View Single Post
  #18  
Old 01-26-2013, 02:22 AM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Bàn Long - Quyển 6 - Chương 1 - 4

BÀN LONG


Quyển 6: PHỤC CỪU

Chương 1: Trần phong vãn sự


Hi Nhĩ Mạn bị song long trảo của Lâm Lôi nắm chặt lấy hai vai, y phục bị đâm rách, tiên huyết đỏ tươi từ từ thấm ra, nhuộm đỏ cả y phục.
Nhưng ông ta dường như lại không có chút cảm giác.
Hi Nhĩ Mạn chăm chú nhìn Lâm Lôi, trầm giọng nói: “Lâm Lôi, người trước tiên hãy bình tĩnh lại đã.”
“Nói cho ta.” Lâm Lôi trừng trừng nhìn Hi Nhĩ Mạn.
Hi Nhĩ Mạn trịnh trọng nói: “Đội kỵ binh phía sau sẽ tới ngay, việc của gia tộc ngươi tạm thời đừng cho người khác biết. Ngươi đi theo ta.” Hi Nhĩ Mạn tránh khỏi lợi trảo của Lâm Lôi, nắm lấy cánh tay bị bao phủ bởi hắc sắc long lân, muốn kéo hắn về phía tông đường, nhưng kéo mãi mà hắn chẳng hề nhúc nhích.
“Lâm Lôi.” Hi Nhĩ Mạn quay đầu lại, có chút tức giận.
“Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, ta biết phân biệt nặng nhẹ.”
Lâm Lôi sắc mặt thâm trầm như nước, nhưng hắn lại hít sâu một hơi, long lân bao phủ hai tay lập tức thu vào trong cơ thể. Cả người khôi phục lại hình dạng bình thường. Vừa ngồi xuống đem chiến đao ‘Đồ Lục’ ôm vào trong lòng, Lâm Lôi đã nghe thấy tiếng vó ngựa ở bên ngoài.
Đội kỵ binh của Quang Minh giáo đình cuối cùng đã tới.
Lâm Lôi quay đầu lại lạnh lùng liếc mắt một cái, không để ý tới bọn họ mà trực tiếp nói với Hi Nhĩ Mạn: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, người hãy đi trước dẫn đường.”
“Được.”
Hi Nhĩ Mạn thấy Lâm Lôi có thể bình tĩnh lại cũng cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, lập tức dẫn Lâm Lôi tới tông đường. Còn Lâm Lôi sắc mặt vẫn trầm tĩnh, lúc này, e rằng ngoại trừ bản thân hắn ra, người khác căn bản không thể tưởng tượng được dưới biểu hiện bình tĩnh kia lại đang ẩn tàng một nỗi đau sâu sắc.
Ảnh thử ‘Bối Bối’ và Đức Lâm Kha Ốc Đặc đều không lên tiếng.
Giữa bọn họ và linh hồn Lâm Lôi có sự liên hệ, tự nhiên có thể cảm thấy sự đau đớn, bi thương chưa từng có của Lâm Lôi.
Gió nổi lên, cuốn bay những chiếc lá khô rơi trên ban thờ không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi.
“Kẹt…”
Hi Nhĩ Mạn đẩy cửa tông đường ra, sau đó nhìn Lâm Lôi, Lâm Lôi ôm chiến đao ‘Đồ Lục’ sắc mặt trầm tĩnh bước vào bên trong. Ánh mắt của hắn ngừng lại trên các tấm linh vị trong tông đường, với nhãn lực hiện tại của Lâm Lôi, lập tức nhìn thấy rõ ràng một tấm bài vị mới nhất ở phía trước.
Mặt trước chỉ có mấy chữ: ‘Hoắc Cách – Ba Lỗ Khắc’.
Lâm Lôi vẫn còn một chút ảo tưởng, cảm thấy trong đầu mê muội, có điều hắn vẫn đứng vững. Sau đó Lâm Lôi ôm chiến đao ‘Đồ Lục’ bước lên phía trước, sau cùng đem thanh chiến đao ‘Đồ Lục’ đặt trên chiếc bàn bằng đá để các tấm linh vị.
Hắn nhìn các linh vị đó, trên mặt lộ ra một nụ cười điềm tĩnh, khẽ nói: “Phụ thân, con về rồi.”
“Con biết nguyện vọng lớn nhất cả đời người là tìm về gia tộc truyền thừa chi bảo, xa hơn nữa là trùng hiện vinh quang của Long huyết chiến sĩ gia tộc chúng ta.” Lâm Lôi dường như lo lắng kinh động đến ai đó, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, vô cùng thận trọng.
Hắn chăm chú nhìn tấm linh vị đó: “Con không để người thất vọng đâu. Con đã đem được truyền thừa chi bảo - chiến đao ‘Đồ Lục’ - của gia tộc Ba Lỗ Khắc chúng ta - gia tộc Long huyết chiến sĩ – quay trở về rồi.”
“Hiện tại, con đã mang được về chiến đao ‘Đồ Lục’, rất nhanh thôi, con cũng sẽ khiến Long huyết chiến sĩ gia tộc của chúng ta trùng hiện lại được vinh quang xưa. Con sẽ khiến người của cả Ngọc Lan đại lục đều biết đến sự huy hoàng của Long huyết chiến sĩ gia tộc, cũng sẽ khiến tên của người được cả Ngọc Lan đại lục biết đến.”
“Con xin thế, tất cả những điều này con nhất định sẽ làm được.”
Trên mặt Lâm Lôi đột nhiên có thêm một tia sát khí, “Đương nhiên trước đó, con phải vì người mà báo thù.”
Không nghi ngờ gì nữa, phụ thân Hoắc Cách của mình khẳng định là bị kẻ khác hại chết.
Nếu không với thực lực lục cấp chiến sĩ của phụ thân, cộng thêm độ tuổi vẫn đang tráng niên, căn bản không thể bị một căn bệnh trầm trọng mà mất đi tính mạng. Nếu là bệnh chết, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc căn bản sẽ không giấu diếm. Với trực giác của Lâm Lôi, cái chết của phụ thân mình tuyệt đối không phải bình thường.
“Kẻ nào hại chết người thân của ta, ta nhất định cũng sẽ khiến hắn phải chết!!!”
Trong mắt Lâm Lôi tựa hồ có thêm một tia ám kim sắc lạnh lùng của Cức bối thiết giáp long đó, ám kim sắc khiến cho lòng người run lên.
Lâm Lôi đột nhiên quay đầu nhìn Hi Nhĩ Mạn: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, nói cho ta biết, phụ thân ta rốt cuộc là chết như thế nào? Còn nữa, phụ thân người được chôn ở đâu? Hơn nữa thúc nói phụ thân đã chết hơn ba tháng, thúc vì sao vẫn không nói cho ta hay?”
Hi Nhĩ Mạn định mở miệng, song lại không nói ra lời.
“Lâm Lôi, ngươi trước tiên hãy bình tĩnh lại đã.” Hi Nhĩ Mạn chậm rãi nói.
Bình tĩnh?
Làm sao có thể bình tĩnh được đây?
“Ta khát khao có thể để phụ thân được tận mắt nhìn thấy chiến đao ‘Đồ Lục’ biết bao, khát khao để phụ thân nhìn thấy mình có thể biến thành Long huyết chiến sĩ biết bao, muốn nhìn thấy nụ cười của phụ thân, nụ cười vui mừng sau khi nhìn thấy chiến đao ‘Đồ Lục’, nụ cười tự hào khi nhìn thấy ta biến thành ‘Long huyết chiến sĩ’ xiết bao! Song… Tất cả đều không thể được nữa rồi.”
Lâm Lôi cảm thấy tim mình đau như dao cắt.
Vậy mà lúc này Hi Nhĩ Mạn còn muốn hắn bình tĩnh!
Lâm Lôi muốn tức giận mắng Hi Nhĩ Mạn, nhưng hắn nhịn được. Hít sau một hơi đem tất cả bất cam, phẫn nộ nuốt vào trong bụng, Lâm Lôi trừng trừng nhìn Hi Nhĩ Mạn: “Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, kể cho ta nghe mọi chuyện đã qua, ta muốn biết tất cả mọi chuyện.”
“Phụ thân ngươi chết rồi, chết ba tháng trước. Bất quá trước khi phụ thân ngươi chết, đã ủy thác cho ta… Trừ phi ngươi đạt tới thực lực thất cấp chiến sĩ, nếu không không thể đem nguyên nhân ông ta chết nói cho ngươi.” Hi Nhĩ Mạn trịnh trọng đáp.
“Thất cấp chiến sĩ?”
“Đúng.” Hi Nhĩ Mạn khẽ gật đầu: “Điều này cũng chính là nguyên nhân vì sao ta tới học viện để tìm ngươi, nhưng lại không đem chuyện phụ thân ngươi mất nói với ngươi. Án chiếu theo ý nguyện của phụ thân ngươi trước khi chết, ông ta hy vọng ngươi nhẫn nại không cố tìm hiểu tin tức về tình huống tử vong của ông ta, bình tâm tiếp tục tu luyện.
Hi Nhĩ Mạn nhìn Lâm Lôi: “Lâm Lôi, không phải ta không muốn nói cho ngươi, mà là vì đó là di nguyện lúc lâm chung của phụ thân ngươi, ta không thể làm trái. Trừ phi ngươi đạt tới thực lực của thất cấp chiến sĩ, ta mới có thể đem tất cả nói lại cho ngươi.”
Lâm Lôi đã hiểu rõ.
Thất cấp chiến sĩ?
Lâm Lôi từ trong lòng rút ra một cuộn giấy bằng da, đưa cho Hi Nhĩ Mạn.
“Đây là…?” Hi Nhĩ Mạn ngẩn ngơ tiếp lấy.
“Ma pháp sư cấp bậc chứng minh.” Lâm Lôi sắc mặt trầm tĩnh.
