Quyển 12: Chúng Thần Hàng Lâm
Chương 19
Khống chế
Lâm Lôi, Pháp Ân, Tử kim thử vương Cáp Lý đang phi hành, ba cường giả tốc độ rất là nhanh, không bao lâu đã từ Hắc Ám chi sâm bay đến Ba Lỗ Khắc đế quốc.
Lâm Lôi rõ ràng có chút lo lắng, thúc giục nói: “Cáp Lý, ngươi bay nhanh một chút đi, ta sợ là hai người áo trắng mà ngươi nói, đang ở phía trước chúng ta, đã bắt đầu tàn sát rồi” Lâm Lôi rất là lo lắng.
Người của cả một thành trì bị giết sàch.
Chết rất nhiều người khiến cho dân tâm run sợ.
Chết mấy cả triệu người trong chiến tranh, cư dân của đế quốc cũng không quá lo lắng, nhưng vô duyên vô cớ 100 nghìn dân của một tòa thành trì chết hết, thật là đáng sợ.
“Đừng nóng vội, không có gì đâu” Cáp Lý lại không vội chút nào.
“Cáp Lý, ngươi nhanh một chút đi, ta biết tốc độ của ngươi đó” Bối Bối nói giúp Lâm Lôi.
Cáp Lý bất đắc dĩ liếc nhìn Bối Bối: “Được rồi” Tốc độ của Cáp Lý đột nhiên tăng lên rất nhiều. Hai người Lâm Lôi, Pháp Ân lập tức đuổi kịp, ba cường giả giống như vệt sáng bay qua giữa trời đêm. Bay qua bầu trời mỗi một tòa thành trì, mỗi một trấn nhỏ.
“Lâm Lôi, đừng lo lắng, hai tên áo trắng đó bình thường đều đợi đến lúc đêm khuya, trên đường hầu như không còn người. Khi mọi người bắt đầu ngủ thì bọn họ mới có thể ra tay” Cáp Lý rất tự tin nói: “Bây giờ mới khoảng 9 giờ tối, còn rất nhiều người tụ tập ăn uống ở bên ngoài cơ mà” Cáp Lý nói.
Lâm Lôi là lo lắng quá, nên không hiểu rõ.
Giờ nghe Cáp Lý nói như vậy, hắn cũng nhớ lại về tình huống của thành phố chết mà Ốc Đốn nói. Người của Lam Sư Thành hầu hết đều ở nhà, người bị giết trên đường cái có thể đếm trên đầu ngón tay, một thành phố khi nào không có người trên đường?
Dù sao, phải sau 12 giờ đêm thì phần lớn quán rượu mới có thể đóng cửa.
Lâm Lôi cảm thấy dễ chịu hơn.
Pháp Ân nghi hoặc nói: “Cap Lý, ngươi nói đêm khuya mới ra tay? Không phải lúc trước, ngươi nói có tên áo trắng động thủ ở Bắc Vực mười tám công quốc sao? Tại sao tên áo trắng đó lại ra tay sớm như vậy?”
“Đồ ngu” Cáp Lý đắc ý cười to: “Bắc Vực mười tám công quốc đúng là nơi lạnh nhất ở Ngọc Lan đại lục, bây giờ lại là mùa đông, nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch rất lớn, Bắc Vực mười tám công quốc vào ban đêm thì chỉ nhổ nước bọt, nước bọt chưa rơi xuống đất cũng có thể đóng băng”
Lâm Lôi âm thầm gật đầu, hắn cũng nghe nói qua sự khắc nghiệt của Bắc Vực mười tám công quốc.
“Dưới cái thời tiết như thế, vào buổi tối ở Bắc Vực mười tám công quốc rất nhiều người đều sẽ ở trong nhà mình. Các thành nhỏ, người đi ra đường vào buổi tối có rất ít, trên đường căn bản không nhìn thấy mấy người” Cáp Lý cảm thán nói: “Ngươi nói tên áo trắng đó có cần phải đợi đến đến sau 12 giờ mới ra tay không?”
Pháp Ân ngây người.
“Ồ, sắp đến rồi, còn khoảng 100 dặm nữa” Cáp Lý hưng phấn nói.
Sát khí dâng lên trong lòng Lâm Lôi, Pháp Ân.
Ở Áo Bố Lai Ân đế quốc, Ba Lỗ Khắc đế quốc phát sinh chuyện thành phố chết, đã khiến cho Pháp Ân, Lâm Lôi vô cùng phẫn nộ. Cách làm ngông cuồng như vậy, hiển nhiên không để hai đại đế quốc vào mắt, cũng không để Thánh vực đứng sau lưng hai đế quốc vào mắt.
“Mọi người dừng lại” Cáp Lý nói.
Lâm Lôi, Pháp Ân lập tức dừng lại, lúc này bọn họ cách một thành nhỏ vài dặm. Ở trên không trung nhìn xuống có thể thấy đèn đuốc thắp sáng xung quanh tòa thành. Trên đường có rất nhiều người đi lại tòa thành nhỏ này rất yên bình.
“Cáp Lý, hai tên áo trắng đó đâu?” Lâm Lôi trực tiếp hỏi.
Hắn không dám dùng Tinh thần lực của mình để tìm kiếm, dù sao Tinh thần lực mà quét qua đối phương, thì đối phương cũng sẽ phát hiện ra mình, sợ rằng sẽ bỏ chạy trước.
“Cái này nhìn không thấy sao?” Cáp Lý cười cười khiến cho mấy sợi râu dựng đứng lên: “Cách các ngươi sáu dặm về phía Nam có hai tên áo trắng đang khoanh chân ngồi. Có lẽ là đợi đến đêm hoặc là nửa đêm, bọn họ mới có thể động thủ”
Lâm Lôi, Pháp Ân lập tức nhìn về phía Nam.
Đó là khu cỏ dại mọc hoang dã.
Hai người Lâm Lôi, Pháp Ân nhìn nhau, từ trong ánh mắt của nhau đều thấy quyết định của bản thân, không hề do dự.
"Sưu!"
Hai thánh vực cực hạn cường giả hóa thành hai đạo tàn ảnh, lặng lẽ đến gần nơi dó. Mà Bối Bối cũng nhảy xuống bả vai Lâm Lôi, cùng với Cáp Lý đi theo phía sau, hắn không muốn quấy rầy Lâm Lôi tru sát tên áo trắng, hơn nữa đối với Lâm Lôi, Bối Bối vô cùng tin tưởng.
Ngay cả một triệu Vực Sâu Đao Ma đều có thể xông qua, sao lại phải e ngại tên áo trắng đó?
“Hô Hô”
Gió đêm thổi mạnh, cỏ dại bị cuốn theo chiều gió. Ở giữa bãi cỏ dại, có hai tên áo trắng đang khoanh chân ngồi cùng một chỗ, không hề nhúc nhích, cho dù đến gần nhìn. Nếu như không chú ý, sẽ tưởng là hai tảng đá màu trắng mà thôi.
Trong nháy mắt, hai tên áo trắng đồng thời mở mắt nhìn lên trên, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi đao nhìn về phía cách đó không xa.
Lâm Lôi, Pháp Ân đang lặng lẽ đến gần thấy đã bị phát hiện, không hề do dự nữa.
“Giết” Tốc độ của hai người Lâm Lôi, Pháp Ân trong nháy mắt tăng đến mức cực hạn, lúc này cũng có thể nhìn thấy sự khác biệt giữa Lâm Lôi và Pháp Ân. Tốc độ của Pháp Ân tăng đến cực hạn chỉ có thể nhìn thấy một đạo thiểm điện xẹt qua không trung, còn Lâm Lôi tốc độ đạt đến mức cực hạn…
Chỉ là cơn gió vô hình mà thôi, đặc biệt vào lúc ban đêm này, thì đã không nhìn thấy bóng dáng Lâm Lôi đâu cả.
Nhưng hai tên áo trắng gặp phải kẻ địch, trong nháy mắt liền tản khai Tinh thần lực bao trùm đối phương, để cho mình hoàn toàn phát hiện được động tĩnh của đối phương.
“Thật nhanh” Hai tên áo trắng cảm thấy khiếp sợ về tốc độ của Lâm Lôi, tốc độ của Pháp Ân đã rất đáng sợ, nhưng tốc độ của Lâm Lôi gấp ba lần Pháp Ân là ít. Chỉ trong nháy mắt, Lâm Lôi đã đến trước người một tên áo trắng.
Lui lại.
Không hề do dự, tên áo trắng hóa thành một vệt sáng lui lại phía sau, tốc độ có thể so sánh với Pháp Ân.
“Chết” Lâm Lôi lạnh lùng nhìn tên áo trắng, giống như tử thần. Chỉ thấy chém một ra một đao, một đạo Thứ nguyên trảm màu xanh nhạt xuất hiện. Đạo Thứ Nguyên trảm nà chém qua, Không gian liền xuất hiện một cái khe rất nhỏ.
Không để lại một đường sống.
Thứ nguyên trảm trực tiếp chém tên áo trắng thành hai nửa.
“Hừ” Nắm đấm của Lâm Lôi đánh mạnh xuống, vô số đạo Phong nhận sắc bén xuất hiện, đánh nát đầu tên áo trắng, Linh hồn tự nhiên cũng lập tức tiêu tan.
Giết địch trong nháy mắt.
“Bồng” Cách đó không xa truyền đến tiếng đánh đáng sợ, Pháp Ân và tên áo trắng kia bay ngược lại, khí lưu đáng sợ truyền ra bốn phương tám hướng, cỏ dại bị khí lưu thổi qua giống như bị thanh đao sắc bén cắt đứt, trực tiếp bay lên không trung.
Lâm Lôi nhíu mày “Sưu” nhanh như gió, nhanh chóng đến bên cạnh tên áo trắng.
Tên áo trắng muốn chạy trốn, nhưng tốc độ của hắn và Lâm Lôi chênh lệch quá lớn. Chỉ thấy đùi phải như kình phong mang theo lực lượng vô tận, đánh mạnh vào sau lưng tên áo trắng, tên này trực tiếp bị đá bay lên.
Lại rơi về phía Pháp Ân.
Pháp Ân tự nhiên sẽ nắm bắt cơ hội.
Tốc độ tăng đến cực hạn, đến trước người tên áo trắng, tên này đang bị trọng thương gầm lên một tiếng đánh một quyền vào ngực Pháp Ân. Pháp Ân không thèm để ý chiêu này của đối phương, trực tiếp lật tay đánh một chưởng vào đầu tên áo trắng.
“Bồng” Tiếng chấn động vang lên.
Một quyền của tên áo trắng cũng đánh vỡ ngực của Pháp Ân, nhưng lập tức tên áo trắng vô lực rơi xuống từ giữa không trung. Mà Pháp Ân có Sinh mệnh nguyên châu nên lỗ thủng ở ngực trong nháy mắt khôi phục lại bình thường.
Hai người Lâm Lôi, Pháp Ân đi lại gần nhau.
“Lâm Lôi, thực lực của ngươi càng ngày càng mạnh” Pháp Ân cảm thán nói: “Nếu như không phải có ngươi, ta muốn giết tên áo trắng đó, sợ rằng muốn hao tổn Tinh thần lực xuất tuyệt chiêu mới được”
Lâm Lôi cười: “Pháp Ân, trước hết chúng ta xem bọn họ là ai. Lại dùng áo bào trắng bao phủ toàn thân”
“Ân” Pháp Ân cũng nghĩ đến bộ mặt của người áo trắng.
Tên áo trắng mà bị Lâm Lôi giết đầu đã vỡ vụn, thân thể cũng bị chia làm hai nữa, hai người Lâm Lôi. Pháp Ân đứng ở cạnh một nửa thi thể, vừa vén áo bào lên khiến hai người đều biến sắc.
Thi thể còn sót lại bao trùm lân phiến màu trắng, giống như vẩy cả.
“Không phải loàn người” Hai người chắc chắn như vậy.
Không hề do dự, hai người Lâm Lôi, Pháp Ân đi đến tên áo trắng mà Pháp Ân giết. Vén áo bào màu trắng lên, thì da tay của người này có màu xanh lén, chỉ nhìn khuôn mặt thì khá giống nhân loại.
“Cũng không phải loài người” Hai người Lâm Lôi, Pháp Ân đều khẳng định suy đoán trong lòng.
Bất kể là thần cấp cường giả ẩn giấu phía sau, hay là thủ hạ của hắn đều đến từ Vị diện khác.
“Ha ha, Lâm Lôi, thực lực của ngươi tiến bộ rất nhiều đó” Cáp Lý ẩn ở xa xa cùng bay đến với Bối Bối, Cáp Lý cười hì hì nói: “Tuy nhiên, ta phải nói cho hai người các ngươi hai tin tức, một là tin tức tốt, một là tin tức xấu”
Trong lòng hai người run lên.
Tin tức xấu?
“Các ngươi nói, ta trước hết nên nói cái gì?” Cáp Lý như một con quỷ nhỏ nhìn hai người.
“Nói tin tức xấu trước đi” Lâm Lôi, Pháp Ân nói thẳng.
“Ăn ý à nghe” Cáp Lý gật gật đầu nói: “Ta nói trước cho các ngươi. Trước hết hai tên áo trắng mà các ngươi giết thi vị thần cấp cường giả kia sẽ không biết hung thủ là ai là giả. Vị thần cấp cường giả đó khẳng định sẽ biết hung thủ là các ngươi”
Sắc mặt của Lâm Lôi, Pháp Ân trở nên khó coi.
Bất kể là Pháp Ân hay là Lâm Lôi, thực lực trong Thánh vực thì rất mạnh, nhưng đối mặt với Thần vực vẫn là chịu chết mà thôi.
“Cáp Lý, ngươi” Lâm Lôi không biết nên nói cái gì cho tốt.
“Thế nào, phẫn nộ phải không? Hắc hắc, ta không phải đã nói các ngươi có dám đến giết hai tên áo trắng này không à?” Cáp Lý có vẻ rất đắc ý.
“Cáp Lý” Bối Bối cũng rất bất mãn.
Cáp Lý liền nói: “Không phải còn một tin tức tốt sao?”
Lâm Lôi, Pháp Ân lập tức nhìn Cáp Lý.
“Ta lúc đầu có nói, tên Thần cấp cường giả kia bị thương nặng. Nhưng lại đang phải làm một chuyện rất quan trọng. Hắn sẽ không tìm đến trả thù các ngươi, tin tức này là sự thật. Các ngươi nói, đây có phải tin tức tốt hay không?” Cáp Lý cẩn thận chú ý vẻ mặt của Pháp Ân và Lâm Lôi.
Lâm Lôi và Pháp Ân dở khóc dở cười.
“Cáp Lý, tên thần cấp cường giả đó đang có chuyện rất quan trọng phải làm. Vậy đến khi hắn làm xong, không phải có thời gian sẽ đến tìm tới chúng ta ư? Ngươi nói, khoảng bao lâu nữa thì hắn xong?” Lâm Lôi dò hỏi.
Cáp Lý trầm ngâm một lát: “Cái này ta đoán chừng khoảng ba, bốn năm nữa”
“Hy vọng là bốn năm sau” Pháp Ân nói như vậy, bởi vì đám người Vũ Thần đi Chúng thần mộ địa mất khoảng 10 năm, bây giờ đã gần sáu năm rồi, chỉ hơn 4 năm nữa là bọn Vũ Thần, Đại tế ti sẽ trở lại.
Lâm Lôi thở dài một hơi.
Ít nhất, ba bốn năm nữa, hắn cũng sẽ trở thành Thần.
“Đương nhiên, đây chỉ là ta đoán mà thôi” Cáp Lý nói thêm một câu. Hắn thấy vẻ mặt chờ mong của Lâm Lôi và Pháp Ân, nhất thời đôi mắt lại hiện lên vẻ cười cợt.
Trong mật thất âm u dưới lòng đất.
Lão già khô gầy đang ngồi khoanh chân. Trước mặt hắn đang có một viên Thủy tinh cầu, sương mù bên trong Thủy tinh cầu vẫn dầy đặc như trước, tuy nhiên, giữa đám sương mù ngưng kết thành một giọt nước màu bạc, số lượng nhiều hơn trước rất nhiều.
“Lại chết thêm hai người?”
Ánh mắt lão già léo lên: “Là hai người đó?”
Thân là Đại vu sư, thì chín tên áo trắng đều bị hắn khống chế Linh hồn, hai người áo trắng trước khi chết cũng đã đưa bộ dáng của Lâm Lôi và Pháp Ân mà bọn họ thấy trực tiếp truyền vào trong đầu Đại vu sư. Đại Vu Sư mặc dù chưa thấy qua Lâm Lôi và Pháp Ân.
Nhưng là đã có người gặp họ.
“Da Lỗ, ngươi gặp hai người này chưa?” Lão già trực tiếp đem hình ảnh của hai người truyền vào trong đầu Da Lỗ.
Da Lỗ lúc này đang nghỉ ngơi, đột nhiên mở hai mắt.
“Đại Vu Sư, người có tóc dài nâu kia chính là Lâm Lôi, là anh em tốt của ta. Mà người tóc ngắn màu xanh kia thì hơn 10 năm trước ta đã gặp hắn ở nhà tam đệ, hắn là Pháp Ân đại đệ tử của Vũ Thần” Giọng nói của Da Lỗ truyền vào trong đầu Đại Vu Sư.
Quyển 12: Chúng Thần Hàng Lâm
Chương 20
Da Lỗ
Trán lão già khô gầy lúc đầu tràn đầy nếp nhăn giờ càng sâu hơn.
“Vũ Thần Pháp Ân, còn có Lâm Lôi?” Ánh sáng lục giữa hai mắt lão già trở nên mơ hồ, hiển nhiên là đang suy nghĩ cái gì đó.
Chín người áo trắng đều là hắn mang từ Qua Ba Đạt Vị diện ngục giam đến, thực lực đều là Thánh vực cực hạn, nếu như không có Lâm Lôi hỗ trợ, chỉ một mình Pháp Ân muốn giết chết một người áo trắng, đúng là phải đem toàn lực ra mới được.
Cường giả Linh hồn càng mạnh, khống chế càng phức tạp.
Bối Lỗ Đặc Đại nhân hủy diệt một tên áo trắng thì thôi, hắn không dám bất mãn chút nào. Nhưng hai người Lâm Lôi, Pháp Ân cũng giết hai thủ hạ quan trọng thì sao hắn không bất mãn cho được.
“Hừ nếu không phải bây giờ ta có chuyện đại sự, nhất định sẽ trực tiếp ra tay khống chế hai tiểu tử nhà ngươi, cho các ngươi chịu sự khống chế ngàn vạn năm của ta” Lão già phát ra âm thanh khàn khàn, hai mắt léo hàn quang: “Đã như vậy”
“Da Lỗ, đến chỗ ta nhanh nào” Lão già trực tiếp truyền thanh âm vào trong dầu Da Lỗ.
“Vâng, Đại Vu Sư”
Da Lỗ hôm nay đang ở một chi nhánh của Đạo Sâm thương hội, ở trong một hang cốc lớn phía Tây Nam Bối Lỗ Đặc. Chủ yếu là do ở đây rất gần Ngọc Lan đế quốc, Áo Bố Lai Ân đế quốc và Ba Lỗ Khắc đế quốc, ba đế quốc vận chuyển đến hang động cũng rất nhanh.
Về phần .
Đúng là ở trong mật thất tận cùng hang động.
Không lâu sau, Da Lỗ đã đi vào trong mật thất âm u.
“Đại vu sư” Da Lỗ cung kính quỳ gối xuống trước mặt Đại vu sư, trước mặt Đại vu sư Da Lỗ tuyệt đối trung thành.
Đại vu sư lạnh nhạt gật đầu, lật tay, nhất thời có một cái bình trong suốt to như ngón tay cái bay ra, bên trong bình có chứa một ít chất lỏng. Chiếc bình này trực tiếp bay đến trước người Da Lỗ, Da Lỗ liền cung kính nhận lấy.
“Da Lỗ, ngươi cho chất lỏng trong bình này vào một bình rượu ngon, sau đó ngươi mang bình rượu này đến mới Lâm Lôi uống. Nhớ rằng không tiếc hậu quả, ngươi đều phải để hắn uống” Đại vu sư lạnh nhạt hạ lệnh.
“Vângm Đại vu sư” Da Lỗ không có chút chần chờ đáp.
Đại vu sư bị vây trong bóng tối hờ hững gật đầu: “Tốt lắm, ngươi xuất phát luôn đi”
Nhìn Da Lỗ rời khỏi, Đại vu sư âm thầm nói: “Sau khi uống Hồn Ti độc dịch này, chắc chắn Lâm Lôi sẽ phải chết. Đáng tiếc là thân nhân, bạn bè của Lâm Lôi khẳng định sẽ không buông tha cho tên hung thủ Da Lỗ. Da Lỗ chết rồi thì ta lại phải tìm một người khống chế Đạo Sâm thương hội vậy”
Bầu trời âm u, song Da Lỗ đang ngồi ở trên Thanh Phong điêu nhanh chóng bay về phía Long huyết tòa thành, phía sau hắn còn có hai tên hộ vệ cưỡi Ma thú biết bay, hai tên hộ vệ đều cảm thấy nghi hoặc.
“Sao hội trưởng lại gấp như vậy? Bây giờ là đêm tối mà”
“Ai biết được, mấy năm gần đây, Hội trưởng không hề đùa giỡn như quá khứ, trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều”
Hai tên hộ vệ nhỏ giọng nói chuyện với nhau ở phía sau. Nhưng mặt Da Lỗ rất lạnh lùng, mặt không đổi sắc nhìn về phía Đông Bắc.
Buổi chiều ngày thứ hai.
Đoàn người Da Lỗ rốt cuộc cũng chạy đến Long huyết tòa thành, Ma thú biết bay hạ xuống.
“Đến” Da Lỗ nhìn vào Long huyết tòa thành trong mắt xẹt qua tia lạnh lùng không có cảm tình.
Bên trong Long huyết tòa thành.
Đám người Cát Tỳ, Ốc Đốn trong Long huyết tòa thành đề cảm thấy phiền toái bất an. Bởi vì Lâm Lôi trở về đã nói rõ ràng về sự kiện thành phố chết cho bọn họ, hung thủ tạo ra thành phố chết chính là tên áo trắng.
Nhưng người áo trắng lại bị thần cấp cường giả khống chế.
Thần cấp cường giả.
Chỉ bốn chữ này đã khiến bọn Cái Tỳ, Ốc Đốn cảm thấy áp lực.
Ăn xong bữa tối, Đám người Lâm Lôi, Ốc Đốn ngồi ở hậu hoa viên bàn bạc.
“Đừng có lo lắng, Cáp Lý đã nói. Tên thần cấp cường giả đó bây giờ còn không có thời gian lo chuyện này” Lâm Lôi thấy những người khác dường như rất lo lắng liền cười khuyên: “Đợi vị thần cấp cường giả đó xong chuyện, thì chắc là ta cũng bước vào Thần cấp”
“Ca” Ốc Đốn vội vàng nói: “Đầu tiên, vị thần cấp cường giả kia có tạm dừng chuyện của mình đến đối phó ngươi không? Điểm ấy không nói, quan trọng nhất là, cho dù ngươi có đạt đến Thần cấp, ngươi có nhất định đối phó được tê thần cấp cường giả đó không?”
Ốc Đốn vô cùng lo lắng.
Lâm Lôi mới bước vào Thần vực, cũng chỉ là Hạ vị thần.
Còn kẻ địch?
Ai biết hắn là Hạ vị thần hay là Trung vị thần? Nếu như đối phương là Trung vị thần thì Lâm Lôi không có một ít hy vọng xoay người nào. Cho dò là Hạ vị thần thì giữa các Hạ vị thần cũng có chênh lệch rất lớn. Mới vào cảnh giới Hạ vị thần, không cùng một khái niệm với Hạ vị thần đỉnh?
Dù sao, Thánh vực như Lâm Lôi có thể dễ dàng giết chết Thánh vực bình thường.
Một ít Hạ vị thần đỉnh, một hai chiêu giết chết cường giả mới đạt đến Thần cấp cũng không phải không có khả năng.
“Đúng, ta tin tưởng vậy” Lâm Lôi thấy Ốc Đốn lo lắng như vậy rất là cảm động. Hắn hiểu rõ suy nghĩ trong lòng đệ đệ của mình.
Tái Tư Lặc cũng khuyên: “Ốc Đốn, đừng lo lắng quá, chỉ hơn 4 năm nữa là đám Vũ Thần sẽ về. Đến lúc đó cục diện sẽ khác hẳn, hơn nữa ca ca ngươi đã khiến ngươi thất vọng bao giờ chưa? Phải tự tin vào Lâm Lôi Đại nhân”
Ốc Đốn gật đầu.
Ca ca trước mặt hắn, giết chết Phân lai quốc vương, còn có chiến đấu với Hắc Đức Sâm vô cùng nổi tiếng ở Áo Bố Lai Ân đế quốc không phân cao thấp. Chỉ dựa vào lực lượng của bản thân là có thể tự mình thành thần.
“Ca, ta tin ngươi” Ốc Đốn mong chờ Lâm Lôi có thể đối phó được kẻ địch.
Trong lòng Lâm Lôi tự tin hơn Ốc Đốn.
Đầu tiên, nếu như tên thần cấp cường giả đó hơn 4 năm sau mới đến, đến lúc đó bọn Đế Lâm cũng đã trở về. Mình lúc đầu đã đưa Thần cách cho Đế Lâm, Đế Lâm nợ mình một món ân tình rất lớn. Lâm Lôi tin rằng, Đế Lâm sẽ không khoanh tay đứng nhìn, đương nhiên, đây là lực lượng bên ngoài.
Chỗ dựa lớn nhất của Lâm Lôi là Tử Huyết nhuyễn kiếm và Bàn Long giới chỉ.
Thần khí cũng chia cao thấp.
Như lúc đầu ở tầng thứ sáu trong Chúng thần mộ địa, Ngọn lửa quân vương dùng chuôi Thần khí cự phủ, ngay cả Thánh vực cũng có thể sử dụng năng lực đặc thù của Thần khí. Thần khí như vậy phải là cấp thấp nhất.
Càng khó có thể sử dụng, Thần khí càng hà khắc thì càng lợi hại.
Mà Tử Huyết nhuyễn kiếm của mình, Lâm Lôi cho đến bây giờ chỉ là dựa vào độ cứng cỏi của Tử Huyết nhuyễn kiếm mà giết địch, mà năng lực đặc thù của Thần khí Lâm Lôi lại chưa thể sử dụng, như Lâm Lôi không có cách nào để Tử Huyết nhuyễn kiếm biến to biến nhỏ.
Thần khí có thể biến to biến nhỏ, đây là năng lực cơ bản nhất.
Ngay cả điểm ấy cũng không làm được, hiển nhiên, Tử Huyết nhuyễn kiếm không phải Thần khí bình thường. Thực ra Tinh thần lực của Lâm Lôi tiếp xúc với sát khí ẩn chứa bên trong, cảm ứng được cảnh tượng đáng sợ. Cũng có thể thấy Tử Huyết nhuyễn kiếm không bình thường.
Thứ nhất là Tử Huyết nhuyễn kiếm còn có Bàn Long giới chỉ.
Đến nay, đối với Bàn Long giới chỉ, Lâm Lôi vẫn rất mù mịt, nhưng Lâm Lôi xác định, thực lực của mình hôm nay không biết một ít gì, thì uy lực của Bàn Long giới chỉ sợ rằng không kém Tử Huyết nhuyễn kiếm, thậm chí còn mạnh hơn.
“Chờ đạt đến Thần cấp, Thần khí sẽ có thể sử dụng” Lâm Lôi rất mong chờ.
Uy lực chính thức của Tử Huyết nhuyễn kiếm và Bàn Long giới chỉ.
“Đại nhân, Da Lỗ hội trưởng của Đạo Sâm thương hội đến” Một vị hộ vệ của Long huyết tòa thành chạy đến hậu hoa viên cung kính nói với Lâm Lôi, hắn len lén nhìn Lâm Lôi một cái, trong ánh mắt hàm chứa một tia sùng bái.
“Da Lỗ?” Mắt Lâm Lôi sáng lên.
“Nhanh, mau mời hắn đến đây” Tâm trạng Lâm Lôi tốt lên rất nhiều, đối với ba người anh em từ thời niên thiếu, ở trong lòng Lâm Lôi, địa vị so với Ốc Đốn là anh em ruột không có gì khác nhau.
“Da Lỗ?” Ốc Đốn nhướng mày nói với Lâm Lôi: “Ca, ta quên nói với ngươi, hơn 5 năm trước, khi chiến tranh đại lục bắt đầu, Da Lỗ từng đến cùng chúng ta bàn bạc về việc mu lại tù bin, đương nhiên mặc dù Tây Ni lúc đầu làm khó, nhưng sau này vẫn đáp ứng”
“Ân?” Lâm Lôi mặc dù không hiểu nhiều về việc quản lý quốc gia, nhưng hắn hiểu rõ, mua tù binh không phải có tiền có thể mua được.
“Cũng không phải việc gì lớn lắn, không cần để ý nhiều, ta nói với Da Lỗ lão đại là được” Lâm Lôi không hề suy nghĩ nhiều, tùy tiện nói.
Ốc Đốn nghe Lâm Lôi nói thế thì không nói gì thêm. Lúc này bọn họ cũng nghe được tiếng bước chân, Lâm Lôi lập tức đi về cửa Hậu hoa viên đón, quả nhiên Da Lỗ đang tươi cười đi đến. Vừa nhìn thấy Lâm Lôi mắt liền sáng lên, cười to nói: “Lão Tam, thấy ngươi thật không dễ à nghe”
“Ta cũng có chuyện quan trọng, không nói nhiều, ngồi xuống rồi hãy nói” Lâm Lôi nhiệt tình nói.
Lâm Lôi nói với mấy người Ốc Đốn bên cạnh: “Ốc Đốn, các ngươi về nghỉ trước đi, ta và Da Lỗ rất lâu không gặp, phải nói chuyện lâu đó. Các ngươi an bài tiệc tùng thịnh soạn một chút, Da Lỗ hôm nay ở đây ăn tiệc”
Kế hoạch hôm nay của Lâm Lôi là sau bữa cơm sẽ tiếp tục bế quan.
“Vâng, ca” Ốc Đốn gật đầu nói, rồi cùng đám người Cái Tỳ rời đi, Tái Tư Lặc nhíu mày nhìn Da Lỗ, nhưng cuối cùng không nói gì, tiếp tục rời đi.
Nữ hầu trong thành rất nhanh mang rượu đến.
“Da Lỗ Lão Đại, ngươi muốn mua quyền sở hữu tù binh làm gì?” Lâm Lôi nghi hoặc hỏi, Lâm Lôi không có ý chát vấn, chỉ là nghi hoặc một chút mà thôi.
Da Lỗ ra vẻ thần bí nói: “Bí mật kinh doanh”
“Ngươi đó, còn dám nói bí mật với ta?” Lâm Lôi cười cười, hắn cũng không hỏi đến chuyện này nữa.
“Ngươi tới đúng lúc đó, nếu như chậm một ngày, ta sợ là không có thời gian gặp ngươi” Lâm Lôi cảm khái không thôi, dù sao tối qua hắn mới xuất quan, sau bữa cơm hôm nay định tiếp tục bế quan tu luyện, ở giữa chỉ có một ít thời gian, Da Lỗ lại đến vừa lúc.
Không thể không nói, thật trùng hợp.
“Ta có chút chuyện đi ngang qua, thấy Long huyết tòa thành liền đến tìm ngươi, ta cũng chỉ là thử vận may mà thôi, không ngờ rằng ngươi cũng có ở đây” Da Lỗ cười nói.
“Ồ, rượu của ngươi là rượu gì?” Da Lỗ nhíu mày nhìn chén rượu.
Lâm Lôi liếc nhìn bình rượu, lắc đầu nói: “Ta sao biết được? Ta không hiểu nhiều về rượu. Nhưng ta nghĩ rượu Long huyết tòa thành chuẩn bị hẳn là không kém đâu”
Da Lỗ cười cười: “Ta biết, đại thiên tài nhà ngươi suốt ngày đều dành thời gian tu luyện, sao lãng phí thời gian tìm hieur rượu. Tuy nhiên rượu này mặc dù cũng ngon, nhưng không phải là cực phẩm. Được rồi, trong Không gian giới chỉ của ta có một bình rượu quý, LãoTam, nào, hai chúng ta cùng nếm thử”
Vừa nói, Da Lỗ lật tay lấy từ trong Không gian giới chỉ ra hai bình rượu nhỏ.
“Bình nhỏ như vậy?” Lâm Lôi kinh ngạc.
“Đây là một loại rượu mà Đạo Sâm thương hội chúng ta vừa nghiên cứu ra, một giọt rượu quý hơn hoàng kim gấp trăm ngàn lần. Nào, nếm thử chút đi” Da Lỗ lúc này rót cho Lâm Lôi một chén, rồi rót cho mình một chén.
Da Lỗ giơ chén rượu lên, nhíu mày ra vẻ bất mãn nói: “Lão Tâm, chần chờ gì thế? Chẳng lẽ không nể mặt ta?”
“Ha ha, Lão Tam ta sao lại không nể mặt ngươi chứ?” Lâm Lôi cười giơ chén rượu lên: “Nào, cạn” Nói xong Lâm Lôi không hề do dự trực tiếp uống cạn, nhưng Lâm Lôi vừa uống cạn lại phát hiện ra Da Lỗ không uống.
“Da Lỗ, sao ngươi lại không uống?” Lâm Lôi cười nói: “Ngươi thế này là quá đáng đó”
Da Lỗ không trả lời, chỉ là đặt chén rượu xuống bàn,vẻ tươi cười đã biến mất, chỉ lạnh lùng nhìn Lâm Lôi.
Quyển 12: Chúng Thần Hàng Lâm
Chương 21
Hồn Ti
“Da Lỗ, ngươi?”
Ánh mắt Da Lỗ lúc này lạnh như băng, giống như thanh đao đâm vào ngực Lâm Lôi. Nhiều năm qua đi, bốn anh em ở phòng 987 tình cảm rất tốt, mặc dù thời kỳ niên thiếu thi thoảng có phát sinh tranh chấp, cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm.
Lâm Lôi cho đến bay giờ không thể nào nghĩ được, Da Lỗ lại dùng ánh mắt đó nhìn mình.
Giống như một kẻ xa lạ, nhìn một người chết vậy.
“Ân?” Vẻ mặt Lâm Lôi biến đổi.
Hắn rốt cuộc cũng phát hiện ra biến hóa trong cơ thể. Chén rượu đó chui vào trong bụng có ẩn chứa một sợi nhỏ màu xám kỳ lạ, rất nhiều sợi nhỏ nhanh chóng lao về não bộ của Lâm Lôi, rất nhanh tiến vào trong óc.
Rất nhiều sợi nhỏ màu xám trực tiếp thẩm thấu vào Linh hồn hải dương.
“Ông”
Lâm Lôi chỉ cảm thấy đầu óc mê muội, cả người run lên rồi ngã xuống ghế, nhưng chạm phải ghế thì Lâm Lôi cả người vô lực ngã xuống mặt đất. Mà giờ phút này, Lâm Lôi lại không phát hiện ra là sự chú ý của hắn đã tập trung lên đầu.
“Lâm Lôi Đại nhân” thị nữ cách đó không xa lập tức kinh hãi kêu lên.
Lâm Lôi ở trong mắt đám thị nữ hộ vệ của Long huyết tòa thành chính là Thần cao cao tại thượng. tên thị nữ này không bao giờ nghĩ được rằng, Lâm Lôi vô địch lại như Người bình thường ngã xuống mặt đát. Mà tiếng kêu sợ hãi của thị nữa liền hấp dẫn những người bên ngoài chạy vào.
Người đến đầu tiên chính là Tái Tư Lặc.
Tái Tư Lặc chạy đến hậu hoa viên, nhìn thấy cảnh này sắc mặt liền biến đổi: “Lâm Lôi Đại nhân” Tái Tư Lặc lập tức chạy đến bên cạnh Lâm Lôi, nhưng lúc này không có ai có thể giúp được Lâm Lôi. Tái Tư Lặc lập tức quay đầu nhìn Da Lỗ.
“Là ngươi” Tái Tư Lặc lạnh lùng nhìn hắn.
Da Lỗ im lặng, không nói gì.
“Ca, ca” Đám người Ốc Đốn chạy đến nhìn thấy Lâm Lôi ngã trên mặt đất đều là hoảng sợ.
Lâm Lôi bị người ta chém một đao bị thương, bọn họ không sợ hãi như vậy. Nhưng Lâm Lôi bỗng dưng ngã xuống mặt đất, bọn họ sao không thể sợ hãi, không lo lắng được chứ.
Trong đầu Lâm Lôi, rất nhiều sợi nhỏ màu xám thẩm thấu vào, cho dù Linh hồn hải dương có một vầng sáng màu xanh nhạt bao phủ, nhưng vẫn bị rất nhiều sợi nhỏ đâm xuyên qua, trực tiếp nhằm về phía Linh hồn đang biến thành Kiếm hình.
Linh hồn kiếm hình huyền phủ ở chỗ sâu trong Linh hồn hải dương.
“Không ổn” Lâm Lôi tuyệt đối không thể để cho đám sợi nhỏ công kích Linh hồn của mình, lập tức cố gắng khống chế Tinh thần lực ngăn cản.
Linh hồn hải dương nhất thời chán động, Tinh thần lực áp bức, tiêu tan sợi nhỏ màu xám này. Đạt đến cảnh giới Thánh Ma Đạo, Tinh thần lực của Lâm Lôi được tăng lên rất nhiều, càng dễ dàng khống chế. Sợi nhỏ màu xám quyêt tâm đâm thủng Tinh thần lực, nhanh chóng tới gần Linh hồn kiếm hình.
Nhưng quá trình đâm thủng này, rất nhiều sợi nhỏ màu xám cũng bị tổn thất năng lượng.
Sau khi tổn thất một phần ba năng lượng, sợi nhỏ màu xám vẫn còn bao vây Linh hồn của Lâm Lôi. Rất nhiều sợi nhỏ màu xám trực tiếp bao vây Linh hồn kiếm hình, Linh hồn của Lâm Lôi giống như con chim chết, sợi nhỏ muốn thẩm thấu vào trong.
Linh hồn là nơi quan trọng nhất.
Một khi bị sợi nhỏ đâm thủng, thì sẽ là tử kỳ của mình, Lâm Lôi rất rõ ràng.
“Ông” Vầng sáng màu xanh bên ngoài Linh hồn kiếm hình đột nhiên sáng rực lên như mặt trời, sợi nhỏ màu xám giống như bông tuyết nhanh chóng tan rã, cả Linh hồn hải dương đã không còn loại sợi nhỏ màu xám này nữa.
Lâm Lôi lúc này mới thở dài được một hơi.
Mở mắt.
“Các ngươi làm cái gì đó?” Lâm Lôi vừa mở mắt không khỏi phẫn nộ quát lên.
Lúc này Da Lỗ đang cuộn tròn lại, trên người tràn đầy vết máu, nhưng Da Lỗ vẫn còn đang nhúc nhích, chưa chết hẳn. Mà đám người Ốc Đốn đang ở bên cạnh, đặc biệt là Thái Lặc con trai hắn đang đá mạnh lên người Da Lỗ.
“Phốc” Da Lỗ phun ra một ngụm máu.
“Ca (Lâm Lôi Đại nhân” Đám người Ốc Đốn nghe thấy Lâm Lôi hét lên, ngược lại đều vui mừng và sợ hãi nhìn.
“Cha” Thái Lặc lúc này cũng quay đầu lại, trên mặt còn nước mắt tràn ngập vui mừng và sợ hãi.
Trên từ quản gia Hi Lý, nhỏ đến con của Thái Lặc, hơn mười người ở Long huyết tòa thành đều tụ tập ở đây. Tất cả đều oán hận nhìn Lâm Lôi, khi Lâm Lôi tỉnh lại cũng khiến cho đám người này phóng túng.
“Cha, ngươi không sao chứ” Thái Lặc lập tức đến gần Lâm Lôi.
“Các ngươi đứng sang một bên” Lâm Lôi nhìn Da Lỗ.
Lâm Lôi biết vừa rồi mình trúng chiêu độc rất đáng sợ, nếu không phải thời khắc mấu chốt, lực lượng bảo vệ đặc thù của Long huyết chiến sĩ đột nhiên tăng mạnh, mình có thể thoát hay không thật sự khó nói.
Tất cả đều do bình rượu ngon mà Da Lỗ mang theo tạo ra.
“Hộc hộc” Da Lỗ ngậm miệng, nhưng máu vẫn chảy từ trong miệng ra, hiển nhiên bọn Thái Lặc vừa rồi rất phẫn nộ, dù sao Lâm Lôi là người thân của bọn hắn, Thái Lặc, Ốc Đốn đều phẫn nộ mà ra tay.
Nếu không phải bởi vì quan hệ giữa Lâm Lôi và Da Lỗ, thì sớm đã bị đánh chết rồi.
Lâm Lôi nhìn thấy hình dạng của Da Lỗ bây giờ, trực tiếp đặt tay phải lên trên vai Da Lỗ, khống chế Sinh mệnh nguyên châu trong cơ thể, một cỗ lực lượng tràn ngập sinh cơ lập tức từ Sinh mệnh nguyên châu cuồn cuộn truyền vào trong cơ thể Da Lỗ.
Vết thương của Da Lỗ rất nhanh hồi phục.
“Da Lỗ, nói cho ta biết, tại sao” Lâm Lôi nhìn chằm chằm Da Lỗ, trầm thấp nói.
Thân thể của Da Lỗ đã tốt lên nhiều, không còn ho khan, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Lôi: “Không tại sao hết” Nói xong, Da Lỗ không nói gì nữa.
Trái tim Lâm Lôi trở nên lạnh giá.
Huynh đệ sinh tử.
Lúc đầu mình vì chia tay Ngả Lệ Tư, ở giữa trời băng tuyết 11 ngày đêm, nhưng đám Da Lỗ, Lôi Nặc, Kiều Trí vẫn ở bên cạnh, bởi vì lo lắng cho người anh em là hắn. Mình muốn tìm Phân Lai quốc vương báo thù, Da Lỗ biết được liền toàn lực hỗ trợ mình.
Hắn hoàn toàn không để ý, vì vậy mà đắc tội với Quang Minh giáo đình.
Lâm Lôi từng cho rằng tình anh em giữa bốn người bọn họ vĩnh viễn sẽ không thay đổi.
Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Da Lỗ, Lâm Lôi cảm thấy rất đau lòng.
“Da Lỗ Lão Đại, ta gọi ngươi Da Lỗ Lão Đại một lần nữa, nói cho ta biết, tại sao ngươi làm như vậy” Lâm Lôi cố kìm nén sự thống khổ trong lòng, nhìn chằm chằm Da Lỗ. Đây chính là Da Lỗ Lão Đại luôn cười hì hì, vì anh em mà bất chấp gian nguy năm đó hay sao?
Da Lỗ nhìn Lâm Lôi: “Hỏi nhiều làm gì, giết ngươi mà thôi” Da Lỗ lạnh lùng nói, rất là tự nhiên.
Lâm Lôi cảm thấy trái tim mình quặn thắt, một cơn đau đớn từ trái tim truyền ra, đau đớn đến mức Lâm Lôi run nhẹ lên. Lâm Lôi rất quý trọng tình cảm, bất kể là vợ, con hay là anh em.
Lâm Lôi vẫn cho rằng tình cảm là tài sản lớn nhất.
Hắn cũng tin tưởng, các huynh đệ của hắn sẽ không bao giờ phản bội hắn, tình cảm của bọn họ không thể nào bị phá vỡ.
“Tại sao, tại sao lại như vậy?” cả người Lâm Lôi khẽ runleen, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu, đau đớn.
Người anh em tốt của mình sao lại phản bội mình?
Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Da Lỗ, Lâm Lôi thật sự không biết nói gì nữa.
“Ca, tên Da Lỗ muốn giết ngươi, ngươi còn suy nghĩ cái gì? Người như vậy nên giết chết” Ốc Đốn lúc này rất là phẫn nộ. Đặc biệt nghe được Da Lỗ lạnh nhạt nói “Giết ngươi đó” hắn cảm thấy đại ca của mình không đáng như vậy.
Lâm Lôi hít sâu một hơi, để giữ lấy một chút bình tĩnh.
“Da Lỗ Lão Đại, đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi Da Lỗ Lão Đại” Lâm Lôi nhìn Da Lỗ, trong lòng vô cùng đau đớn, trong đầu hiện lên cảnh bốn huynh đệ vui cười với nhau thời niên thiếu.
“Ngươi đi đi” Lâm Lôi xoay người không nhìn Da Lỗ.
Da Lỗ nhìn Lâm Lôi, rồi dứt khoát quay đầu bỏ đi.
“Ca”
“Cha”
“Lâm Lôi Đại nhân”
Đám người Ốc Đốn, Thái Lặc, Cái Tỳ, Bối Đặc đều tức giận, Da Lỗ muôn giết Lâm Lôi, mà Lâm Lôi lại không hề trừng phạt hắn.
“Nhớ là không được làm khó Da Lỗ. Dù sao hắn cũng từng là anh em của ta” Lâm Lôi nói chữ “Từng” trong lòng càng thêm đau đớn “Được rồi, các ngươi lui ra đi, ta muốn một mình yên lặng một chút.
Mọi người nhìn nhau, nhìn theo bóng lưng Lâm Lôi rồi lui ra.
Cả hậu hoa viên ngoài Lâm Lôi chỉ còn lại Tái Tư Lặc.
“Tái Tư Lặc” Lâm Lôi không xoay người: “Ngươi cũng lui ra đi”
“Lâm Lôi Đại nhân, không biết ngươi có thể nói cho ta biết vừa rồi thân thể ngươi phát sinh chuyện gì không. Có lẽ, ta có thể hiểu được một chút” Tái Tư Lặc nhìn Lâm Lôi, ánh mắt rất kiên quyết.
“Không được” Lâm Lôi lạnh nhạt nói: “Ta không muốn nghĩ đến chuyện này nữa”
Tâm trạng Lâm Lôi lúc này rất không tốt.
“Lâm Lôi Đại nhân, ngươi nói cho ta chuyện phát sinh trong cơ thể ngươi, có lẽ ta có thể nói cho ngươi biết, nguyên nhân Da Lỗ làm như vậy. Cũng có thể, Da Lỗ làm như vậy, cũng không trách hắn” Tái Tư Lặc nói.
Lâm Lôi đột nhiên xoay người lại, nhìn chằm chằm Tái Tư Lặc “Ngươi nói cái gì?”
“Ta nói làm như vậy có lẽ không trách Da Lỗ, có thể hắn có nguyên nhân khác” Tái Tư Lặc nói.
Lâm Lôi nghe được, trong lòng tràn ngập hy vọng, hắn thật sự hy vọng Da Lỗ có lỗi khổi, vừa rồi hắn hỏi Da Lỗ cũng là muốn biết nguyên nhân. Nhưng hắn từ trong ánh mắt Da Lỗ không thấy một tia đau khổ nào, mà rất lạnh lùng.
Nên mới làm Lâm Lôi lạnh giá.
“Được, ta nói cho ngươi” Lâm Lôi lập tức cẩn thận nói cho Tái Tư Lặc chuyện phát sinh trong cơ thể. Đương nhiên, vầng sáng màu xanh đặc trưng của Long huyết chiến sĩ, Lâm Lôi không có nói. Dù sao đối với Tái Tư Lặc mà nói, hắn chỉ muốn biết công kích Lâm Lôi là gì mà thôi.
“Hồn ti?” Tái Tư Lặc nghe xong mắt sáng rực lên: “Quả nhiên không khác với tưởng tượng của ta”
“Hồn ti là cái gì?” Lâm Lôi nhìn Tái Tư Lặc.
Tái Tư Lặc cẩn thận nói: “Lâm Lôi Đại nhân, ta rất là nghi hoặc, mà bây giờ ta tuyệt đối khẳng định. Ta nói cho ngươi, Hồn ti trên thực tế là một loại Vong linh Ma pháp rất ác độc chuyên môn công kích Linh hồn. Nhưng luyện chế rất khó khăn, điều kiện cũng rất hà khắc, ta chưa luyện chế bao giờ cả”
“Ngươi nói là trong rược có Hồn ti?” Lâm Lôi hỏi.
Tái Tư Lặc gật đầu nói: “Đúng, Hồn Ti sau khi luyện chế thành công, phải đặt ở trong một loại chất lỏng đặc thù, như thế Hồn Ti mới có thể bảo tồn lâu dài được”
“Hung thủ sau lưng, nhất định là một người tu luyện Vong Linh thuật?” Hai mắt Lâm Lôi sáng rực lên.
Tái Tư Lặc gật đầu nói: “Lâm Lôi Đại nhân, thực ra ngươi nói cho chúng ta biết, ngày hôm qua sau khi ngươi giết hai tên áo trắng, tên Tử kim thử vương Cáp Lý nói, thần cấp cường giả sau lưng tên áo trắng biết các ngươi giết hai người đó. Điểm này ta đã bắt đầu nghi ngờ”
“Bởi vì, thần cấp cường giả cũng không có khả năng lúc nào cũng phóng thích thần thức, các ngươi đột nhiên giết chết người áo trắng, thì thần cấp cường giả sau lưng sao biết được? Nhưng Cáp Lý lại khẳng định là thần cấp cường giả đó sẽ biết. Như vậy theo ta biết chỉ có một cách có thể”
“Đó chính là Hồn Ti”
Tái Tư Lặc nghiêm túc nói: “Dùng Linh hồn lực của mình ngưng tụ thành Hồn Chủng, sau đó đem Hồn chủng gán vào Linh hồn người khác, thì đối phương sẽ bị khống chế hoàn toàn. Đồng thời người hầu và chủ nhân có thể tiến hành Linh hồn trao đổi. Cho nên hai tên áo trắng trước khi chết đã đem hình dáng của ngươi và Pháp Ân truyền cho vị thần cấp cường giả đó”
Lâm Lôi khiếp sợ trong lòng.
“Lâm Lôi Đại nhân ngươi nói, có chín tên áo trắng, hơn nữa mỗi một người đều có thực lực Thánh vực cực hạn, có thể khống chế cả chín cường giả Thánh vực cực hạn, ta nghĩ hẳn là tu luyện Vong Linh thuật, đạt đến thần cấp cường giả” Tái Tư Lặc khẳng định nói: “Bởi vì Vong Linh Thánh Ma đạo tuyệt đối không có năng lực khống chế nhiều Thánh vực cực hạn đến như vậy. Dù sao, khống chế người càng cường đại thì yêu cầu Hồn chủng càng cao”
“Hơn nữa, Đại nhân ngươi và Da Lỗ là anh em có tình cảm rất sâu đậm, nhưng hắn khi giết ngươi lại lạnh lùng như vậy, không hề do dự. Hắn còn có thể lấy ra rượu độc có ẩn chứa Hồn Ti. Chỉ có một giải thích, hắn đã bị vị thần cấp cường giả kia dùng Hồn Chủng khống chế”
Tái Tư Lặc nhìn Lâm Lôi: “Lâm Lôi Đại nhân, ngươi hẳn là sẽ hiểu cho Da Lỗ, sau khi bị Hồn Chủng khống chế, tận trong Linh hồn sẽ đặt mệnh lệnh của chủ nhân lên đầu tiên. Bảo hắn tự sát, muốn hắn giết cha mẹ, hắn cũng không hề do dự. Hắn chỉ là một con rối bị khống chế mà thôi”
Trong lòng Lâm Lôi vừa vui mừng, vừa sợ hãi.
Lo lắng cho Da Lỗ.
“Da Lỗ hắn bị khống chế, vậy có biện pháp để khôi phục bình thường không?” Lâm Lôi vô cùng lo lắng cho Da Lỗ.
“Có” Tái Tư Lặc gật đầu nói “ Chính là giết chết tên thần cấp cường giả đó, Hồn Chủng tự nhiên sẽ tiêu tan”.