Giang hồ thập ác
Hồi 114
Tà Bất Thắng Chánh
Người thành công, chưa hẳn là người có hạnh phúc.
Trên đời có biết bao nhiêu nữ nhân công thành danh toại, sống trên nhung lụa, bạc vàng, nhưng tâm tình của họ là một bãi tha ma tịch mịch, hay một chiến trường náo loạn ồn ào.
Ngoại cảnh thì tươi, mà nội tâm thì ảm đạm.
Bạc được di tản đi hết rồi, thì đổ trường cũng giải tán luôn.
Hiên Viên Tam Quang nhìn quanh khung cảnh một lúc, rồi vươn vai, uốn lưng, lẩm nhẩm:
- Con mẹ nó ! Đúng là Tam Quang ! Đêm hết, người hết, bạc hết, ba cái hết ! Ta có thể ngủ ngon rồi !
Bỗng lão phát hiện ra, người chưa đi hết. Người còn lại bốn, mà hai thì nằm dài trên mặt đất, mường tượng ngủ say.
Còn hai người, đang nhìn lão, cười hì hì.
Hiên Viên Tam Quang trừng mắt, gắt:
- Sao hai ngươi chưa đi ? Chẳng lẽ lại muốn gầy sòng với ta ?
Một trong hai người đó, có vóc dáng cao hơn đồng bạn, cười nhẹ hớt đáp:
- Nếu ngươi muốn !
Hiên Viên Tam Quang hết nhìn người cao, lại nhìn người thấp.
Cả hai, chính là Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm.
Đồ Kiều Kiều cười thốt:
- Ta thì không !
Chừng như Hiên Viên Tam Quang nhận ra họ là ai, bất thình lình phóng chân chạy bay ra cửa.
Bạch Khai Tâm cau mày:
- Mỗi lần ta gặp Ác Đổ Quỷ, là ta chạy trốn ngay, sao bây giờ người chạy trốn lại chính là lão ?
Đồ Kiều Kiều đáp:
- Có lẽ lão đã làm một việc gì phi nhân đạo sao đó, nên không dám để ai trông thấy mặt mày !
Bà vừa thốt, vừa đuổi theo.
Bạch Khai Tâm cũng chạy theo bà, đồng thời thốt:
- Lão làm điều gì phi nhân phi nghĩa đễn đổi không dám nhìn mặt người ? Nếu đúng như vậy, thì việc đó chỉ đối với chúng ta, chứ lão sợ gì ai khác mà phải tránh mặt ?
Nhưng hơn mười năm mất liên lạc với nhau, lão làm điều gì không phải với chúng ta trong dịp nào được ?
Đồ Kiều Kiều thốt:
- Bởi ta kỳ quái nên nhất định đuổi theo lão, để hỏi cho biết.
Lúc đó, đêm vừa tàn, ngày chưa đến hẳn, song trên đường đã có không ít khách bộ hành.
Chẳng phải nơi đây sinh hoạt hàng ngày bắt đầu sớm, mà chỉ vì mấy hôm nay, tại địa phương có sòng bạc lạ kỳ, hàng quán mở cửa luôn đêm, và hiện tại đổ trường giải tán, con bạc tấp nập ra về, ai ai cũng tìm cái ăn, cái uống, nên vẻ nhộn nhịp bất cứ giờ phút nào cũng có, chẳng phải bắt đầu từ khi giao tiếp của đêm qua ngày.
Đồ Kiều Kiều ra đến bên ngoài rồi, trông ra trước mắt, chẳng thấy Hiên Viên Tam Quang đâu cả.
Có một số người bộ hành đang nhìn về phía tả.
Đồ Kiều Kiều nhìn theo, quả nhiên thấy Hiên Viên Tam Quang đang chạy về phía đó.
Đồ Kiều Kiều mỉm cười, thốt:
- Ngươi yên trí, thuật khinh công của lão ta dù cao cũng không cao hơn bọn mình.
Chúng ta thừa sức đuổi kịp lão.
Vừa lúc đó, Hiên Viên Tam Quang bỗng thoái hồi. Lão chạy trở lại còn nhanh hơn lúc chạy đi.
Vẻ kinh hoàng hiển lộ rõ rệt trên gương mặt lão.
Rồi lão chui vào đổ trường.
Bọn Đồ Kiều Kiều chui theo liền.
Bạch Khai Tâm mỉm cười, hỏi:
- Ngươi làm cái gì vậy ? Gặp quỷ phải không ?
Hiên Viên Tam Quang ghé mắt nhìn qua khe cửa nhìn ra ngoài, đáp:
- Phải ! Ta gặp quỷ ! Đại đầu quỷ !
Bạch Khai Tâm cười lớn:
- Ác Đổ Quỷ cũng biết sợ đại đầu quỷ nữa sao ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Ừ !
Thần sắc của lão càng phút càng khẩn trương, mặt biến sắc trắng nhợt.
Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm cùng đưa mắt nhìn nhau rồi cùng nhìn qua khe cửa.
Nơi đầu đường phía tả, xuất hiện hai người.
Người đi đầu có thân vóc cao, đôi vai rất rộng, song ốm đến lòi xương, mặc chiếc áo ngắn bằng bố màu lam, áo rộng thùng thình, lại không dày lắm, mỗi cơn gió bốc qua, thổi phồng lên, như có thể hốt luôn con người đó quăng lên nóc nhà.
Mặt nhẵn nhụi, không râu, không mày, lại mang nhiều nếp nhăn. Đôi mắt sâu hoắm, tạo cho gương mặt một vẻ cực kỳ cổ quái.
Nhưng, con người đó có một oai khiếp đối phương, ai nhìn qua cũng phải rợn mình.
Bạch Khai Tâm thốt:
- Tiểu tử đó có cái tướng mạo kỳ quái quá ! Trên giang hồ có một người như vậy, mà ta chưa thấy một lần nào, cũng không nghe ai nói đến !
Đồ Kiều Kiều cau mày, hỏi:
- Ác Đổ Quỷ, ngươi có nhận ra người đó chăng ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Không nhận ra !
Lão đang chong đôi mắt nhìn người đi sau.
Người đi sau, là Giang Biệt Hạc.
Đồ Kiều Kiều kinh ngạc, cau mày, lẩm nhẩm:
- Tại sao Giang Biệt Hạc không đi theo Ngụy Vô Nha ? Tại sao y lại đi theo quái nhân này ?
Bạch Khai Tâm đập nhẹ tay lên đầu vai Hiên Viên Tam Quang, cười hỏi:
- Thì ra ngươi không dám chạm mặt Giang Biệt Hạc ! Ngươi đã làm gì đắc tội với y ?
Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:
- Đâu phải ta sợ y ? Bất quá ta chán gặp y thôi !
Bạch Khai Tâm cười hừ hừ:
- Ta thấy chừng như ngươi có ý gì đây. Nếu ngươi không chịu nói cho ta biết, thì ta bước ra hỏi Giang Biệt Hạc ngay !
Y đảo mắt, vụt gọi to:
- Các ngươi lại đây mà xem ! Ở đây có Ác Đổ … Cái tánh lạ « tổn nhân bất lợi kỷ» của y bừng dậy, cũng may, Hiên Viên Tam Quang biết trước như thế rồi, nên vọt tới chận y, gắt:
- Ngươi nói thêm một tiếng, là ta đập ngươi vỡ sọ liền !
Bạch Khai Tâm cười khúc khích, cho rằng không cần phải nói thêm tiếng gì nữa, bởi tiếng gọi trước thừa vang đến tai Giang Biệt Hạc rồi.
Ngờ đâu, bên ngoài chẳng ai nghe y gọi cả !
Bởi đúng lúc đó, đột nhiên một con ngựa xuất hiện nơi phía hữu.
Ngựa màu đỏ, trông như một vầng lửa, ngựa chạy nhanh suýt đạp đổ một gánh mì bên lề đường.
Những người ngồi quanh gánh mì, đang ăn, kêu hoảng lên, chạy tránh.
Chính tiếng kêu của mấy người đó và tiếng vó ngựa nện đường át tiếng gọi của Bạch Khai Tâm.
