Quyển 12: Chúng Thần Hàng Lâm
Chương 7
Mạt nhật hàng lâm
Vạn dặm trường không, Quang minh thánh đảo có vẻ rất yên lặng, ở chân trời xa xôi có một đoàn ảo ảnh bay đến cực nhanh.
“Dừng lại” Giọng nói của Lâm Lôi vang vọng trong óc những tên cường giả ở đây, nhất thời tất cả cường giả ngừng lại ở cách Quang Minh thánh đảo vài dặm. Ba con cự long khổng lồ là Phách Vương Long, Lôi Long, Hoàng Kim Long từ từ chuyển động giữa bầu trời.
Ba người Lâm Lôi, Đột Lệ Lôi, Đức Tư Lê cầm đầu nhìn hòn đảo ở xa xa.
“Đây là Thánh đảo, không sai” Đột Lệ Lôi gật đầu nói.
Bọn Lâm Lôi cũng cảm ứng được Quang minh hơi thở khổng lồ, giống như ở Phân Lai Thành năm đó.
“Trước tiên để ta và Địch Lỵ Á cho bọn hắn một món quà gặp mặt đã” Thù hận bấy lâu nay khiến cho trong lòng Lâm Lôi lúc này tràn đầy sát khí.
“Quà ra mắt?” Đám cường giả Đột Lệ Lôi, Đức Tư Lê nhìn về phía hai người Lâm Lôi, Địch Lỵ Á.
Vợ chồng Lâm Lôi, Địch Lỵ Á nhìn nhau một cái, đối với việc tấn công Thánh đảo như thế nào, tối qua bọn họ đã thương lượng xong rồi, Địch Lỵ Á lúc này bắt đầu niệm Ma pháp chú ngữ, Lâm Lôi cũng niệm Ma pháp chú ngữ.
“Phong hệ cấm kỵ ma pháp?” Các tên cường giả đều rất mong chờ màn này.
Hai mắt Địch Lỵ Á sáng rực lên, hai bàn tay trắng như ngọc chỉ về phía Quang Minh thánh đảo ở xa xa.
“Oanh”
Chỉ thấy cơn gió lớn có chiều rộng hơn 10 dặm đột ngột xuất hiện.
Trong phạm vi ánh mắt, vô số đạo cuồng phong hoặc là lốc xoáy, hoặc là như lưỡi đao sắc bén, biển rộng bị chấn động.
Sóng biển trực tiếp bị nhấc lên vào trăm mét, chỉ nghe vài tiếng “Oanh Oanh” Cơn sóng lớn vài trăm mét liên tục xuất hiện, giống như quân đội liên tục xung phong lao về phía Quang Minh thánh đảo.
Vừa vọt đến Thánh đảo, cơn sóng lớn này giống như ngọn núi bị sụp đổ, mạnh mẽ ầm ầm tuôn xuống.
“Bồng” Cơn sóng lớn vài trăm mét đánh xuống, khiến cho các căn nhà làm bằng đá vỡ vụn ra, rất nhiều cự thạch, cây cối trực tiếp bị cơn gió lốc đáng sợ thổi qua vỡ vụn, hầu hết nhân viên của Quang minh giáo đình bị đánh cho nát bấy.
Nói là bị đánh, nhưng thực tế là bị vô số Phong nhận đâm thủng.
Đây là…
Phong hệ cấm kỵ ma pháp- Hủy diệt Phong bạo.
Hủy diệt Phong bạo lướt qua, không còn một ngọn cỏ.
Đây không phải là cơn gió lốc tự nhiên bình thường, mà là vô số đạo Phong nhận nhỏ tụ tập lại mà thành, cho dù là cự thạch, hay là cây đại thụ đều bị vô số Phong nhận cắt ra nát bấy.
Một đạo quang mang màu trắng lấy Quang minh thần điện cao chín tầng tản ra bốn phương tám hướng. Một vòng sáng màu trắng không ngừng mở rộng, cứ bị vòng sáng đó bao phủ thì lực lượng của cơn gió lốc hủy diệt đó sẽ bị ngăn cản lại.
“Chuyện gì xảy ra, là ai đang tấn công?” Lôi Minh thủ lĩnh Quân đoàn cuồng tín giả đang túm một tên Bạch Y tế tự gầm lên.
“Không biết, ta không biết” Tên Bạch y tế tự giống như bị lực lượng của Hủy diệt phong bạo khiến cho sợ hãi, vừa rồi chính mắt hắn nhìn thấy, những người khác ở xa xa bị vô số đạo phong nhận xuyên qua, hóa thành mảnh vụn.
Mà đúng lúc này thì.
“Oanh oanh” Cả thánh đảo run rẩy lắc lư.
Trải qua Hủy diệt phong bạo, nhân viên may mắn sống sót trên thánh đảo chỉ còn có một phần. Những tên may mắn còn sống này phần lớn đều là cường giả cấp bảy cấp tám. Nhưng bọn họ đối mặt với Cấm kỵ ma pháp đều vô cùng sợ hãi.
“Mặt đất làm sao vậy?” Không ít nhân viên giáo đình bị sóng biển đánh vào khiến cho đứng không vững.
“Ca sát” “Bồng”
Mặt đất không ngừng chấn động, giống như cơn sóng gợn tản ra bốn phía. Vì chấn động thế này mà mặt đất bị nứt ra, xuất hiện các cái khe rất lớn, không ít tên cường giả không may lọt vào khe hở, nhưng đây không phải là điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất chính là bầu trời, vô số viên cự thạch màu vàng đang điên cuồng rơi xuống.
“Bồng” Bị viên cự thạch rơi trúng, rất nhiều nhân viên giáo đình trở nên nát bấy.
“Chủ a” Một ít nhân viên giáo đình rất tuyệt vọng, ngửa đầu hô cầu mong Chủ cứu giúp.
Sau đó, bọn họ lại còn bị cự thạch lớn hơn nữa trực tiếp đánh nát, máu tươi chói mắt nhiễm hồng mặt đất, lại bị thủy triều dâng lên từ rất nhiều khe hở cuốn lấy, rất nhiều thi thể bị đá đè chỉ còn một nửa bị cuốn trôi theo dòng nước.
“Bố láo” Lôi Minh huy động lắm tay, đem tảng đá trên đầu mình đánh cho vỡ vụn.
Nhưng hắn không kịp cứu người khác.
“Là ai dùng Địa hệ cấm chú Thiên Băng Địa Liệt?” Lôi Minh hét lên.
Địa hệ cấm chú Thiên Băng Địa Liệt.
Hai phần ba Quang Minh thánh đảo gần như bị chìm xuống, chỉ còn lại Quang Minh thánh điện ở trung tâm mà thôi. Cho dù ở trong khu vực này vẫn có rất nhiều cái khe.
Hơn nữa vòng bảo hộ của Quang Minh thần điện đang từ từ thu nhỏ lại.
Bọn họ lo lắng đối phương sẽ thi triển cấm chú lần nữa, bọn họ rất lo lắng.
Đây chỉ là món ăn khai vị, đám nhân viên may mắn sống sót sắc mặt biến đổi nhanh chóng, bởi vì nước biển trên Thánh đảo có thể dùng mắt thường nhìn thấy nhanh chóng đông lại, các vết nứt trên mặt đất đều bao phủ bởi một tầng sương, băng giá bao trùm khắp nơi.
“Bồng”
Các khu vực không được vòng bảo hộ bảo vệ, liền trực tiếp vỡ vụn, vô số cự thạch, bùn đất đều hóa thành bụi phấn, sau đó chảy xuống hải dương. Cự thạch, bùn đất bị đông cứng rồi vỡ vụn chỉ là thứ yếu.
Quan trọng chính là, bởi vì vòng bảo hộ của Quang Minh thần điện thu nhỏ lại, rất nhiều nhân viên Giáo đình ở bên ngoài bị đông cứng lại rồi sau đó hóa thành mảnh vỡ.
Thủy hệ cấm chú – Tuyệt đối linh độ.
“Giáo hoàng Đại nhân, làm sao bây giờ, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Một tên mới trở thành Hồng Y đại chủ giáo lo lắng hoảng sợ ở bên cạnh Hải Đình Tư.
Hải Đình Tư đứng ở cửa sổ tầng thứ chín Quang Minh thần điện, nhìn tất cả mọi chuyện phát sinh.
“Kẻ thù lớn nhất của Giáo đình chúng ta đã đến” Sắc mặt Hải Đình Tư rất khó coi.
“không cần xen vào khu vực khác, trước tiên bảo vệ Thần điện đã’’
Sắc mặt Hải Đình Tư đột nhiên biến đổi.
“Cái gì” Hải Đình Tư nhìn qua cửa sổ thấy cảnh bên ngoài liền cảm thấy kinh hãi.
Thanh Đảo hôm nay bị Tuyệt đối Linh độ tập kích, chỉ còn có hai phần hòn đảo ban đầu, mà vòng bảo hộ của Quang Minh thần điện chỉ chính thức bảo vệ xung quanh hòn đảo vài dặm mà thôi.
Chỉ tháy quang mang màu trắng như ánh mặt trời chiếu vào hòn đảo nhỏ nhỏ còn sót lại, hòn đảo nhỏ bị tàn phá được quang mang Thánh khiết chiếu rọi sáng lên rất nhiều, nhưng khi quang mang màu trắng chiếu qua ở đâu thì tất cả đều hóa thành bụi phấn, kể cả nhân viên Giáo đình.
Quang Minh cấm chú - Tịnh thế chi quang.
Trải qua bốn cấm chú tập kích, Quang Minh thánh đảo vốn rất xinh đẹp gì chỉ còn lại khu vực vài dặm xung quanh Quang Minh thần điện.
“Hai vợ chồng các ngươi liên thủ ra tay thật là đáng sợ” Đột Lệ Lôi ở giữa không trung sợ hãi than thở nói.
“Thật là sướng khoái” Bối Bối hưng phấn trợn tròn mắt.
Vừa rồi sau khi Địch Lỵ Á và Lâm Lôi liên thủ thi triển cấm chú, thì Băng Sắt Lâm và Đức Tư Lê cũng đánh ra hai cấm chú. Địa hệ, phong hệ, Thủy hệ, Quang minh hệ, cấm chú bốn hệ liên tục tập kích, cho dù Giáo Đình muốn bảo vệ thánh đảo, cũng không có khả năng.
Nhưng ánh mắt Lâm Lôi như lưỡi đao nhìn chằm chằm Quang minh thần điện.
“Vừa rồi chỉ là quà gặp mặt, đi thôi, đại chiến lúc này mới bắt đầu”
Lâm Lôi dẫn đầu bay về phía Quang minh thần điện. 25 vị cường giả cùng bay theo.
Tầng thứ chín Quang minh thần điện tụ tập các nhân vật cao cấp của Giáo Đình. Nhìn qua cửa sổ trong suốt thấy có 25 vị cường giả đồng thời bay tới. Nhìn thấy cảnh này trong lòng bọn họ đều run sợ, Hải Đình Tư cầm đầu vẫn bảo trì trầm mặc.
“Đó là Lâm Lôi. Đúng là bọn Lâm Lôi”
“Còn có Đức Tư Lê, tên Đức Tư Lê phản bội Giáo Đình, hắn còn có mặt mũi quay lại, mọi người nói làm thế nào bây giờ?”
Nhân tâm hoảng loạn.
“Hừ” một tiếng hừ lạnh vang lên, nhất thời các nhân viên cao cấp ở tầng thứ chín đều yên lặng. Giáo hoàng Hải Đình Tư luôn tươi cườu, cho dù tức giận vẫn sẽ không biểu hiện ra bên ngoài, nhưng bây giờ hắn không hề che dấu nữa.
“Lôi Minh, Lạc Diệp” Giọng nói hùng hậu của Hải Đình Tư trong nháy mắt vang vọng cả Quang minh thần điện, ngay cả người bên ngoài cũng nghe thấy.
Hai đạo ảo ảnh trực tiếp xuất hiện ở tầng thứ chín, đúng là Quân đoàn trưởng Cuồng tín giả Lôi Minh và lãnh tụ Khổ tu giả Lạc Diệp Đại nhân.
“Lôi Minh, lần này phải nhìn ngươi mới được” Hải Đình Tư nhìn Lôi Minh.
“Đại lục mang chiến trận, đây là công kích mạnh nhất của Giáo Đình chúng ta” Lạc Diệp gầy gò nhìn Lôi Minh: “Lần này chúng ta không thể thất bại”
Khuôn mặt lạnh tanh của Lôi Minh lúc này càng lạnh hơn rất nhiều: “Xin yên tâm, Thánh vực tứ dực thiên sứ có 15 vị, Thánh vực cuồng tín giả 10 vị, Thánh vực khổ tu giả 6 vị, Thánh vực đặc cấp chấp sự 4 vị. Tổng cộng có 36 vị lập thành Đại lục mang chiến trận, bọn Lâm Lôi phải chết không thể nghi ngờ.”
Hải Đình Tư khe khẽ gật đầu.
Tính cả Lôi Minh mới là 36 Thánh vực, trong đó phần lơn chỉ là Thánh vực sơ giai và trung giai mà thôi.
“Lực lượng Giáo Đình sở hữu, còn có tương lai của Giáo Đình đều đưa hết cả ra” Trong lòng Hải Đình Tư rất buồn bực, hầu hết Thánh vực của Giáo Đình đều đã phải huy động ra cả.
Vòng bảo hộ của Quang minh thần điện kịch liệt thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn bảo vệ phạm vi xung quanh Quang minh thần điện 100 mét.
Chỉ thấy hơn mười người by từ trong Thần điện ra, cầm đầu chính là Hải Đình Tư, Lạc Diệp. Trên người Hải Đình Tư và Lạc Diệp đều mặc một bộ áo dài màu trắng, thanh pháp trượng Hải Đình Tư cầm trong tay sáng loáng phản chiếu ảnh mặt trời càng thêm sáng rõ.
“Hải Đình Tư, ngươi cũng dám ra đây” Ốc Đốn lạnh lùng quát lên.
“Sao ta không dám ra?” Khuôn mặt Hải Đình Tư lạnh lùng giống như thần linh cao cao tại thượng, lập tức nhìn Lâm Lôi: “Lâm Lôi, ngươi cũng biết, ngươi hôn nay làm như vậy là sự xúc phạm lớn nhất với Quang Minh chi chủ. Ngươi muốn hủy diệt sự truyền thừa của Quang Minh chi chủ ở thế tục, đó là tội ác vô tận”
“Hải Đình Tư, ngươi đang lừa gạt tín đồ của ngươi à?”
Lâm Lôi cười lạnh một tiếng: “Quang Minh chi chủ, là Chủ thần, vinh quang của hắn chiếu rọi vô số Vị diện, một hai cái Vị diện xảy ra vấn đề, Chủ thần sao lại quan tâm? Huống chi, đây là Vật chất vị diện, không thể nào dung chứa được Chủ thần vĩ đại tồn tại”
“Lâm Lôi đừng nhiều lời với hắn, trực tiếp giết chết là xong” Đột Lệ Lôi mở miệng nói.
Lâm Lôi ở trong Chúng thần mộ địa nhiều nhất chỉ là sợ hãi, nhưng lúc này hắn lại vô cùng kích động.
“Hải Đình Tư, năm đó ta rời khỏi Hách Tư Thành đã từng thề, nhất định phải nhổ tận gốc Quang Minh Giáo Đình các ngươi, nhưng hôm nay” Lâm Lôi lạnh lùng nhìn Hải Đình Tư: “Chính là ngày Giáo Đình các ngươi bị hủy diệt”
Hải Đình Tư nhìn Lâm Lôi lúc này, trong lòng thầm hận: “Năm đó tên Lâm Lôi biết chuyện của mẹ hắn, ta không nên ham muốn để hắn trở thành Thần Sủng Giả, nên giết chết hắn mới đúng” Đồng thời Hải Đình Tư cũng truyền âm cho Lôi Minh: “Lôi Minh, ra tay đi”
Rất nhiều Thánh vực cường giả sau lưng Hải Đình Tư đột nhiêu bắt đầu di động, 36 vị Thánh vực cường giả hiển nhiên là muốn tạo thành Đại Lục mang chiến trận.
“A” đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Một tên Thánh vực cường giả bên phía Giáo Đình vỡ vụn đầu ra, trực tiếp rơi từ không trung xuống.
“Các ngươi muốn làm gì?” Bối Bối huy động bộ móng vuốt bé nhỏ, nhìn chằm chằm Hải Đình Tư hì hì nói.
Nhưng bây giờ Hải Đình Tư lại thấy vẻ tươi cười của Bối Bối vô cùng ghê tởm: “Hỗn láo” Cho dù Hải Đình Tư nhẫn nhịn tốt đến mấy cũng không nhịn được chửi một tiếng, Đại lục mang tinh trận thiếu một vị thì làm thế nào bây giờ? Hải Đình Tư chỉ có thể liếc mắt nhìn Lạc Diệp, Linh hồn truyền âm nói: “Lạc Diệp, ngươi đi đi” Nhưng mà mới vừa truyền âm, Hải Đình Tư phát hiện vẻ khiếp sợ trong mắt Lạc Diệp.
Hải Đình Tư kinh ngạc quay đầu nhìn.
Một đạo kiếm quang màu tím đột nhiên đến trước người, kiếm quang màu tím lướt qua, Không gian liền xuất hiện cái khe.
“Lâm Lôi” Hải Đình Tư khiếp sợ khi nhìn thấy tròng mắt lạnh như băng của Lâm Lôi.
Quyển 12: Chúng Thần Hàng Lâm
Chương 8
Đại lục mang chiến trận
Quang mang thánh khiết lấy Hải Đình Tư làm trung tâm, Tử Huyết nhuyễn kiếm của Lâm Lôi như rơi vào vũng bùn, tốc độ giảm đi. Đồng thời Thánh Kinh là nguồn suối của Quang mang thánh khiết bay ra từ trong cơ thể Hải Đình Tư, lơ lửng trên đầu hắn.
“Chết đi” Khuôn mặt của Lâm Lôi rất lạnh lùng, Tử Huyết nhuyễn kiếm mặc dù tốc độ đã bị ảnh hưởng nên chậm lại, nhưng Hải Đình Tư vẫn không có khả năng né tránh.
“Không” Hải Đình Tư liều mạng né tránh.
“Phốc”
Tử Huyết nhuyễn kiếm chém một nhát từ vai xuống dưới, nửa người Hải Đình Tư kể cả hai chân trực tiếp bị cắt ra làm đôi, nửa người bên phải, trong tay phải đang nắm thanh pháp trượng, nhát chém như vậy khiến cho ngay cả pháp trượng cũng rơi xuống.
“A” Tiếng kêu thảm thiết phát ra từ trong miệng Hải Đình Tư.
Nửa người còn lại của Hải Đình Tư lui lại phía sau cực nhanh, Thánh kinh trên đỉnh đầu phát ra quang mang thánh khiêt rất nhanh chữa trị thương thế cho Hải Đình Tư. Thân thể của hắn có thể dùng mắt thường thấy được tốc độ sinh trưởng. Thực ra, bản thân Hải Đình Tư am hiểu Quang minh ma pháp trị luyện, nhưng có Thần khí Thánh Kinh nên tốc độ khôi phục càng nhanh hơn.
“Hải Đình Tư, không ngờ rằng thế còn không chết. Càng tốt, cho ngươi thấy Quang minh Giáo Đình chính thức bị diệt vong” lúc này Lâm Lôi rất là tự tin.
Trải qua Chúng thần mộ địa, có Sinh mệnh nguyên châu, lĩnh ngộ Tốc Độ Áo Nghĩa, thực lực của Lâm Lôi so với trước khi bước vào Chúng thần mộ địa mạnh hơn rất nhiều. Hắn không hề để mấy tên Thánh vực cường giả của Giáo Đình trước mặt vào mắt.
“Lâm Lôi, ngươi chuẩn bị chịu chết đi” Giọng nói hùng hậu của Lôi Minh vang lên.
Chỉ thấy 36 tên Thánh vực cường giả trong đó có cả Lôi Minh và Lạc Diệp tản ra, trực tiếp vây quanh bọn Lâm Lôi.
“Buồn cười thật, các ngươi lại không trốn tránh” Lôi Minh đứng trên không cười lạnh nói.
Bọn Lâm Lôi, Đột Lệ Lôi, Đức Tư Lê đều nở nụ cười, bọn họ làm sao lại không thấy cao thủ giáo đình nhanh chóng tản ra vây bọn họ lại, có lẽ sẽ hình thành một chiến trận kỳ lạ, nhưng bọn Lâm Lôi hiểu một đạo lý.
“Chiến trận có lẽ lợi hại, nhưng phải xem do ai thi triển”
Đột Lệ Lôi cười lạnh: “Đám Thánh vực này, phần lớn mới bước vào Thánh vực, quan trọng nhất là chiến trận của các ngươi không phải là vây quanh một người mà là 25 vị Thánh vực cường giả. 25 Thánh vực cường giả chúng ta cùng công kích, không biết đại trận của các ngươi chống đỡ được hay không”
"Hô ……"
Lúc này Hải Đình Tư đã rút vào cửa Quang minh thần điện, hắn ngẩng đầu nhìn không trung. Nhìn bọn Lâm Lôi đã bị vây trong Đại Lục mang chiến trận, không khỏi cảm thấy mừng rỡ như điên, càn rỡ lên tiếng: “Lâm Lôi, đây là các ngươi tự mình muốn chết, Lôi Minh, nhanh chóng giết bọn hắn đi”
Mới rồi thiếu chút nữa thì mất mạng, lúc này trong lòng Hải Đình Tư tràn đầy sát khí, nhưng hắn biết thực lực của mình không đủ.
“Vâng, Giáo hoàng Đại nhân” Lôi Minh lúc này cũng vô cùng tự tin.
Hải Đình Tư hít sâu một hơi, khẩn trương quan sát. Mặc dù hắn vô cùng tự tin vào Đại Lục mang chiến trận. Nhưng dù sao hắn đối mặt kẻ thù là Lâm Lôi.
Một người luôn sáng tạo kỳ tích.
Lâm Lôi lúc này đang nhìn kỹ Đại Lục mang chiến trận. Nhưng chỉ nhìn qua một cái Lâm Lôi đã biết Đại Lục mang chiến trận là chiến trận phát triển từ Thiên Sứ chiến trận. Thiên sứ chiến trận do 6 tên cường giả tạo thành.
Mà Đại Lục mang chiến trận, 36 vị Thánh vực cường giả chia làm sáu bộ phận.
6 Thánh vực cường giả dựa theo Thiên Sứ chiến trận hình thành một chỉnh thể.
36 vị hình thành sáu chỉnh thể, sáu cái Thiên sứ chiến trận lại thống nhất làm một thể hình thành Đại Lục mang chiến trận.
“Chẳng lẽ, bọn họ không biết, ta không hề để ý đến Thiên sứ chiến trận sao? Chẳng lẽ điệp gia vài Thiên sứ chiến trận sẽ khiến ta quan tâm?” Lâm Lôi vô cùng tự tin.
Thiên sứ có bốn cánh, Thánh vực cuồng tín giả, hoặc là Thánh vực đặc cấp chấp sự, 36 vị Thánh vực cường giả lúc này như là một thể, Thánh Lực đáng sợ không ngừng lưu chuyển, trong đó Lôi Minh chủ trì chiến trận ẩn chứa Thánh Lực rõ ràng là mnahj nhất.
“Gào” Lôi Minh cao hơn 2m5, cường tráng giống như Ma thú nổi giận gầm lên một tiếng, cầm thanh trường côn được Thánh lực bao vây.
“oanh” Trường côn đánh mạnh về phía xa xa.
Nhất thời, một đạo Thánh Lực cao mấy chục thước ầm ầm đổ xuống, mục tiêu chủ yếu của cột Thánh Lực này là Lâm Lôi. Lâm Lôi thân hình vừa động, cột Thánh Lực cách Lâm Lôi còn một mét thì đã tránh được rồi.
Tốc độ của Lâm Lôi quá là nhanh.
“Mọi người đừng để cột sáng chạm vào” Giọng nói của Lâm Lôi vang lên trong đầu đám người Địch Lỵ Á, Đức Tư Lê, Đột Lệ Lôi.
Mặc dù không chạm phải cột sáng đó, nhưng chỉ cách một mét, Lâm Lôi đã cảm thấy Mạch Động phòng ngự bên ngoài thân mình đã khẽ chấn động. Trải qua đại trận do 36 vị Thánh vực cường giả tạo thành điệp gia, thì một kích này tuyệt đối hơn trăm tên Thánh vực liên thủ tấn công.
“Oanh” “Oanh” “Oanh”
Từng đạo cột sáng không ngừng đánh xuống, cột sáng này vừa tiêu tan, thì Thánh lực lại một lần nữa trở về trong đại trận.
“Cứ tiếp tục như vậy thì lực lượng của bọn họ gần như là vô cùng vô tận” Lâm Lôi thầm nghĩ trong lòng.
“Ha ha, mọi người cùng tấn công nào” Đột Lệ Lôi lớn tiếng quát, lập tức một đạo đao mang màu đỏ bay lên không.
“Hống” Phách Vương Long, Lôi Long, Hoàng Kim Long huy động long vĩ, mạnh mẽ đánh một phát.
“Chết đi” Năm huynh đệ Ba Khắc vẫn còn bi phẫn trong lòng đều biến thân thành Thánh vực bất tử chiến sĩ rống lên, năm huynh đệ huy động cự phủ làm người ta sợ hãi, mang theo lực lượng vô tận, trực tiếp chém vào Đại Lục mang chiến trận.
Tái Tư Lặc gọi về tám tên Thánh vực vong linh, ánh sáng màu lục trong mắt Tái Tư Lặc lúc ẩn lúc hiện.
Bọn Lâm Lôi, Ốc Đốn, Bối Bối các Thánh vực cường giả đều đồng loạt tấn công đại trận bên cạnh mình.
Thêm Thánh vực vong linh thì có hơn 30 vị Thánh vực cường giả đỉnh.
"Oanh!" "Oanh!" "Oanh!" "Oanh!"……
Không gian cái khe như điện xà khi thì xuất hiện khi thì biến mất. Nhưng quang mang màu trắng cứng cỏi vẫn còn tồn tại.
Công kích mãnh liệt, khiến cả đại trận trở nên chấn động, nhưng vẫn ổn định lại được. Trong 36 Thánh vực cường giả có mấy người sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng có quang mang thánh khiết vây quanh thân thể, bọn họ rất nhanh hồi phục lại được.
“Hô, không có việc gì” Hải Đình Tư ở xa xa vô cùng mừng rỡ.
“Chống được, thật sự chống được” Hải Đình Tư lo lắng nhất, là Đại lục mang chiến trận không ngăn cản được một đòn liên thủ của đông đảo cường giả.
“Lâm Lôi, ngươi sẽ phải chết” Hải Đình Tư lúc này rốt cuộc cũng yên tâm.
Ngay cả một kích của đông đảo cường giả đều có thể chống được, thì sợ cái gì chứ?
Dù sao Đại lục mang chiến trận năng lượng hầu như vô cùng vô tận, cho dù cứ tiếp tục như vậy thì Quang minh Giáo Đình cũng không sợ.
“Ha ha” Tiếng cười to tướng của Lôi Minh vang lên.
Bên phía Giáo Đình đều vô cùng kích động, vui vẻ.
“Đại trận này có uy lực mạnh đó” Lâm Lôi tán thán nói.
“Đúng, rất là lợi hại. Một kích toàn lực của chúng ta, đại trận vận chuyển rất nhanh, hầu như một nửa lực công kích đều tan mất. Chính thức đánh được đến 36 tên bày trận này chỉ còn lại có một hai thành mà thôi” Đức Tư Lê cũng tán thán nói.
Bên phía bọn họ liên thủ tập kích, cho dù một hai thành uy lực cũng khiến cho những người có thực lực yếu trong 36 tên Thánh vực cường giả bị thương.
Thực lực chênh lệch rất là lớn.
Nhưng, đại trận có hiệu quả điệp gia quá mạnh mẽ, lại có Quang Minh hệ trị liệu tác dụng.
“Đức Tư Lê, các ngươi nhìn ta” Lâm Lôi lật tay, trong tay liền xuất hiện Hắc Ngọc trọng kiếm.
Ánh mắt của Lâm Lôi đảo qua đám người Lôi Minh, Lạc Diệp, khen ngợi: “Ta phải thừa nhận, đại trận này của Quang Minh Giáo Đình các ngươi có lực phòng ngự rất ổn. Nhưng là các nhươi lại không biết là đại trận như thế này đối với ta vô dụng sao?”
“Hô” Thân hình Lâm Lôi léo lên nhằm về phía Lôi Minh.
“Chết” Ánh mắt Lâm Lôi trở nên vô cùng sắc bén.
Hắc Ngọc trọng kiếm trong tay rất nhẹ nhàng, như là lá rụng rơi xuống, nhưng tốc độ lại nhanh như tia chớp. Chỉ trong nháy mắt rơi vào bên trên Quang mang màu trắng, một cỗ chấn động đáng sợ không hề nhìn thấy Thánh Lực, dễ dàng xuyên thấu đánh về phía Lôi Minh.
Đại Địa Áo Nghĩa – Đại Đại Mạch Động 64 trọng.
“Ân?” Lâm Lôi đột nhiên nhướng màu.
Lâm Lôi rõ ràng cảm giác được, đạo chấn động đó chỉ là chạm đến tay của Lôi Minh, tay của Lôi Minh trực tiếp vỡ vụn, nhưng được Thánh Lực chữa trị rất nhanh đã hồi phục.
“Không tốt” trong nháy mắt Lâm Lôi ý thức được sự khác biệt chính thức giữa Đại Lục mang chiến trận này và Thiên Sứ chiến trận.
Thiên Sứ chiến trận có sáu bộ phận đúng là sáu người.
Lâm Lôi tấn công một bộ phận trong đó, Hắc Ngọc trọng kiếm bổ trên một người, chấn động tự nhiên có thể tấn công vào trong cơ thể. Cường giả bày ra Thiên Sứ chiến trận ngày đó, cơ bản không có cách nào né tránh.
Nhưng Đại Lục mang chiến trận thì khác, nó có sáu bộ phận, nhưng trên thực tế do sáu người tạo thành một chỉnh thể.
Hắc Ngọc trọng kiếm của Lâm Lôi, lần này không có chạm vào bất cứ ai, nói đúng ra thì một kiếm vừa rồi của Lâm Lôi là đánh về phía chỉn thể sáu người. Mà chấn động chỉ theo hướng thẳng tắp, tấn công đến một ai đó.
Đòn tấn công thẳng tắp này, đám Lôi Minh cảm ứng được lực lượng xuyên thấu qua Thánh Lực, nên sẽ chọn được phương hướng né tránh.
Tốc độ của chấn động mặc dù rất nhanh, nhưng cũng chỉ khiển Lôi Minh bị thương mà thôi.
“Lâm Lôi, đây là chiêu Đại Địa áo nghĩa trong truyền thuyết của ngươi?” Hai mắt Lôi Minh sáng lên, cười to nói: “Ha Ha, nếu như đây là Thiên Sứ chiến trận, thì đúng là ngươi có thể thành công. NHưng ngươi cho rằng Giáo Đình lại dẫm vào vết xe đổ đó sao? Ha ha…”
Mặt Lạc Diệp cũng xuất hiện nụ cười: “Bộ phận tạo thành Đại Lục mang chiến trận chính là sáu người hợp thành một thể. Đại địa áo nghĩa của ngươi vừa mới xuyên qua Thánh Lực, bọn họ đã có thể cảm ứng, liền lập tức di động vị trí, tránh được vị trí yếu hại. Ngươi không thể nào dễ dàng giết được một người trong số đó”
“Lâm Lôi, không phải vừa rồi ngươi rât tự tin sao?” Một tên Thánh vực đặc cấp chấp sự lạnh lùng nói.
Lâm Lôi cười cười.
Đám người Địch Lỵ Á, Đột Lệ Lôi đều cười.
“Lão Đại, ngươi mất mặt à nghe” Bối Bối cười nói.
Lâm Lôi cười cười: “Ta vẫn xem thường Thiên sứ chiến trận này”
Bên phía Giáo Đình cảm thấy phẫn nộ. Bởi vì bên phía Lâm Lôi dĩ nhiên đang cười đùa với nhau, không hề để đại trận vào mắt. Nhưng mà trong lòng bọn họ lại cảm thấy bất an, đối phương tự tin như vậy, chẳng lẽ có điều ỷ trượng.
“Bọn họ có biện pháp phá trận sao?” Lôi Minh lo lắng trong lòng.
“Lôi Minh, thu nhỏ phạm vi đại trận, liên tục tấn công, giết chết bọn họ” Âm thanh của Hải Đình Tư từ xa xa truyền đến.
“Được” Lôi Minh không suy nghĩ nhiều.
36 vị Thánh vực cường giả bên phía Giáo Đình trong nháy mắt thu hẹt phạm vi Đại Lục mang chiến trận lại.
“Lâm Lôi, đừng đùa với bọn chúng nữa” Địch Lỵ Á truyền âm nói.
Lâm Lôi khẽ gật đầu: “Địch Lỵ Á, ra tay đi” Giọng nói của Lâm Lôi vang lên trong đầu Địch Lỵ Á, Địch Lỵ Á mỉm cười, lập tức một mình lao về phía Lôi Minh cực nhanh, Lôi Minh không thèm để ý đến Địch Lỵ Á.
“Còn dám đến gần, chết đi” Lôi Minh cười lạnh trong lòng.
Nếu như Lâm Lôi đến gần, hắn có lẽ còn lo lắng vài phần, nhưng người đến là Địch Lỵ Á hắn sao phải ngại?
Nhưng khi Địch Lỵ Á còn cách Lôi Minh mười mét thì khí thế trên người Địch Lỵ Á lập tức thay đổi.
"Ông ~~~"
Không gian trong vòng vài chục mét bị ảnh hưởng hoàn toàn, nhất là sáu người Lôi Minh ở gần Địch Lỵ Á nhất càng không thể động đậy, ngay cả Thánh lực đang lưu chuyển cũng bị ép buộc ngừng lại, bởi vì sáu người Lôi Minh không thể động đậy, Thánh lực trong cơ thể bị cắt đứt, nên cả Đại Lục mang chiến trận nhất thời bị phá vỡ.
“Nàng, nàng là thần cấp cường giả?” Trong mắt Lôi Minh lộ ra vẻ kinh hãi, nhưng hắn không thể động đậy.
30 vị Thánh vực cường giả còn lại đều cảm thấy mờ mịt.
“Lôi Minh, các ngươi sao vậy?” Bọn họ không hiểu tại sao bọn Lôi Minh lại dừng việc vận chuyển chiến trận, Thánh Lực cũng ngừng lại.
“Bồng” Bối Bối trực tiếp dùng móng vuốt chém vỡ đầu một tên Thánh vực cường giả: “Ha ha, không nghĩ ra sao”
“Thần chi lĩnh vực này mặc dù còn rất đơn giản, nhưng vẫn có thể áp bức hành động của đối phương trong nháy mắt” Lâm Lôi và Địch Lỵ Á liếc nhau, hai vợ chồng cười cười.
Thần chi lĩnh vực, đây đúng là Thần cao cao tại thường, hơn xa Thánh vực cường giả. Cho dù vẫn còn đơn giản, nhưng Thần chi lĩnh vực của Địch Lỵ Á cũng khiến cho đối phương không thể động đậy trong một hai cái chớp mắt. Dù sao ngay cả Lâm Lôi bị trúng chiên cũng phải đình trệ trong một hai giây.
Trong cuộc chiến giữa các Thánh vực, một hai giây đã quyết định sinh tử.
Quyển 12: Chúng Thần Hàng Lâm
Chương 9
Phủ xuống
Thần Chi lĩnh vực xuất hiện, khiến cho đại lục mang chiến trận đang vận chuyển thuận lợi xảy ra vấn đề, cả đại lục mang chiến trận nhất thời tan biến, Bối Bối càng nhanh chóng phá vỡ đại trận bằng cách lập tức giết chết một tên Thánh vực cường giả.
“Ha ha, tận tình giết chóc đi”.
Đột Lệ Lôi tu luyện Hủy diệt chi đạo quát lớn, Huyết sắc loan đao trong tay mỗi lần vung lên là có một tên Thánh vực cường giả bị giết.
“Giết” Năm anh em Ba Khắc, năm Thánh vực bất tử chiến sĩ kêu lên, giơ thanh cự phủ chém giết đám Thánh vực bên cạnh.
Mà Vong Linh Thánh Ma Đạo Tái Tư Lặc thì cười âm lãnh, vừa thi triển Linh hồn công kích, vừa ra lệnh cho tám tên Thánh vực Vong linh vây công đám Thánh vực cường giả đáng thương bên phía Giáo Đình. “Chết đi, chết đi, các ngươi không phải vẫn giết Dị giáo đồ sao? Chết hết đi”
Tốc độ nhanh nhất trong mọi người, không thể nghi ngờ là Lâm Lôi.
Thân hình vừa động, Lâm Lôi đã lao đến trước mặt Lạc Diệp. Nếu như thực lực ai là mạnh nhất trong Quang Minh Giáo Đình, thì Lâm Lôi cho rằng đúng là vị lãnh tụ tinh thần của Khổ tu giả. Lạc Diệp nhìn thấy Lâm Lôi bay đến, hoảng sợ lập tức bay ngược lại.
“Lạc Diệp, không cần chạy làm gì” Giọng nói của Lâm Lôi vang lên trong đầu Lạc Diệp.
“Hưu” Một đạo áng sáng màu tím quỷ dị xuất hiện.
Bên bờ tử quang có mang teho một tia quang mang màu xanh nhạt, chỗ bị kiếm quang màu tím lướt qua, Không gian lập tức sinh ra một cái khe nhỏ. Bên ngoài thân Lạc Diệp bắn ra vô số ánh sáng màu trắng muốn quấn quanh lấy thanh Tử Huyết nhuyễn kiếm, nhưng vừa đụng phải cái khe rất nhỏ đó, thì ánh sáng màu trắng lại hỏng mất ngay.
“Phốc”
Tử Huyết nhuyễn kiếm của Lâm Lôi trực tiếp bổ trúng đầu Lạc Diệp, đầu của Lạc Diệp xuất hiện một sợi tơ nhỏ. Kiếm chạm vào đầu, đầu không bị tách ra, nhưng máu chảy ra từ giữa trán.
“Lâm, Lâm Lôi.” Lão Đại nhìn Lâm Lôi, trước khi chết, hắn nhớ lại Cát Nhĩ Mặc dẫn theo Lâm Lôi đến bái hắn làm thấy năm đó.
Lúc ấy Lạc Diệp cự tuyệt Lâm Lôi.
“Ta chỉ biết dạy người lương thiện, Linh hồn thuần khiết. Mà người này sát ý quá nặng, ta sẽ không dạy ngươi”.
Nhớ đến cảnh năm đó, Lạc Diệp cảm thấy khổ sở.
Sát ý quá nặng?
Ai ngờ rằng hôm nay hắn lại chết ở trong tay Lâm Lôi.
Lập tức ý thức của Lạc Diệt tiêu tán.
Khi đám cường giả bên phía Lâm Lôi giết hại đám Thánh vực cường giả Giáo Đình, thì Hải Đình Tư ở trước cửa Quang minh thần điện cảm thấy khiếp sợ đến độ toàn thân run lên. Lập tức quay đầu truyền âm cho một tên Bạch y áo trắng nữ tế ti: “Nhanh, nhanh mời Kỳ Cát Tháp Đại nhân đến đây, nhanh”
“Vâng, Giáo hoàng Đại nhân” Tên Bạch y nữ tế ti ở trong Quang minh thần điện lập tức bay nhanh về phía mật thất ở Quang minh thần điện.
Giáo hoàng Hải Đình Tư đang cầm Thánh Kinh nhìn cảnh trước mắt này, trái tim hắn rung lên: “Chết rồi, chết tất cả rồi” Hải Đình Tư vô cùng đau xót. Đám Thánh vực cường giả bị chết này chính là điểm tựa lớn nhất để Quang Minh Giáo Đình đặt chân trên Ngọc Lan đại lục.
Trong đám Thánh vực cường giả này, có lẽ có một vài tên sau này có thể thay thế vị trí của hắn, trở thành Giáo Hoàng đời tiếp theo.
“Chậm, tất cả đều chậm rồi” Hải Đình Tư trong lòng cảm thấy bi phẫn khôn cùng.
“Tuy nhiên, còn có hy vọng” Hải Đình Tư cắn răng một cái: “Chỉ cần giết chết Lâm Lôi, Quang Minh Giáo Đình ta trải qua vì trăm năm bồi dưỡng, nhất định sẽ càng thêm cường đại”.
Sắc mặt Hải Đình Tư đột nhiên biết đổi, giật giọng nói: “Lạc Diệp”
Đúng lúc này, thi thể của Lạc Diệp rơi từ giữa không trung xuống.
Đúng vào giờ khắc Lạc Diệp chết, thì bên phía Quang Minh Giáo Đình lúc đầu có 36 tên Thánh vực cường giả, đã có 28 tên bị giết.
Chỉ còn lại tám người.
Tốc độ tử vong quá nhanh, khiến cho đám nhân viên giáo đình ở trong Quang minh thần điện nhìn thấy đều hoảng sợ.
“Tên Lâm Lôi này….” Hải Đình Tư kinh hãi phát hiện, Lâm Lôi lúc này đang lao về phía Lôi Minh, lúc này mấy tên Lôi Minh rốt cuộc cũng thoát khỏi Thần chi lĩnh vực của Địch Lỵ Á. Dù sao đây chỉ là Thần chi lĩnh vực không đầy đủ, chỉ có thể áp chế bọn họ một hai giây mà thôi.
“Lâm Lôi” Lôi Minh chỉ có thể thet lên, ra sức đánh một côn về phía Lâm Lôi.
Trường côn lướt qua, Không gian liền xuất hiện sóng gợn.
“Chết đi” Lâm Lôi lạnh lùng nói.
Một đạo tử quang xẹt qua thanh trường côn, thanh trường côn lập tức bị chém thành hai nửa. Tử quang lướt qua khiến cho Không gian cái khe léo lên rồi biết mất, Không gian cái khe xuyên qua thân thể Lôi Minh, thân thể cường tráng cao lớn của hắn trực tiếp bị cắt thành hai nửa.
Thứ nguyên trảm!
Bóng kiếm chấn động, đầu của Lôi Minh lập tức vỡ vụn.
Lâm Lôi lúc này đang quay đầu nhìn về phía Hải Đình Tư ở xa xa.
Hải Đình Tư bây giờ đến phiên ngươi” Giọng nói của Lâm Lôi giống như tiếng sấm quanh quẩn trong trời đất.
Lạc Diệp, Lôi Minh hai người vừa chết, đám Thánh vực cường giả của Giáo Đình phần lớn đều có thực lực là sơ giai và trung giai. Trước mặt đám siêu cấp Thánh vực cường giả Đột Lệ Lôi, Đức Tư Lê, Bối Bối thì ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Trong nháy mắt, 36 tên Thánh vực cường giả của Giáo Đình đều chết hết, không có một tên này chạy thoát.
“Hải Đình Tư, sao thế, ngươi bây giờ chỉ còn dám trốn ở bên trong Quang minh thần điện, trốn ở bên trong trận pháp phòng ngự Quang Minh chi chủ vinh quang sao?” Lâm Lôi đứng giữa không trung cầm thanh Tử Huyết nhuyễn kiếm trong tay nhìn xuống tên giáo hoàng Hải Đình Tư đang hoảng sợ.
Lúc trước….
Ở Phân Lai Thành, thời kỳ niên thiếu Lâm Lôi muốn giết chết Quốc vương Phân Lai vương quốc Khắc Lai Đức báo thù, thì lúc ấy giáo hoàng Hải Đình Tư cũng đứng giữa không trung, chơi đùa Lâm Lôi trong lòng bàn tay.
Bên trong Quang minh thần điện lúc này có mấy trăm tên nhân viên, nhưng là bọn hắn bây giờ ngay cả chạy trốn cũng không thể.
Xung quanh Thánh đảo còn sót lại đều là hải dương. Muốn chạy trốn, phải bay qua hải dương mênh mông vô tận, nhưng bọn hắn vốn không thể bay, mà dù cho đó có Phong hệ Ma đạo sư thì với tốc độ bay như vậy, muốn chạy trốn trước mặt hơn 30 vị Thánh vực cường giả thì không thể nào có khả năng.
Chỉ có thể trốn ở Quang minh thần điện.
Quang minh thần điện là điểm dựa cuối cùng của hắn.
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Hải Đình Tư vô cùng lo lắng: “Quang minh thần điện tuyệt đối không thể đỡ nổi.
Chỗ dựa lớn nhất của Quang Minh Giáo Đình là Quang Minh Chi Chủ vinh quang, chỉ là dùng Ma tinh thạch có trong Quang minh thần điện cầm cự. Lực lượng phòng ngự này tuyệt đối không thể nào chịu được đòn tấn công liên tục của hơn 30 tên Thánh vực cường giả.
“Kỳ Cát Tháp Đại nhân, sao còn chưa đến chứ?”Hải Đình Tư vô cùng lo lắng.
“Nhanh, ngươi đi xem qua một chút, mau mời Kỳ Cát Tháp Đại nhân đến đây” Hải Đình Tư trách mắng một tên Khổ tu giả phía sau.
“Vâng Giáo hoàng bệ hạ” Tên Khổ tu giả vô cùng lo lắng.
Giáo Hoàng Hải Đình Tư nhìn đám người Lâm Lôi đang lơ lửng ở không trung, nhất thời sắc mặt biến đổi. Hắn chú ý đến Lâm Lôi và Địch Lỵ Á đều im lặng. Đồng thời cũng không nói chuyện với người khác, dường như đang chú ý đến chuyện gì đó.
“Bọn họ đang niệm Ma pháp chú ngữ” Trong nháy mắt Hải Đình Tư hiểu ra.
“Bọn họ có mấy tên Thánh Ma đạo, đồng thời phát động Ma pháp cấm kỵ công kích. Nếu như bọn họ toàn thể phối hợp tấn công thì Quang minh thần điện tuyệt đối không ngăn nổi” Hải Đình Tư giống như con kiến trên miệng cái bình nóng, rất là khổ sở.
“Xuy xuy….”
Một đạo Thứ Nguyên Chi Nhận khổng lồ chừng 20 thước màu xanh nhạt tù Lâm Lôi bay ra, mang theo một khí thế hủy thiên diệt địa trực tiếp bổ vào Quang Minh thần điện. Mà Địch Lỵ Á bên cạnh cũng phát ra một đạo Thứ Nguyên Chi Nhận chừng năm sáu thước chém xuống.
Lưỡng đạo Thứ Nguyên Chi Nhận một lớn một nhỏ đồng thời chém xuống.
“Thứ Nguyên Chi Nhận làm sao có thể lớn đến như vậy?” Một lượng lớn nhân viên Giáo Đình, kể cả Hải Đình Tư đang trốn trong Quang Minh thần điện thông qua cửa sổ chứng kiến mọi việc đều ngây người.
Thứ Nguyên Chi Nhận bình thường chỉ khoảng ba đến bống thước, cao lắm thì cũng chỉ khoảng năm đến sáu thước đã là toàn lực của một Thánh ma đạo rồi.
Hai mươi thước?
Bọn họ làm sao biết được Dương Lăng có Bàn Long giới chỉ thần khí phụ trợ.
“ Xuy xuy..” Khi Thứ Nguyên Chi Nhận chạm vào vách tường, Quang Minh thần điện lập tức phát ra quang mang thanh khiết chói mắt, liều mạng ngăn cản lực công kích của Thứ Nguyên Chi Nhận. Nhưng quả thật đạo Thứ Nguyên Chi Nhận của Lâm Lôi kia thực sự quá lớn.
“ Rắc!”
Cả Quang Minh thần điện đều chấn động. Hải Đình Tư cùng những người xung quanh đều phát hiện Quang Minh thần điện xuất hiện một vết nức.
“ Quang Minh thần điện đã không còn chống chọi được nữa rồi, mọi người xông lên trực tiếp phá hủy nó đi”. Ốc Đôn rống lên giận dự, lập tức cầm Chiến Đao Đồ Lục vọt tới, nhất thời ba đầu thánh vực long tộc, Bối Bối, Ba Khắc năm huynh đệ….. một đám người mạnh đều xông lên.
Riêng Địch Lỵ Á giờ phút này lại phát hiện ra Lân Lôi có chút biến hóa.
“ Lâm Lôi, làm sao vậy?” Địch Lỵ Á nhẹ giọng nói.
Lâm Lôi nhìn về phía Quang Minh thần điện đã xuất hiện vết nứt, trong lòng vô cùng phức tạp, đã phải đợi bao lâu rồi mới có thể tiêu diệt Quang Minh thần điện?
“Không có việc gì?” Lâm Lôi cười cười: “ Ân, Hải Đinh Tư đang làm gì vậy?”
Hải Đình Tư nhìn thấy một lượng lớn thánh vực cường giả đồng thời vọt đến, nhất thời cắn răng quỳ xuống mặt đất, quyển thánh kinh lúc đầu nắm trong tay trực tiếp bay lên, bay lơ lửng trước mặt Hải Đình Tư, hắn trực tiếp cuối đầu trước quyển sách.
Năng lượng toàn thân Hải Đình Tư đồng thời bộc phát, phát ra quang mang chói mắt.
Máu tươi từ trên người Hải Đình Tư từ từ chảy ra nhiễm đỏ cả trường bào màu trắng. Hải Đình Tư đột nhiên ngẩng đầu lên, trong đôi mắt phát ra lưỡng đạo ánh sáng màu vàng. Hai luồn ánh sáng trưc tiếp xạ vào quyển thánh kinh.
“ Chủ nhân, hãy để cho vinh diệu của người phủ xuống, tiêu diệt hết thảy tiết độc giả!”
Hải Đình Tư thanh âm già nua vô cùng.
“ Oanh!” Giờ phút này Quang Minh thần điện đã không cón khả năng chông chọi, dưới sự hợp kích của ba mươi thánh vực cường giả hừng chịu một đòn công kích nghiêm trọng, ma pháp trận hoàn toàn bị phá vỡ. Chín tầng Quang Minh thần điện sụp đổ, một lượng lớn nhân viên giáo đình đều hét lên bi thảm.
Cũng chính lúc này, thánh kinh phát ra ánh sáng màu vàng vô cùng chói mắt. Ánh sáng màu vàng từ hai mắt Hải Đình Tư hình thành nên một đóa hoa màu vàng.
Đóa hoa màu vàng từ từ mở ra.
Lâm Lôi, Bối Bối, Đột Lê Lôi, Đức Tư Lê, Địch Lỵ Á cùng các cường giả đều đồng thời cẩn trọng nhìn vào đóa hoa, chỉ thấy trên đóa hoa có một nam nhân cường tráng đang đứng, mặc áo vải màu bạc, tóc ngắn, trong tay câm một cây tiêu thương.
Hơi thở đáng sợ toát ra từ người
“Là ngươi gọi ta?” Nam nhân cầm tiêu thương cúi đầu nhìn Hải Đình Tư: “Tiết độc giả ở đâu?”
Hải Đình Tư giờ phút này hai mắt sáng lên, hắn lập tức chỉ vào đám người Lâm Lôi: “ Thần vĩ đại, nhóm người trước mặt đếu là tiết độc giả.”
Nam nhân cường tráng cầm tiêu thương, cước đạp hư không.
Hơi thở phát ra từ nam nhân cường tráng cầm tiêu thương đối với Lâm Lôi, Đức Tư Lê bọn họ đều rất quen thuộc.
Chính là hơi thở của Thần.
“ Lâm Lôi, đây chỉ là ảnh xạ của Quang Minh thần trên Ngọc Lan Đại Lục. Ảnh xạ phân thân chỉ là năng lượng tụ tập lại, không có thần cách. Năng lượng cực hạn chỉ là thánh vực cự hạn, không có khả năng đạt đến thần cấp.” Thanh âm của Đức Tư Lê trong tai Lâm Lôi vang lên.
Lâm Lôi trong lòng đã có chủ ý.
“ Tuy nhiên, cần phải cẩn thận một chút, ảnh xạ phân thân trên vi diện, lực lượng chỉ là thánh vực cực hạn, nhưng Pháp tắc mà hắn lĩnh ngộ lại giống hệt như bản thể. Bản thể của hắn là Thượng vị thần thì sẽ có lĩnh ngộ Pháp tắc của Thượng vị thần” Vẻ mặt của Đức Tư Lê rất nghiêm túc.
Cùng là Thánh vực cực hạn, nhưng phố hợp với lĩnh ngộ Pháp tắc của Thượng vị thần, thì ngay cả Hạ vị thần sợ rằng cũng có thể dễ dàng giết chết.
Vị nam tử cường tráng cầm cây thương trong tay đảo qua đám người Lâm Lôi: “Ta, Ba Nhĩ Tắc Trạch là tuần thủ giá của Phổ Lôi Khuê Nhĩ Đại nhân, kẻ tiết độc, chịu chết đi” Cây thương trong tay hắn trong nháy mắt xuyên qua Không gian, đến trước mặt Lâm Lôi.