Giang hồ thập ác
Hồi 124
Chết Sống Đều Khó
Tiểu Linh Ngư mỉm cười hỏi:
- Ngươi yêu cầu ta lấy ngươi làm vợ ?
Tô Anh cắn môi:
- Ta yêu cầu ngươi đừng để cho Hoa Vô Khuyết giết chết ngươi. Vô luận làm sao, ngươi cũng phải sống !
Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Nếu ta không thể không chết ?
Tô Anh run người:
- Nếu ngươi phải chết, ta sẽ chết theo ngươi !
Nàng để hai hàng lệ chảy dài theo má.
Rồi qua màn lệ, nàng nhìn Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Nhưng, ta đâu có muốn chết ! Ta muốn hai chúng ta cùng sống, sống đủ trăm năm, đủ ngàn năm, chúng ta sống trong niềm vui vô tận !
Tiểu Linh Ngư nhìn nàng, ánh mắt trìu mến.
Tô Anh tiếp:
- Chỉ cần ngươi sống được thôi, vô luận phải làm gì, ta cũng sẵn sàng làm !
Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Nếu ta bảo ngươi chết ?
Tô Anh đáp nhanh:
- Chết mà cứu được ngươi, ta chết liền !
Tiểu Linh Ngư ôm nàng vào lòng, cất giọng ấm dịu:
- Ngươi yên trí ! Chúng ta không chết đâu ! Chúng ta còn sống, sẽ sống lâu dài !
Nhìn ra ngoài trời, hắn vụt cười khan, tiếp:
- Ít nhất, chúng ta cũng còn được một ngày sống vui. Tại sao chúng ta nghĩ đến cái chết ?
Một ngày vui tuy ngắn, nhưng cũng quá đủ cho cả hai, khi họ thật lòng yêu nhau.
Họ có thể tạm quên những điều bi ai thống khổ.
Đêm xuống lâu rồi.
Khắp bốn bề là núi non, đêm núi vô cùng tịch mịch. Giữa chốn tịch mịch bao la, một ngôi cổ miếu sẽ là một địa điểm lý tưởng cho những kẻ lỡ độ đường.
Nhưng đối với Hoa Vô Khuyết, cái tịch mịch là điều khó chịu nhất, ít ra cũng trong hiện tại !
Mường tượng có nhiều người đều dừng chân lại nơi này, những người đó là Thiết Chiến và nhóm bằng hữu, là chị em Mộ Dung, lẫn cả mấy vị trượng phu, và Di Hoa Cung Chủ ...
Song tại sao hắn chẳng nghe thanh âm của các người đó !
Kỳ quái thật !
Bây giờ, hắn mơ vọng có được một người bầu bạn với hắn trong cảnh này !
Nhưng, hắn biết tìm ai ? Mà tìm ở đâu ? Không có ai, thì hắn làm sao thố lộ bao nhiêu nỗi niềm chất chứa trong tâm.
Gió quét qua lớp giấy bồi cho cửa sổ, vi vu như tiếng khóc than.
Hắn ngồi tại đó, mơ tưởng đến cái gì ?
Thiết Tâm Nam ? Tiểu Linh Ngư ? Vô luận hắn tưởng đến ai, hắn cũng đau khổ cả.
Trong miếu không đèn. Trên bàn có một chiếc bình còn lưng rượu.
Hắn thở dài, định lấy bình rượu uống.
Vừa lúc đó cửa miếu mở ra, một bóng người nhỏ thó tiến vào.
Người đó là Thiết Tâm Nam !
Mặt nàng trắng nhợt, nhưng đôi mắt sáng đáng sợ, phảng phất có ngọn lửa thiêu đốt bên trong.
Tay nàng run run, phản phất nàng đang lúc khẩn trương tột độ.
Tại sao ?
Chẳng lẽ nàng quyết tâm làm một việc đáng sợ !
Hoa Vô Khuyết kinh hãi, nhìn nàng, lâu lắm hắn không thốt ra được tiếng nào.
Thiết Tâm Nam khép cánh cửa, nhìn hắn, cũng chẳng nói tiếng nào.
Qua một lúc, Hoa Vô Khuyết cất tiếng trước:
- Ngươi ... có việc gì chăng ?
Thiết Tâm Nam lắc đầu.
Hoa Vô Khuyết tiếp luôn:
- Ngươi ... ngươi không nên đến đây !
Thiết Tâm Nam gật đầu.
Chừng như bị ánh mắt của nàng gây khiếp hãi, Hoa Vô Khuyết không nói được gì thêm. Hắn đang cầm bình rượu, đặt bình rượu xuống, nâng chén lên, quên là hắn chưa rót rượu vào chén.
Thiết Tâm Nam thốt:
- Ta vốn hy vọng xem ngươi như một vị huynh trưởng, hiện tại thì ta biết là ta lầm !
Ta nhận ra thứ tình cảm của ta dành cho ngươi, chẳng phải là thứ tình cảm giữa muội và huynh ! Thế thì hà tất chúng ta lại lừa dối nhau, chúng ta lừa dối cả lòng mình ?
Câu đó, nàng tự thốt với nàng chẳng biết bao nhiêu lần, nhưng nàng chưa quyết tâm nói với Hoa Vô Khuyết.
Bây giờ thì nàng quyết nói, không còn do dự, đắn đo nữa.
Nghe nàng nói lên câu đó Hoa Vô Khuyết rụng rời tay chân. Chén rượu rơi xuống bàn, chén không rượu, thì kêu một tiếng cạch.
Nằm mộng hắn cũng không tưởng là Thiết Tâm Nam có thể nói được một câu như thế trước mặt hắn, dù rằng hắn biết nàng có ý tình với hắn từ lâu, một loại tình ý mà hắn ôm ấp qua bao nhiêu ngày tháng.
Nhưng, điều bí mật của nhau, dù người này biết người kia có cái bí mật tương đồng, vĩnh viễn họ không hề thố lộ cho nhau biết. Mãi đến khi chết đi, họ mang luôn theo xuống suối vàng, họ không hề bày tỏ.
Bây giờ thì một bên nói cho bên kia nghe rồi.
Thiết Tâm Nam nhìn Hoa Vô Khuyết, một lúc lại cất giọng u buồn tiếp:
- Ta biết, tình cảm của ngươi dành cho ta, cũng chẳng phải là thứ tình cảm huynh muội ! Phải vậy không ?
Đôi mắt vốn sáng lạ thường, bây giờ lại sáng hơn lên, ánh sáng đó soi rọi thấu tâm can con người.
Con người đối diện với nàng hiện tại !
Hoa Vô Khuyết muốn tránh ánh mắt đó, cũng không phương tránh được.
Hắn cúi đầu, ấp úng:
- Nhưng ta, ta ...
Thiết Tâm Nam hỏi:
- Không phải ? Hay là ngươi không dám nói ?
Hoa Vô Khuyết thở dài:
- Có lẽ ta không thể nói !
Thiết Tâm Nam gằn giọng:
- Tại sao không thể ? Đã là sớm muộn gì cũng phải nói ra, tại sao không nói sớm ?
Cho đôi đàng khỏi bị thống khổ vầy vò ?
Nàng cắn môi, cắn mạnh đến rớm máu.
Hoa Vô Khuyết đáp:
- Có những việc, vĩnh viễn không thể nói ra, không nói lại còn dể chịu hơn nói !
Thiết Tâm Nam nhếch nụ cười thảm:
- Phải ! Ta vốn không tưởng nên nói ra nhưng hiện tại đã đến lúc ta không còn giữ kín được nữa. Chỉ vì, hiện tại ta không nói thì vĩnh viễn sẽ không còn dịp nói nữa !
Hoa Vô Khuyết thở dài:
- Đúng vậy, nên bây giờ không nói thì vĩnh viễn không còn cơ hội để nói !
Thiết Tâm Nam lại đổ lệ.
Nàng hỏi:
- Tại sao ngươi không dám nói ? Chẳng lẽ ngươi cho rằng cái điều đó đê tiện lắm ?
Hoa Vô Khuyết nghe lòng quặn lại từng cơn. Hắn tự trách mình kém dũng khí hơn Thiết Tâm Nam, bởi đáng lẽ chính hắn phải nói, thì Thiết Tâm Nam lại nói.
Thiết Tâm Nam tiếp:
- Ta biết, ngươi vì Tiểu Linh Ngư ! Ta biết, chúng ta như vậy là không xứng đáng với hắn, nhưng hiện tại ta minh bạch rồi. Cái điều đó không thể gắng gượng được. Hà huống, ta đâu có nợ hắn mảy may !
Hoa Vô Khuyết buồn thảm gật đầu:
- Ngươi có lý !
Thiết Tâm Nam tiếp:
- Mà ngươi cũng có lý luôn. Cao xanh không hề quy định cho ai nhất định phải yêu ai !
Hoa Vô Khuyết vụt ngẩng đầu lên, nàng phát hiện ra đáy mắt của hắn còn sâu hơn đáy biển. Rồi thân thể hắn từ từ run lên, hắn không còn tự kềm chế nổi nữa.
Thiết Tâm Nam tiếp:
- Ngày mai, ngươi cùng hắn quyết chiến sanh tử với nhau, ta đã suy nghĩ lắm rồi, quyết đem tâm sự của ta thố lộ cho ngươi biết. Chỉ cần ngươi hiểu rõ tâm ý của ta, là đủ cho ta, ngoài ra, những gì khác vẫn không quan hệ.
Hoa Vô Khuyết không nén nổi tâm tình, nắm lấy tay nàng, run run giọng thốt:
- Ta ... ta ... hết sức cảm kích ngươi ! Ngươi ! Ngươi ! Ngươi vốn bất tất phải đối xử tốt với ta như thế !
Thiết Tâm Nam bỗng cười tươi, đáp:
- Ta vốn nên đối xử tốt với ngươi, ngươi đừng quên, ta đã thành thân với ngươi rồi, ta đã là vợ ngươi mà !
Hoa Vô Khuyết nhìn nàng, ngây ngất. Bàn tay nàng chạm vào mặt hắn, bàn tay đó mơn trớn đôi má của hắn, với ngay qua, ngay qua, đôi má đó ốm dần, ốm dần ...
Vài hạt lệ rơi xuống bàn tay nàng, đọng lại đó, lóng lánh như kim cương ...
Rồi lệ nát nghiền ra ...
Gió vẫn quét qua mảnh giấy bồi che cửa sổ, gió vẫn vi vu, song không còn giống tiếng khóc than nữa.
Hoa Vô Khuyết và Thiết Tâm Nam bình tĩnh tựa vào nhau, ôm quyện lấy nhau.
Cao xanh tạo nên bóng tối là làm một ân huệ cho đôi tình nhân rủ rỉ lời tâm sự ...
Mảnh giấy bồi che cửa sổ, trắng dần dần.
Đêm đã tàn, ngày bắt đầu trở lại trên trần gian.
Hoa Vô Khuyết thở dài, thốt:
- Trời sáng rồi ! Đêm tàn nhanh quá !
Thiết Tâm Nam cũng thở dài, tiếp nói:
- Nhanh thật !
Trời sáng là cuộc chiến bắt đầu, tuy không ngay bây giờ, song một vài khắc sau đó, nó cũng phải khai diễn.
Trời sáng là đoạn thời gian hạnh phúc của Hoa Vô Khuyết kết thúc ! Hạnh phúc mà suốt hai mươi năm dài hắn nắm trong tay, vừa nắm nói lại vừa thoát đi !
Người ta ao ước chỉ hưởng được một phút giây hạnh phúc thôi ! Nhưng, phút giây đó qua rồi, người ta luyến tiếc, muốn nó dài lâu hơn, muốn nó trở lại !
Được chăng ?
Ánh sáng mang lại nguồn hy vọng cho mọi người, song nói lại kết thúc hạnh phúc của Hoa Vô Khuyết !
Của cả Thiết Tâm Nam !
Thiết Tâm Nam hỏi:
- Ngươi nghĩ, hôm nay hắn đến chăng ?
Hoa Vô Khuyết đáp:
- Chỉ sợ không thể không đến !
Thiết Tâm Nam thở dài:
- Chắc vậy ! Sự tình sớm muộn gì cũng phải giải quyết, hắn không thể trốn thoát sự an bày của định mệnh, thì trì hoãn mà làm gì ? Ta không dám tưởng đến cục diện sau ngày quyết chiến ra sao ? Không dám tưởng, mà ta cứ muốn biết !
Hoa Vô Khuyết cười thảm:
- Cục diện ra sao ? Thì thái dương lên, có gió về, có mây cuốn, tất cả đều diễn tiến như mọi ngày ! Có chi cải biến đâu trừ một người vắng mặt vĩnh viễn trên cõi trần, mà cũng có thể có hai người vắng mặt !
Thiết Tâm Nam hỏi:
- Chúng ta làm sao đây ?
Nàng ôm riết Hoa Vô Khuyết vào lòng dịu giọng tiếp:
- Vô luận làm sao, hiện tại chúng ta ở bên nhau, so với hắn, chúng ta còn hạnh phúc hơn. Được sống qua phút giây này, đến bây giờ, chúng ta không còn điều gì đáng hận nữa ! Phải vậy không ?
Hoa Vô Khuyết nghe lòng nhói đau mạnh.
Hắn thở dài, thốt:
- Phải ! Chúng ta hạnh phúc hơn hắn ! Hắn ...
Thiết Tâm Nam tiếp:
- Hiện tại, hắn là con người đáng thương hại, suốt đời hắn, hắn không hề hưởng thụ mảy may khoái lạc, hắn không cha, không mẹ, không có thân nhân, hắn bị người đời lãnh đạm, bị người đời cười, mắng, hắn chết rồi, chỉ sợ chẳng có mấy ai khóc thương cho hắn ! Bởi, ai ai cũng biết hắn là kẻ xấu xa.
Dần dần, nàng nức nở cơ hồ không còn thốt được đoạn cuối câu.
Hoa Vô Khuyết cười thảm:
- Đích xác hắn sống để mà chịu khổ, mỗi một ngày qua là một nổi khổ chịu đựng, mỗi một ngày sắp đến là mỗi một khổ chực chờ. Từ tai họa và bất hạnh ra, không có gì khác đến với tầm tay của hắn ! Vinh dự cũng không đến.
Hắn nhìn Thiết Tâm Nam không nói tiếp.
Nếu hắn nói tiếp, thì cái ý của hắn là muốn nói, trong đời Tiểu Linh Ngư chỉ có Thiết Tâm Nam trọn lòng trọn ý yêu hắn, nhưng hiện tại thì cả đến Thiết Tâm Nam cũng giả từ chàng, mà rẻ lối chia đường.
Hắn lại cúi đầu, để lệ đổ tuông rơi.
Thiết Tâm Nam cũng cúi đầu, hỏi:
- Ta muốn yêu cầu ngươi một điều. Chẳng rõ ngươi đáp ứng hay không ?
Hoa Vô Khuyết gượng cười:
- Có thể nào ta không đáp ứng ?
Thiết Tâm Nam nhìn ra phương trời xa, tiếp:
- Ta cảm thấy, nếu hiện tại hắn chết đi, thì chắc là hắn chết khó nhắm mắt ! Tợ hồ ...
Nàng chợt thu ánh mắt về, nhìn Hoa Vô Khuyết, gằn từng tiếng:
- Ta yêu cầu ngươi đừng giết hắn ! Vô luận thế nào, ngươi cũng đừng giết hắn.
Máu như ngưng chảy trong huyết quản toàn thân Hoa Vô Khuyết.
Hắn định cao giọng thốt:
- Ngươi yêu cầu ta đừng giết hắn ? Chẳng lẽ ngươi không biết là nếu ta không giết hắn, hắn sẽ giết ta ? Ngươi muốn cho hắn sống, chẳng lẽ không thương tiếc gì ta, đành để cho ta chết ?
Nhưng, tưởng là tưởng như vậy, làm sao hắn nói nên lời ? Thà rằng hắn đau lòng, chứ không muốn làm đau lòng ai cả. Huống chi, câu nói đó buông ra, sẽ làm đau lòng người mà hắn yêu !
Hắn cười khổ, đáp:
- Dù ngươi không yêu cầu, ta cũng không giết hắn !
Thiết Tâm Nam nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng nhưng có đượm bi hoài thống khổ, mà cũng ẩn ước một niềm tôn kính.
Nàng không nói gì, chỉ buông gọn:
- Đa tạ ngươi !
Thái dương lên, một buổi bình minh tươi đẹp.
Tiểu Linh Ngư thốt:
- Hôm nay hẳn là một tốt trời đấy ! Một ngày mà kẻ chán đời nhất cũng không nghĩ đến cái chết !
Tô Anh vẫn co rút bên cạnh chàng. Nàng muốn nói:
- Cho dù là một ngày xấu trời, dù là kẻ chán đời nhất cũng không nghĩ đến cái chết ! Chỉ có những kẻ ngu, kẻ điên mới nghĩ đến cái chết !
Nhưng nàng không muốn đấu mồm đấu mỏ với chàng như mọi hôm nữa.
Dù cho Tiểu Linh Ngư có cho rằng thái dương vuông chứ không tròn, nàng cũng không cãi.
Tiểu Linh Ngư cười tiếp luôn:
- Thực ra, một con người tưởng chết hay tưởng sống, điều đó không liên quan gì đến thời tiết. Giả như, một người vừa đậu trạng nguyên lại cưới được vợ đẹp, thì trời có mưa liên tục suốt ba năm sáu tháng cũng chẳng sao, kẻ ấy không bao giờ tưởng đến cái chết !
Tô Anh gật đầu:
- Ngươi nói đúng !
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Còn như một người bị vợ cho mọc sừng, con thì chuyên sống với nghề cường đạo, dù cho một ngày huy hoàng, sáng lạn cũng không tha thiết đến cái sống nữa !
Tô Anh lại gật đầu:
- Đúng luôn !
Tuy quyết tâm không cãi vả với nhau, họ nói qua nói lại vài câu, Tiểu Linh Ngư chọc tức, Tô Anh không dằn lòng được, lại bắt đầu đấu khẩu như thường.
Song, Tô Anh càng cãi, Tiểu Linh Ngư càng cười, chàng không hề giận như mọi hôm.
Tô Anh nói lắm câu, đáng lẽ nghe rồi, chàng phải hét lên như sấm, song chàng thản nhiên, cứ cười, cứ chọc phá, Tô Anh càng tức, chàng càng vui.
Tô Anh hỏi:
- Sao hôm nay ngươi hiền thế ?
Tiểu Linh Ngư đáp:
- Ta giữ cho cái tâm không loạn, ta mượn cái tức của ngươi để làm vui, cho lòng thêm phấn khởi trước khi ta sắp sửa động thủ !
Một người từ đâu đó, thấp giọng vọng lại:
- Phải đấy ! Ngươi cần tịnh tâm, tịnh ý, nuôi niềm phấn khởi. Cuộc chiến này, ngươi phải thắng không được bại.
Người đó là Yến Nam Thiên.
Lão bước đến, tiếp hỏi:
- Ân oán của ngươi đã tròn chưa ?
Tiểu Linh Ngư trầm ngâm một chút:
- Tôi còn thọ ân lớn của một người. Đến nay, chưa có dịp nào báo đáp.
Yến Nam Thiên hỏi:
- Ai ?
Tiểu Linh Ngư đáp:
- Lão bá Vạn Xuân Lưu !
Yến Nam Thiên mỉm cười:
- Ân tròn, nghĩa vẹn là điều tốt ! Ngươi có tâm ý tưởng nhớ đến người, là người đó cũng được hả lòng rồi, cần chi có sự báo đáp. Như vậy là ngươi không phụ cái tâm tốt của người ta dành cho ngươi ! Nhưng, ngươi nên nhớ, mưa móc thấm nhuần vạn vật, không phải là vạn vật tri ân, báo ân. Miễn sao là mưa móc rất hài lòng vì đã được làm được một việc hữu ích cho đời !
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Chẳng rõ bây giờ lão nhân gia ở đâu ? Có được mạnh giỏi chăng ?
Yến Nam Thiên nhìn chàng:
- Ngươi muốn gặp ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu.
Yến Nam Thiên gật đầu luôn:
- Tốt ! Lão ấy cũng đang mong gặp ngươi !
Tiểu Linh Ngư tươi ngay nét mặt:
- Lão nhân gia ở gần đây ?
Yến Nam Thiên đáp:
- Lão vừa đến ngày hôm qua.
Tô Anh cũng muốn gặp vị thần y đó.
Kìa, trước mặt nàng, một đạo nhân vận trường bào, đội mũ vàng, chắp tay sau lưng, đứng cạnh cội tùng có tàng rậm che mắt.
Xa xa trông lão nhân có vẻ xuất trần, như một thần tiên nhàn cư động phủ cao sơn.
Tiểu Linh Ngư chạy vụt đến.
Chàng muốn nói nhiều, thật nhiều, song lệ nhiều hơn lời. Lệ tranh lời trào ra trước, lời bị chận, phải nghẹn ngào.
Vạn Xuân Lưu cũng kích động vô cùng.
Không ai nói được tiếng nào.
Một lúc lâu, Yến Nam Thiên thốt:
- Thái dương lên rồi ! Ta phải đi !
Tiểu Linh Ngư hỏi:
- Tôi ?
Yến Nam Thiên bảo:
- Tạm thời, ngươi hãy ở đây, không có gì đáng ngại.
Lão tiếp luôn:
- Ngươi vừa trải qua cơn xúc động, tâm tư chưa bình tịnh thì chớ nên gặp đối thủ vội.
Vạn Xuân Lưu thốt:
- Tuy nhiên, không nên chờ lâu. Chờ lâu thì cái tâm lại loạn.
Yến Nam Thiên đáp:
- Nếu thế tại hạ xin hẹn với họ, cuộc chiến sẽ bắt đầu khi giờ ngọ qua ba khắc.
Lão đi liền.
Vạn Xuân Lưu nhìn Tiểu Linh Ngư, nhìn Tô Anh cười nhẹ, thốt:
- Thực ra ta không nên làm mất thì giờ của các ngươi. Các ngươi cần nói với nhau rất nhiều lời trước khi giờ quyết định điểm lên ! Vả lại ta ...
Tiểu Linh ngư cau mày:
- Lão nhân gia muốn nói sao ?
Vạn Xuân Lưu tiếp:
- Ngoài cái việc muốn gặp lại ngươi, ta không còn tha thiết đến sự việc giữa hồng trần nữa !
Tiểu Linh Ngư day qua Tô Anh hỏi:
- Hai nam nhân nói chuyện với nhau, chẳng lẽ ngươi không thể không ở một bên mà nghe ?
Tô Anh mỉm cười:
- Giữa ngươi và lão nhân gia, chẳng lẽ có điều gì bí mật cần nói với nhau ?
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Vô luận là bí mật hay không bí mật, nam nhân nói chuyện với nhau, nữ nhân không nên dự thính.
Tô Anh chớp mắt:
- Nếu vậy, ta ra ngoài kia, đi một vòng !
Vạn Xuân Lưu mỉm cười:
- Ngựa rừng vừa bứt được giây cương lại rút mõm vào hàm thiết.
Tiểu Linh Ngư bĩu môi:
- Ngữ đó không ràng buộc nổi tôi đâu, lão bá ! Có tôi quản thúc nàng ấy là đáng hơn !
Vạn Xuân Lưu gật gù:
- Ạ !
Tiểu Linh Ngư cao giọng:
- Nếu nàng không nghe lời tôi, tôi cứ cho một ngọn cước là vĩnh viễn nàng không dám xáp lại gần !
Vạn Xuân Lưu mỉm cười:
- Miệng thì cứng, song chỉ sợ lòng mềm thôi !
Tiểu Linh Ngư trầm giọng:
- Tôi mà mềm lòng ?
Vạn Xuân Lưu thốt:
- Có nắm được hồn sanh của ngươi, nàng mới chiều chuộng ngươi đó ! Tin tưởng được ngay sau ngươi sẽ nghe lời nàng, nên bây giờ nàng chịu khó nghe lời ngươi đó !
Lão tiếp:
- Về phương diện này, nữ nhân thông minh hơn nam nhân nhiều ! Tuyệt đối họ không thua lỗ đâu !
Tiểu Linh Ngư bật cười:
- Về y học, lão nhân gia hơn tôi, chứ còn về nữ nhân ...
Vạn Xuân Lưu cũng cười:
- Thanh niên nào cũng tự hào là hiểu rành nữ nhân cả ! Nhưng trở về già rồi, ngươi sẽ nhận thức là chẳng hiểu tí gì về nữ nhân !
Tiểu Linh Ngư cười to hơn:
- Thế thì lão nhân gia chỉ giáo tôi về nữ nhân đi !
Vạn Xuân Lưu vào ngay vấn đề chánh:
- Ta biết, ngươi có điều bí mật, muốn hỏi nơi ta, vậy hãy hỏi gấp đi.
Rồi chính lão hỏi:
- Cái hôm đó, trong Ác Nhân Cốc, ngươi có xin ta một bao thuốc hôi, mùi hôi có thể làm xỉu người ngửi. Lúc ấy ngươi muốn trêu cợt kẻ nào thế ?
Tiểu Linh Ngư cười, song liền sau đó chàng nghiêm sắc mặt đáp:
- Không phải để đùa đâu, lão bá. Mà là vấn đề sinh tử của tôi vậy !
Vạn Xuân Lưu nhìn chàng:
- Quan trọng thế à ?
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Tôi chỉ tưởng ...
Hai tháng qua, đối với Tiểu Linh Ngư, Tô Anh hiểu rất nhiều về Tiểu Linh Ngư.
Nàng biết trước những gì chàng muốn làm, những gì chàng suy nghĩ, dù không trọn vẹn cũng được tám chín phần.
Chỉ có lần này, nàng đoán không ra Tiểu Linh Ngư sẽ nói gì với Vạn Xuân Lưu.
Nàng không muốn đi xa nơi đó lắm, song một ý nghĩ phát sanh, mắt nàng sáng lên, rồi thay vì ở quanh quẩn đó, nàng đi thẳng lên núi.
Quanh đây, nàng quen thuộc mọi chỗ, nên chẳng cần nhận định phương hướng vẫn đi được dễ dàng, mà không sợ lạc lối.
Nàng vừa đi vừa nghĩ:
- Di Hoa Cung Chủ và Hoa Vô Khuyết hẳn đã ở trên đỉnh núi, chờ đợi hai hôm rồi.
Vậy họ ẩn trú nơi nào ? ...
Nàng hỏi lòng, nhưng con mắt đáp thay lòng.
Nơi một eo núi, trong khu rừng, một mảng tường đỏ hiện ra trước mắt nàng.
Nàng biết đó là tòa Huyền Võ Cung, một nơi rất linh hiển ngày xưa, giờ đây bị bỏ hoang tàn ...
Hiện tại có mấy người từ trong Huyền Võ Cung đi ra. Những người đó đều già nua, tuổi rất cao song thân còn cường kiện, mắt sáng quắc.
Hiển nhiên họ là những cao thủ võ lâm ! Trong số có một người mang chiếc trống to lớn.
Trong số cũng có một lão bà.
Tô Anh không nhận được họ là những ai, nhưng nàng thấy có cả Thiết Tâm Nam trong bọn.
Hiện tại, vẻ tiều tụy không còn nơi gương mặt của Thiết Tâm Nam nữa. Trái lại, nàng còn tươi tỉnh hơn lúc nào hết.
Tại sao ? Nàng làm sao biết tại sao ?
Không muốn Thiết Tâm Nam phát hiện ra mình, Tô Anh định tìm chỗ nấp.
Nhưng nàng khỏi cần ẩn nấp, bởi Thiết Tâm Nam cúi đầu lầm lũi bước đi, không trông thấy nàng.
Họ vừa nói chuyện vừa đi lên đỉnh núi !
Hồi 125
Tiếc Nuối Cho Nhau
Bọn Thiết Tâm Nam nói chuyện với nhau, Tô Anh không nghe gì được. Chỉ có một lão nhân, vẻ oai mãnh, mặt đầy ria, là có giọng nói cao hơn tất cả.
Lão ấy thốt:
- Tiểu Nam, Ngươi còn hai ý ba lòng làm gì nữa ? Ta khuyên ngươi, hãy theo Hoa Vô Khuyết đi. Tuy hắn có tánh bẽn lẽn thẹn thùng, nhưng có thể sánh đôi với ngươi cũng xứng lắm.
Thiết Tâm Nam cúi đầu, chẳng rõ nàng có nói gì hay không.
Lão nhân vỗ nhẹ lên vai nàng, tiếp:
- Tiểu quỷ. Trước mặt ta, ngươi còn làm màu làm mè nữa phải không ? Hôm qua, ngươi đi đâu ? Ngươi tưởng ta già rồi, chẳng biết gì đến việc làm của ngươi à ?
Lão vừa thốt vừa cười.
Thiết Tâm Nam đỏ mặt.
Lão bà kia cũng cười thốt:
- Già như thế mà còn đùa với trẻ nít, chẳng phải là hồ đồ thì là gì chứ ? Chẳng trách trẻ nít qua mặt cũng phải.
Lão nhân có bộ râu rồng ngẩng mặt lên không, bật cười vang, mường tượng đắc ý lắm.
Tô Anh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, cơ hồ nàng nhảy dựng lên mà reo hò.
Cứ theo khẩu khí của lão ấy, thì niềm thân mật giữa Thiết Tâm Nam và Hoa Vô Khuyết đậm đà hơn trước.
Lão ông đó có mối liên hệ với Thiết Tâm Nam như thế nào đó, nên mới khuyến khích nàng lấy Hoa Vô Khuyết.
Lão là ai ? Tại sao lại xưng là gia gia ?
Lão là ai, Tô Anh không cần biết, nàng chỉ chú ý đến cái việc lão ta cổ võ cuộc hôn nhân giữa Thiết Tâm Nam và Hoa Vô Khuyết thôi. Như vậy là đủ cho hoa lòng của nàng nở rồi.
Lão nhân cười tiếp:
- Ngươi đã quyết tâm theo Hoa Vô Khuyết, thì tại sao còn ủ mặt châu mày, buồn rầu, sầu khổ nữa chứ ? Chờ cho cuộc chiến kết thúc, ta sẽ đứng ra tác hợp cho. Ngươi không nên lo ngại là đêm dài lắm mộng. Ta bảo đảm ngươi sẽ toại lòng.
Lão bà cũng cười phụ hoạ:
- Chồng tương lai của nàng sắp đánh nhau làm sao không lo ngại cho được ? Nếu đổi lại là ta, chắc là ta phải tưởng một phương pháp gì, giết chết Tiểu Linh Ngư trước, cho cuộc chiến khỏi phải khai diễn.
Lão nhân bật cười ha hả:
- Nói vậy ai mà lấy được ngươi là cầm chắc có một hiền nội trợ ?
Lão bà đáp:
- Chứ sao. Rất tiếc bọn các ngươi chẳng có ai có cái diễm phúc đó.
Một lão nhân khác, có vóc cao và ốm, thốt:
- Theo ta thấy thì Hoa Vô Khuyết rất dồi dào tính khí, có điều không hiện lộ bên ngoài thôi. Hắn luyện nội ngoại công phu đúng mức thành tựu, tiên thiên đủ, hậu thiên thì nhờ danh sư truyền thọ, trong cuộc chiến nầy, nhất định kẻ bại không phải là hắn.
Các ngươi khỏi phải bận tâm lo nghĩ.
Lão ấy nói như vậy rồi, mọi người không còn lộ vẻ lo âu nữa.
Nhưng Tô Anh lại bắt đầu lo âu, mặc dù nàng hiểu trong cuộc chiến này, sự thắng bại không do võ công định đoạt.
Bây giờ, nàng nhận thấy, sự luận đoán của nàng không chính xác lắm. Luận đoán đó, chỉ đứng vững là khi nào song phương đồng sức, hoặc cùng lắm là suýt soát nhau.
Nếu Tiểu Linh Ngư kém quá, thì dù chàng có nhẫn tâm hạ độc thủ, vị tất chàng đắc thủ ?
Bởi, theo sự nhận xét của các lão nhân đó, thì Hoa Vô Khuyết trên bậc Tiểu Linh Ngư rồi.
Một người kém tài khó hạ độc thủ với người cao tài, dù người cao tài không phản công.
Còn lại một vấn đề là tìm hiểu Hoa Vô Khuyết có nhẫn tâm hạ độc thủ hay không mà thôi.
Như vậy là Hoa Vô Khuyết có ưu thế rồi, hắn sẽ tự tung tự tác trong cuộc chiến, muốn giết, muốn tha Tiểu Linh Ngư tùy ý, song nếu Tiểu Linh Ngư làm quá, liệu hắn có để yên cho chàng không ?
Dù sao hắn cũng ở trong lứa tuổi hiếu thắng, hắn không có lý do gì bắt buộc hắn nhân nhượng, để cho Tiểu Linh Ngư mặc tình lấn lướt.
Tô Anh thở dài.
Trước kia, nàng còn hy vọng ít nhiều, bây giờ, nàng bắt đầu thất vọng.
Vì, cuộc chiến chưa xảy ra, kết cuộc chưa hiển hiện.
Làm sao ? Nàng phải làm sao cho Tiểu Linh Ngư sống ? Muốn cho chàng sống, là phải muốn cho Hoa Vô Khuyết chết.
Chỉ khi nào Hoa Vô Khuyết chết, Tiểu Linh Ngư mới chắc sống. Bởi, kẻ chết không thể giết người.
Tô Anh núp sau một thân cây, không lâu lắm, chị em họ Mộ Dung và các vị trượng phu lục tục kéo đến. Họ cũng từ trong Huyền Võ Cung đi ra.
Mắt của họ đỏ lên, dáng dấp uể oải, rõ ràng là hai đêm ngày qua, họ ăn ngủ thất thường.
Khách giang hồ thường cho bốn bể là nhà, nơi nào dừng chân, nơi đó là nhà.
Song, họ là hạng người sang quý, tuy thuộc giới giang hồ, lại không quen lối sống sông hồ, tùy tiện ăn, tùy tiện ngủ, tự nhiên họ phải bị ảnh hưởng của sự thất thường.
Tuy nhiên, họ ăn vận chỉnh tề, để giữ cái vẻ trang nghiêm của đệ tử thế gia vọng tộc.
Họ đàm luận rất hăng say, Tô Anh không cần nghe, cũng hiểu là họ nói về cuộc chiến giữa Tiểu Linh Ngư và Hoa Vô Khuyết.
Họ cho rằng cuộc chiến đó phải là một biến cố trong lịch sử võ lâm, nên bằng mọi giá, họ phải mục kích cho kỳ được.
Họ đi hết rồi, Tô Anh vẫn còn nấp tại chổ. Nàng chờ gặp Hoa Vô Khuyết.
Hắn có ở trong Huyền Võ Cung chăng ?
Di Hoa Cung Chủ có cùng hắn hợp chung một chổ chăng ?
Tô Anh cắn răng, quyết làm một cuộc mạo hiểm.
Nàng nghĩ, cuộc đại chiến sắp khai diễn, mọi người cần để cho Hoa Vô Khuyết được an tịnh, nên đã ra đi trước.
Bây giờ, Yến Nam Thiên đã có mặt trên đỉnh núi rồi, chắc Di Hoa Cung Chủ cũng không còn lưu lại Huyền Võ Cung. Họ cũng cần phải để cho Hoa Vô Khuyết an tịnh.
An tịnh để nghĩ cách ứng chiến.
Tô Anh bước qua cổng ngoài, vào khu trong, theo đường dài, đến thẳng đại điện.
Cung tuy hoang tàn, song vẫn còn đạo sĩ trụ trì.
Hiện tại độ mười đạo sĩ đang ngồi xếp bằng tròn trước tượng thờ, đầu cúi, mắt nhắm, miệng niệm lâm râm.
Chẳng rõ, họ niệm kinh hay thầm mắng người ?
Hai hôm nay, nhiều người đến đây quấy nhiễu sự an tịnh của họ dù muốn dù không, họ cũng thấy bực.
Dù rằng, trong số khách, có đám Mộ Dung là những tay hào phóng, họ cúng dường rất hậu, song chưa chắc cái đó bù lại cái quấy nhiễu thường xuyên.
Bởi, khách giang hồ đâu phải là thiện nam tín nữ thập phương ? Chứa chấp hàng ngàn thiện tín là lẽ thường. Sự có mặt của khách giang hồ là lẽ bất thường, bởi khách giang hồ thuộc hạng bất khuất, không đi đôi với tôn giáo.
Nàng vào đây, định hỏi đám đạo sĩ, song thấy họ trầm mặc niệm, nghĩ không tiện nên vòng ra phía hậu viện tìm.
Phía sau, có hai dãy phòng không cửa.
Không một bóng người.
Chỉ còn một phòng của vị phương trượng, ở phía sau vườn. Cửa phòng đóng, song không rõ có cài then hay không ?
Nếu Hoa Vô Khuyết còn ở lại tại đây, thì hắn phải ở trong phòng đó.
Nàng đến trước cửa gọi:
- Hoa công tử.
Không có tiếng đáp.
Nàng đợi một lúc, rồi xô cửa, cửa không cài then, theo tay nàng mở vào trong.
Gian phòng bày trí rất đơn giản. Nơi giữa phòng, có một chiếc bàn, có hai bình rượu và mấy dĩa thức ăn.
Thức ăn thì còn nguyên vẹn, chẳng rõ rượu có lưng hay cạn bình chăng ?
Bên trong, có chiếc giường chăn gối loạn, phảng phất có nhiều người ngủ trên đó, và mới thức dậy đây thôi.
Hoa Vô Khuyết còn trong phòng.
Hắn đứng cạnh khung cửa sổ, xuất thần. Tô Anh vào đến mà hắn không hay biết.
Tô Anh bước đến cạnh hắn, gọi:
- Hoa công tử.
Lần này thì hắn nghe. Hắn từ từ quay đầu lại. Hắn nhìn Tô Anh, song ánh mắt xa xôi quá. Ánh mắt lờ đờ, mất thần.
Tô Anh gượng cười, hỏi:
- Hoa công tử không nhận ra tôi ?
Hoa Vô Khuyết nhìn nàng một lúc, vụt hỏi lại:
- Cô nương vào đây, có phải là để yêu cầu tại hạ đừng giết Tiểu Linh Ngư chăng ?
Tô Anh giật mình.
Hoa Vô Khuyết bật cười lớn.
Hắn có vẻ bất thường quá, Tô Anh đâm ra sợ, toan rút lui.
Hoa Vô Khuyết cao giọng:
- Mỗi cá nhân đều muốn tại hạ đừng giết Tiểu Linh Ngư. Tại sao không ai yêu cầu Tiểu Linh Ngư đừng giết tại hạ ? Chẳng lẽ tại hạ đáng chết ?
Tô Anh đáp:
- Chỉ vì ... mọi người đều biết, Tiểu Linh Ngư tuyệt đối không giết nổi công tử.
Hoa Vô Khuyết ngưng cười, hỏi:
- Còn hắn ? Hắn có biết như vậy không ?
Tô Anh đáp:
- Dù biết, hắn cũng không nói ra.
Hoa Vô Khuyết gật đầu:
- Phải ! Hắn hiếu cường, hiếu thắng, cho rằng không một ai hơn hắn, nhưng lần này ...
Hắn trừng mắt nhìn Tô Anh cao giọng, hỏi:
- Nhưng lần này, tại sao hắn để cô nương đến đây van cầu tại hạ ?
Tô Anh đáp:
- Hắn không hề để tôi đến đây van cầu công tử. Hắn không hay biết việc tôi làm.
Hoa Vô Khuyết gằn giọng:
- Hắn không hay biết ?
Tô Anh thở dài:
- Nếu hắn biết, thì không khi nào cho tôi đến đây. Huống chi, tôi đến, không phải để van cầu công tử.
Hoa Vô Khuyết hỏi:
- Không phải ?
Tô Anh lắc đầu:
- Không !
Nàng nhìn sững Hoa Vô Khuyết, buông từng tiếng mạnh:
- Ta đến, để giết ngươi.
Hoa Vô Khuyết giật mình.
Song phương nhìn nhau một lúc.
Hoa Vô Khuyết vụt cười vang.
Tô Anh hỏi:
- Ngươi không tin ?
Hoa Vô Khuyết vẫn còn cười:
- Bằng vào đâu, ngươi cho rằng có thể giết được ta ?
Tô Anh hỏi lại:
- Bằng vào đâu, ngươi tưởng rằng ta không thể giết được ngươi ?
Hoa Vô Khuyết ngưng cười:
- Nếu thực sự ngươi đến đây để giết ta, thì không nên nói ra.
Tô Anh hỏi:
- Tại sao ?
Hoa Vô Khuyết đáp:
- Nếu không nói ra ngươi mới có cơ hội.
Tô Anh hỏi tiếp:
- Như vậy nói ra rồi là ta không có cơ hội.
Hoa Vô Khuyết lắc đầu:
- Không hy vọng. Dù có cũng rất hiếm. Hiếm, là khó lợi dụng.
Tô Anh mỉm cười:
- Dù hiếm, vẫn nhiều hơn Tiểu Linh Ngư, lớn hơn cơ hội của Tiểu Linh Ngư. Nếu chẳng vậy, không khi nào ta đến.
Nàng chợi quay mình, rót hai chén rượu tiếp:
- Nếu động thủ với ngươi thì chắc chắn ta không có một phần cơ hội, song chúng ta là người, chẳng phải dã thú, dã thú dùng vũ lực giải quyết mọi việc, người thì không cần vậy, không làm vậy.
Hoa Vô Khuyết hỏi:
- Thế theo ngươi, thì làm cách nào ?
Tô Anh tiếp:
- Ít nhất, cách đó cũng trang nhã hơn phương tiện của dã thú.
Nàng chỉ hai chén rượu, tiếp:
- Hai chén rượu đó, ta vừa rót ra.
Hoa Vô Khuyết lạnh lùng:
- Ta thấy.
Tô Anh tiếp:
- Ngươi chọn một chén mà uống là vấn đề giải quyết.
Hoa Vô Khuyết hỏi:
- Thế nghĩa là sao ?
Tô Anh giải thích:
- Trong hai chén, có một ta bỏ thuốc độc vào. Ngươi chọn nhằm chén có độc là ngươi chết, ngươi chọn chén không độc là ta chết.
Nàng cười nhạt, tiếp:
- Phương pháp đó, văn nhã chứ ? Công bình chứ ?
Hoa Vô Khuyết nhìn hai chén rượu trên bàn, mắt chớp mãi.
Tô Anh hỏi:
- Ngươi không dám uống ?
Hoa Vô Khuyết trầm giọng:
- Tại sao ta nhất định phải chọn một trong hai ?
Tô Anh điềm nhiên:
- Chỉ vì ta quyết liều một sống một chết với ngươi.
Hoa Vô Khuyết hỏi:
- Tại sao ta phải liều sống chết với ngươi ?
Tô Anh hỏi lại:
- Tại sao ngươi liều sống chết với Tiểu Linh Ngư ? Ngươi đã có ý liều với hắn được, sao không thể liều với ta được ?
Hoa Vô Khuyết giật mình.
Tô Anh lạnh lùng tiếp:
- Ngươi cho rằng với phương pháp này, ngươi không nắm vững cái cơ tất thắng phải không ? Có phải là khi nào ngươi biết chắc là thắng đối phương ngươi mới dám quyết đấu chăng ? Nghĩa là, không chắc thắng, ngươi sẽ không bao giờ quyết đấu ? Biết thắng mới đấu, đó là mưu sát vậy.
Hoa Vô Khuyết biến sắc mặt. Mồ hôi lạnh toát ra thành hạt.
Tô Anh cười lạnh tiếp luôn:
- Ngươi không dám, thì thôi vậy, ta đâu có cách gì ép uổng ngươi. Có điều ...
Hoa Vô Khuyết nghiến răng, cuối cùng chụp một chén rượu.
Tô Anh trừng mắt, gằn từng tiếng:
- Trong chén rượu đó, vô luận có độc hay không độc, chính là do ngươi chọn đấy nhé. Ngươi nên tin rằng cách này công bình nhất.
Hoa Vô Khuyết vụt cười vang:
- Phải lắm. Công bình lắm. Ta ...
Bỗng, một người hét lớn:
- Không công bình. Chén rượu đó, ngàn vạn lần ngươi không nên uống.
Cánh cửa bị đạp tung, bật kêu một tiếng bình, Tiểu Linh Ngư nhảy vào phòng.
Tô Anh kêu lên thất thanh:
- Làm sao ngươi lại đến đây ?
Tiểu Linh Ngư cười lạnh:
- Tại sao ta không đến đây ?
Chàng vừa thốt, vừa chụp chén rượu nơi tay Hoa Vô Khuyết, cao giọng tiếp:
- Chẳng những ta muốn đến, mà ta còn muốn uống chén rượu này nữa.
Tô Anh biến sắc:
- Chén rượu đó, không uống được.
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Tại sao ?
Tô Anh đáp:
- Tại vì có độc.
Tiểu Linh Ngư cười nhẹ:
- Thì ra, ngươi biết là có độc.
Tô Anh gật đầu:
- Biết chứ. Rượu do ta rót, độc do ta bỏ vào, tự nhiên ta phải biết.
Tiểu Linh Ngư phẫn nộ, quát:
- Tại sao ngươi muốn cho hắn uống ?
Tô Anh đáp:
- Đây vốn là một quyết đấu sanh tử, chung quy phải có một người uống chén rượu này. Khí vận của hắn không tốt, hắn chọn nhằm chén có độc. Tại sao ngươi trách ta ?
Nàng trừng mắt sang Hoa Vô Khuyết, tiếp:
- Ta có muốn ngươi chọn chén đó chăng ?
Hoa Vô Khuyết lắc đầu:
- Chính ta chọn.
Hắn mường tượng từ cõi chết trở về, niềm sợ hãi còn vấn vương, mồ hôi lạnh chưa ráo.
Tiểu Linh Ngư nhìn chén rượu cười lạnh:
- Ta biết, ngươi không bảo hắn chọn chén rượu đó, song nếu hắn chọn chén kia, thì cũng như vậy thôi.
Tô Anh hỏi:
- Tại sao ?
Tiểu Linh Ngư hét to:
- Tại vì trong hai chén, chén nào cũng có độc. Cái trò lừa gạt đó, ngươi đem áp dụng với ai thì được, nhưng đừng mong giở trò đó với ta. Vô luận hắn uống chén nào, cũng phải chết. Hắn chết rồi, ngươi đâu cần uống chén kia ?
Tô Anh nhìn hắn, mắt đẫm lệ.
Tiểu Linh Ngư lắc đầu:
- Hoa Vô Khuyết ơi, cái tật tin tưởng mù quáng nơi nữ nhân của ngươi, càng ngày càng nặng.
Tô Anh thở dài, lẩm nhẩm:
- Tiểu Linh Ngư ơi. Cái tật đa nghi tác hại nữ nhân của ngươi càng ngày càng nặng.
Bỗng, nàng chụp chén rượu kia, đưa lên miệng uống cạn.
Hoa Vô Khuyết biến sắc kêu lên:
- Ngươi ... ngươi trách sai nàng rồi. Chén rượu độc đó, ta nên uống mới phải.
Tiểu Linh Ngư hừ một tiếng:
- Tại sao ?
Hoa Vô Khuyết cao giọng:
- Đã là một cuộc quyết đấu công bình, ta bại rồi, thì ta phải chết chứ sao ?
Tô Anh thở dài:
- Ngươi đúng là một bậc quân tử. Ta ... ta chỉ hận tại sao ta muốn ...
Tiểu Linh Ngư vụt cười lớn:
- Phải ! Hắn là quân tử. Ta không là quân tử. Cho nên ta mới biết được những trò quỷ của ngươi.
Hoa Vô Khuyết nổi giận:
- Tại sao ngươi nặng lời với nàng ? Nàng đã uống chén rượu kia rồi, ngươi không thấy sao ?
Tiểu Linh Ngư cười lớn hơn một chút:
- Tự nhiên nàng uống được như thường. Độc do nàng bỏ vào, thì trước hết nàng có uống thuốc giải, có thuốc giải rồi, thì sợ gì độc ? Cái trò quỷ đó giản đơn quá, ngươi không thấy à ?
Hoa Vô Khuyết nhìn chàng, tắt nghẽn lời.
Tô Anh cũng nhìn chàng, lâu lắm mới lẩm bẩm:
- Ngươi là một kẻ thông minh. Ngươi thông minh quá.
Nàng nhếch nụ cười thảm, tiếp:
- Tuy nhiên, vô luận thế nào, ta cũng chỉ vì ngươi, ngươi không nên đối xử với ta như vậy.
Tiểu Linh Ngư quát vang:
- Ngươi còn tưởng ta phải đối xử với ngươi như thế nào nữa ? Ngươi cho rằng nếu ngươi hại chết Hoa Vô Khuyết, thì ta phải cảm kích ngươi à ?
Tô Anh đáp:
- Tự nhiên ta biết là ngươi không cảm kích, bởi các ngươi là anh hùng hảo hán, các ngươi không chấp nhận sự ám toán, không chấp nhận sự mượn tay người. Anh hùng giết người, phải tự tay giết người, đường hoàng giết người.
Thốt xong, nàng khóc.
Nhưng rồi nàng liền lau ráo lệ, tiếp luôn:
- Ta chỉ muốn hỏi ngươi, dù cho ai có dùng kế hại người, điều đó có khác gì đối với việc của các ngươi ?
Tiểu Linh Ngư hét:
- Làm sao không khác ? Ít nhất, hành động của chúng ta cũng là quang minh chính đại.
Tô Anh cười lạnh:
- Quang minh chánh đại. Các ngươi thừa hiểu, một bên không là đối thủ của bên kia, như vậy mà vẫn muốn quyết đấu, các ngươi cho rằng công bình à ? Các ngươi cho rằng quang minh chánh đại à ? Chẳng lẽ dùng đao thương sát hại nhau mới là công bình, mới là quang minh chánh đại ? Tại sao các ngươi không làm như chó, dùng mõm cắn nhau ? Như thế có phải quang minh chánh đại hơn chăng ?
Nàng chỉ Tiểu Linh Ngư, tiếp:
- Hà huống, ta giết người còn có mục đích, ta vì ngươi mà giết, một nữ nhân vì người yêu mà hành sự, vô luận hành sự gì với phương tiện nào, cũng không mất mặt.
Còn các ngươi ...
Rồi nàng cất giọng cao, tiếp:
- Các ngươi sắp trí mạng với nhau, không người này chết thì người kia chết, các ngươi làm như vậy với mục đích gì ? Các ngươi vì ai ? Tại sao ? Bất quá, chó cắn chó, hai con chó điên cắn nhau.
Tiểu Linh Ngư sững sờ.
Bị mắng mà nín lặng, đây là lần thứ nhất trong đời chàng.
Hoa Vô Khuyết tươm mồ hôi lạnh.
Tô Anh dồn luôn:
- Ta là một nữ nhân nham hiểm, tàn độc, các ngươi là hảo hán, anh hùng, từ nay ta không dám với cao, chơi với anh hùng nữa. Các ngươi ai sống ai chết, mặc các ngươi, điều đó không còn liên quan gì đến ta, hoàn toàn không ...
Nàng nghẹn ngào, rồi nức nở, rồi khóc ồ ồ. Nàng đưa tay che mặt, bước ra.
Nàng không quay đầu lại.
Một người mà con tim đã nát, không khi nào quay đầu.
Lá ngô đồng rơi, theo gió, từng lá, từng lá đập vào khung giấy bồi nơi cửa sổ.
Một vài con nhện lủng lẳng nơi màn lướt tới trước cửa, bị gió lộng, theo tơ đứt buông mình, rồi hấp tấp bò lên.
Tơ nhện đứt, còn nối lại được. Nhện vĩnh viễn không nản chí, lạnh lòng. Nhưng tơ tình đứt, có thể nối lại được chăng ?
Con người, có được cái chí khí bất khuất của loài nhện chăng ?
Tiểu Linh Ngư và Hoa Vô Khuyết cùng nhìn nhau, không ai nói tiếng nào.
Lâu lắm, Hoa Vô Khuyết thở dài, hỏi:
- Tại sao ngươi đối xử với nàng như thế ?
Tiểu Linh Ngư trầm lặng một lúc nửa, rồi lẩm nhẩm:
- Xem ra, ta và ngươi có nhiều chỗ bất đồng.
Hoa Vô Khuyết đáp:
- Giữa người và người, cái lẽ đương nhiên là không hoàn toàn tương đồng.
Tiểu Linh Ngư tiếp:
- Nàng vì ta, ta mắng nàng. Nàng toan giết ngươi, ngươi bênh vực nàng. Chúng ta bất đồng lớn ở chỗ đó.
Rồi chàng thở dài, tiếp:
- Sở dỉ, ngươi vĩnh viễn là quân tử, ta vĩnh viễn là ...
Hoa Vô Khuyết chặn lời:
- Tại sao ngươi hạ thấp giá trị của ngươi ? Kỳ thực, chính ngươi mới là chân chính quân tử, chứ nếu không thì khi nào ngươi vì ta mà khích chạm đến nàng ?
Hắn thở ra, tiếp luôn:
- Trừ ngươi ra, ta tưởng trên đời này không có một ai, vì kẻ địch mà khẳng khái gây thương tâm cho người tình.
Tiểu Linh Ngư cười lên một tiếng:
- Ta đâu có vì ngươi. Ta vì ta đấy.
Hoa Vô Khuyết trố mắt:
- Ngươi vì ngươi ?
Tiểu Linh Ngư gật đầu:
- Đúng vậy, ta vì ta.
Chàng từ từ lập lại mấy tiếng đó, ánh mắt chớp lên kỳ dị. Mường tượng chàng biến đổi thành một kẻ âm trầm.
Mỗi lần thấy ánh mắt của Tiểu Linh Ngư biến đổi như vậy, Hoa Vô Khuyết biết là sẽ có một người phải khổ với chàng.
Lần này, đối tượng của chàng là ai đây ?
Tiểu Linh Ngư từ từ tiếp:
- Chỉ vì, nếu bây giờ ta để cho ngươi chết vì tay kẻ khác thì ta sẽ mang hận chung thân. Hơn nữa, ta cũng thống khổ suốt đời.
Hoa Vô Khuyết hỏi:
- Tại sao ?
Tiểu Linh Ngư đáp:
- Tại vì ...
Chàng chưa kịp dứt câu, một người cất tiếng:
- Tại vì hắn muốn chính tay hắn giết ngươi.
Thinh âm của Yêu Nguyệt Cung Chủ lạnh lùng như muôn thưở.
Mặt bà biến sắc, song vẫn còn vẻ trắng nhợt, tàn khốc. Bất quá hơi sáng hơn trước vậy thôi.
Trước, cũng sáng, song là cái sáng của giá băng.
Bây giờ, cái sáng đó là của châu ngọc.
Tiểu Linh Ngư thở dài:
- Không gặp ngươi ba hôm, gặp lại rồi, ta nhận ra ngươi trẻ lại rất nhiều. Xem ra, các nữ nhân trên đời nên luyện môn Minh Ngọc Công của ngươi mới được, để giữ gìn dung nhan. Luyện được là nắm một diễm phúc lớn trong tay.
Yêu Nguyệt Cung Chủ trừng mắt lạnh nhìn chàng, không nói gì.
Tiểu Linh Ngư thở dài lượt nữa, tiếp:
- Từ ngày ta cứu các ngươi đến nay, ngươi không hề ngó ngàng gì đến ta, có lúc ta tưởng là tất cả phải vĩnh viễn bị nhốt trong hang con chuột già, và lúc bị nhốt thì ngươi khách khí quá, mỗi mỗi đều nghe lời ta.
Yêu Nguyệt lại biến sắc, hỏi:
- Ngươi nói hết chưa ?
Tiểu Linh Ngư mỉm cười:
- Hết rồi. Bất quá, ta muốn đề tỉnh ngươi một lần, nếu không phải là ta, thì dù cho ngươi trẻ lại bao nhiêu tuổi, cũng không qua mấy hôm, ngươi phải rủ xương trong hang chuột.
Từ trên núi nhìn xuống, gần là mây trắng lửng lờ trôi, xa là giòng sông uốn khúc.
Yến Nam Thiên một mình đứng trên đỉnh núi, tịch mịch vô cùng.
Song tịch mịch không còn làm cho lão bồi hồi, ray rức nữa, bởi lão đã quá quen với tịch mịch rồi.
Đúng ra, trên đỉnh núi, nào phải chỉ có mỗi một mình lão. Bất quá lão đứng riêng rẻ ra một mình, cách xa các người khác.
Những người khác, đương nhiên là bọn quái nhân Vô Danh Đảo.
Mộ Dung San San cất giọng trầm buồn thốt:
- Ngàn xưa không người sánh, ngàn sau chẳng có người bằng. Yến đại hiệp là bậc tuyệt đại anh hùng, song bình sanh có hưởng thụ được gì gọi là khoái lạc ?
Mộ Dung Song từ từ đáp:
- Càng lên cao, càng hứng chịu nhiều mưa gió, hà tất phải liên tục lên từng lầu, từng lầu ?
Mộ Dung San San thở dài:
- Xem ra, con người nên ở mức bình thường là tốt hơn.
Mộ Dung Song cũng thở dài:
- Tôi cũng muốn lên cao, song ngại.
Bỗng, một người kêu lên:
- Đến rồi. Đến rồi.
Mộ Dung Song hỏi:
- Ai đến ?
Nàng quay mình.
Từ trong vầng mây bên dưới. Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư xuất hiện.
Gió núi vút mạnh hơn.
Trời đất như thơm một chút.
Tô Anh bỏ đi, cứ trước mắt mà đi tới, chẳng biết đi đến đâu.
Nàng hận sao lúc đó trời không giáng xuống một tiếng sét đánh cho nàng tan xương, nát thịt, rồi gió cuốn về, mang những mảnh vụn thịt xương tản mát ra khắp bốn phương ?
Nàng cũng hận sao Tiểu Linh Ngư không đột nhiên xuất hiện, quỳ xuống cạnh chân nàng, và cầu nàng tha thứ và phát thệ vĩnh viễn không ly khai nàng ?
Nhưng sét không bùng nổ, Tiểu Linh Ngư không xuất hiện.
Không có sét, không có người, mà chén rượu khổ của nàng chưa vơi, nàng phải uống cạn.
Nàng uống đến bao giờ mới cạn chén rượu khổ đầy, lòng sầu hơn biển ?
Từ nơi chổ đứng, Thiết Tâm Nam có thể trông thấy Tiểu Linh Ngư. Dĩ nhiên, nàng cũng trông thấy luôn Hoa Vô Khuyết.
Ánh mắt của Hoa Vô Khuyết ngời niềm thống khổ, nàng nghe lòng quặn thắt từng khối.
Nàng cắm môi, môi rướm máu, nàng không nghe đau. Cắn môi, môi không đau mà lòng đau.
Niềm đau của nàng, ai người hiểu rõ ?
Cuồng Sư Thiết Chiến đang sôi động tánh khí, thổi râu phì phì, trừng trừng đôi mắt, hằn học:
- Tiểu tử Hoa Vô Khuyết tệ quá đi thôi. Phần ta, chẳng nói làm chi, song ít nhất hắn cũng phải bước lại đây, nói với con gái ta một vài câu.
Tiểu Nữ Sử mỉm cười:
- Nóng nảy làm chi ? Đánh xong rồi, hắn sẽ đến, muộn gì ? Có một con rể như vậy, ngươi còn đòi hỏi gì nữa ? Hắn sẽ thành danh lớn đó.
Thiết Chiến hừ một tiếng:
- Thành danh để làm gì ? Cả đến nhạc trượng, hắn không buồn lưu ý đến, cái thứ rể đó, ai cần có ?
Tiểu Nữ Sử trách:
- Trong tình huống đó, hắn không thể lưu tâm đến ngoại cảnh. Ngươi trách hắn là quá đáng đấy nhé. Ngươi xem kìa, tình địch của hắn đang lườm hắn đó.
Thiết Tâm Nam rung người lên.
Nàng muốn chạy thật xa khuất tầm mắt, không muốn chứng kiến cảnh này.
Nhưng chạy làm sao được ?
Bởi nàng còn muốn nói gì đó !