Người ngồi trên ngựa là một kỵ sĩ điêu luyện, nhanh tay kềm cương cho ngựa dừng lại kịp thời, gánh mì không ngã, tô tộ không vỡ.
Bây giờ người ta mới để ý đến người ngồi trên ngựa, vận y phục đồng màu với sắc ngựa, chiếc roi nơi tay cũng đỏ luôn.
Ngựa bị kềm hãm gấp, hứ nhẹ lên, kỵ sĩ xuống đất, kỵ sĩ là một thiếu nữ có đôi mắt đẹp tuyệt vời.
Người ta nhìn nàng, nàng không ngượng, nàng không lưu ý đến ai cả, chỉ dậm chân, gắt:
- Nhanh lên chứ, chẳng lẽ ngựa của ngươi chỉ có ba chân thôi ?
Một con ngựa khác xuất hiện, người trên ngựa đáp:
- Đâu phải tiểu đệ chậm ! Chỉ tại tỷ tỷ quá nhanh !
Người đó là một thiếu niên, dung mạo tuấn tú, cử chỉ nhanh nhẹn, dáng dấp tư văn, vận y phục bằng một thứ hàng cao quý.
Thiếu nữ áo đỏ trừng mắt:
- Ai nói ta cỡi ngựa nhanh ? Ai dám nói thế ? Ngựa ta có đạp người nào chưa ?
Thiếu niên thẹn trước mặt đông người, má đỏ ửng lên lẩm nhẩm:
- Tỷ tỷ … không nhanh !
Thiếu nữ hừ một tiếng:
- Nếu ta không nhanh, thì đúng là ngươi chậm đấy !
Thiếu niên gật đầu:
- Phải ! Phải ! Tiểu đệ chậm !
Bấy giờ, thiếu nữ áo đỏ mới nở nụ cười, thốt:
- Có ngoan như vậy mới được chứ ! Thơ thơ sẽ cho ăn bằng thích, thức suốt đêm mà ăn, muốn ăn gì có nấy !
Thiếu niên đỏ mặt, cúi thấp đầu.
Người chung quanh muốn cười lắm, song chẳng ai dám cười.
Họ thấy đôi nam nữ này kỳ kỳ, nam thì bẽn lẽn như xử nữ, còn nữ thì láu táu hiếu thắng, độc đoán đến khí thương.
Nữ là Tiểu Tiên Nữ Trương Thanh, và nam là Cố Nhân Ngọc.
Tiểu Tiên Nữ cười ròn, thốt:
- Ta đã nói, hẳn nơi đây phải có cái gì cho chúng ta ăn được, ngươi không tin, bây giờ ngươi phải nhìn nhận là ta nói không sai !
Vô luận nàng nói gì, ai nhìn nàng, có ý nghĩ làm sao về câu nói, thái độ của nàng, nàng cũng chẳng cần quan tâm đến.
Cố Nhân Ngọc thẹn đến đỏ bừng hai vành tai, đáp không thành tiếng:
- Thơ thơ xem, có rất nhiều người … Tiểu Tiên Nữ trừng mắt:
- Nhiều người rồi sao ? Ngươi sợ cái gì, hả ?
Cố Nhân Ngọc không dám nói nữa, mường tượng rất sợ nàng.
Tiểu Tiên Nữ lại cười, tiếp:
- Có thể nói hôm nay là ngày tốt của Cửu liễu đầu đó ! Mà ta cũng thấy vui lây nữa ! Ta muốn ăn và uống một chầu để mừng !
Cố Nhân Ngọc không nén nổi tiếng thở dài.
Tiểu Tiên Nữ lại trừng mắt:
- Tại sao ngươi thở dài, hả ? Cửu liễu đầu có người yêu, ngươi khó chịu lắm phải không ?
Cố Nhân Ngọc cười vuốt:
- Tiểu đệ đâu … đâu có khó chịu ! Tiểu đệ … tiểu đệ … Tiểu Tiên Nữ bật cười sằng sặc:
- Ngươi không khó chịu là tốt lắm đó ! Ở đây có bàn một vài thứ ăn được, từ lâu rồi, ta không ăn các thứ đó, thành ra thèm ! Ngươi biết chứ, trừ vùng Hồ Bắc ra, không nơi nào làm được mấy món ăn khá !
Nàng thốt, nàng cười, tặt lưỡi xuýt xoa, nắm tay lôi Cố Nhân Ngọc vào một ngôi quán, cùng ngồi xuống, bỗng đứng lên, trừng mắt nhìn Giang Biệt Hạc đang ở bên kia đường, bảo Cố Nhân Ngọc:
- Ngươi xem kìa, ai đó vậy ?
Cố Nhân Ngọc nhìn theo hướng mắt của nàng, chợt biến sắc mặt, trầm giọng thốt:
- Sao y lại có mặt ở đây ?
Tiểu Tiên Nữ cười lạnh:
- Phải đấy ! Tại sao đường đường là một vị đại hiệp đất Giang Nam, lại ẩn trốn tại một địa phương nhỏ bé này ? Không lẽ y không còn dám nhìn mặt ai nữa ? Thảo nào có lời truyền thuyết trên giang hồ là y thất tung !
Nàng nói, dù cho kẻ điếc cũng nghe lọt. Dĩ nhiên, những người chung quanh nàng cũng nghe, trong số đó, những ai từng nghe danh Giang Biệt Hạc, đều quay đầu nhìn y.
Nhưng Giang Biệt Hạc thì mường tượng như không nghe gì cả, cứ cúi đầu bước đi, bước gấp, như muốn qua đoạn đường đó.
Tiểu Tiên Nữ vọt đến trước mặt y, cười nhẹ hỏi:
- Giang Biệt Hạc ! Giang đại hiệp ! Tại sao các hạ không mở miệng ? Trước kia thì các hạ vẫn nói năng được chứ, phải không ? Tôi còn nhớ là cái oai phong của các hạ không nhỏ đó mà !
Giang Biệt Hạc chẳng những không đáp, mà cũng không ngẩng đầu.
Tiểu Tiên Nữ cao giọng:
- Giang Biệt Hạc ! Ngươi đừng vờ điếc ! Vô ích ! Có rất nhiều người đang tìm ngươi để thanh toán những món nợ cũ ! Hãy đi theo ta !
Bị chận, Giang Biệt Hạc đứng lại, bất động, mặt không biểu lộ một nét cảm tình nào.
Đường đường là một đại hiệp, hiện tại y như người chết rồi.
Quái nhân đi bên cạnh chợt thốt:
- Hắn không đi theo cô nương được đâu !
Thấy dáng người, nghe giọng nói, Tiểu Tiên Nữ giật mình, hỏi:
- Tại sao ?
Quái nhân đáp:
- Tại vì y phải đi theo tại hạ.
Tiểu Tiên Nữ nổi giận:
- Đi theo ngươi ? Ngươi là cái quái gì hả ?
Theo câu nói, ngọn roi bay ra, dĩ nhiên cái đích là quái nhân.
Ngọn roi biến thành một con độc xà, xoắn tít quanh đầu quái nhân, tìm mặt mà mổ vào.
Quái nhân phản ứng chậm chạp, mường tượng khinh thường, dù cho roi có quất trúng mặt, cũng không đau, y lại nhìn ngọn roi một cách xuất thần.
Chắc chắn là ngọn roi sẽ lưu lại nơi mặt y ít nhất cũng vài lằn đỏ.
Ngờ đâu, bất thình lình, ngọn roi lại sang qua tay y, rồi ngọn roi đó lại gãy thành mười mấy đoạn, rơi lộp độp xuống mặt đường.
Còn Tiểu Tiên Nữ thì lảo đảo thân hình, chân chập choạng, lùi dần, lùi dần đến sát Cố Nhân Ngọc.
Cuối cùng nàng ngã, Cố Nhân Ngọc kịp thời hứng nàng vào lòng.
Người ngoài chỉ thấy roi gãy từng đoạn, chỉ thấy nàng ngã chứ không ai thấy quái nhân xuất thủ.
Đến cả Tiểu Tiên Nữ là người trong cuộc cũng không hiểu sự tình diễn tiến như thế nào. Nàng chỉ cảm thấy một đạo kình lực kỳ dị truyền theo roi, xâm nhập vào người nàng, như một làn sét.
Gặp một tay võ công cỡ đó, nếu là một người nào khác, dù không chết khiếp cũng chẳng dám xuất thủ báo hận.
Song Tiểu Tiên Nữ vốn tánh quật cường, chẳng biết sợ, chỉ biết giận, huống chi từ lúc dấn bước giang hồ, chưa hề bị nhục bại như lần này.
Cố Nhân Ngọc thì không như nàng, biết cân phân lợi hại, thấy đối phương cao cường quá, toan thấp giọng khuyên nàng nhịn đi, ngờ đâu, hắn chưa mở miệng, Tiểu Tiên Nữ đã lồng lên rồi.
Hai tay rẽ ra, hai thanh kiếm nằm gọn trong tay nàng.
Trong quán ăn, thực khách ngưng uống, buông đũa, đứng lên nhìn.
Có người cẩn thận hơn, xê dịch bàn ghế qua một bên, cho rộng đường đất để dễ bề quay xoay theo dõi diễn tiến.
Bởi, họ ức đoán cuộc xung đột này hẳn là phải ngoạn mục.
Song kiếm chớp lên, giao chuyển như làn điện nháng, chỉ trong nháy mắt, Tiểu Tiên Nữ đã xuất phát bảy chiêu, chiêu nào cũng tuyệt độc, nhằm vào những chổ yếu nhược của đối phương.
Có kẻ cho rằng bị cô nương này hung hăng cực độ, nhưng có kẻ lại thích nhiệt náo, mong nàng đánh bạo hơn, và quái nhân phản ứng ác liệt hơn.
Ai chết mặc ai, kẻ thứ ba chỉ cần no mắt.
Người duy nhất lo sợ, là Cố Nhân Ngọc, nhưng có lo sợ cũng bằng thừa, vì chỉ có trời mới khuyên dứt Tiểu Tiên Nữ !
Hà huống, dù hắn có can ngăn được, hiện tại cũng muộn màng rồi.
Quái nhân khẽ nạt một tiếng, không ai thấy y làm động tác nào, hai thanh đoản kiếm của Tiểu Tiên Nữ bỗng vụt khỏi tay nàng, bay đi, biến mất trong bóng đêm.
Chẳng ai biết kiếm bay hướng nào.
Nhìn qua Tiểu Tiên Nữ, khách bàng quan thấy nàng ngã vào lòng Cố Nhân Ngọc như trước.
Quái nhân trầm giọng thốt:
- Người là con cháu nhà ai ? Tại sao không xét suy phải trái ? Động một chút là hạ độc thủ được à ? Cái bọn hậu bối trên giang hồ sao mà ngông cuồng đến thế, chẳng còn giữ quy củ chút nào cả !
Tiểu Tiên Nữ mắng:
- Chính ngươi mới là hậu bối, là tiểu tử, ngươi không biết giữ quy củ ! Ngươi có biết không … Nàng không nói tiếp được tiếng nào nữa, bởi Cố Nhân Ngọc đã đưa tay bịt miệng nàng.
Tiểu Tiên Nữ nổi giận, vận toàn lực thúc cánh chõ vào bụng hắn, hắn đau quá, buông tay liền, nên nàng cũng vuột khỏi vòng tay hắn, ngã ngồi xuống đất.
Nàng ngồi y đó, đưa tay chỉ vào mũi Cố Nhân Ngọc, quát:
- Ta bị thiên hạ lăng nhục, chẳng những ngươi không bênh ta, lại còn không cho ta nói năng gì, như vậy ngươi có còn là một nam nhân nữa hay không ? Thảo nào mà thiên hạ chẳng gọi ngươi là Cố tiểu muội !
Cố Nhân Ngọc thẹn đỏ mặt, ấm ứ buông từng tiếng:
- Tiểu đệ … tiểu đệ … thực … hiện tại … Tiểu Tiên Nữ chận lời:
- Hiện tại cái gì ? Hiện tai ta mới biết ngươi lầm ngươi. Từ lâu ta cứ tưởng ngươi là một nam tử hán, một đại trượng phu, không ngờ ngươi … ngươi mềm như bún ! Ngươi làm ta thất vọng quá chừng, ta thương tâm qua chừng !
Nàng vừa thốt, vừa đổ lệ, cuối cùng thì gào lên thảm thiết.
Cố Nhân Ngọc cắn răng, bước về phía quái nhân cao giọng thốt:
- Võ công của các hạ cao minh thật, tuy nhiên tại hạ vẫn muốn thỉnh giáo.
Quái nhân trầm gương mặt, không đáp.
Cố Nhân Ngọc vụt thét:
- Chú ý ! Tại hạ xuất thủ đây !
Bình thường, hăn bẽn lẽn như xử nữ, trái lại, khi giao đấu, hắn chững chạc, trầm tỉnh vô cùng.
Một tiếng bình vang lên.
Quái nhân không né tránh, tay quyền của Cố Nhân Ngọc chạm trúng mình của y !
Tiểu Tiên Nữ ngưng khóc, mắt sáng lên, đinh ninh là quái nhân phải thọ thương.
Nhà họ Cố nổi danh về thần quyền, một đấm của Cố Nhân Ngọc hẳn phải nặng trên ngàn cân. Xem hắn thì mảnh mai như tiểu thơ khuê các, song quả đấm của hắn thừa quật ngã một con trâu, nói gì là người !
Tiểu Tiên Nữ chỉ còn thiếu có việc vỗ tay reo hò thôi.
Nhưng, nàng nhận ra, quái nhân vẫn thần sắc không biến đổi.
Mường tượng không phải y hứng quả đấm của Cố Nhân Ngọc.
Hơn thế, đấm trúng đối phưong rồi, Cố Nhân Ngọc lại loạng choạng đôi chân, cơ hồ không đứng vững.
Tiểu Tiên Nữ đổi vui thành sợ.
Quái nhân nhìn Cố Nhân Ngọc, hỏi:
- Ngươi là chi của Cố lão tứ ?
Cố Nhân Ngọc xuất mồ hôi lạnh, run giọng hỏi lại:
- Tiền bối có quen với gia phụ ?
Quái nhân hừ một tiếng:
- Ta từng nghe Cố lão tứ trị gia rất nghiêm, sao để cho ngươi hống hách trên giang hồ ? Phải biết, càng học võ công thì con người phải càng khiêm tốn chứ ? Có đâu vì vài tiếng hàm hồ mà giở võ công hiếp đáp đồng loại ? Hành vi đó là của cường đạo, vô sĩ, bất lương, chẳng lẽ gia gia ngươi quên dạy ngươi đạo lý xử thế ?
Bị mắng, Cố Nhân Ngọc không dám ngẩng đầu, không dám nói một tiếng nào.
Tiểu Tiên Nữ hét:
- Thực sự ngươi là ai ? Bằng vào đâu, ngươi giáo huấn bọn ta ?
Giang Biệt Hạc đứng một bên, bất động từ lúc đầu, không hề sợ hãi cho con người quái dị đó, lúc Tiểu Tiên Nữ và Cố Nhân Ngọc tấn công.
Mường tượng là y biết rõ, nếu cả hai xuất thủ, chỉ chuốc khổ mà thôi.
Bây giờ, y điểm một nụ cười, hỏi:
- Đến lão nhân gia mà hai vị cũng chẳng biết nữa sao ?
Tiểu Tiên Nữ trừng mắt:
- Y là ai ?
Giang Biệt Hạc thở dài, gằn từng tiếng:
- Lão nhân gia là Đại hiệp Yến Nam Thiên !
Tiểu Tiên Nữ có bao nhiêu vi vuốt đều thun lại, ý khí không bốc lên, môi không máy, lưỡi thụt luôn.
Chỉ có đôi mắt thì mở to ra, muốn nhắm lại nhưng mi mắt cứng đờ.
Cố Nhân Ngọc thì sụp mình xuống lại chào.
Trong bọn thực khác rời sòng bạc đến đó ăn uống, có kẻ biết danh của Yến Nam Thiên cũng nín thở luôn.
Yến Nam Thiên trừng giọng thốt:
- Từ nay, vĩnh viễn Giang Biệt Hạc không còn làm những việc khinh đời miệt thế, phi lý vô nhân nữa, các người không cần phải tìm hắn, thanh toán ân oán giang hồ. Đã có người làm công việc đó rồi. Hắn phải trả món nợ do hắn vay hai mươi năm về trước.
Cố Nhân Ngọc đổ mồ hôi ướt mình, liền miệng đáp:
- Vâng … vâng … Yến Nam Thiên tiếp:
- Ta mong các ngươi từ nay đừng cậy võ công hiếp đáp thiên hạ, đừng mỗi chút mỗi dùng sát thủ !
Cố Nhân Ngọc cúi đầu:
- Vâng !
Yến Nam Thiên vẫy tay:
- Các ngươi đi đi !
Bạch Khai Tâm, Đồ Kiều Kiều nấp sau cánh cửa, nghe đầu gối nhũn ra, mồ hôi lạnh đẫm ướt cả y phục.
Hiên Viên Tam Quang vốn thuộc thành phần tà, gặp chánh tất phải sợ, song không đến nổi quá sợ nhu Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm, thấy cả hai trong tình trạng đó, không nhịn được cười, hỏi:
- Sao ngươi không la lên nữa ? Nghe nói các ngươi nhốt Yến Nam Thiên trong Ác Nhân Cốc suốt hai mươi năm, ta không tin, bây giờ thì ta tin là có việc đó ! Bởi có làm nên các ngươi quá sợ như vậy !
Đồ Kiều Kiều thốt:
- Đâu … đâu có … Bà muốn chối, song lưỡi líu lại, không nói được thành lời.
Bạch Khai Tâm vọt miệng đáp:
- Việc đó do mụ ta và Lý Đại Chủy gây ra, không liên quan gì đến ta !
Hiên Viên Tam Quang cười hì hì:
- Không liên quan đến ngươi ? Thế sao ngươi lại sợ ?
Bạch Khai Tâm trừng mắt:
- Chứ ngươi thấy lão ta lại không sợ à ?
Hiên Viên Tam Quang điềm nhiên:
- Ta sợ vì bình sanh có làm mấy việc bậy, dù sợ lão, ta cũng không sợ quá độ như bọn ngươi. Việc bậy của ta không quá đáng như việc của các ngươi !
Bạch Khai Tâm bỉu môi:
- Hiếp dâm là một tội, bức người đánh bạc cũng là một tội, hai tội ngang nhau, ta hiếp dâm, ngươi ép người đánh bạc, ngươi đừng tưởng là Yến Nam Thiên rộng lượng hơn cho ngươi ! Cái danh Ác Đổ Quỷ của ngươi, còn ai chẳng nghe nói đến chứ ?
Hiên Viên Tam Quang lau mồ hôi, nín lặng.
Cả ba hy vọng Yến Nam Thiên dẫn Giang Biệt Hạc đi gấp khỏi nơi đó.
Ngờ đâu, Yến Nam Thiên muốn uống rượu, ngồi xuống bên cạnh một chiếc bàn, gọi rượu, tự châm, rồi uống.
Giang Biệt Hạc xuôi tay đứng một bên, không dám đi, không dám ngồi, thực khách cũng chẳng dám ngồi, cả bọn người trong quán cũng run lên từng chập, thừng chập.
Yến Nam Thiên thản nhiên như quanh mình chẳng có ai, cứ uống, cạn chén, rót đầy, rót xong, uống cạn, chốc chốc thở dài, phản phất nặng niềm tâm sự.
Hiên Viên Tam Quang cau mày, lẩm nhẩm:
- Tại sao Giang Biệt Hạc đi theo Yến Nam Thiên ? Kỳ quái thật !
Có ai đáp được câu đó đâu ? Ít nhất, lão ta nghĩ như vậy.
Ngờ đâu, Đồ Kiều Kiều hỏi lại:
- Thế ngươi không biết lai lịch của Giang Biệt Hạc à ?
Bà thở dài, tiếp:
- Chính ta, mãi bây giờ ta mới biết !
Hiên Viên Tam Quang trố mắt:
- Lai lịch của y ? Lai lịch gì ?
Đồ Kiều Kiều đáp:
- Nhất định y là Giang Cầm !
Hiên Viên Tam Quang cau mày:
- Gaing Cầm là ai ?
Đồ Kiều Kiều tiếp:
- Yến Nam Thiên đến Ác Nhân Cốc là cốt ý tìm Giang Cầm báo thù, vì Giang Cầm hãm hại người anh em kết nghĩa của lão là Giang Phong.
Hiên Viên Tam Quang suy nghĩ một lát:
- Giang Phong ? Cái tên nghe không lạ lắm … Đồ Kiều Kiều tiếp:
- Giang Phong là phụ thân của Tiểu Linh Ngư.
Hiên Viên Tam Quang giật mình:
- Lão muốn tìm Giang Cầm báo thù, tại sao hiện tại không giết y đi, còn dẫn y theo đường làm gì ?
Đồ Kiều Kiều thốt:
- Tại vì lão còn tìm Tiểu Linh Ngư để hắn tự tay sát hại kẻ thù.
Hiên Viên Tam Quang gật đầu:
- Lão có lý ! Tuy nhiên nếu lão không tìm được Tiểu Linh Ngư thì sao ?
Bạch Khai Tâm chen vào:
- Người như lão chỉ sợ không còn tìm gặp tiểu quỷ đó được nữa !
Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:
- Tại sao chứ ?
Bạch Khai Tâm chỉ cười, không đáp.
Chỉ vì Đồ Kiều Kiều đã len lén giật chéo áo y.
Vừa lúc đó, một thiếu niên cầm một chiếc bình đến cạnh bàn của Yến Nam Thiên ngồi xuống.
Hắn có vẻ thanh tú, khả ái, nhưng sắc mặt hắn xanh xao quá !
Hiên Viên Tam Quang kinh hãi, kêu khẽ:
- Tiểu tử đó là Giang Ngọc Lang, con của Giang Biệt Hạc ?
Bạch Khai Tâm gật đầu:
- Một điểm không sai !
Giang Ngọc Lang mường tượng không trông thấy phụ thân, mà Giang Biệt Hạc cũng chẳng nhận ra con, cả hai như người xa lạ với nhau.
Hiên Viên Tam Quang cau mày:
- Hai cha con họ giở trò gì đây ?
Đồ Kiều Kiều đáp:
- Có lẽ con định giải cứu cho cha thoát nạn !
Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:
- Tiểu quỷ đó có tài năng gì mà muốn làm chuyện phi thường ?
Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:
- Tài năng thì hắn thiếu, song quỷ kế thì hắn thừa. Đến Tiểu Linh Ngư còn phải mắc lừa hắn, nói chi kẻ khác !
Hiên Viên Tam Quang trừng mắt:
- Ta biết hắn có lắm mưu mô, song so với Tiểu Linh Ngư, hắn còn kém xa, quá xa !
Đồ Kiều Kiều không nói gì nữa.
Bà biết, giao tình giữa Ác Đổ Quỷ và Tiểu Linh Ngư rất thâm hậu, bằng cớ là lão luôn luôn bênh vực cho Tiểu Linh Ngư.
Lúc đó, bên ngoài, Giang Ngọc Lang đang kính rượu Yến Nam Thiên.
Hiển nhiên là Yến Nam Thiên không biết hắn là con của Giang Biệt Hạc, nên lão không làm khó dễ gì hắn.
Lão và hắn trao đổi nhau mấy câu, rồi lão đứng lên, cao giọng hỏi:
- Thật sự ngươi có quen Tiểu Linh Ngư ?
Giang Ngọc Lang cũng đứng lên, cười vuốt, đáp:
- Quen suông thì nói làm chi ? Tiểu bối với hắn có cái tình hoạn nạn chi giao !
Yến Nam Thiên chụp vai hắn:
- Gần đây, ngươi có gặp hắn không ?
Giang Ngọc Lang đáp:
- Hai hôm trước, bọn tiểu bối cùng uống rượu với nhau trọn một đêm !
Yến Nam Thiên hỏi gấp:
- Bây giờ hắn ở đâu, ngươi biết chứ ?
Giang Ngọc Lang trầm ngâm một chút:
- Hành tung của hắn vô định, song tiểu bối có thể tìm được hắn.
Yến Nam Thiên nhìn sửng hắn:
- Thật ?
Giang Ngọc Lang nghiêng mình:
- Dù có cái mật bằng núi, tiểu bối cũng chẳng dám nói ngoa !
Yến Nam Thiên gật đầu:
- Tốt ! Tốt ! Tốt !
Lão vui ra mặt. Lão nắm chặt vai Giang Ngọc Lang, quên buông tay.
Tuy đau thấu trời, Giang Ngọc Lang vẫn phải cười.
Giang Biệt Hạc chớp mắt, bỗng cất giọng:
- Tiểu tử đó lai lịch như thế nào, chẳng ai biết rõ ! Yến đại hiệp không nên tin lời hắn dễ dàng như vậy.
Yến Nam Thiên quát:
- Câm miệng ! Trước mặt ta, ngươi muốn nói gì thì nói sao ?
Lão trả tiền rượu, rồi nắm tay Giang Ngọc Lang bước đi.
Giang Biệt Hạc cúi đầu, lầm lũi bước theo, tuy nhiên, nếu ai tinh ý, hẳn thấy nơi khoé miệng y, ẩn ước có nụ cười.
Hồi 115
Ác Nhân Tái Hợp
Nấp sau cánh cửa, Đồ Kiều Kiều thấy rõ Yến Nam Thiên bị Giang Ngọc Lang lừa, không dằn lòng được, bật cười khan, rồi lẩm nhẩm:
- Ta biết trước, thế nào rồi Yến Nam Thiên cũng bị tiểu tử đó đưa vào tròng ! Ta đoán không sai mà !
Bạch Khai Tâm cười hịt hịt:
- Tiểu tử đó quả nhiên có thủ đoạn thật ! Con mẹ nó, hắn giả vờ khéo quá ! Yến Nam Thiên đi theo hắn, thì thật là bị quỷ ám, mất cả lý trí !
Đồ Kiều Kiều tiếp:
- Lần này thì Yến Nam Thiên đừng hòng gặp Tiểu Linh Ngư ! Vĩnh viễn lão ta không gặp Tiểu Linh Ngư, mà còn sợ tánh mạng của lão lại phải táng tận nơi tay cha con Giang Biệt Hạc !
Hiên Viên Tam Quang sững sờ đến xuất thần, bất thình lình, lão tung cửa, định xông ra.
Nhưng, Đồ Kiều Kiều đã hờm sẵn ở sau lưng lão rồi. Lão vừa xô cửa, bà liền điểm vào năm sáu huyệt đạo của lão, đoạn vác lão lên vai, quay mình vọt qua cửa sổ phía hậu, thoát ra ngoài.
Bạch Khai Tâm theo sát bên sau, vỗ tay cười, thốt:
- Không ngờ Đồ Kiều Kiều lại mê Ác Đổ Quỷ, cướp lão ta mang về làm chồng !
Ngươi phải cẩn thận nhé, làm vợ một con bạc không sướng gì đâu nhé, lúc thua sạch tiền, lão dám bán vợ luôn cho mà xem !
Hiên Viên Tam Quang vừa sợ hãi vừa phẫn nộ, song không làm sao phản ứng, dù chỉ bằng lời nói.
Đồ Kiều Kiều do ngã sau thoát đi, chạy trên nóc nhà, ra khỏi tiểu trấn, đúng lúc trời hừng sáng, nhưng trên đường vào núi, chưa có bóng người.
Bà ta phóng chân chạy như bay lên núi, chẳng rõ đi được bao lâu, khi nghe tiếng kim khí chạm đá ầm ầm vọng đến tai, bà mới thở phào.
Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi và Đỗ Sát đang phá núi, bỗng thấy Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm trở về, cả hai chạy chết, như có người đuổi gấp phía sau.
Kỳ quái hơn nữa là Đồ Kiều Kiều có đèo thêm một người.
Bọn Lý Đại Chủy lập tức dừng tay, rồi cùng chạy đón đầu bọn Đồ Kiều Kiều.
Cáp Cáp Nhi chợt cười vang, thốt:
- Ta cứ tưởng là ai ! Thì ra là Ác Đổ Quỷ ! Ha ha ! Ha ha ! Lâu quá, mới gặp lại lão này !
Lý Đại Chủy cũng cười giòn:
- Ác Đổ Quỷ ! Lâu quá mới gặp lại nhau, tại sao vừa gặp lại nhau là ngươi đeo dính mụ Đồ ? Không lẽ Đổ Quỷ biến thành Sắc Quỷ ?
Đỗ Sát cau mày:
- Việc gì đã xảy ra đó !
Đồ Kiều Kiều không đáp vội, trước hết đặt Hiên Viên Tam Quang xuống đất, đồng thời giải khai huyệt đạo cho lão ta, sau đó bà thở mệt.
Hiên Viên Tam Quang đứng lên, nhìn quanh một lượt, bật cười ha hả:
- Thì ra, bọn các ngươi cùng quy tụ nhau cả lại đây ! Quy Sơn mà có bọn rùa quạ như các ngươi, đúng là danh phù kỳ thực !
Bạch Khai Tâm cười khanh khách:
- Đồ Kiều Kiều vô duyên vô cớ, điểm huyệt ngươi, vác ngươi chạy đi rồi quăng như quăng con chó, ngươi không báo hận, lại còn cười vui, xem ra con người của ngươi, ai muốn khinh miệt cách nào cũng được.
Hiên Viên Tam Quang vốn tánh hào sảng, bỗng nhiên gặp lại rất nhiều bằng hữu cũ cùng một lúc như vầy, lòng rộn lên niềm vui, quên hết mọi việc.
Bây giờ, nghe Bạch Khai Tâm nhắc nhở, bất giác lửa giận bừng lên, nhảy vọt tới, chỉ tay vào mũi Đồ Kiều Kiều, quát:
- Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi điểm huyệt ta ? Không lẽ ta là con người dễ khinh nhất trần đời ?
Đồ Kiều Kiều hỏi lại:
- Còn ngươi, vừa rồi ngươi định chạy ra ngoài, để làm gì chứ ?
Hiên Viên Tam Quang hét lên:
- Ta làm gì mặc ta, can chi đến ngươi !
Đồ Kiều Kiều cười mỉa:
- Có phải là ngươi định mách Yến Nam Thiên, cho lão ấy đừng mắc mưu Giang Ngọc Lang phải chăng !
Ba tiếng Yến Nam Thiên vừa thoát khỏi miệng Đồ Kiều Kiều, bọn Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi và Đỗ Sát cùng biến sắc mặt, mường tượng không đứng vững.
Đỗ Sát kêu lên thất thanh:
- Yến Nam Thiên ?
Cáp Cáp Nhi tiếp hỏi:
- Ngươi ... ngươi thấy lão ta ?
Lý Đại Chủy tiếp luôn:
- Không lẽ ... không lẽ ...bệnh tình của lão lành rồi ?
Đồ Kiều Kiều đáp:
- Chẳng những lão lành bệnh mà công phu của lão phảng phất còn cao hơn trước, vừa trông thấy lão, ta chưa nhận ra ngay, nhưng khi thấy lão biểu lộ công phu thì ta không còn nghi ngờ gì nữa. Trừ Yến Nam Thiên ra, trên đời này không coó một ai có võ công cỡ đó !
Cáp Cáp Nhi run rẩy, hai hàm răng đập vào nhau cạch cạch, tiếng cười hằng ngày mất hẳn, cả tiếng nói cũng im luôn.
Lý Đại Chủy hỏi:
- Hiện tại ... lão ta ... Ở đâu ?
Bạch Khai Tâm đáp:
- Lão bị cha con Giang Biệt Hạc lừa, dẫn đi đâu đó. Nhưng Ác Đổ Quỷ lại muốn tìm lão trở về.
Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi, Đổ Sát lập tức bao vây quanh Hiên Viên Tam Quang, cả ba cùng nghiến răng, sáu mắt bắn hung quang chớp ngời.
Đổ Sát gằn từng tiếng:
- Tại sao ngươi có ý tứ đó ?
Hiên Viên Tam Quang không sợ ai khác, nhưng đối với Đỗ Sát, lão khiếp mấy phần, gượng cười đáp:
- Ta có ý tứ gì đâu ? Bất quá ta muốn lão giết cha con Giang Biệt Hạc vậy thôi !
Bạch Khai Tâm thốt:
- Đỗ lão đại ! Đừng tin lão !
Hiên Viên Tam Quang tiếp:
- Chẳng lẽ ta xúi lão đi tìm các ngươi mà gây phiền phức cho các ngươi.
Bạch Khai Tâm cười mỉa:
- Ai biết đâu được, ngươi không có ý đó ? Hơn mười năm cách biệt, con người có ít nhiều thay đổi, trong thời gian đó, ngươi đã làm gì, bọn ta không hiểu rõ, chẳng hạn, ngươi kết cấu với Yến Nam Thiên, ngươi với cao mà quên đi những bằng hữu cũ ở dưới thấp.
Hiên Viên Tam Quang nổi giận:
- Lời nói của ngươi thúi hơn phân chó ! Đỗ lão đại đừng có tin lão !
Bạch Khai Tâm cười hì hì:
- Ngươi có tật hay nhúc nhích nếu ngươi không làm điều chi bất lợi cho bọn ta, thì tại sao vừa gặp nhau là ngươi bỏ chạy ?
Hiên Viên Tam Quang thoáng biến sắc:
- Cái đó ... cái đó ...
Bạch Khai Tâm vỗ tay bốp bốp:
- Ngươi nói chứ ? Tại sao ngươi lúng túng ? Có phải là ngươi đã làm gì bất lợi cho bọn ta chăng ?
Hiên Viên Tam Quang lồng lên, hét:
- Ta không đào mồ cuốc mả tổ tông ngươi, tại sao ngươi cứ buộc quấy, vu vơ cho ta mãi ?
Bạch Khai Tâm thấy mục đích đã đạt được rồi, để mặc cho Hiên Viên Tam Quang mắng, không buồn đáp lại.
Quả nhiên, Lý Đại Chủy và Cáp Cáp Nhi cùng nổi giận, còn Đổ Sát thì trầm gương mặt lạnh, gằn mạng từng tiếng:
- Có phải là vừa rồi, ngươi trông thấy họ lại vụt chạy chăng ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Ta ... phải ! Ta có chạy đi.
Đỗ Sát hỏi:
- Tại sao ?
Hiên Viên Tam Quang ưỡn ngực, cao giọng:
- Chỉ vì ta thua sạch tiền của các ngươi !
Ai ai cũng giật mình, sững sốt.
Cáp Cáp Nhi hỏi gấp:
- Tiền của bọn ta ? Tiền gì ?
Hiên Viên Tam Quang tiếp:
- Các ngươi cũng biết, ta là Ác Đổ Quỷ nhưng ta lại thích thua hơn là ăn, ta chỉ cần trông kẻ khác vui mừng khi đánh bạc ăn, là ta khoái như chính mình ăn vậy. Các ngươi chẳng bao giờ hưởng được niềm vui đó đâu ?
Lão dừng lại một chút, đoạn tiếp:
- Trước đây mấy tháng, ta thay thế cho một vị bằng hữu, mang số bạc bảo tiêu đến Giang Nam cho Đoàn Hiệp Phi, làm cái việc đó, ta đắc tội với cha con Giang Biệt Hạc thật, song bù lại ta khai sòng bạc với Đoàn Hiệp Phi suốt nửa tháng ròng rã, ta ăn mấy mươi vạn lượng. Có số tiền lớn trong tay, ta càng sanh ngứa ngáy, muốn phủi sạch trong chốc lát thôi ...
Lý Đại Chủy cười lạnh:
- Không ngờ ngươi cũng có nhân đạo ! Một tên hiệp đạo đáng khen, cướp của bọn giàu, tiếp trợ hạng nghèo !
Hiên Viên Tam Quang tiếp:
- Ta lại mở sòng, ác thay càng đánh lại càng ăn, càng ăn ta càng bực ! Không biết phải làm cách nào cho thua hết !
Lý Đại Chủy bĩu môi:
- Muốn ăn thì khó, chứ muốn thua thì còn gì dễ bằng !
Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:
- Các ngươi không biết chi hết. Chơi bạc một cách chân chánh, ăn hay thua đâu phải do mình ! Có kẻ muốn ăn lại thua, thì người muốn thua cũng thế, kết quả trái ngược với ý muốn.
Dừng lại một chút lão tiếp:
- Rồi có một hôm, ta đến một thị trấn, khai sòng luôn hai ngày, lần này thì ta thua, trong thị trấn, ai ai cũng ăn cả, không nhiều thì ít. Ai ai cũng chơi cả, duy có một người, ngày nào cũng đến sòng, nhưng không hề tham gia cuộc đỏ đen. Hắn không chơi, ta càng ép hắn chơi, ta ép cách gì, hắn cũng không chơi. Người trong thị trấn đánh cuộc với ta, nếu ta ép được hắn là họ sẽ cúi đầu trước mặt ta. Hắn họ Lý.
Lão lại dừng, lấy hơi thở, rồi tiếp:
- Trong thị trấn lại có một quả phụ họ Đồ, suốt mười năm thủ tiết, không ai thấy bà ấy cười, trong nhà chỉ nuôi một con chó, ngoài con chó ra, bà chẳng hề tiếp xúc với một ai. Ta còn thừa lại ba vạn lượng bạc, mang hết đến trước mặt họ Lý đánh cuộc với hắn, nếu ta nói một tiếng, mà mụ họ Đồ cười, nói thêm một tiếng, mụ ta tát tay vào mặt ta, thì ta ăn, hắn phải gieo xúc xắc với ta đủ mười canh. Ngược lại, ta không chọc nổi mụ Đồ cười, đánh ta, thì ta thua, hắn sẽ ăn trọn số bạc ba vạn lượng.
Lão mỉm cười, tiếp:
- Chọc mụ Đồ cười, là một cái khó, chọc cho mụ tát tay, là một cái khó hơn. Bởi mụ ta từng giữ câu:
nam nữ thọ thọ bất thân, thì khi nào mụ chạm tay vào mặt nam nhân !
Bạch Khai Tâm hỏi:
- Gã họ Lý chịu chơi không ? Ngươi nói gì ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Gã chịu liền. Ta chờ lúc mụ Đồ xuất ngoại, đón dọc đường. Đi đâu, mụ cũng dẫn con chó theo cả. Ta bước đến trước con chó, cung cung kính kính thốt:
Ba ! Mụ Đồ giật mình, rồi bật cười. Ta lại hướng qua mụ, cung cung kính kính thốt:
Má ! Mụ đỏ mặt, vung tay tát vào mặt ta ngay.
Lý Đại Chủy gập lưng lại mà cười.
Hiên Viên Tam Quang tiếp:
- Sau đó, ta cùng họ Lý gieo xúc xắc, ta thắng luôn mười cuộc. Thoạt đầu, y đặt nhỏ, dần dần y đặt lớn, y thua sạch tiền, chưa chịu thôi, dẫn luôn ta về nhà, vơ vét tiền trong nhà lớn, đánh tiếp, lại thua, đưa ta vào nhà nhỏ, nơi đó có mấy chiếc rương to.
Đồ Kiều Kiều kêu lên thất thanh:
- Rương to ? Rương gì ?
Hiên Viên Tam Quang tiếp:
- Rương màu đen, bám đầy bụi bên ngoài, họ Lý bảo rằng có người nhờ y giữ, từ lâu y không hề mó đến, bây giờ thì bắt buộc y phải dùng đến rồi. Người ta thua bạc, dám bán vợ mà gỡ, huống hồ đồ vật của kẻ khác gởi chứ ?
Đồ Kiều Kiều hỏi gấp:
- Y thua luôn mấy chiếc rương đó ?
Hiên Viên Tam Quang gật đầu:
- Đúng vậy ! Song ta không ngờ trong rương toàn là vàng ròng, bạc trắng, ta cũng không biết những chiếc rương đó là của các ngươi, nếu bên trong các ngươi không lưu lại ký hiệu ! Nhưng, ta cần gì biết vàng bạc đó là của ai, có vốn rồi là ta mở sòng, chơi mãi, mấy trăm lượng lũ lượt ra đi suốt mấy ngày liền, còn lại bao nhiêu ta cho luôn kẻ khác làm của hồi môn. Hiện tại, ta trắng tay, không còn một đồng một chữ ! Chỉ còn lại cái mạng già này thôi !
Bọn Lý Đại Chủy năm người nghe Hiên Viên Tam Quang thuật rồi, cùng sững sờ, mặt biến sắc thành màu tro, tổ tông chết đi, họ cũng không ủ rũ bằng.
Cáp Cáp Nhi thốt:
- Thì ra, anh em Âu Dương Cóc, Âu Dương Cách không có giấu những chiếc rương tại Quy Sơn ! Chúng gởi nơi họ Lý ! Bọn ta bị lừa đau quá !
Lý Đại Chủy căm hận:
- Vô luận là ai lâm vào cảnh của chúng, cũng không thể nói ngoa ! Ngờ đâu chúng cũng dám nói như thường ! Quả thật chúng không phải là con người !
Cáp Cáp Nhi bỗng chụp cuốc xuổng quăng từng chiếc một đi xa xa, bật cười lớn:
- Thực ra chúng ta nên cảm kích Ác Đổ Quỷ mới phải !
Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:
- Cảm kích lão ?
Cáp Cáp Nhi tiếp:
- Nếu lão không nói ra, chúng ta cứ ở đây, làm cái việc khổ nhọc này, phá núi mà vào sâu, để rồi chẳng lấy được cái gì. Bây giờ chúng ta có thể nghỉ ngơi một chút !
Bạch Khai Tâm mỉa:
- Thảo nào ngươi chẳng mập ! Chỉ vì ngươi ngại nhọc hơn ai hết !
Đỗ Sát từ từ thốt:
- Thật đấy, lão Cáp nói đúng ! Nếu không có Hiên Viên Tam Quang, thì vĩnh viễn chúng ta không biết những chiếc rương đó hạ lạc nơi nào. Rồi chúng ta phải phí công truy tầm, chúng ta bồn chồn lo lắng, khẩn trương đến hơi thở cuối cùng, chết trong ấm ức.
Bạch Khai Tâm hỏi:
- Thế các ngươi có định bắt lão bồi thường chăng ?
Lý Đại Chủy mỉm cười:
- Lão đã nói, tiền thì không, chỉ có mạng ! ...
Bạch Khai Tâm tiếp:
- Nhưng thịt của lão cũng khá lắm, chẳng lẽ ngươi không tưởng nếm chứ ?
Lý Đại Chủy cười giòn:
- Cho lão vào bụng ta thế nào được ? Rủi lão cao hứng, lại rủ tim, gan, phỗi của ta gây sòng với hắn, thì ta mới làm sao ?
Y trừng mắt nhìn Hiên Viên Tam Quang hỏi:
- Tiền thì ngươi thua hết, chẳng lẽ ngươi cũng thua luôn những chiếc rương ?
Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:
- Không !
Lý Đại Chủy sáng mắt lên:
- Thế những vật đó hiện giờ ở đâu ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Ta ngại nặng, vả lại cũng chẳng dùng vào việc gì, nên đã quẳng hết xuống Dương Tử Giang rồi !
Lý Đại Chủy cùng Đồ Kiều Kiều nhìn nhau không ai nói tiếng gì !
Hiên Viên Tam Quang hỏi:
- Mất một vài lượng bạc, các ngươi không chịu nổi sao ? Ngươi mê tiền đến thế à ?
Lý Đại Chủy thở dài:
- Ngươi không hiểu gì cả ! Con người càng già càng tham tiền, biết rằng chết không mang theo được, song ai ai cũng muốn tích trữ ! Càng nhiều càng tốt !
Cáp Cáp Nhi phụ họa:
- Đúng đó ! Suốt ngày chúng ta chẳng làm gì cả, cứ đóng cửa nhà lại, nhìn tiền, đếm tiền, cũng thấy thích sống rồi !
Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:
- Ta thấy các ngươi gần đến lúc chui vào quan tài rồi đó, một con người không thích gì hết, chỉ thích tiền là cầm như đã chết nửa phần rồi.
Rồi lão tiếp:
- Nhưng, đã thích tiền như vậy, sao các ngươi không tái hành nghề trộm cướp ?
Bởi số bạc đó, cũng là do các ngươi cướp đoạt mà có kia mà !
Lý Đại Chủy chỉnh sắc mặt:
- Ngươi lại càng không hiểu chi cả ! Ác nhân có cái thân phận của ác nhân, như bọn ta đây, bây giờ trở lại làm cái việc giết người, cướp của, thì sẽ bị ngươi nhăn răng cười cho thúi đầu.
Hiên Viên Tam Quang thừ người một lúc rồi bật cười to:
- Ta không ngờ bọn các ngươi không dám làm cái việc của bọn cường đạo ! Như vậy là hết xài được các ngươi rồi ! Ta nghĩ các ngươi nên chết đi là phải hơn !
Đồ Kiều Kiều gắt:
- Câm ngươi đi ! Ai dám bảo Thập Đại Ác Nhân là những kẻ hết xài ?
Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:
- Hai mươi năm trước, các ngươi có thể là Thập Ác Nhân, nhưng trốn chui trốn nhủi trong cái hang hẻo lánh đó qua hai mươi năm dài rồi, các ngươi chỉ đáng được gọi là ngũ đại rút đầu quy, năm con rùa lớn thụt đầu thụt cổ mà thôi !
Đồ Kiều Kiều nổi giận:
- Còn ngươi, ngươi là cái quái gì chứ ? Hai mươi năm trước, bất quá ngươi được kể trong nhóm Thập Ác Nhân là vì người ta miễn cưỡng nhận ngươi cho đủ số vậy thôi !
Còn lâu lắm ngươi mới có tư cách làm một ác nhân.
Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:
- Nếu chúng ta đều chẳng đáng làm Ác Nhân, thì tại sao chúng ta không nổi hứng làm một việc tốt ?
Lý Đại Chủy hỏi:
- Việc tốt là việc gì ?
Hiên Viên Tam Quang đưa tay chỉ Hoa Vô Khuyết nằm dưới đất và Thiết Tâm Nam ở trong lồng, đáp:
- Tại sao chúng ta không phóng thích họ, cho họ cảm kích chúng ta ?
Lý Đại Chủy trầm ngâm một chút:
- Phải đó ! Chúng ta đã bị thiên hạ hận oán nhiều lắm rồi, ngẫu nhiên có được mấy người cảm kích, điều đó cũng hay hay !
Hiên Viên Tam Quang gọi:
- Đỗ lão đại ! Ý tứ ngươi như thế nào ?
Đỗ Sát lạnh lùng:
- Trái lại, họ là những kẻ sắp chết, chúng ta giết họ cũng chẳng thú vị gì.
Bạch Khai Tâm đảo ánh mắt một vòng, hỏi:
- Các ngươi muốn làm người tốt, sao không nổi hứng làm triệt để ?
Cáp Cáp Nhi bật cười ha hả:
- Chẳng lẽ một “Tổn nhân bất lợi kỷ” như ngươi cũng làm được một việc tốt nữa sao ?
Bạch Khai Tâm điềm nhiên:
- Ta làm điều bại hoại đã quen rồi, bây giờ muốn biết cái mùi vị của sự làm một việc tốt xem sao. Nếu không, khi chết đi, ta chẳng biết thế nào hồi đáp Diêm Vương !
Bạch Khai Tâm chỉ Hoa Vô Khuyết và Thiết Tâm Nam, bật cười hắc hắc, tiếp:
- Như hai người đó, chàng yêu nàng, nàng yêu chàng, chỉ vì có Tiểu Linh Ngư ở giữa, thành ra họ chưa kết hợp với nhau. Hiện tại, Tiểu Linh Ngư cầm như bất động rồi, tại sao chúng ta không tác thành cho họ nên chồng nên vợ với nhau ? Ha ha ! Còn gì tốt hơn là giúp những kẻ tình chung được mãn nguyện ?
Cáp Cáp Nhi vỗ tay cười lớn:
- Ý kiến đó hay ! Rất hay ! Chúng ta ngồi nhàn lâu quá, đâm chán ! Phải tạo một cái gì náo nhiệt, cho tâm tình cởi mở đôi chút !
Lý Đại Chủy cũng cười phụ họa:
- Hai mươi năm rồi, ta không uống rượu mừng, bây giờ ta nghe thèm quá !
Đồ Kiều Kiều chỉ Bạch Khai Tâm, cười thốt:
- Ta biết tiểu tử này không có tâm địa tốt, quả nhiên hắn còn giở cái thủ đoạn tổn nhân bất lợi kỷ luôn !
Bạch Khai Tâm hỏi:
- Làm mai đặng tác hợp cho nam nữ thành hôn, là một điều tốt nhất đời, nếu Diêm Vương biết, hẳn cũng tăng số thọ cho ta, tại sao ngươi lại mai mỉa ta ?
Đồ Kiều Kiều mỉm cười:
- Ngươi thừa hiểu, hiện tại họ đang thương tâm, người tác hợp cho họ làm việc đó, ngươi còn tổn đức hơn giết chết họ !
Bạch Khai Tâm nheo mắt, cười hì hì:
- Bây giờ thì họ thương tâm, song sau khi họ hưởng tư vị thành thân rồi họ sẽ hết thương tâm !
Lý Đại Chủy mắng:
- Cái miệng chó đó chẳng bao giờ nói được một tiếng người !
Đồ Kiều Kiều cười đáp:
- Miệng chó dùng để ăn phân chứ đâu phải để nói tiếng người ? Kẻ xấu vĩnh viễn không thể làm được một việc tốt !
Cáp Cáp Nhi khích:
- Các ngươi nói sao thì nói, ta quyết định phải cho họ thành thân với nhau mới được ! Ha ha ! Ta còn muốn tự tay thay áo hồng cho họ, tự tay rót rượu hợp cẩn cho họ giao bôi !
Lý Đại Chủy nhìn qua Bạch phu nhân, bỗng cười thốt:
- Ở đây còn một mẫu đại trùn, chúng ta cũng nên tìm cho mụ một đức phu quân !
Cáp Cáp Nhi nhìn Bạch phu nhân, rồi nhìn sang Bạch Khai Tâm, bật cười lớn tiếp lời:
- Xem ra, vị đại tẩu này có phúc khí lớn đấy, có duyên nợ với họ Bạch, lấy chồng nào cũng họ Bạch cả !
Y gật gù, tiếp luôn:
- Như vậy, mụ ta luôn luôn vẫn là Bạch phu nhân, khỏi phải thay đổi cách xưng hô chi cả.
Đồ Kiều Kiều cười, gật đầu:
- Phải đó ! Trời sanh ra họ để mà kết thành đôi vợ chồng, xứng lắm !
Bạch Khai Tâm kêu lên:
- Các ngươi ... các ngươi ...
Y dợm chân, định chạy đi.
Đồ Kiều Kiều, Lý Đại Chủy, mỗi người một bên, giữ y lại.
Đồ Kiều Kiều thốt:
- Đó là việc tốt nhất trần đời, tại sao ngươi định bỏ chạy ?
Lý Đại Chủy trầm giọng:
- Chạy đi đâu mà được với ta !
Từ lúc nghe nói đến Tiểu Linh Ngư, Hiên Viên Tam Quang nín lặng.
Bây giờ, đột nhiên lão cất tiếng:
- Ta biết, có hai người sắp thành thân, nếu các ngươi muốn, chúng ta cứ hiệp với họ mà làm cái việc vui này, được vậy, vừa khỏi mất tiền, vừa tăng phần nhiệt náo !
Đồ Kiều Kiều hỏi:
- Có phải là ngươi muốn nói đến tiểu liễu đầu Mộ Dung Cửu và Hắc bằng hữu của ngươi chăng ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Chính vậy !
Lý Đại Chủy cười lớn:
- Nhà Mộ Dung khi nào chấp nhận cho chúng ta nhập cuộc chung vui ! Ác Đổ Quỷ điên rồi chăng ?
Hiên Viên Tam Quang thốt:
- Chúng ta hà tất phải thương lượng với họ ? Cứ chờ đến giờ đến lúc là tất cả cùng ùa vào nhà to, nhập đống lại cả ba tân lang, tân nương, rồi cùng nốc rượu mừng do họ chuẩn bị sẵn, chẳng lẽ ngày lành tháng tốt, đang việc vui, mà họ sanh sự với chúng ta ? Họ phải kiêng cữ chứ !
Cáp Cáp Nhi vỗ tay hoan nghinh:
- Chủ ý đó tuyệt diệu ! Tuyệt diệu thật !
Lý Đại Chủy chép miệng:
- Ta hy vọng trên bàn tiệc của họ, có món thịt người. Lúc đó thì các ngươi ăn sơn hào hải vị, còn ta thì cứ gắp thịt người mà nhai, mà ngốn ! Nếu được vậy thì đúng là rượu vui !
Bạch Khai Tâm lạnh lùng:
- Ta hy vọng Yến Nam Thiên sẽ có mặt trong bữa tiệc đó.
Mọi người đều im bặt.
Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:
- Chắc chắn Yến Nam Thiên không đến đó uống rượu vui !
Bạch Khai Tâm bĩu môi:
- Làm sao ngươi biết được chứ ? Lão ấy có là con sâu nằm trong bụng ngươi đâu ?
Hiên Viên Tam Quang không lưu ý đến lời nói đó, cứ tiếp:
- Hiện tại, Yến Nam Thiên một lòng tưởng đến việc tìm Tiểu Linh Ngư, đâu có công phu thừa thãi đi uống rượu cưới !
Bạch Khai Tâm hừ lạnh:
- Ngươi đừng quên, muốn tìm một người, thiên hạ thường đến chốn đông người mà tìm, mà nơi nào đông cho bằng nơi có lễ cưới ? Nếu ta là Yến Nam Thiên, ta đến đó ngay !
Hiên Viên Tam Quang xì một tiếng:
- Còn ngươi, ngươi cùng đừng quên kẻ dẫn đường cho Yến Nam Thiên hiện tại là ai !
Bạch Khai Tâm gật mình, nín ngay.
Đồ Kiều Kiều mỉm cười:
- Hiện tại kẻ dẫn đường cho Yến Nam Thiên là Giang Ngọc Lang, mà Giang Ngọc Lang thì chẳng những không bao giờ đưa Yến Nam Thiên đến nhà Mộ Dung Cửu, lại còn cố kỵ đưa Yến Nam Thiên đến bất cứ nơi nào khác có đông người. Hắn sợ những bộ mặt quen lại bại hoại mưu mô hắn.
Bạch Khai Tâm hỏi:
- Nói như vậy là chỗ nào càng đông người, chỗ đó càng được an toàn ?
Hiên Viên Tam Quang đáp:
- Chỗ an toàn nhất là nhà của các cô nương họ Mộ Dung.
Đồ Kiều Kiều tán đồng ý kiến:
- Một điểm nhỏ không sai ! Không ngờ ngày nay Ác Đổ Quỷ lại thông minh hơn trước !
Cáp Cáp Nhi nhảy dựng lên:
- Nếu thế, chúng ta còn chờ gì nữa ? Đi ! Đi ngay ! Ha ha ! Trời sanh ta vốn thích náo nhiệt ! Người càng đông, ta càng thích !
Đến lúc đó, Hoa Vô Khuyết hận mình sao còn sống trên đời này !
Hắn nghĩ đến việc họ sắp làm cho hắn và Thiết Tâm Nam, mà lòng tan nát.
Và còn điều đau khổ cho hắn, lại là điều hiện tại không còn ai phá cửa động nữa.
Tiểu Linh Ngư và Di Hoa Cung Chủ chắc chắn phải bị chôn sống !
Hắn hiểu rõ, trong phút giây này, Thiết Tâm Nam còn đau lòng hơn hắn.
Hắn không dám nhìn nàng.
Thực sự thì Thiết Tâm Nam lúc đó không khóc nữa. Nguồn lệ của nàng đã cạn từ lâu.
Và hiện tại, họa Tiểu Linh Ngư bị khốn trong sơn động được sáu ngày rồi.
Họ không hy vọng sống sót sau thời gian đó ! Có lẽ họ đã chết rồi. Nếu chưa thì cũng sắp chết.
Chắc chắn phải chết.