Chương 23: Hồng y đại giáo chủ
Gã béo nghi hoặc nói: “Hừ, dựa theo lời nói của các ngươi, người như hắn phải là người nổi tiếng mới đúng, tại sao từ trước tới giờ chưa nghe thấy ai nói qua?”
Gã đầu hói gật đầu nói:”Chuyện này lúc đầu ta cũng rất nghi ngờ, sau đó có đi điều tra, gã Ốc Đốn này ở Áo Bố Lai Ân học viện không có tham gia cuộc thi nào, cũng không giao chiến với bất kỳ cao thủ nào, cho nên không có danh tiếng gì hết.
“có thực lực mà lại không hiển lộ” Gã tóc xanh cùng gã béo thờ dài.
“Đừng nhắc truyện cũ nữa” Gã đầu hói tự tin nói “so với cuộc thi bảy năm trước, gã Ốc Đốn này khẳng định sẽ càng xuất sắc so với trước đấy”
Bên trong quán rượu yên tĩnh, Lâm Lôi thưởng thức hảo tửu, nụ cười trên môi.
“Tiểu Ốc Đốn, thật sự cao hai thước hai? Cao hơn Ta cơ à.”
Năm đó Ốc Đốn rời Ô Sơn trấn, mới sáu tuổi, khi đó hắn mới có hổ nha, cực kỳ đáng yêu, đảo mắt đã mười một năm trôi qua.
“Tiểu Ốc Đốn!”
Lâm Lôi trong lòng cảm thấy ấm áp, Tiểu Ốc Đốn chính là thân đệ của hắn.
“Huyết mạch Long Huyết chiến sĩ của Ốc Đốn còn cao hơn Ta, thiên phú về chiến sĩ cũng mạnh hơn Ta, mười bảy tuổi đã đánh bại bát cấp chiến sĩ, phòng chừng hai năm trước hắn đã đạt tới thất cấp chiến sĩ rồi”
Sự dự đoán của Lâm Lôi một chút cũng không sai.
Năm Ốc Đốn sáu tuổi, đã theo quản gia Hi Lý bạt thiệp chặng đường tới Áo Bố Lai Ân học viện, vì Ốc Đốn thiên phú cực cao nên đã rất dễ dàng tiến nhập Áo Bố Lai Ân học viện.
Nhưng quản gia Hi Lý hiểu rõ, Ba Lỗ Khắc gia tộc vẫn phụ thuộc vào thần thánh đồng minh, cho nên hắn vẫn bắt Ốc Đốn ẩn dấu thực lực, không tùy tiện hiển lộ. Nếu Ốc Đốn hiển lộ thành tựu xuất sắc quá, chỉ sợ sau khi tốt nghiệp, Áo Bố Lai Ân học viện sẽ không dễ dàng để cho Ốc Đốn quay về thần thánh đồng minh.
Ốc Đốn nhất nhất nghe lời Hi Lý, khi còn nhỏ mặc dù đã hiển lộ một chút thực lực, nhưng vì tuổi còn quá nhỏ, nên không bị người khác chú ý, khi hắn lớn lên, hiểu chuyện, tự nhiên là biết ẩn tàng thực lực.
Nhiều năm khổ luyện.
Đặc biệt nhờ việc ở Áo Bố Lai Ân học viện – học phủ cao nhất của cường quốc chiến sĩ tu luyện, học hỏi, hiệu suất tu luyện càng cao.
Khi Ốc Đốn mười bốn tuổi, Hi Nhi Mạn được Lâm Lôi ủy thác, mới tới Áo Bố Lai Ân học viện.
Trên thực tế, khi Hi Nhĩ Mạn tới được đế quốc, sự kiện ngày hủy diệt đã xảy ra rồi, Hoàng tộc cùng một vài thượng đẳng quý tộc gia tộc thông qua hệ thống đưa tin đặc biệt đã sớm biết tin, nên các phần tử tinh anh của học viện tự nhiên cũng sớm biết tin tức này.
Khi Hi Nhĩ Mạn tới đế đô, Ốc Đốn đã biết sự kiện ngày hủy diệt rồi.
Việc Hoắc Cách chết, và việc đại ca của hắn Lâm Lôi quyết định báo thù đều được Hi Nhĩ Mạn kể cho hắn. Ốc Đốn bàng hoàng, hắn hoàn toàn không biết nên làm gì.
Có Hi Nhĩ Mạn cùng quản gia Hi Lý ở bên cạnh, lại còn chiến đao Đồ Lục được Lâm Lôi giao đến, Ốc Đốn quyết tâm gánh lấy trách nhiệm nặng nề của gia tộc, chỉ là đáy lòng của hắn vẫn lo cho Lâm Lôi, Ốc Đốn không biết chuyện gì đang xảy ra với Lâm Lôi.
Thần thánh đồng minh cách qua xa Áo Bố Lai Ân đế quốc, thời gian đi lại phải mất một năm.
May mắn sau đó có người của Đạo Sâm thương hội tới tìm hắn, giao cho hắn mật thư.
Trong mật thư Da Lỗ kể lại sự việc ân oán giữa Lâm Lôi cùng Quang Minh giáo đình, cùng Khắc Lai Đức, cũng nói cho Ốc Đốn hay rằng Lâm Lôi không sao, chỉ là bắt đầu trường kỳ khổ tu.
Sau khi Ốc Đốn hay tin mới bớt lo lắng.
Nhưng hắn cũng vì ca ca của hắn mà kiêu hãnh thay, đồng thời hắn cũng quyết tâm cố gắng, để sau này có thể trợ giúp đại ca một tay. Trong khoảng thời gian ba năm sau này, hắn càng khắc khổ luyện tập, năm mười lăm tuổi, Ốc Đốn đã đạt tới thực lực thất cấp chiến sĩ rồi.
Năm mười bảy tuổi, Ốc Đốn sử dụng chiến đao Đồ Lục, cho rằng đao pháp cảnh giới của mình có chút thành tựu, quyết định tham gia cuộc thi cấp cuối năm, trong cuộc thi này, Ốc Đốn đã làm kinh động mọi người, bỗng chốc trở thành một vì sao mới sáng lòa trên bầu trời, Hoàng Đế bệ hạ cũng vì thế mà ban cho hắn tước vị bá tước.
Lâm Lôi ngồi trong góc tửu quán, trong lòng có cảm giác đặc biệt.
“Lão đại, Ốc Đốn chính là thân đệ đệ của huynh?” Bối Bối đang nằm cuộn tròn trên ghế ngước mắt nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi cười gật đầu.
“Đứa nhỏ này thật có thể đánh bại bát cấp chiến sĩ à.” Bối Bối sợ hãi than, Lão đại, thân đệ của huynh có thể biến thành long huyết chiến sĩ không?”
“Đương nhiên có thể。”
Lâm Lôi rất tự hào về vị thân đệ này của mình, Bối Bối, ta chỉ là thông qua cực bối thiết giáp long huyết dẫn động long huyết huyết mạch trong cơ thể, Thân đệ của ta, độ dày của huyết mạch long huyết chiến sĩ so với ta còn hơn, có thể trực tiếp biến thành long huyết chiến sĩ, tuy vậy khi hắn biến thân, so với ta không giống.。”
Lâm Lôi vẫn nhớ các ghi chép về long huyết chiến sĩ trong bộ sách của gia tộc.
Khi huyết mạch long huyết chiến sĩ đủ độ dày, rồi sau đó tu luyện long huyết mật điển, có thể trực tiếp biến thành long huyết chiến sĩ, bình thường hình thái sẽ là: trên thân phủ đầy vảy rồng màu xanh, còn có một cái đuôi rồng màu xanh, trên trán có một chiếc sừng rồng.
Nhưng hình thái của Lâm Lôi thì toàn thân là màu đen, vảy rồng màu đen, trán, lưng, đuôi đều là màu đen hết.
“Hãy cấp cho mỗi người một bình phỉ thúy” Thanh âm quen thuộc với Lâm Lôi vang lên trong tửu quán.
“Đây là?”
Lâm Lôi như bị sét đánh trúng, cả người cứng đờ ra trong chốc lát, sau đó lập tức dùng linh hồn truyền âm cho Bối Bối: “ Bối Bối, tới bên cạnh Ta, không được lộ diện” Lâm Lôi đặt Bối Bối vào giữa ghế của mình。
Trong tửu quán này rất tối。
Hơn nữa giữa mỗi bàn đều dùng bình phong để ngăn. Lâm Lôi cơ hồ đều bị bình phong che mất nên người kia căn bản không nhìn thấy Lâm Lôi.
Lâm Lôi trong lúccquay đầu đi, mắt liếc lại
Thân hình beo béo, con mắt cười cười.
“Quả nhiên là hắn。”
“Hồng y đại giáo chủ Lan Phổ Sâm, tại sao lại xuất hiện tại Áo Bố Lai Ân đế quốc, còn có bên cạnh hắn một số kẻ cũng không phải là yếu, trong đó có một kẻ chính là khổ tu giả cao cấp nhất tại quang minh thần điện。”
Khổ tu giả đó, là một trong đám người lúc trước đã cùng Hải Đình Tư bày trận, gã này cũng là một cường giả đây.
Lan Phổ Sâm, cùng gã khổ tu giả kia chính là hai cửu cấp cường giả.
“ngoài gã ra còn có vài người là ta không nhận ra, chỉ cần cảm nhận hơi thở, so với Lan Phổ Sâm không kém bao nhiêu, cũng có thể là các cửu cấp cường giả.,。”
Lâm Lôi đáy lòng cảm thấy khiếp sợ。
“Tại Xích Nhĩ thành tự nhiên xuất hiện nhiều Quang Minh giáo đình cao thủ như vậy, chẳng lẽ.... chẳng lẽ thân phận ta đã bị bại lộ?” Lâm Lôi trong lòng thất kinh.
Lâm Lôi hiểu rằng, một tổ chức to lớn như Quang Minh giáo đình, chắc chắn là có mạng lưới tình báo, chỉ là mạng lưới đó có bố trí nhiều nhân lực ở các quận thành hay không?
“Lão đại, xảy ra chuyện gì?” Bối Bối mê hoặc, bị Lâm Lôi không cho xuất đầu lộ diện, nó rất nghi hoặc.
Lâm Lôi nhìn Bối Bối, khóe miệng mỉm cười, truyền âm nói: “Bối Bối, đó là đám cao thủ của Quang Minh giáo đình, có mấy gã cửu cấp cường giả đó.”
“Quang Minh giáo đình?” Sát khí trong mắt Bối Bối bạo phát.
“Bọn chúng nếu động thủ, một người ta cũng không để thoát khỏi Xích Nhĩ thành, hôm nay thực lực mạnh hơn lúc trước rất nhiều.
Khi long hóa, đạt tới cửu cấp đỉnh phong, hơn nữa hôm nay vận dụng hắc ngọc trọng kiếm, Lâm Lôi đã đạt tới “Thế”, thật sự là đạt tới một tầng đỉnh cao mới rồi.
Lâm Lôi cẩn thận lắng nghe.
Hiển nhiên là Quang Minh giáo đình đám người đó không phát hiện ra sự tồn tại của Lâm Lôi.
“Bởi vì lão gia hỏa đó, tốn mất hai năm rồi, rốt cục, qua dăm bữa nửa tháng nữa, chúng ta có thể trở về rồi.” Thanh âm thấp trầm của Lan Phổ Sâm vang lên.
Lan Phổ Sâm nói chuyện cũng rất thận trọng, không lộ ra nội dung bên trong.
“Hai năm, gã mặc hắc bào lưng quay về phía Lâm Lôi lắc đầu nói, vì đối phó với lão gia hỏa, mấy gã huynh đệ tốt của ta đều chết sạch cả rồi。”
“Chỉ cần bắt được hắn, mọi giá đều xứng đáng” Lan Phổ Sâm nói.
Nge đượcc đám người nọ nói chuyện với nhau, Lâm Lôi nhướng mày。
“Có ý tứ gì đây?”
Chính mình từng giết chết sáu đặc cấp chấp sự, tự hắn cũng không tính là lão gia hỏa.
“lão gia hỏa?còn nói muốn quay trở về?”
Lâm Lôi cảm thấy kỳ quái, rốt cục là ai đáng giá để Quang Minh giáo đình phải hao tổn khí lực như vậy.
“Lão gia hỏa, nhìn cái gì mà nhìn” Một gã mặc hắc bào trong bọn thấp giọng mắng.
“Kiêu ngạo cái gì?” Thanh âm già nua vang lên, “nếu không phải là các ngươi lấy nhiều hiếp ít, vẫn còn dùng thủ đoạn đó, bắt được ta, thật là nằm mơ đi”
Lâm Lôi nhướng mày。
Xem ra đây chính là lão già được Quang Minh giáo đình trọng thị.
“Để đối phó vói ta, Quang Minh giáo đình cũng không có phái một số đông cường giả như thế này đuổi giết.....lão già này rốt cuộc là ai vậy?”
Trong lòng Lâm Lôi thầm nghĩ。
“Mặc kệ thế nào, cũng mặc kệ lão già là ai, ta nhất định phải cứu。” Lâm Lôi cười lạnh trong lòng, có thể phá hỏng kế hoạch của Quang Minh giáo đình, cũng làm cho lòng ta thoải mái một chút.”
Muốn nhổ tận gốc Quang Minh giáo đình thật sự quá khó.
Hiện tại chỉ có thể bước từng bước một。
Đợi khoảng một tiếng, đám người Lan Phổ Sâm rốt cuộc cũng mang theo lão già rời khỏi tửu quán, từ đầu tới cuối họ không có để ý tới Lâm Lôi, ngồi sau bình phong.
Lâm Lôi từ trong bình phong đi ra.
“Bối Bối, chúng ta đi” Lâm Lôi tiện tay ném lại mấy kim tệ, lập tức mang theo Bối Bối từ trong quán đi ra, bám sát phía sau đám người Lan Phổ Sâm.
Hôm nay, Lâm Lôi đối với “Thế” đã lĩnh ngộ đạt tới một phạm trù mới, có thể đạp nước mà bước đi không chìm, cửu cấp cường giả bình thường thì không thể đạt được như vậy, đây là cảnh giới mà không phải đơn thuần chỉ có đấu khí cường, lực lượng cường là làm được.
Đi trên đường, chỉ cần người khác không nhìn thấy Lâm Lôi, tuyệt không thể biết được phía sau có người.
Bám sát đám người Lan Phổ Sâm, Lâm Lôi rốt cục cũng thấy rõ đối phương.
“Quang Minh giáo đình sáu người này, ngoại trừ một người đang áp giải lão già thần bí, Lâm Lôi có cảm giác năm người còn lại đều là cửu cấp cường giả.
Cửu cấp cường giả sáu người đi áp giải một lão già, hơn nữa Hồng y đại giáo chủ lại phải đích thân đi cùng.
Nghe bọn chúng nói chuyện với nhau, tựa hồ đám người này mất hai năm, và chết đi không ít người mới có thể bắt được lão già.
“Lão già này rốt cục có địa vị thế nào?” Lâm Lôi từ phía sau quan sát bộ dáng lão già.
Cực kỳ gầy gò, lông mi dài màu trắng tung bay trước ngực, quan trọng nhất là trong tay lão đầu là một bộ khóa tay, bên trên che bằng vải bố. Người thường không nhìn kỹ căn bản không chú ý tới, Lâm Lôi bám sát đám người này cũng lâu rồi, vì vải bố bị gió thổi bay lên mới có thể nhìn thấy khóa tay phía dưới.
“Ồ, đó là..........Lâm Lôi lần đầu nhìn thấy công cụ trong truyền thuyết này “ Cấm mà thủ khóa?”
Trong sách có ghi lại, phàm là bị mang cấm ma thủ khóa, ma pháp lực trong cơ thể một chút cũng không thể sử dụng, ma pháp sư cường thịnh sẽ giống như người thường, bất qua cấm ma thủ khóa rất là trân quý, Lâm Lôi cũng là lần đầu nhìn thấy vật này.
Lâm Lôi cả người chớp lên trong đám người tại ngã tư đường, khi thì né tránh, khi thi di chuyển về phía trước, rất là phiêu dật, đám người Lan Phổ Sâm đều không cảm giác được。
Một lát sau, đám người Lan Phổ Sâm rẽ vào một ngõ, dừng lại trước một tiểu lâu hai tầng, một gã mặc hắc bào gõ cửa.
“Đại nhân” cửa lớn tiểu lâu mở ra, một gã trung niên cung kính nói: “ Tất cả chuẩn bị xong rồi, mời chư vị đại nhân đi nghỉ”
Lan Phổ Sâm gật đầu.
“Khoa Tát Đặc Tư, hai huynh đệ ngươi trông chừng lão, lát sau chúng ta sẽ lại đổi” Lan Phổ Sâm nói.
Lâm Lôi trong lòng thất kinh: “ Ngay cả khi đã mang cấm ma thủ khóa, vẫn còn cho người trông chừng nghiêm mật như vậy, lão già này thật không bình thường” Lâm Lôi càng muốn phá hỏng kế hoạch của Quang Minh giáo đình.
Chương 24: Tái Tư Lặc
Trời tối dần, Lâm Lôi vẫn giấu mình ở phía ngoài tường của đình viện, cho tới giờ hắn vẫn chưa nghĩ ra cách nào để có thể bí mật tiếp cận lão giả thần bí đó.
“Nghe bọn chúng nói chuyện trong tửu quán, Quang Minh giáo đình vì lão giả này, một số cường giả đã bị giết” Lâm Lôi nhíu mày suy tư: “Lão đầu này thực lực ít nhất cũng là cửu cấp cường giả。”
“Bất quá không phải là thánh vực cường giả, đối phó với một thánh vực cường giả, cho dù có đông đảo cửu cấp cường giả, nhiều nhất cũng chỉ làm thánh vực cường giả phải chạy mà thôi, tuyệt không có thể bắt được 。”
Tuy Lâm Lôi không quá rõ về thực lực của lão giả thần bí, nhưng không thể nghi ngờ, lão giả thần bí này có thực lực để đối phó với mấy cửu cấp cường giả.
“Quang Minh giáo đình hao phí tài sức lực như vậy, khẳng định lão giả này rất trọng yếu, đã thế ta sẽ phá hỏng kế hoạch của chúng” Trong mắt Lâm Lôi hàn quang chợt lóe, "bất quá muốn giết hết sáu cửu cấp cường giả này, thật sự khó khăn”
Hiện tại Lâm Lôi một mình tu luyện tại Xích Nhĩ Thành, thật hắn không muốn bị tiết lộ hành tung.
Nếu ra tay, phải giết hết toàn bộ sáu cửu cấp cường giả。
“Ta, Bối Bối, Hắc Lỗ, nắm chắc có thể đối phó với ba cửu cấp cường giả, đối phó với sáu, cố gắng, vẫn có khả năng, nhưng, tốt hơn hết cứu lão giả, cùng lão ra tay, chắc chắn thành công 。”
Lâm Lôi có thể mở Cấm ma thủ.
Cấm ma thủ trân quý ở ma pháp trận kỳ lạ, mặc dù cấm ma thủ ẩn chứa ma pháp lực, Lâm Lôi mười phần chắc chắn phá được.
Lâm Lôi không vội, đồng thời cũng lệnh cho Hắc Lỗ đang ở trong hạp cốc ngoài thành chạy tới.
Người cùng ma thú bị thu phục có linh hồn liên lạc, chủ nhân ma thú tinh thần lực càng mạnh, thì phạm vi tiến hành linh hồn truyền âm càng lớn.
Ví như Lâm Lôi cùng Bối Bối, trong phạm vi mấy trăm dặm đều có thể tiến hành linh hồn truyền âm, phạm vi rộng hơn thì không thể.
Còn một số tử đệ quý tộc thông thường cùng nhị, tam cấp ma thú ký kết khế ước, linh hồn truyền âm sợ rằng chỉ được có vài trăm thước。
Chủ yếu là do tinh thần lực。
Lâm Lôi cùng Hắc Lỗ có thể trong phạm vi mấy trăm dặm tiến hành truyền âm, nhưng nếu khoảng cách xa hơn, chỉ có thể miễn cưỡng đại khái cảm nhận được phương hướng.
Màn đêm buông xuống, đã gần chín giờ tối rồi。
Lâm Lôi mặc một bộ trang phục chiến sĩ màu đen, mang theo cả hai đều một màu đen Bối Bối và Hắc Lỗ, đứng ở ngoài tường viện, lẳng lặng chờ cơ hội。
“Bối Bối, Hắc Lỗ đợi ở đây, khi nào ta truyền âm thì vào nhé” Lâm Lôi phân phó.
Hắc Lỗ cùng Bối Bối đều gật đầu.
Lâm Lôi lúc này toàn thân màu đen, sau đó toàn thân hắn xuất hiện lân phiến màu đen, trên trán cũng xuất hiện chiếc sừng màu đen, sau lưng là dãy gai sắc nhọn.
Lâm Lôi đồng tử cũng biến thành màu vàng lợt, lạnh lùng vô cảm.
“Nhớ kỹ, chờ lệnh của ta” Lâm Lôi sau khi nhắc nhở Bối Bối, Hắc Lỗ, chân điểm nhẹ lập tức giống như u linh trôi vào giữa sân.
Sau khi lĩnh ngộ được “Thế”, Lâm Lôi có thể di động không tạo nên một chút gió nào.
Bên trong đình viện là một tiểu lâu hai tầng, tầng hai bên phải có ba phòng, lão giả thần bí bị nhốt ở phòng giữa, ngoài cửa hiện hai gã hắc bào đang đứng canh.
Lâm Lôi nấp ở sau hòn giả sơn, không nhúc nhích, chờ cơ hội.
“Ta tựu không tin các ngươi sẽ không lúc nào buông lơi” Lâm Lôi có đủ kiên nhẫn chờ cơ hội.
Lúc này, hai gã vận hắc bào đang thấp giọng buôn chuyện trên trời dưới bể.
“Đại ca, khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta cần phải nghỉ ngơi một lúc, trong hai năm qua, thật lúc nào cũng sống trong thấp thỏm lo lắng, không lúc nào dám buông lơi” Một trong hai gã vận hắc bào than thở.
“Ừa, lúc này đây cửu cấp khổ tu giả chết mất hai, cửu cấp đặc cấp chấp sự cũng đã chất mất ba người, chúng ta mười một người cùng ra tay, hơn nữa lại phải dùng độc, thế mà chết mất năm người, lão gia hỏa này, thực lực thật là biến thái, ”
Hai gã vận hắc bào trong lòng đều cảm thấy thư thái.
Bọn họ một đám người vì đuổi giết lão giả thần bí này, vừa mới biết thông tin về lão giả, liền bị Quang Minh giáo đình phái đi, đuổi xuyên qua Áo Bố Lai Ân đế quốc, xuyên qua Hỗn Loạn chi 48 công quốc, tiến vào cực đông của đại thảo nguyên, cùng lão giả thần bí đó chém chém giết giết mấy tháng trời, cuối cùng mới bắt được lão giả này.
Chỉ cần bắt được lão giả này, hy sinh có lớn hơn nữa cũng chấp nhận được.
Bọn họ trên đường trở về cũng phi thường cẩn thận, e sợ bị cường giả của Áo Bố Lai Ân đế quốc phát hiện, tuy vậy giờ đã đi được nửa đường, mà lại toàn đi qua các thành trì quận nhỏ, không có cường giả, nên cũng không có nguy hiểm gì lắm.
Nên đám người Lan Phổ Sâm trong lòng cũng thoáng có chút buông lơi.
“Đại ca, đệ đi vệ sinh một chút, đại ca trông một lát, đệ lát nữa quay lại” Một trong hai gã vận hắc bào nói.
Gã kia cười nói: “Đệ không nói còn đỡ, vừa nói là ta cũng thấy buồn rồi, đệ đi đi, lát nữa về đây thay cho ta” Mặc dù có chút buông lơi, nhưng bọn hắn không dám đi cả hai người.
Dù sao một khi để lão giả chạy thoát, tội của bọn họ sẽ rất lớn.
Nấp sau hòn giả sơn, Lâm Lôi nhìn thấy một gã rời đi, trong lòng không khỏi vui mừng lẫn lo lắng “Chỉ cần hạ tên này, giết một tên thì ta mười phần chắc chắn, chỉ cố không để cho hắn lên tiếng”
Lâm Lôi nheo mắt, đồng thời niệm ma pháp – phụ trợ ma pháp -CỰC TỐC.
Khoa Tát Đặc Tư lúc này đang đứng ngoài cửa phòng, cảnh giác chú ý chung quanh, tại quận thành nhỏ bé này, hắn một cửu cấp cường giả mười phần tự tin.
Đột nhiên...
Khóe mắt cảm giác được một đạo hắc quang.
“Vật gì vậy nhỉ?” Khoa Tát Đặc lập tức quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy một thanh hắc cự kiếm tràn ngập trong mắt hắn, làm hắn sợ hãi không thôi, thanh hắc cự kiếm này dẫn động không gian chung quanh áp bách hắn, cả không gian hoàn toàn ngưng kết.
Hoàn toàn phong tỏa.
Khoa Tát Đặc Tư muốn lớn tiếng hét to lên, nhưng không cách nào thốt lên tiếng, kỳ thật cho dù hắn có thể phát ra âm thanh, âm thanh đó cũng không có thể xuyên thấu qua không gian đã bị đóng băng để thoát ra ngoài.
Khoa Tát Đặc Tư con mắt mở trừng trừng, thủ chưởng tràn ngập Quang Minh đấu khí nhằm thẳng hắc cự kiếm phách ra một chưởng.
“Bùng!”
Lúc thanh hắc cự kiếm đâm tới thủ chưởng của Khoa Tát Đặc Tư, hắn có cảm giác thủ chưởng của mình đánh tới chính là vô cùng vô tận hồng thủy, hắn một chút cũng không áp chế nổi.
“Phập”
Thủ chưởng của hắn, lập tức hóa thành một đống bầy nhầy hết nhục, xương cốt đoạn lìa.
Sau đó Hắc Ngọc trọng kiếm trực chỉ đâm thẳng vào lồng ngực của hắn, hắn chỉ cảm thấy lồng ngực chấn động, phảng phất nghe thấy âm thanh lồng ngực vỡ vụn, sau đó hắn liền chìm vào hư vô, chết tốt.
Nháy mắt, địch thủ đã nằm xuống.
Thật là bất khả tư nghị, sau khi biến thân, Lâm Lôi đã đạt tới cửu cấp đỉnh phong, lại có Hắc Ngọc trọng kiếm, đồng thời lại đạt được cảnh giới “THẾ” đỉnh phong, hai người thật không cùng đẳng cấp.
“Nhanh lên。”
Lâm Lôi nhẹ mở cửa phòng, liền thấy một lão giả tóc dài, mi dài màu trắng dáng người gầy yếu đang ngồi trên giường, thấy có người tiến vào, lão giả liền mở mắt, nói: “ Các ngươi lại làm...”
Khi nhìn thấy Lâm Lôi, lão giả lập tức dừng lời.
Nhìn thấy bộ dạng Long Huyết Chiến sĩ của Lâm Lôi, lão giả mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Lâm Lôi, thấp giọng dò hỏi: “Ngươi thuộc vị diện nào của Long Nhân?”
“Long Nhân?” Lâm Lôi ngẩn người.
Chẳng lẽ hình dáng của mình giống Long Nhân?
“Ngươi tới đây làm gì?” Lão giả thấp giọng hỏi.
“Cứu lão。”
Lâm Lôi nâng Hắc Ngọc trọng kiếm trong tay, nói: “ Lão đưa tay ra, ta giúp lão phá Cấm Ma Thủ.”
Lão giả mặc dù nghi ngờ thân phận của Lâm Lôi, vẫn đưa tay ra, Lâm Lôi trong tay cầm Hắc Ngọc trọng kiếm nhằm Cấm Ma Thủ trực chỉ Chém ra một chém.
Cử trọng nhược khinh (Nâng vật nặng như nâng vật nhe. – Lôi điện!
Hắc Ngọc trọng kiếm phiêu diêu giống như chiếc lá rụng chém vào giữa Cấm Ma Thủ, chỉ nghe một tiếng “Phựt” Cấm Ma Thủ đã hiện lên nhiều vết nứt.
Chỉ thấy lão giả hai tay vừa động, lập tức đã bửa Cấm Ma Thủ ra làm hai mảnh.
“Ta không cầu ngươi cứu ta, nên ta không nợ ngươi đâu nhé,” Lão giả gầy gò, sắc mặt tái nhợt này đứng lên, lạnh lùng nói với Lâm Lôi.
Lâm Lôi liếc lão một cái, đồng tử màu vàng lợt đáng sợ của Lâm Lôi không làm lão giả sợ hãi một chút nào.
“Lão có phải có oán cừu gì với Quang Minh giáo đình?” Lâm Lôi thấp giọng hỏi.
Hai người nói chuyện rất khẽ, Lan Phổ Sâm bọn họ căn bản không thể nghe thấy.
“Cừu oán? Ta căn bản cùng bọn chúng không chết không thôi.” Lão giả ngang nhiên nói.
“Thế thì được.” Lâm Lôi lạnh nhạt nói “ Ta mặc dù không biết thân phận của lão, nhưng ta cũng phải nói cho lão hay......đêm nay, đám người Quang Minh giáo đình này, một người cũng không thể sống mà dời khỏi chỗ này, ta không muốn bị bại lộ thân phận.”
“Thân phận của ngươi?” Lão giả nghi hoặc nói: “Ngươi đến từ vị diện nào của Long Nhân, chẳng lẽ từ vị diện chí cao “ĐỊA NGỤC” Long nhân?”
Lâm Lôi liếc lão giả một cái, nói: “Không phải”
Lão giả cười một cách tà dị: “Ta nói cho ngươi hay, ta chính là Tái Tư Lặc, cửu cấp vong linh đại ma đạo, còn ngươi?”
Lâm Lôi đáy lòng thật sự chấn kinh.
Là một ma pháp sư, Lâm Lôi rất rõ, hơn nữa Đức Lâm Kha Ốc Đặc cũng nói qua với hắn....vô luận là Hỏa thủy phong, lôi điện, quang minh, hắc ám, bảy hệ ma pháp, uy lực không bằng ba loại ma pháp.
Ba loại ma pháp này, phân thành “Đại Tiên Đoán thuật” chính là tuyệt chiêu của Quang Minh giáo hoàng, “Tánh mạng ma pháp” của “Đại Tế Ti”, cường giả mạnh nhất của Ngọc Lan đế quốc. Cuối cùng là một loại ma pháp, chính là “Vong Linh ma pháp” cực kỳ hiếm thấy.
Ba loại ma pháp này, tại Ngọc Lan đại lục người biết cực kỳ, cực kỳ ít.
Lúc trước khi Lâm Lôi phát hiện Hoắc Nhĩ Mặc đánh lén hắn, vì đối phương dùng độc khí, Lâm Lôi mới hỏi đối phương có phải vong linh pháp sư hay không....Nếu đúng thì.....chỉ sợ Lâm Lôi không nỡ xuống tay.
Dù sao!
Tứ đại chí cao vị diện, kỳ thật là vị diện của tứ đại chí cao sáng thế thần, gồm: Thần chí cao Vận Mệnh, Thần chí cao Tánh Mạng, Thần chí cao Tử Vong, Thần chí cao Hủy Diệt.
Tứ đại chí cao thần, trong đó thần chí cao Vận Mệnh truyền thừa “Đại Tiên Đoán thuật”
Thần chí cao Tánh Mạng truyền thừa “Tánh Mạng Ma Pháp”
Thần chí cao Tử Vong, truyền thừa “Vong Linh Ma Pháp”
Chính bởi vì là truyền thừa của tứ đại chí cao thần, cho nên ba loại ma pháp này uy lực phi thường kinh người, mà hủy diệt chí cao thần cũng không có truyền thừa lại ma pháp, chỉ là tín ngưỡng hủy diệt chí cao thần.
Tỷ như “Vũ Thần” Áo Bố Lai Ân, chính là tín ngưỡng hủy diệt chí cao thần.
“Vong linh đại ma đạo?” Lâm Lôi lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Còn ngươi?” Tái Tư Lặc, vong linh đại ma đạo nhìn Lâm Lôi,
“Ta tại sao phải nói cho lão biết, “ Lâm Lôi lạnh nhạt nói, “Vị Vong linh đại ma đạo ngẩn người, nhất thời không biết nói gì.
Vào lúc này, gã mặc hắc bào đi vệ sinh quay trở lại.
“Đại ca, ca ở đâu đấy?” Gã mặc hắc bào thấy cửa phòng không có ai, sắc mặt biến đổi, từ xa tức giận lớn tiếng hỏi.
Nhiệm vụ canh chừng lão giả vong linh đại ma đạo quá quan trọng, thấy đại ca của hắn bỏ đi như vậy, hắn làm sao không bực tức cho được.
Chương 25: Cường giả liên hợp
Hắc bào nam tử hô to một tiếng, chẳng những khiến Lâm Lôi và vị vong linh đại ma đạo giật mình, ngay cả Lan Phổ Sâm cùng với bốn vị cửu cấp cường giả đang ở trên tầng hai của tòa tiểu lâu cũng bị kinh động
“Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao Tát đặc tư lại vắng mặt?” Lan Phổ Sâm mở cửa phòng giận dữ nói.
Cùng lúc này, cả ba gã cửu cấp cao thủ cũng đã đều mở cửa phòng đi ra.
Nhưng mà Tát đặc tư vẫn ở trong phòng
Tái Tư Lặc nghe được tiếng la, sắc mặt đại biến, lập tức đến bên cạnh Lâm Lôi phân phó: "ngươi vừa giết được 1 tên cửu cấp cao thủ, vậy còn lại năm. Trong số năm tên đó ba giao cho ta đi, ngươi chỉ cần đối phó với hai tên còn lại, đừng nói với ta là ngươi không thể đấy nhé”. Đối phó ba cửu cấp cường giả, Tái Tư Lặc có đủ tự tin
"Ta thấy ngươi chỉ cần giết chết một người, thế là đủ rồi." Lâm Lôi lạnh nhạt nói, đồng thời Lâm Lôi lẳng lặng chờ đợi đối phương tụ tập lại ở ngoài cửa, Nếu đối phương tụ tập ngoài cửa, Bối bối và Hắc Lỗ có thể tấn công từ phía sau, còn mình cùng với lão vong linh đại ma đạo tấn công trực diện, sử dụng lưỡng phía giáp công, vậy thì đối phương ngay là một cơ hội chạy trốn cũng ko có.
Tái Tư Lặc nghe Lâm Lôi nói như vậy, không khỏi cười lạnh nói: "Thật phô trương."
"Đại ca." hắc bào nam nhân lúc này rốt cục thấy được thi thể Tạp tát đặc tư, bi phẫn hô một tiếng, đồng thời hắn cũng chú ý tới hai người ở trong phòng.
Chỉ nghe mấy tiếng gió, trên lầu đã xuất hiện bốn người, cửu cấp cường giả đều đã xuống tới.
Đám người Lan Phổ Sâm trông thấy Tái Tư Lặc, lại trông thấy cả Lâm Lôi, sắc mặt đại biến.
"Nào mọi người, một lần giao thủ chưa đã, không bằng, lúc này đây chúng ta tiếp tục." vong linh đại ma đạo 'Tái Tư Lặc' nở một nụ cười ma mị nhìn năm cửu cấp cường giả nói.
"Cấm ma thủ sao lại gẫy thế này." ngân phát lão giả kinh hô.
NhưngLan Phổ Sâm lại đang nhìn chằm chằm Lâm Lôi.
"Lan Phổ Sâm hồng y đại giáo chủ, đã lâu không gặp." Lâm Lôi tay cầm hắc ngọc trọng kiếm, trong đôi đồng tử vàng lợt xạ ra những ánh mắt lạnh băng đảo qua đám người Lan Phổ Sâm.
Bộ dạng biến thân kinh khủng này của Lâm Lôi, phần lớn cao thủ cao cấp quang minh giáo đình đều biết.
"Lâm Lôi!"
Lan Phổ Sâm thanh âm trầm xuống, vẻ mặt cũng trở nên âm trầm.
"Ngươi chính là người đã giết sáu tốt huynh đệ chúng ta …..Lâm Lôi?" Khoa tát đặc tư đệ đệ….., hắc bào nam nhân kia thật khó có thể tin nhìn Lâm Lôi, "như thế nào có thể?"
vong linh đại ma đạo 'Tái Tư Lặc' có chút kinh ngạc địa nhìn Lâm Lôi, thấy cao thủ quang minh giáo giáo đình phản ứng, 'Long Nhân' cứu hắn hình như bộ dáng rất lợi hại: "Ngươi là Lâm Lôi? hình như danh khí của ngươi so với ta còn cường đại hơn?"
Lâm Lôi lạnh lùng nói: "Bớt nói nhảm đi, chuẩn bị động thủ."
"Người của ta tới rồi, tùy thời có thể động thủ." vong linh đại ma đạo 'Tái Tư Lặc' cười đắc ý. chỉ thấy hai bộ xương cung tiến thủ màu vàng khô đã đột nhiên xuất hiện phía sau hắn.
Lâm Lôi trong lòng thất kinh.
Hắn nghe nói qua vong linh ma pháp có ma pháp 'Triệu hồi Vong linh', đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, nhũng kẻ này, hai khô lâu cung tiến thủ màu hoàng kim phát ra loại khí thế có thể so với cửu cấp cường giả.
"Lâm Lôi, hình như ngươi rất lợi hại, chúng ta so nhau, chúng ta tiện gặp kẻ nào giết người đó nhé." Tái Tư Lặc cười đắc ý, đồng thời, trong hư vô lại xuất hiện ba bộ kim mao cương thi cường tráng cao chừng ba thước. Chính là Bích nhãn Kim mao cương thi.
Hai hoàng kim khô lâu cung tiến thủ, ba kim mao cương thi. Mỗi một kẻ đều có thực lực của cửu cấp cường giả .
Đó là lực lượng tương đương với năm cửu cấp cường giả.
Lan Phổ Sâm vừa nhìn Tái Tư Lặc vừa nhìn Lâm Lôi, cuối cùng cắn răng, thấp giọng quát: "lui lại, chúng ta đi mau." Lan Phổ Sâm thật sự không muốn ra mệnh lệnh này a.
Vì muốn bắt Tái Tư Lặc, bọn họ đã phải nỗ lực nhiều lắm.
Hơn nữa từ Tái Tư Lặc có thể lấy được phương pháp tu luyện vong linh ma pháp, Quang minh giáo đình hoàn toàn có thể âm thầm bồi dưỡng một nhóm vong linh ma pháp sư.
"Bối bối. Hắc lỗ, động thủ." Lâm Lôi linh hồn truyền âm nói.
"Sát."
Vong linh đại ma đạo 'Tái Tư Lặc' lãnh khốc quát, đồng thời vong linh đại ma đạo tiếp tục mặc niệm ma pháp chú ngữ. hoàng kim khô lâu cung tiến thủ, kim mao cương thi mặc dù có cửu cấp thực lực. nhưng là chỉ có thể xem như cửu chín cấp sơ nhập mà thôi.
Nhưng Tái Tư Lặc còn có hai vong linh sinh vật nữa …đó là hai vong linh mà hắn tự hào nhất.
lúc đầu trong vong linh giới vì thu phục hai vong linh này đã hao phí rất nhiều tinh lực. Tái Tư Lặc môi mấp máy niệm chú ngữ. để triệu hồi hai vong linh này so với năm vong linh trước xem chừng khó khăn gấp bội.
"Đi mau, thi long sắp xuất hiện." hai tên đặc cấp chấp sự, hai tên khổ tu giả, một gã hồng y đại chủ giáo đều cũng cực nhanh nhằm hướng ngoài đình viện phóng đi.
Lúc này.
"Hưu!" "Hưu!"
Hai đạo kim tiễn thỉ xé rách trường không, trực tiếp bắn về phía hai gã khổ tu giả. hơn nữa cùng thời khắc đó. Hai đạo hắc ảnh trực tiếp từ bên ngoài đích đình viện đột nhiên phóng tới.
"Lan Phổ Sâm, các ngươi từng người một, đừng nghĩ có thể chạy thoát." thanh âm lãnh khốc của Lâm Lôi vang lên, đồng thời Lâm Lôi cả người giống như tia chớp tà dị vọt lên.
Tốc độ Lâm Lôi thật sự rất nhanh. Cửu cấp đỉnh phong trạng thái, lại có thể kế thừa ưu điểm của Bối giáp thiết long, Ngoài ra còn có phụ trợ ma pháp Cực Tốc và mượn lực của Thiên địa chi thế…. Tốc độ của Lâm lôi đích thực là vượt xa hai gã Đặc cấp chấp sự, tiến gần đến Hồng Y giáo chủ và hai gã Khổ tu giả .
"Hống ~~"
Hắc văn vân báo 'Hắc Lỗ' không để ý hết thảy trực tiếp hướng tới một người trong bọn, tên đặc cấp chấp sự vọt tới, tên đặc cấp chấp sự hoảng sợ lập tức hung hăng bổ một kiếm về phía Hắc văn vân báo.
"A." Đặc cấp chấp sự đứng đầu trực tiếp bị hắc văn vân báo vung trảo chia thành ba đoạn, nhưng mà đặc cấp chấp sự nọ vẫn có thể toàn lực xuất ra một kiếm dĩ nhiên,cũng không có thương tổn hắc văn vân báo chút nào.
"Hanh hừ." Hắc văn vân báo rất là khinh thường.
lúc đầu, Lâm Lôi đang ở trạng thái cửu cấp đỉnh phong, sử dụng hắc ngọc trọng kiếm, cũng không làm gì được hắc văn vân báo. cuối cùng phải sử dụng trọng lực thuật và phong chi tường dực lưỡng đại ma pháp mới có thể bức bách hắc văn vân báo thần phục.
luận về phòng ngự, hắc văn vân báo so với Lâm Lôi còn mạnh hơn, chỉ là nếu so với Bối bối thì còn thiếu chút nữa.
"Phốc xích, phốc xích!"
Đặc cấp chấp sự ứng phó không kịp Bối bối, hai móng vuốt trực tiếp phá tan phòng ngự của đối phương, rồi sau đó một móng vuốt cắm vào trong ngực đối phương, trảo móc trái tim đối phương ra ngoài.
Trong nháy mắt, hai ma thú giết chết hai người, hai cửu cấp cường giả.
"Hống ~~" hắc văn vân báo quay đầu công đánh về phía bên cạnh khổ tu giả, khổ tu giả chợt thấy mê muội. đột nhiên xuất hiên hai ma thú, trực tiếp giết chết hai người, hai đặc cấp chấp sự.
Bối bối cũng đồng dạng công đánh về phía mặt khác của khổ tu giả.
Hai vị khổ tu giả cùng Lan Phổ Sâm thật sự sợ ngây người, bọn họ đều là am hiểu quang minh hệ ma pháp, nhưng là ma pháp cần phải có thời gian, nhưng mà ma pháp phòng ngựcăn bản không có khả năng ngăn cản loại ma thú này.
"Lan Phổ Sâm!"
Lâm Lôi một tiếng rống to, cầm chặt hắc ngọc trọng kiếm, giống như Ma thần giáng lâm, hắc ngọc trọng kiếm từ trên cao trực tiếp bổ xuống tới, thậm chí không gian đều cũng chấn động.
Lan Phổ Sâm hoảng sợ phát hiện. phía trên không gian giống như bị phong bế.
"Lâm"
Trước giây phút tử vong, Lan Phổ Sâm chợt nhớ tới năm đó lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Lôi, đó là buổi đấu giá thạch điêu 'Mộng Tỉnh', khi đó Lâm Lôi mới là thiên tài thiếu niên. không nghĩ tới mấy năm sau, Lâm Lôi lại trở nên như thế đáng sợ như thế này, hôm nay lại là người đưa hắn tới chỗ chết.
"Phốc."
Ánh mắt Lan Phổ Sâm không cam lòng, Lâm Lôi vung hắc ngọc trọng kiếm trực tiếp bổ vào thân thể Lan Phổ Sâm, Lúc này, Lâm Lôi hôm nay chính là đang sử dụng đại địa pháp tắc vào hắc ngọc trọng kiếm,
giống như đại địa đích mạch.
Chấn động khủng khiếp. giống như động đất không thể ngăn lại, một lực lượng kinh khủng xuyên thấu qua hắc ngọc trọng kiếm, như biến thành đại địa 'Mạch Động' chấn động, trực tiếp xuyên vào trong thân thể Lan Phổ Sâm.
Thân thể Lan Phổ Sâm phảng phất chấn động một chút, sau đó từ từ sụp xuống đất. Lan Phổ Sâm bên ngoài thân thể không có một chút vết thương. Nhưng từ thất khiếu Lan Phổ Sâm đếu ứa máu tươi
Nhưng nếu có ai đó mở bụng Lan Phổ Sâm ra sẽ phát hiện bên trong thân thể hắn, toàn bộ lục phủ ngũ tạng đã hoàn toàn tan nát.
Lúc này, Bối bối, Hắc lỗ cũng giết chết hai gã khổ tu giả, lợi dụng lúc đang chém giết. Tái Tư Lặc đang triệu hồi vong linh sinh vật, hơn nữa lúc Lâm Lôi giết Lan Phổ Sâm bọn họ quá sợ hãi quay người chạy trốn, bọn họ vừa vặn nhảy ra tường đình viện. Tại lúc này, bọn họ không hề phòng bị gặp Bối bối, Hắc lỗ hai ma thú kinh khủng.
Kết quả hoàn toàn có thể tưởng tượng.
Bối bối, hắc lỗ, Lâm Lôi, giá này ba người dễ dàng giết chết liễu năm cửu cấp cao thủ! Nếu tính cả người đầu tiên thì vừa vặn là sáu.
"Hống ~~"
Đúng lúc đó, khi tại trung tâm đình viện, không gian đột nhiên vặn vẹo rồi xuất hiện một thứ nguyên thông đạo, một cái đầu màu đen của đại cự long từ thứ nguyên thông đạo thoát ra.
vong linh sinh vật - thi long!
"Cái này…cái này." Tái Tư Lặc nhìn Lâm Lôi cùng với hắc ảnh thử và Hắc văn vân báo đang lăng không bên cạnh ko nói nên lời. Vừa rồi hắn hoàn toàn cao ngạo, còn nói nhường để cho Lâm Lôi giải quyết hai người, cái cửu cấp cao thủ, còn hắn giải quyết ba thế mà kết quả là hắn và vong linh sinh vật một người cũng ko giết được, toàn là Lâm Lôi và ma thú của hắn giết chết tất cả các cao thủ.
"Tái Tư Lặc tiên sinh, ngươi ko nghĩ nên để con Thi Long của ngươi trở về đi sao, hay chẳng lẽ người muốn nó đấu với Bối Bối hay Hắc Lỗ của ta?” Lâm Lôi lạnh nhạt nói.
Vong linh đại ma đạo 'Tái Tư Lặc' da mặt co rút một chút, sau đó liền cho thi long quay về vong linh giới.
"Lâm Lôi, ngươi có hai ma thú tương đối lợi hại. bất quá, ta có thi long cũng không kém, hơn nữa ngoài ra ta còn có một lão thi yêu." Tái Tư Lặc cười lạnh nói, "Ngươi phải biết rằng, chỉ cần vong linh giới bất diệt, nhân mã của vong linh ma pháp sư là vô cùng vô tận."
Lâm Lôi hoàn toàn bị những lời này của Tái Tư Lặc làm cho chấn động.
Nhưng thật ra Tái Tư Lặc trong lòng cũng tự hiểu, Từ vong linh giới thu phục vong linh sinh vật cũng không phải vậy dễ dàng, tỷ như lúc đầu vì thu phục thi long, hắn Tái Tư Lặc đã tổn thất mất không ít vong linh sinh vật.
"Mau nhanh,nhanh lên thu thập đình viện này một chút, đừng làm cho người của quang minh giáo đình phát hiện nơi này có chuyện." Lâm Lôi trực tiếp nói.
Tái Tư Lặc trực tiếp ra mệnh lệnh cho vong linh sinh vật của hắn.
Hai hoàng kim khô lâu cung tiến thủ cùng ba kim mao cương thi phi thường nghe lời đi thu thập thi thể đám Lan Phổ Sâm, bọn họ làm việc hiệu suất cao phi thường, rất nhanh thi thể trong đình viện đều không còn dấu vết.
"Lâm Lôi." Tái Tư Lặc hứng thú nhìn Lâm Lôi, "Nghe bộ dáng Lan Phổ Sâm khi thấy ngươi, Ngươi hình như rất nổi danh, Cùng ta nói chuyện không được sao?"
Lâm Lôi liếc mắt nhìn Tái Tư Lặc một cái: "câm miệng, im lặng chút nào."
Tái Tư Lặc nhìn đồng tử màu vàng lợt không chút tình cảm nào của Lâm Lôi, Nhưng lại nở nụ cười: "Lâm Lôi, thoạt nhìn, ngươi đối Quang minh giáo đình có thù oán rất lớn, có đúng không?"
"Đúng thì thế nào." Lâm Lôi lần này trả lời.
"Cừu hận gì?" Tái Tư Lặc lập tức dò hỏi.
"Không chết không thôi." Lâm Lôi thanh âm trầm thấp, giọng nói giống như gió lạnh của vong linh làm cho người ta linh hồn đều cũng phát run.
Tái Tư Lặc con mắt nhất thời sáng lên, lập tức hưng phấn nói: "ha ha, hảo, Lâm Lôi, ta xem ngươi cũng có chút thực lực, nếu không như vậy, ngươi tới giúp ta, chúng ta đang đối phó Quang minh giáo đình nhân mã thế nào được?"
"Ta giúp ngươi? Ngươi nghĩ thế sao?" Lâm Lôi nhìn về phía Tái Tư Lặc.
Tái Tư Lặc không thể không thừa nhận, bị đôi đồng tử màu vàng lợt của Lâm Lôi nhìn chằm chằm, tận đáy lòng có chút khó chịu.
"Chẳng phân biệt chủ thứ, hai chúng ta liên thủ ,chính là." Tái Tư Lặc làm vong linh ma pháp sư, Nhưng mà vong linh sinh vật phải cần một thời gian nhất định mới triệu hồi được.
Lâm Lôi đồng tử màu vàng lợt nhìn chằm chằm Tái Tư Lặc trầm mặc hồi lâu.
"Hảo, Ta đáp ứng ngươi." Lâm Lôi rốt cục lên tiếng , Lâm Lôi cũng thừa nhận, cùng vong linh ma pháp sư hợp tác, đích xác có thể tạo lập cho mình một phương thực lực càng mạnh.
Tái Tư Lặc nhất thời mừng rỡ: "ha ha, như vậy thật tốt quá, chúng ta hai người liên thủ, thì sợ gì? Hải đình tư, một ngày nào đó ngã ta muốn giết cái lão gia hỏa Hải đình tư. Lâm Lôi, Ngươi muốn giết đích ai ở quang minh giáo đình vậy?" Tái Tư Lặc cho rằng, Lâm Lôi với một người nào đó ở quang minh giáo đình có đại cừu,
"Rốt cục là ai ở đó?"
Lâm Lôi lắc đầu, "Ta muốn đem quang minh giáo đình nhổ tận gốc."
"Quang minh giáo đình?" Tái Tư Lặc thật sự có chút chấn động, rồi sau đó cười ha hả, "ha ha, thống khoái, hảo …… đến lúc đó chúng ta cùng nhau, đồng thời giết Hải đình tư, diệt quang minh giáo đình."
Lâm Lôi vẻ mặt băng lãnh.
"Đi thôi." Lâm Lôi mang theo Bối bối, Hắc lỗ trực tiếp đi ra phía ngoài.
"Đi đâu?" Tái Tư Lặc lập tức theo sau.
"Ngươi không có mục đích sao?" Lâm Lôi hỏi.
"Không có." Tái Tư Lặc lắc đầu.
Lâm Lôi lãnh đạm nói: "Vậy từ hôm nay trở đi, ngươi chỉ để ý đi theo ngã ta là được.", Lâm Lôi liền mang theo Bối bối, Hắc lỗ biến mất trong bóng đêm, Tái Tư Lặc ngẩn ra, tự nhủ: "tựa hồ đi cùng gãLâm Lôi này, sau này cuộc sống sẽ rất đặc sắc a.", …Vong linh đại ma đạo đã tám trăm tuổi nọ cứ như vậy theo Lâm Lôi rời đi.