View Single Post
  #49  
Old 12-05-2012, 12:02 PM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Giang hồ thập ác - Hồi 94, 95

Giang hồ thập ác


Hồi 94

Cao Trí Tuyệt Luân


Tuy không biết rõ người cũng như tên của Bạch Khai Tâm, Cáp Cáp Nhi, Đồ Kiều Kiều và Lý Đại Chủy, Tô Anh vẫn có gặp họ một lần.
Chính là lần cả bốn đối phó với Ngụy Ma Y.
Bây giờ đột nhiên cả bốn người cùng xuất hiện, bao quanh nàng, dù cho nàng trầm tịnh thành tánh, chẳng hề tỏ lộ niềm vui buồn, mừng giận ra mặt, nàng cũng chẳng tránh khỏi kinh hãi, thần sắc biến đổi liền.
Lý Đại Chủy cười lớn, cất tiếng trước:
- Tô cô nương ơi ! Chẳng có gì đáng sự lắm, cô nương bình tĩnh. Hai hôm nay, cái dạ dày của tại hạ mất bình thường, hoạt động kém lắm, nếu muốn ăn thịt cô nương, tại hạ phải chờ ít nhất cũng vài hôm nữa.
Đồ Kiều Kiều bật cười khanh khách:
- Một mỹ nhân thông minh như vậy mà ngươi cũng không thể chừa ra sao ? Nói thật, dù ngươi có thèm rỏ dãi, nhất định ta cũng ngăn trở ngươi, có đói thì tìm con mồi khác mà xơi, chứ mồi này là của cấm !
Bạch Khai Tâm xì một tiếng:
- Theo ý ta thì cứ để cho lão ấy xơi !
Cáp Cáp Nhi cười hì hì :
- Ngươi mang cái danh hiệu hạp với người quá chừng ! Đúng là tổn nhân bất lợi kỷ ! Giả như Lý Đại Chủy xơi thịt của nàng, thì ngươi có lợi gì mà xúi giục chứ ?
Bạch Khai Tâm điềm nhiên:
- Lợi, đương nhiên là không có, song ít nhất ta cũng được an tâm ! An tâm về cái việc không bị nàng bắt đem bán mắc bán rẻ cho thiên hạ.
Cáp Cáp Nhi cười vang:
- Xương thịt của ngươi tanh thúi như vậy, đáng bao nhiêu tiền mà nàng đem bán chứ ? Mà tại sao nàng bán ngươi ?
Bạch Khai Tâm trừng mắt:
- Đến tiểu muội của nàng, mà nàng còn bán được, thì ai mà nàng chừa để ?
Tô Anh chớp mắt, vui cười lên mấy tiếng, hỏi:
- Bốn vị đến đây, chẳng lẽ vì bất bình về việc của Thiết Tâm Nam mà can thiệp ?
Đồ Kiều Kiều thở dài:
- Thực ra thì tiểu liễu đầu đó cũng đáng thương hại lắm !
Tô Anh mỉm cười:
- Nếu các vị cho rằng tôi định đưa nàng vào cạm bẫy gì đó, thì tại sao vừa rồi các vị không ngăn trở nàng ?
Bạch Khai Tâm vênh vênh mặt:
- Nàng ấy chẳng phải là con gái ta, mà cũng chẳng phải là vợ ta, nàng có bị lừa hay không, điều đó có liên quan gì đến ta mà bảo ta đa sự ?
Cáp Cáp Nhi tiếp nối:
- Hà huống để cho nàng đến với Ngụy Vô Nha kể ra cũng được lắm chứ ! Ha ha ! Giả như Ngụy Vô Nha vừa ý nàng, thì đúng là một điều hay ! Hay không tưởng nổi !
Đồ Kiều Kiều buông luôn:
- Khi một nữ nhân muốn giành giật một nam nhân, thì có việc chi mà nữ nhân đó chẳng dám làm chứ ? Huống hồ cái gã nam nhân cần giành giật đó lại là Tiểu Linh Ngư ? Thì cái việc giành giật Tiểu Linh Ngư, người ta cũng dám gây nên án mạng lắm ! Án mạng thì nghĩa gì, miễn người ta chụp được gã nam nhân đáng yêu đáng quý đó là đủ ! Cho nên bọn ta chẳng trách chi ngươi đâu !
Tô Anh bình tĩnh hỏi:
- Nếu vậy thì các vị đến đây với mục đích gì ?
Lý Đại Chủy đáp:
- Bọn ta đến đây cốt tìm ngươi, để làm một cuộc giao dịch.
Tô Anh cau mày:
- Giao dịch ? Các vị muốn giao dịch như thế nào ?
Cáp Cáp Nhi cất tiếng:
- Tự nhiên là một cuộc giao dịch công bằng, song phương đều có lợi như nhau, có điều chẳng rõ ngươi sẵn sàng giao dịch với bọn ta hay không ?
Tô Anh mỉm cười :
- Nếu song phương cùng có lợi như nhau, thì tại sao tôi từ khước ?
Đồ Kiều Kiều gật gù:
- Tốt ! Tốt lắm ! Ta hỏi thật ngươi, ngươi có muốn làm làm vợ Tiểu Linh Ngư hay không ?
Tô Anh không lộ vẻ thẹn:
- Nếu muốn không thôi thì còn nói gì ? Chẳng những tôi muốn, mà còn quyết tâm lấy hắn cho kỳ được ! Tôi không thể không lấy hắn !
Cáp Cáp Nhi bật cười lớn:
- Ha ha ! Ngươi quyết tâm ! Nhưng ngươi nên hiểu, muốn cho Tiểu Linh Ngư bằng lòng lấy ngươi, thì chẳng phải là một việc dễ dàng đâu nhé.
Tô Anh cười nhẹ:
- Nếu là việc dễ dàng thì khi nào tôi cần lấy hắn ? Tôi nghĩ đến sự lấy hắn làm chi ?
Đồ Kiều Kiều hỏi:
- Ngươi có cách gì làm cho hắn chịu lấy ngươi ?
Tô Anh điềm nhiên:
- Tôi chưa có cách gì cả. Càng không có cách, càng phấn đấu, sự phấn đấu đó rất thích thú chứ, phải không các vị ?
Đồ Kiều Kiều bĩu môi:
- Nhưng, khi đụng đầu với thất bại, thì sự thích thú sẽ biến thành chán chường. Có đúng vậy chăng ?
Tô Anh thở dài:
- Tự nhiên ! Thất bại rồi thì còn thích thú cái quái gì nữa được !
Đồ Kiều Kiều gật gù:
- Được rồi ! Hiện tại, bọn ta giúp ngươi thực hiện tâm nguyện đó, bọn ta sẽ bảo Tiểu Linh Ngư lấy ngươi làm vợ. Song ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.
Tô Anh chớp chớp mắt, điểm một nụ cười :
- Các vị thật sự có cách làm cho hắn phải lấy tôi làm vợ chăng ?
Đồ Kiều Kiều gật đầu:
- Tự nhiên bọn ta có cách ! Ngươi đừng quên, chính bọn ta nuôi dưỡng hắn đến trưởng thành đó, bọn ta hiểu tâm tính hắn như bàn tay !
Tô Anh gật gù:
- Vậy, các vị muốn tôi làm việc gì cho các vị ?
Đồ Kiều Kiều tiếp:
- Đưa hắn vào trong động của Ngụy Vô Nha, rồi đưa hắn trở ra, nhớ là vào hay ra gì, hắn cũng vẫn còn sống nhăn đấy nhé.
Tô Anh cau mày:
- Các vị có ý tứ gì lại muốn làm cái việc đó ?
Đồ Kiều Kiều giải thích:
- Chỉ vì bọn ta muốn hắn vào đó lấy một vài vật.
Tô Anh suy nghĩ một chút:
- Nếu hắn không chịu đi ?
Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:
- Rất có thể là hắn không đi, nhưng hiện tại thì hắn không thể không đi. Chỉ vì ngươi đã làm một việc giúp bọn ta rất nhiều, việc đó laà ngươi đã đưa Thiết Tâm Nam vào động của lão Ngụy.
Lý Đại Chủy cười hắc hắc:
- Nếu ngươi không đáp ứng thì cái dạ dày của ta có thể đổi chứng rồi nó đòi hỏi ray rứt lắm !
Tô Anh cười hì hì:
- Năm lên sáu tuổi, tôi bị rớt từ trên cây cao xuống đất, trong mình có mấy bộ phận hư hỏng, một phần thịt chai cứng, các hạ có ăn cũng chẳng thấy ngon lành gì.
Nàng cười lớn hơn một chút, rồi tiếp:
- Nói vậy chứ cũng còn có chỗ ăn được, bất quá không nhiều thôi. Có điều, tôi khuyên các hạ đừng bao giờ nướng nhé, thứ thịt non mà đem nướng thì uổng lắm ! Thứ thịt của tôi, nếu đem hầm, hoặc nấu thì chắc là các hạ sẽ có món ăn rất thích khẩu.
Nàng luận về cách thức nấu thịt của nàng thản nhiên như đàm thoại với bằng hữu, không mảy may rung sợ.
Lý Đại Chủy lấy làm lạ. Chính Ngụy Ma Y là tay cứng cỏi, vẫn sợ như thường khi nghe nói bị giết, bị ăn thịt, nàng là một nữ nhân bạt nhược, vẫn không chút nao núng. Một sự kiện mà họ chưa từng thấy trong đời bại hoại của họ.
Lý Đại Chủy bật cười vang:
- Ngươi đề tĩnh ta, ngươi có lý lắm. Đúng vậy, thịt non đem nướng thì mất cái vị của nó ngay, chỉ có nấu, có hầm, ăn mới khoái khẩu.
Tô Anh tiếp luôn:
- Ngoài ra, các hạ cũng cần phải biết bí quyết nấu thứ thịt non đó nữa mới được !
Lý Đại Chủy trố mắt:
- Bí quyết như thế nào ?
Tô Anh giải thích:
- Phải lóc từng mảnh thịt khi tôi còn sống đây, thịt mới giữ trọn vẹn cái hương vị của nó. Và nhớ là đừng bao giờ dùng dấm mà làm gia vị, bởi thịt người vốn dĩ có chất chua rồi.
Lý Đại Chủy phì cười :
- Đa tạ ! Đa tạ chỉ giáo !
Tô Anh từ từ ngồi xuống, từ từ hỏi:
- Miếng mồi ngon ở trước mắt, các hạ còn làm ngơ à ? Không thấy thèm sao, các hạ ?
Lý Đại Chủy đáp gọn: - Thèm là cái chắc ! Thèm từ lâu !
Tô Anh giục: - Thế thì còn chờ gì nữa ? Vồ đi các hạ ! Lý Đại Chủy buông luôn: - Vồ là cái chắc ! Tại hạ định vồ đây !
Lão nhích tới hai bước.
Tô Anh điềm nhiên, không hề nao núng, mường tượng là người ta mang vật thực đến cho nàng chứ chẳng phải chính nàng sắp làm món ăn cho người ta.
Đồ Kiều Kiều vụt cất tiếng:
- Lại đây, Lý Đại Chủy ! Ta muốn nói với ngươi mấy câu trước khi ngươi hạ thủ.
Bà ta kéo tay Lý Đại Chủy đi ra xa cục trường một chút, đoạn thấp giọng hỏi:
- Thật sự ngươi muốn ăn thịt nàng ?
Lý Đại Chủy trừng mắt:
- Sự tình đã đến nổi này, chẳng lẽ chúng ta còn buông tha nàng được nữa sao. Thà là ta nuốt nàng vào bụng, sau này Tiểu Linh Ngư sẽ chẳng biết gì cả ! Có phải là tốt hơn để nàng cho các người giết rồi bỏ thây lồ lộ chăng ?
Đồ Kiều Kiều cau mày:
- Ngươi ăn cả thứ người như nàng nữa hay sao ?
Lý Đại Chủy cười hì hì, nhìn sang Tô Anh đang ngồi, vẻ tĩnh bơ.
Lão mắng khẽ:
- Cái con liễu đầu đó chừng như thích bị ta ăn thịt lắm. Chẳng rõ trong tâm nàng có chủ ý quỷ quái chi, mà nàng thản nhiên lạ lùng !
Đồ Kiều Kiều hỏi:
- Ngươi thử tưởng tượng xem, nếu nàng không có một chủ trương chắc chắn, thì làm gì nàng an tường như núi được. Đã thế, nàng còn khuyên ngươi nên lóc thịt khi nàng còn sống ! Ghê chưa ? Trên đời này, có mấy tay lỳ gan như nàng.
Lý Đại Chủy trầm ngâm một chút:
- Phải rồi ! Hẳn là liễu có quỷ kế chi đó ! Nàng đang mong đợi ta hạ thủ.
Đồ Kiều Kiều gật gù:
- Biết vậy là khá đấy, tiểu tử !
Lý Đại Chủy lại trầm ngâm một chút nữa:
- Nhưng nàng có biện pháp gì để lừa ta ? Chẳng lẽ nàng có bôi thuốc độc khắp người ? Giả như ta ăn thịt nàng, ta có trúng độc đi nữa, thì nàng cũng chui vào bụng của ta rồi, chứ còn sống làm sao được ? Lừa người ta mà mình chết trước, thì lừa làm chi ?
Đồ Kiều Kiều bĩu môi:
- Khi nào nàng dùng biện pháp ngu ngốc như thế ?
Lý Đại Chủy cau mày:
- Trừ biện pháp đó, nàng còn làm gì được ? Nàng yếu đuối như cây lau non, một ngọn gió thổi qua cũng đủ làm gãy rồi, chẳng lẽ nàng có một biện pháp mạnh ?
Đồ Kiều Kiều hừ một tiếng:
- Nếu cái biện pháp của nàng đơn giản, ai ai cũng đoán ra được, thì có ai sợ nàng nữa ? Đã chắc gì nàng yếu đuối như cọng lau non như ngươi tưởng đó ? Ngụy Vô Nha cưng dưỡng nàng như thế, hẳn lão ấy cũng có truyền dạy nàng một vài chiêu sát thủ để phòng thân chứ !
Lần này, Lý Đại Chủy suy tư lâu hơn, đoạn mơ màng hỏi:
- Theo ngươi thì ...
Đồ Kiều Kiều chận lại:
- Theo ý ta thì, thôi vậy, chúng ta nên bỏ đi ! Sống được đến tuần tuổi này, kể ra cũng chẳng phải là không khó khăn đó. Đại Chủy ! Đi sông, đi biển được bằng an, trở về vũng ao hồ mà chết, thì đúng là một điều khóc hận ! Chết nơi tay con liễu đầu đó thật là oan hết sức oan !
Lý Đại Chủy lại suy tư lượt thứ tư.
Sau cùng, lão gật đầu:
- Ngươi có lý !
Đàng kia, Tô Anh bật cười khanh khách:
- Sao các hạ không bước tới ? Phải biết, một phút giây trôi qua, là thịt sẽ già hơn một chút ! Thịt già lại chai, ăn dai lắm đấy nhé !
Lý Đại Chủy cười vang:
- Thịt của ngươi chua lắm, ta ăn không vô !
Tô Anh cười hì hì:
- Các hạ chưa ăn, sao biết được là thịt chua ?
Lý Đại Chủy vẫn cười vang:
- Bằng vào kinh nghiệm, ta thừa hiểu, cần gì phải có nên mới biết ? Chỉ cần nhìn thoáng qua thôi, là ta nhận xét mọi thứ thịt dùng hương vị của nó.
Tô Anh thở dài:
- Không ngờ thịt có tôi lại chua ! Hay là tại ngày thường, tôi uống dấm quá nhiều ?
Rồi nàng ung dung đứng lên, khẽ nghiêng mình, tiếp:
- Các hạ chê, thì thôi vậy, tôi xin cáo từ.
Bỗng, Bạch Khai Tâm gọi:
- Hãy khoan !
Tô Anh cười nhẹ:
- Không lẽ cái dạ dày của các hạ cứng hơn dạ dày của vị tiên sanh kia ? Các hạ không ngán thứ thịt chua à ?
Bạch Khai Tâm cười hắc hắc:
- Ta đâu có giống cái lão ấy ! Lão thích ăn, ta thích yêu, lão thích thịt, ta thích sắc, kẻ thích ăn dù sao cũng bé gan hơn kẻ thích yêu ...
Y chậm chậm bước.
Vừa bước đi, y vừa cất tiếng cười vang:
- Người ta thường nói, kẻ háo sắc có cái lá gan bao trùm vũ trụ. Có lẽ ngươi cũng có nghe câu đó chứ !
Tô Anh vô hình trung lùi lại mấy bước, tuy nhiên nàng vẫn giữ nụ cười :
Nàng đáp:
- Nếu các hạ quen hành động theo cái lối côn đồ, du đảng, thì tôi xin làm mai mối cho một chỗ !
Bạch Khai Tâm trố mắt:
- Ngươi làm mai mối cho ta ?
Tô Anh gật đầu:
- Nơi bờ suối kia, có một mỹ nhân đang tắm, khỏi nói về cái đẹp của người ấy, chỉ nói đến phong tư tình tứ thôi, tôi dám chắc là gặp mỹ nhân đó, các hạ sẽ mê ngay.
Bạch Khai Tâm cười sằn sặc:
- Không đâu, ta không mê nổi ai cả, ta chỉ thích ngươi thôi ! Có ngươi rồi, ta không màng đến tất cả nữ nhân còn lại trên đời này, ta không màng luôn cả tiên nữ trên trời cao !
Y dang hai tay ra, như chực ôm Tô Anh vào lòng.
Dù trong bụng chứa trăm mưu ngàn kế, hiện tại Tô Anh cũng phải bối rối.
Nữ nhân nào gặp quỷ háo sắc mà chẳng ngán ? Chẳng bối rối ? Lúc bối rối thì còn tưởng nghĩ mưu kế gì được ?
Lý Đại Chủy trừng mắt nhìn Đồ Kiều Kiều, dậm chân gắt:
- Đáng lẽ ta không nên nghe lời ngươi ! Cái miếng thịt thơm tho như thế lại để con chó ngoạm mất, thế có đáng tiếc chăng ?
Đồ Kiều Kiều mỉm cười :
- Thì, cứ để cho hắn làm gì tùy ý, hắn làm xong rồi, ngươi sẽ ăn, có mất đi phân lượng nào đâu mà ngươi tiếc rẻ ?
Lý Đại Chủy căm hận:
- Cái gì qua tay hắn rồi, quăng cho chó, chó cũng chê, chó không buồn ngữi, ngươi bảo ta chực nhặt đồ thừa làm sao ta nhặt được ?
Một tiếng soạt vang lên, Bạch Khai Tâm đã giật toạt y phục của Tô Anh.
Vừa lúc đó bỗng có giọng nói từ từ của một ngườinào vang đâu đây:
- Nam tử hán, đại trượng phu, sao lại khi phụ một nữ nhân ?
Âm thanh rất bình hòa, rõ ràng, song người thì lướt nhanh hơn gió. Mường tượng từ trên cao đáp xuống.
Bạch Khai Tâm kinh hãi, vung tay đánh ra một chưởng.
Chưởng thế của y rõ ràng là nhắm vào ngực người đó, lại là một chiêu sát thủ, gồm đủ cái nhanh, cái độc và cái chuẩn.
Y cầm chắc đối phương không làm sao tránh khỏi.
Ngờ đâu, chưởng thế phát xuất nửa vời lại bị một hấp lực dồn tới, bàn tay của y quật ngược trở về y, rồi bàn tay đó tát luôn vào mặt y.
Tiếp theo cái tát đó, y nghe nhói ở đầu, một bàn tay chụp mớ tóc của y nhấc hổng lên, quăng y ra ngoài xa.
Bọn Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi và Đồ Kiều Kiều chỉ cảm thấy mắt hoa lên, rồi nghe tiếng tát tay, kế đó Bạch Khai Tâm bay đi, đáp xuống cành cây gần đó, dính luôn trên cành.
Cả ba định thần trông lại kỹ, nhận ra bên cạnh Tô Anh, một mỹ thiếu niên đang đứng nhìn họ.
Thiếu niên mặc bộ y phục tơi tả, song cái vẻ cao quý vẫn hiện lộ rực rỡ.
Thiếu niên xuất hiện cứu Tô Anh, song nàng vừa thấy hắn là biến sắc mặt, kêu lên thất thanh:
- Hoa Vô Khuyết !
Hoa Vô Khuyết nhếch một nụ cười.
Đương nhiên nụ cười đó phải nhạt, phải chua, ẩn ước có cái vẻ mỉa mai.
Hắn không quan tâm đến nàng, chỉ hướng mắt thẳng vào bọn Lý Đại Chủy, ung dung hỏi:
- Có vị nào muốn động thủ chăng ?
Bọn Lý Đại Chủy kinh khiếp đến sững sờ, còn ai cất tiếng đáp lời hắn.
Hoa Vô Khuyết không nhận ra họ là ai, song họ thì thừa hiểu hắn.
Họ từng mục kích hắn dùng vũ công siêu phàm làm khiếp vía chị em họ Mộ Dung độ nọ, và hiện tại, họ mục kích luôn thủ pháp tuyệt diệu của hắn, hắn hóa giải thế công của Bạch Khai Tâm dễ dàng như một trò đùa !
Họ chẳng đến đổi quá ngu mà tự chuốc cái thảm vào mình ?
Lý Đại Chủy cố cười hòa dịu, thốt:
- Bọn tại hạ rất bất bình trước thái độ bĩ ổi của con quỷ háo sắc đó, định giáo huấn gã một phen, thì Hoa công tử lại xuất thủ trước rồi ! Còn gì hay hơn, hả công tử ?
Nói như thế là để chứng tỏ ba người của họ không đồng bọn với Bạch Khai Tâm.
Không cùng một bọn thì đâu có cái việc trả thù, mà cần phải động thủ ?
Chẳng những thế, họ còn ngầm bảo Hoa Vô Khuyết đừng lầm lạc, tưởng họ cùng một bọn với Bạch Khai Tâm.
Đồ Kiều Kiều cười nhẹ, tiếp luôn:
- Rất tiếc là công tử xuất thủ nhẹ quá !
Cáp Cáp Nhi bồi thêm một câu: - Công tử quăng gã ra như vậy thật là trừ khử cái gai trong mắt của bọn này ! Ha
ha !
Bạch Khai Tâm vùng vẫy trên cành cây, định nhảy xuống đất, đồng thời hét lên oang oang:
- Bất quá ta chỉ muốn sờ soạng nàng một chút thôi, chứ có định làm thiệt hại chi đến nàng đâu ? Cái người muốn làm thiệt hại nàng chính là Đại Chủy ấy, lão ta định ăn thịt nàng đấy !
Lý Đại Chủy biến sắc:
- Hắn không được toại nguyện nên phát điên rồi, công tử không nên nghe hắn nói vu vơ !
Bạch Khai Tâm cao giọng:
- Chính ngươi điên thì có ! Ngươi điên nên mới ăn thịt người, còn nói là thịt đem nướng thì mất ngon, thịt non cần được lóc lúc con người còn sống mới còn đủ hương vị của nó ! Ngươi dự định hầm thịt nàng ấy rõ ràng kia mà !
Lý Đại Chủy đỏ mặt:
- Tại hạ không hề nói như vậy đâu, công tử ! Chính vị cô nương đó nói đùa cho vui vậy thôi !
Bạch Khai Tâm cười vang:
- Đó, công tử nghe hắn nói chứ, chính hắn ăn nói vu vơ, chứ cái vị cô nương kia đâu đến đổi quá điên mà bình luận về cách nấu nướng thịt của chính nàng ? Trên đời này có ai thích để cho người ta ăn thịt, đã thế lại còn bày vẻ cách nấu nướng thịt của chính mình ? Ai có gan để cho kẻ khác lóc thịt họ còn sống nhăn chứ ?
Lý Đại Chủy không dằn được cơn giận, hét:
- Đúng là ngươi tổn nhân bất lợi kỷ. Tiểu tử đáng hận thật !
Bạch Khai Tâm cười lạnh:
- Còn ngươi ? Ngươi là kẻ ăn thịt người, song không ăn được cái đầu !
Có người ngoại họ không chuyên chú, đồng tâm hiệp sức đối phó với người ngoài, họ lại quay vào nhau, quật nhau, Hoa Vô Khuyết bình sanh chưa hề thấy cái thứ bằng hữu nào quái dị như vậy.
Hắn thở dài, thốt:
- Cái nghĩa khí của các vị đối với nhau, thật là đáng ngợi ! ...
Hắn không dùng tiếng trách, chỉ nói là đáng ngợi, nghe ra còn mỉa mai hơn nhiều.
Hắn chưa dứt tròn câu, Lý Đại Chủy quát lên một tiếng lớn, nhún chân nhảy vọt đến Bạch Khai Tâm.
Lúc đó Bạch Khai Tâm đã xuống đất rồi.
Y không tránh kịp, một chưởng của Lý Đại Chủy bay ra bắn y văng ra xa ngoài ba trượng.
Y rú lên:
- Đại Chủy ! Ngươi dám đánh người ?
Lý Đại Chủy hét:
- Suốt hai mươi năm qua, không ngày nào là ta chẳng muốn đánh ngươi cho chết. Ta sợ gì ngươi mà chẳng dám đánh.
Bạch Khai Tâm chạy, Lý Đại Chủy đuổi theo, ngờ đâu Bạch Khai Tâm chạy được mấy bước liền ngã xuống.
Lý Đại Chủy nhào tới cả hai quấn vào nhau, người này cố trườn lên mình người kia, người kia cố lật người này, họ ôm nhau lăn lộn trên mặt đất như hai tay đô vật, song khác hơn tay đô vật ở cái chỗ họ cùng mắng nhau oang oang.
Họ lại còn vung quyền đánh nhau bịch bịch, không chút nương tình.
Thật là một cảnh chói tai, chướng mắt không tưởng nổi.
Hoa Vô Khuyết vốn tính chính trực, thì khi nào hắn chịu được những diễn tiến đó ? Chính hắn mới là kẻ chán ngán hơn ai hết.
Hắn đinh ninh họ là những cao thủ trong võ lâm, không ngờ họ tầm thường quá chừng. Họ là bằng hữu với nhau, thế mà vì một lời nói chinh chạm nhau, vì tranh giành sự sống với nhau, vì một quyền lợi cỏn con, họ choảng nhau trí mạng, ngay trước mắt ngoại nhân !
Hèn quá ! Hèn hơn cả bọn vô lại ở những đầu đường xó chợ, chúng còn biết hoạn nạn tương cứu, lợi lộc đồng chia, chúng chẳng có nghĩa khí cao thượng gì, song cái tinh thần giản dị của chúng còn sáng giá hơn tình bạn của bọn này.
Cáp Cáp Nhi vỗ tay cười lớn:
- Hay ! Đánh nhau hay quá ! Đấm vào bụng hắn đi ! Nắm đầu hắn mà quật bốp bốp xuống đất đi. Ấn cánh chỏ vào ngực hắn ! Ha ha ! Phải ! Đánh như vậy được lắm đấy !
Đồ Kiều Kiều tặt lưỡi:
- Tuy nhiên, chẳng lẽ chúng ta cứ để cho họ đánh nhau mãi sao ? Nếu một người chết đi, thì chẳng hóa ra phải mất một số tiền mua quan tài chôn cất sao ? Hãy bước đến mà can họ ra chứ !
Lúc đó Lý Đại Chủy và Bạch Khai Tâm ôm nhau mà lăn đến phía sau một thân cây lớn.
Cả hai vẫn đánh nhau hăng như thường, mường tượng hai con chó càng cắn nhau càng điên, vừa cắn vừa gừ gừ vừa thở ...
Xem chừng họ không chịu dừng cuộc đánh, có lẽ phải có một người chế mới xong
cho.
Cáp Cáp Nhi lướt tới, kêu to:
- Thôi đi chứ ? Đánh nhau mãi sao ? Đánh đến chết người hay sao chứ ?
Hoa Vô Khuyết lắc đầu, nhếch nụ cười khẽ.
Hắn còn làm gì hơn là lắc đầu ? Đối với bọn người hèn hơn hạng vô lại, hắn cần gì phải can thiệp để khuyên ngăn.
Tô Anh vụt cười khan:
- Hoa công tử lầm mưu họ rồi.
Hoa Vô Khuyết cau mày:
- Mưu gì ?
Tô Anh mỉm cười, tiếp:
- Công tử cho rằng họ thật sự đánh nhau ?
Hoa Vô Khuyết giật mình:
- Chẳng lẽ họ ...
Tô Anh cười hì hì:
- Họ tìm cách chạy thoát khỏi tay công tử, có thế thôi. Dù sao thì võ công của họ cũng khá lắm, họ có đánh nhau đến mấy trăm chiêu, cũng chẳng ai chạm vào người của ai được. Như vậy, cuộc đánh nhau của họ có nghĩa gì ?
Hoa Vô Khuyết vội xoay mình, phi thân lướt đến nơi.
Không còn một bóng người nào ở phía sau thân cây !
Nhưng nơi thân cây có mấy chữ khắc vào vỏ:
- Thủ hạ lưu tình, đa tạ ! Đa tạ ! Không từ mà đi, kể cũng có lỗi ! Không đủ can đảm, điều này thì đúng. Không đủ nghĩa khí, điều đó thì sai !
Hoa Vô Khuyết sững sờ, thừ người một lúc, điểm một nụ cười khổ tự lẩm nhẩm:
- Quả thật, ta mắc mưu ! Thẹn vô cùng.
Hắn tự lẩm nhẩm, song Tô Anh nghe lọt, nàng cũng cười thốt:
- Bốn người đó chẳng khác nào bốn con quỷ sống, giảo hoạt, gian trá không tưởng nổi. Công tử là người trung hậu, là một người quân tử, tự nhiên phải lầm mưu bọn tiểu nhân.
Hoa Vô Khuyết phì cười :
- Người trung hậu ! Người quân tử ! Chưa chắc, cô nương ơi ! ... Bởi nơi đây, cũng có người bị tại hạ lừa !
Tô Anh trố mắt:
- Ạ ? Ai ?
Vừa buông dứt câu hỏi, nàng chợt tỉnh ngộ liền.
Rồi nàng cười tiếp:
- Phải kẻ mắc lừa là vợ chồng Bạch Sơn Quân ! Phải không công tử ?
Hoa Vô Khuyết gật đầu:
- Chính là họ !
Tô Anh chớp chớp mắt:
- Tuy tôi dùng sức thuốc để cầm chân công tử, song thứ thuốc đó không làm hại đến sức khỏe của con người, bất quá có một ngọn gió thổi qua, là chất thuốc mất ngay hiệu lực. Chỉ vì lúc mang công tử đi, vợ chồng nhà ấy điểm huyệt công tử. Vì thế mà công tử không trốn thoát họ liền lúc đó.
Nàng dừng lại, cười nhẹ mấy tiếng, đoạn tiếp luôn:
- Chắc là công tử có giả vờ trúng độc nặng, cho vợ chồng họ không đề phòng, rồi từ từ vận dụng công phu Di Hoa Tiếp Ngọc ngầm giải tỏa huyệt đạo cho mình. Huyệt đạo được giải xong là công tử thoát đi ?
Hoa Vô Khuyết mỉm cười :
- Cô nương đoán việc như trông thấy tận mắt. Thông minh đến thế là cùng.
Tô Anh lại đảo ánh thu ba, tiếp nói:
- Theo sự nhận xét của công tử, thì tôi có đáng xưng là đệ nhất thông minh trong thiên hạ chăng ?
Nụ cười trên môi vụt tắt, gương mặt trầm lại, Hoa Vô Khuyết buông tiếng thở dài:
- Tuy cô nương có trí mưu vô song, nhưng tại hạ biết một người ... Gặp người đó rồi, rất có thể cô nương phải nhượng bộ ...
Tô Anh cúi đầu, thở dài, thốt với giọng u buồn:
- Công tử nói không sai ! Chẳng những tôi biết công tử muốn nói đến người nào, tôi còn bị người ấy lừa một lần nữa đấy !
Hoa Vô Khuyết lộ vẻ kinh dị.
Hắn toan hỏi, Tô Anh bật cười khan, tiếp luôn:
- Công tử là người ôn nhu, hòa nhã như thế, giờ đây cũng biết dùng đến mưu mà lừa người, chỉ sợ khi thân cận với kẻ ấy quá nhiều mà thành ra nhiễm phải thói tật của
y. Có đúng như vậy không, công tử ?
Hoa Vô Khuyết cười hì hì:
- Gần mực thì đen, gần son phải đỏ, cô nương ạ !
Tô Anh cũng cười :
- Tuy nhiên người quân tử vẫn là người quân tử, cái thực chất của một người dù thế nào cũng chẳng tiêu tan được ! Sở dĩ thế, tôi đối xử với công tử thật là không đẹp, thế mà công tử không hề lấy làm điều, trái lại còn cứu tôi khỏi bị ô nhục.
Hoa Vô Khuyết lại trầm gương mặt:
- Cô nương có biết tại sao tại hạ cứu cô nương chăng ?
Tô Anh nhìn hắn, suy đoán qua sự cải biến thần sắc của hắn, chừng như nàng thoáng khiếp hãi, nhưng liền sau đó nàng lấy ngay bình tĩnh, điểm một nụ cười đáp:
- Tôi đã nói rồi, tại vì công tử là một người quân tử.
Hoa Vô Khuyết lạnh lùng:
- Quân tử cũng có lúc giết người như thường.
Tô Anh cười lớn hơn một chút:
- Nhưng nếu công tử muốn giết tôi thì chẳng cần gì phải cứu, đúng vậy chứ ?
Hoa Vô Khuyết trầm giọng:
- Tại hạ cần phải cho cô nương biết ba điều. Điều thứ nhất là tuyệt đối không hề có sự tiết lộ bí mật Di Hoa Tiếp Ngọc cho bất cứ ngoại nhân nào. Kẻ nào biết được bí mật ấy, kẻ đó phải chết, đó là lệ nghiêm cấm của Di Hoa Cung, không một ai được hưởng ngoại lệ.
Hắn nhếch một nụ cười, hắn cũng cười thành tiếng, song tiếng cười của hắn không còn nghe êm tai cho lắm.
Rồi hắn tiếp:
- Điều thứ hai, phàm là môn hạ của Di Hoa Cung, muốn làm việc gì, tất phải tự tay làm, nhất định không bao giờ chấp nhận có sự can thiệp tiếp trợ của bất cứ ai. Thì chẳng bao giờ có cái việc mượn tay ngoại nhân thỏa mãn tâm nguyện.
Tô Anh chưa tỏ một phản ứng nào:
- Còn điều thứ ba ?
Hoa Vô Khuyết tiếp luôn:
- Tại hạ là môn đệ của Di Hoa Cung, thì vô luận làm sao tại hạ không thể phá hoại quy củ của Di Hoa Cung.
Tô Anh thở dài:
- Nói như thế là công tử cứu tôi để tự tay hành quyết tôi, đúng theo quy luật của quý cung ?
Hoa Vô Khuyết không nhìn nàng, lạnh lùng gật đầu, rồi gằn từng tiếng:
- Dù rằng sự tình bất đắc dĩ, song cái thế chẳng đặng dừng, cô nương ạ.
Tô Anh tiếp:
- Nếu vậy, tôi cũng xin cho công tử biết ba điều.
Không đợi Hoa Vô Khuyết hỏi, nàng tiếp luôn:
- Thứ nhất, công tử đừng quên là tôi đã có rất nhiều cơ hội giết công tử, nhưng tôi không hề động thủ. Bây giờ, công tử giết tôi, như vậy có bất nghĩa không ?
Hoa Vô Khuyết không đáp, chỉ thở dài:
Tô Anh tiếp:
- Tuy tôi biết sự bí mật của Di Hoa Tiếp Ngọc, song tôi không luyện được cái công phu đó. Mà tôi cũng không hề tiết lộ với ai. Nếu công tử giết tôi như vậy có bất nhân chăng ?
Hoa Vô Khuyết thoáng lộ vẻ khích động.
Tô Anh tiếp luôn:
- Thứ ba, công tử hãy nhớ cho, tôi là một nữ nhân, không có sức trói gà, một nam nhân ỷ mình có cường lực, toan khi phụ, uy hiếp, sự kiện đó chẳng những là vô lễ, mà còn vô sĩ nữa, công tử ạ.
Hoa Vô Khuyết cúi đầu.
Thấy đối tượng biến đổi thần sắc, Tô Anh sáng mắt lên. Tuy nhiên, nàng không để lộ niềm hy vọng nơi gương mặt, trái lại tiếp nối với giọng lạnh lùng:
- Giả như công tử muốn làm một việc gồm đủ bất nghĩa, bất nhân, vô lễ, vô sĩ thì tôi chẳng còn biện pháp gì nữa, trong trường hợp đó tôi chỉ còn cách cúi đầu, nạp mạng cho công tử xuống tay. Nhưng, sẽ có một người thất vọng, vì hành động của công tử.
Nàng gằn từng tiếng, buông luôn:
- Người đó là Thiết Tâm Nam !
Hoa Vô Khuyết vụt ngẩng đầu lên, kêu thất thanh:
- Thiết Tâm Nam ?
Tô Anh điềm nhiên:
- Phải ! Thiết Tâm Nam ! ... Nàng có nói với tôi là công tử ôn nhu lễ độ, tôi hoàn toàn tin lời nàng. Tiếc thay, hiện tại thì ...
Nàng cố ý thở dài, bỏ lững câu nói.
Hoa Vô Khuyết khích động mãnh liệt, hắn giữ thân hình không run, song ngón tay run thấy rõ.
Hắn hỏi:
- Cô nương biết Thiết Tâm Nam !
Tô Anh trầm lạnh giọng:
- Biết suông, thì nói mà làm gì ? Tôi với nàng là thơ muội kết nghĩa đó công tử ạ.
Hoa Vô Khuyết có cái cảm giác như ai vừa quất một ngọn roi vào đầu hắn.
Hắn sững sờ, lâu lắm mới trở về thực tế, rồi chẳng rõ hắn tự thốt hay thốt với Tô Anh, hắn lẩm nhẩm: - Không có thể ! ... Tuyệt đối là không thể !
Tô Anh mỉm cười :
- Giá như công tử không tin thì cứ hỏi nơi Thiết Tâm Nam, nàng sẽ nói cho công tử biết.
Hoa Vô Khuyết nắm chặt đôi tay, cất giọng run run:
- Hiện giờ Thiết cô nương ở đâu ?
Tô Anh đáp:
- Dù tôi có chỉ chỗ nàng đang ở hiện tại, vị tất công tử dám đến đó tìm nàng.
Hoa Vô Khuyết biến sắc mặt:
- Ngụy Vô Nha ? Cô nương đưa nàng đến chỗ của lão ấy ?
Tô Anh cười nhẹ:
- Thì ra công tử cũng là người thông minh !
Hoa Vô Khuyết giận:
- Tại sao cô nương muốn hại nàng ?
Tô Anh bĩu môi:
- Hại nàng ? Nàng là tiểu muội của tôi, chẳng lẽ thơ thơ lại hãm hại muội muội ?
Hoa Vô Khuyết trầm giọng:
- Nhưng, Ngụy Vô Nha ...
Tô Anh cười lạnh:
- Đối với bất cứ ai khác, Ngụy Vô Nha là một hung thần, một ác quỷ, song đối với chị em tôi, lão hiền hơn Phật.
Hoa Vô Khuyết dậm chân, vừa quay mình, vừa gằn giọng:
- Bí mật của Di Hoa Tiếp Ngọc, thật sự cô nương không tiết lộ với ai chứ ?
Tô Anh nghiêm sắc mặt:
- Trước, không. Hiện tại, không. Sau này sẽ không luôn. Nếu có một người thứ hai biết, thì công tử giết tôi cũng chẳng muộn mà !
Hoa Vô Khuyết thở dài:
- Lúc đó thì rất muộn chứ, cô nương. Tuy nhiên, tại hạ tin lời cô nương.
Hắn nhún chân, phi thân vào núi đi liền.


Hồi 95

Cùng Hiểm Cực Độc


Bỗng Tô Anh gọi vội:
- Khoan đi, công tử ! Tôi muốn hỏi điều này.
Hoa Vô Khuyết dừng chân.
Nàng tiếp nói liền:
- Cái gã cùng bị nhốt với công tử đó, tên Giang Ngọc Lang, công tử có quen với gã chăng ?
Hoa Vô Khuyết thở dài:
- Nếu tại hạ không quen hắn thì thật là đại phúc hạnh đó cô nương !
Tô Anh cau mày:
- Công tử không chịu nổi gã ?
Hoa Vô Khuyết thở dài:
- Nếu chỉ khó chịu thôi cũng là một cái phúc lớn đó cô nương !
Tô Anh hỏi gấp:
- Công tử đã giết gã ?
Hoa Vô Khuyết lắc đầu:
- Không !
Tô Anh thở dài:
- Phải chi công tử giết gã ! Tại sao công tử buông tha cho gã chứ ? Cái thứ người đó, còn sống ngày nào là còn gieo hoạn họa cho người đời !
Hoa Vô Khuyết cũng thở dài:
- Hiện tại, gã mang trọng thương, mà lại bệnh hoạn, tại hạ xuống tay làm sao được ?
Tô Anh cười khô:
- Cái tật của quân tử là thế ! Tuy nhiên, nếu công tử không có cái tật đó, tôi chỉ
sợ ...
Hoa Vô Khuyết không muốn nghe nữa, dợm chân định bước đi. Tô Anh hấp tấp gọi: - Chờ nghe tôi nói câu này nữa, công tử ơi ! Hoa Vô Khuyết bắt buộc phải dừng lại.
Hắn gấp giọng hỏi: - Việc chi nữa đó, cô nương !
Tô Anh nhếch nụ cười duyên thốt:
- Thiết Tâm Nam quả có con mắt rất tinh, nhận xét người không lầm ! Công tử ôn nhu, khả ái thế đó, rất xứng đôi với nàng lắm lắm !
Nếu Tiểu Linh Ngư vốn nóng tính, bảo một người nóng tính ngồi chờ, kiên nhẫn chờ là cầm như muốn giết người đó !
Tiểu Linh Ngư khẩn cấp cực độ, nghe như có lửa đốt trong lòng, chàng không thể đứng hay ngồi yên một chỗ, cứ đi tới đi lui, chốc chốc lại hỏi Hồ Dược Sư.
- Ngươi có chắc Tô Anh sẽ đến đây chăng ? Nhất định là nàng phải đến chăng ?
Hồ Dược Sư quả quyết:
- Chắc chắn !
Nhưng rồi chính y chờ mãi cũng sốt ruột, đã sốt ruột là đâm lo, lo vì nếu Tô Anh đến chậm là Tiểu Linh Ngư phát cáu, mà y thì còn mang chất độc trong người.
Chất độc đó phát tác nhanh, hay đến lúc nào mới phát tác ? Dù sao thì cũng phải được giải độc sớm, càng sớm càng hay.
Thoạt đầu y khẩn cấp, song chưa dám hỏi gì.
Dần dần, cái độ khẩn cấp lên cao, y không còn dằn lòng được nữa, mới ướm thử:
- Chất độc trong mình tại hạ chỉ sợ phát tác gấp, phải vậy không các hạ ?
Tiểu Linh Ngư quắc mắt quét qua y, gằn giọng:
- Ngươi muốn trao giải dược ra ngay bây giờ ?
Hồ Dược Sư cười vuốt:
- Những gì công tử phân phó, tại hạ đều làm cả. Chỉ xin công tử ...
Cái tiếng các hạ, y cho rằng chưa đủ nói lên sự cung kính tùng phục, y dùng luôn hai tiếng công tử, cốt xoa nhẹ tự ái của Tiểu Linh Ngư, mong gây cảm nghĩ tốt nơi chàng, để chàng cho thuốc gấp.
Tiểu Linh Ngư co chân đá gió một tiếng rẹt, hét lên:
- Cho ngươi biết, mụ Tô Anh không đến đây, thì ngươi đừng hòng có thuốc giải.
Hồ Dược Sư lộ vẻ khổ sở:
- Tô Anh có đến đây hay không đến, việc làm của nàng có liên quan gì đến tại hạ ? Chứ còn chất độc trong người của tại hạ, nếu mà nó phát tác lên rồi thì ... thì ...
Tiểu Linh Ngư lại hét:
- Thì ngươi chết, chứ còn gì nữa mà nói. Ngươi có chết cũng đáng đời lắm, ai bảo ngươi nói Tô Anh nhất định phải đến đây ?
Bây giờ chàng không cần biết thế nào là lẽ phải, bởi chàng hết sức bồn chồn, chàng nóng nảy suýt điên được.
Thì đừng nói là một Hồ Dược Sư, cho dù có cả chục Hồ Dược Sư, chàng cũng phũ phàng như thường, đừng mong chàng chấp nhận một đạo lý trong tình cảnh này.
Hồ Dược Sư rối loạn tâm tư.
Y phục ướt lúc ngâm mình trong nước, qua một lúc lâu đã khó, bây giờ mồ hôi đổ ra, thắm ướt trở lại như cũ.
Chỉ có Giang Ngọc Lang là bình tịnh như núi. Hắn ngồi đó, thỉnh thoảng phát cười hì hì.
Mường tượng Tô Anh có đến hay không đến, đều chẳng có quan hệ gì, dù chính hắn cần được nàng chữa trị.
Thực ra, hắn đâu phải là con người có gan lỳ đến độ xem cái chết như không.
Mà hắn cũng chẳng có một dữ kiện nào để bằng vào đó, tỏ lộ cái vẻ thản nhiên gần như thách thức.
Chính hắn còn sợ chết hơn Hồ Dược Sư, đáng lý ra hắn phải khẩn trương hơn Hồ Dược Sư.
Chẳng qua, đột nhiên hắn cảm thấy hiệu lực của độc dược trong mình hắn tiêu tan mất, hắn nghe niềm sảng khoái trở lại với hắn dần dần, xà lực khí bắt đầu hồi sinh ...
Trong khi đó, Tiểu Linh Ngư cứ ngóng trông về phía cửa chờ Tô Anh xuất hiện.
Càng nóng, càng ngóng, ngóng mà chẳng thấy gì lại càng nóng hơn.
Sau cùng, không chịu nữa, chàng buông gọn:
- Đi ! Nàng đến hay không đến, ta chẳng cần đợi nữa ! Cứ đi tìm nàng !
Giang Ngọc Lang thở dài:
- Nếu bây giờ chúng ta đi tìm nàng, tiểu đệ sợ rằng không còn kịp nữa.
Tiểu Linh Ngư trợn tròn đôi mắt, quát:
- Ngươi nói sao ? Không kịp ? Tại sao lại không kịp ?
Giang Ngọc Lang thở ra ?
- Dù có đi tìm Tô cô nương, trở về đây, chỉ sợ Hoa công tử ...
Hắn có ý dừng lại cho Tiểu Linh Ngư phải lo ngại.
Tiểu Linh Ngư nhảy dựng lên, quát:
- Hoa công tử làm sao ?
Giang Ngọc Lang ngập ngừng:
- Chẳng dám giấu Ngư huynh ... cái chỗ tiểu đệ giấu Hoa công tử không được khoảng khoát cho lắm. Hơn nữa, không khí lại chẳng thông, nếu kéo dài thời gian ra, Hoa công tử sẽ ngạt thở.
Tiểu Linh Ngư lại nhảy lên choi choi, định nhào tới quật cho hắn chết liền.
Nhưng, chàng vừa dợm chân vọt đi, lại dừng, vẻ giận dữ nơi gương mặt tan biến tức khắc, đoạn chàng điểm một nụ cười, thốt:
- Giang huynh là người thông minh, hẳn phải biết cái chết của Hoa công tử không mang lại ích lợi nào cho Giang huynh cả.
Giang Ngọc Lang thở dài lượt nữa:
- Tự nhiên tiểu đệ biết rõ điều đó, bất quá ...
Hắn nhìn sững Tiểu Linh Ngư, một phút sau tiếp nói:
- Giả như bây giờ, tiểu đệ đi cứu hắn thì tiểu đệ có sự lợi ích gì ?
Tiểu Linh Ngư đáp nhanh:
- Tiểu đệ đảm bảo là Tô Anh sẽ trao thuốc giải độc cho Giang huynh ! Đó chẳng phải là một sự lợi ích sao ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười:
- Bây giờ thì tiểu đệ đã tức ngộ rồi ! Đời là mộng ảo sống lâu hay chết gấp cũng chỉ là một giấc mộng, sống lâu mộng dài, chết gấp là mộng ngắn, đã là mộng thì còn tha thiết làm gì ? Có thuốc giải cũng thế, không có cũng thế thôi, Ngư huynh ơi !
Bỗng nhiên mà hắn phát biểu sự nhận thức đó, một sự nhận thức mà nằm mộng Tiểu Linh Ngư cũng không bao giờ tưởng có được nơi hắn, chàng giật mình trố mắt nhìn hắn một lúc lâu.
Rồi chàng lẩm nhẩm:
- Ngươi có phải ... là ... Giang Ngọc Lang chăng ? Chân chánh Giang Ngọc Lang của ngày nào, như thuở nào chăng ?
Giang Ngọc Lang điềm nhiên:
- Chân giả, giả chân, cái đó có nghĩa gì, Ngư huynh ? Chung quy đời là cõi mộng, dù là chân, dù là giả, ai ai cũng chơi vơi trong cảnh mộng, khi tỉnh dậy rồi là về với lòng đất lạnh, phải chăng Ngư huynh ? Thì, chân mà làm gì, giả mà làm gì ? Chẳng phân biệt, chẳng quan hệ. Ngư huynh ơi !
Tiểu Linh Ngư cười lớn:
- Hay ! Hay ghê ! Giang huynh là một bậc đại đức chân tu kiếp trước, đầu thai lên đời kiếp này ! Một đại hòa thượng chuyển thế !
Chàng cười thêm mấy tiếng nữa, rồi ngưng cười, nghiêm sắc mặt tiếp:
- Giang huynh đã thấu ngộ huyền cơ, thì còn gì hay hơn ? Vậy ngay bây giờ chúng ta đi cứu Hoa Vô Khuyết đi !
Giang Ngọc Lang thở dài.
Hắn thở dài đến lượt thứ ba, đoạn hắn thốt:
- Tiểu đệ không còn màng đến cái xác thân này nữa, sau khi tỉnh giấc mộng đời dài dài, là cái xác thân này cũng phải thúi, phải rữa nát ... Bất quá ...
Hắn day đầu qua Thiết Bình Cô, nhìn nàng một thoáng lộ vẻ ảm đạm, tiếp luôn:
- Bất quá ... còn nàng ! Nàng dành cho tiểu đệ biết bao ân tình ! Tiểu đệ bỏ nàng lại trên cõi đời, lòng nào nở hở Ngư huynh.
Thiết Bình Cô nhìn hắn, ánh mắt si si dại dại, chẳng rõ nàng kinh ngạc hay hân hoan, tin tưởng hay nghi ngờ, bởi nàng không tưởng là Giang Ngọc Lang có thể thốt lên những lời như vậy.
Tiểu Linh Ngư vuốt một câu:
- Giang huynh nói đúng, người ta có thể dứt khoát mọi việc trên đời, song riêng về tình yêu chân chánh thì vĩnh viễn khó mà quên được ! Còn vướng nó thì con người mất cái tự chủ ít nhất cũng nửa phần. Cho nên, đã không tha thiết với cuộc sống nữa. Giang huynh cũng khó mà dứt áo ra đi trên con đường vĩnh du ! Nhưng cái ý tứ của Giang huynh ...
Giang Ngọc Lang lại thở dài:
- Trải qua cái tao ngộ nà, thật lòng tiểu đệ nguội lạnh đi nhiều, chẳng còn muốn cùng các vị nhân huynh đua chen trên giang hồ, giành những tiện nghi tối thiểu ! Có thể bảo, bao nhiêu tình cứu ân oán, tiểu đệ với một nhát đao, dứt bỏ tất cả, phó mặc cho nước cuốn, gió đưa. Tiểu đệ sẽ cùng nàng tìm một chốn thâm sơn, cùng cốc, vắng bóng thế nhân đếm chuỗi ngày thừa, cùng nàng vĩnh viễn hưởng thanh nhàn dưỡng cái tâm trong cái đạo ! Tuy nhiên ...
Hắn nhếch nụ cười khổ, tiếp:
- Tiểu đệ dù có ý đó, song nghĩ lại trước kia từng làm nên bao nhiêu lỗi lầm, lòng tiểu đệ xốn xang, bứt rứt vô cùng. Đành rằng tiểu đệ biết rõ Ngư huynh khoan hồng, đại độ, nhân hậu, song sự tha thứ của Ngư huynh vẫn không làm cho tiểu đệ nhẹ điểm tủi thẹn ...
Tiểu Linh Ngư chính sắc mặt:
- Người ta nói, buông con dao giết người xuống đất là cầm như rửa chân mà nhảy lên tòa sen, tiểu đệ khâm phục Giang huynh không hết, lẽ nào còn cố chấp mà dồn nhau vào đoạn đường cùng ? Tiểu đệ không thể đeo đẳng tạo phiền phức cho Giang huynh khi Giang huynh quyết tâm hồi đầu hướng thiện.
Giang Ngọc Lang thở ra:
- Chẳng phải tiểu đệ có lòng nghi hoặc chi Ngư huynh, bất quá ...
Tiểu Linh Ngư mỉm cười :
- Bất quá, dưới gầm trời này, ai ai cũng biết Tiểu Linh Ngư chẳng phải là một người quân tử, và đương nhiên chaẳng phải là một lời nói suông của Tiểu Linh Ngư !
Phải vậy chăng Giang huynh ? Tiểu đệ không trách chi Giang huynh nếu Giang huynh có nghi ngờ. Nhưng, muốn cho Giang huynh tin tưởng, tiểu đệ phải làm sao đây ?
Giang Ngọc Lang trầm ngâm một lúc:
- Ngư huynh là bậc thấy xa, hiểu rộng, nghe nhiều, hẳn cũng biết trong các loại thần dược có thứ mang tên là Nữ Nhi Hồng chứ ?
Tiểu Linh Ngư biến sắc, song lập tức cười tươi:
- Những tiếng khen đó, Giang huynh cất lại đi, dành lại mà dùng với người khác, tiểu đệ không dám tiếp nhận đâu. Bất quá nhận một lần, hiển nhiên tiểu đệ có nghe người ta nói đến loại dược thảo Nữ Nhi Hồng thôi.
Thiết Bình Cô động tính hiếu kỳ hỏi:
- Nữ Nhi Hồng là thứ cỏ chi ?
Tiểu Linh Ngư giải thích:
- Nữ Nhi Hồng là loại dược thảo cực độc, sanh sản tại những chỗ ẩm thấp, ai ăn lầm thứ cỏ đó thì trong vòng năm ngày trở lại sẽ có chứng bịnh quái dị phát sanh. Nó mường tượng một thứ rau mà người ta thường dùng, cho nên ít ai phân biệt được. Cũng may nó không sanh sản nhiều, do đó mà từ xưa đến nay rất ít người trúng độc vì nó.
Thiết Bình Cô trố mắt:
- Chứng bịnh gì mà gọi là quái dị ?
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Bịnh đó lúc phát, chẳng có chi lạ, bất quá người mắc bịnh cảm thấy buồn ngủ, tinh thần hoảng hốt, giống như cái chứng tương tư ấy mà ! Nếu cách vài tháng mà không ăn cái thức cỏ Ác Bà Thảo thì cái chứng bịnh đó phát triển trầm trọng hơn. Rồi ngoài một năm, chứng đó trở thành kinh niên không còn cách gì chữa trị cho dứt.
Chàng cười khổ, tiếp luôn:
- Ác Bà Thảo khắc chế được Nữ Nhi Hồng, các vị có thấy là danh xưng ngồ ngộ không ?
Cái tên nghe hay quá, Thiết Bình Cô thích thú vô cùng, nhưng nghĩ đến chất độc của dược thảo, nàng lại giữ mình. Niềm thích thú tan biến ngay.
Tiểu Linh Ngư tiếp luôn:
- Trong trường hợp này mà Giang huynh bỗng nhiên đề cập đến Nữ Nhi Hồng, hẳn là muốn cho tiểu đệ vướng phải bịnh tương tư ?
Hết sức giản dị, thản nhiên, Giang Ngọc Lang gật đầu:
- Phải đó, Ngư huynh.
Hồ Dược Sư có cảm tưởng là Giang Ngọc Lang nổi điên bất ngờ. Cái sự yêu cầu của hắn hoang đường không thể tưởng nổi, nếu mà Tiểu Linh Ngư đáp ứng, ăn cái thứ Nữ Nhi Hồng đó, thì đúng là chàng còn điên hơn Giang Ngọc Lang gấp mấy phần.
Tiểu Linh Ngư mỉm cười :
- Của quý như vậy, làm sao trong nhất thời Giang huynh tìm ra mà bảo tiểu đệ ăn ?
Giang Ngọc Lang đáp:
- Nếu tiểu đệ đi tìm ở khắp bốn phương trời, vị tất trong năm ba năm mà tìm được ? May mắn thay, nhân một lúc bách bộ quanh vùng này, tiểu đệ phát hiện ra ! Nếu Ngư huynh đáp ứng thì tiểu đệ sẽ đến chỗ đó, đào lên cho Ngư huynh dùng.
Thiết Bình Cô kêu lên thất thanh:
- Ngươi điên rồi sao ? Làm gì mà ngươi nói được những tiếng đó chứ ? Trong thế gian có ai đáp ứng sự yêu cầu của ngươi ?
Giang Ngọc Lang không quan tâm đến nàng, cứ từ từ tiếp:
- Hẳn Ngư huynh biết, Ác Bà Thảo cũng là loại dược thảo hiếm có như Nữ Nhi Hồng, song nếu chúng ta chịu phí công phu trồng nó, thì cũng có mà dùng. May mắn luôn cho tiểu đệ là biết cách trồng Ác Bà Thảo.
Tiểu Linh Ngư chớp mắt chưa vội đáp.
Giang Ngọc Lang tiếp luôn:
- Sau khi sự việc nơi đây dứt khoát rồi, tiểu đệ lập tức ra đi tìm nơi ẩn cư như đã trình bày cùng Ngư huynh, chuyên tâm trồng loại Ác Bà Thảo đó, nếu Ngư huynh còn lo nghĩ đến sự an toàn của mình, còn muốn sống mạnh khỏe, thì hẳn là phải bảo vệ cho tiểu đệ được an toàn.
Hồ Dược Sư lúc đó mới biết kế hoạch của Giang Ngọc Lang, với cách ấy hắn uy hiếp Tiểu Linh Ngư rõ ràng, trừ khi Tiểu Linh Ngư không muốn sống khỏe, mới dám tin hắn mà gây phiền phức.
Nhưng, kế hoạch của Giang Ngọc Lang đem ra còn khờ, còn non quá chừng, Hồ Dược Sư thầm tức cười cho hắn, nghĩ:
- Ngươi tưởng Tiểu Linh Ngư là một ngốc tử à ? Đổi lại là ta, giết ta chết, ta cũng không đáp ứng sự yêu cầu quái dị của ngươi ! Hà huống Tiểu Linh Ngư mà ai ai cũng ngán sợ cái tánh giảo quyệt ?
Tiểu Linh Ngư cứ chớp mắt.
Một lúc sau, chàng bật cười hì hì thốt:
- Giang huynh không đủ tin nơi tiểu đệ, thì làm sao tiểu đệ tin Giang huynh được ? Làm sao tiểu đệ dám chắc là Giang huynh vì tiểu đệ mà chuyên tâm trồng cái thứ Ác Bà Thảo đó cho tiểu đệ dùng ? Và chắc gì có Ác Bà Thảo cho tiểu đệ đưa vào miệng.
Giang Ngọc Lang thở dài:
- Tiểu đệ trúng độc như thế này, Ngư huynh muốn giết thì có khó khăn chi đó !
Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Giả như tiểu đệ không tin được Giang huynh ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười :
- Ngư huynh nói thế chứ, nếu muốn tìm tiểu đệ, dù cho tiểu đệ ẩn trốn tận phương trời góc biển nào, Ngư huynh vẫn tìm ra được như thường.
Là con người thông minh, Tiểu Linh Ngư hỏi mấy câu hết sức ngây ngô, Giang Ngọc Lang lại đáp hết sức khéo, đáp như thế có khác nào chẳng đáp ?
Dù vậy, Tiểu Linh Ngư cũng tin.
Nhưng, chàng còn hỏi thêm:
- Tiểu đệ ăn Nữ Nhi Hồng rồi, Giang huynh đi cứu Hoa Vô Khuyết.
Giang Ngọc Lang cười nhẹ:
- Nếu tiểu đệ thất tín, Ngư huynh có thể tùy thời tùy khắc, sát hại tiểu đệ.
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Được rồi ! Tiểu đệ đáp ứng !
Tiểu Linh Ngư cuối cùng vẫn đáp ứng sự thỉnh cầu của Giang Ngọc Lang.
Cái điều mà chẳng một ai đáp ứng, chàng lại đáp ứng ! Cái điều mà ai ai cũng đoán là chàng không thể không làm, thì chàng lại không làm. Ngược lại, việc mà ai ai cũng nghĩ là chàng phải từ chối thì chàng lại chấp nhận !
Hoang đường thật !
Đúng là hoang đường, mà lại hoang đường một cách đáng buồn cười !
Trừ Tiểu Linh Ngư ra, có lẽ trên đời này chẳng còn ai làm chuyện như thế được !
Hồ Dược Sư sững sờ.
Y nhìn đăm đăm Tiểu Linh Ngư, thầm nghĩ:
- Điên ! Hắn điên rồi ! Thì ra, hắn chỉ là một gã điên ! Ai cho rằng hắn thông minh, thì thật là lầm ! Lầm to ! Hoặc giả những kẻ thông minh lắm lúc biến thành điên, nếu có trường hợp đó thì đúng là trường hợp của hắn hiện tại !
Thiết Bình Cô cũng sững sờ như Hồ Dược Sư.
Cũng như Hồ Dược Sư, nàng không nói được tiếng nào, chỉ nhìn lom lom Tiểu Linh Ngư, tự hỏi chàng có điên hay không.
Đúng như hắn nói, Giang Ngọc Lang đào lên 1cọng Nữ Nhi Hồng.
Và đúng như chàng đã hứa, Tiểu Linh Ngư tiếp lấy, ăn liền.
Chàng đưa tay áo quẹt ngang miệng rồi bật cười lớn, thốt:
- Tuyệt diệu ! Tuyệt diệu ! Không ngờ cái thứ Nữ Nhi Hồng này lại có hương vị tuyệt vời ! Bình sanh ta chưa ăn thứ cỏ rau nào mà thơm mà dịu như nó !
Giang Ngọc Lang mừng không tưởng nổi.
Tuy nhiên, hắn giấu niềm vui, buông tiếng thở dài lý luận:
- Phần đông tuyệt đại giai nhân đều là nguồn họa khuynh thành, khuynh quốc, nhưng vật tuyệt độc thì lại là thứ có mỹ vị rất hiếm có trên đời. Chỉ có thứ lương dược
mới có mùi hôi vị đắng ! Hôi và đắng cứu mạng người, còn thơm và dịu thì hại mạng người !
Tiểu Linh Ngư nắm tay hắn, tiếp:
- Giang huynh nói chí lý ! Cũng như, những lời dễ nghe phần nhiều là những lời lừa dối người. Mà thôi, bỏ đi những lý luận đó, mất thì giờ lắm. Giang huynh ơi ! Chúng ta đi cứu người gấp đi !
Ngôi thạch thất được dựng lên tại một địa điểm hoang vu cô tịch lắm rồi, càng cô tịch hơn là ngôi nhà lại chẳng có người ở.
Rời nơi cô tịch đó, Giang Ngọc Lang đưa Tiểu Linh Ngư đến một nơi cô tịch khác.
Nơi khác, ngoài cái sự cô tịch ra, còn là một chỗ hiểm trở phi thường. Vừa đi, hắn vừa giở cái chứng gian trá của hắn, chốc chốc hắn lại thở hổn hển, chốc chốc lại ngã xuống.
Chẳng những thế, đôi chân hắn run cực độ.
Tiểu Linh Ngư nóng nảy hết sức, cuối cùng đành bế hắn lên mà đi tới. Chàng bảo:
- Nơi đó là đâu ? Giang huynh cứ nói, tiểu đệ mang Giang huynh đi, như vậy mới tranh thủ thời gian được.
Giang Ngọc Lang lắc đầu:
- Làm phiền Ngư huynh quá, tiểu đệ đâu dám ?
Tiểu Linh Ngư gượng cười :
- Chẳng sao đâu, Giang huynh có nặng bao nhiêu đâu mà ngại ! Tiểu đệ ẩm dễ dàng !
Giang Ngọc Lang cười hì hì:
Nói vậy chắc Ngư huynh nặng lắm ? Và như vậy thì từ nay tiểu đệ làm sao bế Ngư huynh nổi ?
Thiết Bình Cô dậm chân:
- Ta van cầu hai ngươi đừng đấu khẩu nữa !
Giang Ngọc Lang thản nhiên:
- Ta làm sao dám cãi lại Ngư huynh ? Bất quá ...
Bỗng, hắn ngưng câu nói, rồi đưa tay chỉ ra phía trước, tiếp:
- Ngư huynh có thấy cái động đó chăng ?
Tiểu Linh Ngư nhìn theo tay hắn.
Chàng nhận ra có một cái động đen đen ở khoảng giữa vách núi, rêu phủ xanh rì.
Nơi cửa động có một tảng đá nhú ra, mường tượng một tòa tiểu đình bên ngoài cửa sổ.
Chàng chớp mắt mấy lượt, đoạn hỏi:
- Giang huynh giấu Hoa Vô Khuyết trong đó ?
Giang Ngọc Lang gật đầu:
- Nơi đó cũng được lắm chứ !
Tiểu Linh Ngư lại hỏi:
- Tại sao Giang huynh không lấy đá lấp miệng hang ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười :
- Hoa công tử không còn khí lực nhích nửa bước chân, tiểu đệ có sợ y trốn đi đâu được mà phải bít miệng hang ?
Bỗng Tiểu Linh Ngư trừng mắt, quát lớn:
- Miệng hang không lấp kín thì làm gì hắn chết ngộp được ?
Giang Ngọc Lang không biến đổi thần sắc, đáp:
- Có thể y không ngạt thở mà chết, song những hang vắng vẻ tại vùng núi non thường là nơi rắn rết độc, hoặc ác thú trú ẩn, thì ...
Hắn chưa dứt câu, Tiểu Linh Ngư vẫn còn ôm hắn bèn nhún chân nhảy vọt lên.
Giang Ngọc Lang vội kêu:
- Ngư huynh có thể buông tiểu đệ xuống, cho tiểu đệ xem lại có đúng là cái động đó hay tiểu đệ lầm ...
Tiểu Linh Ngư buông hắn rơi xuống, hắn không dám gượng đứng, cứ để cho thân hình lăn đi, hắn lại đưa tay chịu lại cho cái trớn không nhanh, đến cửa hang rồi, nhìn vào trong, chợt hắn thét lên:
- Hoa công tử ! Tiểu đệ đến cứu công tử đây ! Công tử có nghe tiểu đệ gọi chăng ?
Chỉ có tiếng dội vọng ra, không tiếng đáp lại.
Giang Ngọc Lang cau mày, gọi tiếp:
- Hoa công tử ! Công tử làm sao thế ? ... Tại sao ...
Tiểu Linh Ngư dậm chân, lôi Giang Ngọc Lang ra phía sau chàng, rồi tự mình mọp xuống, giương mắt nhìn vào trong.
Lòng hang tối quá, chẳng trông thấy chi cả.
Giang Ngọc Lang hỏi:
- Ngư huynh có thấy Hoa công tử chăng ?
Tiểu Linh Ngư gằn giọng:
- Ngươi định giở cái trò gì đó, hả tiểu tử ? Tại sao ...
Chàng chưa dứt câu, một đạo kình lực từ phía hậu cuốn tới, bốc chàng quăng luôn vào hang, như chiếc lá rơi ...
Mới đó đi không vững, thở không nổi, giờ đây Giang Ngọc Lang trở thành con hổ, hắn tung một ngọn cước đá bắn Tiểu Linh Ngư bay xuống hang, nhưng đồng thời hắn kêu lên kinh hoàng:
- Ngư huynh ... Tiểu Linh Ngư ....
Tiểu Linh Ngư không đáp.
Một phút sau, có tiếng binh vọng ra ngoài.
Rơi từ miệng hang xuống, mất một phút vật rơi mới chạm đáy, đủ biết đáy hang sâu đến đâu !
Tiếng bình vang lên, vừa âm u vừa rùng rợn.
Giang Ngọc Lang ngẩng mặt lên không, bật cười lớn:
- Tiểu Linh Ngư ! ... Tiểu Linh Ngư ! ... Chẳng thể nào ngươi hiểu nổi Giang Ngọc Lang ! Không, ngươi không thể hiểu nổi ta, cuối cùng ngươi cũng bị ta lừa.
Thiết Bình Cô ở bên dưới tảng đá, việc gì xảy ra bên trên nàng chẳng biết chi cả.
Bây giờ nghe Giang Ngọc Lang bật cười đắc ý, nàng kinh hãi, cao giọng hỏi:
- Ngươi đã làm gì Tiểu Linh Ngư ?
Giang Ngọc Lang còn cười vang:
- Thực sự ngươi quan tâm đến Tiểu Linh Ngư hay ngươi vì ta ?
Thiết Bình Cô thét:
- Nhưng ... ngươi không thể ...
Giang Ngọc Lang hỏi:
- Không thể làm sao ?
Thiết Bình Cô run run giọng:
- Ngươi giết hắn rồi phải không ?
Giang Ngọc Lang cười gằn:
- Ta không giết hắn, dễ thường ta để cho hắn sống đặng hắn giết ta à ?
Thiết Bình Cô vừa sợ vừa giận, rít lên:
- Ngươi chẳng đã ăn năn cải quá rồi sao ? Ngươi chẳng muốn cùng ta an hưởng những ngày thừa nơi thanh tịnh sao ? Tại sao ngươi ...
Nàng vừa rít, vừa tìm cách lên trên tảng đá, toan nhảy lên, song nhớ lại chỉ mặc có một chiếc áo của Hồ Dược Sư, áo che phần trên chứ không che phần dưới, nhảy lên như vậy thì người trên chẳng thấy gì, còn người dưới thì thấy trọn vẹn phần hạ bộ của nàng.
Mà Hồ Dược Sư cũng có mặt ở bên dưới, con mắt của y chẳng phải vừa như thế, làm sao nàng dám nhảy ?
Nàng lo sợ Hồ Dược Sư nhìn trộm, nhưng chỉ là lo hão sợ huyền, bởi Hồ Dược Sư đâu còn tâm trí nào nghĩ đến cái việc đó ?
Y đang chết điếng trước cái nạn của Tiểu Linh Ngư, mãi một lúc lâu mới bừng tỉnh lại.
Y không giữ được sự tự mình, cất giọng hỏi:
- Tiểu Linh Ngư đã trúng độc của Nữ Nhi Hồng rồi, thì từ nay về sua ngươi có thể bằng vào đó mà uy hiếp hắn, ngươi muốn chi hắn phải vâng theo nấy, tại sao ngươi giết hắn ? Giết làm gì cho uổng ? Ngươi còn có chỗ dùng hắn kia mà !
Giang Ngọc Lang hỏi lại:
- Tiên sanh chưa nghĩ ra nguyên nhân sao ?
Hồ Dược Sư thở dài:
- Nếu ta đã nghĩ ra, thì còn hỏi ngươi làm chi ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười:
- Tiên sanh không nghĩ ra, mà Tiểu Linh Ngư cũng không nốt. Cho nên hắn phải mắc mưu. Cho tiên sanh biết, cọng Nữ Nhi Hồng tại hạ cho Tiểu Linh Ngư ăn đó, bất quá chỉ là một trò giả tạo thôi ! Tiên sanh hiểu rõ chưa ?
Hồ Dược Sư giật mình, thậm nhận hắn có tâm cơ qua sâu độc, thủ đoạn cao cường.
Hắn tiếp:
- Hắn tự cho mình là thông minh, hắn nghĩ trên đời này chẳng ai lừa nổi hắn. Chính cái tính tự đắc đó hại hắn, cho nên những kẻ đại thông minh có lúc mắc mưu một cách ngu xuẩn, không tưởng nổi !
Hắn bật cười ha hả, lại tiếp:
- Tiểu Linh Ngư ! Tiểu Linh Ngư ! Ngày thường, ngươi tự hào là đệ nhất thông minh trong thiên hạ, bây giờ thì hẳn ngươi đã hiểu rõ rồi, ai là kẻ thông minh nhất hạng trên đời.
Hồ Dược Sư cau mày:
- Còn Hoa Vô Khuyết ? Chẳng lẽ hắn cũng bị ngươi giết rồi.
Giang Ngọc Lang lắc đầu:
- Hắn trốn từ lâu !
Hồ Dược Sư lại giật mình lượt nữa:
- Trốn ?
Giang Ngọc Lang cười nhẹ:
- Tiên sanh cũng cho rằng Hoa Vô Khuyết ngốc luôn nữa sao ? Hắn cũng biết lừa người ta như thường, hắn cố giả vờ si si dại dại, cho các vị không đề phòng, rồi thừa cơ chuồn đi.
Hồ Dược Sư thừ người một lúc, đoạn cười khổ, hỏi:
- Thế còn Bạch Sơn Quân ?
Giang Ngọc Lang đáp:
- Lúc đó bịnh chứng của tại hạ phát tác cực kỳ lợi hại, làm cho tại hạ dở mê dở tỉnh, chẳng thấy cái gì rõ rệt, mường tượng là Bạch tiền bối đuổi theo Hoa Vô Khuyết thì phải.
Hồ Dược Sư ngẩng đầu lên, hỏi luôn:
- Và bây giờ ? Bệnh của ngươi ...
Giang Ngọc Lang cười hì hì:
- Có những thứ độc dược lợi hại, song chất độc càng lợi hại thì lại càng chóng tiêu tan !
Hồ Dược Sư vụt nhảy lên choi choi, rồi kêu ầm ĩ:
- Nguy ! Không xong cho ta rồi ! Chất độc trong người của ta chưa tiêu tan, ta phải theo Tiểu Linh Ngư xuống hang yêu cầu hắn trao cho thuốc giải !
Giang Ngọc Lang cười lạnh:
- Vậy càng hay ! Tiên sanh cứ xuống đó mà tìm hắn !
Vừa cười, vừa thốt, hắn cũng vừa xuất thủ.
Hồ Dược Sư vừa phi thân lên tảng đá, chưa kịp đáp xuống, đúng lúc Giang Ngọc Lang vung tay ra, hất y văng luôn vào hang.
Nhìn cái cảnh đó, Thiết Bình Cô như mất thần.
Giang Ngọc Lang muốn biểu diễn một ngón nghề, tung mình lên không, lộn người đi mấy vòng, rồi đáp xuống cạnh nàng, nhẹ nhàng như cánh bướm.
Hắn cười hì hì, hỏi:
- Ngươi thấy chưa ? Ta cũng khá đấy chứ !
Thiết Bình Cô buông lơ lửng:
- Thấy ! Ngươi khá lắm !
Giang Ngọc Lang lại cười :
- Có một người chồng khá như vậy, chẳng lẽ ngươi cao hứng ?
Thiết Bình Cô không đáp, vụt xoay mình, phóng chân chạy đi liền.
Giang Ngọc Lang phi thân lướt tới vụt qua mặt nàng, quay mình chận lại, cười hì hì, hỏi:
- Ngươi định làm gì ? Lâu lắm rồi chúng ta không có dịp thân cận nhau, luôn luôn bị cái bọn đó ám mãi, phần thì ta mang bịnh. Bây giờ chỉ có hai chúng ta thôi, mà ta thì cũng khỏi bịnh rồi, đúng là cái lúc hưởng khoái lạc, bù trừ những lúc nhịn thèm nhịn khát, sao ngươi nỡ bỏ ta mà chạy đi ?
Thiết Bình Cô cười lạnh:
- Muốn đã thèm đã khát thì cứ đi tìm kẻ khác mà hưởng khoái lạc. Ngươi là bậc thông minh, võ công siêu việt, đáng mặt đại anh hùng, ta thấp hèn quá, với không tới đâu !
Giang Ngọc Lang lại cười :
- Ta còn tìm ai nữa chứ ? Tìm ai ? Ta chỉ thích có mỗi một mình ngươi thôi !
Hắn vòng qua hông nàng, ôm nàng vào lòng, hôn vào má nàng.
Thiết Bình Cô vùng vẫy, song hắn ôm cứng quá, không làm sao thoát khỏi vòng tay của hắn.
Nàng dậm chân, gắt:
- Ngươi có buông ta ra hay không ?
Giang Ngọc Lang cười híp mắt:
- Ta không buông ! Nhất định không buông ! Ngươi đánh chết ta cũng không buông, thật đấy !
Hắn làn tay dưới áo của Thiết Bình Cô.
Nàng vẫn còn vùng vẫy, nhưng kháng lực yếu dần, yếu dần, rồi lệ thảm từ từ trào mi, lăn dài xuống má.
Nàng run giọng thốt:
- Buông tay đi, nghe ta hỏi đây này !
Giang Ngọc Lang cười nhẹ:
- Thì cứ hỏi, ta làm gì mặc ta, ta có bịt miệng ngươi đâu mà bảo ta buông tay chứ ?
Thiết Bình Cô hỏi liền:
- Ngươi hại chết Tiểu Linh Ngư, như vậy chưa vừa lòng sao mà còn hại luôn Hồ Dược Sư ?
Giang Ngọc Lang hỏi lại:
- Thật sự ngươi không biết tại sao ?
Thiết Bình Cô hừ một tiếng:
- Không biết nên ta mới hỏi chứ ! Biết thì còn hỏi làm gì cho mỏi miệng ?
Giang Ngọc Lang đáp:
- Ta thấy tiểu tử đó say mê ngươi, ta muốn điên lên, hận là không đập chết được hắn ngay lúc đó !
Thiết Bình Cô trố mắt:
- Ngươi giết hắn ... chỉ vì ta ?
Giang Ngọc Lang mỉm cười :
- Chẳng biết tại sao, hể trông thấy ai nhìn ngươi là lòng ta sôi sục lên liền. Ta tức uất đến có thể chết đi được đó. Hà huống hắn có ý muốn chiếm cho được ngươi ! Kẻ nào chạm đến làn da ngươi, kẻ đó phải chết với ta !
Bàn tay của hắn còn lợi hại hơn cái miệng của hắn. Lời nói đó có thiếu nữ nào nghe mà chẳng mê ? Mê lời nói rồi, lại còn mê luôn với những xoa nắn phụ họa bên trong lớp áo.
Thiết Bình Cô thở dài:
- Ta cứ tưởng chỉ có nữ nhân mới ghen thôi ! Không ngờ ngươi cũng ghen, mà lại ghen độc, ghen ác !
Giang Ngọc Lang nghiêm giọng:
- Có yêu mới có ghen, càng yêu nhiều càng ghen nhiều !
Rồi hắn cười, tiếp luôn:
- Tại ta đấy, ai bảo ta yêu say yêu mê ngươi làm chi !
Thiết Bình Cô mát bụng quá chừng. Vẻ giận dỗi nơi gương mặt tan biến mất.
Mặt nàng lại ửng hồng, giọng nàng run run, cơ thể cũng run run luôn.
Lần này, hiển nhiên là chẳng phải vì giận mà nàng run nữa rồi !
Giang Ngọc Lang kề miệng bên tai nàng thì thào mấy tiếng.
Mặt nàng đỏ hơn, đầu nàng lắc lắc, nàng thốt nhanh:
- Không được ! Không được ! Không thể ở ngay tại chỗ này được !
Giang Ngọc Lang cười gợi:
- Sao lại không được ? Nơi đây cũng như mọi nơi khác, tại sao lại không được chứ ?
Thiết Bình Cô lí nhí:
- Nếu bất ngờ có kẻ đi qua, trông thấy ...
Giang Ngọc Lang trấn an nàng :
- Ở đây, quỷ cũng chẳng hiện ra, làm gì có người mà mình sợ ai trông thấy ? Không sao đâu, nghe lời ta, cưng nhé ! ...
Chẳng rõ tại sao, đang ở trong vòng tay của hắn, Thiết Bình Cô vụt bay thẳng đứng lên không, đồng thời nàng rú lên kinh hãi.
Giang Ngọc Lang hoảng hồn, theo đà vọt của nàng mà nhìn lên, thấy đôi chân của Thiết Bình Cô chới với trên không, đá loạn tứ tung, còn nàng không ngừng vút lên cao, lên mãi như chiếc pháo thăng thiên.
Lên đến độ cao trừng bảy tám trượng, nàng dừng lại, rồi rơi đúng xuống một tàng
cây.
Tàng cây đó, chênh chênh ra ngoài khỏi sườn núi, cây chênh, sườn dốc, mường tượng một chiếc cần câu, từ trên trông thấy rõ chảng ba ở giữa thân cây và tàng.
Thiết Bình Cô rơi xuống, tà áo dắt ngang chảng ba, móc nàng tại đó, lủng lẳng cái thân thể trần truồng.
Giang Ngọc Lang không hiểu nổi tại sao Thiết Bình Cô lại vọt lên không rồi bị treo tại đó.
Hắn cao giọng gọi:
- Ngươi cứ nhảy xuống, ta ở dưới này hứng cho, chẳng rơi xuống đất đâu mà sợ.
Thiết Bình Cô mường tượng quá khiếp đến mất hồn mất vía, không nói năng, không động đậy, mặt xám xịt, mắt đứng tròng.
Như vậy, nàng còn nghe Giang Ngọc Lang nói gì được ?
Nàng còn trông thấy Giang Ngọc Lang gì được ?
Giang Ngọc Lang nhận ra nàng hướng mắt về một phía, chừng như ở phía đó có một hấp lực thu hút nàng rất mạnh, nếu tà áo không quấn vào chảng ba cây giữ nàng lại, hẳn nàng đã bị hút đi mất về phía đó rồi.
Lấy làm lạ, hắn nhìn theo.
Bất giác, hắn giật mình, ở phía đó chẳng rõ xuất hiện từ lúc nào, một người vận áo trắng, bỏ tóc xõa dài, đang đứng bất động.
Tà áo trắng phất phơ theo gió, nhưng con người thì bất động, trông như một chiếc áo treo nơi một trụ gỗ.
Nơi mặt, có một chiếc nạ bằng gỗ.
Hiển nhiên, Thiết Bình Cô bị người đó dùng một môn công kỳ diệu hất lên cao, rồi buông rơi xuống tàng cây.
Và cách buông rơi nàng cũng phải được tính toán rất kỹ, nàng mới bị móc nơi chảng ba cây, lủng lẳng tại đó, chứ nếu không thì nàng đã rớt xuống sườn núi, nát thịt tan xương rồi.
Giang Ngọc Lang không đến đổi quá ngu mà chẳng nhận ra được người đó có võ công cao tuyệt, và giảo hoạt như hắn tự nhiên phải cân phần lợi hại liền.
Có đánh chết hắn, đối với những cao thủ cở đó, hắn cũng chẳng dám phản kháng.
Nhưng, dù sao thì một nam nhân đang hứng lên cao cực độ, lại mất hứng bất ngờ, nhất là cái hứng đó bị phá hủy như vậy, thì không nhiều cũng ít, nam nhân phải bất bình tức uất.
Có bất bình, tức uất thì niềm sợ hãi cũng giảm đi phần nào, huống chi hắn cũng là một tay khá ? Giả như hắn không thủ thắng nổi, vị tất kẻ kia sẽ làm gì được hắn ?
Trong phút giây phẫn uất, hắn cự nự liền:
- Ngươi có cái tật lớn quá, cái tật can thiệp vào việc người khác một cách mù quáng, chẳng cần suy lường hậu quả. Đương nhiên dám tìm đến ta mà sanh sự, thật là quỷ sứ gọi hồn ngươi rồi đó nhé !
Người áo trắng không đáp, không động đậy.
Giang Ngọc Lang càng tức uất hơn, vung tay đánh ra một chưởng.
Người áo trắng khẽ nhích cánh tay, ống tay áo phất nhẹ, bàn tay của Giang Ngọc Lang vừa bay ra, vụt trở lại ngay.
Rồi một tiếng bốp vang lên, chưởng của hắn lại đánh vào đầu hắn.
Đau quá, song hắn không mất thần trí, biết ngay mình gặp thứ dữ rồi. Tuy không thấy rõ mặt mày người đó, nhìn mới tóc đen dài của đối phương, hắn cũng đoán ra người.
Hắn cảm thấy đôi chân mềm nhũn, tợ hồ không còn kềm nổi thân thể của hắn.
Hắn run run giọng hỏi:
- Bà ... bà là Di Hoa cung chủ ?
Người áo trắng lạnh lùng:
- Ngươi xứng đáng nói lên bốn tiếng Di Hoa cung chủ sao ?
Giang Ngọc Lang nhào xuống đất, vập đầu van cầu:
- Tiểu nhân quả thật không xứng đáng nói lên mấy tiếng đó. Tiểu nhân đáng tội
chết.
Không đợi người áo trắng xuất thủ, hắn vung tay tự đánh vào mình, hắn lại tự đánh cực mạnh.
Người áo trắng lạnh lùng nhìn hắn, chẳng nói gì.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn