Chương 31: Vạn chúng chờ mong
“Nếu có ai chạm vào thân thể ta, hoặc có uy hiếp thì Cuồng lôi tật phong ưng sẽ công kích” .
Lời nói rất đơn giản, thế nhưng toàn bộ quý tộc ở đây mỗi người đều đã thành tinh, nghe xong những lời này trong lòng đều hiểu ngầm. Đông đảo quý tộc đều nhìn về phía Cơ Phất hầu tước, Cơ Phất hầu tước giờ phút này vẫn ôm lấy vết thương trên tay, sắc mặt tái nhợt rất khó coi rất.
" Cơ Phất hầu tước dám chắc động thủ động cước với người ta, thật là ……"
Không ít quý tộc âm thầm suy đoán, trong lòng nghĩ thế nên tự nhiên ánh mắt cũng có chút ý khác, Cơ Phất hầu tước trong lúc nhất thời rất ngượng ngùng.
Kiều An bệ hạ cũng bất mãn liếc mắt nhìn cháu mình một cái. Hắn cũng biết trên lưng Địch Lỵ Á chính là cửu cấp ma thú 'Cuồng lôi tật phong ưng ' của Phong hệ thánh ma đạo Long Nhĩ Tư đại sư, Cuồng lôi tật phong ưng nếu công kích Cơ Phất hầu tước, sợ rằng Địch Lỵ Á dù muốn ngăn cũng không kịp.
Chuyện này sợ rằng không tính là Địch Lỵ Á cố ý nhằm vào Cơ Phất hầu tước. Nhưng đúng là Địch Lỵ Á không phải nhằm vào Cơ Phất hầu tước, trước khi tham gia dạ yến đêm nay, Địch Lỵ Á đã nói qua cùng Cuồng lôi tật phong ưng, nếu có ai động thủ động cước với nàng thì hãy trừng phạt hắn một chút.
Chẳng tên thanh niên quý tộc nào có gan như vậy, thế nhưng Cơ Phất hầu tước lại dám nên tự nhiên là hắn lĩnh đủ.
" Người đâu, mau dẫn Cơ Phất đi xuống trị liệu một chút." Kiều An bệ hạ lớn tiếng gọi.
Cơ Phất hầu tước cũng không giải thích gì, chỉ có thể cúi đầu ôm tay rất nhanh rời khỏi đại sảnh.
Kiều An bệ hạ còn an ủi Địch Lỵ Á : "Địch Lỵ Á tiểu thư, thật sự xin lỗi, khiến ngươi gặp phải chuyện này là chúng ta không đúng, mong nàng đừng để ý."
" Không, không. Kiều An bệ hạ, đây là tiểu phong không đúng. Ta trở về nhất định sẽ nhờ sư phụ giáo huấn nó."
Địch Lỵ Á nói rồi còn cố ý trừng mắt nhìn đầu Cuồng lôi tật phong ưng ở bên cạnh.
Rồi nàng nhân tiện mở lời rút lui : "Kiều An bệ hạ, hôm nay thân thể ta không khỏe, ta xin trở về trước, mong ngài thứ lỗi."
" Cũng được, Địch Lỵ Á tiểu thư, trở về rồi nhất định nên nghỉ ngơi cho tốt."
Nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay là 'Địch Lỵ Á' đã rời đi, nên đám quý tộc không khỏi đàm luận xôn xao. Đáng thương Cơ Phất hầu tước tự nhiên trở thành tiêu điểm của mọi người bàn luận.
Trải qua chuyện này, không ngờ, Cơ Phất hầu tước vẫn mặt dầy không hề sợ hãi vẫn tiếp tục làm hướng đạo cho Địch Lỵ Á, cả ngày đều đến phủ đệ của Địch Lỵ Á mà bát hoàng tử Tư Khoa Đặc cũng y xì như vậy.
Chỉ tiếc …… Địch Lỵ Á tiểu thư phi thường hiền lành là thế nhưng hai đầu ma thú lại rất đáng sợ. Một lần Địch Lỵ Á tiểu thư bị trượt chân sắp ngã, Tư Khoa Đặc hoàng tử hảo tâm đưa tay ôm lấy nàng. Thế nhưng nghênh đón hắn chính là cú mổ của Cuồng lôi tật phong ưng. Lần này so với Cơ Phất hầu tước còn nghiêm trọng hơn, tay trái của Tư Khoa Đặc hoàng tử trực tiếp bị xuyên thủng.
Trải qua chuyện này Tư Khoa Đặc, Cơ Phất hầu tước hai người đều rút ra một chút kinh nghiệm, bọn họ không động tay động chân nữa. Thế nhưng khi bọn hắn cho rằng chính mình rất quy củ thì vận đen của chúng lại tới.
Đầu Đại địa chi hùng khổng lồ tát liên tục hai tát, đánh bay cả Tư Khoa Đặc và Cơ Phất hầu tước.
Sức lực của Đại địa chi hùng đáng sợ thế nào ? Cho dù Đại địa chi hùng chỉ là tùy ý vỗ ra, nhưng Tư Khoa Đặc, Cơ Phất hầu tước hai người cũng là trọng thương hộc máu.
Bị hành hạ chết khiếp, cuối cùng nhờ Quang minh ma pháp sư trị liệu hồi phục lại.
Dựa theo Đại địa chi hùng 'Cáp Đốn' giải thích là: "Các ngươi hai người, ngày nào cũng lượn qua lượn lại trước mặt Cáp Đốn đại nhân ta. Thực là phiền, sau này ta gặp các ngươi một lần là đánh một lần !"
Lão Thiên a! Thánh vực ma thú 'Đại địa chi hùng' ai dám chọc ? Dù để cho Bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' tới, muốn đánh bại Đại địa chi hùng cũng không phải là đơn giản. Dù sao Đại địa chi hùng, trong các thánh vực ma thú cũng tuyệt đối xếp bên trên.
Nếu không phải Long Nhĩ Tư đại sư có "Thứ nguyên chi nhận" thật sự quá mức đáng sợ thì sao có thể thu phục được Đại địa chi hùng này ? Qua lần này, Tư Khoa Đặc, Cơ Phất hầu tước hai người cũng không dám dây dưa cùng Địch Lỵ Á tiểu thư nữa.
Đế đô, đám người có dã tâm đối với Địch Lỵ Á tiểu thư nhìn gương của Cơ Phất hầu tước, Tư Khoa Đặc hoàng tử cũng không dám có chủ ý gì với nàng nữa.
Bị một đầu thánh vực ma thú một cái tát đánh chết, bọn họ ngay cả khóc cũng không khóc ra tiếng nữa.
*******
Kiều An bệ hạ sau một lần nói chuyện cùng Địch Lỵ Á mới biết được nàng cũng cùng Lâm Lôi đại sư là đệ tử của Ân Tư Đặc ma pháp học viện, mà Địch Lỵ Á lúc này cũng không vội về Ngọc Lan đế quốc, còn chuẩn bị ở lại Áo Bố Lai Ân đế quốc để quan khán Lâm Lôi cùng Bàn thạch kiếm thánh quyết chiến.
Kiều An bệ hạ, tự nhiên rất thoải mái. Mặc dù ngoại quốc đặc sứ mà ở lại mấy tháng xem ra tương đối lâu nhưng Kiều An bệ hạ lại tỏ vẻ hoan nghênh, nói Địch Lỵ Á ở càng lâu càng tốt.
Thời gian trôi qua, đảo mắt đã sắp qua ba tháng, ngày mai chính là mùng bốn tháng tám, giờ phút này khắp mọi nơi đều có vô số người bàn luận về đại chiến Thánh vực ngày mai sắp cử hành.
Thậm chí người ở vài hương trấn ngoài đế đô, hoặc ở các địa phương khác cũng đến đây rất đông.
Bởi vì người quan khán trận đấu này nhiều lắm, đế đô cũng đông nghẹt người. Phụ thạch lộ, bá tước phủ, Hi Nhĩ Mạn, quản gia Hi Lý hai người đang cùng một chỗ uống rượu tán gẫu.
" Hi Lý đại thúc, người có nhận ra mấy ngày nay Lâm Lôi hắn khi ăn cơm hàng ngày đều cười, lại thường xuyên nói giỡn hơn trước nhiều hay không?"
Hi Nhĩ Mạn trên mặt đầy ý cười. Quản gia Hi Lý cũng cười hắc hắc: "Hi Nhĩ Mạn, nguyên nhân vì sao ta nghĩ ngươi cũng biết mà. Địch Lỵ Á tiểu thư ngày nào cũng đến thăm Lâm Lôi thiếu gia, vậy Lâm Lôi thiếu gia có mất hứng không ? Ta thấy Địch Lỵ Á tiểu thư cũng rất tốt. Hơn nữa ta cũng nhận ra Địch Lỵ Á tiểu thư đối với Lâm Lôi thiếu gia có ý lắm."
"Ừ, khi Địch Lỵ Á tiểu thư dùng bữa cùng chúng ta mà ánh mắt nhìn suốt về phía Lâm Lôi thiếu gia nên ngay cả ta cũng nhận ra."
Hi Nhĩ Mạn ngữ khí ra vẻ "Ta biết tỏng tòng tong rồi". Về chuyện này Hi Nhĩ Mạn, quản gia Hi Lý hai người đều rất hài lòng.
" Thế nhưng Lâm Lôi thiếu gia đối với chuyện này luôn tránh không nói đến. Ta cũng đề cập qua một lần với hắn nhưng..."
Hi Nhĩ Mạn lắc đầu bất đắc dĩ nói " Đừng nóng vội, hai người họ chỉ cần có ý thì chuyện sẽ thành thôi."
Quản gia Hi Lý ngược lại rất tự tin. Đúng lúc này, Ốc Đốn, Ba Khắc năm huynh đệ từ sân luyện công ở hậu viện đi tới. Sáu tiểu tử ở cùng một chỗ,quả thật rất sảng khoái.
" Hi Lý ông nội, Hi Nhĩ Mạn thúc thúc." Ốc Đốn lên tiếng chào từ xa. "Di ? Ca ca cùng Địch Lỵ Á tiểu thư vẫn chưa tới sao?"
Mấy ngày nay Địch Lỵ Á ngày nào cũng đến lúc giữa trưa đều cùng ăn cơm với gia đình Lâm Lôi .
" Có lẽ một lúc nữa thôi, đừng nóng vội."
Hi Nhĩ Mạn vừa nói xong từ " vội " thì đúng dịp Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á đang sóng vai đi tới, Hắc văn vân báo 'Hắc Lỗ' cũng theo sau, Bối Bối thì đứng ở trên lưng Hắc Lỗ.
Cả Lâm Lôi và Địch Lỵ Á đều mặc trang phục màu xanh lại cùng ngồi một chỗ quả giống như một đôi tình lữ thế gian.
" Ca, ăn cơm thôi, ngày nào cũng nói chuyện còn sợ thời gian không đủ sao?"
Ốc Đốn cất tiếng chế nhạo khiến cả Lâm Lôi và Địch Lỵ Á đều nhìn về phía hắn,hắn cũng chỉ biết lắc đầu cười.
Ngọc Lan lịch năm 10009 buổi chiều ngày mùng bốn, hôm nay khí trời thật là đẹp, bầu trời trong xanh chỉ có vài gợn mây phía chân trời phiêu lãng, gió cũng không thổi mạnh, chỉ một vài làn nhu phong thổi tới tựu như đôi tay nhỏ bé của người tình khẽ lướt trên mặt bạn, khung cảnh thật khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Thành tây Đồ Tiêu Sơn ! Nơi đây là một tòa núi nhỏ chỉ gần ngàn thước cao, phương viên vài dặm mà thôi. Hôm nay chung quanh ngọn núi đều đã bị chia làm mấy khu vực, đồng thời còn có gần mười vạn thành vệ quân duy trì trật tự.
Hôm nay rất đông người đến quan chiến, so với trận đấu của Áo Lợi Duy Á cùng Hắc Đức Sâm có lẽ còn hơn nhiều. Mặc dù người đông thế nhưng lại rất chỉnh tề.
Mỗi phương núi đều có thành vệ quân bảo vệ. Trên Đồ Tiêu sơn không có một bóng người, có chăng là trên tầng không của Đồ Tiêu Sơn.
Lâm Lôi đang lăng không mà đứng ! Cho dù là quý tộc của đế quốc đều nhất nhất cách chân núi vài trăm thước.
Ốc Đốn, Ba Khắc năm huynh đệ đám người tự nhiên ở phía trước tương đối gần Kiều An bệ hạ cùng hoàng tộc. Còn Địch Lỵ Á, Long Nhĩ Tư đại sư đều cũng đứng cùng mấy người Ốc Đốn.
Cả đám Ốc Đốn đều ngẩng đầu, lo lắng nhìn về phía Lâm Lôi .
" Ca của ta nhất định sẽ thắng." Ốc Đốn trong lòng thầm nhủ.
Long Nhĩ Tư đại sư cũng vỗ nhẹ bả vai Địch Lỵ Á. Khi nàng quay đầu lại nhìn sư phụ, đôi mắt đã hồng lên. Áp lực trong lòng Địch Lỵ Á lúc này rất lớn.
" Không sao đâu, Lâm Lôi sẽ không có việc gì đâu." Long Nhĩ Tư đại sư an ủi nói.
" Nhất định hắn sẽ không sao." Địch Lỵ Á cũng nói khẽ với chính mình.
" Mẹ kiếp,sao tên Hắc Đức Sâm kia còn chưa tới nhỉ?"
Thanh âm tức giận của Cái Tỳ vang lên, hắn chẳng hề để ý đến đó là Bàn thạch kiếm thánh hay ai khác, muốn chửi là chửi ngay. Lúc này dù là Ốc Đốn, quản gia Hi Lý, Hi Nhĩ Mạn, Địch Lỵ Á, Ba Khắc năm huynh đệ, Chiêm Ni, Lệ Bối Tạp tỷ muội …… những người này đều cũng yên lặng hy vọng Lâm Lôi có thể thắng.
" Lâm Lôi muốn thắng cũng rất khó."
Một thân ảnh mặc trường bào màu xám xuất hiện ở bên cạnh nhận xét .
" Áo Lợi Duy Á ?" Đám Ốc Đốn, Cái Tỳ đều giật mình nhìn người vừa xuất hiện.
Áo Lợi Duy Á đã thật sự sống lại !
Khuôn mặt Áo Lợi Duy Á tái nhợt, thế nhưng khí tức của hắn càng thêm thu liễm, cạnh hắn là Bố Lỗ Mặc.
Áo Lợi Duy Á nhìn đám Ốc Đốn rồi đạm mạc nói : " Phòng ngự của Hắc Đức Sâm là đáng sợ nhất hơn nữa lực công kích của hắn cũng rất mạnh. Các ngươi có lẽ còn nhớ lần trước ta chỉ là chạm kiếm cùng hắn một lần mà cánh tay liền gãy ngay. Thực lực của hắn quả là hơn xa ta. Ngoài ra, tinh thần lực của hắn cũng rất mạnh, tốc độ lại nhanh …… cơ hồ không có khuyết điểm gì. Muốn thắng hắn rất khó."
"Áo Lợi Duy Á,ngươi có thể so sánh với đại nhân nhà ta sao?" Cái Tỳ phẫn nộ nói.
Áo Lợi Duy Á cười nhạt, không nói thêm nữa mà chỉ theo đệ đệ hắn đi tới một chỗ khác rồi im lặng chuẩn bị quan sát cuộc chiến.
" Hắc Đức Sâm đại nhân đến !"
Một tiếng kinh hô không biết từ nơi nào trong đám người vang lên. Tất cả mọi người chợt thấy từ phía chân trời phương đông có một thân ảnh đang bay tới cực nhanh, chỉ trong chốc lát, Hắc Đức Sâm đã bay tới Đồ Tiêu Sơn, đối diện cùng Lâm Lôi.
Lúc này Lâm Lôi cùng Hắc Đức Sâm cách mặt đất cũng chỉ khoảng nghìn thước. Hơn nữa thị lực của mọi người đều rất tốt, vào ban ngày bóng người ở cách xa nghìn thước vẫn có thể thấy rõ. Hai tay Địch Lỵ Á không biết đã nắm chặt lại từ lúc nào, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh. ……
Cả Đồ Tiêu Sơn với mấy trăm vạn người không có một tia tạp âm, tất cả mọi người đều cảm thấy một áp lực trước đó chưa từng có.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung hết vào hai thân ảnh ở trên không.
" Lâm Lôi,ngươi tới thật sớm ." Hắc Đức Sâm cất tiếng đầu tiên.
Lâm Lôi cũng chỉ đạm mạc nhìn hắn, chung quanh gió nhẹ khẽ thổi, hắn bây giờ vẫn giữ trạng thái hình người cơ bản, sở dĩ có thể phi hành là do thi triển phong hệ ma pháp " Phong ảnh thuật " cấp chín.
Phi hành thuật là thất cấp ma pháp, mà tiến giai là bát cấp ma pháp " Phong chi tường dực ", còn cửu cấp ma pháp " Phong ảnh thuật ", là do "Phong chi tường dực" cùng với "Cực tốc" hai đại phụ trợ ma pháp hợp thành, thi triển ma pháp này chẳng những có thể phi hành mà tốc độ cũng cực kỳ kinh người.
Lâm Lôi tùy ý cởi áo khoác ra thu vào không gian giới chỉ, sau đó lạnh lùng nhìn Hắc Đức Sâm nói : "Hắc Đức Sâm, không cần nhiều lời, chuẩn bị đi."
Nói xong, trên người Lâm Lôi liền hiện lên lân giáp màu đen, lớp tiêm thứ dữ tợn cũng từ lưng, trán, cùng khớp xương xuất hiện, một chiếc long vĩ như cương thiết trường tiên súy động không ngừng, đồng tử màu vàng lợt lạnh lùng nhìn chằm chằm Hắc Đức Sâm.
" Nga,thật dứt khoát. Đến đây đi …… xem ngươi có tư cách bức ta phải rút kiếm hay không ?"
Bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' tự tin nhìn Lâm Lôi vừa trả lời đầy khiêu khích.
Chương 32: Thảm thiết.
Lâm Lôi, Hắc Đức Sâm hai người lăng không đối diện, khoảng cách chừng vài trăm thước, cả hai đều vận dụng đấu khí, phi thường mạnh mẽ.
Rất nhiều người đang xem cuộc chiến ở dưới đều nghe được rõ ràng.
" Quá càn rỡ !" Ốc Đốn nhướng mày.
" Mẹ hắn, đến khi đại nhân đánh cho hắn kéo cờ mà chạy có lẽ mới biết trời cao bao nhiêu ." Cái Tỳ bất bình chửi.
Phía dưới đông đảo người xem mặc dù phần lớn cho rằng Hắc Đức Sâm càn rỡ, thế nhưng mọi người đều hiểu …… thực lực của Hắc Đức Sâm quả có tư cách để càn rỡ.
Dù sao hắn cũng xưng là "Bàn thạch kiếm thánh ".
Là người có lực phòng ngự biến thái vô cùng !Trên cao không, Bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' nói xong quanh thân thể liền xuất hiện dày đặc khí lãng màu vàng của thổ nguyên tố, khí lãng quay cuồng càng tạo cho người ta cảm giác trầm trọng , áp bức.
" Bức ngươi rút kiếm ?" Lâm Lôi khóe miệng khẽ nhếch lên.
" Oanh !" Nồng đậm Hắc lam đấu khí tràn ngập ra từ ngoài thân Lâm Lôi, giống như một đám mây mù quay chung quanh Lâm Lôi, so với Hắc Đức Sâm thì hộ thể khí lãng của hắn chẳng hề kém.
Hộ thể khí lãng còn tựa hồ ẩn chứa ba động.
" A ?" Hắc Đức Sâm thấy "Mạch động phòng ngự " của Lâm Lôi thì hai mắt cũng sáng ngời lên, lập tức cẩn thận quan sát Lâm Lôi .
"Lâm Lôi, không ngờ, ngươi cũng biết giấu diếm chút kỹ xảo giống như Áo Lợi Duy Á vậy, ta thừa nhận … ngươi đủ tư cách để ta rút kiếm rồi."
Hắc Đức Sâm là ai ? "Mạch động phòng ngự" của Lâm Lôi khác hơn so với cách phòng ngự của hắn, nhưng hắn biết uy lực tuyệt đối sẽ không kém hơn so với phương pháp phòng ngự của hắn. Chỉ bằng vào phòng ngự này của Lâm Lôi thì Hắc Đức Sâm đã phải rút kiếm rồi !
" Thương !" Hắc Đức Sâm rút thanh trọng kiếm sau lưng ra đồng thời trịnh trọng nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi cũng đảo tay, Hắc ngọc trọng kiếm mặt ngoài phản xạ quang mang màu xanh cũng xuất hiện nơi tay, cả hai bắt đầu súc thế, chuẩn bị một kích sắc bén tấn công địch thủ.
" Rút kiếm rồi, Hắc Đức Sâm đại nhân rút kiếm rồi."
Mấy trăm vạn người phía dưới đều cảm thấy tim đập nhanh hơn, Áo Lợi Duy Á cũng nhướng mày nói: " Phòng ngự của Lâm Lôi hình như … có điểm đặc thù. Không ngờ hắn còn giấu chiêu này."
Địch Lỵ Á đã khẩn trương đến nỗi trán đầy mồ hôi vẫn không biết. … Trên cao một thân thể chung quanh bao phủ khí lãng màu vàng, một thân thể bao phủ bởi khí lãng hắc lam.
Bàn thạch kiếm thánh 'Hắc Đức Sâm' như Đại địa Chiến thần còn Lâm Lôi lại giống như ác ma đến từ dị vị diện, cả hai đều khiến cho lòng người trầm xuống.
" Cẩn thận !"
Lâm Lôi quát lạnh một tiếng " Oanh !" Vốn bầu trời chỉ có chút gió nhẹ, đột nhiên xuất hiện một trận cuồng phong điên cuồng tịch quyển thiên địa, thân ảnh Lâm Lôi mơ hồ dung nhập vào trận cuồng phong.
" Ca sát " một tiếng, một gốc cây đại thụ bị chấn gãy, vô số đại thụ đều bị thổi đến nghiêng ngả, lá cây bay loạn đầy trời, vô số lá rụng, đá vụn từ Đồ Tiêu sơn rơi xuống. Phía dưới mấy trăm vạn người đều nheo mắt lại, tất cả đều muốn nhìn kỹ trận chiến.
" Lĩnh ngộ đối với Phong nguyên tố pháp tắc không ngờ đã cao đến thế ." Phong hệ thánh ma đạo Long Nhĩ Tư đại sư hai mắt sáng ngời, thấp giọng tán thưởng.
Tất cả mọi người còn lại hầu như đều yên lặng quan sát cuộc chiến.
Cầm trong tay thanh trọng kiếm Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm ngạo nghễ đứng giữa không trung. Cho dù cuồng phong thét gào hắn vẫn vững như Thái Sơn.
Thân ảnh Lâm Lôi mơ hồ xuất hiện trong trận cuồng phong.
" HỐNG ~~" đột nhiên một tiếng thú hống quỷ dị vang lên, một bóng đen mơ hồ bay tới nhằm phía Hắc Đức Sâm.
Sắc mặt Hắc Đức Sâm liền biến đổi, tốc độ của Lâm Lôi quá nhanh, chính bởi vì nhanh đến cực hạn, mới khiến cho cuồng phong rống giận.
Hắc Đức Sâm đối nhãn cùng đôi mắt vàng lợt của Lâm Lôi.
" Hừ !" Hắc Đức Sâm chút nào không úy kỵ.
" Hát !"
" Hát !"
Hai tiếng hét phẫn nộ cơ hồ đồng thời vang lên. Hắc ngọc trọng kiếm mang theo vô tận sức mạnh của đại địa bổ về phía Hắc Đức Sâm. Còn trọng kiếm của Hắc Đức Sâm cũng tựa như một tòa đại sơn đón lấy Lâm Lôi.
Hai thanh kiếm chạm nhau !
" Bồng !"
Như hai tòa núi lớn va vào nhau, lực chấn hình thành dòng khí lưu mà mắt thường có thể thấy được, khí lưu giống như một thanh lợi đao chém nát đại thụ trên khắp Đồ Tiêu Sơn, vô số cự thạch bị chấn nát, loạn thạch, bụi gỗ từ trên cao bay khắp bốn phương tám hướng.
" Bệ hạ, cẩn thận !" một viên cự thạch bay về phía Kiều An, lập tức có chiến sĩ bay lên, một cước đã đem cự thạch ngàn cân kia đá bay đi.
Đám hộ vệ bảo vệ cho các quý tộc đều rất cường hãn, ngay cả trong số người quan chiến cũng có rất nhiều chiến sĩ lợi hại, còn có cả ma pháp sư." Mọi người cẩn thận một chút."
Toàn bộ đám đông đều rung động. Sức mạnh quả là đáng sợ!
" Lâm Lôi !" Địch Lỵ Á chứng kiến Lâm Lôi biến thân đồng thời có sức mạnh như vậy trong lòng cũng vì người mình yêu mà cảm thấy tự hào.
Lâm Lôi, Hắc Đức Sâm hai người không hẹn mà cùng lui về phía sau gần trăm thước.
" Sức mạnh thật kinh người." Lâm Lôi trong lòng thầm rung động, lần trước đấu cùng Áo Lợi Duy Á hắn chỉ sử dụng Tử huyết nhuyễn kiếm, cũng không thể hiện sức mạnh kinh người nhất. Dù sao Long huyết chiến sĩ nổi danh vì sức mạnh phi thường ! Sử dụng Hắc ngọc trọng kiếm, càng phát huy hết mức sức mạnh hủy thiên diệt địa kinh người đó.
" Long huyết chiến sĩ, không hổ là chung cực chiến sĩ." Tiếng cười của Hắc Đức Sâm vang lên " Bất quá, ta vừa rồi chỉ dùng sức mạnh thuần túy chứ không ẩn chứa pháp tắc ở trong. Lần công kích sau ngươi phải cẩn thận đó."
Như "Đại địa liệt " mà Hắc Đức Sâm thi triển lần trước chính là ẩn chứa lĩnh ngộ đối với Đại địa pháp tắc. Uy lực gia tăng rất nhiều.
" Chiêu sau, ta cũng sẽ sử dụng Đại địa áo nghĩa, ngươi cũng cẩn thận đó." Lâm Lôi không rời mắt khỏi Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm.
Trận chiến này, tuyệt đối không thể lưu thủ. Ngươi lưu thủ mà đối phương không lưu thủ thì e rằng sẽ mất mạng .
" Đại nhân sắp dùng Đại địa áo nghĩa rồi."
Ba Khắc năm huynh đệ, Ốc Đốn đám người đều khẩn trương đứng dậy, còn Bối Bối cùng Hắc Lỗ đều đưa mắt nhìn nhau, Hắc Lỗ hôm nay trở nên nhỏ đến không ngờ.
" Sưu !"
Lúc mọi người ngửa mặt lên trời quan sát thì Hắc Lỗ, Bối Bối đều nhanh như chớp chui tới Đồ Tiêu sơn. Hai đại ma thú đều cực nhanh chạy lên phía đỉnh núi, chỉ chốc lát, cả hai đã ẩn thân trong một bụi rậm trên đỉnh Đồ Tiêu Sơn .
" Chúng ta ở đây quan sát, nếu lão Đại thắng thì tốt còn nếu thua mà tên Hắc Đức Sâm lại muốn hạ trọng thủ, thì chúng ta sẽ xông lên."
Bối Bối âm hiểm nhìn về phía Hắc Đức Sâm, Hắc Lỗ cũng gật đầu. Lần trước Áo Lợi Duy Á thiếu chút nữa đã mất mạng, Hắc Lỗ cùng Bối Bối hoàn toàn không muốn thấy lại cảnh đó.
Lâm Lôi cầm chắc Hắc ngọc trọng kiếm, toàn bộ đấu khí trong cơ thể đều vận chuyển cực nhanh. Khí thế không ngừng tăng mạnh, phía Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm cũng đang súc thế chờ đợi.
Hai đại cao thủ, đã quyết định sử dụng tuyệt chiêu.
" Oanh !"
" Oanh !"
Thanh âm đáng sợ của khí bạo đồng thời vang lên, hai đạo tàn ảnh cùng hoa phá hư không, chỉ nháy mắt, hai đại cao thủ đã như hai khỏa vẫn thạch va chạm, đồng thời
" Đại địa áo nghĩa chi, Bách trọng lãng !"
Ánh mắt từ đồng tử màu vàng lợt của Lâm Lôi càng thêm lạnh lùng, Hắc ngọc trọng kiếm giống như không chuyển động thế nhưng tốc độ thật ra nhanh đến quỷ dị, phảng phất xuyên thấu qua cả thời không.
" Đại Địa –chấn !" vẻ mặt Hắc Đức Sâm cũng ngưng trọng. Thanh trọng kiếm trong tay càng thu liễm quang mang, không gian chung quanh cũng tự nhiên ngưng kết lại.
" Bồng !" Thổ hoàng trọng kiếm cùng Hắc ngọc trọng kiếm chạm vào nhau, lúc này chợt phi thường quỷ dị, Lâm Lôi cả người giống như một thiên thạch từ trên cao nện xuống, cực nhanh rơi xuống, đại khái còn cách mặt đất khoảng vài trăm thước mới xoay người, lăng không đứng thẳng lại.
Lâm Lôi cảm thấy trong cơ thể máu tươi không ngừng sôi trào .
"Thật mạnh!" Lâm Lôi hoảng sợ nhìn Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm vẫn trên cao.
Uy lực của " Mạch động phòng ngự " rất cao, so với đấu khí của thánh vực bình thường còn hơn mấy chục lần. Lực phòng ngự đáng sợ như thế nên dù là thánh vực đỉnh cường giả công kích đều không uy hiếp đến phòng ngự của hắn.
Phòng ngự của Lâm Lôi không kém Hắc Đức Sâm. Nhưng dù như thế, "Đại địa chấn " của Hắc Đức Sâm như một tòa núi to lại dồn toàn bộ trọng lượng vào một kiếm bổ trên người Lâm Lôi nên đã phá hủy " Mạch động phòng ngự ".
Tiêu hao hơn phân nửa uy lực, không còn đến non nửa lực công kích nên Lâm Lôi dựa vào phòng ngự của Long lân mới miễn cưỡng chống cự được.
" Công kích của Bàn thạch kiếm thánh cũng có một chút giống với Đại địa áo nghĩa của ta."
Lâm Lôi cảm giác "Đại địa chấn " của Hắc Đức Sâm cũng có một trận chấn động ba truyền lại, chỉ là chấn động ba đó chỉ có một trọng.
Một trọng chấn động ba truyền vào trong cơ thể Lâm Lôi chỉ khiến huyết dịch trong cơ thể hắn sôi trào mà thôi.
" Đối với Đại địa mạch động lĩnh ngộ vẫn còn rất thấp."
Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm ở phương diện Đại địa pháp tắc lĩnh ngộ không phải là "Đại địa mạch động" , mà là một loại khác.
" Có lẽ Hắc Đức Sâm cũng không dễ chịu mấy." Lâm Lôi nhìn lên phía Hắc Đức Sâm.
" Ân !" Đứng ở trời cao nhưng thân thể Hắc Đức Sâm cũng đang run lên, một tia máu tươi chảy ra từ khóe miệng hắn, hắn kinh hãi nhìn xuống Lâm Lôi phía dưới.
Hắc ngọc trọng kiếm vừa rồi cùng Thổ hoàng trọng kiếm va chạm, cơ hồ không có chấn lực mà là một loại ba động quỷ dị truyền lại, Hắc Đức Sâm cảm thấy như có một chiếc chuy hung hăng nện xuống trái tim, phế bộ cùng toàn bộ nội tạng hắn. Trong chớp mắt, liên tục một trăm lần chấn động.
" May mà ta đã lĩnh ngộ đến một trình độ nhất định đối với "Hậu trọng" của Đại địa pháp tắc nên linh hồn, nội tạng đều có phụ trợ. Nếu không … chỉ với nhất kích này mạng ta cũng đã mất ." Phòng ngự của Hắc Đức Sâm rất đáng sợ. Không chỉ phòng ngự bên ngoài thân mà ngay cả linh hồn, nội tạng đều cũng được bảo vệ. Dù sao Đại địa là nguồn gốc của vạn vật, Hắc Đức Sâm đi theo đường này chính là phương pháp có phòng ngự rất cao đồng thời lực công kích cũng vô cùng mạnh mẽ.
Nếu Lâm Lôi chỉ có năm mươi trọng chấn động ba công kích, có thể sẽ không gây thương tổn cho Hắc Đức Sâm. Thế nhưng với Bách trọng chấn động ba, dù phòng ngự của Hắc Đức Sâm có chắc chắn hơn cũng sẽ bị thương.
Một người ở trên không của Đồ Tiêu Sơn, một người ở khoảng không của sườn núi, hai người đều nhìn chằm chằm, đều cảm thấy đối phương đáng sợ.
" Công kích quả là đáng sợ." Hắc Đức Sâm đáy lòng kinh hãi. Đây là lần đầu tiên hắn biết thế nào là công kích quỷ dị .
" Phòng ngự thật kinh người, sức mạnh cũng thật kinh khủng." Lâm Lôi thấy đối phương ngạnh tiếp một kích "Bách trọng lãng " mà không chết từ đáy lòng hắn cũng không khỏi rung động.
Phía dưới một mảnh yên tĩnh, tất cả không ai biết hai đại cường giả đối chiến tới cùng sẽ có kết quả gì.
" Ha ha …… tốt lắm, Lâm Lôi, ngươi là Thánh vực chiến sĩ đầu tiên khiến ta trọng thương." Hắc Đức Sâm cất cao giọng nói, thanh âm vô cùng trịnh trọng " Tiếp sau, ta sẽ không thể lưu thủ nữa, chuẩn bị tiếp " Đại địa liệt " của ta đi, có chết cũng đừng trách ta !"
Sắc mặt Áo Lợi Duy Á liền thay đổi, lần trước hắn chính là bị thua dưới " Đại địa liệt " này. Đại địa liệt, so với "Đại địa chấn " còn đáng sợ hơn.
" Ai chết còn không nhất định!" Lâm Lôi đạm mạc nói, thanh âm đồng dạng vang vọng khắp thiên địa.
Lâm Lôi trên thực tế Đại địa áo nghĩa đã luyện đến chấn động ba cực hạn đạt tới 132 trọng. Vừa rồi Lâm Lôi chỉ là sử dụng một trăm trọng, chưa phải cực hạn.
" Oanh !"
" Oanh !"
Hai tiếng nổ lớn lại vang lên, hai tuyệt thế cường giả một từ trên cao đáp xuống, một từ phía dưới cực nhanh bay lên, một lần nữa va chạm vào nhau ở gần đỉnh Đồ Tiêu sơn.
Đại địa liệt !
Đại địa áo nghĩa 132 trọng !
Hai hinh thái công kích cực mạnh !
" Bồng !"
Lâm Lôi cả người bị chấn bay nhập hẳn vào trong vách Đồ Tiêu sơn tạo thành một hố sâu đáng sợ .
" Ca sát !" " ca sát !" Nhất thời cả núi đá đều rung lên, chỉ nghe tiếng nổ "Oanh long long ", vô số cự thạch lăn xuống, đại thụ bị chấn nát, cự thạch lăn xuống liền có võ sĩ hộ vệ lập tức ngăn cản.
" Oanh !"
Lâm Lôi trực tiếp từ trong hố sâu lao ra, trên người hắn tràn đầy máu tươi, ngay cả Long lân cũng có chỗ bị vỡ vụn. Uy lực của Đại địa liệt lớn hơn Đại địa chấn mấy lần, Lâm Lôi ngạnh kháng một kích này, cho dù qua Mạch động phòng ngự, cùng Long lân chiến giáp ma vẫn bị trọng thương đến hộc máu.
" Phốc !"
Hắc Đức Sâm chợt phun ra một ngụm máu tươi, mặt hắn trong nháy mắt đã trắng bệch. Hai đại thánh vực cường giả, trên người đều nhiễm hồng vết máu. Trận này đều khiến cả hai đều thảm thiết vô cùng !
Chương 33: Rung động
Mấy trăm vạn người phía dưới đều nhìn đến ngây người , Hắc Đức Sâm phun ra máu tươi , long lân của Lâm Lôi vỡ vụn, khóe miệng cũng có vết máu , tất cả đều nhận ra trận đấu này thảm thiết cỡ nào.
" Sao có thể ?"
" Lâm Lôi đại sư cùng Hắc Đức Sâm đại nhân ……"
Vô số người xem hoàn toàn rung động, hai đại tuyệt thế người mạnh cũng chiến đấu đến nước này , ...khiến bọn họ giật mình chính là …… được xưng thánh vực đệ nhất người mạnh 'Hắc Đức Sâm' cũng hộc máu, tuyệt đối bị thương nặng .
Theo bọn họ đánh giá , Lâm Lôi mới chỉ hai mươi bảy tuổi. Mặc dù là thiên tài thế nhưng lúc trước không phải hắn mới chỉ cùng Áo Lợi Duy Á không hơn kém bao nhiêu sao? Áo Lợi Duy Á còn bị Hắc Đức Sâm đánh bại, vậy Lâm Lôi phỏng chừng cũng đồng dạng kết quả.
Thế nhưng bây giờ xem ra , hoàn toàn khác xa với suy đoán.
" Lâm Lôi, hắn ……" Áo Lợi Duy Á cau mày, trầm mặc suy nghĩ.
Kỳ thật , nếu Lâm Lôi không phải lĩnh ngộ "Mạch động phòng ngự", sợ rằng "Đại địa liệt" đã khiến hắn bị thương nặng , có lẽ "Đại địa liệt" còn có thể giết chết Lâm Lôi.
Chỉ là Lâm Lôi có "Mạch động phòng ngự ". Phòng ngự lực đề cao rất nhiều. Cho dù là tuyệt chiêu của Hắc Đức Sâm, nhiều nhất cũng chỉ khiến Lâm Lôi trọng thương.
" Lâm Lôi!" Địch Lỵ Á đã bật khóc, thấy trên thân Lâm Lôi có đầy vết thương, tim nàng cũng nhói lên không ngừng.
" Ca."
" Đại nhân ."
Ốc Đốn, Ba Khắc năm huynh đệ , quản gia Hi Lý, Hi Nhĩ Mạn, Chiêm Ni ba nữ hài tử … một đám người đều khẩn trương nhìn Lâm Lôi .
Chiến đấu tới mức này, thật sự là quá thảm thiết.
" Công kích hảo quỷ dị công kích. Căn bản là không có biện pháp phòng ngự."
Hắc Đức Sâm nhìn Lâm Lôi như một ác ma đang ở xa xa, trong lòng cực nhanh suy diễn. Đại địa áo nghĩa - 132 lần chấn động! Cho dù nội tạng có đặc thù phòng ngự nhưng Hắc Đức Sâm cũng bị thương nặng, hắn biết, có lẽ còn có thể tiếp thêm một lần cực hạn công kích thế nhưng lần thứ ba tuyệt đối hắn sẽ mất mạng.
" Phòng ngự của Lâm Lôi sao lại mạnh như vậy a, Đại địa liệt của ta cũng không thể giết được hắn !"
Hắc Đức Sâm cũng không thể tin được hắn lại gặp phải đối thủ mạnh đến vậy, chưa ai dám ngạnh kháng một kích tuyệt chiêu Đại địa liệt này, mà giờ nếu tuyệt chiêu còn không thể thắng được đối phương vậy dùng cách gì mới có thể thắng?
" Không thể lại ngạnh kháng nữa, dùng thân pháp , né khỏi công kích của hắn sau đó tập kích."
Hắc Đức Sâm thầm tính, hắn cũng tin rằng Lâm Lôi chắc chắn cũng không tốt hơn hắn bao nhiêu. Có thể đỡ được Đại địa liệt mà còn có thể chiến đấu tiếp đã rất biến thái rồi.
Hắn tin rằng… chỉ cần trúng thêm một lần Đại địa liệt Lâm Lôi tuyệt đối không thể gượng lại nữa. Hắc Đức Sâm tính thế còn Lâm Lôi kỳ thật cũng có suy nghĩ đồng dạng. Theo thân thể chắc chắn không thể tái ngạnh kháng nữa.
" Xuy xuy!"
Khí lãng ngoài thân Hắc Đức Sâm dần thu liễm lại, cuối cùng tựa như một lớp khải giáp mà vàng ôm chặt lấy thân thể hắn. Lâm Lôi cũng đem "Mạch động phòng ngự" thu hẹp lại bên ngoài thân. Bởi vì nếu phòng ngự triển khai quá rộng thì lúc phi hành tốc độ sẽ bị ảnh hưởng .
Không nghi ngờ gì nữa, cả hai đều quyết định sử dụng tốc độ. Phía dưới vô số người đang xem cuộc chiến đều ngẩng đầu lặng yên quan sát.
Vốn người nào cho rằng người chiến thắng tất nhiên sẽ là Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm giờ cũng không dám nói như vậy nữa.
" HÔ !"
" HÔ !"
Cuồng phong bạo khởi, cơn gói lốc cuồng bạo lại tịch quyển thiên địa .
Thân hình của Lâm Lôi lại bay lên đầy quỷ dị. Tốc độ hoàn toàn đạt tới cực hạn, mượn sức gió, thân pháp của Lâm Lôi quỷ dị biến ảo không ngừng.
Hắc Đức Sâm cầm chắc thanh trọng kiếm, dưới chân cũng bắt đầu di động, mỗi bước của hắn đều phảng phất dời khỏi không gian, một bước là mấy chục thước khoảng cách. Thân pháp này cũng quỷ dị không kém !
" Xuy - "
Thanh trọng kiếm màu vàng của Hắc Đức Sâm đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Lâm Lôi, trực tiếp bổ vào thân hắn, thế nhưng lại phảng phất vừa bổ vào trong hư không, thanh kiếm xuyên qua cả thân thể 'Lâm Lôi' đồng thời thân thể đó trực tiếp hóa thành hư ảo, hoàn toàn biến mất không thể nhìn thấy, vừa rồi chỉ là tàn ảnh .
" Phốc xích!"
Ngược lại khi Hắc ngọc trọng kiếm bổ tới gần Hắc Đức Sâm thì hắn chợt quỷ dị chuyển tới ngoài mấy chục thước. Hai người đều hiểu công kích của đối phương rất đáng sợ nên căn bản không dám lại ngạnh kháng công kích của đối phương, cả hai đều vọng đồ nhờ vào thân pháp để đấu cùng đối phương.
" Người đâu ?"
" Chẳng nhìn thấy ai nữa !"
Phía dưới vô số người đều mở to hai mắt nhìn kỹ lên bầu trời, thế nhưng tốc độ của Lâm Lôi và Hắc Đức Sâm đều quá nhanh, hơn nữa gió lốc không ngừng nên bọn họ chỉ có thể ngẫu nhiên thấy được một ít tàn ảnh còn lại.
Địch Lỵ Á trán đầy mồ hôi, nhưng đến mắt cũng không chớp chỉ nhìn lên trời cao. Khẩn trương, trước đây chưa từng có sự khẩn trương như vậy ! Hắc Đức Sâm từ từ chuyển xuống Đồ Tiêu sơn. Hắn định lợi dụng cự thạch cùng cây cối làm chướng ngại vật để hạn chế bớt tốc độ của Lâm Lôi.
" Hô!" Lâm Lôi đáp xuống, cực nhanh bổ về phía Hắc Đức Sâm. Hắc Đức Sâm lại thuấn di ra xa, sau đó tiếp tục quỷ dị xuất hiện sau một tòa cự thạch .
Mà Lâm Lôi đang ở phía bên kia của tảng cự thạch " Đại địa liệt - " Thanh trọng kiếm mang theo sức mạnh vô tận hung hăng chém xuống , tảng cự thạch cao hơn đầu người tựa như miếng đậu hủ vừa chạm phải khí lãng từ mũi thanh trọng kiếm đã bị chấn thành nát bấy, Lâm Lôi chỉ vừa nhận ra không ổn liền rất nhanh né đi.
" Bồng!"
Cả Đồ Tiêu sơn chợt mở ra một cái khe rộng vài trăm thước sâu đáng sợ, vô số đá vụn bắn ra khắp nơi.
" Thần a!"
Mấy trăm vạn nhân hoàn toàn sững sờ. Cả tòa Đồ Tiêu sơn vừa ở trước mắt bọn họ giờ chợt có một miệng vực gần ngàn thước, cả tòa Đồ Tiêu sơn bị chia thành hai nửa.
" Bồng!"
Lâm Lôi một kiếm mang theo Đại địa áo nghĩa - 132 trọng lãng trực tiếp bổ về phía Hắc Đức Sâm. Hắc Đức Sâm lại tránh thoát, một kiếm đó bổ vào một cây đại thụ ở bên cạnh " Ông ~~~" Thật là quỷ dị, đại thụ trực tiếp bị cuồng phong xuy thành phấn mạt, đồng thời chỗ Hắc ngọc trọng kiếm chém xuống, chấn động ba liền dọc theo một đường thẳng tắp, từ đỉnh Đồ Tiêu sơn, xuyên qua cả trong núi cuối cùng xuyên thấu ra sườn núi bên kia.
" Xuy xuy - "
Trên sườn núi hình thành một động khẩu lớn. Vô số vụn đá nát bấy từ trong đó lăn xuống, tất cả đều nát bấy hoàn toàn, chỉ cần một cơn gió nhẹ liền bay đầy trời, khắp thiên địa đều trở thành mù mịt.
Chỉ trong nháy mắt - một huyệt động nối sườn núi với đỉnh núi đã xuất hiện trước mắt mọi người, cả đám đông đang xem cuộc chiến chợt lâm vào một mảnh tử tịch.
Yết hầu Kiều An bệ hạ khẽ giựt, Lão Thiên , đây là uy lực đáng sợ cở nào a. Ai có thể dám ngạnh kháng công kích của bọn họ ? Một kiếm xẻ núi, một kiếm xuyên qua núi, hơn nữa toàn bộ cự thạch còn bị ép thành bụi. Quả thực bất khả tư nghị !
" Đó là Đại địa áo nghĩa!"
Đám Ba Khắc đều không ngớt hưng phấn, đồng thời bọn hắn cũng kinh hãi trước thực lực đáng sợ của Bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm. Áo Lợi Duy Á chỉ trầm mặc quan sát mọi việc.
Cuồng phong thét , thân ảnh Lâm Lôi nấp trong gió, không ngừng đột ngột xuất hiện khắp nơi. Còn Hắc Đức Sâm cũng quỷ dị không ngừng né tránh, đám đông phía dưới chỉ có thể nghe thấy những thanh âm va chạm hoặc thấy cảnh núi đá vỡ vụn, đại thụ đoạn khai hoặc hóa thành phấn bụi.
" Bồng!"
Một góc đỉnh núi trực tiếp bị chém từ trên cao lăn xuống dưới, trên đường lăn vô số cây cối bị ép gãy, tất cả mọi người phía dưới đều đứng dậy.
Đệ tử của Vũ thần "Khải Ni Ân" lập tức tiến lên, cầm trong tay trường côn , tá trợ xảo kính thiêu tại nọ, vậy một tiệt sơn trên đầu , nọ, vậy một tiệt cận trăm thước cao đỉnh núi mới cổn rơi xuống tới gần chân núi không chỗ .
" Lui về phía sau , lui về phía sau !"
Thành vệ quân nhận được lệnh rồi lập tức dồn đám đông đang xem cuộc chiến không ngừng lui về phía sau. Cả đám hoàng tộc, quý tộc cũng lập tức lui về phía sau .
Lão Thiên a, trận chiến này hơn xa so với tưởng tượng của mọi người. Khoảng cách xa như thế mà vẫn còn quá nguy hiểm. Theo bọn họ lui về phía sau Lâm Lôi, Hắc Đức Sâm hai người chiến đấu càng thêm điên cuồng, không chỗ nào cố kỵ nữa.
Hắc Đức Sâm chỉ toàn lực ba bốn kiếm cả Đồ Tiêu sơn cơ hồ đều bị cắt thành vài khối, Lâm Lôi công kích càng khiến Đồ Tiêu sơn ngàn sang bách khổng.
Chỉ trong chốc lát - " Oanh long long ~~~" Đồ Tiêu sơn bị hao tổn đến không thể trụ được đã trực tiếp ầm ầm đổ sụp xuống .
Vô số bụi mù bốc lên, đám đông chung quanh đang quan chiến lập tức lui tiếp về phía sau rất nhanh. Còn may bọn họ sớm lùi lại, hơn nữa chung quanh còn có vài vị thánh vực người mạnh bảo vệ .
Đợi đến khi bụi mù hạ xuống, mọt tòa đá vụn cao gần hai ba trăm thước chợt xuất hiện trước mặt mọi người. Đồ Tiêu sơn đã không còn nữa! Có chăng, chỉ là một đống đá vụn !
" Lão Thiên !" Vô số người nhìn hai người đang ở trên đỉnh đống đá vụn, Lâm Lôi, Hắc Đức Sâm trên người đều là máu tươi , sắc mặt tái nhợt, nhưng khí thế của cả hai đều vẫn rất đáng sợ.
Tất cả mọi người đang xem cuộc chiến nhất định đều sẽ không thể quên ngày hôm nay được. Bất luận là ai thất bại, hoặc ai chết đi, khẳng định sẽ không có người nào dám cho rằng người đó là kém tài.
" Lâm Lôi, ngươi thua !"
Hắc Đức Sâm đạm mạc nhìn Lâm Lôi. Đôi mắt màu vàng lợt của Lâm Lôi cũng nhìn chằm chằm đối phương trầm mặc " Cho dù ngươi có thể biến thân thành Long huyết chiến sĩ, nhưng đấu khí cũng không thể bằng ta được. Đấu với nhau thời gian dài chắc chắn tốc độ của ngươi sẽ chậm lại." Hắc Đức Sâm tự tin nói.
Chính xác! Lâm Lôi ở trạng thái bình thường mới là cửu cấp, sau khi biến thân đấu khí cũng mới đến gần thánh vực trung giai mà thôi . Còn Hắc Đức Sâm đã tu luyện mấy trăm năm, đấu khí chắc chắn sẽ thâm hậu hơn nhiều so với Lâm Lôi. Chiến đấu kịch liệt như vậy, đến giờ đấu khí của Lâm Lôi đã tiêu hao gần kiệt. Không có đủ đấu khí vận dụng, tốc độ tự nhiên sẽ chậm lại.
Khóe miệng Hắc Đức Sâm khẽ nhếch lên .
" Oanh!"
Hắc Đức Sâm đột nhiên động thủ, thanh âm khí bạo vang lên, đồng thời Hắc Đức Sâm cực nhanh chớp động, Lâm Lôi cũng cực nhanh tránh né. Dựa vào cường đại thân thể cùng Phong ảnh thuật phụ trợ cực nhanh né tránh. Dù vậy, bởi đấu khí đã tiêu hao hết nên tốc độ của Lâm Lôi chậm hơn Hắc Đức Sâm rất nhiều.
" Đại địa - Liệt "
Chờ đúng cơ hội, Hắc Đức Sâm liền toàn lực tấn công Lâm Lôi một kích .
" U ~~~"
Một tiếng rít chói tai lạnh lòng người vang vọng khắp thiên địa, đồng thời một bóng đen trực tiếp từ đống đá vụn toát ra, rất nhanh tiến vào giữa Lâm Lôi cùng Hắc Đức Sâm.
Đồng thời thể tích nó biến lớn cực kỳ nhanh chóng.
" Bối Bối." Lâm Lôi trong lòng cả kinh .
Bối Bối một chút liền biến thành cao hai thước, to gần bốn thước, đồng thời lợi trảo hung hăng đỡ lấy thanh trọng kiếm.
" Cút !" Bối Bối rống lên đầy giận dữ.
" Bồng!"
Thanh cự kiếm chém trúng lợi trảo của Bối Bối. Hắc Đức Sâm cả người bay về phía sau, một ngụm máu tươi cuồng phún. Mà Bối Bối cũng bị sức chấn đáng sợ của "Đại địa liệt" chấn bay .
" Mẹ nó , đau thật !"
Một tiếng rống giận rồi Bối Bối như tia chớp lại nhằm phía Hắc Đức Sâm bay tới, ngạnh kháng một kích "Đại địa liệt" mà ngoài lớp lông của Bối Bối chỉ nổi lên một tia màu đỏ, căn bản không thụ thương thế gì trầm trọng.
Hắc Đức Sâm té trên mặt đất, mắt nhìn thấy quái vật đang vọt tới nhưng hắn không biết quái vật rốt cuộc từ nơi nào tới, nhưng hắn biết … nếu hắn không thể ngăn cản thì chính là chết. Hắc Đức Sâm lập tức liều mạng đứng lên. Quái vật từ đâu tới ? Ngạnh kháng Đại địa liệt mà cũng không có việc gì !
" Đại địa liệt!" Hắc Đức Sâm vì bảo vệ tánh mạng mà liều mạng .
" Bồng!" Bối Bối liên tục dụng hai móng vuốt bổ trên thân thanh trọng kiếm, thanh trọng kiếm liền trực tiếp bay khỏi tay Hắc Đức Sâm, đồng thời toàn thân Hắc Đức Sâm lại bay đi, máu tươi lại không nhịn được phún ra, rồi sau đó vô lực té trên mặt đất .
Tất cả đám đông đang xem cuộc chiến đều trợn mắt há mồm .
" Muốn giết lão Đại của ta, muốn chết sao !" Bối Bối rống giận rồi lại xông lên.
" Bối Bối, dừng tay." Lâm Lôi lập tức hô .
" Lão Đại , làm gì ?" Bối Bối quay đầu nhìn về phía Lâm Lôi, Lâm Lôi nhìn Hắc Đức Sâm một cái, trải qua trận đánh này Lâm Lôi biết, Hắc Đức Sâm đối với hắn cũng không có sự uy hiếp lớn lao.
Lâm Lôi lắc đầu, truyền âm nói: " Bối Bối, quên đi ."
Bối Bối cũng rất bất bình, thân thể nhảy tới thanh trọng kiếm bên cạnh, sau đó nắm lấy nó trực tiếp đặt ở trong miệng, 'ca sát '' ca sát' vài tiếng, đã trực tiếp mang thanh trọng kiếm nuốt sạch.
" Bối Bối ta tha cho ngươi một mạng, chỉ ăn vũ khí của ngươi, xem như trừng phạt đó." Bối Bối lăng không mà đứng, lạnh lùng nhìn Hắc Đức Sâm, tùy ý nói .
" Sao, sao có thể a?" Hắc Đức Sâm cố gắng đứng lên, khó có thể tin nhìn cảnh đó, kiếm của hắn là thải tập vô số trân quý tài liệu luyện chế mà thành, so với Hắc ngọc trọng kiếm của Lâm Lôi không hề kém, vậy mà còn bị đầu ma thú này ăn mất.
" Lâm Lôi đại sư, ma thú này....?"
Xa xa Kiều An bệ hạ dò hỏi. Bối Bối liền trừng mắt, căm tức nhìn Kiều An bệ hạ : " Làm sao, lão Đại của ta cũng là ma pháp sư, ma pháp sư chiến đấu dẫn theo ma thú là rất bình thường, ta ra tay không được sao? Bối Bối ta đã rất giữ thể diện, còn Hắc Lỗ chưa từng ra tay đó ! Nếu không ta, Hắc Lỗ còn có lão Đại liên thủ, giết chết Hắc Đức Sâm quả thực cũng chỉ như ăn thanh kiếm kia thôi, Hắc Lỗ, hiện thân !"
" Hống ~~"
Chợt một tiếng rống giận, từ đống đá vụn lao ra một đầu ma thú, thể tích đồng dạng chợt biến lớn lên, đúng là, Hắc văn vân báo 'Hắc Lỗ '.
Hắc Lỗ trực tiếp phi tới bên cạnh Bối Bối, cũng lăng không mà đứng đồng thời liếc mắt nhìn Hắc Đức Sâm một cái .
Giờ phút này , Lâm Lôi, Hắc Đức Sâm hai người đều là trọng thương .Xa xa vô số nhân lúc này tất cả sự chú ý đều không phải trên người bọn họ mà hoàn toàn trên hai đầu thánh vực ma thú đột nhiên vừa xuất hiện. Đặc biệt là đầu ma thú đáng sợ ngạng kháng Đại địa liệt mà không việc gì lại còn đem thiếp thân vũ khí của Hắc Đức Sâm ra ăn sạch.
" Da, Hắc Đức Sâm, ngươi có ý kiến sao ?"
Bối Bối cúi đầu nhìn xuống Hắc Đức Sâm. Hắc Đức Sâm thấy quang mang u lãnh trong mắt Bối Bối, hắn hiểu, một khi hắn không phục, sợ rằng Bối Bối sẽ trực tiếp một vuốt đánh chết hắn .
Dù lúc hắn toàn thịnh mà gặp phải Bối Bối có phòng ngự cùng công kích đáng sợ lại thêm tốc độ kinh khủng còn khó có thể chống lại, đừng nói đến bây giờ. Hắc Đức Sâm quay đầu, giữ vẻ trầm mặc .
" Hắc Đức Sâm, ta thừa nhận, trận đấu này ta thua." Lâm Lôi nói .
Hắc Đức Sâm nhìn Lâm Lôi một cái, từ đáy lòng hắn cũng bội phục Lâm Lôi : "Lâm Lôi, hôm nay ta với ngươi kỳ thật bất phân thắng bại, ta chỉ là dựa vào đấu khí thâm hậu, hơi thắng hơn một bậc thôi. Về phần ma thú của ngươi……"
Hắc Đức Sâm nhìn thoáng qua Hắc Lỗ, cùng Bối Bối. Bối Bối lập tức trừng hắn một cái. Hắc Đức Sâm cười khổ một chút : " Ma thú của ngươi, là thánh vực ma thú đáng sợ nhất mà ta từng gặp." Bối Bối nghe nói như thế, lập tức kiêu hãnh ngẩng cao đầu lên.