Mỗi một vị ma pháp sư từ khi bắt đầu xác định cấp bậc, sẽ được ban cho một cuộn ma pháp sư chứng minh, mỗi lần tăng lên một cấp, trên bề mặt sẽ có ghi chép.
Hi Nhĩ Mạn mở cuộn giấy, trên cột Địa hệ và Phong hệ, đều có bảy ngôi sao chói mắt.
“Thất cấp, thất cấp song hệ ma pháp sư?” Hi Nhĩ Mạn kinh ngạc nhìn Lâm Lôi với vẻ không thể tin được.
Lâm Lôi mới bao nhiêu tuổi?
Mười bảy tuổi a.
Song hệ ma pháp sư mười bảy tuổi là ý nghĩa gì? Hi Nhĩ Mạn tịnh không rõ, nhưng hắn biết, khắp cả Phân Lai vương quốc, ma pháp sư mạnh nhất cũng chỉ là bát cấp ma pháp sư, nhưng đó lại là một lão đầu đã hơn 100 tuổi rồi.
Hi Nhĩ Mạn còn nhớ khi mình ở trong quân đội, lúc có một vị thất cấp ma pháp sư tới, loại khí phái đó, loại uy phong đó.
Nhưng tiểu Lâm Lôi là chính bản thân mình được chứng kiến sự trưởng thành, không ngờ chớp mắt đã là thất cấp song hệ ma pháp sư rồi.
“Chuyện này, chuyện này là thật ư?” Hi Nhĩ Mạn hỏi một câu vô cùng ngu xuẩn, ông ta cũng biết ma pháp sư chứng minh này tuyệt đối không thể là giả.
“Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, hiện tại thúc có thể nói cho ta biết sự thật rồi.” Lâm Lôi chăm chú nhìn Hi Nhĩ Mạn.
Hi Nhĩ Mạn gật đầu, liền đi tới mật thất phía sau tông đường. Chỉ một lát sau liền bước ra, đi tới trước mặt Lâm Lôi, từ trong lòng lấy ra một phong thư, đưa tới trước mặt hắn khẽ giọng nói: “Đây là thư trước khi cha ngươi chết đã lưu lại. Ngươi xem xong thì sẽ biết tất cả.”
Hai tay Lâm Lôi khẽ run run đưa ra tiếp lấy phong thư.
Trên phong thư không có chữ gì.
Mở phong thư, nội dung bên trong kín hai tờ giấy.
“Lâm Lôi, khi con mở phong thư này, ta có thể đã chết từ rất lâu, rất lâu rồi.
Đối với con và Ốc Đốn, trong lòng ta vô cùng có lỗi, nhưng ta không có biện pháp bù đắp cho các con nữa rồi. Ta chỉ hy vọng các con có thể bình tĩnh vượt qua khoảng thời gian dài nhất, bởi vậy ta bảo Hi Nhĩ Mạn thúc thúc của con, khi con đạt tới thất cấp chiến sĩ mới đem phong thư này giao cho con.” Đọc tới đây, trong lòng Lâm Lôi cảm thấy đau xót.
Để mình bình tĩnh vượt qua một đoạn thời gian? Sợ rằng phụ thân cũng không ngờ mình có thể trở thành thất cấp ma pháp sư nhanh như vậy. Sau cùng chiếu theo tốc độ bình thường, từ lục cấp tới thất cấp cần một khoảng thời gian rất dài.
“Lâm Lôi, trong lòng ta vẫn cất giấu một bí mật, mẫu thân của con tịnh không phải vì sinh Ốc Đốn khó mà chết.”
Câu này của phụ thân khiến lòng Lâm Lôi chấn động.
Từ nhỏ hắn chỉ biết mẫu thân vì sinh Ốc Đốn khó mà chết. Nhưng hiện tại xem ra, không ngờ chỉ là một lời nói dối.
“Năm đó mẫu thân con lại hoài thai, ta và mẫu thân con đều vô cùng cao hứng, bất quá điều kiện y liệu của Ô Sơn trấn chúng ta quá kém nên ta và mẫu thân con phải xuất phát tới Phân Lai thành. Tại Phân Lai thành, mẫu thân con an toàn sinh hạ tiểu Ốc Đốn, tiểu Ốc Đốn rất đáng yêu. Ta và mẫu thân con đều vô cùng cao hứng, tiểu Ốc Đốn sinh hạ không được bao lâu, ta và mẫu thân con liền mang nó tới Quang Minh thần điện để cầu phúc. Hôm đó ta và mẫu thân con đều vô cùng vui vẻ, sau đó chúng ta rời khỏi Quang Minh thần điện, ở lại một đêm trong một tửu điếm của Phân Lai thành.”
“Chính tối hôm đó, một bọn người thần bí đã đến tửu điếm, trực tiếp đoạt lấy mẫu thân con. Ta ít không địch được nhiều chỉ bảo vệ được Ốc Đốn, bất quá ta cũng nhìn thấy một trong số hung thủ trên tay có thai ký hình con nhện màu hồng.”
Đọc đến đây, Lâm Lôi cảm thấy mình tựa hồ như đang quay về buổi tối của mười mấy năm trước đó.
Dưới sự vây công của một bọn người thần bí, phụ thân ít không địch được nhiều, chỉ có thể bảo vệ Ốc Đốn, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân vô lực cứu thoát thê tử yêu quý.
“Ta biết, bọn người đó không phải người bình thường, ít nhất đều là tứ cấp chiến sĩ, một kẻ mạnh nhất so với ta còn mạnh hơn, may mắn mục đích của những kẻ đó là mẫu thân con, nếu không ta sớm đã bị giết chết rồi. Có thể xuất động đội ngũ như vậy, trong Phân Lai thành cũng không phải là thiểu nhân vật. Ta không dám lộ ra, bèn mang Ốc Đốn quay về, với bên ngoài chỉ nói mẫu thân con khó sinh mà chết. Còn bí mật này, quản gia Hi Lý và Hi Nhĩ Mạn thúc thúc của con đều biết.”
Lâm Lôi đọc tới đây, trong lòng nghi hoặc.
Trong bọn người đó, kẻ mạnh nhất so với phụ thân còn mạnh hơn, nhưng bọn chúng tịnh không quan tâm tới phụ thân, chỉ đoạt lấy mẫu thân. Nhưng mẫu thân rốt cuộc đáng giá ở chỗ nào để đối phương đoạt lấy?
“Ta không thể nói cho các con sự tình này, mười mấy năm rồi, ta vẫn đem bí mật này ẩn sâu trong đáy lòng. Ta không dám nói với bên ngoài… Thậm chí ta còn không thể một mình đi dò hỏi về mẫu thân con rốt cuộc là sống hay chết, bọn người đó rốt cuộc là ai? Ta không dám điều tra.”
Lời của phụ thân, khiến cho tim Lâm Lôi đau thắt lại.
“Ta là người kế thừa Long huyết chiến sĩ gia tộc, ít nhất ta phải bồi dưỡng các con trưởng thành. Ta không thể để Ba Lỗ Khắc gia tộc bị đứt mất gốc rễ. Ta ẩn nhẫn từng năm, tuy nhiên mỗi lúc đêm khuya ta đều khó mà ngủ được, mẫu thân con rốt cuộc sống hay chết, điều này vẫn luôn hành hạ ta. Ta nhẫn nại… Ta đã nhẫn nại mười một năm rồi!”
“Lâm Lôi, con khiến ta vô cùng tự hào. Trước tiên trở thành học viên của Ngọc Lan đại lục đệ nhất ma pháp học viện, sau đó lại trở thành thiên tài của Ân Tư Đặc ma pháp học viện, ta rất có lòng tin đối với con. Ngay cả mật độ của Long huyết chiến sĩ huyết mạch trong cơ thể Ốc Đốn cũng đạt yêu cầu. Ta rất tự hào, hai nhi tử đều ưu tú như vậy, ta cũng không phải hổ thẹn trước các bậc tiền bối của Ba Lỗ Khắc gia tộc! Nhưng kể cả đến lúc này, ta vẫn không dám đi dò hỏi sự tình của mẫu thân con, bởi vì Ốc Đốn còn cần một lượng lớn kim tiền để nộp học phí đắt đỏ đó.”
“Ta đã nhẫn nại mười một năm, khi con từ Ma thú sơn mạch thu được một lượng lớn ma tinh hạch giao cho ta, chính hôm đó ta biết… Cuối cùng ta đã có thể bỏ tất cả đi thăm dò việc sống chết của mẫu thân con, tuy mười một năm nay mẫu thân con vẫn không trở về, mẫu thân con tám chín phần là đã chết rồi, nhưng ta không muốn từ bỏ, kể cả chết rồi thì ta cũng muốn vì mẫu thân con mà báo thù.”
Lâm Lôi đọc đến đây, hai tay đều run lên.
Hắn hiểu rõ, trước đây phụ thân vì phải phụ trách học phí đắt đỏ của đệ đệ, bởi vậy vẫn không dám không màng tới sống chết đi điều tra chuyện của mẫu thân. Nhưng ma tinh hạch giá trị gần tám vạn kim tệ của mình đã khiến cho phụ thân hoàn toàn không còn gánh nặng.
“Cuối cùng ta có thể đi thăm dò rồi, ta thay đổi dung mạo, biến đổi thân phận tiềm phục trong Phân Lai thành. Ta bắt đầu điều tra sự tình năm đó.”
“Nhưng sự tình đã quá lâu rồi, ta chỉ biết thai kí hình con nhện màu đỏ trên cánh tay, ta điều tra suốt gần một năm, cuối cùng phát hiện người có thai kí hình con nhện đỏ. Theo manh mối này ta tiếp tục điều tra, dần dần… Cuối cùng ta biết được nhân vật sau lưng bọn người này.”
Người chỉ đạo đằng sau bọn người này, chính là người trong vương tộc của Phân Lai vương quốc hiện tại, thân đệ đệ của Khắc Lai Đức quốc vương bệ hạ… Mạt Đức Sâm công tước.”


Chương 2: Quyết Định


Trong Ngọc Lan Đại Lục, chỉ Hoàng đế của Đế quốc mới có quyền phong vương cho huynh đệ mình. “Vương” ở đây tương đương với Quốc vương một Vương quốc, còn Quốc vương thì cùng lắm chỉ có thể phong cho huynh đệ của mình làm Công tước, đứng đầu một Công quốc.

Đại công của Công quốc thực ra chính là Công tước. Đế Quốc, Vương Quốc, Công Quốc là thứ bậc các lãnh thổ xếp theo thứ tự từ lớn đến nhỏ.

Công tước Bạc Đức Sâm? Chính là thân đệ của Quốc vương Khắc Lai Đức!

Lâm Lôi hiểu rất rõ, Vương tộc Ba Lâm ở Vương quốc Phần Lai là một gia tộc hết sức hùng mạnh, hai huynh đệ đứng đầu trong Ba Lâm gia tộc cũng là hai chiến binh tài giỏi nhất. Quốc vương Khắc Lai Đức là niềm tự hào của Vương quốc Phần Lai, bởi bản thân là một Cửu cấp Cường Giả.

Còn Bạc Đức Sâm, tuy không bằng anh nhưng cũng là một Thất cấp Chiến Binh, chí ít cũng tạm được coi như một Cường Giả.

“Công tước Bạc Đức Sâm?”

Trong lòng Lâm Lôi dâng lên một ý nghĩ giết chóc, hắn nghiến răng tiếp tục đọc...

“Ta cải trang thành một kẻ hạ nhân đến trà trộn trong Công tước phủ của Bạc Đức Sâm, trải nhiều nguy hiểm, phải dùng cả những kế sách đặc biệt, cuối cùng đã bắt được tên Thất cấp Chiến Binh, kẻ từng cầm đầu Thần bí đội. Ta phải dùng một số biện pháp hỏi cung, cuối cùng hắn cũng chịu khai ra… Chính là Công tước Bạc Đức Sâm sai bọn chúng làm như vậy. Theo như Thất cấp Chiến Binh kia, sau khi chúng bắt được mẫu thân con Lâm Na, Bạc Đức Sâm lại phái một toán khác đến giải đi. Rõ ràng phía sau Công tước phủ còn có một nhân vật nữa...”

“Ta chưa kịp điều tra tiếp thì sự mất tích của tên Thất cấp Chiến Binh đó khiến cho Bạc Đức Sâm cảnh giác, phái thuộc hạ lùng sục khắp nơi. Ta tuy đã chuẩn bị nhưng khi chiến đấu để đào thoát khỏi Phần Lai Thành thì đã thọ trọng thương... Ta đã trà trộn rất cẩn thận, quay về được Lâm gia, ngoài con và Nhĩ Man thúc, không có ai biết chuyện xảy ra. Thương tích của ta rất nghiêm trọng, không thể chờ được nữa, ta chỉ kịp lưu lại cho con bức thư này...”

“Lâm Lôi, ta không phải là người cha tốt, khi xưa quá lạnh nhạt với con. Ta không cầu xin con tha thứ, chỉ mong con hãy bình tĩnh. Con có Thất cấp thực lực, e rằng sẽ nóng vội đi điều tra sự thật. Nhưng con nhất định phải hết sức cẩn thận... cho dù là ta hay Lâm Na mẹ con, chúng ta đều không muốn con vì chúng ta mà mất đi mạng sống...”

“Lâm Lôi, cha đi đây... Bây giờ con là Tộc trưởng Ba Lỗ Khắc, ta giao cả gia tộc cho con! ”

“Lúc này ta thật mong được nhìn thấy Đồ Lục Chiến Đao, nhưng ta biết đó chỉ là vọng tưởng. Lâm Lôi… hãy gắng lên, cả gia tộc trông chờ vào con và Tiểu Ốc Đốn. Cả cuộc đời cha, niềm tự hào lớn nhất chính là con và Ốc Đốn!”

Nhìn mấy vết máu trên mặt giấy, trong tay Lâm Lôi bỗng bùng lên một ngọn lửa... “Xì xì…” chỉ trong nháy mắt bức thư đã cháy thành một nhúm tro.

Hy Nhĩ Mạn nhìn hắn đầy ngạc nhiên, đoạn lại gật nhẹ đầu. Mặc dù là di vật cuối cùng của phụ thân nhưng bức thư lại chứa đựng một bí mật lớn, rơi vào tay bất cứ người nào cũng sẽ vô cùng nguy hiểm. Trong tình hình của Lâm Lôi bây giờ, hủy đi là an toàn hơn cả.

Lâm Lôi quay sang Hy Nhĩ Mạn: “Nhĩ Mạn thúc thúc, điệt có chuyện muốn nhờ thúc!”

“Nói đi!” Hy Nhĩ Mạn gật đầu.

Lâm Lôi đưa tay nhấc cây Đồ Lục Chiến Đao đồ sộ lên, thành khẩn: “Nhĩ Mạn thúc thúc, cây Đồ Lục Chiến Đao này là truyền thừa bảo vật của gia tộc Ba Lỗ Khắc chúng ta. Điệt nhờ thúc mang tới giao tận tay cho Ốc Đốn đệ đệ, hiện đang ở Đế quốc Áo Bố Lai Ân!”

“Đế quốc Áo Bố Lai Ân? Vậy còn ở đây…?” Hy Nhĩ Mạn không khỏi lo lắng cho Lâm Lôi.

Lâm Lôi gật đầu dứt khoát: “Thúc đừng lo lắng, điệt đã là Thất cấp Song Hệ Ma Pháp Sư, Quang Minh Giáo Đình rất xem trọng điệt, cả Phần Lai Quốc vương là Khắc Lai Đức Bệ hạ đối với điệt cũng rất nể trọng. Thúc không phải lo cho sự an toàn của điệt...!”

Hy Nhĩ Mạn chỉ là một chiến binh, thực sự không hiểu lắm ý nghĩa của một Thất cấp Song Hệ Ma Pháp Sư, thậm chí còn không biết rằng Lâm Lôi là một Thạch Điêu Đại Sư ngang hàng với Phổ Lỗ Khắc Tư hay Hoắc Phổ Kim Sâm, địa vị vô cùng cao quý.

“Thế thì...” Hy Nhĩ Mạn chau mày.

“Thúc mang Đồ Lục Chiến Đao tới đó rồi hãy cùng Hy Lý gia gia chăm sóc tiểu Ốc Đốn giúp điệt. Tất cả mọi chuyện ở đây đã có điệt lo, chỉ cần một người là đủ!” giọng Lâm Lôi bỗng trầm xuống, thoáng chút lạnh lùng.

Đồng minh thần thánh giờ đây chỉ còn lại một mình hắn, lại không có người thân bên cạnh, Lâm Lôi còn phải e sợ gì nữa?

Hắn đã quyết định, báo thù cho cha, tìm hiểu rõ chuyện xảy ra với mẹ. Rốt cuộc mẫu thân hắn còn sống hay đã chết? Tận sâu trong đáy lòng, Lâm Lôi hy vọng bà vẫn còn sống, tuy hy vọng đó rất mong manh nhưng Lâm Lôi không hề muốn từ bỏ...

“Ở lại Đế quốc Áo Bố Lai Ân?” Hy Nhĩ Mạn thoáng do dự... Nói cho cùng, ông đã có gia đình ở Ô Sơn Trấn... Nhưng dù sao với một Lục cấp Chiến Binh như Hy Nhĩ Man, dù đi đến chỗ nào thì cũng đâu sợ không có cơm ăn?

“Nhĩ Mạn thúc thúc, thúc hãy mang cả gia đình theo. Còn nữa, ở đây có một tấm Ma Tinh Thẻ, tấm Ma Tinh Thẻ này bề ngoài không có hoa văn gì nhưng bên trong chứa một trăm vạn tiền vàng, thúc hãy mang theo để chi dùng ở Áo Bố Lai Ân!” Lâm Lôi lấy từ ngực áo ra một chiếc Ma Tinh Thẻ đưa cho Hy Nhĩ Man.

“Một trăm vạn tiền vàng?” Hy Nhĩ Mạn không khỏi ngẩn người kinh ngạc.

Một trăm vạn tiền vàng là một khoản tiền vô cùng lớn. Hoắc Cách khi còn sống đã từng đem bán tất cả báu vật của gia tộc để đổi lấy vài nghìn tiền vàng, thậm chí có bán cả tổ ốc e rằng cũng không được đến mười vạn... Nhưng Lâm Lôi chỉ nói vài câu đã lôi ra một tấm thẻ chứa một trăm vạn tiền vàng!

“Lâm Lôi, điệt... số tiền này đâu ra?” Hy Nhĩ Mạn không kìm được câu hỏi.

“Nhĩ Mạn thúc thúc, chuyện này thúc không cần hỏi, sau này tự nhiên thúc sẽ biết thôi!” Lâm Lôi đang trong trạng thái đau buồn khó chịu, thực sự không có tâm trạng để nói về những thành tích trong thạch điêu.

Hy Nhĩ Mạn khẽ gật đầu... “Đợi ta một lát!” nói rồi vào căn mật thất phía sau tông đường, lấy ra một cái hũ đưa cho Lâm Lôi.

“Đây là…” ánh mắt Lâm Lôi nhìn chăm chăm chiếc hũ, gần như đã đoán ra trong hũ chứa vật gì.

Hy Nhĩ Mạn nhẹ nhàng dặn dò: “Lâm Lôi, đây là tro cốt của phụ thân điệt. Khi đại ca mất ta không dám công bố ra ngoài, thậm chí còn không dám công khai mai táng. Ta đã âm thầm hỏa thiêu, đặt tro cốt trong mật thất chờ điệt quay về...”

Lâm Lôi thở một hơi dài, đưa tay đón chiếc hũ vào lòng. Trong hai tay hắn, chiếc hũ bỗng nhiên nặng trĩu...

**************

Gió mạnh từng cơn ào ào thổi...

Trên nghĩa địa cách Ô Sơn Trấn không xa, một ngôi mộ đẹp đẽ nghiêm trang vừa được dựng lên, Lâm Lôi tóc cắt ngắn lặng lẽ quỳ trước mộ.

Hắn đã một mình cặm cụi suốt đêm dựng nên nơi yên nghỉ cho phụ thân. Với thực lực hiện nay của Lâm Lôi, việc dời chuyển những tảng đá lớn không phải là chuyện khó, lại thêm trình độ điêu khắc của một Thạch Điêu Đại Sư, ngôi mộ quả thực vô cùng uy nghi tinh xảo.

Gió vẫn không thôi gào thét, Lâm Lôi lặng thinh quỳ trước mộ...

“Lâm Lôi” Hy Nhĩ Mạn lưng đeo chiếc hộp đựng Đồ Lục Đao xuất hiện phía sau hắn.

Lâm Lôi không mở mắt, chỉ lẳng lặng lên tiếng: “Nhĩ Mạn thúc thúc, Đồ Lục Đao điệt giao cho thúc, Ốc Đốn đệ đệ điệt cũng giao cho thúc, cả Hy Lý gia gia nữa. Trên đường thúc hãy nhớ bảo trọng, thứ cho điệt không thể tiễn!”

Hy Nhĩ Mạn nhìn bóng Lâm Lôi đang quỳ, lại nhìn sang ngôi mộ, cuối cùng lặng lẽ gật đầu cất bước...

***********

Hy Nhĩ Mạn đã đi rồi...

Mang theo cả thanh Đồ Lục Chiến Đao...

Từ nay trong ngôi phủ đệ cổ kính của gia tộc Ba Lỗ Khắc, chỉ còn lại một mình Lâm Lôi với đám người xa lạ.

Đột nhiên...

Lâm Lôi mở trừng mắt nhìn chăm chăm vào bia mộ...

“Cha, con thề sẽ làm cho lũ người đã hại cha phải trả giá!”

Nói xong liền đứng lên, quay mình bước đi. Tiểu Ảnh Thử trên vai hắn chừng như biết tình hình nghiêm trọng, cũng nằm im thin thít.

……….

Hoắc Cách đại nhân đã chết, cái chết của ông khiến cho cư dân Ô Sơn Trấn không khỏi cảm thấy đau buồn.

Một vị quý tộc tốt như vậy mà chết, không biết những dân đen Ô Sơn Trấn rồi đây sẽ ra sao? Hoắc Cách đại nhân bao nhiêu năm qua luôn duy trì một mức tô thuế thấp, thậm chí còn lấy tiền của mình nộp thuế thay họ cho Quốc vương. Một quý tộc tốt như thế, giờ biết tìm đâu ra?


Chương 3: Trấn Nhỏ Tề Tựu


Đêm khuya, trong phòng ngủ của Lâm Lôi.

Tiếng xương cốt da thịt rung chuyển không ngừng phát ra trên người hắn, lớp da bên ngoài khi thì nhấp nhô, lúc lại phồng lên đáng sợ, những giọt mồ hôi lớn theo nhau túa ra, nhưng gương mặt Lâm Lôi lại vô cùng bình thản.

Hắn đang tu luyện “Long Huyết Mật Điển”...

Ngay lần đầu tiên dẫn động huyết mạch Long Huyết Chiến Binh trong cơ thể, lập tức hắn đã bước vào cảnh giới của Lục cấp Chiến Binh. Theo những ghi chép trong Long Huyết Mật Điển, khi mới tu luyện thì huyết mạch Long Huyết Chiến Binh sẽ đậm đặc, vì thế mà tiến bộ rất nhanh chóng. Nhưng tu luyện càng về sau lại càng khó, đặc biệt sau khi đạt Cửu cấp muốn vượt lên Thánh Vực, thời gian luyện thành e rằng còn dài hơn tất cả những quãng thời gian tu luyện trước đó cộng lại.

“Quang Minh Giáo Đình hiện rất xem trọng ta, hơn nữa với thân phận của một Thạch Điêu Đại Sư, đương nhiên về danh nghĩa ta không phải là nhân vật tầm thường. Nhưng thực lực bản thân ta thật ra chưa đủ mạnh, bọn họ kính trọng ta phần lớn là trông vào khả năng điêu khắc. Còn nếu muốn báo thù, sức lực bản thân quả là vẫn chưa đủ...!”

Lâm Lôi rất hiểu thực lực của mình, rốt cuộc hắn chưa thể Long hóa, biến thành hình dạng của Long Huyết Chiến Binh đối đầu với kẻ thù.

Trừ phi đến khi quá bức thiết, Lâm Lôi cũng không muốn biến thành hình dạng của Long Huyết Chiến Binh, bởi nếu để người ngoài biết được hắn có khả năng đó thì sẽ rất nguy hiểm. Nói cho cùng, danh tiếng của Long Huyết Chiến Binh quá lừng lẫy, đặc biệt khi Long Huyết Chiến Binh tiến nhập Thánh vực thì sẽ trở thành một Đỉnh cấp Cường Giả. Có rất nhiều kẻ không muốn cho chuyện đó xảy ra...

“Lão đại, đã vất vả rồi!” Bối Bối bò trên giường, giương mắt nhìn Lâm Lôi tu luyện.

Không chỉ có Bối Bối, cả Đức Lâm Kha Ốc Đặc cũng đang ở bên cạnh, Kha Ốc Đặc rất hiểu tâm trạng của Lâm Lôi. Cái chết đột ngột của phụ thân, lại đột nhiên biết mẫu thân không phải chết vì sinh nở mà bị người ta bắt đi, cả hai bi kịch đột ngột xảy ra, ai cũng không thể bình thản được.

Sự dày vò này còn lớn hơn nhiều so với nỗi khổ chia tay Ngải Lệ Tư...

Cảm nhận được lòng hận thù và ý định giết người đang nung nấu tận sâu trong tâm khảm Lâm Lôi, Kha Ốc Đặc không khỏi thấy lo lắng. Thù hận này nếu không được giải tỏa thì tương lai, Lâm Lôi rất có thể sẽ trở thành một cuồng ma giết người vô số...

“Hy vọng Lâm Lôi có thể sớm báo thù... Nếu không, cứ giữ tâm trạng này thì tính tình hắn ta sẽ thay đổi mất!” Đức Lâm Kha Ốc Đặc thở dài.

***********

Sáng hôm sau...

Sau một đêm trắng tu luyện, Lâm Lôi lẳng lặng bước ra khỏi phòng ngủ, đưa mắt nhìn những người hầu đang tất bật chuẩn bị bữa sáng.

“Lâm Lôi, tới đây hôm nay sẽ toàn là những nhân vật tầm cỡ, huynh định ứng phó thế nào?” Đức Lâm Kha Ốc Đặc đến bên hắn dò hỏi.

Lâm Lôi và Kha Ốc Đặc đều có thể đoán được, những đại nhân vật trong Quang Minh Giáo Đình và một số quý tộc Phần Lai Thành sẽ nhanh chóng biết tin phụ thân hắn chết. Hầu hết trong số họ sẽ đến bái tế, đương nhiên Lâm Lôi phải chuẩn bị tiếp đãi.

Nguyên liệu thực phẩm đã thu xếp đủ, nhưng nhà bếp lại chưa ổn. Trong Ô Sơn Trấn chỉ có hai đầu bếp trình độ tạm chấp nhận được...

“Ngươi định để hai đầu bếp đó nấu cho những đại nhân vật kia ăn sao?” Kha Ốc Đặc cười, hỏi Lâm Lôi.

“Để họ nếm thử món ăn của dân quê chúng ta, cũng không tồi mà!” Lâm Lôi bình thản đi ăn sáng. Ăn xong hắn lại tiếp tục quỳ trong phòng khách thủ hiếu.

Khoảng bảy giờ sáng hôm đó, phía ngoài phủ đệ Ba Lỗ Khắc chợt vang lên tiếng vó ngựa. Một đoàn xe sang trọng dừng trước cửa...

“Lão Tam!” giọng nói quen thuộc vang lên. Đang quỳ trong phòng khách, Lâm Lôi hơi giật mình quay lại, thấy ba người Gia Lỗ, Lôi Nặc, Kiều Trị đang bước vào.

Trong thời gian ngắn phải gánh chịu hai nạn lớn, tâm trạng Lâm Lôi trở nên tột cùng u ám. Nhưng khi nhìn thấy ba huynh đệ đã cùng mình lớn lên ở Học viện Ma pháp Ân Tư Đặc, trên mặt hắn bất giác nở nụ cười.

Ba người Gia Lỗ, Lôi Nặc, Kiều Trị sau khi vào phòng khách liền tiến đến quỳ trên bồ đoàn, khấu đầu.

“Lão Tam, tối qua ta mới biết tin cha huynh mất, liền đi tìm Lão Nhị và Lão Tứ về. Ta đoán hôm nay sẽ có rất nhiều gia tộc lớn đến viếng nên có mang theo mấy đầu bếp giỏi trong Phần Lai Thành, đi suốt đêm tới đây...” Gia Lỗ thấp giọng.

“Đa tạ các huynh!” Lâm Lôi cúi đầu cảm kích, nhìn cũng có thể thấy sự gấp gáp của cả ba huynh đệ.

Triệu tập đầu bếp, chuẩn bị đoàn xe, e rằng Lôi Nặc và Kiều Trị đã vội vã đi từ Học viện Ma Pháp đến Phần Lai, rồi lại cùng Gia Lỗ khởi hành ngay trong đêm...

“Lão Tam, đừng quá đau buồn!” Kiều Trị vỗ nhẹ vai Lâm Lôi. Lôi Nặc cũng đến bên hắn, an ủi: “Lâm Lôi, cho dù thế nào đi nữa huynh vẫn còn có ba huynh đệ là chúng ta. Dù có xảy ra chuyện gì huynh cũng đừng gục ngã, phải kiên cường lên!”

Lâm Lôi nhìn Lôi Nặc, gã huynh đệ này bình thường luôn cứng cỏi, bây giờ lại nói ra những lời như vậy, hắn bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng.

Cho dù thế nào, mình vẫn còn ba bằng hữu chí cốt!

“Đa tạ các huynh...” Lâm Lôi nhìn Gia Lỗ: “Gia Lỗ đại ca, việc tiếp đãi các quý tộc đành nhờ các huynh vậy, ta chưa từng có kinh nghiệm trong những chuyện thế này!”

Gia Lỗ gật đầu: “Yên tâm đi, ta mang tới đây không ít người, chuyện tiếp đãi nhất định sẽ chu đáo.”

.................

Ô Sơn Trấn hôm nay không còn vẻ yên tĩnh vốn có, người dân trong đang túm năm tụm ba, bàn tán xôn xao về đoàn xe sang trọng ban nãy.

“Đoàn xe ấy phải có đến hơn trăm ngựa, xe nào cũng lộng lẫy, kỵ sĩ thì thật oai phong, đúng là… cả đời ta chưa từng thấy đoàn xe nào sang trọng như thế!” Một lão nhân nhìn đoàn xe trước cửa phủ đệ Ba Lỗ Khắc, tấm tắc khen.

Những người đứng xung quanh đều gật đầu đồng tình.

Trong trấn nhỏ heo hút này, người dân đâu có cơ hội nhìn thấy những ngựa xe hào hoa như vậy. Mấy ngày trước khi Lâm Lôi về nhà, đội kỵ binh đi theo hắn cũng đã thành đề tài bàn tán của dân cư trong một thời gian dài.

“Các vị nói xem, có phải Lâm Lôi thiếu gia đã trở thành một đại quý tộc rồi hay không?” một phụ nữ trợn mắt: “Đội kỵ binh đi theo Thiếu gia mấy ngày trước chẳng cũng thật hùng mạnh sao?”

Suốt buổi sáng hôm đó, Ô Sơn Trấn không ngớt tiếng bàn tán.

Vậy mà khoảng mười một giờ trưa, mặt đất lại thêm một cơn chấn động, tiếng vó ngựa dồn dập nhưng chỉnh tề, thậm chí còn lớn hơn cả tiếng đoàn xe của Gia Lỗ.

Một đội kỵ binh hùng tráng áo giáp sáng loáng dẫn đầu phi tới, phía sau là hai cỗ xe ngựa xa hoa. Hai chiếc xe này đều có bốn ngựa kéo, đánh xe đều là những chiến binh tráng kiện.

Sau hai xe này là những cỗ xe chở đầy lễ vật, sau cùng lại có một đoàn kỵ binh giáp trụ ngất trời, hộ vệ cả đoàn xe.

Bách tính Ô Sơn Trấn lại được một phen ngạc nhiên tròn mắt. Khí thế lẫm liệt của đoàn kỵ sĩ mang Vương bài Quang Minh Giáo Đình khiến mọi người không khỏi run lên, những cỗ xe hào nhoáng lại làm họ không tin nổi vào mắt mình.

“Những người này là như thế nào vậy?” Dân cư Ô Sơn Trấn vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.

Đoàn xe dừng lại trước của phủ đệ gia tộc Ba Lỗ Khắc. Từ bên trong, không ít người đi ra phụ trách việc sắp xếp ngựa xe.

“Hồng Y Đại Chủ Giáo Cát Nhĩ Mặc Đại nhân, Hồng Y Đại Chủ Giáo Lan Phổ Sâm Đại nhân, tới…” Giọng xướng của Cao Cang vang lên, những người dân bên ngoài lại huyên náo.

Thì ra là Hồng Y Chủ Giáo!

Trong mắt của những dân thường trong Thần Thánh Đồng Minh thì Hồng Y Chủ Giáo của Quang Minh Giáo Đình là một nhân vật có địa vị không tưởng, như vì sao sáng trong bầu trời đêm, ai cũng thấy nhưng ai cũng không thể với tới...

Nhưng hôm nay, cả hai vị Hồng Y Chủ Giáo lại đến Ô Sơn Trấn nhỏ bé này...

“Cộp! Côp! Cộp” tiếng vó ngựa lại dồn dập vang lên. Sau khi đoàn xe của Quang Minh Giáo Đình đến không lâu, lại là một đoàn xe không kém phần đẹp đẽ đang tiến tới, thậm chí còn có phần hấp dẫn hơn vì tháp tùng theo xe là những thị nữ dung mạo xinh đẹp với làn da trắng ngần.

Đi giữa đoàn là cỗ xe ngựa màu vàng sang trọng. Những kỵ sĩ dũng mãnh đang phô bày tài khiển mã siêu quần, đoàn xe dài dằng dặc nhưng tiếng vó ngựa lại chỉnh tề như chỉ có một chiếc xe duy nhất.

Những người dân Ô Sơn Trấn đều ngây người.

“Những... những đại nhân vật này?” Rất nhiều người trong số họ còn chưa từng nhìn thấy những con người tầm cỡ như vậy.

Đoàn xe dừng trước cửa phủ đệ gia tộc Ba Lỗ Khắc. Từ phủ đệ vang lên tiếng truyền: “Quốc vương Vương quốc Phần Lai, Khắc Lai Đức bệ hạ tới!”

“Quốc vương Bệ hạ?”

Bách tính Ô Sơn Trấn giật nảy người.

Đối với người dân trong một vương quốc thì Quốc vương chính là vầng thái dương chói lòa trên bầu trời, nắm giữ trong tay sự sinh tồn của bọn họ. Nhưng vị Quốc vương điện hạ vốn phải ngự trong cung cấm thì nay lại đến Ô Sơn Trấn bé nhỏ này...

Tiếng vó ngựa cứ thế vang lên không ngừng, từng đoàn xe lũ lượt kéo tới, tất cả đều dừng lại trước cổng phủ đệ Ba Lỗ Khắc.

“Bá Nạp Đại nhân, Công tước Vương quốc Phần Lai tới…”

“Kiệt Bố Đại nhân, Hầu tước Vương quốc Phần Lai tới…”

“Châu Nặc Đại nhân, Bá tước Vương quốc Phần Lai tới…”

“Dịch Lợi Á tiểu thư, Lai Ân gia tộc, Đế quốc Ngọc Lan tới…”

“Bá Nạp Đức Đại nhân, Đức Bố Tư gia tộc, Vương quốc Phần Lai tới…”

Liên tiếp những tiếng xướng truyền khiến người dân Ô Sơn Trấn hoảng kinh. Chuyện gì thế này? Hôm nay sao lại có nhiều đại nhân vật trong giới thượng lưu tề tựu đến Ô Sơn Trấn heo hút này như vậy?

Dần dần mọi người cũng đoán ra... Trong Ô Sơn Trấn nếu nói có chuyện gì lớn thì chỉ là cái chết của Hoắc Cách mà thôi!

Nhưng Hoắc Cách dù nhân đức bao nhiêu cũng chỉ là quý tộc trong trấn nhỏ, có thể khiến cả Quốc vương Bệ hạ lẫn Hồng Y Chủ Giáo phải đến sao? Chúng dân bất giác nhớ lại cảnh tượng Lâm Lôi về nhà mấy ngày trước, mang theo cả một đoàn kỵ binh...

“Tất cả những chuyện này, nhất định liên quan đến Lâm Lôi thiếu gia!” Những người dân bình thường này tuy không biết chuyện của Lâm Lôi nhưng cũng có thể đoán được.

*****

Trong đại sảnh phủ đệ Ba Lỗ Khắc, Lâm Lôi vẫn đang quỳ.

Hồng Y Đại Chủ Giáo, Quốc vương Bệ hạ, công tước, hầu tước, bá tước… tất cả họ đều nghêng mình hoặc thành khẩn khấu đầu. Tuy Hồng Y Đại Chủ Giáo và một số người khác chỉ nghiêng mình, nhưng có thể khiến họ nghiêng mình như vậy cũng chỉ là những đại nhân vật tầm cỡ.

Nhưng hôm nay, tất cả lại nghiêng mình vì cái chết của Hoắc Cách!

“Lâm Lôi, đừng quá đau buồn!” Cát Nhĩ Mặc cạnh Lâm Lôi khẽ lên tiếng.

“Đa tạ!” Lâm Lôi hơi cúi mình tạ lễ.

“Lâm Lôi, cái chết của cha ngươi... thật đáng tiếc!” Khắc Lai Đức Bệ hạ cũng an ủi.

Một lát sau....

“Lâm Lôi, đừng quá đau buồn” một âm thanh trong trẻo vang lên. Lâm Lôi quay lại nhìn, Địch Lợi Á toàn thân trang phục trắng đang nhìn hắn, biểu tình đầy vẻ quan tâm.

“Đa tạ!” Lâm Lôi khẽ trả lời.

Địch Lợi Á khẽ gật đầu, được gia nhân mời sang một bên. Chúng nhân lũ lượt kéo vào bái tế Hoắc Cách, thậm chí Tộc trưởng của Đức Bố Lai gia tộc cũng tới.

“Lâm Lôi đại sư, xin đừng quá đau buồn” Bá Nạp Đức nghiêm trang.

Lâm Lôi vẫn hành lễ: “Đa tạ”

…..............

“Đại nhân Bạc Đức Sâm, Công tước Vương quốc Phần Lai tới…” đột nhiên tiếng xướng từ bên ngoài vọng vào.

Lâm Lôi hơi chau mày.

Cái chết của phụ thân hắn liên quan đến Bạc Đức Sâm, nhưng Lâm Lôi cũng biết, cha hắn vào phủ đệ Công tước trong một hình dạng khác. E rằng Bạc Đức Sâm cũng không hề biết Hoắc Cách là vì bị thuộc hạ của ông ta đánh trọng thương mà chết.

Bạc Đức Sâm rất giống Khắc Lai Đức, cũng mái tóc dài màu vàng kim, đôi mắt xanh bích rất có thần, toàn thân vững chãi bệ vệ, tràn đầy phong thái quý tộc.

Bạc Đức Sâm bước vào đại sảnh, kính cẩn nghiêng mình trước linh vị Hoắc Cách, đoạn đến bên Lâm Lôi, giọng chân thành: “Lâm Lôi đại sư, đừng quá đau buồn!”

Lâm Lôi quay nhìn Bạc Đức Sâm, thấy biểu tình hữu hảo của ông ta, liền lễ độ cúi mình: “Đa tạ!”

Nhìn bề ngoài, không ai có thể thấy được sự khác biệt trong cách đối xử của hắn với Bạc Đức Sâm so với những người khác...


Chương 4: Trò Chuyện Trong Đêm


“Bạc Đức Sâm!”

Lâm Lôi thầm nhẩm cái tên này, năm đó mẫu thân hắn đã bị Bạc Đức Sâm sai người bắt đi; mười mấy năm sau, phụ thân hắn lại vì muốn điều tra sự việc mà bị Bạc Đức Sâm sai người truy sát, cuối cùng trọng thương mà chết.

Ý muốn giết chóc trong đầu Lâm Lôi như một ngọn lửa âm ỷ trong lòng núi, chỉ chờ đến lúc là bùng phát mạnh mẽ.

“Lão đại, ta sẽ thay huynh giết tên Bạc Đức Sâm này!” Linh hồn Tiểu Ảnh Thử bò bên cạnh Lâm Lôi truyền âm nói.

“Đừng làm bừa!” Linh hồn Lâm Lôi truyền âm nhắc nhở.

Lâm Lôi vẫn tiếp tục quỳ trong đại sảnh, những người bên ngoài lần lượt bước vào lễ tế...

*******

Yến tiệc hôm đó Lâm Lôi không tham dự, cả ngày hắn quỳ trong đại sảnh thủ hiếu.

Chiều tối, rất nhiều quý tộc đã rời Ô Sơn Trấn quay về Phần Lai Thành, nhưng một số ít người vẫn lưu lại, như Hồng Y Đại Chủ Giáo Cát Nhĩ Mặc hay Địch Lợi Á…

Thủ hiếu phải trọn vẹn bảy ngày. Buổi tối, Lâm Lôi ăn qua loa rồi quay về phòng chuẩn bị tu luyện tiếp.

“Lâm Lôi, ngươi định báo thù cho cha thế nào?” Vẫn mặc chiếc áo dài trắng, Đức Lâm Kha Ốc Đặc xuất hiện bên cạnh hắn.

Lâm Lôi nhìn Kha Ốc Đặc: “Đức Lâm gia gia, đại thù giết cha nhất định phải báo. Ta tuy đã biết Bạc Đức Sâm sai người truy sát cha, nhưng ngoài việc bào thù cho cha, ta còn phải thăm dò tin tức về mẹ, xem Người còn sống hay đã chết. ”

Giết Bạc Đức Sâm thì thật đơn giản, nhưng giết mà khiến cho người ta không nghi ngờ lại là chuyện rất khó. Mà ngoài việc báo thù cho phụ thân, Lâm Lôi còn phải dò la tin tức của mẫu thân...

Kha Ốc Đặc khẽ gật đầu: “Chuyện của ngươi thì ngươi hãy tự mình quyết định, ta chỉ nhắc ngươi đừng có nông nổi. Nói cho cùng, thực lực hiện nay của ngươi vẫn yếu hơn nhiều so với một Cường Giả thực thụ. Chỉ riêng Bạc Đức Sâm, hoặc đám thuộc hạ của y cũng đã mạnh hơn ngươi rồi...”

Lâm Lôi khẽ gật đầu.

Bạc Đức Sâm là thân đệ của Khắc Lai Đức, thuộc hạ tay chân đếm bao nhiêu cho xuể?

“Trong khoảng một năm ta phải tu luyện từ Lục cấp lên Thất cấp Chiến Binh, không thể lãng phí thời gian thêm nữa!” Lâm Lôi ngồi khoanh chân trên giường, Long Huyết Khí trong cơ thể bắt đầu lưu chuyển khắp toàn thân, cả xương cốt da thịt đều rung lên bần bật.

Hắn có thể cảm nhận thấy cường độ cốt nhục đang tăng dần từ yếu đến mạnh, những huyết mạch Long Huyết Chiến Binh li ti dần hòa vào xương thịt, làm tăng thêm tính liên kết và sức chịu đựng của cơ thể.

Khi mới bắt đầu tu luyện Long Huyết Mật Điển, sự tiến bộ rất mau chóng. Cứ miệt mài như vậy, Lâm Lôi không hề nhận thấy thời gian đang trôi qua...

Khoảng mười một giờ đêm, chợt “Cộc cộc...” Tiếng gõ cửa vang lên, liền đó là một giọng nói quen thuộc: “Lâm Lôi, ta Địch Lợi Á, có thể vào được không?”

Lâm Lôi khựng người, vội hít sâu một hơi, xương cốt da thịt đang rung mạnh liền nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, Huyết Long Đấu Khí trong cơ thể quay về Đan điền. Hắn nhìn ra cửa, không khỏi có chút nghi hoặc: “Đêm khuya như vậy, Địch Lợi Á đến chỗ ta làm gì?”

Trong lòng nghĩ như vậy nhưng miệng lại nói: “Vào đi!”

Cửa phòng mở, Địch Lợi Á bước vào.

Hai mắt Lâm Lôi bất chợt sáng lên, Địch Lợi Á mặt chiếc váy liền áo màu đỏ nhạt, mái tóc ánh kim búi cao càng tôn thêm vẻ thanh nhã của chiếc cổ trắng ngần… Lâm Lôi không thể không thừa nhận, Địch Lợi Á quả có sức cuốn hút khác thường.

Đặc biệt nàng lại là đệ tử chính dòng của Lai Ân gia tộc nên trong nhan sắc lại thêm một khí chất cao quý mà Ngải Lệ Tư không có.

“Lâm Lôi, huynh không sao chứ?” Địch Lợi Á bước đến bên giường Lâm Lôi, nhẹ nhàng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm.

Lâm Lôi bỗng thấy ấm áp trong lòng, miệng mỉm cười: “Ta không sao...!”

Địch Lợi Á gật đầu: “Ở Phần Lai Thành nghe tin của cha huynh, ta thật lo lắng. Nhưng… quả đúng như ta nghĩ, huynh vẫn rất kiên cường.”

“Đa tạ!” Lâm Lôi gật đầu rồi hỏi ngay: “Địch Lợi Á, đêm khuya rồi đến đây có chuyện gì?”

“Đồ ngốc!” Đức Lâm Kha Ốc Đặc thầm mắng. Con gái người ta nửa đêm tìm đến nói chuyện an ủi, ngươi còn hỏi những câu như vậy...

Địch Lợi Á mỉm cười ngại ngùng, nhưng lấy lại ngay phong thái bình thường như không có chuyện gì xảy ra: “Sao? Chẳng nhẽ không có chuyện gì thì không thể tìm huynh nói chuyện? Ta với huynh quen biết từ năm đầu tiên trong Ma pháp Học Viện. Từ khi nào huynh bỗng trở nên xa cách với ta như vậy?”

“Không... không phải...” Lâm Lôi quả nhiên lúng túng.

Địch Lợi Á bất giác cười khẽ, nhưng ngay sau đó lại thở dài: “Lâm Lôi, muộn thế này ta còn đến, quả thực là có chuyện muốn nói...”

“Chuyện gì vậy?” Trong lòng Lâm Lôi quả thật rất tò mò.

Địch Lợi Á chợt có vẻ bối rối: “Huynh chắc cũng biết, năm nay là năm thứ 9999 theo Ngọc Lan Lịch, chỉ còn tám tháng nữa là đến năm Ngọc Lan thứ 10000. Ngày đầu tiên trong năm là ngày lễ quan trọng nhất trong Ngọc Lan Đại Lục, ngày tết của năm Ngọc Lan 10000 đương nhiên lại càng có ý nghĩa quan trọng...”

Lâm Lôi gật đầu. Chuyện ngày Tết thứ 10000 quan trọng cũng là điều dễ hiểu, nhưng hắn nghĩ không ra vì sao Địch Lợi Á lại nhắc tới chuyện này.

“Tuy cả Ngọc Lan Đại Lục đều rất xem trọng ngày lễ này, nhưng quan trọng nhất vẫn là với Đế Quốc Ngọc Lan chúng ta...” Địch Lợi Á tiếp tục.

Lâm Lôi có biết về sự tích này, năm nguyên niên thứ nhất trong Ngọc Lan Lịch cũng là năm Đế Quốc Ngọc Lan thống nhất Ngọc Lan Đại Lục. “Tết Ngọc Lan” của năm 10000 theo Ngọc Lan Lịch quả là một ngày vô cùng trọng đại với Đế quốc này.

“Gia tộc ta vì thế đã hạ lệnh, Tết Ngọc Lan lần này ta nhất định phải quay về dự lễ. Năm nay chúng ta sẽ cử hành Đồng Khánh Quốc Lễ, ta là đệ tử chính dòng của Lai Ân gia tộc, không thể không tham gia được...”

Địch Lợi Á nhìn Lâm Lôi: “Lâm Lôi à, Ngọc Lan Đế Quốc cách Thần Thánh Đồng Minh quá xa, từ biệt lần này e rằng phải gần hai năm sau mới gặp lại, sáng sớm mai ta phải lên đường rồi...”

Lâm Lôi đến đây đã hiểu ý tứ Địch Lợi Á. Cả đi cả về, trong vòng hai năm e rằng Địch Lợi Á và hắn không thể gặp nhau nữa.

Địch Lợi Á nhìn Lâm Lôi chăm chăm, khẽ cắn môi, chợt nói nhỏ: “Lâm Lôi, trước khi chia tay huynh có thể ôm ta không?”

“Ôm nàng?” Lâm Lôi sững người nhìn Địch Lợi Á.

Tâm ý của Địch Lợi Á hắn rất hiểu. Nhưng vì hai người tiếp xúc với nhau quá nhiều, lại quen biết từ năm thứ nhất trong Học viện Ma pháp... Trong lòng lâm Lôi, Địch Lợi Á có thể coi như một hồng nhan tri kỷ. Đặc biệt sau chuyện xảy ra với Ngải Lệ Tư, lòng hắn có thể nói đã trở thành băng giá rồi...

Nhìn ánh mắt vời vợi của Địch Lợi Á, hắn bất giác gật đầu. Địch Lợi Á mỉm cười, vòng tay ôm ngang thắt lưng Lâm Lôi, cả người nghiêng về phía hắn, hai khuôn mặt kề sát nhau...

Lâm Lôi thậm chí còn có thể cảm nhận từng hơi thở, cũng ngửi thấy hương thơm mê hoặc toả ra từ cơ thể nàng. Nhất là khi hai khuôn mặt chạm nhau, hơi ấm truyền qua trên da thịt… gợi cho Lâm Lôi một cảm giác kỳ lạ khó tả.

“Cảm ơn huynh...” Địch Lợi Á thì thầm.

Lâm Lôi đứng như trời trồng, không biết nói thế nào cho phải...

Địch Lợi Á khẽ thẳng người, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn hắn. Khi ánh mắt hai người chỉ còn cách nhau chừng một ngón tay, nàng bỗng dừng lại.

Đột nhiên Địch Lợi Á kiễng chân... Môi nàng đã kề sát lên môi hắn.

Lâm Lôi hơi khựng lại, nhưng Địch Lợi Á không để cho Lâm Lôi kịp phản ứng, lập tức quay đi rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

“Lão đại, huynh bị người ta ép hôn rồi!” Bối Bối từ trong chiếc chăn bên cạnh thò đầu ra, nhìn Lâm Lôi láu lỉnh.

“Ngươi có để cho ta ngủ không?” Linh hồn Lâm Lôi truyền âm gắt gỏng.

Bối Bối bất mãn càu nhàu mấy tiếng rối cuộn tròn trong chăn. Lâm Lôi ngây người nhìn theo Địch Lợi Á đang bước đi xa dần, mũi hắn vẫn thoang thoảng mùi hương, trên mặt còn cảm thấy hơi ấm và cảm giác mịn màng của khuôn mặt nàng...

Khẽ chạm ngón tay lên môi, Lâm Lôi chợt thấy ấm áp trong tim, như hơi ấm ngày trước khi hắn và Ngải Lệ Tư ngồi nói chuyện trong đêm trên Dương Đài...

“Địch Lợi Á…”

Vò đầu bứt tai, Lâm Lôi muốn xua tan mọi tạp niệm trong đầu.

“Lâm Lôi...” Đức Lâm Kha Ốc Đặc có vẻ rất hào hứng: “Lúc vừa đến Học viện, lần đầu tiên nhìn thấy Địch cô nương ta đã nói đó là một mỹ nhân tuyệt sắc. Ta đã khuyên tên tiểu tử ngươi theo đuổi cô ta, bây giờ hối hận chưa?”

Lâm Lôi chau mày nhìn Kha Ốc Đặc.

“Thôi được rồi, ta cũng không nói nữa!” Kha Ốc Đặc vuốt đám râu trắng, đoạn biến thành một luồng sáng bạc chui vào Bàn Long Chi Giới.

Lâm Lôi trấn áp mọi ý nghĩ lan man, lại đến trên giường ngồi xếp bằng, bắt đầu luyện tập Tinh Thần Lực.

Tinh mơ hôm sau, Địch Lợi Á dẫn theo đoàn người ngựa rời khỏi Ô Sơn Trấn... Lâm Lôi không ra tiễn, vẫn quỳ thủ hiếu trong đại sảnh.

Chẳng bao lâu, bảy ngày thủ hiếu cũng trôi qua.

Cả Ô Sơn Trấn lúc này, trừ mấy huynh đệ chí cốt của Lâm Lôi thì chỉ còn có hai đại nhân vật, Cát Nhĩ Mặc và Lan Phổ Sâm.

Thân là Hồng Y Đại Chủ Giáo nhưng bình thường thì hai người này cũng không có chuyện gì bận rộn, nói cho cùng thì những chuyện nhỏ đã có môn đệ giải quyết. Cuộc sống của họ quả thực rất nhàn nhã, mấy ngày này thường đi du ngoạn xung quanh Ô Sơn Trấn, thỉnh thoảng mới quay về.

Sáng hôm đó, dân cư Ô Sơn Trấn đều đứng hai bên đường, nhìn theo đoàn người ngựa cuối cùng. Đầu tiên là Quang Minh Giáo Đình, sau đó đến Đạo Sâm Thương Hội bắt đầu tiến ra...

“Gia Lỗ lão đại, Lão Nhị, Lão Tứ, ta có chuyện muốn nói với Cát Nhĩ Mặc Đại nhân” Lâm Lôi nói với huynh đệ rồi rời đoàn người ngựa Đạo Sâm Thương Hội, tiến về phía đoàn xe của Cát Nhĩ Mặc Hồng Y Đại Chủ Giáo.

Lan Phổ Sâm tới gần, hai vị Hồng Y Đại Chủ Giáo và Lâm Lôi cùng trèo lên một xe. Chiếc xe này được chế tạo riêng cho Đại Chủ Giáo nên trong khoang rất rộng rãi, dù là ba người nằm ngủ thì vẫn thừa chỗ.

“Lâm Lôi, đã quyết định chưa?” Cát Nhĩ Mặc nhìn Lâm Lôi cười nhẹ.

Lâm Lôi trước đây đã nói với Cát Nhĩ Mặc, chuyện hắn có gia nhập Quang Minh Giáo Đình hay không còn phải về bàn bạc với phụ thân. Nhưng bây giờ Hoắc Cách đã chết, Lâm Lôi cũng không còn ai là trưởng bối nên đương nhiên phải tự mình quyết định.

“Cát Nhĩ Mặc đại nhân, Lan Phổ Sâm đại nhân, ta vẫn còn ít tuổi, ta nghĩ… tạm thời hãy cứ để ta theo phò Khắc Lai Đức Bệ hạ, trước mắt chưa thể nhậm chức ở Quang Minh Giáo Đình. Tuy nhiên một khi Giáo Đình cần, có thể triệu ta về bất cứ lúc nào!” Lâm Lôi rắn rỏi.

Cát Nhĩ Mặc và Lan Phổ Sâm đều cười.

Khắc Lai Đức Bệ hạ? Khắc Lai Đức là Quốc vương của Vương quốc Phần Lai, mà Quốc đô Phần Lai Thành lại chính là Thánh đô của Quang Minh Giáo Đình. Hơn nữa, Vương quốc Phần Lai tất phải nghe theo lệnh của Quang Minh Giáo Đình. Lâm Lôi giúp cho Khắc Lai Đức cũng chính là hiếu trung với Quang Minh Giáo Đình vậy!

“Tốt lắm!” Lan Phổ Sâm cười lớn: “Lâm Lôi, đây là một quyết định rất sáng suốt!”

Cả Lan Phổ Sâm và Cát Nhĩ Mặc đều không biết, Lâm Lôi lựa chọn như vậy chủ yếu là để thăm dò tin tức của mẫu thân. Chỉ có tìm hiểu sự vụ trong Vương quốc Phần Lai hắn mới hy vọng may ra vén được tấm màn bí mật.

Cát Nhĩ Mặc vẻ hài lòng: “Xem như ngươi đã thành người của Quang Minh Giáo Đình rồi. À phải, ngươi vẫn còn chưa có Địa Hệ, Phong Hệ của Thất Cấp, Bát Cấp, Cửu Cấp và những chú ngữ ma pháp cấm kỵ...”

“Thưa đúng vậy!” Lâm Lôi gật đầu: “Tại hạ chỉ suy đoán ra Ma pháp chú ngữ của Phi hành thuật từ nguyên tắc Ma pháp mà thôi.”

Cát Nhĩ Mặc khen ngợi: “Suy đoán ra Ma pháp chú ngữ của Phi hành thuạt cũng không phải là quá khó, nhưng ngươi lại có thể đoán ra từ Phiêu Phù Thuật thì quả không tồi chút nào. Lâm Lôi, ngươi cứ yên tâm, đợi về đến Quang Minh Giáo Đình ta sẽ nhanh chóng sai người mang Ma pháp chú ngữ của Địa Hệ, Phong Hệ của Thất Cấp và sau Thất Cấp cho ngươi...”
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn