View Single Post
  #96  
Old 03-12-2013, 07:45 AM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Bàn Long - Quyển 11 - Chương 34 - 36

Quyển 11: Chúng Thần Mộ Địa


Chương 34

Chết?


Tràng cảnh diệt thế vừa rồi hiện lên trong đầu bọn họ, vô số Thâm uyên đao ma hướng xuống bọn họ chấn động, trong đầu trống trơn, sợ hãi … bọn họ có cảm giác như muốn phát điên.
“Như thế nào mà lại có nhiều Thâm uyên đao ma thế?” Lâm Lôi khó có thể chấp nhận.
Đột Lệ Lôi lắc đầu.
- Sợ rằng Hoả diễm quân vương cùng Mẫu hoàng nếu bị vô số đao ma kia đánh tới e rằng cũng nát thành từng mảnh, thật là đáng sợ.
- Nhiều đao ma như vậy làm sao có thể lấy được Thần cách. Áo Lợi Duy Á sắc mặt rất khó coi.
- Có lẽ kiến tạo Chúng Thần mộ địa như vậy, vị Chủ Thần kia có ý hí lộng mà. Lục mục kim nghê Khắc Lý Áo trong lòng bi phẫn, năm đó 5 huynh đệ qua Qua Ba Đạt vị diện ngục giam đã mất đi hai, vừa rồi lại mất đi một người nữa chỉ còn có hai.
- Không hẳn, có thể thành công - Đức Tư Lê thở dài nói – Nguyên tố pháp tắc ẩn chứa vô số huyền ảo, chúng ta lĩnh ngộ tương đối vẫn chưa nhiều. Giống như công kích của Lâm Lôi giết chết Hoả diễm quân vương tựu như cao hơn. Tỷ như có người tại Quang Minh pháp tắc lĩnh ngộ đến tận cùng tốc độ sẽ hơn hắn tất cả Thâm uyên đao ma, vậy .. phỏng chừng có hy vọng lấy được Thần cách.
Vô luận Đức Tư Lê còn có Áo Lợi Duy Á, thân pháp họ đều nhanh, chỉ là đối với bọn họ quang tốc thân pháp nghiên cứu không có sâu.
- Bây giờ không phải lúc thảo luận vấn đề này, trọng yếu là lúc này đây nên làm cái gì, mọi người có biện pháp gì không? Đức Tư Lê quay sang hỏi mọi người.
- Làm gì đây, trở lại tầng thứ mười .. La toa lỵ thở dài – Chúng Thần mộ địa nơi nguy hiểm này không phải ba ngàn năm đổi lại một lần sao, còn có hai nơi nữa cũng không nguy hiểm đến thế này.
Pháp Ân, Đức Tư Lê gật đầu. Tam đại thông đạo, Chúng Thần mộ địa ba nơi không giống nhau, nhưng nơi nguy hiểm nhất lại là đây.
- Nơi tối nguy hiểm, bảo vật cũng nhiều - Đột Lệ Lôi than thở - Chúng ta tại đây cũng đã lấy được Thần khí, Sanh mạng nguyên châu cũng lấy được hai khoả, ta tin rằng tại đây có Thần cách mà không hẳn chỉ là một viên.
Mọi người cũng âm thầm gật đầu. Càng nguy hiểm một khi thành công thu hoặch cũng càng nhiều.
Nhưng….
Không có một điểm hy vọng, có Thần cách thì cũng khó tác dụng gì?
“Nếu không chúng ta ở lại địa để, đợi mấy tháng cho tới kỳ hạn mười năm.” Hắc sắc cự hạt mở miệng nói
Vô số đao ma như vậy, tầng 11 này Lâm Lôi cũng là muốn buông xuôi, dù sao cũng có nhiều Thâm uyên đao ma như vầy.
- Sợ rằng cũng không được, các ngươi áp tai vào thạch bích nghe di. Áo Lợi Duy Á lắc đầu.
Lâm Lôi lập tức áp tai vào kim chúc thạch bích, những chấn động rất nhỏ không ngừng truyền tới. Trong lòng mọi người đều trầm xuống
“Hẳn là có rất nhiều đao ma cùng hướng tới.“ Lục mục kim nghê Khắc Lai Ốc nói. “Bọn chúng dù tốc độ không nhanh nhưng cùng thống nhất hướng tới, như vậy có rất nhiều tên bao vây chúng ta.”
“Không thể ở lại đây, mau xuống tiếp.“ Đột Lệ Lôi lên tiếng.
Lâm Lôi nhìn Bối Bối trong lồng ngực, ánh mắt kiên nghị quay sang mọi người. “Bây giờ không còn lựa chọn nào khác, tại địa để sợ rằng mọi người không trụ lại đựơc một ngày, vô số đao ma sẽ bao vây chúng ta.”
“Giờ đây sanh lộ duy nhất là quay lại tầng thứ 10.” Lâm Lôi kiên nghị nói.
- Làm thế nào để quay lại, Lâm Lôi ngươi không thấy là bọn chúng phong bế cửa thông đạo ư? Pháp Ân lập tức nói.
Lâm Lôi hít sâu một hơi – Còn có một biện pháp.
Mọi người đều nhìn về phía hắn.
- Chúng ta tại địa để gây nhiễu loạn tới gần cửa thông đạo, mọi người bảo trợ ta. Ta sẽ thi triển Thứ nguyên chi nhận đem giết sạch Thâm uyên đao ma ở tại cửa thông đạo.
Bọn họ nhìn Lâm Lôi, không nghĩ được chiêu này có bao nhiêu thành công, dù sao thì Thứ nguyên chi nhận liệu có thể giết được bao nhiêu kẻ địch?
- Sử dụng Thứ nguyên chi nhận thanh trừ, chúng ta sẽ có một tiểu lộ hướng tới thông đạo, tiểu lộ này rất nhanh sẽ bị bọn chúng bao vây nhưng trước tiên chúng sẽ gặp sự cản trở, dựa vào tiểu lộ này chúng ta quay lại tầng thứ 10.
Mọi người trầm mặc, sử dụng Thứ nguyên chi nhận trong nháy mắt tạo ra thông đạo rồi nhanh chóng quay về tầng thứ 10. Nếu chậm sẽ bị vô số đao ma giết chết trong nháy mắt.
- Chúng ta không còn cách nào khác. Lâm Lôi thuyết phục bọn họ.
Giờ phút này chung quanh kim chúc chấn động mạnh, hiển nhiên là có vô số Thâm uyên đao ma đang bao vây lại.
- Ta đồng ý cách này, chí ít còn có một tia hy vọng. Đột Lệ Lôi là người đầu tiên lên tiếng.
Những người khác sau đó cũng gật đầu, dĩ nhiên Bối Bối cũng không có gì dị nghị.
- Mấu chốt chính là chúng ta phải trở lại địa biểu, ngàn vạn lần không để bọn chúng phát hiện, trong lúc ta mặc niệm chú ngữ không thể phân thân ra để đối phó được. Lâm Lôi nói.
- Yên tâm, lúc ngươi thi triển cho dù liều chết chúng ta cũng sẽ ngăn cản.
Ánh mắt mọi người đều kiên đinh, nắm bắt một tia sinh cơ cuối cùng.
- Xuất phát. Lâm Lôi nói
Hắc sắc cự hạt đi trước mở đường, lúc này đây mọi người không đi thẳng tới địa biểu mà đào con đường vòng đi đến. Không biết có phải vận khí tốt hay không mà đi được nửa đường mới gặp một tên đao ma ngăn cản.
“Phập!” Bối Bối lập tức vung trảo đánh nát đầu hắn, ngay cả kêu lên một tiếng cũng không kịp.
“Mọi người cẩn thận, lúc này chỉ còn cách địa biểu có năm trăm thước. Trên đó rất nhiều Thâm uyên đao ma.” Đức Tư Lê nhắc nhở mọi người, lúc này đây Lâm Lôi đang ở giữa đoang người, mặc niệm chú ngữ.
“Không xong.“ Lúc còn cách địa biểu ba trăm thước, Hắc sắc cự hạt đình trụ lại. “Cửa thông đạo bọn chúng đã đào xung quanh một cái hố to.” Thanh âm Hắc sắc cự hạt truyền lại.
Mọi người đều run lên, Lâm Lôi sắc mặt biến đổi, đình trệ mặc niệm chú ngữ ma pháp.
“Một cái hố to như vậy sợ rằng khi chúng ta đi lên, cách cửa vào trăm thước chỉ sợ không kịp nhảy vào đã bị bọn chúng giết chết rồi,” Mọi người đều cảm thấy hoang mang.
….
Trên không vô số tên lăng không, còn có hai hồng sắc Thâm uyên đao ma cũng lăng không. Trên mặt đất chúng cũng chỉ có bố trí ba mươi vạn đao ma đón đầu bọn Lâm Lôi, chiêm một phương viên vài dặm, kể cả hố to lẫn cửa thông đạo.
Thông đạo tầng thứ 10 vốn ở trên mặt đất, lúc này đây lại như một khung cửa ở ngay trên cái hố to đó, mơ hồ có những đạo hắc quang vòng quanh thông đạo.
Không một tên nào tiến vào, mà ở chung quanh lại có cả vạn tên bao quanh thông đạo, tự như là nước cũng không thể lọt, bọn Lâm Lôi sao có thể nhảy vào thông đạo.
“Vèo!” “ Vèo!” ”Vèo!”
Đột nhiên có mười đạo thân ảnh liên tục từ hố to nhảy ra, mỗi thân ảnh tốc độ cũng đạt trạng thái nhanh nhất, Lâm Lôi bọn họ không còn có lựa chọn, chỉ còn cách liều mạng nắm bắt cơ hội để nhảy vào tầng thứ 10.
Đại lượng Thâm uyên đao ma cơ hồ đều đã phát hiện ra bọn họ.
“Sát!” Thâm uyên đao ma phản ứng rất nhanh.
Nhưng dù phản ứng nhanh, song bọn Lâm Lôi cũng đã phi hành được một hai trăm thước, lúc này khoảng cách với thông đạo chỉ còn vài chục thước nữa thôi, nhưng chục thước này có vô số đao ma ở đó.
Mặc niệm xong chú ngữ. Cuồng bạo Phong nguyên tố hướng về phía Lâm Lôi, phương viên vài dặm gió hoàn toàn tĩnh lại, vẻ mặt dữ tợn, Lâm Lôi thông qua Bàn Long chi giới hấp thu đại lượng Phong nguyên tố, Ma pháp lực trong cơ thể rất nhiều, trong vòng chục thước đạm thanh sắc Thứ nguyên chi nhận đáng sợ xuất hiện.
So với Thứ nguyên chi nhận bình thường còn lớn hơn bội phần.
“Xùy xùy.” Thứ nguyên chi nhận hướng tới, phía trước đại địa như bị bổ toang, Thứ nguyên chi nhận lướt qua lập tức xuất hiện một con đường.
“Chết đi!” Thông qua Bàn Long giới chỉ, Lâm Lôi cố gắng khống chế phương hưóng Thứ nguyên chi nhận. Lúc này hắn cảm nhận được bên trong có vô số gió xoay tròn, lúc nhanh lúc chậm hình thành nên Thứ nguyên chi nhận.
“A!” Vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên. Thứ nguyên chi nhận khổng lồ này lướt qua, trên đường đi vô số Thâm uyên đao ma bị cắt thành từng mảnh nhỏ.
Lâm Lôi đã kiệt lực khống chế, tốc độ Thứ nguyên chi nhận chậm lại, vừa vặn che ở phía trước bọn họ, nhưng tốc độ của nó quá nhanh cho dù Lâm Lôi đã hết sức khống chế song đã tiến vào thông đạo, lúc này đây bọn họ cách thông đạo có mười thước.
Đúng chỉ có mười thước. Huyền phù thông đạo ngay ở trước mắt, vô số Thâm uyên đao ma chắn trước thông đạo đã bị giết chết. Nhưng dù sao còn có mười thước khoảng cách. Thứ nguyên chi nhận chỉ chừng hai mươi thước, số Thâm uyên đao ma ở gần Lâm Lôi cũng có hơn mười thước bọn chúng không kịp ngăn lại. Nhưng chính là đại lượng Thâm uyên đao ma ở trên không lao xuống, dù sao sau khi thứ nguyên chi nhận lướt đi vô số Thâm uyên đao ma đã rất gần với bọn Lâm Lôi.
“Nhanh.” Mọi người điên cuồng lao lên, nhưng vô số Thâm uyên đao ma tựa như hồng thủy xô tới. Lâm Lôi nghĩ rằng nếu bọn chúng tới thì chỉ có ba người có thể chạy thoát là Pháp Ân, Đức Tư Lê, Bối Bối, còn lại đều không kịp.
Đột Lệ Lôi, hai Lục mục kim nghê, Hắc sắc cự hạt, Áo Lợi Duy Á lúc này trong mắt có sự tuyệt vọng, thiếu chút nữa không còn kịp.
“Đi mau.” Pháp Ân rít gào cả người như tia chớp điên cuồng hướng tới kẻ địch, hy vọng có thể ngăn cản chúng trong một khắc, nhưng trong nháy mắt đã bị bọn chúng đánh bật lại.
“A!” Áo Lợi Duy Á nổi giận gầm lên một tiếng, một đạo hắc sắc bạch sắc dung hợp thành cự kiếm hư ảo bổ ra, một hơi giết chết bốn tên, sau đó sắc mặt trắng bệch rơi xuống. Lúc này Bối Bối cùng Đức Tư Lê đã nhảy vào thông đạo, những người khác không còn kịp nữa rồi.
“Phải chết sao?” Vô luận là Áo Lợi Duy Á, La Toa Lỵ, Đột Lệ Lôi, hai Lục mục kim nghê… trong mắt họ chỉ có sự tuyệt vọng.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng…
“Đi mau!” Một tiếng rống giận dữ vang lên trong đầu mọi người. Tử sắc quang mang yêu dị xuất hiện vô số đạo tử sắc kiếm ảnh xoay tròn, vô số mãng xà quay tròn hướng tới đại lượng Thâm uyên đao ma phía trên.
…..
Phía trên vô số Thâm uyên đao ma tựa như phát hiện chuyện gì kinh hãi, lập tức tốc độ chậm lại.
Lâm Lôi lúc này toàn thân bị sát khí đỏ rực bao quanh, hắn đã dẫn động sát khí trong Tử Huyết nhuyễn kiếm.
“Lâm Lôi!” Áo Lợi Duy Á, hai Lục mục kim nghê… một đám người đều rung động, bọn họ đã nhìn thấy một tia sinh cơ, điên cuồng nhảy vào trong thông đạo. Mà khi bọn họ tiến vào thì Lâm Lôi còn chưa có vào được thông đạo.
Vô số Thâm uyên đao ma từ bốn hướng đã bịt kín thông đạo.
Động khẩu đã bế tắc! Không thể thoát được.
“Lão Đại!” “Lão Đại!” Một đạo thân ảnh từ bên trong hướng ra, thanh âm thê lương vang lên.
“Bối Bối đi mau!” Lâm Lôi giận dữ hét lên trong đầu Bối Bối, chỉ là mới từ thông đạo đi ra đã bị vô số Thâm uyên đao ma đánh bật trở lại
Vô số Thâm uyên đao ma đã hoàn toàn bao vây Lâm Lôi, bốn phương tám hướng đều có, ngay cả ánh mặt trời cũng bị ngăn trở.


Quyển 11: Chúng Thần Mộ Địa


Chương 35

Đào sanh


“Giết hắn mau!” Hai đại hồng sắc Thâm uyên đao ma từ xa gầm lên.
Vô số Thâm uyên đao ma rít gào, từ bốn phương tựa như những con ruồi ngửi thấy mùi máu tươi điên cuồng lao tới chém giết, Lâm Lôi ở giữa trên trời dưới đất bốn phương tám hướng đều có kẻ địch.
Hoá thành thực chất, sát khí bao quanh Lâm Lôi, hai tròng mắt đỏ rực lóe lên điên cuồng.
“Cút ngay!” Lâm Lôi giận dữ hét lên. Đồng thời có vô số cự thạch xuất hiện chung quanh Lâm Lôi, đã xuất hiện xung quanh những đao ma đó các khe hở không gian. Bọn chúng phi hành cực nhanh, nhưng thân thể không quá gần nhau, mà mỗi Thâm uyên đao ma huy đao phi hành nên khoảng cách cũng có đến một hai thước. Nhưng hiện tại…
Lâm Lôi thuấn phát vô số cự thạch xung quanh, các khe hở cũng hoàn toàn bịt kín.
“Long nhân kia đâu!” Vô số đao ma vốn có thể biết được Lâm Lôi ở vị trí nào, nhưng giờ cự thạch bao quanh không gian bị bịt kín lại khiến chúng không thể biết Lâm Lôi ở đâu.
Dĩ nhiên Lâm Lôi ở giữa, cùng với vô số Thâm uyên đao ma và cự thạch hoà trộn, tựa như tâm một đại cầu.
“Không ổn.” Hai hồng sắc Thâm uyên đao ma thấy một màn này cảm thấy không ổn. Tinh thần lực của Thâm uyên đao ma chỉ là mấy thước thôi, khoảng cách này đối với Thâm uyên đao ma mà nói căn bản không trợ giúp gì được, hơn nữa giờ đây tầm nhìn bị hạn chế bọn chúng không dám dùng chiến đao chém lung tung sợ trúng phải tộc nhân của mình.
Dù sao… tại tâm cầu ngoài cự thạch cùng vô số đao ma ra thì Lâm Lôi cũng chỉ có một.
“Sát!” Lâm Lôi thuấn phát vô số cự thạch bao quanh trong nháy mắt, hiện tại đang đối mặt với mười Thâm uyên đao ma đang huy đao chém tới, dù sao cũng ở gần chỗ Lâm Lôi chúng tự nhiên biết vị trí Lâm Lôi không do dự mà hướng tới.
Hơn mười chiến đao chém tới.
“Chết đi!” Lâm Lôi trong mắt tựa phun lửa, dụng Tử Huyết nhuyễn kiếm như tia chớp vọt xuống phía dưói, cho dù nhanh nhưng hơn mười chiến đao chớp mắt cũng đã bổ trúng thân thể hắn.
“Ầm!” Mạch động phòng ngự bên ngoài của Lâm Lôi đã bị băng liệt. Trước đó bố trí ‘Thánh Vực Đại Địa Thủ Hộ Thánh Khải’ cũng đã bị băng liệt.
“Xùy!” Ba chiến đao cũng đã xuyên qua long lân ngập vào thân thể, thậm chí còn chạm cả vào đầu xương, nhưng cảm giác đau đớn này lại không khiến Lâm Lôi nhíu mày.
“Hừ!” Thanh sắc Long huyết đấu khí bộc phát trực tiếp đẩy lui ba chiến đao.
“Bùm!” Như vẫn thạch, cả người Lâm Lôi hoả tốc lao xuống phía dưới, bên ngoài thân sát khí bao phủ tựa như ma thần. Phàm có đao ma ngăn cản, hắn không cần giết mà trực tiếp một kiếm đẩy lui ra.
Như một kỳ tích, chỉ trong khoảnh khắc, Lâm Lôi đã từ hạch tâm đại cầu lao xuống lòng đất. Nói thì chậm nhưng vô số đao ma lao tới, Lâm Lôi thuấn phát ra vô số cự thạch, rồi từ tâm đại cầu lao xuống địa để chỉ trong nháy mắt.
“Long nhân kia thật đáng ghét!” Chứng kiến cảnh này hồng sắc Thâm uyên đao ma hừ lạnh. một tiếng.
Hồng sắc Thâm uyên đao ma khác tròng mắt cũng mơ hồ hiện lên sát khí: “Long nhân này thật quá đáng ghét, trong nháy mắt phát ra ma pháp… tại không trung tạo ra hiệu quả địa để, khiến cho đám hài nhi của chúng ta không thể nhìn thấy hắn.”
Hai tên cầm đầu cảm thấy thật sự phiền toái, muốn giết Lâm Lôi mười mấy Thâm uyên đao ma không làm được, nhưng để cho Lâm Lôi chui xuống lòng đất bọn chúng có thể làm gì bây giờ?
“Chỉ có một biện pháp,” một tên ánh mắt ngưng trọng nói: “Để tiếp cận để giết hắn thật khó khăn chúng ta chỉ có thể… để một vạn đao ma cùng phát ra đao khí công kích Long nhân đó.”
Tên kia mắt sáng ngời: “Đúng, không cần tiếp cận, một vạn người cùng phát đao khí mặc dù chỉ là bằng một nửa bản thể chiến đao công kích nhưng một vạn người chém tới thì cũng đủ để băm vằm hắn.”
Lúc trước khi bọn Lâm Lôi, Pháp Ân đi lên mặt đất, gần trăm vạn đao ma phát ra đao khí, đao khí phách xuống bao trùm phương viên vài dặm, tạo ra một cái hố to lớn vô cùng chẳng những thế.. Pháp Ân từ ngực trở xuống cũng bị nát bấy, Lâm Lôi hai chân cũng nát, mà lão nhị của ba huynh đệ Lục mục kim nghê đã phải xả thân cứu hai huynh đệ của mình.
Phải biết rằng trăm vạn Thâm uyên đao ma vây tới, chánh thức tấn công bọn Lâm Lôi chỉ có một phần ngàn, nhưng cho dù thế cũng đã suýt nữa giết chết bọn họ. May mắn mà Lâm Lôi, Pháp Ân lao đầu xuống dưói đào thoát
“Vèo!” “Vèo!” “Vèo!”
Hơn mười vạn tên như những mũi khoan lao vào lòng đất, bắt đầu truy tìm Lâm Lôi, nếu có cơ hội bọn chúng tuyệt đối sẽ không cho Lâm Lôi có cơ hội đào tẩu.

Chúng thần mộ địa tầng thứ mười!
“Đừng làm phiền ta!” Bối Bối lúc này trán chảy máu đầm đìa, Đức Tư Lê đang chữa trị cho nó vậy mà lại bị nó quát tháo. Đức Tư Lê đứng lên nhìn mọi người, giờ phút này đây bất luận là hai Lục mục kim nghê, Hắc sắc cự hạt hay là Áo Lợi Duy Á, La Toa Lỵ, Đột Lệ Lôi đều rất trầm mặc, bọn họ đang bị áp lực đè nặng.
“Cái mạng này của ta là do Lâm Lôi cứu về.” Đột Lệ Lôi trầm thấp nói.
Vào thời khắc cuối cùng, Lâm Lôi đã cản trở kẻ địch trước mặt, nếu không bọn La Toa Lỵ, Áo Lợi Duy Á, Đột Lệ Lôi đã mất mạng rồi. Mặc dù nói tại tầng thứ 6 Lâm Lôi cũng đã giết chết Hoả diễm quân vương cứu sống bọn họ, nhưng so với lúc này bất đồng.
Lúc trước Lâm Lôi giết Hoả diễm quân vương cứu bọn họ có thể xem như thuận tiện mà làm, bọn cũng không quá cảm kích, nhưng lúc này đây hoàn toàn không giống. Lúc đó mặc dù Lâm Lôi cũng không thể chạy thoát được, hoàn toàn có thể để cho Áo Lợi Duy Á, La Toa Lỵ, Đột Lệ Lôi bọn họ một đám người cùng chết với hắn, nhưng Lâm Lôi không làm như vậy.
“Lão Đại.” Hai mắt Bối Bối ẩn chứa tia nước, giờ phút này nó đang khẩn trương cảm ứng linh hồn với Lâm Lôi.
Tầng mười, và tầng mười một có thể xem như hai tiểu không gian, Bối Bối không có cách nào trao đổi linh hồn với Lâm Lôi, nhưng chỉ cần Lâm Lôi không chết nó nhất định có thể cảm ứng được.
“Lão Đại, huynh nhất định phải sống.” Trong lòng Bối Bối run lên “Kiên trì, kiên trì.”
Bối Bối biết rằng, Lâm Lôi bị vô số Thâm uyên đao ma vây công, nếu có thể sống được một lúc, tin rằng có thể chui xuống lòng đất, một khi ở trong lòng đất có thể trụ lại được mấy tháng.
- Cừu oán giữa Lâm Lôi và Quang Minh giáo đình ta biết – La Toa Lỵ thấp giọng nói, ngày đó sau lễ đại hôn của Lâm Lôi, La Toa Lỵ sống với Hi Tắc một thời gian, thông qua Hi Tắc La Toa Lỵ biết được tin tức thân thế về Lâm Lôi.
- Nếu Lâm Lôi chết, ta sẽ thay hắn báo cừu.
- Còn có ta nữa. Đột Lệ Lôi cũng nói – Cái mạng này của ta là do hắn cứu, tiêu diệt Quang Minh giáo đình ta cũng tham gia.
- Hai huynh đệ chúng ta nữa! Lục mục kim nghê Khắc Lý Áo trầm giọng nói – Lâm Lôi năm đó đã giải thoát cha ta… giờ lại cứu hai huynh đệ chúng ta, đại ân này nhất định phải báo.
Lâm Lôi năm đó lấy được Tử Huyết nhuyễn kiếm, giải thoát Đế Lâm, Đế Lâm về sau từ chỗ Bối Lỗ Đặc mà biết được nguyên nhân.
- Vì Lâm Lôi báo cừu ta cũng tham gia một phần – Áo Lợi Duy Á đột ngột nói.
- Một đám hỗn đản.
Bối Bối phẫn nộ gào lên, bọn họ không khỏi ngẩn ra nhìn về phía nó.
Bối Bối phẫn nộ trừng mắt:
- Các người vì lão Đại báo thù! Thù này lão Đại sẽ tự thân báo! Hắn nhất định còn sống thoát khỏi Chúng thần mộ địa! Các người ở đây nói hắn chết, hắn sẽ không chết! Nhất định còn sống.
- Không chết?
Bọn họ dù đáy lòng cảm kích Lâm Lôi, nhưng hoàn cảnh lúc đó tại tầng thứ mười một, Lâm Lôi bị vô số Thâm uyên đao ma vây công, liệu có thể còn sống sao?
- Ta cùng lão Đại linh hồn tương liên - Nộ thanh của Bối Bối vang lên – Dù ta không biết, nhưng lão Đại còn sống, linh hồn ta có thể cảm ứng được sự tồn tại của hắn trong chốc lát… ta tin tưởng lão Đại vẫn còn sống.
Bọn họ nhất thời hiểu ra, Bối Bối là ma thú của Lâm Lôi, Lâm Lôi dù sống hay chết nó đều có thể cảm ứng được.
- Còn sống!
Đức Tư Lê, bọn họ cảm thấy kinh hãi, mặc dù không rõ Lâm Lôi ở đâu, nhưng mà vô số Thâm uyên đao ma vây công có thể trốn thoát được, nhưng ít nhất bây giờ Lâm Lôi vẫn chưa có chết.
“Chu kỳ mười năm cũng chỉ còn vài tháng, hy vọng hắn có thể trụ vững được.” Đức Tư Lê thâm nghĩ, không chỉ có hắn mà những người khác cũng đang thầm chúc phúc cho Lâm Lôi.
Bọn họ đều biết… Tại tầng 11 trăm vạn Thâm uyên đao ma vây công, trụ vững được vài tháng, sinh cơ của Lâm Lôi rất mong manh.

Chúng thần mộ địa tầng thứ 11
Tại địa để kim chúc có vô số thông đạo, là do hơn mười vạn Thâm uyên đao ma từ mặt đất điên cuồng đào xuống để truy sát Lâm Lôi.
“Hống!” Một tiếng gầm gừ vang lên. Nhất thời đại lượng Thâm uyên đao ma hướng tới, chỉ thấy một đạo đạm hồng sắc từ thông đạo phóng lên, bên trong lưu lại một vết máu và một ít long lân vỡ vụn.
Ba giờ, suốt ba giờ đào thoát, từ mặt đất vô số đao ma hướng xuống truy đuổi Lâm Lôi, do không biết vị trí nên hắn có thể dễ dàng thoát được.
Nhưng đã lần lượt bị phát hiện, trong khu vực chạy trốn có vô số Thâm uyên đao ma vây quanh nên việc đào thoát vô cùng khó khăn.
Giờ thứ hai, Lâm Lôi trọng thương lưu huyết.
Mà giờ thứ ba, hắn đã hai lần suýt chết.
“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!“ Lâm Lôi cực nhanh phi hành, xa xa chỉ thấy chiếc bóng, hắn lập tức chui vào thông đạo, hoặc là tự mình tạo ra một cái thông đạo.
“Bọn chúng ngày càng có kinh nghiệm truy đuổi.” Trong lòng Lâm Lôi rất lo lắng.
Lúc này đây trên mặt đất có vô số tên đang canh giữ, trong lòng đất mặc dù có nhiều thông đạo, nhưng từng khu vực cố định đều có tên canh giữ, Lâm Lôi chỉ có thể lựa chọn tự mình tạo ra thông đạo.
Nhưng tự mình tạo thông đạo cũng sẽ tạo ra chấn động trong lòng kim chúc, chấn động này tiếp cận ‘Trạm Cương’ của Thâm uyên đao ma thì hắn sẽ bị phát hiện vị trí.
“Vừa rồi…” Lâm Lôi vừa nghĩ đến lúc vừa xong, hơn một ngàn Thâm uyên đao ma phát ra đao khí công kích hắn, may mà đào thoát kịp, đánh vào người Lâm Lôi chí có khoảng mười đạo đao khí, nhưng mà mười đạo đao khí đó suýt chút nữa đã giết chết hắn.
“Càng đi xuống như vậy, Thâm uyên đao ma vây quanh ta càng nhiều, không thể tiếp tục đi xuống như vậy.” Lâm Lôi trong lòng cũng cảm thấy không ổn.
“Hống!” Chỉ thấy một tên cực nhanh từ thông đạo khác lao tới, hiển nhiên đã phát hiện ra Lâm Lôi.
“Hống~”“Hống~”“Hống~"……
Hơn mười tiếng hống vang lên, có vô số tên đao ma lao tới vị trí hắn.
“Không ổn!” Lâm Lôi sắc mặt trắng bệch, lúc trước đã một lần nguy hiểm như vậy, đao ma tụ tập ngày càng nhiều.


Quyển 11: Chúng Thần Mộ Địa


Chương 36

Lấy một địch trăm vạn


“Xoát!” Lâm Lôi như lưu quang xuyên hành trong thông đạo, tốc độ của hắn đã đề thăng đến cực hạn, nhưng luận về tốc độ thì bọn Pháp Ân, Bối Bối, thậm chí là đám Thâm uyên đao ma này tốc độ cũng sẽ nhanh hơn hẳn Lâm Lôi, kẻ địch ngày càng gần.
Hai mắt như phun lửa, trong miệng cũng đã mặc niệm ma pháp chú ngữ.
“Vèo!” Đang phi hành đột nhiên hắn đổi hướng. Dĩ nhiên đột ngột đổi hướng chính là tiếp tục hướng xuống, Lâm Lôi lao xuống, đao ma hướng lên chỉ trong nháy mắt hai bên đã tiếp giáp.
“Hống!” Thâm uyên đao ma phía dưới lập tức phát ra tiếng hô, đám lúc trước truy đuổi Lâm Lôi cũng chuyển hướng, cùng với gần trăm đao ma ở phía dưới cùng đồng thời rút chiến đao trên lưng ra.
Lâm Lôi trong mắt xẹt qua một tia hàn mang, vô tân Phong nguyên tố tụ tập. “Chết đi!”
“Xùy xùy!” Đột ngột một đạo đạm thanh sắc chừng bốn năm thước Thứ nguyên chi nhận từ Lâm Lôi phát ra trực tiếp hướng xuống dưới.
Nhìn thấy Thứ nguyên chi nhận, Thâm uyên đao ma này lập tức sợ hãi né tránh. Nhưng tốc độ Thứ nguyên chi nhận quá nhanh, thân thể kim chúc lập tức bị cắt thành từng mảnh nhỏ, Tinh thần lực Lâm Lôi khống chế Thứ nguyên chi nhận dọc theo hồ tuyến xẹt qua, lập tức hơn mười Thâm uyên đao ma bị cắt thành từng mảnh, những tên còn lại sợ hãi tức thì tránh né.
“Phù!” Lâm Lôi nhân cơ hội trùng xuống, Thứ nguyên chi nhận tạo ra một khoảng trống để lao xuống tiếp.
….
Một chiêu Thứ nguyên chi nhận này để đối phó với một ít Thâm uyên đao ma lại rất hiệu quả, nếu mà đông hơn khoảng một ngàn liệu Thứ nguyên chi nhận giết được bao nhiêu tên? Cũng vì vậy mà Lâm Lôi đột ngột chuyển hướng, hắn đột ngột thay đổi làm cho kẻ đich phía sau cách xa một đoạn.
“Ta có thể bỏ chạy trong nửa khắc, nhưng không thể vĩnh viễn như thế này được.” Lâm Lôi trong khi đào thoát xuống dưới cũng nghĩ đến thuấn phát Thứ nguyên chi nhận: ”Nếu có thể thuấn phát Thứ nguyên chi nhận thì thật tốt, nếu gặp lại bọn chúng sẽ khiến cho bọn chúng chết không nhắm mắt.” Trong chớp mắt, Lâm Lôi xuất hiện tia hy vọng.
Phát ra ‘Thứ Nguyên Chi Nhận’, dù có nằm mơ, Lâm Lôi cũng không nghĩ được.
Trong lúc cực tốc phi hành, hắn chợt nghĩ đến Thứ nguyên chi nhận. Đối với nguyên lý phát ra cấm kỵ ma pháp này, Lâm Lôi cũng không có rõ ràng lắm. Hắn chỉ biết là thông qua Ma pháp lực nguyên tố hình thành Thứ nguyên chi nhận này, song lúc này Lâm Lôi chợt nhớ đến tràng cảnh của Thứ nguyên chi nhận.
Thứ nguyên chi nhận chuẩn xác mà nói thì là mức tận cùng của trạng thái ‘Phong Nhận’. Lâm Lôi sử dụng Tinh thần lực kiệt lực để khống chế Thứ nguyên chi nhận chuyển đổi ở một mức độ cũng đã phát hiện ra bên trong Thứ nguyên chi nhận có vô số gió xoay tròn. Hoặc nhanh, hoặc chậm dọc theo một quy luật kỳ dị, cuối cùng tạo thành một uy lực cắt không gian đáng sợ.
Hoặc nhanh, hoặc chậm! Lâm Lôi lúc trước không hề tự hỏi, giờ đây mới phát hiện ra nghi hoặc tại đó.
“Thứ nguyên chi nhận này không phải càng nhanh càng tốt sao, sao bên trong lại có chậm nhỉ?”
“Không đúng.“ Hắn cẩn thận nhớ lại, bên trong Thứ nguyên chí nhận có vô số gió lưu động kỳ thật cũng không chậm, mà chỉ sinh ra hiệu quả ‘Mạn Cảnh Giới’ tựa như thong thả nhưng vẫn rất nhanh, không giống với đặc thù của ‘Phong Nhận’, có điều kết hợp lại hình thành nên ‘Thứ Nguyên Chi Nhận’. Đây là nguyên lý gì?
Khoái cảnh giới!
Mạn cảnh giới!
Thứ nguyên chi nhận….
Trong đầu Lâm Lôi hiện lên tràng cảnh ‘Phong Đích Luật Động’ đồng thời Tử Huyết nhuyễn kiếm trong tay không ngừng biến ảo. “Khoái” ”Mạn” hai cảnh giới, hình thành kết quả hoàn toàn trái ngược lại khiến không gian chấn động, đầu Tử Huyết nhuyễn kiếm phát ra khí nhận.
Lâm Lôi trong đầu nhớ lại ‘Vạn Kiếm Hợp Nhất‘. Lúc đấy hắn nghi hoặc, ngàn vạn bóng kiếm tại ‘Khoái’ cảnh giới thi triển dung hợp làm một, tại sao lại hình thành hiệu quả ‘Không Gian Tĩnh Chỉ’. Khoái, mạn cảnh giới tại sao lại có thể hoán đổi, lúc đấy Lâm Lôi cũng không rõ, dựa theo Mẫu hoàng mới sáng tạo ra nhất chiêu này.
Trên thực tế tại sao ngàn vạn kiếm ảnh tại khoái cảnh giới lại hình thành không gian tĩnh chỉ trong ‘Vạn Kiếm Hợp Nhất’, ảo diệu bên trong Lâm Lôi không hiểu.
Thứ nguyên chi nhận…. Phong đich luật động…. Vạn kiếm hợp nhất nhanh chóng hiện lên trong đầu Lâm Lôi, Phong nguyên tố pháp tắc tựa như sương mù hiện ra trước mắt rồi chậm rãi tiêu tán.
Lâm Lôi trong lòng có chỗ không hiểu. Tựa như cảm nhận được, lại như không hiểu được. Thậm chí lúc này đây có hai Thâm uyên đao ma khoảng cách với hắn càng lúc càng gần, lúc hày Lâm Lôi hoàn toàn ở trong trạng thái đặc thù.
Bọn chúng nghi hoặc, lúc trước chúng chưa có tới gần, Lâm Lôi đã chạy đi rồi.
Nhưng lúc này… Hắn đang phi hành thẳng về phía trước không hề thay đổi phương hướng, mà bọn chúng tốc độ nhanh hơn, lại phi thẳng lên, tự nhiên có thể đuổi kịp.
“Vù!” Tiếng gió rít chói tai vang lên, rốt cuộc Lâm Lôi cũng bừng tỉnh, đồng thời hai thanh chiến đao bổ xuống.
Lưng Lâm Lôi toát ra mồ hôi lạnh, Tử Huyết nhuyễn kiếm trong tay trực tiếp chém ra, hắn lúc này không kịp chú ý rằng một kiếm này không phải là Phong đích luật động hay Vạn kiếm hợp nhất, chỉ là một kiếm như bình thường.
“Phập!” Tựa như dao cắt vào đậu hũ.
Tử Huyết nhuyễn kiếm xẹt qua thân hình bọn chúng, hai Thâm uyên đao ma này cũng trực tiếp bị cắt thành hai đoạn.
“Đây là?” Lâm Lôi giật mình, Thâm uyên đao ma này phòng ngự tuy không tính là đỉnh phong nhưng thi triển Phong đích lụât động cũng phải toàn lực mới có thể chém chúng ra làm hai đoạn được… mà vừa rồi lại có thể dễ dàng một kiếm chém hai tên thành hai đoạn.
Lúc nãy… Lâm Lôi không khỏi nhớ lại một kiếm vô thức vừa rồi.
“A!” Hắn trợn mắt. Vốn trong đầu hiện lên mông lung huyền ảo Phong nguyên tố pháp tắc, nhưng giờ lại như mây mù giải khai thấy được ánh sáng minh nguyệt.
“Phong đich luật động?” ”Vạn kiếm hợp nhất? ” “Thứ nguyên chi nhận?” Lâm Lôi lúc này cũng nở nụ cười. “Khoái cảnh giới? Mạn cảnh giới? Nhanh chậm trái ngược nhau?... Ha ha, sai rồi sai rồi, khoái mạn cảnh giới cũng đều giống nhau.”
Thân hình chợt động, tựa như khinh phiêu phiêu rất chậm nhưng lại trong chớp mắt xuất hiện ở cách đó ngàn thước.
Không gian điệp ảnh? Không gian thác loạn? Không gian đình trệ? Không gian tĩnh chỉ? Lâm Lôi lúc này rất thống khoái.
“Là Long nhân đó?” Đại lượng Thâm uyên đao ma đã phát hiện ra hắn.
“Giết!” Những tiếng rống giận dữ vang lên, đại lượng Thâm uyên đao ma vung đao, đao khí lăng lệ bổ về phía Lâm Lôi, đao khí tung hoành kim chúc đều bị bạt ra, dù đại bộ phận đao khí không hề trúng nhưng một phần cũng đã chém tới Lâm Lôi.
“Oong!” Đao khí chém tới, kim chúc hoá thành bụi phấn.
Hắn nhất định chết.
“A!” Đột nhiên bọn chúng kinh hãi.
Bởi vì Lâm Lôi đã cách đó ngàn thước, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt chúng, tử sắc quang mang yêu dị loé lên, đầu bọn chúng lập tức bay ra.
Khoái cảnh giới? Mạn cảnh giới?... Ha ha, cũng đều ngộ nhập thiên đạo. Lâm Lôi cười to, tuỳ ý vung kiếm cũng có thể giết chết Thâm uyên đao ma, thân hình loé lên đã cách xa bọn chúng, so với tốc độ của Thâm uyên đao ma còn nhanh hơn gấp đôi.
Quá nhanh! Cho dù hồng sắc Thâm uyên đao ma lại đây, tốc độ cũng không bằng một nửa so với Lâm Lôi.
“Lúc đầu cho rằng tu luyện khoái cảnh giới đến tận cùng có thể thành Thần. Mạn cảnh giới tu luyện đến mức tận cùng cũng có thể thành Thần. Đúng là có thể thành Thần, nhưng đó là thiên đạo.” Trong lòng Lâm Lôi lúc này cũng đã sáng tỏ, hắn có cảm giác: “Khoái cảnh giới tu luyện đến mức tận cùng, Mạn cảnh giới tu luyện đến mức tận cùng, hai con đường này cuối cùng cũng dung hợp.”
….
Trong lúc lĩnh ngộ mông lung, trong chớp mắt khoái cảnh giới huyền ảo, mạn cảnh giới huyền ảo đã kết hợp lại trong đầu Lâm Lôi, trái ngược với áo nghĩa bổ trợ lẫn nhau, đối với hai đại cảnh giới lĩnh ngộ Lâm Lôi trong chớp mắt tăng lên một tầng.
Bất luận là khoái hay là mạn, hai đại cảnh giới này cũng thuộc Phong nguyên tố pháp tắc, đó là…
Tốc độ áo nghĩa!
Tử Huyết nhuyễn kiếm một kiếm chém ra, mới nhìn qua thì là như chậm, mà nhìn lại thì lại nhanh như tia chớp. Từ góc độ quan sát khác nhau phát hiện lại không giống nhau. Đầu Tử Huyết nhuyễn kiếm lại sinh ra đạm thanh sắc khí nhận tựa như ‘Thứ Nguyên Chi Nhận’.
Một kiếm tuỳ ý chém ra, không gian cũng sinh ra chấn động, xuất hiện một khe nứt không gian cực kỳ nhỏ.
Lâm Lôi hôm nay một kiếm xuất ra cũng đã triển khai một bộ phận uy lực Thứ nguyên chi nhận.
Thân ảnh của hắn rất nhanh xuất hiện ở mọi nơi, tử sắc quang mang hiện lên, đầu của vô số Thâm uyên đao ma bay ra.
“Một chiêu này có thể gọi là.. Tốc độ áo nghĩa Thứ nguyên trảm.”
“Vèo!“ Lâm Lôi lập tức lao lên trên mặt đất.
“Ha ha, hắn xuất hiện rồi, bay đâu, mau giết!” Hồng sắc Thâm uyên đao ma hưng phấn lập tức hạ lệnh.
Chỉ nghe vô số tiếng huýt gió vang lên, hơn mười vạn Thâm uyên đao ma lao tới, phát ra đao khí hướng về phía Lâm Lôi.
Nhưng thân hình Lâm Lôi đã lao vào giữa bọn chúng, như một trận gió lúc thì xuất hiện ở đây, khi thì ở chỗ khác, thân hình lướt qua đến đâu đầu của Thâm uyên đao ma lập tức bay ra tới đó, trước mặt Lâm Lôi bọn chúng không có lực để phản kháng.
Tiếng kêu thảm thiết sợ hãi vang lên không ngừng, máu vàng xung quanh liên tục bắn ra.
Trong thời gian rất ngắn số lượng Thâm uyên đao ma đã chết đã hơn mười vạn, những tên còn lại hoảng sợ, bọn chúng bây giờ một tia đấu chí cũng không có.
“Không, không thể nào.” Hai hồng sắc Thâm uyên đao ma cũng sợ hãi run bần bật.
Song chỉ một đạo nhu phong thổi tới, đầu của một hồng sắc Thâm uyên đao ma đã đứt đoạn, Tử Huyết nhuyễn kiếm đã đặt lên cổ tên còn lại. Hai tròng mắt vàng lợt lạnh nhạt nhìn Thâm uyên đao ma này, đạm mặc nói:
- Thế nào? Còn muốn đấu không?
- Đại nhân tha mang. Hồng sắc Thâm uyên đao ma này lập tức quỳ xuống.
Thủ lĩnh quỳ xuống, Lâm Lôi đã chấn phách những tên còn lại, bọn chúng cũng lập tức quỳ xuống.
Chúng thần mộ địa tầng thứ mười một, đại lượng thi thể gục ngã đồng thời vô số Thâm uyên đao ma cũng đang quỳ xuống, vô cùng hoảng sợ, ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên liếc mắt một cái cũng không có, tràng cảnh chém giết vừa rồi đã chấn động tâm phách chúng.
Thâm uyên đao ma quỳ trên mặt đất, hoàng huyết nhuốm vàng đại địa, chỉ có Lâm Lôi đứng.
“Đáng tiếc khoái mạn cảnh giới ta lĩnh ngộ cũng không nhiều lắm.“ Lâm Lôi trong lòng đang nhớ lại áo nghĩa vừa mới lĩnh ngộ. “Cho dù hôm nay hai cảnh giới kết hợp làm một, lĩnh ngộ Phong nguyên tố ‘Tốc Độ Áo Nghĩa’ nhưng cũng còn kém một bước nữa mới có thể thành Thần.”
Lúc này hắn đã cảm giác nhận ra được cánh cửa Thần vực.
Kỳ thật, tại khoái cảnh giới, mạn cảnh giới, một người tu luyện đến mức tận cùng đều có thể trở thành hạ vị Thần. Nhưng mà hai đại cảnh giới dung hợp thành một, Tốc độ áo nghĩa tu luyện đến tận cùng liền dễ dàng đạt tới trung vị Thần.
Hai đại cảnh giới hoàn toàn trái ngược muốn dung hợp không có cách nào diễn tả được, chỉ có thể lĩnh ngộ.
Hai cảnh giới lĩnh ngộ càng cao, tựa như hai con đường cách nhau càng xa, muốn cho hai con đường dung hợp lại càng khó hơn nhiều.
Lâm Lôi hai đại cảnh giới lĩnh ngộ không cao, ngược lại lĩnh ngộ khó khăn lại đỡ hơn nhiều.
Hắn năm đó ‘Phong Đích Luật Động’ đã có ý để cho hai cảnh giới dung hợp lại, mà ‘Vạn Kiếm Hợp Nhất’ cũng chỉ cách có một bước nữa, lúc thi triển lại ‘Thứ Nguyên Chi Nhận’ lòng đã có sở cảm, rốt cuộc hậu tích bạc phát chính thức lĩnh ngộ ra ‘Tốc Độ Áo Nghĩa’.
Thân pháp trong chớp mắt đã tăng gấp hai, gấp ba và lĩnh ngộ ra kiếm pháp cực mạnh - Thứ nguyên trảm.
- Ngươi biết Thần cách ở chỗ nào không?
Lâm Lôi cúi đầu nhìn về phía hồng sắc Thâm uyên đao ma đang quỳ lạy, run rẩy trên mặt đất.
- Biết! Biết! Hắn lập tức lên tiếng, e sợ Lâm Lôi sẽ giết chết mình.
- Mau đi trước dẫn đường. Lâm Lôi quát.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn