View Single Post
  #67  
Old 03-01-2013, 04:44 PM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Bàn Long - Quyển 9 - Chương 46 - 48

Chương 46

Hạ lệnh


Độc nhãn nam tử mặc trường bào màu đỏ mang theo một nhóm người rời khỏi thuyền nô lệ, còn Bì Nhĩ nam tử đứng ở phía trước thuyền, tùy ý cùng nhau tán gẫu, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía Lôi Nặc .

“Bì Nhĩ, cuối cùng ngày mai đã tới tỉnh thành, đến lúc đó nô lệ bình thường được đưa đi, chúng ta cũng có thể đi ra ngoài sảng khoái một chút. Cuộc sống quỷ quái này, ngày nào cũng ở trên thuyền.” Bên cạnh nam tử đầu trọc thấp giọng mắng.

Bì Nhĩ cũng cười.

Nhưng lúc này, Bì Nhĩ bọn họ đột nhiên nghe được một tiếng rống đáng sợ của ma thú.

“Hống~~” Rất đột ngột, một con hỏa xà kinh khủng cực lớn do hỏa diễm tạo thành đột nhiên từ trong phòng trên thuyền vọt đến, trực tiếp tạo thành một đại động trên vách phòng.

Cự hình hỏa xà thô, dài gần trăm thước vờn quanh thuyền nô lệ rít gào, toàn bộ thuyền nô lệ nhanh chóng bao trùm đầy lửa, đồng thời cự hình hỏa xà còn trực tiếp xông thẳng xuống dưới tầng dưới cùng của thuyền xuyên qua toàn bộ thuyền nô lệ, tại tầng dưới cùng thuyền nô lệ mấy trăm nô lệ ngoại trừ mười mấy người bị thiêu cháy ra còn lại đều cố gắng điên cuồng hướng động khẩu bị hỏa xà phá ra mà chạy ra ngoài.

“Mẹ nó, tên mặt trắng!” Bì Nhĩ hai người sắc mặt đại biến.

“Nhanh! Nhanh bắt hắn lại!”

Hai tên đại hán đầu trọc lập tức hướng vị trí Lôi Nặc phóng đến, bọn chúng trong lúc này không quan tâm đến nô lệ bình thường, có điều trong lúc này cự hình hỏa xà cũng hướng hai người bọn họ xông đến.

“Mẹ nó, Sí diễm hỏa xà, cẩn thận một chút,” Bì Nhĩ hai người đều khẩn trương.

Thất cấp hỏa hệ ma pháp - Sí diễm hỏa xà!

Đây là Sí diễm hỏa xà có uy lực lớn nhất mà Lôi Nặc có khả năng phát ra, Sí diễm hỏa xà này nếu tiến thêm một bước nữa đó là bát cấp ma pháp ‘Hỏa Xà Chi Vũ’. Hỏa xà chi vũ là bảy đầu cự hình hỏa xà công kích, hơn nữa độ nóng càng cao hơn. Mà sí diễm hỏa xà này uy lực đã rất đáng sợ rồi.

Nói chung thất cấp chiến sĩ căn bản không dám chống lại.

Nam nhân đầu trọc ‘Bì Nhĩ’ làm động tác cá nhảy, toàn thân tránh thoát công kích của Sí diễm hỏa xà, đồng thời cũng đến chổ ở của Lôi Nặc. Bì Nhĩ vừa nhìn vào trong phòng chỉ thấy một đống tro tàn, đó là đống tro tàn của hai tên làm thuê bị thiêu cháy. Tại trên vách thuyền còn có hai lỗ thủng to.

Rất rõ ràng, Lôi Nặc là từ một trong hai lỗ thủng này chạy thoát.

“A. a~~” Đột nhiên tiếng kêu thê lương, thảm thiết vang lên, hiển nhiên là đại hán kia không tránh thóat Sí diếm hỏa xà, chỉ vừa tiếp xúc qua một chút là rất nhanh đã cuộn tròn lại, bao vây lấy đại hán đầu trọc, đấu khí quanh thân đại hán đầu trọc tức thì bị phá vỡ, mùi da thịt bị thiêu đốt khét lẹt.

Bì Nhĩ thấy cảnh này, sắc mặt đại biến.

“Đạt La!!!” Bì Nhĩ nhanh chóng điên cuồng: “Mẹ nó, thằng con hoang.”

Trong khi đó rất nhiều nô lệ bình thường từ đáy thuyền hướng bốn phương tám hướng điên cuồng chạy đi, bị bắt thành nô lệ bọn họ đều đã tuyệt vọng, mà bây giờ bọn họ cả đám tràn ngập chờ mong, cả đám đều điên cuồng chạy trốn.

Bì Nhĩ cũng từ trong lỗ thủng trên vách thuyền vọt ra ngoài, lực nhảy mạnh mẽ khiến cho hắn trực tiếp phóng vút lên bờ.

“Tên tiểu bạch diện đáng ghê tởm,” Bì Nhĩ nhìn thuyền nô lệ trên sông Ba Bại, thuyền nô lệ bị tổn hại không thể chịu nổi đang không ngừng chìm xuống, mà ngọn lửa vẫn còn tiếp tục thiêu đốt, khói bốc cuồn cuộn, chiếc thuyền này đã thực sự hỏng cả.

“Bì Nhĩ, Đạt La!” Từ xa tiếng rống giận dữ truyền đến.

Vị độc nhãn nam tử mặc trường bào màu đỏ rất nhanh chạy tới, con mắt duy nhất lộ ra vô tận lửa giận, hắn vừa nhìn thấy Bì Nhĩ liền giận dữ hét: “Bì Nhĩ, người đâu? Tên ma pháp sư đâu?”

“Đại nhân, tên ma pháp sư thi triển Sí diễm hỏa xà, cũng không biết hắn đã chạy thoát đi đâu. Đạt la cũng đã chết,” Bì Nhĩ trong lòng cũng phẫn hận.

Độc nhãn nam tử phẫn nộ thở hổn hển.

Sí diễm hỏa xà, đối phó với thất cấp chiến sĩ còn được, nếu gặp phải độc nhãn nam tử với thực lực bát cấp chiến sĩ của hắn tuyệt đối có thể phá tan Sí diễm hỏa xà, bắt được Lôi Nặc.

Đây cũng là nguyên nhân tổ chức nô lệ chuyên môn phái bát cấp chiến sĩ đến.

Nhưng độc nhãn nam tử cũng không ngờ tới, tên ma pháp sư vừa chịu qua giáo huấn còn dám liều mạng.

“Nhanh, bắt lại cho ta, bắt tên ma pháp sư trở về.” độc nhãn nam tử lập tức hô lên với đám làm thuê xung quanh: “Các ngươi mười người phân biệt thượng du, hạ du cẩn thận tìm cho ta. Các ngươi hơn mười người đều đến xung quanh tìm kiếm nhất định phải bắt tên ma pháp sư trở về cho ta, nhanh!!!”

“Rõ, thưa đại nhân.”

Những tên làm thuê phẫn nộ, từng người đều hướng bốn phương tám hướng chạy đi. Chủ yếu lực lượng của bọn chúng chính là khu vực xung quanh, còn lại thượng hạ du chỉ phân biệt bố trí năm người.

Lôi Nặc cùng các nô lệ khác giống nhau đều mặc quần áo rách nát, trên người tràn ngập vết thương. Bởi vì ngoài hắn ra, các nô lệ khác cũng chạy trốn. Cảnh này khiến rất nhiều tên làm thuê trông thấy nô lệ liền tưởng là Lôi Nặc, lập tức xông tới bắt. Đáng tiếc bọn chúng chỉ uổng phí khí lực.

Một giờ sau.

Độc nhãn nam tử đứng ở cửa sông, trong lòng tràn ngập lửa giận, căm tức nhìn bốn phía.

“Đại nhân, hạ du chúng ta phát hiện hơn mười nô lệ, nhưng mà không có tên ma pháp sư.” Một tên làm thuê chạy tới thông báo, bọn họ chạy trên bờ tuyệt đối nhanh hơn tốc độ ở dưới nước.

“Đại nhân, thượng du cũng không phát hiện ra tên ma pháp sư.”

“Đại nhân, xung quanh cũng không có tìm được tên ma pháp sư, đều là nô lệ bình thường.”


Độc nhãn nam tử nghe thủ hạ từng người thông báo, lại nhìn hoàn cảnh vô cùng xung quanh, hắn thực sự là tức muốn chết, bên cạnh bờ sông này chính là một trấn nhỏ, ở đây không có nhân thủ của tổ chức bọn chúng.

Cảnh này khiến độc nhãn nam tử chỉ có thể phái hơn mười người làm thuê tìm kiếm Lôi Nặc.

Hơn mười người, qua một giờ còn chưa tìm được Lôi Nặc, điều đó có nghĩa là không có khả năng tìm được, bởi vì một giờ đủ để một người chạy được rất xa. Phương viên trong vòng hơn mười dặm làm sao có thể tìm được?

“Đồ con hoang!” Độc nhãn nam tử chửi nhỏ một câu, “Đi, nhanh đi báo cáo tổ chức. Hy vọng tên tiểu bạch diện kia đừng để bị ta bắt được, nếu không… nhất định phải cho hắn sống không bằng chết.”


Trời đã tối đen, độc nhãn nam tử cùng một đám người bất đắc dĩ rời đi, tại thượng du cửa sông đại khái mấy ngàn thước bên bờ sông, một người từ đáy sông phi lên.

“Phụt.” Lôi Nặc đem ngụm nước trong miệng nhổ ra.

Nhìn một chút xung quanh, lúc này Lôi Nặc mới thở dài một hơi. Hắn lần này chạy trốn không dám có một chút buông lỏng, thi triển ma pháp trận xong, liền lập tức xuống nước, đồng thời hái cọng cỏ nước ngậm trong miệng, dựa vào cọng cỏ này thông khí quản mà hít thở. Hắn mỗi lần lặn xuống đều đi hơn một ngàn thước mới dám nổi lên.

“Đã xa như vậy rồi, hơn mười người kia đều không tìm được ta,” Lôi Nặc lúc này mới ngóc đầu lên.

Chỉ thấy bên ngoài thân Lôi Nặc toát ra nhiệt khí màu trắng, chỉ một lát sau, quần áo rách nát của Lôi Nặc đã hoàn toàn sạch sẽ. Hắn liếc nhìn một chút xung quanh, căn cứ theo bờ sông Ba Nại phân biệt một chút phương hướng.

Tổ chức buôn bán nô lệ tại các thành lớn đều có người, hay là chạy đến các thành nhỏ ở xa? Không thể từ biên giới hai nước trở về được, tổ chức buôn bán nô lệ này tại biên giới thành thị đều có không ít nhân thủ,” Lôi Nặc mặc dù cho rằng đối phương sẽ không vì hắn mà đưa ra khí lực quá lớn nhưng mà cẩn thận tính toán, hắn quyết định trước tiên từ La Áo đế quốc tiến vào Hỗn loạn chi lĩnh, sau đó thông qua Hỗn loạn chi lĩnh trở lại Áo Bố Lai Ân đế quốc.


Lúc này trong thiên địa đã hình thành một mảng tối đen, trên mặt đất cũng chỉ có từng đốm hỏa quang rời rạc. Một đạo ảo ảnh màu đen cực nhanh từ chân trời bay tới, đảo mắt liền xé rách trường không.

“Phù, phù!” Cực tốc phi hành khiến cho lão Hoài Đặc không khỏi nheo mắt lại. Từ bầu trời hắn có thể rõ ràng thấy một con đường, rất dễ dàng nhận ra.

“Lâm Lôi đại sư, ở ngay phía dưới.” Lão Hoài Đặc chỉ một ngón tay về hướng trấn nhỏ cách đó xa xa.

“Ồ? Trấn nhỏ phía dưới là tổng bộ tổ chức của các ngươi à?” Lâm Lôi nhìn thoáng qua theo lão Hoài Đặc, trấn nhỏ phía dưới này thoạt nhìn cùng các trấn nhỏ bình thường khác không có gì khác nhau, trong đêm đen ngẫu nhiên lóe lên ánh đèn trong một số gia đình.

Lão Hoài Đặc liền gật đầu: “Phải, đây chỉ là một chút thủ đoạn che dấu của tổ chức mà thôi.”

“Vù!”

Lâm Lôi lúc này đáp xuống, trên bầu trời lưu lại một đạo tàn ảnh đẹp đẽ, rồi sau đó liền hạ xuống tổng bộ của tổ chức buôn bán nô lệ nằm trong trấn nhỏ phía dưới.

Lâm Lôi mặc trường bào màu xanh thẫm, trực tiếp lăng không mà đứng, tiện tay vung lên, lão Hoài Đặc liền thuận tiện hạ xuống mặt đất: “Gọi thủ lĩnh tổ chức các ngươi đến đây.”

Lão Hoài Đặc không dám cãi lời.

Trong lúc này một ít người rất nhanh chóng đều vây quanh, đặc biệt thấy Lâm Lôi lăng không đứng đều khiếp sợ. Có thể phi hành phần lớn sẽ là Thánh vực cường giả, đương nhiên Phong hệ ma pháp sư cường đại cũng có thể làm được. Lâm Lôi lúc này trên thực tế cũng là thi triển Phong ảnh thuật mới có thể không biến thân mà phi hành được.

“Lão Hoài Đặc, ngươi sao lại đến đây?” Một vị phu nhân nhìn thoáng qua Lâm Lôi, rồi sau đó nhìn lão Hoài Đặc thấp giọng hỏi.

Lão Hoài Đặc lớn tiếng đáp: “Nhanh, nhanh gọi thủ lĩnh tới, vị này là Lâm Lôi đại sư, Long huyết chiến sĩ vĩ đại ‘Lâm Lôi Đại Sư’!”

Lâm Lôi đại sư?

Những lời này còn có tác dụng hơn bất cứ thứ gì, một tổ chức buôn bán nô lệ nói về thực lực còn xa mới bằng được tam đại thương hội, cũng còn xa mới bằng tứ đại tổ chức sát thủ, đương nhiên không dám đắc tội với một Thánh vực cường giả. Không ít người đều lập tức bắt đầu chạy đi mời thủ lĩnh của tổ chức, nhân vật cấp cao đến.

Lâm Lôi lăng không đứng, đạm mạc lẳng lặng chờ đợi, Bối Bối thì đứng trên vai Lâm Lôi.

“Lão đại, trấn nhỏ này mặt ngoài trông rất bình thường, bất quá kiến trúc bên trong cũng không tầm thường! Hơn nữa phần lớn đều là kiến trúc dưới đất.” Bối Bối cùng Lâm Lôi dùng linh hồn trao đổi.

Lâm Lôi khẽ gật đầu.

Chỉ trong chốc lát, một đám người liền từ xa chạy tới, cầm đầu chính là một nam tử cao gầy mặc trường bào sang trọng, có điều lúc này nam tử chạy còn mang theo một cái áo mỏng, trên trán toát ra mồ hôi hột.

“Lâm Lôi đại sư, ta tên là Đan Ni Tư, thủ lĩnh tổ chức, không biết Lâm Lôi đại sư có chuyện gì muốn chúng ta làm, đại sư cứ nói.” Nam tử cao gầy hoảng sợ khiêm tốn nói.

Hắn mặc dù chưa thấy qua Lâm Lôi, nhưng mà Thánh vực cường giả có thể đứng trên không, mặc kệ họ là ai, bọn chúng cũng không dám đắc tội.

Lâm Lôi liếc mắt nhìn qua hắn, trực tiếp nói: “Đan Ni Tư! Một tháng trước từ biên giới thành thị chỗ lão Hoài Đặc có mua một ma pháp sư, nên đã vận chuyển đến chỗ các ngươi nơi này phải không?”

Đan Ni Tư ngẩn người ra.

Một lão giả cao tuổi bên cạnh Đan Ni Tư vội vàng nói: “Lâm Lôi đại sư, nghiệp vụ này là ta phụ trách, ma pháp sư kia nửa đường tại sông Ba Nại đã thiêu hủy thuyền nô lệ của chúng ta rồi chạy thoát.”

“Chạy thoát?” Lâm Lôi kinh ngạc đồng thời đáy lòng thở khẽ.

Lão tứ hắn thật sự là lợi hại, chạy thoát được từ trong tay tổ chức nô lệ.

Đan Ni Tư lúc này cũng phản ứng gật đầu nói: ”Chuyện này ta cũng biết, ma pháp sư kia chạy thoát rồi, chúng ta đã tổ chức nhân mã tại các thành trì đuổi bắt, bất quá vẫn không có tìm được, chuyện này đã qua hơn mười ngày.”

“Thủ lĩnh, vị ma pháp sư kia là huynh đệ của Lâm Lôi đại sư!” Lão Hoài Đặc vội vàng nói.

Đan Ni Tư sắc mặt lập tức rất khó coi, đồng thời hoảng sợ.

Lâm Lôi liếc mắt nhìn bọn chúng: “Từ hôm nay trở đi, không cho phép các ngươi đuổi bắt huynh đệ ta nữa.” Đan Ni Tư vội vàng đáp: “Đó là điều đương nhiên, chúng ta nếu phát hiện ra hắn, nhất định sẽ đối xử như thượng khách.”

Lâm Lôi đạm mạc gật đầu, liền không nói nhảm nữa, trực tiếp mang theo Bối Bối lăng không bay đi.

Chuyện tới bước này, đã chẳng còn quan hệ gì tới tổ chức buôn nô lệ nữa, hơn nữa lão tứ hơn mười ngày trước đã chạy thoát, bây giờ chắc đã chạy rất xa rồi.

Giữa không trung.

“Bối Bối, ngươi về trước đi, lập tức báo Tái Tư Lặc cùng mọi người xuất phát đi Hỗn loạn chi lĩnh. Ta chuẩn bị từ La Áo đế quốc dọc theo sông Ba Nại đến biên giới đế quốc, chăm chú tìm kiếm một chút, xem có thể tìm thấy lão tứ không. Chờ ta tìm xong, ta sẽ hội họp cùng các ngươi.” Lâm Lôi đáy lòng đã bày ra kế hoạch này.

Tinh thần lực tìm tòi, đối với Thánh vực chiến sĩ mà nói là chuyện rất thống khổ.

Nói chung Thánh vực chiến sĩ chỉ là thỉnh thoảng tìm kiếm một chút, bởi vì Tinh thần lực của bọn họ trên thực tế không quá mạnh mẽ, sức mạnh của ma pháp sư mới là Tinh thần lực. Chỉ nói về Tinh thần lực, tu luyện mấy trăm năm như Hắc Đức Sâm cũng chỉ tương đương với Lâm Lôi hiện tại mà thôi.

Phi hành một đoạn đường này chỉ cần ngắn ngủi một giờ nhưng mà muốn cẩn thận tìm tòi, nếu không bỏ ra vài ngày thời gian là không thể.

“Biết rồi.” Bối Bối nhu thuận cười gật đầu, rồi sau đó rất nhanh trực tiếp hướng Áo Bố Lai Ân đế quốc bay trở về.


Chương 47

Lập túc Hỗn loạn chi lĩnh


Biến thân Long huyết chiến sĩ, Lâm Lôi dọc theo Ba Nại hà đến biên giới đế quốc Ni Nhĩ thành một mực cẩn thận tìm kiếm, mỗi lần tìm được một lúc sẽ nghỉ ngơi khôi phục tinh thần.

Suốt sáu ngày sáu đêm, một tuyến xung quanh thành trì Lâm Lôi đều đã tìm hết.

Nhưng mà…

Căn bản không tìm thấy Lôi Nặc.

“Lâm Lôi đại sư, xin người cứ yên tâm, Đạo Sâm thương hội chúng ta một khi phát hiện ra Lôi Nặc thiếu gia, nhất định sẽ lập tức đưa Lôi Nặc thiếu gia an toàn trở về.”

Người phụ trách một nhánh của Đạo Sâm thương hội bên trong La Áo đế quốc cung kính nói với Lâm Lôi.

Lâm Lôi nhẹ gật đầu.

Hắn hiện tại chỉ có thể nhờ vào Đạo Sâm thương hội, Lâm Lôi tâm lý cũng có chút kì quái: “Lão tứ hắn sao không chạy thoát đến phân bộ Đạo Sâm thương hội nhỉ, Đạo Sâm thương hội tại mỗi quận thành đều có phân bộ mà.”

Thật ra Lâm Lôi không rõ ràng lắm.

Lôi Nặc trên thuyền nô lệ chịu khổ khiến hắn đã thực sự sợ hãi, Lôi Nặc quyết định chỉ cần cứ ở trong La Áo đế quốc, bất luận như thế nào cũng sẽ không tiến nhập vào thành thị lớn. Mặc dù trong thành thị lớn có phân bộ của Đạo Sâm thương hội, nhưng cũng đồng thời có tổ chức nô lệ. Nếu như tổ chức nô lệ đang truy tìm hắn một khi phát hiện hắn có thể sẽ rất thảm.

“Không thể bị bắt, ta tình nguyện đi dài hơn một chút.” Lôi Nặc ý nghĩ rất kiên định.

Với thực lực của hắn, dọc theo một đoạn đường xa, chạy đến Hốn loạn chi lĩnh tuyệt không khó khăn, chờ đến khi đến Hỗn loạn chi lĩnh, liên hệ với Đạo Sâm thương hội, khi đó mới an toàn trở về…


Chiều tối, trong sân một ngôi nhà phổ thông ở tòa quận thành tại Ngọc Lan đế quốc Đông nam hành tỉnh, Tái Tư Lặc, năm huynh đệ Ba Khắc, Lệ Bối Tạp, Chiêm Ni, Lệ Na mọi người đều ở đây.

Tiếng gõ cửa vang lên, Cái Tì thân cao hai thước lưng đeo một cây búa lớn khiến người ta sợ hãi, đi nhanh ra mở cửa. ở cửa là ba gã tiểu nhị, ba gã này đem thức ăn đến.

“Đến bây giờ mới tới ư?” Cái Tì giương đôi mắt trâu liếc nhìn ba người, Ba gã thị giả đáy lòng run lên, trước mắt người cường tráng đáng sợ như Cái Tì bọn họ cũng chỉ giống như một lũ tiểu hài tử.

Đi vào trong viện, đột nhiên vang lên một tiếng thú hống, ba gã tiểu nhị theo tiếng hống nhìn lại——

Hắc văn vân báo ‘Hắc Lỗ’ đang nghênh ngang nằm trên đất, Hắc văn vân báo là loại ma thú đáng sợ nhất, sở hữu sát khí khiến cho lòng người ta run rẩy, đôi mắt lạnh lẽo liếc ba gã tiểu nhị rồi sau đó vô tình quay đầu tiếp tục nằm xuống.

Ba tên tiểu nhị nhìn nhau, căn bản không dám lên tiếng.

Khi đó tất cả thức ăn được đem đặt lên bàn, ba gã tiểu nhị rất nhanh liền rời đi, chờ khi ra khỏi đình viện, bọn họ ba người mới lau lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Đây là những người nào a, cả năm người đều thật sự cường tráng a.”

“Cây búa kia thật sự là lớn, phỏng chừng tối thiểu cũng phải ngàn cân.”

“Còn có lão đầu kia, giống hệt một bộ xương khô, hắn chỉ liếc mắt nhìn qua ta, ta đã cảm thấy sợ hãi. Bất quá ba mỹ nữ kia thật sự là xinh đẹp a, ta nếu có thể lấy được mỹ nữ như vậy dù có giảm thọ mười năm cũng được.”

Tại tửu điếm này, trong mắt đông đảo tiểu nhị, các khách nhân của tửu điếm tuyệt đối là thuộc cấp bậc đáng sợ nhất. Trong khi Tái Tư Lặc cùng một đám người dùng cơm, bối bối, Hắc Lỗ luôn ở trong vườn, bởi vì bọn họ đều cảm giác được… Lâm Lôi đang rất nhanh bay đến đây.

Chỉ trong chốc lát, Lâm Lôi mặc trường bào xanh thẫm từ trên trời hạ xuống.

“Lâm Lôi đại nhân.“ Năm huynh đệ Ba Khắc đều hưng phấn đi đến nghênh đón, Chiêm Ni, tỷ muội Lệ Bối Tạpcũng đều đứng dậy.

“Lâm Lôi, thế nào, có tìm được Lôi Nặc không?” Tái Tư Lặc dò hỏi.

Lâm Lôi lắc lắc đầu, hắn hiện tại tâm tình coi như là tốt, tổ chức nô lệ không tìm ra Lôi Nặc, với thực lực thất cấp ma pháp sư như Lôi Nặc, chỉ cần không trêu chọc đến đại địch nào đó, sẽ khôngcó gì nguy hiểm gì cả.

“Lão tứ tại quân đội nhiều năm như vậy, dưới tình huống bây giờ tổ chức nô lệ cũng không đuổi bắt hắn, hắn chạy trở về cũng nắm chắc mười phần.” Lâm Lôi đối với huynh đệ của mình rất tự tin.

“Nếu như Lôi Nặc không quay về được, hắn đã không xứng làm huynh đệ của đại nhân rồi. La Áo đế quốc này bình thường chẳng có loạn lạc gì cả, cũng không có gì nguy hiểm” Cái Tì oanh liệt nói, “Năm đó huynh đệ chúng ta là thất cấp chiến sĩ, tại Bắc vực mười tám công quốc sống rất dễ chịu.”

Lâm Lôi cười.

Lập tức mọi người ngồi xuống, bắt đầu dùng cơm.

“Lâm Lôi,” Tái Tư Lặc buông đũa, dò hỏi: “Lần này chúng ta xuất phát đi Hỗn loạn chi lĩnh, ngươi định chuẩn bị làm thế nào?”

Lâm Lôi biết trong đám người bọn họ, Tái Tư Lặc là người có kinh nghiệm nhất, có một lão giả tám trăm tuổi như vậy bên cạnh, rất nhiều chuyện làm cũng sẽ dễ dàng.

“Tái Tư Lặc, ngươi nghĩ chúng ta nên làm thế nào?” Lâm Lôi hỏi lại.

Ba Khắc ở bên cạnh nói: ”Lâm Lôi đại nhân, kỳ thật ta nghĩ Hỗn loạn chi lĩnh cùng chúng ta Bắc vực mười tám công quốc cũng không khác nhau lắm, hết thảy đều dùng nắm tay nói chuyện, với thực lực cường đại như chúng ta, tuyệt đối có thể rất nhanh hình thành một cỗ thế lực lớn.”

Bên cạnh Tái Tư Lặc cũng gật đầu đồng tình: “Ba Khắc nói cũng là một biện pháp. Lâm Lôi… ta cho rằng có hai biện pháp, một là như Ba Khắc nói, với danh nghĩa Thánh vực cường giả, nhanh chóng khuếch trương thế lực lớn. Thánh vực cường giả tại Hỗn loạn chi lĩnh, lực hiệu triệu phi thường mạnh.”

Lâm Lôi nhẹ gật đầu.

Hỗn loạn chi lĩnh, trường kì hỗn chiến, luôn trong tình cảnh chiến loạn, người dân bình thường khát vọng thủ lĩnh của mình là một người cường đại, nếu với danh nghĩa của Thánh vực cường giả, người đầu nhập Lâm Lôi khẳng định sẽ rất nhiều.

Dù sao thánh vực cường giả sẽ cho người ta cảm giác rất an toàn.

“Biện pháp thứ hai là trước tiên không công khai thân phận của ngươi, chúng ta thu thập từng phần nhỏ, trước tiên tìm một thành nhỏ dân chúng có cuộc sống nghèo khổ ra tay, sẽ có thể nắm trong tay một thành nhỏ, sau đó từng bước khuếch trương chiếm lĩnh đại thành trì, thành lập công quốc. Rồi cứ từng bước một. Nhớ lại lúc trước… ta tại Hỗn loạn chi lĩnh khi đó cũng có một mảnh đất lớn.” Tái Tư Lặc cười nói.

Biện pháp thứ hai này là cách làm của rất nhiều người có dã tâm.

Biện pháp thứ nhất, chỉ thích hợp với một ít cường giả có thực lực tuyệt đối.

“Đại nhân, người quyết định biện pháp nào?” Tái Tư Lặc nhìn Lâm Lôi, “Biện pháp thứ nhất hơn ở chỗ tốc độ nhanh, chúng ta hoàn toàn có thể trong vòng một năm, mạnh mẽ chiếm lấy mấy công quốc ở Hỗn loạn chi lĩnh. Biện pháp thứ hai chậm hơn một chút, nhưng lại hơn ở căn cơ chắc chắn.”

Chiêm Ni các nàng ba nữ hài tử, Ba Khắc năm huynh đệ, đều nhìn Lâm Lôi, chờ Lâm Lôi ra quyết định.

“Tái Tư Lặc, dựa theo biện pháp thứ hai,” Lâm Lôi suy tư trong chốc lát rồi quyết định.

Mục tiêu chúng ta cần đối phó là Quang Minh giáo đình, Quang Minh giáo đình am hiểu nhất chính là hấp dẫn dân chúng, chúng ta phải từng bước một khiến cho dân chúng hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của chúng ta, làm bọn họ có cảm giác quy phục mãnh liệt, nếu không… cho dù chiếm lĩnh địa bàn lớn, sợ rằng cùng Quang Minh giáo đình chiến đấu, sẽ tạo thành phản loạn.” Lâm Lôi nói.

Tái Tư Lặc gật đầu cười.

“Như vậy cũng tốt, chúng ta trước tiên âm thầm phát triển, ít nhất sẽ không khiến cho người ta chú ý, nếu không ngay từ đầu đem đại danh Lâm Lôi của ngươi ra sẽ khiến cho khắp nơi chú ý cùng bài xích.”

Tái Tư Lặc trầm ngâm một lát, tiếp tục nói: “Lâm Lôi, Quang Minh giáo đình, Hắc Ám giáo đình sức ảnh hưởng tại Hỗn loạn chi lĩnh rất lớn. Ngươi muốn phát triển, ta nghĩ… địa phương đầu tiên nên gần với Hắc Ám chi sâm, cũng là tận cùng bắc bộ của Hỗn loạn chi lĩnh.”

Lâm Lôi nhướng mày: “Hỗn loạn chi lĩnh khu vực bắc bộ?”

“Phải, nơi đó dựa vào Hắc Ám chi sâm, bởi vì liên tục đối diện với sự tập kích của ma thú trong rừng Hắc Ám chi sâm, khiến cho một khối khu vực này dân chúng đều rất bưu hãn, khí tức sát phạt rất nồng. Dân chúng sinh ra trong khối khu vực này thờ phụng Quang Minh giáo đình rất ít, bọn họ rất sùng bái cường giả, hơn nữa với thực lực của chúng ta, căn bản không sợ loại cấp thấp, cấp trung ma thú.” Tái Tư Lặc mỉm cười giải thích.

Lâm Lôi nghe Tái Tư Lặc nói như vậy, đáy lòng cũng tán thành.

“Hỗn loạn chi lĩnh khu vực bắc bộ, từ đây đến phía đông khoảng chừng lớn mấy ngàn dặm, loại thành nhỏ chỉ có mấy vạn dân cư rất nhiều, chúng ta cũng có rất nhiều lựa chọn.”

Tái Tư Lặc tự tin nói.

Theo cách nhìn của Tái Tư Lặc, tại địa phương Hỗn loạn chi lĩnh chiếm lĩnh một tòa thành nỏ mấy vạn dân cư quả thực giống như hít thở dễ dàng vô cùng. Vô luận là vũ lực của Tái Tư Lặc hoặc là trong năm huynh đệ Ba Khắc một người đều có thể tại Hỗn loạn chi lĩnh thành lập một công quốc, chứ đừng nói đến chỉ là chiếm lĩnh một tòa thành nhỏ.

Phe Lâm Lôi nhân mã quá mạnh mẽ.

Thánh vực cường giả có một nhóm, đặc biệt là Lâm Lôi, Bối Bối, Hắc Lỗ đều thuộc loại cường giả trong các Thánh vực, sợ rằng Quang Minh giáo đình tại Hỗn loạn chi lĩnh tiềm tàng lực lượng cực mạnh đều không sánh kịp với phe Lâm Lôi.

Thực lực như vậy, muốn tại Hỗn loạn chi lĩnh mở ra tiền đồ là vô cùng dễ dàng.


Hỗn loạn chi lĩnh diện tích gấp rưỡi Áo Bố Lai Ân đế quốc, đủ để sánh với diện tích địa lý của Quang Minh giáo đình hiện tại cũng như La Áo đế quốc, Lai Nhân đế quốc.

Theo một lần thống kê thật lâu trước kia - Hỗn loạn chi lĩnh, bốn mươi tám công quốc, dân cư cũng đông vượt quá ba trăm triệu, số lượng dân cư khổng lồ như vậy so với La Áo đế quốc, Lai Nhân đế quốc chênh lệch không bao nhiêu, hàng năm chiến loạn cũng không làm cho dân cư ở đây giảm bớt, ngược lại còn khiến cho dân cư nơi này càng thêm cường hãn.

Vùng hỗn loạn này chính là thiên đường của cường giả.

Lướt qua biên giới, đoàn người Lâm Lôi bước vào địa giới Hỗn loạn chi lĩnh, vừa tiến vào tòa thành thứ nhất ở Hỗn loạn chi lĩnh, Lâm Lôi liền cảm giác được sự hỗn loạn của mọi người.

Trường kỳ chiến loạn khiến cho trong Hỗn loạn chi lĩnh lương thực rất quý giá, mặc cho một số công quốc khi thu hoạch mùa vụ đình thì chỉ chiến đấu, nhưng có đôi khi bọn họ cũng không thể không nghênh chiến…” Tái Tư Lặc cảm thán nói.

Hỗn loạn chi lĩnh cùng Thần Thánh đồng minh, Áo Bố Lai Ân đế quốc hoang toàn bất đồng.

Các thành trì của Thần Thánh đồng minh, Áo Bố Lai Ân đế quốc vừa tiến vào sẽ cảm thấy một loại khí tức hòa bình, các phu nhân quý tộc, tiểu thư có thể mặc quần áo hoa lệ tản bộ nói chuyện với nhau.

Nhưng trong Hỗn loạn chi lĩnh, chiến sĩ mặc áo giáp, đeo binh khí tùy ý có thể thấy được, loại khí tức cường hãn chỉ cần một lời bất hòa là giết người rất nhanh có thể nhận thấy được.

Đoàn người Lâm Lôi thẳng một đường hướng phía đông bắc mà đi, trên đường cẩn thận quan sát kỹ để hiểu rõ thêm về Hỗn loạn chi lĩnh.

“Thần phủ?” Lâm Lôi xa xa nhìn thấy một người mặc trang phục Thần phủ, “Là Quang Minh giáo đình, tại Hỗn loạn chi lĩnh tùy ý có thể thấy một ít giáo đường, tất cả đều là để Quang Minh chính đại truyền giáo…”

Một đường đi tới, Lâm Lôi trong lòng cũng trầm trọng.

Quang Minh giáo đình tại đây sức ảnh hưởng quả thật lớn.

Nhóm người Lâm Lôi tốc độ rất nhanh, đại khái đi được mười ngày đã tới khu vực bắc bộ Hỗn loạn chi lĩnh. Cả nhóm cùng tiến vào một tòa thành nhỏ có tên là ‘Hắc Thổ Thành’.

Trong lúc giữa trưa.

Tại một gian phòng trong tòa tửu điếm bình thường, Tái Tư Lặc nói với Lâm Lôi: “Căn cứ theo buổi sáng hôm nay ta điều tra, thành chủ tòa Hắc Thổ thành này là một điển hình của loại không có chí lớn, chỉ muốn làm một thủ lĩnh của tòa thành nhỏ, qua cuộc sống làm chúa đất của hắn, hắn đối bình dân áp bức tương đối lợi hại… ta nghĩ đây là tòa thành tương đối thích hợp với chúng ta.”

“Đây mới là tòa thành nhỏ đầu tiên mà chúng khảo sát!” Lâm Lôi có chút kinh ngạc.

Tái Tư Lặc cười nói: “Rất bình thường, tại loại địa phương như Hỗn loạn chi lĩnh, ngoại trừ số ít công quốc, tuyệt đại đa số địa phương đối với bình dân áp bức đều rất lợi hại. Dù sao chiến tranh tùy thời có thể xảy ra, thế lực của bọn họ lúc nào cũng có thể sụp đổ, tự nhiên phải nắm lấy cơ hội nhanh chóng thu lợi.”

Lâm Lôi khẽ gật đầu.

“Được rồi, thì lấy Hắc Thổ thành này,” Lâm Lôi lúc này đã định chủ ý.

Năm huynh đệ Ba Khắc bên cạnh mắt đều sáng lên, Cái Tì là người đầu tiên hưng phấn nói: “Đại nhân, người yên tâm đi, không cần người xuất mã, chúng ta mấy người đi, trước hết giết chết thủ lĩnh, sau đó chấn nhiếp một chút mấy ngàn binh lính. Một điểm khó khăn cũng không có a.”

Năm huynh đệ Ba Khắc trong khi tại Bắc vực mười tám công quốc chính là thủ lĩnh điều binh, bọn họ thực sự rất thích cuộc sống nhiệt huyết như thế này.

“Đại nhân yên tâm, tối nay là đại nhân đã có thể ở bên trong Thành chủ phủ của Hắc Thổ thành.” Ba Khắc cũng vỗ ngực nói.


Chương 48

Chưởng quản


Giữa trưa, mặt trời cháy bỏng treo ở phía tây, ánh nắng nóng bỏng thiêu đốt tường thành Hắc Thổ thành, một đại đội thành vệ đang uể oải đi tuần tra bên trong, cùng với một vài binh lính chiến sĩ đáng thương đang đứng trên tường thành chịu đựng ánh nắng mặt trời.

"Thời tiết nơi này thật là quỷ quái, mặt trời vừa lên cao đã nóng như thiêu như đốt, còn vừa tắt nắng thì đã lại lạnh thấu xương." Một đại hán mặc một bộ khải giáp rách nát, đang thấp giọng chủi rủa, bên cạnh hắn còn có chín tên đồng bạn. Đó là một tiểu phân đội của đại đội thành vệ quân.

Chung quanh có một số thường dân, nhìn thấy những quân nhân, đều có chút sợ hãi lánh ra xa.

Chứng kiến cảnh này, một binh lính thấp giọng mắng: "Cũng tại lẫn lộn cùng con heo béo tham lam kia nên trưởng bối cũng đều coi thường ta. Con heo béo đó thật sự là quá tham lam!"

"Mẹ kiếp, nếu không phải vì để cho cha mẹ và thê tử được no bụng, ta không đến chỗ này làm gì!" Bên cạnh đó một binh lính cũng đồng dạng phụ họa nói.

Sau bức tường thành của Hắc Thổ thành, danh tiếng của vị thành chủ… mập mạp thật sự là rất xấu, làm cho binh lính hoặc vì người nhà hoặc vì chính mình có thể được ăn no mới tham gia quân đội, đều đồng dạng âm thầm mắng chửi thành chủ ghê tởm kia. Có điều là bọn hắn không dám phản kháng, bởi vì thành chủ kia có một đứa con trai rất cường đại hống hách. Con trai hắn nghe nói chính là thất cấp đỉnh phong, loại thực lực này đã có thể xưng vương xưng bá tại tiểu thành nhỏ bé này rồi.

"Giá, giá!" Cách đó không xa một kỵ sĩ cưỡi tuấn mã rất nhanh xuyên đến đây, thấy phía trước chính là tiểu phân đội này, lập tức hô lớn: "Các huynh đệ, nhanh đi bái kiến tân thành chủ. Cái con heo tham lam kia đã chết! Nhanh đi bái kiến tân thành chủ!"

Câu nói làm cho tiểu phân đội mười người đều ngẩn ra nhìn nhau, đồng thời cũng đều hưng phấn phá lên cười.

"Ha ha… mau, tới phủ thành chủ."

Tại địa phương như Hỗn Loạn chi lĩnh dân chúng cơ hồ không có thuộc về ai. Tháng này thì người này làm thành chủ, tháng sau có lẽ đã biến thành một người khác. Yêu cầu của dân chúng cũng không cao, chỉ là hy vọng có thể ăn no bụng, cả nhà không bị đói…

Phủ thành chủ bên trong Hắc Thổ thành, có thể xem như thành trong thành.

Quân đội Hắc Thổ thành tổng cộng có hai đại đội thành lập đã lâu, mỗi một đại đội cũng đều có một nghìn tám trăm người. Trong đó, một đại đội chính là thành vệ quân, còn đại đội khác chính là thân vệ quân của phủ thành chủ. Dùng một nửa quân lực bảo vệ phủ thành chủ của chính mình, bởi vậy có thể tưởng tượng thành chủ cũ thật sự là rất sợ chết.

Phủ thành chủ giờ phút này tụ tập một số lượng quân nhân lớn, cả ba nghìn sáu trăm quân nhân cơ hồ tất cả đều chạy tới phủ thành chủ.

Phủ thành chủ vốn có thể dễ dàng dung nạp một nghìn tám trăm người. Trên huấn luyện tràng rộng rãi, Ba Khắc năm huynh đệ đứng thẳng giữa sân huấn luyện, cơ bắp cuồn cuộn, thân hình thô chắc như sắt nung, khiến cho này năm người giống như chiến thần, làm cho người ta ngưỡng mộ. Đặc biệt bọn họ trên lưng đều đeo chiến phủ màu đen thật đáng sợ.

Đông đảo binh lính đứng xung quanh đều câm như hến.

"Các huynh đệ!" Một gã tráng hán tóc ngắn màu vàng lớn tiếng hống lên ca ngợi: "Cái con heo béo đáng ghét kia cùng con trai của hắn, đã bị năm vị đại nhân này dùng búa lớn chém thành thịt băm. Năm vị đại nhân này đều là Cửu cấp chiến sĩ vĩ đại, vô địch chính là Cửu cấp cao thủ!"

Vửa nghe tiếng nói đến cửu cấp chiến sĩ, nhất thời tất cả binh lính đều chấn động kinh ngạc.

"Cửu cấp cao thủ? Cửu cấp cao thủ tới cái thành nhỏ này của chúng ta?" Giữa đám quân nhân nổi lên bàn luận nho nhỏ.

"Bồng!" Cái Tỳ tiến lên từng bước một, như là Ma thần, khí thế này làm cho tất cả binh lính đều lui về phía sau từng bước một. Cái Tỳ hé miệng rộng cười to nói: "Mọi người nghe ta nói, từ hôm nay trở đi, Hắc Thổ thành chính là của năm huynh đệ chúng ta. Đại ca Ba Khắc của ta chính là tân thành chủ!"

Cái Tỳ rút chiến phủ từ sau lưng ra, nhìn đám người chung quanh: "Đại ca Ba Khắc làm thành chủ, trong các ngươi có ai có ý kiến, có thể cùng với ta thử một chút!"

Cùng tỷ thí với chiến thần đáng sợ này, người bình thường nào dám?

Lúc trước, thành chủ danh chấn Hắc Thổ thành, đã bị chiến phủ của Cái Tỳ một đòn đánh chết. Đương nhiên binh lính nơi này đại đa số đều không thấy được màn đó. Sự dũng mãnh do lời đồn khiến cho mọi binh lính đều nhìn Cái Tỳ nghi hoặc, vóc người cao, không nhất định thực lực sẽ mạnh!

"Chiến phủ của ta, chính là tập hợp vô số trân quý tài liệu chế tạo ra, nặng năm ngàn ba trăm cân!" Cái Tỳ tùy ý vung chiến phủ lên, chiến phủ trong tay hắn có vẻ rất nhẹ nhàng. Chiến phủ bổ vào một tảng đá lớn chỗ xa thường dùng để cử trọng rèn luyện lực lượng.

Cự thạch hơn ngàn cân bất động, chung quanh binh lính cũng đều ngẩn ra: "Chẳng lẽ chiến phủ kia là chế tạo từ gỗ, mặt trên nhuộm đen hay sao?"

"Bồng!" Cự thạch rất đột ngột vỡ vụn ra và dĩ nhiên cũng đã hóa thành nát bấy.

Cử trọng nhược khinh!

Ở đây tất cả binh lính cũng đều trợn mắt há hốc mồm, đánh vỡ cự thạch ngàn cân, binh lính cũng đã nghe nói qua, nhưng chính là muốn cho cự thạch ngàn cân một chút đã biến thành nát bấy, cái này sợ rằng không đơn giản chỉ là dùng sức mạnh… tất cả binh lính đều sùng bái nhìn Cái Tỳ.

Cái Tỳ đắc ý nhếch miệng cười, một chiêu này tại bắc vực mười tám công quốc hắn đã từng dùng. Địa phương như Hỗn Loạn chi lĩnh này, cũng giống như bắc vực mười tám công quốc, đều sùng bái cao thủ.

"Xem ra mọi người đều không có ý kiến." Cái Tỳ lớn tiếng nói: "Tốt lắm, từ hôm nay trở đi, các ngươi đều là binh lính của đại ca ta. Khi làm binh lính của đại ca ta sẽ rất tốt, về sau này quân lương của mọi người sẽ gấp ba lần quân lương trước đây.”

Quân lương gấp ba lần?

Chung quanh ba ngàn binh lính sửng sốt, nhưng ngay sau đó là ngập trời tiếng hoan hô…

"Ba Khắc đại nhân vạn tuế!"

Bọn họ còn có thể có cái gì bất mãn, năm chiến sĩ cường đại không thể nghi ngờ, còn có quân lương cao, thủ lĩnh như này là bọn hắn thích nhất.

Hắc Thổ thành xuất hiện thành chủ mới chính là một thành chủ vĩ đại Ba Khắc đại nhân ngoài ra còn có bốn huynh đệ, bọn họ cả năm đều là cửu cấp cao thủ vĩ đại, vũ khí duy nhất là chiến phủ với năm ngàn ba trăm cân sức nặng! Có thủ lĩnh cường đại như thế, khiến cho tất cả dân chúng Hắc Thổ thành đều phấn khởi hoan hô.

Để cho dân chúng hưng phấn chính là…

Thành chủ đại nhân công khai tuyên bố, chỉ cần là dưới sự thống lĩnh của hắn, dân chúng Hắc Thổ thành sẽ mãi mãi không phải đóng thuế!

Mãi mãi không phải đóng thuế! Tại Hỗn Loạn chi lĩnh có thể xưng là một kỳ tích. Dù sao thì nếu không thuế, lấy kim tiền ở đâu để nuôi dưỡng binh lính? Chính là khó như vậy nhưng đối với Lâm Lôi mà nói, căn bản không coi là cái gì. Hắn nắm trong tay tài phú đáng sợ tích lũy mấy ngàn năm của Phân Lai vương quốc.

Tùy tiện xuất ra một ức kim tệ, cũng là tuyệt đối đủ dùng.

Thủ lĩnh cao thủ, quân lương cao, mãi mãi không thuế … nhờ ba điểm này, khiến cho chúng rất nhanh hình thành một lực hướng tâm, bọn họ đều muốn vĩnh viễn cuộc là dưới sự cai trị của thủ lĩnh này. Bởi vì quân lương cao, đã khiến cho càng nhiều người hy vọng tòng quân.

Đồng thời, chung quanh Hắc Thổ thành, một số thường dân biết được chuyện này, cũng đều lập tức tiến vào Hắc Thổ thành sinh sống.

Hắc Thổ thành sau nửa tháng đổi tân thành chủ.

Trong phủ thành chủ Hắc Thổ thành, tuyển ra quản gia mới Nội Mễ đang hướng Lôi Đại nhân thần bí giới thiệu hết thảy về Hắc Thổ. Làm quản gia quản lý những việc của Hắc Thổ thành bây giờ, Nội Mễ biết… Hắc Thổ thành thành chủ trên danh nghĩa là Ba Khắc nhưng thực tế thủ lĩnh cao nhất lại là Lôi đại nhân thần bí kia.

"Đại nhân, bên trong Hắc Thổ thành chúng ta cư dân gần tám vạn người, chung quanh Hắc Thổ thành có rất nhiều cư dân và thị trấn, dưới sự thống trị của Hắc Thổ thành, dân chúng tổng cộng có hơn bảy mươi vạn người. Số lượng binh lính cũng vừa tăng lên, đạt tới năm đại đội, đều là cao đẳng biên chế, năm đại đội, tổng cộng có chín ngàn người." Nội Mễ cung kính nói.

Lâm Lôi ngồi ở phía trên nghe thấy thế có chút gật đầu.

"Tốt lắm, được rồi. Nội Mễ, ngươi có thể lui xuống." Ba Khắc liếc mắt nhìn hắn nói.

"Vâng, thành chủ đại nhân." Nội Mễ lúc này cung kính rời đi.

Giờ phút này này ngồi chính giữa phòng khách là Lâm Lôi cùng thành viên trung tâm, dựa theo kế hoạch lúc đầu của Tái Tư Lặc cùng Lâm Lôi, đối ngoại nói Ba Khắc đại nhân là thành chủ. Ba Khắc là cái tên rất bình thường, người khác cũng không biết Ba Khắc là ai.

"Đại nhân, người thật sự là làm ta sợ muốn nhảy lên đấy, tùy tiện xuất ra một tờ ma tinh tạp đã là một ức kim tệ." Ba Khắc cười nói.

Lâm Lôi cười nói: "Về mặt kim tiền các ngươi không cần lo lắng!" Năm đó Lâm Lôi huyết tẩy Phân Lai vương quốc đã lấy đi tài bảo tích lũy mấy ngàn năm.

Tái Tư Lặc cũng nói: "Lâm Lôi, chúng ta bây giờ đối với cư dân Hắc Thổ thành tốt như vậy, là muốn sau này làm cho Hắc Thổ thành trở thành căn cơ vững chắc của chúng ta, làm cho người nơi này tuyệt đối ủng hộ chúng ta! Miễn thuế tại một chỗ thì có thể… còn phần sau này, nhiều nhất là thi hành giảm thuế. Hơn nữa quốc gia vận hành, muốn cho hình thành một sự lưu thông tốt, hay tuần hoàn, không thể nhờ vào tài lực ở ngoài. Phải làm được tự cấp tự túc!"

Lâm Lôi gật đầu.

"Ta đối với quản lý quốc gia cái gì cũng không hiểu nhiều. Chuyện này sẽ giao cho Tái Tư Lặc cùng Chiêm Ni quản lý." Lâm Lôi cười nhìn Chiêm Ni liếc mắt. Năm đó Tái Tư Lặc cũng tại Hỗn Loạn chi lĩnh trông coi quản lý một công quốc, mà Chiêm Ni lúc đầu tại Xích Nhĩ quận thành cũng đã từng đại diện đệ đệ trông coi quản lý Xích Nhĩ quận thành mấy năm. Đối với công tác quản lý, so với Lâm Lôi tinh thông hơn nhiều.

Chiêm Ni gật đầu cười nói: "Lâm Lôi đại ca, thủ lĩnh cầm đầu chỉ cần biết sử dụng người là được, hết thảy giao cho chúng ta."

Tái Tư Lặc cũng đồng ý nói: "Chiêm Ni nói rất đúng, Lâm Lôi… ngươi là quân cờ bí mật của chúng ta. Tại Hỗn Loạn chi lĩnh, một tuyệt thế cao thủ có lực ảnh hưởng phi thường lớn. Ngươi xem Vũ thần đấy. Vũ thần trường kỳ tại Vũ Thần sơn cũng mặc kệ tất cả. Nhưng tất cả mọi người đều rõ ràng! Chỉ cần có Vũ Thần tại đó thì Áo Bố Lai Ân đế quốc vĩnh viễn sẽ không bị lật đổ."

"Đại nhân, sau này tác dụng của ngươi với thế lực chúng ta, cũng giống như Vũ Thần với Áo Bố Lai Ân đế quốc." Ba Khắc cũng nói.

Lâm Lôi có chút gật đầu: "Đạo lý này ta đã hiểu. Được rồi, ta ngày hôm qua đã đi dạo một chút chung quanh Hắc Thổ thành, hơn mười dặm tại hướng đông bắc Hắc Thổ thành có một tòa núi nhỏ, tên là núi Hắc Ô. Ta chuẩn bị đến nơi này để tu luyện."

Vô luận là đại địa pháp tắc hay là phong hệ nguyên tố pháp tắc, Lâm Lôi đều, cũng cảm thấy chúng rất mênh mông, Lâm Lôi khát vọng bỏ ra lượng lớn thời gian đắm chìm trong đó, cảm ngộ hấp thu thật tốt.

Trung nam Hỗn Loạn chi lĩnh là một nơi có thể dung nạp hơn mười vạn người trong thành, trong một phòng của tầng thứ năm của một tửu điếm năm lầu có một người, một lão giả tóc bạc, đang mở một phong thơ, cẩn thận đọc nội dung trong đó.

" Đúng là hết lo đông lại sợ tây!" Này lão giả tóc bạc chân mày cau lại: "Lệnh của Giáo Hoàng là không nên đối phó với Lâm Lôi, chỉ cần bảo trì giám thị mà thôi. Trước kia biết Lâm Lôi bọn họ tiến vào Hỗn Loạn chi lĩnh, còn tưởng rằng là Lâm Lôi đi du lịch chứ. Nhưng không nghĩ tới là cũng chiếm cứ một thành trì. Hắn rốt cuộc là muốn làm gì?"

Lão giả trong lòng có cảm giác không ổn.

Lâm Lôi, chính là một đại địch của Quang Minh giáo đình, là địch nhân mà bọn hắn không muốn đối phó.

Nhưng bây giờ…

"Hy vọng Lâm Lôi này chỉ là đến Hỗn Loạn chi lĩnh vui chơi náo nhiệt mà thôi." Lão giả nhíu mày, hắn sợ nhất chính là Lâm Lôi cố tình đến Hỗn Loạn chi lĩnh để đối phó với Quang Minh giáo đình. "Chúng ta không muốn đối phó hắn, nhưng là hắn không nên chọc chúng ta, nếu không chúng ta bất đác dĩ cũng phải ra tay."

Lão giả chính là một nhân vật cấp cao của Quang Minh giáo đình tại Hỗn Loạn chi lĩnh, biết rất rõ thực lực của Lâm Lôi cũng rất cường đại.

"Bây giờ, chỉ có thể giám thị hắn, xem thử Lâm Lôi rốt cuộc là muốn làm cái gì."

Ngoài thành Hắc Thổ thành, trên một tòa núi nhỏ ở phía một tòa núi cao gần một ngàn thước gần rừng rậm hắc ám, Lâm Lôi đang ngồi khoanh chân trên ngọn cậy một cây đại thụ, gió thổi làm cho cành lá lay động, Lâm Lôi cả người cũng giống như lá cây đung đưa rất nhẹ.

Sau lưng hắn có đeo một thanh trọng kiếm.

Lưng đeo Hắc Ngọc trọng kiếm nặng ba ngàn sáu trăm cân, còn có thể ngồi ở trên cành cây. Khống chế lực đối với gió, Lâm Lôi đích xác đã đạt tới một trình độ cực kỳ cao.

"Này chậm rã và cực nhanh, cũng không phải vậy đơn giản." Lâm Lôi trong đầu không ngừng diễn kỳ trứ một chiêu Phong Đích luật động này, Phong Đích luật động, trên thực tế chính là tương phong đích lượng, hai loại hình thái hoàn mỹ đích hiện ra, hoàn toàn trái ngược khiến cho mũi kiếm thượng xuất hiện liễu không khí nhận.

Nhưng Lâm Lôi phát hiện, dù là thong thả hay cực nhanh dưới sự nghiên cứu, cũng có phát hiện kinh người.

"Thong thả Áo Nghĩa Chí cực hạn, cực nhanh Tấn Mãnh nghiên cứu…" Lâm Lôi hoàn toàn chìm đắm trong sự lĩnh ngộ nguyên tố, loại lĩnh ngộ ngộ tất cả đều là bằng vào linh quang chợt lóe, hoặc là đột nhiên rõ ràng một đạo lý của đại địa pháp tắc đích. Lâm Lôi sẽ đi nghiên cứu Đại địa pháp tắc. Đột nhiên phát hiện một đạo lý của phong hệ pháp tắc, Lâm Lôi cũng sẽ lập tức lĩnh ngộ.

Tại Hắc Ô sơn khổ tu, cuộc sống lĩnh ngộ trôi qua rất nhanh…
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn