Chương 18: – Đoạn Thủ
Lưng đeo Hắc Ngọc trọng kiếm, Lâm Lôi lao rất nhanh trên đường. Nhìn bên ngoài Hắc Ngọc trọng kiếm người ta căn bản không thể tưởng tượng được sức nặng chân chính của nó, chính vì thế chẳng có ai ở chung quanh chú ý đến Lâm Lôi.
"Khắc Lai Đức cuối cùng cũng tới. Ta đợi đã lâu rồi!" Lâm Lôi cố nén kích động trong lòng. "Bình tĩnh. Lúc này đây cho dù thế nào cũng không thể phạm sai lầm nữa."
Lần trước đã mười phần chắc chín rồi, ai ngờ cuối cùng gã có ma pháp cuộn trục cấp Thánh vực Vận mệnh thủ hộ, khiến cho Lâm Lôi thất bại trong gang tấc. Lúc này, Lâm Lôi không muốn sẽ tái phạm sai lầm.
"Lâm Lôi!" Thanh âm khàn khan của Đức Lâm Kha Ốc Đặc vang lên. "Nhớ kỹ là ngươi từng cùng đám người Sa Khắc ở cùng một chỗ. Khắc Lai Đức trở về, Sa Khắc đó nói không chừng sẽ bẩm báo lại cho gã đấy."
"Ta hiểu rồi."
Điểm này Lâm Lôi đã sớm nghĩ tới, nhưng muốn tìm được chỗ Khắc Lai Đức hiện thân, hắn không thể không ở cùng đám Sa Khắc sau khi đến Hách Tư thành. Hắn càng không thể giết chết Sa Khắc bởi vì một khi giết chết đám người Sa Khắc thì Khắc Lai Đức có lẽ sẽ không xuất hiện.
"Ta không thể không làm như vậy. Có điều Khắc Lai Đức cho dù biết rõ ta từng cùng đám Sa Khắc một chỗ hắn cũng chẳng có biện pháp gì, bởi vì… bây giờ ta có thể theo sát hành tung của hắn. Hắn không thể trốn được." Lâm Lôi lúc này tin tưởng mười phần, vì hắn còn có linh hồn liên lạc với Bối Bối, kẻ đang ở đó giám sát đám người Khắc Lai Đức.
Nói xong, Lâm Lôi đã đi tới Khắc Viêm Nhai.
Để đề phòng bị người của Khắc Lai Đức trông thấy, Lâm Lôi đi quanh co trong hẻm nhỏ qua một số phủ đệ và tiểu viện ở gần đó, cuối cùng thông qua cửa sau tiến vào tòa đình viện đã mua trước đó.
Một đạo hắc sắc tàn ảnh rồi đột nhiên xuyên qua khoảng cách hơn mười thước lao vào ngực Lâm Lôi.
"Bối Bối." Lâm Lôi cười nhìn tiểu Ảnh Thử trong lòng ngực.
Bối Bối con mắt tỏa sáng đắc ý, dùng linh hồn trao đổi nói: "Lão Đại, Ta mới thấy Khắc Lai Đức trở lại. Có điều, ta chỉ có thể nhìn thấy nửa bên mặt của Khắc Lai Đức khi hắn vào trong phủ đệ đó. Lão Đại, người thuê hai gã thủ hạ đó vô dụng quá, không phát ra được Khắc Lai Đức."
"Sao?"
Lâm Lôi có phần nghi hoặc. Hắn ra lệnh hai người đó ban ngày vẫn phải đi trông coi. Theo đạo lý, chỉ cần Khắc Lai Đức hiện thân, hai người khẳng định sẽ phát hiện ra Khắc Lai Đức.
"Đại nhân, đại nhân."
Lão Nhị trong hai người đó chạy tới, cung kính nói. "Đại nhân, chúng tôi vừa mới phát hiện một đám người tiến vào trong tòa phủ đệ đó."
"Một đám người? Có người bị cụt tay hay không?" Lâm Lôi lập tức hỏi dồn.
Vị 'Lão Nhị' đó lắc đầu nói: "Không có! Đại nhân muốn bọn ta trông chừng xem có người tiến vào phủ đệ đó không thì phải nói là có nhưng trong đám người đó thì chúng ta không thấy có ai bị cụt tay cả. "
"Không thể như vậy được." Lâm Lôi khẳng định nói. "Nhất định là phải có người bị cụt tay."
Bối Bối đã thấy được nửa khuôn mặt Khắc Lai Đức mà với thị lực Bối Bối tuyệt đối không có khả năng nhận lầm người. Bối Bối đã xác nhận, Khắc Lai Đức nhất định ở trong đó.
"Nhất định có sao?" Người nọ nghe Lâm Lôi khẳng định như thế, lúng túng nói. "Đại nhân, cũng có thể. Chắc là do đám người đó đông quá nên ta cùng đại ca không nhìn thấy."
Lâm Lôi mày nhíu lại. “Quá nhiều người?”
Lúc trước bọn Khắc Lai Đức đã bị chính mình cùng Bối Bối giết tại Vương cung nên chỉ còn lại có chục người chạy trối chết. Hơn nữa trên đường đi còn có nhiều ma thú như vậy, đám người Khắc Lai Đức nhiều nhất chỉ có thể có khoảng chục người sống sót. Số này mà gọi là nhiều sao?
"Nhiều người? Có bao nhiêu?" Lâm Lôi quát hỏi.
"Rất nhiều. Tối thiểu là bảy tám mươi người." Người nọ trầm ngâm không xác định nói. "Cộng lại thì rất nhiều người. Đám người đó xuất hiện rồi tiến vào tòa phủ đệ đó nên huynh đệ chúng ta cũng vô pháp thấy rõ từng người, có thể trong đó có một người bị cụt tay đó."
Lâm Lôi trở nên nghi hoặc.
Bảy tám mươi người?
Dù cho thời điểm tại Vương cung, khi mình chưa giết người của Khắc Lai Đức, thì Cuồng Lôi tiểu đội Khắc Lai Đức bất quá chỉ hơn ba mươi người mà thôi, huống chi lại bị mình và Bối Bối giết chóc một phen, như thế sao lại còn nhiều như vậy được?
Lâm Lôi có phần khó hiểu.
"Lão Đại, đúng là rất nhiều người." Thanh âm Bối Bối cũng vang lên trong đầu Lâm Lôi: "Lúc ta nhìn là đúng lúc Khắc Lai Đức đang tiến vào phủ đệ, ta chỉ tới kịp đã thấy nửa bên mặt hắn. Thế nhưng phía sau hắn tối thiểu còn có năm mươi người đi cùng. Về phần trước Khắc Lai Đức đi vào bao nhiêu người thì ta cũng không biết."
Bối Bối nói ra, Lâm Lôi là tuyệt đối rất tin tưởng.
"Nhiều người như vậy sao?" Lâm Lôi trở nên nghi hoặc.
"Tốt lắm, các ngươi đi trước đi. Đây là phần thưởng cho huynh đệ các ngươi, các ngươi tiếp tục giám thị cho ta." Lâm Lôi phất tay ném ra một túi nhỏ kim tệ. Trong túi có khoảng chừng năm mươi mai kim tệ.
Người nọ tiếp nhận túi, nhìn qua miệng túi một chút thấy bên trong ánh vàng rực rỡ, chính xác là kim tệ. Trong cái túi nhỏ này, tối thiểu phải có gần năm mươi mai. Hắn lập tức trở nên kích động. Hắn từ ngoài chạy trốn tới Hách Tư thành ngay cả ăn uống cũng là một vấn đề, Lâm Lôi thuê bọn chúng làm tại đây mới có vài ngày đã tiện tay cho bọn họ năm mươi mai kim tệ, sao lại không làm hắn kinh ngạc và vui mừng chứ.
"Cám ơn đại nhân! Cám ơn đại nhân!" Hắn hạ quyết tâm, nhất định phải cùng đại ca của hắn giám thị cho thật tốt người trong tòa phủ đệ đó, ngay tức khắc hắn cáo lui rời đi, chạy đến trong tửu quán nhỏ bên ngoài ngồi cùng một chỗ với đại ca hắn, thuận tiện giám thị phủ đệ của Khắc Lai Đức ở cách đó không xa.
Bên trong đình viện.
Lâm Lôi ngồi một mình đang suy xét.
Một đạo bạch quang từ trong Bàn Long chi giới bay ra ngoài, biến thành Đức Lâm Kha Ốc Đặc toàn thân mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt râu tóc bạc trắng. Đức Lâm Kha Ốc Đặc vuốt ve bộ râu bạc trắng của mình, cười tít cả mắt nói: "Lâm Lôi! Tại sao ngươi lại rầu rĩ vậy?"
Lâm Lôi ngẩng đầu nhìn lên thấy Đức Lâm Kha Ốc Đặc, hắn liền cảm thấy trái tim của mình bình tĩnh lại. Có một người trưởng bối như vậy ở bên cạnh, ít nhất khi Lâm Lôi giải quyết sự tình gì cũng không hoảng sợ.
"Đức Lâm gia gia! Ta đang nghĩ là tại sao Khắc Lai Đức đó lại cùng đi với số người lớn như vậy." Lâm Lôi nói.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc cười ha ha nói: "Ngươi đang lãng phí thời gian ở đây mà ngẫm nghĩ đấy. Sao không trực tiếp đến, ẩn nấp ở chỗ nào đó mà giám sát cẩn thận có hơn không. Đến lúc đó ngươi tự nhiên biết bọn người bên cạnh Khắc Lai Đức là ai."
Lâm Lôi nở nụ cười.
Đúng vậy, còn ở đây mà lãng phí thời gian làm gì?
"Lưng đeo trọng kiếm này sẽ ảnh hưởng đến tốc độ." Lâm Lôi tháo Hắc Ngọc trọng kiếm ra, đi vào trong phòng lật tấm khăn trải giường lên, đặt thanh cự kiếm xuống rồi phủ khăn lại.
Đứng trên vai Lâm Lôi, Bối Bối dùng ánh mắt tò mò nhìn Hắc Ngọc trọng kiếm dùng linh hồn trao đổi nói: "Lão Đại! Thanh trọng kiếm này là ngươi dùng bảo bối Hắc Ngọc thạch luyện chế thành sao?"
Lâm Lôi cười gật đầu.
"Thanh trọng kiếm này nặng bao nhiêu vậy?" Bối Bối tò mò dò hỏi.
"Ba ngàn sáu trăm cân." Lâm Lôi chân thật trả lời.
Bối Bối kinh ngạc dùng tiểu móng vuốt che miệng của nó, đôi mắt nhỏ còn trợn tròn lên, giật mình không ngừng nhìn chằm chằm Hắc Ngọc trọng kiếm.
"Được rồi! Sau này ngươi sẽ có thời gian để nhìn kỹ." Lâm Lôi hạ khăn trải giường xuống.
"A. Lão Đại, ta nghĩ đến một việc, Khắc Lai Đức rất có thể biết rõ ngươi ở quanh đây." Bối Bối đã thấy không gian giới chỉ trong ngón tay Lâm Lôi, lập tức kinh hô lên.
"Chuyện là như thế nào?" Lâm Lôi thật ra lại rất chấn động. "Lão Đại, Tử Huyết nhuyễn kiếm của ngươi là lấy máu nhận chủ. Ngươi đã nói. Thời điểm ngươi bị tống giam tại Quang Minh thần điện, Tử Huyết nhuyễn kiếm mặc dù bị người khác đoạt mất, thế nhưng ngươi vẫn là có thể cảm giác ra chỗ của Tử Huyết nhuyễn kiếm. Không gian giới chỉ này cũng lấy máu nhận chủ. Khắc Lai Đức đó có thể cảm giác được vị trí của không gian giới chỉ này không?" Bối Bối căng thẳng dùng linh hồn truyền âm nói.
Hóa ra là thế, Lâm Lôi nở nụ cười.
"Ha ha." Đức Lâm Kha Ốc Đặc đứng ở bên cạnh cũng nở nụ cười, chỉ là thanh âm Đức Lâm Kha Ốc Đặc, Bối Bối căn bản nghe không được.
Về cái không gian giới chỉ Lâm Lôi vừa mới đoạt được này, khi rời khỏi Phân Lai thành hắn đã hỏi qua Đức Lâm Kha Ốc Đặc.
"Bối Bối." Lâm Lôi cười giải thích nói. "Không gian giới chỉ và thần khí Tử Huyết nhuyễn kiếm không giống với nhau. Không gian giới chỉ chính xác mà nói cũng không phải là thần khí gì. Nó chỉ là một loại đạo cụ ma pháp trân quý. Thực chất là xấp xỉ bằng ma tinh tạp. Có điều ma tinh tạp là dựa vào vân tay xác định chủ nhân, còn không gian giới chỉ này dựa vào máu tươi xác định chủ nhân, chỉ có chủ nhân của nó mới có thể mở ra được. Tuy nhiên khi mà một món đạo cụ ma pháp bị trộm đi, chủ nhân nó sẽ không thể cảm ứng được chuẩn xác vị trí của đạo cụ ma pháp đó. Ngươi cho rằng thần khí dễ đạt được như vậy sao? Ngay cả thanh Hắc Ngọc trọng kiếm Vô Phong này của ta cũng chưa có đạt tới tình trạng thần khí."
Thần khí.
Vật chất ở bề mặt Ngọc Lan lục địa thì không luyện chế ra được. Những thứ như Bàn Long chi giới, Tử Huyết nhuyễn kiếm đều là tồn tại từ cổ xưa.
"Bàn Long giới chỉ đã có một lần ở Quang Minh thần điện đột nhiên phát ra một cỗ sức lực cường đại cứu ta, hơn nữa lúc sử dụng ma pháp, cũng làm tiết kiệm được một phần sáu ma pháp lực, tinh thần lực. Còn Tử Huyết nhuyễn kiếm này, có thể tùy tâm biến hóa quanh co, hơn nữa kiên cố không thể phá hủy." Lâm Lôi có một loại cảm giác.
Bàn Long giới chỉ thì đã rõ tác dụng, chỉ có trước đây mình chưa biết mà thôi. Đến khi tại tại Quang Minh thần điện xuất hiện năng lượng khủng bố thì đã nói lên hết cả.
Về phần Tử Huyết nhuyễn kiếm thì sao.
Có thể dùng để phong ấn cái ma pháp trận thần bí đó, Tử Huyết nhuyễn kiếm này khẳng định cũng có tác dụng đặc biệt của nó, chỉ là bây giờ thực lực mình quá yếu, căn bản phát hiện không được chỗ đặc biệt của loại thần khí đích này.
"Tử Huyết nhuyễn kiếm." Lâm Lôi nhìn Tử Huyết nhuyễn kiếm đang làm đai lưng, thanh Tử Huyết nhuyễn kiếm này chân chính thần thông ở chỗ nào đây?
"Bối Bối, ngươi ở lại đây nhé." Lâm Lôi nhắc nhở nói.
"Hiểu rõ rồi." Bối Bối đứng ở trong đình viện, còn Lâm Lôi bản thân lặng lẽ nhảy ra khỏi đình viện, theo trong con hẻm nhỏ âm thầm hướng về phía tòa phủ đệ của bọn Khắc Lai Đức, Sa Khắc gần bên cạnh đó.
Sa Khắc mới cho xây một bức tường bao quanh sân tòa phủ đệ đó. Lâm Lôi im lặng nép sát người vào vách tường.
"Xuy…"
Đầu ngón tay sắc bén của Lâm Lôi chọc ra, dễ dàng tạo ra trên vách tường một cái lỗ nhỏ, rồi sau đó Lâm Lôi hai tay trở lại bình thường. Lâm Lôi hai mắt nhìn qua khe hở đó.
Lúc trước trong thời gian một đêm Lâm Lôi ở tại phủ, hắn đã nhớ kỹ chỗ của từng hòn non bộ, phòng ốc trong phủ đệ này. Lâm Lôi lúc này đục lỗ này đặc biệt vừa khéo, nhìn qua lỗ này có thể được cả hai chỗ tiền viện và hậu viện. Hơn nữa vừa vặn không bị hòn non bộ nào ngăn cản.
"Phụ vương."
Thính lực Lâm Lôi rất linh mẫn nên nghe được trong hậu viện Sa Khắc và Khắc Lai Đức nói chuyện. Lâm Lôi nhìn kỹ lại, quả nhiên Sa Khắc, Khắc Lai Đức hai người thật sự sóng vai đã đi tới, xuất hiện tại trong phạm vi tầm mắt Lâm Lôi.
"Là Khắc Lai Đức." Lâm Lôi cẩn thận nhìn.
Vừa nhìn thấy hai người, Lâm Lôi kinh ngạc cực độ: "Khắc Lai Đức tay hắn, tay của hắn…"
Lúc này hai tay của Khắc Lai Đức hoàn toàn bình thường, không sứt mẻ gì. Lâm Lôi rõ ràng nhớ kỹ mình đã cắt đứt cánh tay phải của lão, hơn nữa mình còn đoạt mất không gian giới chỉ trên ngón tay của cánh tay này. Tuyệt đối không sai.
"Muốn chữa trị đoạn tay bị cụt. Ít nhất phải dùng cửu cấp đại ma đạo Quang Minh hệ mới làm được." Lâm Lôi tâm trạng trở nên kinh sợ.
Lúc Khắc Lai Đức chạy trốn. Bên cạnh cũng không có một vị ma pháp sư, làm sao lại có cửu cấp đại ma đạo ở cùng một chỗ vậy?
"Phụ vương. Người như thế nào mà gặp được người Quang Minh thần điện vậy. Thực lực của đám người kia cũng thật mạnh." Sa Khắc có phần kinh ngạc thấp giọng nói.
Khắc Lai Đức gật đầu nói: "Đương nhiên. Đây là đám người có thực lực vô cùng khủng bố của Quang Minh. Ngoài Thánh vực đỉnh cấp cường giả Lạc Diệp đại nhân thì trong đám khổ tu giả đi theo đó cũng có không ít cửu cấp cường giả. Ta theo chân bọn họ chạy cùng một chỗ, dọc theo đường đi tự nhiên là rất an toàn.
Lúc này, hai người Khắc Lai Đức nói chuyện chỉ là thanh âm bình thường. Theo đạo lý Lâm Lôi ở bên ngoài bức tường thì nghe không rõ, nhưng mà Lâm Lôi là Long Huyết chiến sĩ, thính lực rất dị thường, mọi câu đều nghe được rõ.
"Một đám khổ tu giả. Lạc Diệp đại nhân cầm đầu?" Lâm Lôi sắc mặt biến đổi.
Lạc Diệp đại nhân, là Thánh vực đỉnh cấp cường giả, còn có đám khổ tu giả dị thường, trong đám khổ tu giả này cửu cấp cường giả thật ra cũng không ít.
Chương 19: – Bình tức
Dọc theo đường đi từ chỗ tường ngoài phủ đệ Khắc Lai Đức trở lại đình viện của mình, đôi mi của Lâm Lôi vẫn luôn cau lại. Tin tức vừa mới nghe được đã khiến cho Lâm Lôi cảm thấy sự tình thật phiền toái.
"Lâm Lôi! Ngươi quyết định làm như thế nào?" Đức Lâm Kha Ốc Đặc từ trong Bàn Long giới chỉ đi ra ngoài.
Chỗ đình viện của Lâm Lôi và phủ đệ của Khắc Lai Đức cũng có một khoảng cách. Đức Lâm Kha Ốc Đặc là Thánh vực đỉnh cấp cường giả của hơn năm ngàn năm trước nên cũng không cái tên Lạc Diệp đại nhân đó sẽ phát hiện ra lão.
"Ta?"
Lâm Lôi hai tay nắm chặt. "Nhẫn nại, ta chỉ có thể nhẫn nại."
Đức Lâm Kha Ốc Đặc gật đầu tán thành, Đức Lâm Kha Ốc Đặc chứng kiến sự trưởng thành của Lâm Lôi nên đối với hắn, Đức Lâm Kha Ốc Đặc thương yêu như cháu của mình.
Lão cũng không hy vọng Lâm Lôi quá xúc động.
"Lâm Lôi! Ngươi yên tâm." Đức Lâm Kha Ốc Đặc an ủi tự tin nói: "Cái tên gọi là Lạc Diệp cái gì đó, e rằng chỉ là thuận đường đi cùng Khắc Lai Đức thôi. Hắn tuyệt đối sẽ không cùng một chỗ với Khắc Lai Đức quá lâu đâu. Trước đây khi Khắc Lai Đức còn là một người quốc vương của vương quốc, thì địa vị so với Lạc Diệp đã thấp hơn nhiều. Còn bây giờ Khắc Lai Đức… ngay cả Phân Lai vương quốc cũng đã diệt vong, tính ra hắn sẽ càng chẳng là cái gì. Mà theo căn cứ chúng ta đều rõ thì Thánh đô mới do tòa thánh Quang Minh lựa chọn sẽ không phải là Hách Tư thành này, nên Lạc Diệp cũng sẽ không dừng lại ở Hách Tư thành quá lâu đâu."
Lâm Lôi gật đầu.
Thánh đô cũ Phân Lai thành đã bị đại vương Ma Thú sơn mạch phá hủy. Nơi đó đã thành một đống đổ nát. Người Tòa thánh Quang Minh tuyệt đối không cho phép loại sự tình này tái phát sinh. Tự nhiên… bọn họ sẽ không đem Thánh đô mới đặt tại Hách Tư thành là nơi rất gần biên giới của hai bên.
Dù sao như Vương giả Đế Lâm của Ma Thú sơn mạch nói, ma thú của Ma Thú sơn mạch có thể sẽ chiếm cứ một nửa lãnh thổ của Thần Thánh đồng minh, bây giờ mới chiếm một phần ba, nếu là chiếm một nửa thì sẽ phải bao gồm luôn Hách Tư thành này.
Đám người Hải Đình Tư của Tòa thánh Quang Minh, căn bản không có tự tin chống lại Đế Lâm đã đạt tới Thần cấp.
Mặc dù, Tòa thánh Quang Minh cũng còn che dấu sức lực, chưa bộc lộ hết, nhưng một khi toàn lực cùng Đế Lâm đối kháng, kết cục sẽ là Tòa thánh Quang Minh hơn ngàn năm tích góp sẽ bị hủy trong chốc lát.
Hải Đình Tư không có cái can đảm đó.
"Chờ đợi." Lâm Lôi hít sâu một hơi. Cần phải cố gắng bảo trì bình tĩnh của mình. Lúc này đã biết rõ hành tung Khắc Lai Đức, chỉ cần chính mình không phạm sai lầm, Khắc Lai Đức sẽ trốn không thoát đâu.
Cách không xa tòa phủ đệ mà Sa Khắc mua được là một tửu quán ở phía đối diện. Tửu quán này cũng là nơi mà hai người Lâm Lôi thuê thường xuyên tại đây giám thị đám người Sa Khắc.
Ngày hôm đó.
Mặc áo cộc tay rất bình thường, cơ ngực của Lâm Lôi nổi vồng lên, song chưởng cường tráng hữu lực càng hiện ra sức lực cường đại của nó còn sau lưng hắn đeo một thanh trọng kiếm.
Trọng kiếm chiến sĩ!
Loại trang phục này của Lâm Lôi là rất bình thường. Bởi vì chiến sĩ trọng thị rèn luyện thân thể nên chiến sĩ phần lớn đều có thân thể đều cường tráng mà người sử dụng trọng kiếm thì càng không ít.
"Ông chủ, cho ta hai khay thịt nướng lớn và hai bình Đấu Ngưu Sĩ." Thanh âm trầm thấp của Lâm Lôi vang lên.
"Xin mời ngài chọn chỗ ngồi." Người hầu bàn đó nhìn qua Lâm Lôi, thái độ cũng cung kính hơn nhiều. Lâm Lôi chọn một chỗ ngồi phía trong. Mà cái chỗ ngồi đó hoàn toàn có thể nhìn qua đại môn và cửa sổ thấy toàn cảnh phía trước tòa phủ đệ của Khắc Lai Đức.
Kẻ hầu lập tức kéo ghế, cung kính mời Lâm Lôi nhập tọa.
"Xin ngài chờ cho một chút." Người hầu bàn mỉm cười nói. Lúc này một hầu bàn khác đã đang nâng hai bình Đấu Ngưu Sĩ đến, đây là một loại rượu cực nặng, là loại rượu mà cường đại chiến sĩ yêu thích nhất.
Tên hầu bàn đó lén lút nhìn thanh trọng kiếm trên vai Lâm Lôi này đáy lòng thất kinh: "Ôi, thanh trọng kiếm vừa thô vừa dài như thế này, nhìn màu ánh sáng thì không phải sắt thép thông thường, chắc phải nặng đến mấy trăm cân sức nặng nhỉ. Ngài thật sự là một chiến sĩ cường đại."
Hầu bàn trong trong tửu quán đó khi nhàn rỗi thường lén lút quan sát khách nhân. Sau thời gian dài thì ánh mắt của họ cũng trở nên sành sỏi, thấy bộ dạng thoải mái của Lâm Lôi, cùng với hình thức của trọng kiếm nên đoán Lâm Lôi là một cường đại chiến sĩ.
Cách Lâm Lôi không xa là hai huynh đệ được Lâm Lôi thuê, lúc này ‘Lão Đại' trong bọn họ lập tức đi tới.
"Ngươi mang theo ít thịt nướng trở về ăn với cùng Bối Bối." Lâm Lôi không đợi đối phương nói chuyện, phân phó luôn. "Vâng, đại nhân."
Lão Đại trong hai người vốn cũng không có gì trọng yếu để báo cáo, ngay tức khắc tiếp nhận mệnh lệnh của Lâm Lôi, mang theo một ít thịt nướng trở về.
Sau đó Lâm Lôi liền ngồi trong ở tửu quán trong an tĩnh uống rượu.
Lâm Lôi uống rượu tốc độ rất từ tốn, một bình tửu hắn có thể uống trên hai ba giờ. Cứ chậm rãi vừa uống, Lâm Lôi đồng thời cũng chú ý quan sát phía trước trước phủ đệ Khắc Lai Đức.
Chiều tối.
Trong tửu quán đang có thi nhân cao giọng ngâm xướng, cả bên trong tửu quán cũng rất huyên náo, không ít chiến sĩ lớn tiếng ồn ào.
Bởi vì lúc này đang có tai họa, mà Hách Tư thành từ trước đến giờ chưa từng có náo nhiệt.
Ngay ở trong tửu quán này cũng có thể thấy không ít chiến sĩ lợi hại. Các chiến sĩ phần lớn rất hào sảng, mỗi người còn thể hiện sức mạnh cơ bắp để so tài lẫn nhau.
"Một vạn kim tệ, người thắng sẽ đạt được một vạn kim tệ." Người chủ trì trận đấu ở bên cạnh cũng lập tức rống to lên.
Đối với không ít cường đại chiến sĩ chạy nạn mà nói, một vạn kim tệ chỉ có thể không xem là một số nhỏ, nhưng cũng tính là một con số lớn.
"Đến đây, một vạn kim tệ này là của ta rồi." Một người thân cao chừng trên hai thước, lưng hùm vai gấu, cánh tay to hơn cả bắp đùi người bình thường, trông rất cường tráng với tóc nâu cắt ngắn liền ngồi xuống.
"Hừ, ta so tài với ngươi."
Một gã nam tử khác vóc người tương đương Lâm Lôi mái tóc màu đỏ đã đi tới. Hai người lập tức đưa ra cánh tay, nắm chặt lấy cánh tay của đối phương, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn.
Đám nam nhân bên cạnh cầm những chén rượu lớn cao giọng hô lên.
"Loại cuộc sống này cũng vô cùng có ý tứ." Lâm Lôi hiểu rõ, chờ đợi Lạc Diệp và đám khổ tu giả rời đi là vô cùng buồn tẻ. Ai biết đám người Lạc Diệp sẽ nán lại bao lâu? Một ngày. Hai ngày. Hay là mười ngày nửa tháng?
Chính vì thế Lâm Lôi cũng có chút hứng thú nhìn lại đó.
"Hai người này thực lực không thấp, tối thiểu cũng đã đạt trình độ lục cấp chiến sĩ." Lâm Lôi âm thầm gật đầu. Bây giờ Hách Tư thành quả nhiên là nơi cao thủ tụ tập.
Cơ bắp hai người đó nổi lên. Sức lực hơn ngàn cân phát tiết ra.
"A!" Với cái cánh tay to hơn cả bắp đùi người bình thường đó nam tử tóc ngắn màu nâu đột nhiên hét lớn một tiếng, gân xanh của cánh tay giống như những con giun vặn vẹo, làm cho người ta lo lắng là những sợi này gân xanh lúc nào cũng có thể đứt đoạn ra.
Gã nam tử tóc đỏ đó cố sức, mặt đỏ bừng lên, một chút cũng không khoan nhượng.
"Kẹt kẹt. Kẹt kẹt…" Khuỷu tay hai người chống xuống làm cái bàn cũng bắt đầu rung lên.
Bàn ghế của tửu quán này đều làm bằng sắt thép, rất là chắc chắn, hơn nữa chiến sĩ thông thường lực cổ tay rất lợi hại, thông thường hoàn toàn có thể so đọ trên không mà không chạm vào bàn. Lúc này cả hai người đều phải tỳ tay xuống bàn, hiển nhiên là đã vận sức đến cực hạn rồi.
"Ha ha. Cố gắng lên. Cáp La Đức!"
"Cáp La Đức, mẹ nó. Cố sức đi."
"Lão Nhị. Không được để thua."
Một số chiến sĩ đang uống rượu chung quanh này bắt đầu ở lớn tiếng cổ vũ. Dần dần cái tên gọi là Cáp La Đức với thân thể cao lớn, cánh tay cực kỳ thô tráng chiếm được chút ưu thế. Chiến sĩ tóc đỏ lập tức khẩn trương đến độ dùng lực liều mạng.
"A!"
Cáp La Đức đó hét lớn một tiếng, đột nhiên đè mạnh cánh tay đối phương xuống mặt bàn làm cả mặt bàn chế bằng sắt thép cũng bị đập lõm một vết.
"Ha ha, ta thắng rồi." Cáp La Đức nở nụ cười lớn.
"Được, lão Nhị mau tránh ra. Ta đến đây! Cái tên ngốc to xác này mà còn muốn thắng một vạn kim tệ sao, hừ." Một chiến sĩ độc nhãn tóc đỏ đã đi tới.
Ban đêm tửu quán là rất huyên náo. Sự sôi nổi ầm ĩ này là do đám chiến sĩ reo hò ầm ĩ, còn trên bục trong tửu quán thi nhân đang cố gắng lớn tiếng ngâm xướng thơ ca vì một chút kim tệ của tửu quán.
Ồn ào.
Nhưng mà tại trong tửu quán này, có ba bốn người vẫn cứ rất im lặng. Chung quanh một số chiến sĩ cũng đặc biệt biết điều không có đến quấy rầy. Đám người hỗn tạp bên ngoài này, cũng là có chút nhãn lực, hiểu rõ người nào có thể trêu ghẹo, người nào thì không nên.
Buổi sáng ngày thứ hai, Lâm Lôi vừa mới ngồi xuống không lâu.
"Ồ?"
Lâm Lôi đột nhiên thoáng thấy một người quen là Lạc Diệp đại nhân.
Lạc Diệp đại nhân đó gầy giống như tên một tên khất cái, đang có hai gã khổ tu giả mặc y phục vải gai chân trần theo sát theo hắn đi ra khỏi chỗ ở của Khắc Lai Đức.
"Rời đi sao? Chỉ có Lạc Diệp cùng với hai tên khổ tu giả rời đi mà thôi." Lâm Lôi bản thân cũng nghi hoặc. Hắn biết rõ, đám khổ tu giả lần này nhân số rất nhiều. Trong đó cao thủ cũng không ít. Bây giờ mới đi ra ngoài ba người.
"Tiếp tục chờ đợi thôi." Lâm Lôi nhẹ nhàng uống một ngụm rượu, tiếp tục đợi.
Khắc Lai Đức và đám người Sa Khắc đứng ở cửa tiễn đưa ba người Lạc Diệp.
"Phụ vương, ta có một việc quên nói cho người." Sa Khắc vỗ đầu nói: "Phụ vương, Lâm Lôi đại nhân trước đây vài ngày có theo chúng ta ở cùng một chỗ, chỉ là đã rời đi từ mấy ngày trước, theo hướng Bắc đó."
"Lâm Lôi!"
Khắc Lai Đức nghe được thiếu chút nữa kinh hô lên.
Tên Lâm Lôi này, tính ra đã hai lần thiếu chút nữa phải mất mạng trong tay hắn.
"Làm sao vậy, phụ vương?" Sa Khắc nghi hoặc nói. Với Sa Khắc xem ra cũng không phải là đại sự gì. Dù sao bây giờ Phân Lai vương quốc bị hủy rồi. Phân Lai vương tộc bọn họ cũng chỉ là hữu danh vô thực, Lâm Lôi tiếp tục tuân phục bọn họ mới có thể xem là kì quái đó.
"Hắn với ngươi ở cùng một chỗ. Hắn biết rõ nơi này sao?" Khắc Lai Đức lập tức dò hỏi.
"Biết rõ, hắn còn ở một đêm tại đây mà." Sa Khắc ngây thơ nói.
Trái tim Khắc Lai Đức trở nên rung động: "Tên Lâm Lôi này, khẳng định vẫn ở tại Hách Tư thành." Khắc Lai Đức hiểu rõ Lâm Lôi muốn giết hắn, tuyệt đối sẽ đơn giản mà rời đi.
"Không có việc gì đâu, bây giờ còn có một đám khổ tu giả ở tại chỗ này mà." Khắc Lai Đức an ủi chính mình.
"Nhưng mà, lúc đám khổ tu giả rời đi, ta cũng sẽ phải rời đi." Khắc Lai Đức trong lòng đã quyết định. Chỉ có cùng một chỗ với đám khổ tu giả này, hắn mới thật sự có cảm giác an toàn .
Khắc Lai Đức cẩn thận nhìn xung quanh một chút.
Hắn thậm chí có một cảm giác Lâm Lôi đang ở đâu đó chung quanh nhìn hắn.
Một ngày qua đi. Hai ngày qua đi… Lâm Lôi ngoại trừ đêm khuya trở về đi ngủ, còn bình thường đều ở lại trong tửu quán. Cũng từng có người không có nhãn lực đến tìm Lâm Lôi gây phiền toái, bị Lâm Lôi một cước từ đá bên trong tửu quán bay ra bên ngoài. Rốt cuộc không có ai dám quấy rầy Lâm Lôi nữa.
Thoáng cái đã sáu ngày trôi qua.
Đến ngày thứ sáu. Sau khi Lạc Diệp và hai tên khổ tu giả rời đi, những gã khổ tu giả khác vẫn một mực nán lại.
Trong phủ đệ Khắc Lai Đức.
"Chư vị sao lại sốt ruột rời đi như vậy?" Khắc Lai Đức nhìn trước mắt ba vị khổ tu giả đại biểu cho nhóm người đó, khuyên giải.
Trong đó có một gã lão giả tóc dài màu vàng lãnh đạm nói: "Khắc Lai Đức, chúng ta phải đi đến Thánh đô mới trước. Mấy ngày nay ở đây đã quấy rầy ngươi nhiều rồi, chúng ta xin đi trước."
Ba vị đại biểu khổ tu giả căn bản không để ý tới sự níu kéo của Khắc Lai Đức, muốn rời đi.
"Chư vị đại nhân. Các ngươi đi Thánh đô mới sao? Ta cũng muốn đi. Nếu vậy thì chúng ta cùng đi." Khắc Lai Đức lập tức nói, đồng thời hướng nhi tử Sa Khắc của hắn phân phó. "Sa Khắc, ngươi nhanh chuẩn bị đồ đạc. Lập tức xuất phát."
Khắc Lai Đức giờ phút này một chút cảm giác an toàn cũng đều không có.
Khải Tát chỉ có một mình, với Lâm Lôi dưới hình dáng ma thú dị thường đó, Khắc Lai Đức tuyệt đối không nghĩ Khải Tát có thể bảo vệ được hắn an toàn.
"Cùng đi theo chúng ta sao?" Lão giả tóc vàng nhướng mày.
Lần này bọn họ xuất phát, trên thực tế không phải đi đến Thánh đô mới, mà là có nhiệm vụ bí mật.
"Không được! Tòa thánh đã nghiêm lệnh." Lão giả tóc vàng lạnh thanh nói.
Hai người khác cũng lạnh lùng nhìn thoáng qua Khắc Lai Đức: "Nếu đi theo chúng ta, kết quả thế nào thì ngươi bản thân cũng hiểu được." Nói đến đây ba người nhân liền rời đi, để lại Khắc Lai Đức há hốc mồm.
Khắc Lai Đức không nghĩ tới là đám khổ tu giả này không chịu mang theo hắn cùng chạy.
"Chư vị đại nhân." Khắc Lai Đức đuổi theo ra cửa phòng khách, thế nhưng cả đám hơn năm mươi vị khổ giả đã đi ra khỏi cửa phủ đệ, không có có một ai quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn.
Khắc Lai Đức suy nghĩ một chút, không có dũng khí đi theo. Đừng thử xem giáo lí Tòa thánh Quang Minh có bao nhiêu nhân nghĩa, lúc chân chính xuống tay sẽ tuyệt đối không lưu tình, mà lúc này Khắc Lai Đức đối với Tòa thánh Quang Minh cũng không có trọng dụng gì. Khổ tu giả này tuyệt đối có dũng khí thẳng tay giết hắn.
"Phụ vương." Sa Khắc đã đi tới, nhìn Khắc Lai Đức.
Khắc Lai Đức nhướng mày, trầm ngâm trong chốc lát rồi trực tiếp phân phó: "Từ cửa sau xuất phát, chúng ta bây giờ cũng chạy thôi. Đúng vậy, lúc này đây, càng lãng phí thời gian thì càng thêm nguy hiểm."
Chương 20: – Nguyên Ủy
Trong tửu quán.
Khi thấy đám khổ tu giả đi ra từ phủ đệ Khắc Lai Đức, trong lòng Lâm Lôi vui mừng khôn xiết. Lâm Lôi liếc mắt có thể xác định đám khổ tu giả đó chừng hơn năm mươi người,. Nhiều người như vậy cùng nhau rời đi, chắc là tất cả khổ tu giả số khổ tu giả ở đó.
"Cũng sáu bảy ngày rồi, Sa Khắc đó mười phần chắc đến tám chín đã nói sự xuất hiện của ta cho Khắc Lai Đức. Như vậy chắc Khắc Lai Đức đã đoán được ta đang ở chung quanh."
Lâm Lôi tiện tay ném vài kim tệ lên mặt bàn, chung quanh thân thể liền tức khắc khí lưu vờn quanh, thân hình giống như một trận gió cuốn phiêu dật chạy thẳng ra khỏi tửu quán.
Cho dù lưng đeo trọng kiếm, dưới phụ trợ của phong hệ ma pháp, cũng nhẹ như bay. Đương nhiên nguyên do là do Lâm Lôi đạt tới thất cấp ma pháp sư, nếu mà là một tam cấp ma pháp sư, thì hiệu quả của ma pháp phụ trợ cũng không tốt như vậy. “Bối Bối, ngươi canh chừng cửa sau." Lâm Lôi đồng thời linh hồn truyền âm cho Bối Bối.
"Lão Đại, rõ rồi."
Thời điểm Lâm Lôi vọt tới bên ngoài phủ đệ của Khắc Lai Đức, đồng thời cũng lặng lẽ niệm ra một cái ma pháp - Tham Tri Chi Phong (làn gió do thám ).
"Vù vù!"
Dùng Lâm Lôi làm trung tâm, một đạo khí lưu bắt đầu hướng bốn phương tám hướng lan tỏa ra. Lâm Lôi nhắm mắt lại cảm nhận Tham Tri Chi Phong đang dò xét tất cả mọi thứ.
"Sao? Tụ tập ở cửa sau?"
Tham Tri Chi Phong chỉ có thể dò xét đến vật thể, chứ không thể rõ hình dáng của từng người, thế nhưng thông qua Tham Tri Chi Phong, Lâm Lôi đã phát hiện người trong phủ đệ lúc này không ngừng hướng hậu viện tập hợp. Hiển nhiên muốn chạy thoát thật nhanh.
"Hừ. Hết thảy đều trong dự tính." Lâm Lôi nhẹ nhàng điểm cước, giống như một làn gió mềm mại bay vào trong tiền viện của Khắc Lai Đức phủ đệ, như người đã rất quen với chỗ này hướng phía sau lặng lẽ tiến đến.
"Nhanh, nhanh lên một chút." Khắc Lai Đức nổi giận nói.
Các thành viên Cuồng Lôi tiểu đội rất nhanh đã tụ tập lại, trong đó động tác chậm chạp nhất lại chính là vị Vương phi kia cùng con gái nàng ta. Đến khi Vương phi, công chúa cũng tụ tập lại.
"Chạy, từ cửa sau. Chúng ta lập tức xuất phát, rời khỏi Hách Tư thành." Khắc Lai Đức nói thẳng.
Vương phi nghi hoặc nói: "Bệ hạ, chúng ta bây giờ ở lại đây không phải rất tốt sao, mà …"
“Bốp." Khắc Lai Đức vung tay cho ngay nàng một cái bạt tai.
"Chớ nói nhảm." Khắc Lai Đức nổi giận nói.
"Chạy mau, ngựa cũng không cần. Hai người các ngươi, phụ trách Vương phi và công chúa." Khắc Lai Đức ra lệnh hai người kỵ sĩ, rồi sau đó một gã kỵ sĩ liền nhanh đi mở cửa sau.
Lâm Lôi vẫn nấp ở phía sau hòn non bộ nhìn thấy hết thảy, nở nụ cười lạnh.
"Quả nhiên, không có một khổ tu giả nào." Lâm Lôi bước chân cực nhanh lui về phía sau, đến chỗ đám người Khắc Lai Đức, Khải Tát không nhìn thấy được, im lặng nhảy ra khỏi tường viện, sau đó khẩn chương hướng cửa hậu viện đi đến. Khi chạy đến chỗ góc rẽ ngoặt quanh co, Lâm Lôi dừng lại.
Bối Bối lúc này đang ở bên cạnh cửa hậu viện.
"Cót két!" Cửa hậu viện mở ra.
Bối Bối lập tức hướng bụi cỏ dại ở góc tường trốn vào. Với hình thể chỉ bằng bàn tay của Bối Bối, lớp cỏ dại đã hoàn toàn che khuất thân thể của nó.
"Bối Bối. Lúc Khắc Lai Đức đi ra ngoài nói cho ta biết." Lâm Lôi nấp ở góc rẽ, toàn thân bắt đầu hiện ra lân giáp hắc sắc, "Xuy xuy…" ở trán, rồi sau lưng, khuỷu tay và đầu gối đều mọc ra gai sắc nhọn.
Một long vĩ như một cây roi sắt dài cứng rắn cũng mọc ra.
Con mắt màu đen của Lâm Lôi một chút đã biến thành màu vàng lợt, giống như một con Cức Bối Thiết Giáp Long.
Hoàn toàn long hóa! "Phong hệ ma pháp phụ trợ tốc độ tối đa." Lâm Lôi đồng thời cũng gia tăng lên người một cái phong hệ ma pháp. Sau khi hoàn toàn long hóa, Lâm Lôi cảm giác rằng toàn thân có một sức mạnh vô tận.
Hắc Ngọc trọng kiếm nặng ba ngàn sáu trăm cân, đối với Lâm Lôi giờ phút này một chút ảnh hưởng cũng đều không có.
Đối với một người chiến sĩ cường đại có thể dễ dàng nâng lên hơn mười vạn cân trăm vạn cân thì ba ngàn sáu trăm cân có tính là gì. Có thể so như một người bình thường có thể nâng lên vật nặng trăm cân dễ dàng, thì một vật với trọng lượng một cân ở trên người, thì có ảnh hưởng được sao?
Khắc Lai Đức thúc giục nói, đám chiến sĩ Cuồng Lôi tiểu đội cũng vội đi ra ngoài.
Khắc Lai Đức bản thân cũng đi theo sau Sa Khắc đi ra ngoài. Còn Vương phi, công chúa dưới sự bảo về của hai thành viên Cuồng Lôi tiểu đội ngay sau đó cũng hướng ra phía ngoài chạy. Về phần Khải Tát đang ở phía sau đảm đương nhiệm vụ bảo vệ.
"Lão Đại, Khắc Lai Đức đi ra ngoài rồi."
Khi Khắc Lai Đức vừa đi ra khỏi cửa sau, thanh âm Bối Bối trực tiếp tại trong đầu Lâm Lôi vang lên. Lâm Lôi vẫn nấp ở góc rẽ không ló đầu ra, đôi đồng tử màu vàng lợt đột nhiên sáng rõ lên.
"A…"
Dưới chân đột nhiên điểm cước. Khí lưu chung quanh thân thể thôi động với tốc độ cực nhanh.
"Hưu!"
Một đạo tàn ảnh hình người màu đen cơ hồ thời gian trong nháy mắt tựu lướt qua khoảng cách bảy tám mươi thước vọt thẳng tới cửa sau của phủ đệ Khắc Lai Đức. Khắc Lai Đức có phần sợ hãi hướng mặt bên cạnh nhìn sang…
Một đạo tàn ảnh hình người đã tới trước mặt hắn, bộ dáng quen thuộc đó khiến cho Khắc Lai Đức trở nên run sợ. Hắn còn không kịp phản kháng, la hét, một cỗ sức mạnh cường đại đã trói buộc hắn lại.
"Chớ nhúc nhích, nếu không, chết." Thanh âm Lâm Lôi truyền thẳng vào lỗ tai Khắc Lai Đức.
"A!" Vương phi vừa mới đi tới đã thấy bộ dáng Lâm Lôi, làm nàng lập tức kinh sợ kêu lên. Chỉ nghe có xoẹt xoẹt một tiếng, đầu Vương phi đã bay thẳng ra ngoài.
Lâm Lôi thu hồi lợi trảo.
Cái cổ bị mất đầu của Vương phi máu tươi điên cuồng phun ra, rồi sau đó thân hình Vương phi ngã rầm xuống đất.
"Quái… quái vật…." Nàng công chúa đó bị làm cho sợ hãi lập tức lui về phía sau.
"Buông bệ hạ ra." Các chiến sĩ Cuồng Lôi tiểu đội lúc trước chạy cùng Sa Khắc lập tức vọt lại, thế nhưng một đạo bóng đen hiện lên. Thân hình Ảnh Thử Bối Bối giãn nở thành chừng nửa thước dài lúc này đang rơi xuống mặt đất. Hai gã chiến sĩ vừa rồi xông lên thì yết hầu đã bị cắt đứt, ngã xuống mặt đất.
"Các ngươi không nên phản kháng, không có hiệu quả đâu." Thanh âm Lâm Lôi lạnh lẽo vang lên.
Khải Tát lúc này cũng vọt ra ngoài.
"Khải Tát đại nhân. Đó… đó là con quái vật gì?" Công chúa bị hù đến chết, nhưng nghe Khắc Lai Đức nói qua sự tình này Sa Khắc mới thật sự biết rõ quái vật là Lâm Lôi.
Quái vật trước mặt…
Toàn thân đều là bao trùm hắc sắc lân phiến, trên trán, phía sau lưng, khuỷu tay, đầu gối còn có những gai nhọn sắc bén nhô ra, hai tay hai chân cũng bao trùm lân phiến, rất sắc bén.
Đặc biệt là long vĩ như một cây roi sắt dài cứng rắn.
Lúc này, long vĩ lúc này đang trói chặt cả người Khắc Lai Đức, làm lão căn bản không thể động đậy. Long vĩ Lâm Lôi lúc lắc thì cả người Khắc Lai Đức cũng dịch chuyển theo.
Cảnh này, hoàn toàn khiến người ta kinh hãi.
"Khải Tát! Lúc này ngươi không có cơ hội đâu." Thanh âm Lâm Lôi lạnh lùng vang lên.
Khải Tát trên mặt tràn đầy cay đắng. Hắn hiểu rõ cho dù đơn độc chống lại một mình Lâm Lôi, hắn cũng không nắm chắc gì cả. Mà Lâm Lôi bên cạnh còn có một ma thú dị thường hỗ trợ, sức lực chẳng kém hắn bao nhiêu.
Vô luận là với Lâm Lôi hay ma thú Bối Bối, Khải Tát đều không có nắm chắc một phần thắng.
Bây giờ Khắc Lai Đức lại ở trong tay Lâm Lôi nên Khải Tát không có lấy một chút cơ hội.
"Lâm… Lâm Lôi… để phụ vương ta xuống." Sa Khắc giận dữ hét.
Đồng tử màu vàng lợt của Lâm Lôi lạnh lùng liếc liếc mắt nhìn Sa Khắc. Sa Khắc rùng mình một cái rồi không dám lên tiếng nữa. Lúc này Lâm Lôi hoàn toàn chấn nhiếp những người đó. Chiến sĩ Cuồng Lôi tiểu đội đi theo Khắc Lai Đức, đã từng bị Lâm Lôi, Bối Bối tàn sát quá nhiều, đương nhiên là hiểu rõ thực lực Lâm Lôi cùng ma thú dị thường Bối Bối.
"Lâm Lôi." Khắc Lai Đức vừa muốn cầu xin tha thứ.
"Răng rắc!" "Răng rắc!"
Lâm Lôi cầm ngón giữa và ngón trỏ tay phải của Khắc Lai Đức kiên quyết bẻ đứt rời, rồi tùy tiện ném hai ngón tay đó xuống trước mặt công chúa và đám người Khải Tát.
"A, a ……" Tay đứt ruột xót, ngón tay bị bẻ đứt rời nên vô cùng đau đớn, Khắc Lai Đức nhịn không được tru tréo kêu lên.
"Khắc Lai Đức, ta nói cho ngươi hay, ngươi chắc chắn là phải chết rồi." Lâm Lôi tùy ý nói.
Khắc Lai Đức trợn đôi mắt, giận dữ nhìn về phía Lâm Lôi.
Nhưng mà nghênh đón ánh mắt hắn là một đôi đồng từ màu vàng lợt lạnh lùng không có một chút cảm tình của Lâm Lôi.
"Ngươi bây giờ có hai lựa chọn. Một cái là nhận đủ hành hạ của ta đến chết. Hai là nói cho ta biết ngươi đem mẫu thân ta tặng cho ai rồi, ai đã giết ta mẫu thân. Nhưng mà ta sẽ để ngươi chết nhẹ nhàng." Lâm Lôi lãnh đạm nói.
Lâm Lôi rất rõ ràng. Đối phó với người như Khắc Lai Đức, nói thẳng rõ ràng là tốt nhất. Nếu không, đối phương còn tưởng rằng vẫn còn hy vọng sống nên sẽ ngậm miệng không nói, vì có thêm hy vọng sống.
"Không, chỉ cần ngươi tha cho ta… A…." Lâm Lôi lại không chút cảm tình bẻ gãy một ngón tay của Khắc Lai Đức, lãnh đạm nói: "Ngươi hẳn phải chết không nghi ngờ gì. Khác nhau chỉ là, nói càng sớm, thì chịu thống khổ càng ít."
"Bệ hạ."
Khải Tát lập tức muốn xông lại.
"Khải Tát, ngươi muốn người nơi này chết hết chứ?" Màu vàng lợt đồng tử của Lâm Lôi nhìn về phía Khải Tát, Khải Tát liền tức khắc dừng lại. Hắn minh bạch, với thực lực Lâm Lôi và Bối Bối tuyệt đối có thể giết chết hết mọi người nơi này.
Dù cho Khải Tát hắn thì cũng chỉ có năng lực chạy trối chết. Đối mặt Lâm Lôi, Bối Bối giáp công, hắn không có một chút cơ hội. "A." Khải Tát tức giận cũng là không biết nên làm cái gì bây giờ.
Lâm Lôi nhìn về phía Khắc Lai Đức.
Khắc Lai Đức giờ phút này sắc mặt tái nhợt, mồ hôi hột to như hạt đậu đang tuôn ra như suối trên trán, còn long vĩ của Lâm Lôi càng gia tăng sức mạnh.
"Ngươi tiếp tục nghĩ đi, thời gian nghĩ càng dài, thống khổ càng nhiều." Ngón tay bao trùm lân phiến của Lâm Lôi bắt lấy lỗ tai Khắc Lai Đức.
Đoán được Lâm Lôi muốn làm cái gì Khắc Lai Đức nổi giận gầm lên một tiếng: "Không…”
"Xoẹt…"
Lỗ tai trái của Khắc Lai Đức bị Lâm Lôi trực tiếp kéo đứt, Khắc Lai Đức đau đớn kêu thảm, còn điên cuồng mắng to lên: "Lâm Lôi, cái tên hỗn đản ngươi… ngươi là ác ma."
"Ngươi tiếp tục kéo thời gian đi." Ngón tay Lâm Lôi chậm rãi hướng mặt Khắc Lai Đức đi đến.
"Lúc này đây, sẽ là con mắt ngươi, ngươi nói, mắt trái tốt, hay là mắt phải tốt đây?" Lâm Lôi vẫn như trước mặt không chút thay đổi. Khi Khắc Lai Đức nhìn khuôn mặt Lâm Lôi, không nhận rõ được ý định của hắn, thật sự chỉ thấy khuôn mặt Lâm Lôi đang được lân phiến bao trùm, cùng với đồng tử màu vàng lợt không một chút cảm tình.
"Ngươi không lựa chọn, ta giúp ngươi chọn, vừa rồi là cái lỗ tai trái, bây giờ sẽ là con mắt phải đi." Bàn tay Lâm Lôi đi đến.
"Không, ta nói… ta nói…" Khắc Lai Đức khàn cả cả giọng rống to lên.
Lâm Lôi thu tay lại. "Nói đi."
"Ta nói, ta nói." Khắc Lai Đức đau chảy cả nước mắt, hắn thật sự sụp đổ. Lâm Lôi căn bản không có ý định thả hắn. Hắn nói hay không cũng đều chết, nếu nói thì được chết một cách thoải mái còn không thì sẽ bị hành hạ đến chết.
Thành viên Cuồng Lôi tiểu đội đứng xung quanh không có một người nào có dũng khí lên tiếng. Thực lực một người, một thú của Lâm Lôi và Bối Bối thật sự rất là đáng sợ, rất là khủng bố.
Khắc Lai Đức đáy lòng gầm lên giận dữ: "Tòa thánh Quang Minh, lúc này đây lũ người các ngươi bỏ mặc ta, thì chớ có trách ta mang lại cho các ngươi địch nhân khủng bố trong tương lai."
"Lâm Lôi, ta nói cho ngươi hay, Tòa thánh Quang Minh hàng năm cũng là muốn được dâng tặng linh hồn tinh khiết để hiến cho Quang Minh chi chủ. Quang Minh chi chủ yêu cầu chỉ có hai thôi. Một là tín ngưỡng, một là linh hồn tinh khiết." Khắc Lai Đức nói thẳng.
Lâm Lôi mặt không chút thay đổi nhìn Khắc Lai Đức: "Cái này với mẫu thân ta có quan hệ gì?"
Khắc Lai Đức tiếp tục nói: "Linh hồn càng thuần khiết hiến cho Quang Minh chi chủ, Quang Minh chi chủ ban ơn sẽ càng thêm nhiều. Năm đó… ta cùng đệ đệ là Mạt Đức Sâm từ trong Quang Minh thần điện đi ra ngoài, thấy mẫu thân ngươi. Lần đầu nhìn vào mắt mẫu thân ngươi, ta đã bị chấn động. Con mắt mẫu thân ngươi thật là tinh khiết. Ta nhìn qua mẫu thân ngươi, thậm chí ngay cả trái tim cũng trở nên bình ổn. Ta có loại cảm giác, linh hồn mẫu thân ngươi phải đặc biệt tinh khiết." Nghe thế, Lâm Lôi đã đoán được ra.
"Ta tra ra được, cha mẹ ngươi chỉ là người dân bình thường, liền trực tiếp bảo Mạt Đức Sâm phái người bắt lấy mẫu thân ngươi. Ngày hôm sau, ta đã đem mẫu thân ngươi tặng cho Tòa thánh Quang Minh."
Khắc Lai Đức hít sâu một hơi: "Quả nhiên, linh hồn mẫu thân ngươi là tinh khiết chưa từng có, thời điểm Tòa thánh Quang Minh hiến tế, đã giết chết mẫu thân ngươi, khi đem linh hồn mẫu thân ngươi hiến cho Quang Minh chi chủ, Quang Minh đã ban thưởng xuống ân sủng chưa từng có."
"Cũng vì nguyên nhân mà, Quang Minh thần điện cho ta lần đầu tiên được hưởng ban ơn của Thần, khiến cho ta trực tiếp từ thất cấp chiến sĩ tăng lên thành cửu cấp chiến sĩ. Mặc dù ta sau này không thể tiến thêm nữa, thế nhưng ta cũng hài lòng rồi. Hơn nữa Quang Minh thần điện còn ban tặng cho ta một Thánh vực ma pháp cuộn trục Vận mệnh thủ hộ."
Khắc Lai Đức nhìn Lâm Lôi: "Linh hồn mẫu thân ngươi đích xác rất khác thường, vì thế mà Quang Minh thần điện vậy mới ban tặng ta nhiều như vậy. Vì thế có thể tưởng tượng được Quang Minh thần điện có được từ Quang Minh chi chủ bao nhiêu tặng phẩm."