnh lệnh của vua, ngài được nội nhân đưa về cung an toàn.
Cả phòng lại xì xào thi nhau góp tiếng, mỗi người một câu:
_ Hay thực! Chắc là vương gia tức uất điên lên được!
_ Kể cũng tội cho Trung Thành Vương, ngọc quý nắm trong tay còn bị mất!
_ Nắm thế nào? Chưa làm chủ được trái tim giai nhân thì chỉ như giữ cái xác không hồn!
Không màng những lời bàn tán chung quanh, người họ Phạm điềm nhiên kể tiếp:
_ Trở về tư dinh của mình, ngài trình hết mọi chuyện cho cô ruột Thụy Bà biết về tình cảm của mình. Vốn thương con nuôi, nên Thụy Bà tìm cách cho ngài kết duyên cùng công chúa Thiên Thành. Sáng hôm sau, bà vào cung dâng lên nhà vua 10 mâm vàng sống và xin cho đôi trẻ yêu thương nhau được kết tóc xe duyên. Bị đặt trước sự đã rồi và cũng thương cho tình cảm của đôi trẻ vua Trần Thái Tông đành phải gả công chúa Thiên Thành cho ngài. Để hoàn lại sính vật và tạ lỗi, nhà vua đã cắt 2.000 khoản ruộng ở phủ Ứng Thiên để bồi thường cho Trung Thành Vương. Cùng ngày hôm ấy, vua giáng chỉ tứ hôn công chúa Thiên Thành trở thành vợ Hưng Đạo Vương.
Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)
|