Giang hồ thập ác
Hồi 88
Như Gió Như Mây
Lý Đại Chủy vụt cười khan:
- Ngươi học một sách với Đồ Kiều Kiều phải không ?
Đồ Kiều Kiều bật cười khanh khách:
- Hắn đã bị Tiểu Linh Ngư cho rơi hố một lần, nên tìm dịp trả đũa đấy ! Hắn chưa tiêu hóa nổi cái hận đó !
Cáp Cáp Nhi chen vào:
- Không tiêu hóa nổi rồi hắn phải làm gì chứ ? Có hận cũng vô ích ! Ha ha ! Mười Bạch Khai Tâm chưa sánh bằng một Tiểu Linh Ngư đâu ! Hận cho lắm thì càng thêm tức, tức mãi thì có thể chết được đó !
Bạch Khai Tâm không giận, trái lại cười hì hì, thốt:
- Ta hận làm gì cho mệt ? Có một ngày nào đó, hồ ly sẽ bị chó xơi, lúc đó thì nếu ta có hận, cái hận của ta cũng tiêu hóa được như thường !
Câu nói của y làm cho Lý Đại Chủy biến sắc mặt lạ lùng.
Chừng như Tiểu Linh Ngư không thấy sự biến đổi đó, vỗ tay cười lớn:
- Tổn nhân bất lợi kỷ ! Đúng vậy rồi ! Đúng là tổn nhân bất lợi kỷ !
Bỗng, có tiếng cười trong trẻo từ đâu đó vang lên, rồi một giọng nói cũng trong trẻo như tiếng cười tiếp nối:
- Thập Đại Ác Nhân, quả danh bất hư truyền ! Tôi rất phục ! Tôi khâm phục không tưởng nổi !
- Nơi một thân cây to lớn độ bốn vòng tay, một khoảng cửa mở ra.
Nơi đó, là một cái bộng dùng để ẩn nấp, vào đó rồi thì đừng ai hòng tìm được.
Và Tô Anh từ trong bộng bước ra, nghiêng mình cung kính chào tất cả, đoạn cười, tiếp:
- Tiện thiếp không hay biết là có những vị danh chấn giang hồ xuất hiện tại chốn hoang vu nầy, nên thất lễ tiếp nghinh, mong các vị thứ tội cho !
Cáp Cáp Nhi cười lớn:
- Cô nương không nên quá thủ lễ ! Bọn nầy trời sanh ra là có chất khốn nạn ở trong xương rồi, cho nên nếu thấy ai quá thủ lễ, thì cho rằng người đó có cái chủ ý không đẹp ! Bỏ cái khách khí đó đi, cô nương.
Tô Anh điềm nhiên:
- Nuôi dưỡng một chủ ý không đẹp trước mặt các vị, có khác nào khoe khoang cái học trước mặt Khổng Phu Tử đâu ? Chắc chắn cái chủ ý đó phải tiêu diệt trước khi thành hình !
Bỗng, Lý Đại Chủy vừa nhảy dựng lên, vừa kêu gấp:
- Chạy ! Chạy nhanh ! Hết sức nhanh !
Tô Anh cau mày:
- Các vị chưa uống một chén rượu nào, sao vội bỏ đi ?
Lý Đại Chủy cười hắc hắc:
- Nếu không chạy ngay, chắc là tại hạ không chịu nổi nữa, cô nương ơi !
Đồ Kiều Kiều hỏi:
- Cái gì ngươi không chịu nổi ?
Lý Đại Chủy đáp:
- Cái nàng liễu đầu đó, mỏng da, trắng thịt, vừa trông thấy nàng là ta nhỏ nước dãi ngay, ta lại hiểu là Tiểu Linh Ngư chẳng bao giờ để cho ta nếm cái của hảo hạng đó, cho nên ta phải chạy đi, ở đây là ta thèm, thèm mà không ăn được thì chịu làm sao nổi chứ ?
Lão vừa thốt, vừa nhấc Ngụy Ma Y lên, câu nói dứt rồi, lão vọt mình lẹ lẹ.
Bạch Khai Tâm cũng nhảy dựng lên, cũng kêu to:
- Nếu ta không chạy gấp, thì rất có thể cái chất côn đồ của ta bừng dậy, ta dằn không được thì có phiền phức là cái chắc. Tốt hơn, ta cũng chạy, chạy luôn. Thà khuất mắt ta chứ không thể nhìn Tiểu Linh Ngư mà nổi ghen sanh tranh chấp !
Y tung mình lộn một vòng, đáp xuống ngoài ba trượng xa, đạp chân vọt một lần nữa, mất dạng.
Cáp Cáp Nhi theo bén gót, đồng thời cười ha hả:
- Phải ! Phải ! Nếu không chạy đi, thì hòa thượng nầy sẽ bỏ kinh kệ mà trở về phàm tục. Tội lắm ! Tội lắm !
Đồ Kiều Kiều cười khanh khách:
- Cũng may cho ta, có nửa chất nữ trong mình, chứ nếu không thì ...
Bà liếc thoáng qua Tiểu Linh Ngư, chân nhún nhẹ, thân vút lên tàng cây, biến mất luôn.
Âm Cửu U cười âm trầm:
- Giả như có lúc nào đó, cô nương không còn thích làm người nữa, thì đừng e ngại gì hết, cứ tìm tại hạ. Làm quỷ kể ra cũng thú vị lắm, cô nương ơi, theo tại hạ nhận xét thì làm quỷ sướng hơn làm người đó, sướng lắm ! Huống chi, nếu cô nương thích làm quỷ, thì một con quỷ đẹp như cô nương, lo gì mà chẳng có thừa nhang khói, xôi thịt bằng thích ?
Tô Anh cười hì hì:
- Đa tạ các hạ chỉ giáo. Nhưng, tôi thấy cái sống chưa có gì đáng chán !
Âm Cửu U đưa tay chỉ Tiểu Linh Ngư:
- Nếu cô nương yêu một con người như hắn, thì không lâu lắm đâu, cô nương sẽ mất cái thú sống, và chắc chắn là cô nương sẽ tìm cách trở thành một con quỷ.
Tiếng cuối của câu nói vang lên ngoài mười trượng xa, âm thinh dứt là người mất dạng luôn.
Đổ Sát nhìn Tiểu Linh Ngư, cười nhẹ, hỏi:
- Ngươi định ở lại đây bao lâu nữa ?
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Chắc không lâu lắm !
Đổ Sát lại hỏi:
- Ngươi biết đến nơi nào để gặp ta chăng ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Biết !
Đổ Sát cũng gật đầu:
- Tốt !
Phi thân vút ra khỏi rừng, lão quay đầu dặn vói:
- Cẩn thận nhé ! Tiên cũng đẹp mà hồ ly cũng đẹp ! Người đẹp khi muốn ăn thịt ngươi, dám ăn luôn cả đầu đấy !
Tô Anh cười khút khít:
- Tiền bối yên trí. Dạ dày của tôi yếu lắm và từ lâu rồi, tôi chỉ dùng chay lạt, không dám ăn mặn.
Khu rừng trở nên tịch mịch.
Tô Anh điểm một nụ cười:
- Sau khi Ngụy Ma Y treo ngươi, các vị đó mới đến ?
Tiểu Linh Ngư cũng cười:
- Họ đến đúng lúc quá !
Tô Anh tiếp:
- Rồi ngươi nhờ họ giải khai huyệt đạo ?
Tiểu Linh Ngư thốt:
- Ngụy Ma Y xuống tay khá mạnh, cả sáu vị phải mất một thời gian lâu mới giải được.
Tô Anh lại tiếp:
- Và ngươi giả vờ luôn, lừa cả ta !
Tiểu Linh Ngư cười hì hì:
- Thực ra, ta đâu định lừa ngươi ! Ngụy Ma Y gạt ta, thì khi nào ta chịu để yên cho hắn ? Bằng mọi cách, ta phải làm cho hắn biết là ta lợi hại, ai trêu vào ta, chỉ có lổ chứ đừng hòng lời.
Tô Anh tiếp luôn:
- Thực sự, lúc đầu thì ngươi không có ý lừa ta. Nhưng sau lại, ngươi mới nghĩ đến việc lừa ta.
Tiểu Linh Ngư so hai vai:
- Nếu ngươi có ý tưởng như vậy, thì ta còn nói gì nữa ?
Tô Anh hơi trầm giọng:
- Ngươi biết là, ta đối với ngươi rất tốt, ngươi lợi dụng cái điểm đó để lừa ta, khiến ta phải lo lắng vì ngươi, khẩn trương vì ngươi, ta không còn cố đến bất cứ việc gì, để cứu ngươi, ngươi dựa vào đó mà bức hiếp ta, cho ta tỏ sự bí mật trong tâm.
Nàng nhìn Tiểu Linh Ngư không chớp mắt.
Tiểu Linh Ngư quay đầu nơi khác, vụt quay trở lại, mỉm cười, thốt:
- Ta đã nói, ta không phải là một người tốt, ai đối tốt với ta thì cứ chờ mà thất vọng, chẳng khi nào ta xử tốt đáp lại đâu !
Tô Anh thở dài:
- Đa số người trên thế gian, đều sợ là mình biến thành bại hoại, còn ngươi thì khác, ngươi hoàn toàn trái ngược với đa số đó. Mường tượng là ngươi sợ biến thành người tốt ! Cho nên, bất cứ trong hành động nào, ngươi cũng muốn chứng minh ngươi là người bại hoại, một người chẳng ra gì ! Tại sao ? Hả ? Tại sao chứ ? Ta chỉ sợ ngươi cũng không tưởng nổi ! Phải vậy chăng ?
Tiểu Linh Ngư cười nhẹ:
- Cái tánh của ta là do trời sanh, đã là tánh trời sanh, thì ta làm sao tưởng nổi ?
Tô Anh lại im lặng nhìn chàng một lúc, bổng cười khan:
- Nhưng, ngươi có biết là ngươi không bại hoại như con người mà ngươi phát họa trong tưởng tượng, con người bại hoại mà ngươi muốn trở thành ?
Tiểu Linh Ngư ạ lên một tiếng:
- Chẳng lẽ ngươi hiểu cái mẫu người của ta, rõ ràng hơn cả ta ?
Tô Anh gật đầu:
- Phải !
Tiểu Linh Ngư nheo nheo mắt:
- Thế thì ngươi mô tả cho ta nghe đi !
Tô Anh giải thích:
- Chỉ vì, ngay từ thuở nhỏ, ngươi lớn lên giữa nhóm người bại hoại, do đó, ngươi bị ám ảnh là chẳng bao giờ mình biến thành một con người tốt được.
Tiểu Linh Ngư ạ lên một tiếng nữa:
- Thế à ?
Tô Anh tiếp lời:
- Hơn nữa ngươi nhận xét rằng, nếu ngươi biến thành con người tốt, thì chẳng hóa ra ngươi phụ Ơn nuôi dưỡng, giáo huấn của những người đó. Rồi có lúc như bị bắt buộc, ngươi không thể không làm một vài việc gì đó, để chứng minh ngươi là kẻ bại hoại ...
Bỗng, Tiểu Linh Ngư bật cười cuồng dại, tràng cười của chàng chận câu nói của Tô Anh, chàng hỏi luôn:
- Ta với ngươi, gặp nhau chưa được mấy hôm, sao ngươi hiểu ta quá rõ như vậy ?
Tô Anh đáp:
- Nếu các vị đó không xuất hiện, thì chẳng bao giờ ta có suy luận như thế. Chỉ vì họ đến đây, mà ta minh bạch !
Tiểu Linh Ngư lại kêu lên:
- Ạ ?
Tô Anh cười nhẹ:
- Những vị đó, nếu là bại hoại, thì trong giới bại hoại, họ là những thiên tài. Họ bại hoại đến tột độ tinh vi của kỹ thuật. Họ thừa khả năng biến một việc cực kỳ ti bỉ, khốc liệt, tàn độc, thành một việc thích thú. Nạn nhân của họ dù phải sợ đến chết người, cũng cảm thấy thích thú !
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Không cần mắng nhẹ, mắng nặng họ làm chi. Họ không đắc tội với ngươi mà !
Tô Anh mỉm cười:
- Ngươi nói đúng. Ta nên cảm kích họ mới hợp lý.
Tiểu Linh Ngư lấy làm lạ:
- Tại sao ?
Tô Anh khẽ cắn môi, rồi điểm một nụ cười:
- Nếu chẳng có họ, thì làm sao ta nhận xét đúng giá con người của ngươi ?
Tiểu Linh Ngư chớp chớp mắt:
- Ngươi càng phút càng đi sâu vào huyền hoặc, thật tình ta chẳng hiểu ngươi muốn nói gì ?
Tô Anh bỉu môi:
- Thật sự ngươi không hiểu ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Thật vậy.
Tô Anh gằn từng tiếng:
- Chẳng lẽ đến bây giờ mà ngươi chưa phát giác ra ... chính họ đã dụ dẫn ngươi vào cái hang chuột nầy ?
Tiểu Linh Ngư bật cười vang:
- Nói đùa ! Ngươi thích đùa quá đi thôi ! Tại sao họ lừa ta chứ ?
Tô Anh nói:
- Hoặc giả, họ đã phát giác ra, ngươi không phải đồng một mẫu người như họ, họ nhận xét rằng, rất có thể ngươi sẽ phản họ, cho nên họ cố ý lưu lại mấy dấu hiệu dọc đường, để đưa ngươi vào lọt cái ổ chuột nầy. Họ mượn tay Ngụy Vô Nha, trừ khử ngươi.
Tiểu Linh Ngư lại cười lớn:
- Theo sự luận đoán của ngươi, thì họ muốn hại cho ta chết ?
Tô Anh gật đầu:
- Ừ !
Tiểu Linh Ngư ngưng cười, rồi cất cao giọng:
- Nếu vậy, ta hỏi ngươi, họ đã muốn hại cho ta chết, thế tại sao vừa rồi họ đến đây cứu ta ?
Tô Anh chớp mắt mấy lượt:
- Có lẽ bỗng nhiên họ nhận ra rằng ngươi còn có chỗ cho họ lợi dụng được, nếu giết đi thì uổng lắm, cũng có lẽ họ nghĩ rằng ...
Tiểu Linh Ngư vừa nhảy choi choi vừa hét:
- Câm ! Câm cái mõm thúi của ngươi lại ! Những lời ngươi nói, chẳng bao giờ ta tin ! Nói vô ích !
Tô Anh ngưng ánh mắt nhìn chàng một lúc, rồi từ từ tiếp:
- Không phải là thật sự ngươi không tin mà ta biết rõ ngươi không muốn tin như vậy đó thôi, có đúng vậy không chứ ?
Tiểu Linh Ngư lại hét:
- Nói nhảm ! Nhảm mất ! Ngươi đâu có nằm trong bụng của ta mà biết được ta muốn gì hay không muốn gì ?
Tô Anh thở dài:
- Nào phải ta muốn ngươi tin lời ta đâu ? Ta chỉ muốn ngươi lưu tâm đề phòng vậy thôi.
Tiểu Linh Ngư bật cười ha hả:
- Ngươi bảo ta lưu tâm đề phòng ? Chính ta cần phải khuyên ngươi như vậy, mới đúng tình đúng lý !
Tô Anh phì cười:
- Ta ? Ta nên đề phòng cái gì chứ ?
Tiểu Linh Ngư bỉu môi:
- Ngươi tưởng địa phương nầy bảo đảm an toàn trọn vẹn cho ngươi à ?
Tô Anh cười nhẹ:
- Ngươi yên trí ! Từ lâu rồi, địa phương nầy thanh tịnh lắm ! Ta ở đây bao nhiêu năm, chưa hề mất một sợi lông chân !
Tiểu Linh Ngư thản nhiên:
- Đó là việc ngày nào. Còn như hiện tại thì khác, từ hiện tại trở về thì khác.
Tô Anh cau mày:
- Ạ ?
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Hiện tại thì đã có người lần lượt đến đây rồi. Và họ đến là để gây phiền phức cho Ngụy Vô Nha. Ngụy Vô Nha không còn đáng sợ đối với họ nữa thì bọn họ còn xem ngươi ra gì nữa chăng ? Cái bình phong trở thành vô giá trị thì những vật nấp sau bình phong cũng mất giá luôn. Cái thể diện của ngươi bắt đầu cáo biệt ngươi đó nhé !
Tô Anh thở dài:
- Ngươi nói đúng. Địa phương nầy từ nay trở đi có lẽ rồi sẽ biến thành một môi trường thị phi, xem ra ta không còn cách gì tự bảo vệ để lưu lại đây lâu hơn nữa !
Nhưng chẳng lẽ ngươi đã phát hiện ra cái gì rồi ?
Tiểu Linh Ngư lạnh lùng:
- Một kẻ bị treo cao trên cành cây, tự nhiên có thấy được nhiều sự việc hơn những người khác.
Tô Anh trầm giọng:
- Ngươi đã thấy gì ?
Tiểu Linh Ngư đáp:
- Ta thấy hai người.
Tô Anh bật cười sằn sặc:
- Dù cho ngươi thấy hai mươi, hai trăm người, điều đó đâu phải là chuyện lạ.
Tiểu Linh Ngư điềm nhiên:
- Nhưng sự có mặt của hai người nầy là một chuyện lạ.
Tô Anh lại cau mày:
- Ạ ?
Tiểu Linh Ngư tiếp luôn:
- Hai người đó đã có mặt từ lâu quanh địa phương nầy, họ nấp ở phía sau hòn núi nhỏ kia, họ có mặt tại đó trước khi những bằng hữu của ta đến cứu ta. Họ không có ý can thiệp vào việc của kẻ khác, họ chờ cho ngươi và Ngụy Ma Y dẫn nhau vô rừng, mới chạy đi về phía ngôi nhà của ngươi. Thuật khinh công của họ cao không tưởng nổi.
Chẳng những Tô Anh không hề dao động tâm thần, trái lại nàng còn điểm một nụ cười, nét cười biểu hiện một sự khinh miệt rõ rệt.
Rồi nàng còn chặn lời Tiểu Linh Ngư.
Nàng hỏi:
- Vì việc đó mà ngươi lưu lại đây ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Ừ !
Tô Anh lại cười ! Lần nầy thì nàng cười với chàng, nụ cười ngọt và dịu, nàng tiếp nối với giọng ngọt và dịu như thế:
- Thì ra, ngươi vẫn quan tâm đến ta !
Tiểu Linh Ngư lạnh lùng:
- Giả như ngươi cho rằng ta có mê mẩn ngươi phần nào đó, thì chẳng biết nói sao bây giờ. Nhưng hiện tại không phải lúc ngươi áp dụng cái thuật làm say mê ta, bởi hai người đó ...
Tô Anh lại chận:
- Không phải nhọc lo cho ta ! Ta đã biết hai kẻ đó là ai rồi !
Tiểu Linh Ngư chớp mắt:
- Ai ?
Tô Anh mỉm cười:
- Đó là một đôi vợ chồng rất có thú vị, thường thường thì họ tự cho mình là thông minh, làm bất cứ chuyện chi cũng muốn chứng minh là họ thông minh vô tưởng. Chồng thì còn khá, nghĩa là còn giới hạn cái tự hào phần nào, chứ còn vợ thì quá lắm, bất cứ đối với ai cũng chẳng bao giờ chịu kém, và luôn luôn tìm cách chứng tỏ mình vượt bậc mọi người. Thực ra, cả vợ lẫn chồng đều mắc bịnh thần kinh, và vợ thì đã đến thời kỳ nặng lắm rồi.
Tiểu Linh Ngư lên giọng sự đời:
- Phàm những kẻ tự hào mình là thông minh nhất trần thế, những kẻ đó đều có một cố tật, tuy nhiên, ta ở ngoài cái thông lệ đó, ta thông minh vốn trời sanh, tự nhiên mà thông minh, ta chẳng có cố tật nào cả. Bởi ta không có cố tật, nên thông minh không tưởng nổi !
Tô Anh gập mình xuống mà cười, cười đến đổ lệ, rồi nàng thốt:
- Ta phải giới thiệu hai vợ chồng đó với ngươi mới được.
Tiểu Linh Ngư tặt lưởi:
- Rất tiếc là bây giờ thì kể như muộn lắm rồi !
Tô Anh trầm giọng:
- Họ đã đi ?
Tiểu Linh Ngư bỉu môi:
- Chẳng những đã đi, mà còn mang theo hai chiếc bao !
Tô Anh giật mình:
- Họ đi từ lúc nào ?
Tiểu Linh Ngư đáp:
- Từ cái lúc mà ngươi cười thích chí, cười cong người, cười suýt bò lăn !
Tô Anh gắt:
- Tại sao ngươi không nói sớm ?
Tiểu Linh Ngư chấp tay sau lưng, ung dung thốt:
- Ta định nói cho ngươi biết, song ngươi đang cười thích thú quá, ngươi cười luôn, cười rất lâu, ta không còn cơ hội mà nói chen vào giữa tràng cười của ngươi !
Chàng cố ý buông một tiếng thở dài, tiếp:
- Bây giờ, dù có chọc nhột ngươi, chắc chắn là ngươi không còn cười nổi !
Tô Anh chớp chớp đôi mắt, rồi mỉm cười.
Đoạn, nàng giải thích:
- Hai bao đó, chẳng chứa đựng tài vật gì, mà chính là hai người nằm trong bao đấy.
Đến lượt Tiểu Linh Ngư giật mình.
Chàng kêu lên thất thanh:
- Họ trộm hai người ? Người sống hay xác chết ?
Tô Anh điềm nhiên:
- Không thể nói là sống mà cũng chưa dám quyết chắc là chết. Bất quá, ta chỉ có thể nói là hai người trong bao dở sống dở chết thôi. Hay cho rằng, chúng chết nửa phần cũng được vậy. Còn nửa phần sống đó, sớm muộn gì cũng hết sống luôn.
Tiểu Linh Ngư cau mày:
- Hai vợ chồng ấy chịu cực chịu khổ lén lút vào đây, chỉ để đánh cắp hai người chết dở sống dở mà thôi à ?
Tô Anh gật đầu:
- Ừ !
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Họ sẽ làm gì với hai cái của nợ đó ?
Tô Anh mỉm cười:
- Nếu có thể dùng hai cái của nợ đó, thì khi nào ta để cho họ mang đi ?
Tiểu Linh Ngư thở ra mấy lượt:
- Xem ra, hai vợ chồng đó quả có cố tật quái dị thật mà !
Tô Anh lại cười:
- Tuy nhiên, họ làm như thế, là tiếp trợ ngươi đó !
Tiểu Linh Ngư trố mắt:
- Tiếp trợ ta ? Tiếp cái quái gì ?
Tô Anh đáp:
- Trong số hai người đó, có một là kẻ tử đối đầu của ngươi, kẻ quyết giết ngươi cho kỳ được.
Tiểu Linh Ngư càng kinh ngạc:
- Đại cừu nhân của ta ? Ai chứ ?
Tô Anh nheo mắt:
- Ngươi cứ tưởng xem, gần đây có kẻ nào quyết liều sống chết với ngươi ?
Tiểu Linh Ngư nghe con tim đập mạnh:
- Ngươi muốn nói ... Hoa Vô Khuyết ?
Tô Anh cười hì hì:
- Đúng rồi !
Tiểu Linh Ngư như con mèo bị ai đó đạp nhằm cái đuôi nhảy dựng lên, hét:
- Ngươi nói sao ? Hoa Vô Khuyết bị người đánh cắp mang đi ?
Tô Anh thấy thái độ của chàng, hết sức kinh ngạc, nhìn chàng đăm đăm, lẩm nhẩm:
- Phải ! Chính hắn !
Tiểu Linh Ngư gầm lên:
- Sao ngươi không nói sớm ?
Tô Anh cười khổ:
- Làm sao ta biết được hắn bị đánh cắp mà nói ? Tại sao ngươi không cho ta biết sớm ? Ta có biết được sớm, mới đề phòng cho hắn chứ ? Không đề phòng kịp thời, cũng có thể cho ngươi biết kịp thời được chứ ?
Tiểu Linh Ngư cung hai tay, tát vào mặt mình, vừa tát vừa thốt:
- Ngươi nói phải ! Tại ta không cho ngươi biết sớm !
Đoạn hắn tự trách:
- Tại sao ta không ngăn trở họ chứ ?
Chàng như kẻ điên, thất thểu bước đi.
Tô Anh định ngăn trở chàng, song chàng vừa rời vị trí, là gia tăng tốc lực, bước nhanh, thoáng mắt hút.
Còn lại một mình nơi khu rừng tịch mịch, Tô Anh thừ người một lúc lâu, sau cùng tự lẩm nhẩm:
- Tô Anh ! Tô Anh ! Ngươi để cho hắn đi như vậy sao ?
Chừng như nàng quyết định một chủ ý như thế nào đó, quay nhanh người, gấp bước về nhà.
Vừa đi, nàng vừa lẩm nhẩm:
- Tiểu Linh Ngư ! Tiểu Linh Ngư ! Ta không thể để cho ngươi đi như vậy đâu ! Chỉ vì ta biết không làm sao tìm gặp lại một con người như ngươi cho nên vô luận là ngươi đi đến địa phương nào, ta cũng theo ngươi đến địa phương đó.
Nàng vào nhà.
Cạnh gốc một cây lớn, có tảng đá, tảng đá nhích động, xê dịch qua một bên, bày ra một cái hang.
Từ trong hang, một người chui lên.
Hang không lớn lắm, một con chó cũng không thể nằm lọt trong đó, huống chi một người.
Nhưng, rõ ràng, người đó từ dưới hang chui lên !
Thân hình y như một mảnh giấy, có thể gấp lại làm đôi, làm tư, làm tám, muốn gấp nhỏ bao nhiêu cũng được. Mà cũng giống như hòn đất nhảo, vo tròn lại, hay kéo nhằn nhằn dài ra được như thường.
Đôi mắt của y sắc hơn dao !
Y quắc đôi mắt đó nhìn theo bóng Tô Anh đi vào nhà, miệng điểm một nụ cười thâm độc, lẩm nhẩm:
- Ngươi không cần phải lo lắng. Vô luận tiểu tử đi đến đâu, ta cũng có cách giúp ngươi tìm lại hắn được như thường.
Trong chỗ trũng dựa triền núi, một nơi kín đáo, có cây che khuất, bỗng một tiếng hú dài vang lên, vọng đi hằng dặm đường.
Thì ra, trong đó, có một cỗ xe, mà người đánh xe chính là Thiết Bình Cô.
Cỗ xe chứa đầy cành lá, dùng làm nghi trang.
Thiết Bình Cô tay cầm cương, tay cầm roi, trong tư thế sẵn sàng giật cương, ra roi, cho xe ngựa lên đường bất cứ phút giây nào.
Nàng ngồi đó, đôi mày cau lại, xem ra chẳng có vẽ gì nóng nảy trong sự đợi chờ, mà chừng như nàng có rất nhiều tâm sự, hiện những tâm sự đó đang sôi động bên trong, nàng triền miên theo giòng tư tưởng.
Chợt có tiếng sột soạt vang lên, cành cây, lá cây trên xe dao động.
Thiết Bình Cô trầm giọng hỏi:
- Phải tiền bối trở lại đó không ?
Bạch Sơn Quân đáp:
- Bọn ta đây !
Thiết Bình Cô cắn răng, định không hỏi nữa, song khó dằn lòng, phải hỏi:
- Tiền bối thành công chứ ?
Bạch Phu Nhân cười hì hì:
- Ngươi yên trí. Ngọc Lang của ngươi nằm ở trong nầy đây !
Thiết Bình Cô đưa ngọn roi lên.
Một tiếng vút nhẹ trong không gian, vang khẻ, ngựa cất vó, lôi cỗ xe chuyển bánh liền.
Rời nơi đó, cỗ xe lướt theo những lối quanh co, càng đi tới càng vào sâu trong núi.
Xe không ra ngoài, xe lại vào sâu, thế cũng lạ.
Từ trong xe, có tiếng rên của Giang Ngọc Lang vọng ra. Hắn thun mình tròn như con cuốn chiếu, hắn kêu khẽ:
- Lạnh !.... Lạnh !.... Trời ơi ... lạnh quá !
Nhưng, sau đó không lâu, mồ hôi đổ ra, đẫm ướt cả thân thể hắn, rồi hắn kêu lên:
- Nóng !.... Nóng !.... Trời ơi, nóng quá !
Trên đoạn đường đó, hắn thoạt lạnh, thoạt nóng, lạnh suýt chết, mà nóng cũng suýt chết luôn.
Hắn trải qua hai mức độ cực hàn và cực nhiệt đó chẳng biết bao nhiêu lần, và khoảng cách giữa hai lần lại không xa lắm, thành thử hắn cứ rên, luôn miệng rên.
Bạch Phu Nhân lắc đầu, thở dài, thốt:
- Không rõ liễu đầu đó cho hắn uống thứ độc dược gì mà hắn ra nông nổi như vậy ?
Bạch Sơn Quân liếc sang bà:
- Nếu ngươi chịu không nổi, thì tìm cách cứu hắn, chứ than vãn rồi hắn khỏi được sao ?
Bạch Phu Nhân lại thở dài:
- Nàng hạ chất độc gì, ta không biết rõ, thì làm sao giải trừ cho tiểu tử được chứ ?
Từ nay, có lẽ hắn ... chỉ sợ hắn ...
Bạch Sơn Quân cười lạnh:
- Đối với chúng ta, tiểu tử không là thân, không là thích, bất quá hắn ngưỡng mộ danh mà tìm đến, tội gì ngươi phải lo lắng quýnh quánh lên như thế ?
Bạch Phu Nhân liếc xéo y:
- Ghen rồi à ?
Bạch Sơn Quân buông cộc lốc:
- Ừ !
Bạch Phu Nhân vuốt má y, cười nhẹ:
- Lão Ngốc ơi, ngươi tưởng ta thật sự lo lắng cho hắn à ? Ta chỉ nhận xét là liễu đầu đó có thủ đoạn rất lợi hại, có thế thôi. Ngươi xem kìa, vị công tử họ Hoa ...
Bạch Sơn Quân cũng thở dài:
- Tình trạng của họ Hoa mới thực sự đáng lo đó !
Hoa Vô Khuyết hiện tại, si si dại dại, hoàn toàn mất trí.
Hắn ngồi một góc, bất động, bất ngôn, đôi mắt lờ đờ nhìn đăm đăm một chỗ, không chớp mà cũng chẳng đảo qua đảo lại.
Hắn như biến thành gổ mất rồi. Hắn mất hết trí giác.
Nếu người ta thấy tình trạng của Mộ Dung Cửu mà thương tâm, thì hẳn phải thương tâm gấp năm, gấp mười lần hơn khi trông thấy Hoa Vô Khuyết, có thể thương tâm đến khóc cho hắn được !
Mộ Dung Cửu si sại, song nàng còn cười, còn nói, chứ Hoa Vô Khuyết là cái xác chết rõ ràng, có điều cái xác đó còn thở thôi !
Ai hỏi gì, hắn chẳng đáp, mường tượng là chẳng nghe ai làm gì, hắn cũng chẳng nhìn, mường tượng hắn đứng tròng mắt.
Núi, càng vào sâu, càng lạnh, sương mù càng phủ dầy.
Trong sâu, có một ngôi nhà đá, có lẽ ngày trước, một vị cao tăng nào đó dựng lên để làm nơi đối vách mà tìm chân lý của mối đạo diệu huyền.
Thời gian qua, ngôi nhà bỏ không, Bạch Sơn Quân trong cơn bất ngờ, đã gặp và dùng làm chỗ ẩn thân lúc cần.
Ngôi nhà không lớn lắm, nhưng có ghế, có bàn, dĩ nhiên cũng nhỏ cho phù hợp với kích thước ngôi nhà, và cũng làm bằng đá luôn.
Nơi đây, mưa lớn, gió lộng nên bụi không bám dầy như những ngôi nhà bỏ hoang khác.
Hoa Vô Khuyết bị mang vào nhà đó.
Chẳng những hắn không nghe được, không nói được, mà hắn cũng không bước đi được nốt.
Bạch Phu Nhân nhìn hắn, cau mày, hỏi:
- Ngươi xem hắn như thế nào ? Hắn có giả vờ chăng hay sự thật là như vậy ?
Bạch Sơn Quân đáp:
- Chưa biết sao mà nói.
Bạch Phu Nhân lại thở dài:
- Nếu sự thật hắn ra nông nổi đó, thì ta chỉ sợ hắn chẳng còn nhớ gì về Di Hoa Tiếp Ngọc cả ! Bọn ta làm cách nào cho hắn khai khẩu ? Mà khai khẩu rồi, hắn còn nhớ gì mà nói cho chúng ta nghe ?
Thiết Bình Cô thì bế Giang Ngọc Lang đến một gốc cây ngồi xuống chứ không vào nhà.
Nàng không vào, vì nàng không dám đối diện với Hoa Vô Khuyết.
Bạch Sơn Quân luôn luôn chớp mắt, bỗng lão nhảy vọt ra ngoài, tiến đến chỗ Thiết Bình Cô ngồi ôm Giang Ngọc Lang, hỏi:
- Hiện tại hắn đang lạnh hay nóng ?
Thiết Bình Cô thở dài:
- Hiện tại, hắn cảm thấy toàn thân đau đớn quá, chẳng biết ...
Nàng chưa kịp dứt câu, chợt nghe nhói ở hai đầu vai.
Bạch Sơn Quân đã điểm nhanh vào hai huyệt Kiên Tỉnh ở hai bên vai nàng.
Thiết Bình Cô vừa sợ vừa giận, trầm giọng hỏi:
- Tiền bối làm gì thế ?
Bạch Sơn Quân lạnh lùng:
- Nghe nói ngươi từ Di Hoa Cung trốn đi, có phải vậy chăng ?
Thiết Bình Cô nghiến răng:
- Tiền bối đã biết rồi, còn hỏi làm chi nữa ?
Bạch Sơn Quân cười ghê rợn:
- Nếu vậy, ta sẽ dùng đến cơ thể ngươi ! Ngươi rất hữu dụng cho ta trong lúc nầy.
Y chụp tóc của Thiết Bình Cô, nhấc bổng nàng lên.
Giang Ngọc Lang đang nằm trong lòng nàng bị rơi xuống đất, có lẽ động đau, nên hắn phát rên lớn.
Nhưng hắn cố gượng cười, thốt:
- Không sao đâu, tiền bối muốn mượn dùng đỡ, cứ dùng.
Hắn quả thật là con người tàn nhẫn, ác độc không tưởng nổi.
Trong tình cảnh đó, hắn còn nói được một câu như vậy, thì tình cảm gì nơi hắn mà kẻ khác hòng trông mong ? Chẳng những hắn không màng đến an nguy của Thiết Bình Cô, mà hắn còn giả vờ tuân phục Bạch Sơn Quân cực độ.
Hắn gian hoạt lắm, biết rõ chẳng ai thương xót gì hắn, thì còn tỏ vẻ bi thảm làm gì ? Chẳng khi nào hắn làm một việc không sanh lợi ích cho hắn.
Bạch Sơn Quân không buồn nghe hắn nói gì, cứ xách Thiết Bình Cô vào luôn trong nhà đến trước mặt Hoa Vô Khuyết, hét:
- Ngươi nhận ra nàng này chăng ?
Hoa Vô Khuyết gương mắt nhìn Thiết Bình Cô, không lắc đầu, mà cũng chẳng gật đầu.
Bạch Sơn Quân lại hét:
- Nàng là môn đệ Di Hoa Cung đó, tại sao ngươi không nhận được chứ ?
Hoa Vô Khuyết bất ngôn, bất động.
Bạch Sơn Quân cười rợn:
- Ta sẽ có cách thực nghiệm xem ngươi thực sự không nhận ra, hay giả vờ !
Y vươn tay giật chiếc áo của Thiết Bình Cô.
Phần ngực trắng mịn bày ra liền.
Thiết Bình Cô cắn răng, cố dằn tức uất, chẳng hề mở miệng van xin, nàng đã bắt đầu biết cách xử sự tùy theo thời thế, thuận được cứ thuận, không thuận được thì cũng chẳng tranh luận làm gì, giả như bị hiếp đáp mà không phương tiện phản ứng thì xuôi thuận luôn cho đỡ khổ, để chờ dịp khác quật lại.
Cho nên bị Bạch Sơn Quân làm nhục như vậy, dù nàng bị điểm huyệt, phải bất động, không phản ứng được bằng hành động, cũng phải phản đối bằng lời, nhưng nàng cắn răng chịu đựng.
Không thể phản ứng, có van xin vị tất người ta buông tha cho, thì còn tỏ thái độ làm chi cho khổ thân ?
Hoa Vô Khuyết ngồi lỳ tại chổ, không biểu hiệu một cảm tình nào cả. Đôi mắt vẫn mở to, nhưng đôi mắt mất thần. Hắn nhìn Thiết Bình Cô mà như nhìn về phương trời xa thẳm, mông lung ...
Bạch Sơn Quân lại cao giọng tiếp:
- Ngươi vẫn không nhận ra nàng à ? Được rồi, ta sẽ cho ngươi thấy rõ hơn một chút.
Bàn tay của Bạch Sơn Quân chớp lên, phần vải còn lại trên mình Thiết Bình Cô rơi xuống.
Ngực và đùi của nàng phơi lộ trước mặt Hoa Vô Khuyết.
Gió núi, sương núi lạnh lùng, gió đùa sương, sương tràn vào nhà, mơn man cơ thể trần truồng của Thiết Bình Cô, gieo lạnh hãi hùng, nàng không chịu nổi, phải rung rung ...
Thiết Bình Cô sa lệ, thứ lệ tủi nhục của con người thất thế, cam chịu đựng để chờ thời cơ ...
Lệ đó nóng lên vì lửa căm thù bốc cháy trong tâm, lệ chớp ngời niềm oán độc ...
Nàng nhìn sững Bạch Sơn Quân, tưởng chừng trước mắt nàng là một con quỷ dữ chứ chẳng phải là một đồng loại của nàng.
Bạch Sơn Quân không lưu ý đến nàng, y cứ nhìn Hoa Vô Khuyết đăm đăm, chờ xem một biến đổi thần thái.
Giả như Hoa Vô Khuyết có chớp mắt một chút trước môn đệ của Di Hoa Cung, trần truồng, phơi lộ cái gì kín đáo nhất của một nữ nhân, chỉ chớp mắt thôi chứ chẳng cần quay mặt đi nơi khác, thì hắn còn cảm giác, thì hắn đã đóng kịch từ trước đến bây giờ, thì Bạch Sơn Quân sẽ áp dụng một biện pháp buộc hắn khai khẩu.
Nhưng, hắn vẫn ngồi lỳ, bất ngôn, bất động, tròng mắt vẫn đứng như lúc nào.
Phần ngực đó, đôi đùi đó, có sức hấp dẩn vô cùng, còn ai thoát khỏi sự dao động con tâm do mỵ lực đó gây lên ?
Có hai trường hợp trước cảnh hấp dẫn đó ? Hoặc là mê mẩn mà nhìn trân trối và như vậy thì làn da phải biến đổi mê man, hoặc giả thẹn mà quay mặt đi nơi khác.
Hoa Vô Khuyết không biến sắc mặt, không chớp mắt, không quay nhìn nơi khác.
Thế là rõ rệt lắm rồi ! Hắn mất lý trí.
Bạch Sơn Quân nổi giận:
- Bạn đồng môn của ngươi bị nhục như vậy, ngươi chẳng động lòng à ?
Y cố ý quát to, xem Hoa Vô Khuyết có giật mình hay không. Hắn như điếc, không hề nhúc nhích.
Bạch Sơn Quân cười lạnh:
- Được rồi, ta sẽ cho ngươi thấy thêm một màn nữa.
Y ôm thân thể trần truồng của Thiết Bình Cô, toan giở trò vô sỉ ...
Hồi 89
Ôm Cây Chờ Thỏ
Bạch Phu Nhân từ lúc đầu, đứng một bên nhìn Bạch Sơn Quân hành động.
Bà không nói năng gì, chỉ cười thôi.
Nhưng, đến bây giờ, thì bà không còn bất động nữa được.
Bà bước tới, vỗ tay lên vai Bạch Sơn Quân, cười nhẹ, bảo:
- Đủ rồi ! Đủ lắm rồi ! Không lẽ ngươi định mượn giả làm thật ? Nhân công thỏa mãn tư ? Thừa nước đục, mò cá phải không ? Ta không chịu đựng nổi nữa đâu nhé, ngươi phải biết, vượt qua một giới hạn nào đó, người đàn bà không thích ghen cũng phải ghen !
Bạch Sơn Quân cười hì hì, buông tay, rồi lắc đầu:
- Xem ra, tiểu tử quả thật là mất lý trí rồi !
Bạch Phu Nhân gật đầu:
- Ta cũng nghĩ thế ! Chứ nếu không thì, với tính khí cố định của hắn, hắn khi nào lại chịu để cho bọn đồng môn bị khinh khi như vậy ?
Bà vỗ vào mình Thiết Bình Cô, như ve vuốt, cười tươi, thốt:
- Một trò đùa đấy thôi, không hơn không kém, ngươi đừng oán hận lão ta !
Thiết Bình Cô nhắm mắt lại.
Đôi giòng lệ từ từ trào mi, cuộn dài theo má.
Bạch Phu Nhân cau mày:
- Ngươi xem đây, ngươi làm cho vị tiểu cô nương tức uất đến đổ lệ đấy !
Bạch Sơn Quân cười ha hả:
- Nếu nàng tức uất, thì cứ cởi y phục của ta mà trừ !
Bạch Phu Nhân cởi chiếc áo khoác ngoài, khoác lên mình Thiết Bình Cô, dịu giọng thốt:
- Nam nhân thấy thân hình hấp dẫn của nữ nhân, tự nhiên muốn chiếm hưởng, người không nên thắc mắc làm gì !
Bạch Sơn Quân cười hì hì:
- Ta còn phải ôm nàng, mang ra đó trả cho tiểu tử chứ !
Bạch Phu Nhân mắng yêu:
- Ngươi muốn quơ quào gì nữa phải không ? Không ai mượn ngươi làm cái việc đó đâu !
Bà bế Thiết Bình Cô ra ngoài, đặt nàng xuống bên cạnh Giang Ngọc Lang, rồi cười thốt:
- Trả các ngươi về với nhau đó, mặt tình mà ấp ủ với nhau.
Không rõ vô tình hay hữu ý, bà không giải huyệt cho nàng.
Giả như hữu ý, thì có lẽ bà sợ qua việc vừa rồi, Thiết Bình Cô dám bỏ đi lắm.
Và bà chưa thể buông tha cho nàng đi như vậy.
Giang Ngọc Lang đau đớn suýt chết được, vẫn phải gượng cười, thốt:
- Trẻ con thật mà ! Người ta đùa một chút thế mà cũng khóc được !
Thiết Bình Cô không thể nhẫn nhục mãi được nữa, mắng lớn:
- Ngươi ... ngươi ... có phải là con người chăng ?
Giang Ngọc Lang đảo mắt nhìn quanh, không thấy ai cả, biết là vợ chồng Bạch Sơn Quân ở trong nhà, liền buông tiếng thở dài, thấp giọng đáp:
- Ngươi tưởng ta thản nhiên mà nhìn ngươi bị lăng nhục như vậy à ? Ngươi cho rằng ta đồng tình với họ à ?
Thiết Bình Cô hừ một tiếng nặng:
- Không đồng tình ? Không đồng tình mà ngươi nói được những lời chỉ có súc sanh mới nói được !
Giang Ngọc Lang lại thở dài:
- Người đi qua mái nhà thấp, không thể cúi đầu, chúng ta hiện tại ở trong tay họ, quyền sanh sát do họ nắm giữ, thử hỏi ngươi quật cường thì có lợi gì cho nhau ? Thử hỏi, ngươi có muốn sống hay không chứ ?
Thiết Bình Cô nghiến răng:
- Ta không sợ chết, ta thà chết chứ không chịu để cho bất cứ ai cũng lăng nhục ta được ! Ta không là con chó, ai muốn làm chi thì làm !
Giang Ngọc Lang trầm giọng:
- Chỉ có bọn ngu ngốc mới không sợ chết !
Thiết Bình Cô trừng mắt:
- Ngươi ... ngươi sợ chết đến độ đó à ? Ta lầm ngươi ! Đúng là ta lầm ngươi !
Giang Ngọc Lang cười mỉa:
- Chẳng lẽ ngươi không nghe thiên hạ người ta nói, chết tốt không bằng sống xấu ?
Thiết Bình Cô căm hận:
- Chỉ có bọn vô sĩ mới nói như vậy, ta chẳng bao giờ để lọt vào tai thứ ngôn ngữ của hạng vô sĩ.
Giang Ngọc Lang hừ một tiếng:
- Nhưng ít nhất ngươi cũng nghĩ là phải báo thù, có báo được thù mới hả tức, hả giận chứ ?
Thiết Bình Cô bỉu môi:
- Còn phải nói !
Giang Ngọc Lang cười nhẹ:
- Thì, ngươi cũng phải hiểu luôn là người chết thì vô phương báo thù ! Ta nghĩ ngươi không đến đổi quá ngu mà không thấu đáo cái đạo lý rẻ tiền đó !
Vợ chồng Bạch Sơn Quân ngồi trong nhà, chồng nhìn vợ, vợ nhìn chồng, cả vợ lẩn chồng đều thất vọng đến chán chường, đều ủ rũ như mèo bị nhúng nước.
Họ cực khổ biết bao nhiêu, họ tận dụng tâm cơ mới cướp được Hoa Vô Khuyết từ nhà Tô Anh đưa về đây.
Mục đích là làm cách nào cho Hoa Vô Khuyết tiết lộ bí mật của Di Hoa Tiếp Ngọc.
Bây giờ ! Bây giờ, công lao bỏ sông bỏ biển, mục đích biến thành ảo tưởng, tất cả cầm như hưu hỉ !
Bạch Phu Nhân chốc chốc lại buông tiếng thở dài, ảo nảo làm sao !
Lâu lắm, bà đứng lên, bước ra bên ngoài. Bạch Sơn Quân không buồn hỏi bà đi đâu, làm gì.
Y ngồi thừ một chỗ, nhìn đăm đăm Hoa Vô Khuyết, cái cười khổ hiện trên môi, có lẽ hiện từ lâu lắm rồi, y cứ để nguyên như vậy.
Thời khắc trôi qua ... trôi qua ...
Bỗng, Bạch Phu Nhân gọi to:
- Ngươi ra đây mà xem, ra gấp đi, xem cái gì quái dị như thế nầy ?
Bạch Sơn Quân giật mình, vùng đứng lên, vọt ra liền.
Nơi gốc cây, Thiết Bình Cô và Giang Ngọc Lang chụm đầu vào nhau, nằm im lìm, chừng như cả hai đang ngủ.
Bạch Phu Nhân đứng gần đó, xuất thần.
Bên gốc cây, nào có gì lạ ? Bất quá, có một đống lá khô mà thôi.
Bạch Phu Nhân nhìn sửng một lúc, vẻ kinh dị hiện dần dần nơi ánh mắt, rồi từ kinh dị, bà lại phấn khởi lên, hỏi:
- Ngươi xem kìa, cái gì thế ?
Bạch Sơn Quân trừng mắt:
- Cái gì ? Lá khô từ cành cây rơi xuống, dồn đống lại đó, chứ cái gì ?
Bạch Phu Nhân gắt:
- Thì ngươi cứ nhìn kỹ, chưa thấy chi hết lại hừ hè lên, bực ghê đi !
Trong đống lá cây, có một cái hang nhỏ, mường tượng hang thỏ, mà cũng giống hang chồn.
Bạch Sơn Quân thốt:
- Ta thấy rồi !
Bạch Phu Nhân cười hì hì:
- Con mắt của ngươi kém tỏ hơn trước, song ta tin chắc, trước sau gì ngươi cũng phát hiện cái sự lạ đó !
Bạch Sơn Quân bỉu môi:
- Sự thì có, song chẳng lạ lùng gì. Một cái hang, không hơn không kém ! Chẳng lẽ đến từng tuổi đó mà ngươi chưa hề thấy qua một cái hang ?
Bạch Phu Nhân chợt rùn cổ xuống, mở to mắt, nghểnh mặt nhìn Bạch Sơn Quân, ra dáng cái nửa ngạo nửa trách.
Bạch Sơn Quân cười hắc hắc:
- Ta ở bên ngươi suốt bao nhiêu năm rồi, vẫn còn lạ lùng đối với ngươi sao, nhìn chi mà nhìn quái dị như thế chứ ?
Bạch Phu Nhân thở dài:
- Không ngờ ngươi già quá rồi ! Già gấp quá, già trước tuổi !
Bạch Sơn Quân cười lớn:
- Tuổi ta có cao thật, song sức lực vẫn còn mạnh mẻ, cái đó thì ngươi phải hiểu hơn ai hết. Ngươi đừng quên, có lúc ngươi van xin cho ta buông tha ngươi chút chút !
Đừng quên !
Bạch Phu Nhân thoáng đỏ mặt, xì một tiếng:
- Ta nói chuyện nghiêm chỉnh với ngươi, không ngờ ngươi ... ngươi ...
Bỗng, Bạch Sơn Quân chồm tới, ôm bà ta vào lòng, cười khúc khích:
- Cái khu rừng nầy xem ra cũng được lắm, chúng ta cứ ... ngay tại đây ...
Bạch Phu Nhân đẩy y ra xa, hậm hực:
- Suốt ngày, suốt đêm cứ tưởng có mỗi việc đó không, thảo nào mà mắt chẳng mờ đi, đầu óc lại lu lờ đi ... Hừ !
Bạch Sơn Quân hừ một tiếng:
- Đầu óc của ta lại lu lờ từ lúc nào ?
Bạch Phu Nhân xì một tiếng:
- Hiện tại chứ còn lúc nào nữa ? Ngươi thử nhìn lại kỹ một lần nữa xem !
Bạch Sơn Quân cười vang:
- Cái hang đó có thú vị gì mà ngươi bắt ta phải nhìn mãi ? Giả như nếu là ... của ngươi thì chẳng mời thỉnh, ta cũng nhìn, ngăn cấm ta cũng nhìn !
Bạch Phu Nhân chồm tới, tát mạnh tay vào mặt y, bà đánh mà mặt bà đỏ bừng lên, rồi bà mắng:
- Quỷ ! Già rồi mà còn quỷ !
Bà cười luôn.
Bà khom mình, đưa tay vẹt lá khô quanh miệng hang.
Lòng hang trơn láng quá, mà bên dưới thì không có lỗ thông. Một cái hang cùng.
Hang thỏ, hay hang chồn cũng thế, đều có ngách, nếu hang nầy là hang chồn hay hang thỏ, thì phải có ngách chứ ?
Bạch Phu Nhân trầm giọng:
- Bây giờ, ngươi hiểu chưa ?
Bạch Sơn Quân bắt đầu chú ý:
- Hiểu rồi, hang nầy do người đào.
Bạch Phu Nhân sáng mắt:
- Đúng vậy ! Ngươi hãy nghĩ tiếp xem, giữa chốn núi sâu rừng rậm nầy, có người nào, vô duyên, vô cớ, đào một cái hang như thế ?
Bạch Sơn Quân điềm nhiên:
- Thì, bất quá, người nào đó muốn có một chỗ nấp, rình xem động tịnh của kẻ khác. Có chi lạ đâu ?
Bạch Phu Nhân vỗ tay:
- Ngươi nói đúng, nhưng người đâu lại có người quá nhỏ để có thể ẩn nấp trong một cái hang cỡ đó ?
Bạch Sơn Quân giật mình, kêu lên:
- Hay là hắn ? Hắn cũng đến đây ?
Bạch Phu Nhân cười lớn:
- Ngoài hắn ra, còn ai nữa chứ ?
Bạch Sơn Quân cau mày:
- Hơn hai mươi năm qua rồi, hắn không chường mặt. Người ta đồn, hắn đã chết rồi.
Bạch Phu Nhân hơi trầm gương mặt:
- Ngươi nghĩ, con người như hắn lại có thể chết được sao ? Ai giết hắn được mà hắn chết ?
Bạch Sơn Quân thở dài:
- Phải ! Người tốt thì yểu thọ, kẻ xấu thì trường sanh !
Bạch Phu Nhân cười khút khít:
- Ngươi lại nổi ghen rồi phải không ?
Bạch Sơn Quân hất mặt:
- Dù cho cái tên tình nhân già của ngươi có đến đây, ngươi cũng không nên lộ vẻ đắc ý trước mắt ta như vậy !
Bạch Phu Nhân quàng cổ y, cười hì hì:
- Nói nhảm đi ! Nếu ta thích hắn, thì khi nào ta lại ưng làm vợ ngươi ?
Bà đẩy Bạch Sơn Quân, giục:
- Đi ! Chúng ta đi vào sâu trong kia, vắng vẻ hơn ...
Bạch Sơn Quân trì chân lại:
- Ta không đi !
Bạch Phu Nhân lại cười khút khít:
- Chứ ngươi vừa rồi không lôi kéo ta đó à ?
Bạch Sơn Quân gầm mặt:
- Vừa rồi khác, vừa rồi thì ta muốn, bây giờ ta không thèm !
Y tung chân đá bay đống lá khô, tiếp:
- Ta nghĩ là tiểu tử đó còn lởn vởn đâu quanh đây, ta hết hứng thú làm gì cả.
Bạch Phu Nhân chớp chớp mắt:
- Thế thì mình vào nhà ?
Bạch Sơn Quân lắc đầu:
- Ta không đi đâu hết. Ta muốn đứng tại đây !
Bạch Phu Nhân cau mày:
- Để làm gì ?
Bạch Sơn Quân trầm giọng:
- Ngươi quên câu đó rồi sao chứ ?
Bạch Phu Nhân trố mắt:
- Câu gì ?
Bạch Sơn Quân đáp:
- Ôm cây chờ thỏ !
Giang Ngọc Lang chịu không nổi cơn đau, suýt chết mấy lần với cơn đau đó, làm sao hắn ngủ được ? Bất quá hắn vờ ngủ để mong được yên thân thôi.
Hắn nghe rõ cuộc đối thoại của vợ chồng Bạch Sơn Quân, không sót một tiếng.
Hắn mới biết, có một cái hang lạ, tự nhiên hắn phải lấy làm lạ.
Hắn muốn mở miệng hỏi lắm, hỏi như thế nầy:
- Một cái hang nhỏ quá, đứa bé lên năm tuổi ngồi không lọt thì một người lớn làm sao ẩn núp trong đó được ? Không lẽ người đó thuộc giống dân lùn ?
Rồi hắn nghe Bạch Sơn Quân thốt:
- Ôm cây chờ thỏ !
Hắn giật mình, thầm nghĩ:
- Họ đợi một người ! Có phải người đó là Thố Tử, một nhân vật trong số Thập Nhị Quát Kiệt chăng ?
Thập Nhị Quái Kiệt, lấy tên thú, xưng danh, đúng theo thập nhị chi, gồm:
chuột, trâu, cọp, thỏ thay mèo, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, chó và heo.
Mười hai nhân vật đó là đại cường đạo trên giang hồ, là đại ác tinh trong vũ lâm, họ nghĩ, tên thú dù sao cũng không thanh nhả lắm, họ đổi lại cái danh, thành ra:
chuột là Vô Nha, trâu là Vận Tinh, cọp là Sơn Quân, thỏ là Đảo Dược, rồng là Tứ Linh Chi Thủ, rắn là Thực Độc Chi Quân, ngựa là Đạp Tuyết, hoặc Hổ Thê, dê là Sát Thạch, khỉ là Hiến Quả, gà là Tư Thần, chó là Nghinh Khách, heo là Hắc Diện.
Mười bảy năm trước, Hắc Diện và Tư Thần đều bị Di Hoa Cung Chủ giết chết.
Nghinh khách bị Yến Nam Thiên sát hại. Hiến Quả bị Trầm Khinh Hồng lôi xuống hố sâu, rồi chết nơi tay Tiêu Mê Mê. Thực Độc đấu trí với Tiểu Linh Ngư trúng độc mà thất vong.
Chết năm, còn bảy, bảy người còn sống đương nhiên có cơ trí hơn bọn đã chết rồi.
Hà huống, qua mười bảy năm dài, mỗi người đều năng luyện tập, vũ công của họ phải vượt tiến xa hơn xưa. Giang Ngọc Lang có nghe nói đến họ từ lầu rồi.
Có điều, tuy hắn biết Thố Tử Nguyệt Trung Đảo Dược, song hắn chưa rõ người đó là nữ hay nam.
Bởi, trên giang hồ, rất ít người thấy mặt Hồ Dược Sư, một danh hiệu khác của thỏ, cho nên cũng chẳng ai biết được con người đó có hình dạng như thế nào.
Quả nhiên, Bạch Sơn Quân thốt xong câu đó, liền ngồi xuống, chờ lâu thì phải ngồi, đứng mãi chịu sao nổi ?
Lão biết, ôm cây chờ thỏ như thế nầy, hắn phải lâu.
Bạch Phu Nhân nhìn y một lúc, bật cười vang.
Bạch Sơn Quân lạnh lùng:
- Ta đọc sách rất ít, song gì thì chẳng nói làm chi, chứ cái cổ tích ôm cây chờ thỏ ta biết nằm lòng.
Bạch Phu Nhân ngồi xuống, cười nhẹ bảo:
- Ngươi thuật cho ta nghe !
Bạch Sơn Quân thuật:
- Sự tích đó Hàn Phi Tử chép để lại, theo đó, có một gã cày ruộng, một hôm bỗng thấy một con thỏ từ xa chạy đến, hấp tấp vội vàng thế nào, đâm đầu vào cột cây rồi chết luôn.
Bạch Phu Nhân mỉm cười:
- Vô luận là người hay là thỏ, cũng không nên hấp tấp như vậy !
Bạch Sơn Quân hừ một tiếng, rồi tiếp:
- Gã cày ruộng nhặt con thỏ chết, mang về bán được một số tiền. Gã đang lúc nghèo, có được một số tiền khá, tự nhiên phải vui, rồi gã nghĩ, cày ruộng cực khổ quá, mà lại chẳng đủ cái ăn, sao cho bằng bỏ nghề, tìm thỏ chết mà nhặt, vừa khỏe mà cũng vừa có tiền nhiều, sướng thân hơn. Từ đó, ngày ngày gã ra đồng, đến gần cội cây, chờ thỏ đâm đầu chết mà nhặt, không cày ruộng nữa.
Bạch Phu Nhân lại cười:
- Ta sống với ngươi từ nhiều năm qua rồi, nhưng không hề biết ngươi có cái học uyên bác cao thâm như vậy !
Bạch Sơn Quân lạnh lùng:
- Ta có xưng là bác học quảng văn đâu ! Bất quá, ta thấy ngươi cao hứng quá độ với loài thỏ, nên tìm chuyện gì có liên quan đến thỏ, nói cho ngươi nghe. Thú thật, ta cố tìm hiểu rất nhiều về thỏ, cho nên những gì thuộc về giống vật đó, ta rất am tường.
Bạch Phu Nhân cười hì hì:
- Sau đó, cái gã cày ruộng nghèo xơ nghèo xác đó, có nhặt được con thỏ nào nữa chăng ?
Bạch Sơn Quân bỉu môi:
- Làm gì có thỏ chết nữa mà nhặt ? Con người nóng nảy, tuy có nhiều, song thỏ nóng nảy, tiếc thay lại rất ít.
Bạch Phu Nhân bật cười khanh khách:
- Con thỏ đó chẳng những nóng tính, mà còn có tật ở mắt ! Bởi con mắt có tật nên chẳng thấy chi hết, phải đâm đầu vào cây mà chết !
Bạch Sơn Quân tiếp:
- Gã cày ruộng chờ mãi, chờ hết ngày nầy sang ngày khác, chẳng thấy thỏ đâu, khoảng ruộng của gã chẳng được săn sóc, cỏ mọc dầy, thành ra một thửa đất hoang vu, gã muốn trồng lúa trở lại, cũng không làm sao trồng được. Dân cư trong vùng thường lấy câu chuyện đó làm đầu đề kháo với nhau trong những lúc trà dư tửu hậu.
Bạch Phu Nhân thở ra:
- Ngươi đã biết vậy, sao còn học cái thói của gã cày ruộng, quyết ôm cây chờ thỏ ?
Ngươi ở đây chờ, thỏ không đến thì chẳng hóa ra tạo dịp cho thiên hạ cười sao ?
Bạch Sơn Quân cười lạnh:
- Gã cày ruộng thất vọng, chứ ta thì không ! Ta biết thế nào thỏ cũng đến.
Bạch Phu Nhân ạ lên một tiếng:
- Ngươi dám quả quyết ?
Bạch Sơn Quân đáp:
- Hắn đã có đến đây, thì hắn phải biết là thế nào ngươi cũng trở về ngôi nhà nầy.
Nếu biết được nơi nào có ngươi, chắc chắn là hắn phải đến !
Y cười hắc hắc, tiếp luôn:
- Mà biết đâu, hiện tại, hắn đang ẩn nấp đâu đây, hắn theo dõi ngươi và ta, tìm một dịp thuận tiện, len lén hội hiệp với ngươi ?
Bạch Phu Nhân cười khút khít:
- Ta đã già rồi, đâu còn hấp dẫn như ngày nào, hắn đâu còn cái hứng nhìn dung nhan của ta ?
Bạch Sơn Quân cười mỉa:
- Trong con mắt của tình nhân, đối tượng nào cũng là mỹ nam tử, là giai nhân. Ai trông ngươi, thì cho là già, hắn xem ngươi thì vẫn còn đáng yêu như ngày cũ, vẫn đẹp, vẫn tươi, vẫn trẻ như ngày cũ !
Bạch Phu Nhân chớp mắt:
- Trong con mắt của ngươi, ta như thế nào ?
Bạch Sơn Quân vụt phì cười:
- Trong con mắt của ta, ngươi là thiên tiên !
Nghe đến đó, Giang Ngọc Lang buồn cười quá.
Hắn không tưởng đôi vợ chồng già mà còn hú hí đùa cợt như bọn thanh thiếu.
Suy theo đó, hắn phải ngán Bạch Phu Nhân là một tay có bản lĩnh rất cao cường đối với nam nhân. Bà đã luống tuổi rồi, mà vẫn còn làm điên đảo lão chồng già.
Bỗng, Bạch Sơn Quân kêu khẽ:
- Đến rồi !
Giang Ngọc Lang động tính hiếu kỳ, mở mắt ra, len lén nhìn.
Một đoạn cây tròn, to hơn đầu người một chút, dài hơn ba thước, từ xa xa lăn đến.
Đoạn gỗ đó, dĩ nhiên không tự động lăn như vậy được. Hơn thế, chừng như nó có mắt, cho nên, gặp vật gì trở ngăn, nó tránh né vòng qua một bên rồi mới lăn tiếp.
Trong rừng sâu, núi vắng, thấy một sự kiện lạ lùng như thế, ai không sợ hãi ?
Nếu không chuẩn bị tâm thần qua câu chuyện giữa vợ chồng Bạch Sơn Quân, Giang Ngọc Lang dám xuất mồ hôi lạnh lắm.
Nhưng, hắn đã hiểu, Bạch Sơn Quân báo động và đoạn gỗ cứ lăn đều, tức nhiên đoạn gỗ có liên quan với Hồ Dược Sư.
Hắn ức đoán, có thể Hồ Dược Sư ẩn mình trong đoạn gỗ đó.
Cho nên, hắn không sợ hãi, trái lại hắn lấy làm lạ, tự hỏi:
- Một con người làm sao ẩn nấp trong một vật không lớn hơn thân thể, mà lại quá ngắn ?
Chẳng lẽ cái vị cao thủ khét tiếng trên sông hồ đó lại là một đứa bé con, hoặc một người lùn ?
Nhưng, nếu là một người lùn, thì làm sao Bạch Phu Nhân yêu được mà cho rằng lão là tình nhân của bà ? Tiên nữ yêu quỷ sứ sao chứ ? Nhất định bà không yêu nổi một kẻ thiếu thước tấc, một kẻ khôi hài được.
Bạch Sơn Quân trừng mắt nhìn đoạn gỗ không chớp.
Đôi mắt của y như bắn lửa, hai bàn tay nắm lại, sẳn sàng tung ra những quả đấm thôi sơn.
Bạch Phu Nhân nắm tay y, cười duyên, bảo:
- Lão bằng hữu lâu ngày gặp nhau, không nên có thái độ đó, kỳ lắm ! Đánh, nào thiếu gì lúc ? Gặp nhau là đánh liền sao ?
Bạch Sơn Quân cười gằn:
- Nếu là lão bằng hữu, thì sao lại ẩn trốn như vậy ? Không đánh liền thì dễ thường ta đợi cho hắn hú hí với ngươi xong, mới đánh à ?
Từ trong đoạn gỗ, có tiếng cười ha hả vang lên, vọng đến tai đôi vợ chồng:
- Lâu lắm không gặp nhau, ngờ đâu gặp rồi vẫn thấy hai vợ chồng còn ân nồng, ái đượm như ngày nào, không giảm mà còn tăng nữa chứ ! Đáng mừng cho cái chữ thủy chung ! Chung tình như vậy là được lắm đó nhé !
Bạch Sơn Quân cao giọng:
- Làm sao ngươi biết được chúng ta yêu nhau như ngày cũ ? Thế ngươi âm thầm theo dõi bọn chúng ta từ lâu rồi phải không ?
Người trong đoạn gỗ lại cười, đáp:
- Nếu không yêu nhau như thuở trước, thì khi nào lại ghen nhau ? Cái đạo lý đó rất dễ hiểu mà, có yêu mới có ghen. Yêu nhiều thì ghen nhiều, chỉ nhìn qua là ta hiểu ngay, cần gì phải có theo dõi ?
Đoạn gỗ lăn đến cội cây rồi.
Người trong đoạn gỗ đột nhiên ló đầu ra.
Giang Ngọc Lang dù biết trong gỗ có người, nhưng không khỏi giật mình khi thấy đầu người ló ra.
Mớ tóc trên chiếc đầu đó, bạc trắng, nhưng gương mặt trụi nhẵn, chẳng có một cọng râu.
Đôi mắt rất tròn, rất sáng, mường tượng hai hạt minh châu cỡ lớn.
Khóe mắt rất dài, trông mắt rất tròn, khác với mắt người, giống mắt thỏ hơn.
Kỳ quái hơn nữa, là chiếc đầu không nhỏ, ước chừng lớn hơn một chiếc đầu người thường một chút.
Đoạn gỗ rỗng lòng, đoạn gỗ chỉ bằng đầu người, thì cái khoảng rỗng hắn không lớn lắm, bất quá suýt soát đầu người thôi.
Dù cho chui lọt đầu trong đó, người ấy làm sao chịu nổi với sự gò bó của thân gỗ ?
Nhưng, cái điều khó hiểu là một người lùn, như Giang Ngọc Lang ức đoán làm gì có một chiếc đầu quá to như vậy ? Đầu to, thì tai cũng to, nhất định là người lùn không có rồi !
Nhưng, nếu không phải là giống lùn, thì làm sao chui trọn thân thể trong cái bộng gỗ đó ?
Bạch Phu Nhân cười hắc hắc:
- Ngươi cũng thế, lâu năm không gặp, gặp lại ngươi rồi ta vẫn thấy ngươi còn giữ cái tánh đùa dai như thuở nào !
Người đó lại cười hắc hắc:
- Người ta nói, non sông dễ dời đổi, chứ tánh người thì cố định muôn đời !
Bạch Sơn Quân cười lạnh:
- Giả như ngươi còn tưởng là nữ nhân thích sự trơ trẽn của một nam nhân thì ngươi nên thất vọng ngay từ bây giờ là vừa !
Người đó lại cười hì hì:
- Ạ ? Thế ra, phong khí của con người đã cải biến rồi sao ? Ta cứ tưởng, sự trơ trẻn lắm lúc cũng giúp cho thành công một phần lớn đó ! Người ta nói, chí công mài sắc, có ngày nên kim, thì sự chí công của nam nhân bên cạnh một nữ nhân, kẻ đồng tình thì nghi đúng cái giá trị của công lao, còn kẻ đố kỵ thì mỉa mai là trơ trẽn.
Bạch Sơn Quân hừ lạnh một tiếng:
- Lời ngụy biện đó chỉ có thể áp dụng cho lứa tuổi thanh thiếu, chứ đối với bọn cao niên thì chẳng bao giờ là chí công, mà chỉ còn là trơ trẻn, là mặt dày mày dạn, là càng bị đá là càng lết sát vào !
Đến cái lứa tuổi đó rồi mà vẫn còn được nam nhân vì bà, đấu khẩu ghen hờn, mai mỉa nhau, Bạch Phu Nhân khoan khoái lạ !
Đóa hoa tàn vẫn được người tranh giành, bức tường rách vẫn được người tranh giành, thì khi đóa hoa đó vừa chớm nở, bức tranh đó vừa vẽ xong, có cái giá trị như thế nào nữa chứ ?
Bà điểm một nụ cười, lẩm nhẩm:
- Xem ra, ta chưa đến đổi quá già !
Tuy nhiên, trên gương mặt, bà cố để hiện ra một niềm giận dỗi, bà gằn giọng, bảo:
- Trong hai ngươi, kẻ nào còn oang oang cái miệng nữa, thì ta sẽ chẳng bao giờ nhìn đến đâu !
Bạch Sơn Quân hét lớn:
- Ngươi đừng quên, ta là chồng của ngươi ! Ngươi không muốn nhìn ta cũng chẳng được !
Bạch Phu Nhân cười nhẹ:
- Thì ngươi thấy rồi đó chứ, có khi nào ta không thực tâm lưu ý đến ngươi đâu ?
Hà tất ngươi khẩn trương đến độ sanh sự với hắn làm gì ?
Mắt bà sáng lên, mặt bà đỏ bừng, mường tượng bà hồi xuân, và xuân tình đang phát động mạnh.
Chừng như bà trẻ lại độ vài mươi tuổi.
Nữ nhân nào lại chẳng thế ? Tuổi càng cao, lại càng lo sợ, song khi thấy còn có người ghen vì mình, có nhiều người ghen vì mình, thì đương nhiên tưởng mình còn trẻ, còn tươi, có trẻ có tươi người ta mới giành giật, chứ ai lại tranh nhau chỉ một mụ già, da nhăn nheo, môi mặt đổi màu ?
Cho nên, cái ghen của nam nhân ghen, nhiều nữ nhân cảm thấy con người mình trẻ lại ngay, khỏi cần đi năm non bảy núi tìm thuốc cải lão hoàn đồng.
Cho nên, những gái ế chồng, tự thấy sao mình chóng già quá, chung quy suốt đời chưa uống được liều thuốc ghen, gái già là hoa chai, khó nở, hoa không nở vì thiếu thứ thuốc nước vun bồi, nước ghen của nam nhân !
Người đó thở dài, rồi cười, thốt:
- Bạch lão ca ơi, xem ra lão ca tốt phúc đó ! Trong tình cảnh nầy, tiểu đệ nghĩ chỉ còn có cách là chờ lão ca chui vào quan tài rồi, thì lúc đó mới dám dòm ngó đến người chị dâu còn xinh đẹp, còn tươi trẻ kia ...
Bạch Sơn Quân quát:
- Ngươi trù cho ta chết gấp phải không ? Ta chết đi, cho ngươi cướp vợ ta phải không ? Hừ, cho ngươi biết, dù ta có chết gấp, cái cục mỡ béo đó còn lâu mới đến miệng ngươi !
Người đó cười hì hì:
- Thế thì miếng thịt thiên nga trắng phau phau, thơm phức đó, về miệng ai trước ?
Bạch Sơn Quân gầm lên:
- Về ai thì ta chẳng biết được, có điều ta bảo đảm với ngươi là trước khi ta chui vào quan tài thì ngươi đã vùi xác trong lòng đất lạnh rồi ! Ngươi tin hay không tin ?
Y gầm một tiếng to hơn, tay quyền bay tới, cuốn gió một tiếng vù.
Bình !
Đoạn gỗ tròn bị quyền phong của Bạch Sơn Quân đập nát, một người từ bộng gỗ vọt ra vừa vặn tránh khỏi tay quyền.
Gió rít nhẹ một tiếng vu, người đó đã ở trên cành cây.
Người đó từ bộng cây thoát ra, vọt lên cành, nhanh đến độ Giang Ngọc Lang trố mắt nhìn kỹ mà vẫn không phát hiện kịp.
Thành ra, hắn chẳng biết người đó có thân vóc thường hay là một người lùn.
Hắn kinh hãi hết sức, thầm nghĩ:
- Thân pháp tuyệt diệu đến thế là cùng !
Người đó từ trên cành cây vẹt lá nhìn xuống, cười hắc hắc:
- Người không có cái tâm hại hổ, hổ lại muốn ăn thịt người ! Nhưng, Bạch lão ca ơi, lần nầy, tiểu đệ trở lại đây, chẳng phải để tìm lão ca mà làm một cuộc tranh chấp đâu !
Bạch Sơn Quân hét:
- Không tranh chấp thì để làm gì ? Cho ngươi biết, ta không thích thịt người song ta rất thích thịt thỏ đó !
Người đó vẫn cười:
- Nếu ngươi chạm đến ta, chỉ sợ cái điều bí mật Di Hoa Tiếp Ngọc đó vĩnh viễn không lọt đến tai các ngươi.
Bạch Sơn Quân giật mình.
Y thay đổi thái độ ngay, gương mặt đang hầm hầm vụt tươi lại, rồi một nụ cười nở gấp, cất cao giọng với hòa khí ngập không gian:
- A ! Hồ lão đệ ! Lão đệ tưởng đâu ngu huynh thật sự phẫn nộ à ?
Người đó lại cười:
- Ngươi không thật sự phẫn nộ, mà còn có vẻ đáng sợ quá chừng, nếu ngươi thật sự phẫn nộ, chẳng biết ta có còn hồn vía chăng nữa ?
Bạch Sơn Quân cười vang:
- Ngươi và vợ ta là đôi lão bằng hữu, chẳng lẽ ngươi quên tánh khí của mụ ?
Người đó trố mắt:
- Tánh khí của mụ ta ra sao ?
Nói đến tiếng mụ, là người đó muốn chọc tức Bạch Phu Nhân. Khi một nữ nhân được gán cho cái tiếng mụ, thì còn hấp dẫn cái nổi gì nữa ?
Bạch Phu Nhân chưa kịp cự nự, Bạch Sơn Quân đã cất tiếng:
- Mụ ta rất thích thấy thiên hạ ghen mụ, ta là chồng của mụ, tự nhiên chồng phải tìm mọi cách làm vui cho vợ. Chứ thật ra thì ...
Một cái tát như trời giáng vào mặt y, ngăn chận y kết thúc câu nói.
Bàn tay còn hờm hờm tát thêm, Bạch Phu Nhân trừng mắt quát:
- Thực ra thì sao ?
Bạch Sơn Quân không giận, trái lại còn cười hì hì, đáp:
- Thì ... ta rất thích ngươi, rất yêu ngươi chứ sao ? Chỉ vì ... ta cũng thích luôn cái bí mật của Di Hoa Tiếp Ngọc.
Bạch Phu Nhân đảo mắt, quăng ánh thu ba sang người đó rồi quay trở về Bạch Sơn Quân, gắt nhẹ:
- Ai cần ngươi thích con mụ vợ già ! Con mắt của vợ già nhìn cao hơn ngươi, xa hơn ngươi nữa kìa !
Và, bà nhìn cao, nhìn xa hơn liền.
Bà đưa mắt lên cành cây, vừa cười vừa mắng:
- Con thỏ chết kia, ngươi chưa chịu xuống đây với mụ già của ngươi à ?
Người đó cười lớn:
- Phải ! Phải ! Mụ già ơi ! Ta xuống đây !
Y nhảy xuống liền.
Đâu phải là một người lùn ? Một con người vạm vở thì không, nhưng đầy vẻ ngang tàng, một trượng phu bảy thước cao, so với Bạch Sơn Quân, còn cao hơn trọn một chiếc đầu.
Giang Ngọc Lang nhìn sững như nhìn một kỳ quan trong vũ trụ mà hắn may mắn được thấy lần đầu tiên.
Hắn không tưởng nổi một con người với thân vóc đó, lại ẩn nấp trong một cái bộng gỗ như vậy, thư thái như ở bên ngoài, khoáng đảng.
Bạch Sơn Quân bước tới, cười hắc hắc:
- Thì ra, ngươi đã tỉnh lại rồi !
Giang Ngọc Lang thoáng giật mình, song hắn giữ bình tỉnh, mặt không đổi sắc, cười đáp lại:
- Đệ tử mê mê màng màng, mê rồi tỉnh, tỉnh rồi mê, chứ không ngủ.
Bạch Sơn Quân hỏi:
- Người chui từ bộng gỗ ra ngoài, hẳn là ngươi lấy làm lạ lắm ?
Giang Ngọc Lang cười vuốt:
- Thật tình, đệ tử cho là một sự kỳ quái.
Bạch Sơn Quân tiếp:
- Cho ngươi biết, y là Hồ Dược Sư đó, một nhân vật có thinh danh chấn động khắp bốn phương trời, khách giang hồ đều hiểu rõ y có cái thuật Tỏa Tử Súc Cốt, một môn công trong vũ học, thất truyền từ mấy trăm năm qua. Hiện tại, y là tay siêu việt về môn công bí truyền đó !
Giang Ngọc Lang kêu lên thất thanh:
- Tỏa Tử Dúc Cốt Công ? Có phải là một môn công do Vô Cốt Đạo Nhân ngày xưa sáng chế ra chăng ?
Bạch Sơn Quân mỉm cười, gật đầu:
- Ngươi có kiến thức khá lắm ! Và bây giờ, hẳn là ngươi không còn lấy làm lạ nữa vậy.
Giang Ngọc Lang cung kính đáp:
- Đệ tử hiểu rồi.
Bỗng, Bạch Sơn Quân trừng mắt:
- Đã hiểu, thì nên đi ngay, đi càng xa nơi này càng tốt. Chứ không lẽ ngươi cũng muốn nghe sự bí mật đó ?
Giang Ngọc Lang cười hì hì:
- Đệ tử xin cáo thoái.
Trong tâm, hắn muốn ở lại, nhưng ở lại làm sao được khi hắn chưa muốn chết, ở lại mà chết thì ở làm gì ? Có nghe được chi đâu mà ở ?
Ở không được, không đi là chết, thì phải đi. Thiết Bình Cô cắn răng, gượng đứng lên, dìu Giang Ngọc Lang đi vào nhà.
Bạch Sơn Quân bảo đi càng xa càng hay, song cả hai làm gì dám đi xa, bỏ hẳn nơi này ?
Đi miễn làm sao ở ngoài tầm tai câu chuyện giửa bộ ba đó là đủ rồi.
Một ngọn gió nhẹ thổi qua, bật tà áo của Thiết Bình Cô, chiếc áo của Bạch Phu Nhân khoát tạm lên người nàng.
Tà áo vẹt qua một bên, bày đôi chân không thon lắm, mà cũng chẳng ú lắm, đôi chân trắng mịn, đẹp hơn ngà chuốt.
Đôi chân đó, nâng thân hình yểu điệu của nàng, từ từ nhít tới, thân hình yểu điệu tựa cho Giang Ngọc Lang nương vào mà bước đi.
Đôi chân không phải là một ngọn đèn, ngàn vạn nến, song ai nhìn vào đó, đôi mắt phải hoa lên, mắt hoa nhưng không rời khỏi nơi đó, cứ dán chặc vào mà chịu hoa mãi mãi, đôi mắt hoa nhưng cái sướng tràn ngập lòng.
Hồ Dược Sư nhờ luyện được nhãn quang rất vững, mắt không hoa, nhưng mắt vẫn bị hấp dẫn như thường.
Y không làm sao rời ánh mắt khỏi đôi chân, rồi ánh mắt đó di chuyển từ dưới lần lần lên đến đùi, gió vẹt đến đâu, y nhìn đến đó.
Mãi đến khi Thiết Bình Cô đi vào nhà rồi, y mớt tặt lưỡi, bật cười hì hì, thốt:
- Con bé đó được quá chừng. Đùi của nàng khá quá ! Khá quá !
Bạch Sơn Quân bước tới, thấp giọng:
- Chẳng những đôi đùi của nàng đáng mê, mà bất cứ chỗ nào trong mình nàng, cũng đáng mê cả. Nhất là ...
Hồ Dược Sư rỏ nước dãi lòng thòng, cười híp mắt, hỏi:
- Ngươi thấy kỹ ?
Bạch Sơn Quân cười hì hì:
- Thấy kỹ là cái chắc, song càng thấy kỹ càng khổ, chứ có ích gì ? Cái mụ cọp cái đó cứ kèm bên cạnh, thì còn làm được cái sự gì nữa chứ ? Nếu ngươi thấy thích thì cứ bằng vào ta đây. Nhất định là ta không để ngươi thất vọng đâu.
Y vừa buông dứt câu, thì liền có người véo vành tai y.
Bạch Phu Nhân nghiến răng, nhưng bà cũng cười, cười rồi mắng:
- Cái con quỷ già háo sắc nầy, nham nhở quá chừng. Chắc là mỗi khi ngươi xuất ngoại, không có ta bên cạnh, ngươi đã phá hoại chẳng biết bao nhiêu thiếu nữ rồi ? Có đúng vậy không nào ?
Bạch Sơn Quân vừa kêu đau, vừa van cầu, vừa đáp:
- Ái da, đau quá ! Đâu có ! Đừng có nghi oan ! Đau thấu ông trời đây nầy ! Cho xin đi !
Bạch Phu Nhân gắt:
- Ngươi không nói thật, ta sẽ giật đứt vành tai nầy cho mà xem !
Hồ Dược Sư cười nhẹ, thốt:
- Cứ theo ta biết, thì Bạch lão ca là người trung thành nhất trần đời !
Bạch Phu Nhân trừng mắt:
- Ngươi đừng chen vào mà cầu tình cho y ! Ngươi cũng chẳng tốt gì đó, mà hòng bảo chứng cho y !
Hồ Dược Sư suýt xoa:
- Úi chao ! Phu nhân nói oan cho người ta rồi đó nhé !
Bạch Phu Nhân bật cười khanh khách:
- Nam nhân ! Trong mười nam nhân có đến chín là quỷ háo sắc rồi !
Bà buông tay ra.
Bạch Sơn Quân vò vò vành tai, cười mơn:
- Thôi đừng đùa nữa, trở lại vấn đề nghiêm trọng đi. Nầy, Hồ lão đệ, có thật là lão đệ biết sự bí mật đó chăng ?
Hồ Dược Sư không đáp ngay câu hỏi:
- Ngươi cũng biết là ta đã đến đây trước rồi chứ ? Đến lâu rồi chứ ?
Bạch Sơn Quân mỉm cười:
- Nhưng, bọn ta chẳng hề hay biết chi cả ! Xem ra, cái thuật Chướng Nhãn của ngươi qua mười năm nay tăng tiến rất nhiều ! Hơn xưa nhiều lắm đó !
Hồ Dược Sư lộ vẻ đắc ý, tiếp:
- Nghe nói xứ Phù Tang tại Đông Hải, có một môn công giống như Chướng Nhãn pháp của ta, có điều ở đó người ta gọi là Nhẩn Thuật.
Bạch Sơn Quân cười hì hì:
- Giống thì giống, chứ sánh sao được cái thuật của ngươi !
Hồ Dược Sư cười, rồi tiếp:
- Ta thấy các ngươi đưa tên đại đồ đệ Ngụy Ma Y của Ngụy lão đại đến đây bàn luận hơn nửa ngày, rồi bảo hắn đi tìm một nữ nhân họ Tô.
Bạch Phu Nhân thốt:
- Tô Anh. Nàng là lẽ sống của lão Ngụy đó. Ngươi không biết à ?
Hồ Dược Sư đáp:
- Hiện tại thì tự nhiên là ta biết rồi. Nhưng, lúc đó ta hết sức kỳ quái, các ngươi có kế hoạch hành sự riêng biệt, sao lại còn kêu gọi đến người khác làm hộ ? Sau đó, ta mới biết là các ngươi ngầm theo sau Ngụy Ma Y.
Bạch Sơn Quân cười lớn:
- Và sau bọn ta, còn có ngươi ! Bọn ta theo dõi Ngụy Ma Y, ngươi theo dõi bọn ta.
Hồ Dược Sư thở dài:
- Cái cố tật của ta, không làm sao cải sửa được ! Biết nơi nào có nhiệt náo, là ta phải đến bằng mọi cách, phải đến xem cho kỳ được ! Nhưng ta nghĩ, nơi đó dù là cảnh đào nguyên ngoài thế giới, vẫn có mai phục nguy hiểm lắm, nơi nào cũng có cạm bẫy cả !
Bạch Phu Nhân tiếp:
- Liễu đầu đó không chịu học võ, nhưng Ngụy lão quỷ thì truyền cho nàng trọn vẹn sở học về cơ quan, mà ngươi phải biết, màu xanh do chàm, lại xanh hơn chàm.
Nàng còn cao minh hơn lão Ngụy gấp mấy phần.
Hồ Dược Sư thốt:
- Xem ra, liễu đầu thông minh thật !
Bạch Sơn Quân mỉm cười:
- Chẳng những thông minh tuyệt thế, mà lại còn mỹ lệ vô song !
Bạch Phu Nhân mắng:
- Hai ngươi lại động thú tánh rồi phải không ?