Quyển 13: Qua Ba đạt vị diện ngục giam
Chương 16
Chiết phản
Sau khi đánh lui Áo Gia Văn, Hán Bố Lý Đặc, mọi người trong Long Huyết tòa thành cùng với bọn Lâm Lôi, Đế Lâm, Tháp La Sa đi vào đại sảnh, vui vẻ cười nói, cùng mở tiệc ăn mừng.
Đám người Lâm Lôi tâm tình cũng không tệ.
Nhưng Áo Gia Văn tâm tình lại cực kỳ tồi tệ! Như bầu trời xám xịt.
Áo Gia Văn, Hán Bố Lý Đặc hai người cùng sóng vai nhắm hướng Áo Bố Lai Ân đế quốc mà bay tới.
Hán Bố Lý Đặc liếc nhìn Áo Gia Văn nói: "Áo Gia Văn, đừng tức giận nữa. Bất luận là Tháp La Sa hay Đế Lâm, thực lực của hai người bọn họ, đều vượt quá sự dự đoán. Chỉ bằng vào hai người chúng ta, muốn trước mắt bọn họ mà giết chết Áo Lợi Duy Á, căn bản là không có khả năng".
Áo Gia Văn trầm mặc.
"Muốn giết Áo Lợi Duy Á, trừ phi Áo Lợi Duy Á rời khỏi Long Huyết thành, hoặc là… Tháp La Sa, Đế Lâm rời khỏi Long Huyết thành" Hán Bố Lý Đặc nói "Áo Gia Văn, ngươi tạm thời hãy buông tha đi. Đợi lúc nào đó, có thể mời A Đức Kim Tư đại nhân ra tay, hoặc là nhờ Bá Nạp Tư, Cái Đằng Bỉ hai người bọn hắn cùng giúp chúng ta. Vậy chúng ta mới mười phần nắm chắc".
Bất luận là A Đức Kim Tư ra tay.
Hay là Bá Nạp Tư, Cái Đằng Bỉ, Hán Bố Lý Đặc, Áo Gia Văn bốn người liên thủ.
Nếu hai tình huống này, chỉ cần một tình huống phát sinh, cũng có thể dễ dàng giết sạch Long Huyết thành, giết chết Áo Lợi Duy Á.
Nhưng, làm sao để A Đức Kim Tư đại nhân ra tay?
"A Đức Kim Tư đại nhân là thân phận gì? Trước mặt hắn, ta nói cũng không dám nói" Áo Gia Văn tự giễu cười nói "Về phần Bá Nạp Tư, Cái Đằng Bỉ, hai người bọn họ, cũng rất khó kết giao.
Muốn bọn họ hỗ trợ, phải bỏ ra thời gian, tinh lực. Căn bản là không có khả năng".
"Ngươi biết là tốt rồi, trước tiên hãy nhẫn nại đi đã" Hán Bố Lý Đặc nói.
Áo Gia Văn trầm mặc.
Nhẫn nại?
Thù giết con, làm sao có thể bỏ qua? Áo Gia Văn không một thời khác nào mà không nghĩ đến việc giết Áo Lợi Duy Á.
Hán Bố Lý Đặc liếc nhìn Áo Gia Văn, không khỏi cảm thán tận đáy lòng: "Áo Gia Văn này, xem ra đã thật sự nhập ma, vẫn không dứt bỏ được" Hán Bố Lý Đặc mở miệng nói: "Áo Gia Văn, chúng ta muốn giết Áo Lợi Duy Á, phải tra rõ ràng nơi ở của hắn, dùng thần thức tra được vị trí của hắn, nhưng đồng thời cũng làm cho bọn hắn phát hiện ra chúng ta. Chúng ta căn bản không có khả năng khi có Tháp La Sa, Đế Lâm bên cạnh mà giết chết được Áo Lợi Duy Á. Ngươi vẫn không muốn bỏ qua sao".
"Ngươi vừa rồi nói cái gì!" Áo Gia Văn đột nhiên trừng mắt, kinh hỉ nhìn Hán Bố Lý Đặc.
Hán Bố Lý Đặc sửng sốt: "Ta, ta đâu nói gì đâu?"
"Vừa rồi ngươi nói, dùng thần thức điều tra…" Áo Gia Văn kinh hỉ con mắt cũng sáng lên.
Hán Bố Lý Đặc cũng thấy mù mờ nói: "Đúng, chúng ta dùng thần thức tìm Áo Lợi Duy Á, thì Đế Lâm, Tháp La Sa dám chắc cũng phát hiện chúng ta, chúng ta có đánh lén cũng không được thì làm sao?" Hán Bố Lý Đặc không biết vì sao Áo Gia Văn lại kinh hỉ như vậy.
"Ha ha…"
Áo Gia Văn cười ha hả.
"Hử?" Hán Bố Lý Đặc càng thêm nghi hoặc.
Áo Gia Văn hít sâu một hơi. Trong mắt lại toát ra áp lực kích động: "Hán Bố Lý Đặc, chúng ta dùng thần thức truy tìm Áo Lợi Duy Á. Đám người Tháp La Sa sẽ phát hiện ra chúng ta. Vậy… nếu ta không dùng thần thức thì sao? Ha ha, ta ngay cả điều này cũng không nghĩ ra, ta thật quá ngu xuẩn. Ha ha…"
Áo Gia Văn kích động cười ha hả.
Hán Bố Lý Đặc hơi hiểu được: "Áo Gia Văn, không cần dùng thần thức, cũng không thể nào mà tìm được Áo Lợi Duy Á".
"Yên tâm" Áo Gia Văn ánh mắt tỏa ra sự lạnh lẽo "Rất đơn giản, ta chỉ cần lặng lẽ lẻn vào Long Huyết thành. Vậy Tháp La Sa và Đế Lâm, cũng không thể thời khắc nào cũng phóng thích thần thức. Chỉ cần tại Long Huyết thành, ta tốn hao một chút thời gian, là có thể tìm được Áo Lợi Duy Á!"
Áo Gia Văn vô cùng tự tin.
"Cẩn thận một chút, không thì chưa tìm thấy Áo Lợi Duy Á, đã đụng phải Tháp La Sa, Đế Lâm rồi!" Hán Bố Lý Đặc cười nói.
"Yên tâm, vận khí của ta sẽ không tệ như vậy đâu" Áo Gia Văn lập tức nói ngay.
Hắn một thân một mình lẻn vào Long Huyết thành, nguy hiểm duy nhất, chính là chưa tìm được Áo Lợi Duy Á, mà đã đụng phải Đế Lâm, Tháp La Sa. Như vậy hắn căn bản không kịp truy sát Áo Lợi Duy Á.
"Phương pháp này của ngươi, đích xác là có thể thành công, tính khả thi rất cao" Hán Bố Lý Đặc gật đầu nói "Chỉ là, phương pháp này cũng có nguy hiểm. Áo Gia Văn, ta chỉ có thể ở chỗ này đợi ngươi có thành công trở về, về phần ta, cũng không thể đi theo ngươi".
"Không cần ngươi đi" Áo Gia Văn cũng hiểu "Một mình ta cũng đủ rồi".
Nói xong, Áo Gia Văn quay về phía Hán Bố Lý Đặc cười, rồi trực tiếp xoay người ngược lại bay về hướng Long Huyết thành.
Hán Bố Lý Đặc nhìn bóng lưng Áo Gia Văn rời đi, trong lòng cảm thán: "Nhược điểm duy nhất của Áo Gia Văn chính là quá coi trọng con trai hắn" Vô luận là Hán Bố Lý Đặc hay Áo Gia Văn, đều là hạng người lòng dạ độc ác, như Vũ Thần sơn chính là do Hán Bố Lý Đặc hủy diệt.
Mà Hoàng cung của Ba Lỗ Khắc đế quốc, chính là do Áo Gia Văn hủy diệt.
Long Huyết tòa thành, trong chỗ ở của Lâm Lôi, Địch Lỵ Á.
Lâm Lôi, Địch Lỵ Á hưởng thụ thế giới của hai người, trên giường, Địch Lỵ Á đang nằm ở trong lòng Lâm Lôi, đầu dán vào lồng ngực Lâm Lôi, nghe tiếng tim Lâm Lôi đập.
Lâm Lôi vuốt ve mái tóc Địch Lỵ Á, ngửi thấy mùi thơm của Địch Lỵ Á, trong lòng cảm thấy bình lặng.
"Lâm Lôi" Địch Lỵ Á nhẹ giọng nói.
"Hử?" Lâm Lôi đáp.
Địch Lỵ Á nói: "Lâm Lôi, mấy ngày này ta luôn phải kinh hãi run sợ, loại cuộc sống này…" Địch Lỵ Á ngẩng đầu nhìn Lâm Lôi "Lúc nào mới có thể chấm dứt".
Thật ra Lâm Lôi cũng cảm giác được, trong Long Huyết thành lòng người cũng rất lo lắng.
"Nàng lo lắng điều gì?" Lâm Lôi cảm thán thở "Năm đó, khi chúng ta còn trẻ, nàng cũng chỉ là một ma pháp sư bình thường, ta cũng còn chưa đạt tới thánh vực. Lúc đó, ta không phải chỉ có một con đường thôi sao? Một con đường chiến đấu để sinh tồn. Mà ngày nay, ta đã bước vào thần vực. Mà Địch Lỵ Á nàng, vài năm nữa cũng có thể hoàn toàn luyện hóa thần cách, bước vào thần vực. Năm đó chúng ta cũng không sợ hãi, bây giờ thì sợ cái gì?"
Địch Lỵ Á nhớ lại quá khứ cuộc sống một thân một mình cô độc của nàng. Khi đó Lâm Lôi đang cùng Ngả Lệ Tư ở cùng một chỗ, rồi sau đó mỗi người một ngã gần mười năm trời.
Cũng nghĩ đến
Cùng Lâm Lôi ở cùng một chỗ.
Địch Lỵ Á nở nụ cười, đúng, mình còn lo lắng cái gì.
Cuộc sống tĩnh lặng như vậy. Nàng đã rất thư thái. Lâm Lôi và Địch Lỵ Á mặc dù tu luyện, nhưng cũng thường xuyên bỏ ra một phần thời gian, hai người ở cùng một chỗ, hưởng thụ sự ấm áp này.
"Lâm Lôi, chàng không đi gặp Ngả Lệ Tư sao?" Địch Lỵ Á đột nhiên mở miệng hỏi.
"Nàng nói Ngả Lệ Tư?" Lâm Lôi nhắc tới Ngả Lệ Tư, trong lòng cũng không rung động gì quá lớn. Chỉ là một loại cảm thán thương hải tang điền "Ta chưa gặp qua Ngả Lệ Tư. Sao vậy, nàng đã gặp rồi sao?" Lâm Lôi và Ngả Lệ Tư kết hôn cũng đã hơn mười năm.
"Đã gặp qua" Địch Lỵ Á nói "Hơn nữa ngay tại Đế đô Ba Lỗ Khắc thành".
"Đế đô. Ngả Lệ Tư tại Đế đô?" Lâm Lôi có chút kinh ngạc.
Địch Lỵ Á gật đầu nói: "Đúng, chúng ta tại Đế đô cũng có một tòa Phổ Lỗ Khắc Tư Hội quán, hơn nữa Ngả Lệ Tư bây giờ là quán trưởng Phổ Lỗ Khắc Tư Hội quán. Đương nhiên, chỉ là quán trưởng chi nhánh mà thôi. Ngả Lệ Tư so với trước đây cũng không có khác gì nhiều, còn hấp dẫn hơn trước" Địch Lỵ Á hé mắt nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi chỉ cười cười.
Hắn cũng nhớ, năm đó ngày hủy diệt. Chính là hắn đã đưa Ngả Lệ Tư và La Lâm kia giao cho Tổng quán trưởng Phổ Lỗ Khắc Tư Hội quán chiếu cố.
"Hơn nữa, Ngả Lệ Tư nàng ta vẫn chưa kết hôn" Địch Lỵ Á con mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Lôi, chú ý vẻ mặt biến hóa của Lâm Lôi.
"Cái gì?" Lâm Lôi có chút giật mình.
Dù sao cũng đã hơn mười năm trôi qua, bọn họ năm đó tình đầu tựa như mộng ảo không phải là sự thật. Vào ngày hủy diệt đó, Tạp Lam kia cũng đã chết, Lâm Lôi tưởng rằng Ngả Lệ Tư sớm đã kết hôn.
"Sao vậy, có một chút suy nghĩ đặc biệt sao?" Địch Lỵ Á cười rất tà dị.
"Không có gì. Chỉ là có chút cảm thán thôi" Lâm Lôi cười nói.
Địch Lỵ Á cũng không trêu Lâm Lôi nữa, gật đầu nói: "Thật ra Ngả Lệ Tư nàng ta ở tại Đế đô, là do Chiêm Ni nói cho ta biết. Chiêm Ni không phải là thường xuyên ở tại Đế đô sao? Nàng ta cũng là nhân vật quý tộc nổi danh tại Đế Đô. Tại một vài yến hội, nàng ta tự nhiên biết Ngả Lệ Tư".
Đang lúc vợ chồng Lâm Lôi và Địch Lỵ Á đang nói chuyện, một bóng người từ trong lòng đất hậu hoa viên Long Huyết thành xông ra, chính là Áo Gia Văn.
"Bây giờ, cũng không sai biệt lắm" Áo Gia Văn trong lòng thầm nghĩ.
Thật ra Áo Gia Văn khi cách Long Huyết thành mấy trăm dặm, đã đợi đại khái ba bốn giờ, mới đến đây. Dựa theo tính toán của Áo Gia Văn… Sau khi chiến đấu một thời gian hẳn là yến tiệc, hắn nghĩ rằng, giờ phút này đã là nửa đêm.
"Không sai biệt lắm tất cả mọi người đã về phòng của mình, chỉ có một vài hộ vệ tuần tra mà thôi" Áo Gia Văn cố nén kích động trong lòng.
Bắt đầu lặng yên nhắm hướng phía trong Long Huyết thành mà đi tới.
Long Huyết thành phi thường lớn, có thể chứa cả một ngôi thành nhỏ. Dân cư cũng có mấy ngàn người, mỗi buổi tối đều có không ít hộ vệ tuần tra. Đương nhiên với thực lực trung vị thần của Áo Gia Văn, tự nhiên là dễ dàng tránh thoát những đội tuần tra này.
"Hầy, các huynh đệ, các ngươi tiếp tục đi, chúng ta về trước nghỉ ngơi đây".
Các nhóm ban đêm tuần tra đích đội viên cũng đã giao ban, một nhóm hộ về vừa đàm luận vừa đi đến chỗ của mình, khi đi tới bắc viên nơi mà hộ vệ, thị nữ bình thường cư ngụ, bọn họ tự nhiên phân tán ra, đi về phòng của mình.
Trong đó một hộ vệ đang đi về phòng của mình.
Đột nhiên, hắn cảm thấy đầu mình choáng váng, toàn bộ ý thức đều mơ hồ. Một bóng người xuất hiện trước mặt hắn, đó là Áo Gia Văn.
"Nói cho ta biết, Áo Lợi Duy Á ở nơi nào" Áo Gia Văn mở miệng nói.
Mặc dù Áo Gia Văn đối với thủ đoạn thao túng người khác cũng không quen thuộc lắm, nhưng chỉ với tinh thần lực trung vị thần của hắn, khống chế một người thường quả thực quá dễ dàng.
"Không biết" Hộ vệ ngây ngốc nói.
Áo Gia Văn không khỏi nhướng mày: "Vậy Tháp La Sa, Đế Lâm ở đâu?"
"Không biết" Hộ vệ vẫn nói như trước.
Áo Gia Văn tận đáy lòng không khỏi tức giận, nhưng trong nháy mắt hắn cũng hiểu được: "Xem ra những người thường tại Long Huyết thành, đối với mấy người thần cấp căn bản là không biết. Chỉ có những người thân cận mới có thể biết" Áo Gia Văn cẩn thận tra hỏi một hồi.
"Ta hỏi ngươi, ngươi có nhìn thấy một người đầu tóc hai màu đen trắng, trông như một thanh niên hay không, hơn nữa hắn thường xuyên ở cùng với Lâm Lôi" Áo Gia Văn nói.
"Có gặp qua" Hộ vệ máy móc trả lời.
"Ngươi biết hắn đang ở nơi nào không?" Áo Gia Văn cảm thấy vui vẻ, liền hỏi tới.
"Tại Đông viện, lúc ta tuần tra có nhìn thấy qua vị đại nhân này, hắn cùng mấy đại nhân khác cũng ở tại Đông viên, Lâm Lôi đại nhân thường xuyên cùng với bọn họ ở cùng một chỗ" Hộ vệ nói. Áo Gia Văn tận đáy lòng mừng như điên: "Xem ra bọn người Áo Lợi Duy Á, Tháp La Sa, Đế Lâm đều ở tại Đông viên".
"Đưa ta đến đó" Áo Gia Văn nói.
"Vâng" Hộ vệ không chút phản kháng.
Tên hộ vệ này lập tức dẫn Áo Gia Văn, đi ra Bắc viên, nhằm thẳng hướng Đông viên mà đi tới.
"Hầy, Uy Nhĩ, ngươi không phải đã về nghỉ ngơi sao, đến Đông viên để làm chi?" Mấy người hộ vệ tuần tra tại Đông viên đang đi tới, bọn họ hiển nhiên biết tên hộ vệ này, lập tức dò hỏi.
Áo Gia Văn giờ phút này ẩn nấp cách đó không xa.
"Nói cho bọn họ, nói ngươi trong lúc tuần tra, bị mất một món đồ tại Đông viên, nên đến để tìm" Áo Gia Văn lập tức nói.
Tên hộ vệ cũng nói: "Ta khi tuần tra, bị rớt đồ tại Đông viên, bây giờ đến đó tìm".
Mấy hộ vệ kia đều cười: "Uy Nhĩ, ngươi thật sự là không cẩn thận, nơi này khá tối, ngươi phải tìm cho kỹ một chút. Tìm không được, sáng sớm ngày mai tìm cũng không muộn" Nói xong mấy hộ vệ cũng đều tiếp tục tuần tra.
Bọn họ mặc dù cảm thấy Uy Nhĩ nói chuyện so với trước đây có chút khác nhau, nhưng bọn hắn cũng không hoài nghi.
Dù sao bọn họ nhìn qua cũng nhận ra được huynh đệ Uy Nhĩ của bọn họ.
"Tiếp tục xuất phát" Áo Gia Văn truyền âm hạ lệnh, hộ vệ lúc này hướng tới Đông viên là khu vực sâu nhất của Long Huyết thành mà đi tới…
Quyển 13: Qua Ba đạt vị diện ngục giam
Chương 17
Truyền âm
Tên hộ vệ dẫn Áo Gia Văn đi thẳng một đường, được một lát sau hắn chợt khựng lại.
"Sao lại dừng lại?" Áo Gia Văn lập tức quát hỏi. Giờ phút này Áo Gia Văn cũng triển khai tiểu phạm vi thần chi lĩnh vực, làm cho thanh âm không truyền ra ngoài.
Tên hộ vệ ngây ngốc nói: "Ta chỉ biết là các vị đại nhân đều ở tại các phòng này, bình thường chúng ta không được phép đi vào, vị đại nhân nọ ở tại phòng nào, ta không biết" Hộ vệ này trả lời, làm cho Áo Gia Văn không khỏi ngạc nhiên.
Nhưng hắn cũng hiểu.
Khu vực mà đám người Áo Lợi Duy Á ở, thị vệ bình thường không cho phép tiến vào.
“Phòng ở bên trong…" Áo Gia Văn có thể thấy bên trong có sáu bảy ngôi nhà nhỏ hai tầng, mỗi mỗi nhà đều có vườn riêng "Cái này khá phiền toái đây, không biết Áo Lợi Duy Á ở trong cái nào" Áo Gia Văn chân mày cau lại.
Đám người Vũ Thần, Đại tế tự, Tháp La Sa, Đế Lâm, Hi Tắc, Áo Lợi Duy Á đều ở nơi này. Trong đó Hi Tắc độc chiếm một căn nhà hai tầng, bản thân Hi Tắc đang nhắm mắt khoanh chân ngồi ở trên giường.
Hi Tắc tu luyện hắc ám nguyên tố pháp tắc, một loại huyền ảo về phương diện ẩn thân.
Đối với Hi Tắc mà nói, hắc ám cũng giống như mẫu thân làm cho hắn cảm thấy thoải mái, Hi Tắc hoàn toàn có thể dễ dàng dung nhập vào trong bóng tối, làm cho người khác không phát hiện được sự tồn tại của hắn. Đồng thời… Hi Tắc cũng có thể nhận thấy được, những sự vật tồn tại không thuộc về bóng tối.
Ví dụ như, Hi Tắc cảm giác rõ ràng được, ngôi nhà bên cạnh hắn có một cỗ khí tức nóng như lửa.
Tựa như một hỏa tinh phảng phất trong bóng tối, hiện ra trước mắt.
"Hử?" Hi Tắc nhướng mày “Sao lại có người đêm khuya tới đây?"
Là vua sát thủ, Hi Tắc tu luyện thuật ẩn thân, là người đầu tiên cảm giác được có người tới gần khu vực bọn hắn ở. Hơn nữa Hi Tắc cảm giác được, người đến không chỉ một người: "Khí tức yếu ớt như thế, đáng tiếc, nằm ngoài sự dò xét của ta".
Hi Tắc cũng không cần dùng thần thức.
Đối với Hi Tắc mà nói, dùng thần thức là hành vi ngu xuẩn, ngươi sử dụng thần thức, người khác tự nhiên cũng sẽ nhận thấy được ngươi.
Hi Tắc cả người tự nhiên biến mất. Nếu có kẻ mạnh thần cấp cẩn thận quan sát, mới có thể miễn cưỡng chú ý tới hắc ám trong phòng có chút biến hóa, ẩn trong bóng đêm, Hi Tắc nhanh chóng ra khỏi căn nhà.
Mà giờ phút này… Áo Gia Văn đang cùng với tên hộ vệ ở cách đó không xa.
"Sao lại là hắn!" Chỉ cách khỏang một trăm thước, Hi Tắc liền nhận ra được đối phương.
Điều này làm cho Hi Tắc giật cả mình, liền cười lạnh: "Áo Gia Văn này thật sự là gan lớn can đảm, dám đêm khuya đến nơi này" Không thể không nói, thuật ẩn thân của Hi Tắc thật sự là rất cao. Ẩn thân chỉ cách Áo Gia Văn khoảng trăm thước, Áo Gia Văn căn bản không nhận ra được sự tồn tại của Hi Tắc.
Hi Tắc lúc này thần thức triển khai về hướng Tháp La Sa đang ở.
Tháp La Sa cũng không ẩn dấu sự tồn tại của bản thân. Hi Tắc rất dễ dàng phát hiện Tháp La Sa: "Tháp La Sa đại nhân, Áo Gia Văn tới, đang ở bên ngoài".
"Áo Gia Văn?"
Tháp La Sa chấn động, nhưng là lập tức trong đáy lòng nổi lên sự tức giận "Tên Áo Gia Văn này, ta liên tục hai lần không xuống tay, hắn thật cho rằng ta không dám giết hắn sao?" Tháp La Sa trực tiếp bay ra khỏi chỗ ở, đi ra phòng ngoài.
Tháp La Sa về phương diện ẩn thân, rõ ràng là thua xa Hi Tắc, chỉ là tốc độ của Tháp La Sa rất nhanh! Chỗ ở của hắn và Áo Gia Văn cách xa nhau hơn trăm thước mà thôi, khoảng cách như vậy, Tháp La Sa vừa bay ra khỏi phòng là thấy ngay Áo Gia Văn, liền lập tức bay tới.
"Bây giờ chỉ có thể tìm một người hầu chuyên môn hầu hạ những kẻ mạnh thần cấp, điều tra một chút" Áo Gia Văn giờ phút này đang chuẩn bị tìm một hầu để tra hỏi.
"Ồ?" Áo Gia Văn giật mình quay đầu lại.
Một bóng người cực nhanh phóng đến đây, Áo Gia Văn sắc mặt đại biến, trong đáy lòng thầm chửi: “Khốn kiếp, sao lại là hắn!!!" Thấy Tháp La Sa đang đến, Áo Gia Văn chỉ biết đã một lần thất bại, mặc dù trong đáy lòng không cam lòng, nhưng hắn bất chấp nhiều ít, lập tức hướng lên trời cao mà phóng đi.
"Mẹ nó, còn muốn chạy trốn!" Tiếng gầm gừ của Tháp La Sa vang vọng cả Long Huyết tòa thành.
Nhất thời đa số người dân tại Long Huyết thành đều tỉnh giấc.
"Hát…" Tiếng kêu chói tai trong nháy mắt vang vọng khắp thiên địa, thanh âm này so với sấm sét còn muốn chói tai hơn.
"Đây là cái gì vậy!"
Mấy người Ốc Đốn, Cái Tỳ Đẳng tất cả bởi vì tiếng gầm này mà chạy ra khỏi phòng, đều kinh hãi nhìn một màn trước mắt. Chỉ thấy trên bầu trời Long Huyết thành, xuất hiện một con rắn lớn màu xanh đang uốn lượn dài chừng mười ngàn thước làm cho người ta sợ hãi, thân hình so với mấy căn lầu còn muốn to hơn, làm cho lòng người phát lạnh.
Con rắn lớn màu xanh này xoay quanh giữa không trung, đầu rắn ngẩng cao, tiếng kêu chói tai cũng từ đó mà phát ra.
"Không!" Một bóng người bị giữ lại giữa không trung, tuyệt vọng hét lên.
Miêng rắn thật lớn mở ra, cả thiên địa không gian cũng đều chấn động kịch liệt, bóng người nọ tuy cố gắng kháng cự, cũng không thể kháng cự lại lực lượng thôn phệ lớn như vậy, trực tiếp bị con rắn đó nuốt đi.
Con rắn màu xanh uốn lượn dài cả vạn thước, cuối cùng biến thành hình người, đúng là Tháp La Sa tóc dài màu xanh biếc.
Tháp La Sa bay xuống, trong miệng còn đang mắng chửi: "Áo Gia Văn này, thật nghĩ ta không dám giết hắn sao, hừ, ra khỏi chúng thần mộ địa, ta còn không có đại khai sát giới. Tên này, căn bản là không để ý đến lời ta nói".
Phía dưới một đám người tụ tập một chỗ, ngay cả Lâm Lôi, Địch Lỵ Á cũng đều chạy đến.
"Vừa rồi là Áo Gia Văn?" Lâm Lôi vừa rồi cũng không thấy rõ, hắn chỉ mơ hồ thấy có bóng người bị Tháp La Sa nuốt vào bụng.
Bản thể của Tháp La Sa, Lâm Lôi năm đó tại chúng thần mộ địa tầng thứ ba đã thấy qua một lần.
"Là Áo Gia Văn" Hi Tắc cười nói, "Áo Gia Văn này lại lặng lẽ ẩn thân đến Long Huyết thành, hắn còn cho rằng chúng ta phát hiện được hắn. Nhưng… hắn còn chưa tới gần được ta, ta đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn" Về phương diện tinh thông ẩn thân trước mặt Hi Tắc, Áo Gia Văn còn muốn ẩn nấp sao?
Thật sự là nằm mơ.
Mặc dù một người là trung vị thần, một người là hạ vị thần, dù sao Hi Tắc tinh thông nhất chính là cái này.
"Ha ha, Tháp La Sa, ngươi lại thi triển thôn phệ à" Đế Lâm cười nói.
Bản thể của Đế Lâm là sư tử, được xưng Thôn thiên thú. Trong bụng tự có không gian. Mà Tháp La Sa, thân là ma thú thần cấp 'Ba Xà'. Ba Xà cũng có năng lực thiên phú 'Thôn Hải', vốn trong cơ thể Ba Xà cũng có một không gian, mà thân mình thể tích Ba Xà lại rất lớn.
Do đó năng lực thôn phệ, so với Đế Lâm, thậm chí còn mạnh hơn.
Hơn nữa bản thân Tháp La Sa trình độ thần lực tinh thuần, về lượng hay chất, đều vượt qua Đế Lâm. Tự nhiên khi thi triển, phải mạnh hơn nhiều.
"Áo Gia Văn này, tự nhiên lại đến đây" Áo Lợi Duy Á cười khổ, hắn thật sự là giật mình.
Lâm Lôi cười nói: "Áo Lợi Duy Á, ngươi bây giờ có thể yên tâm rồi. Áo Gia Văn bây giờ đã chết, sau này hắn không thể tới tìm ngươi gây phiền toái nữa" Áo Gia Văn chết đi, Lâm Lôi trong đáy lòng cũng thở phào một hơi. Kỳ thật đại đa số người trong Long Huyết thành đều cảm thấy mừng rỡ.
"Đừng cao hứng quá sớm".
Tháp La Sa hừ lạnh, hắn hé miệng ra. Một viên thần cách tản ra hồng quang nhàn nhạt đi ra "Áo Gia Văn bị chết trong cơ thể ta, đây là trung vị thần thần cách của hắn".
"Hỏa thuộc tính?" Lâm Lôi chấn động, Áo Gia Văn này không chỉ có một phân thân. Nếu bị thôn phệ đi thì cả hai phân thân sẽ bị dung hợp làm một, hẳn là có hai viên thần cách mới đúng.
"Đúng, chỉ là hỏa thuộc tính" Tháp La Sa nói "Các ngươi cũng biết hắn có hai phân thân. Mà vừa rồi, bị ta thôn phệ giết chết. Chỉ là phân thân thuộc tính hỏa của Áo Gia Văn. Quang minh thần phân thân của hắn, căn bản là không có tới chỗ của chúng ta!"
Lâm Lôi trong đáy lòng thầm than.
Tựa như lúc đầu Áo Gia Văn lần đầu tiên đánh tới, Lâm Lôi, Đức Tư Lê đều đều đem bổn tôn đặt ở vị diện mật thất. Đều là đề phòng khi phân thân bị chết, mình cũng xong đời.
"Xem ra, Áo Gia Văn này cũng sợ lần này sẽ bị giết chết, có dự phòng" Lâm Lôi không khỏi nhìn về phía Áo Lợi Duy Á, Áo Lợi Duy Á chân mày nhíu lại bao phủ vẻ buồn bã, Áo Gia Văn một ngày chưa chết. Áo Lợi Duy Á cũng không thoải mái được.
"Áo Lợi Duy Á" Lâm Lôi nhìn về phía Áo Lợi Duy Á.
Áo Lợi Duy Á không khỏi cười khổ nhìn về phía Lâm Lôi, Lâm Lôi cũng nói: "Áo Lợi Duy Á chúng ta bây giờ cũng không biết, tên Áo Gia Văn sẽ làm ra chuyện gì nữa. Như vậy, ngươi nên đi vào vị diện mật thất thu nhỏ mà tu luyện đi. Nơi đó, Áo Gia Văn có dùng thần thức điều tra,cũng tuyệt đối điều tra không được".
Thật ra hôm nay tại vị diện mật thất thu nhỏ cũng có không ít người.
"Vậy, được rồi" Áo Lợi Duy Á lúc này đây cũng không cự tuyệt.
Chỉ có tại vi hình vị diện mật thất, mới là nơi an toàn nhất tại Long Huyết thành.
"Mọi người cũng không cần lo lắng" Lâm Lôi quay đầu lại nhìn về phía mấy người Ốc Đốn "Lúc này Áo Gia Văn đã tốn mất một phân thân, cũng giống như nửa cái mạng của hắn vậy. Hắn bây giờ cũng chỉ còn lại có quang minh thần phân thân.
Lần này hắn dám mạo hiểm, lần sau, hắn sẽ không dám mạo hiểm. Hắn cũng không có thần phân thân khác nữa".
Cả đám người cũng nở nụ cười.
Chỉ là Vũ thần Áo Bố Lai Ân nhìn viên thần cách trong tay Tháp La Sa, ánh mắt có chút nóng rực.
Đó chính là trung vị thần thần cách thuộc tính hỏa! Áo Bố Lai Ân tu luyện hỏa nguyên tố pháp tắc. Một viên trung vị thần thần cách thuộc tính hỏa, đối với Áo Bố Lai Ân là nhu cầu bách thiết. Chỉ là viên trung vị thần thần cách này quá mức quý trọng, hắn cũng không dám trực tiếp yêu cầu.
"A…"
Trong đêm tối bao la, khôn cùng trên mặt đất, Áo Gia Văn phẫn nộ đấm hai nắm đấm vào mặt đất, trong miệng phát ra tiếng rống giận dữ không cam lòng.
"Bùng!"
"Bùng!"……
Cả mặt đất cũng bị nổ tung, nhưng Áo Gia Văn vẫn khó có thể phát tiết sự không cam tâm trong lòng.
"Một lần hai lần, đều thất bại! Thần phân thân của ta… hỏa nguyên tố pháp tắc?" Áo Gia Văn giờ phút này bi phẫn không thôi, hắn biết, hắn từ nay về sau không có khả năng tu luyện hỏa nguyên tố pháp tắc. Hắn chỉ còn một thân thể - quang minh thần phân thân.
Từ giờ trở đi, hắn chỉ có thể tu luyện quang minh nguyên tố pháp tắc.
"Tháp La Sa kia, và Đế Lâm, có năng lực gì?" Áo Gia Văn vừa nghĩ tới khung cảnh đáng sợ kia, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.
Khi Tháp La Sa thôn phệ hắn, và khi đối mặt với sự thôn phệ của Đế Lâm, đó là hai loại cảm thụ. Khi Tháp La Sa hóa thành bản thể 'Ba Xà' thôn phệ, Áo Gia Văn cảm thấy bản thân bị cách ly với không gian, một lực lượng không thể kháng cự bao vây lấy hắn.
Lập tức trực tiếp bị hút vào bụng của Ba Xà.
Vốn Áo Gia Văn cho rằng, bản thân khi tiến vào bụng của Ba Xà, hoàn toàn có thể bổ bụng trốn tới. Ai ngờ… trong bụng căn bản có thể xem như một không gian độc lập, ở trong đó, hắn căn bản không có chút năng lực phản kháng trực tiếp bị giết chết.
Đây là thiên phú của thần thú! Người bình thường có tu luyện đến thượng vị thần, cũng không có khả năng tạo một không gian độc lập trong cơ thể mình.
Đây cũng là Thôn thiên thú, cũng là nguyên nhân mà Ba Xà, có thể hấp thu cả trời biển.
"Cuối cùng, sẽ có một ngày!" Áo Gia Văn nghiến răng "Sẽ có một ngày, ta nhất định sẽ giết Áo Lợi Duy Á, cũng có một ngày, ta có thể trở thành thượng vị thần, quay lại giết chết Tháp La Sa!" Áo Gia Văn trong đáy lòng đối với Tháp La Sa cũng phi thường oán hận.
Khi chưa bước vào cảnh giới thượng vị thần, Áo Gia Văn cũng không dám đến gây chuyện với Tháp La Sa nữa.
Lúc này, Áo Gia Văn hóa thành một đạo lưu quang, nhắm hướng Tây mà bay đi.
Áo Gia Văn thần phân thân thuộc tính hỏa bị tiêu diệt, quả nhiên không dám trở lại làm loạn, Long Huyết thành lại khôi phục bình yên, Lâm Lôi cũng an tĩnh tu luyện, đã qua mấy tháng, trời đã vào Đông, Lâm Lôi lại nhận được một tin tức tốt.
Ngày này, Lâm Lôi đang đắm chìm trong cảm thụ phong nguyên tố pháp tắc.
Đột nhiên, một thanh âm vang vọng trong đầu hắn: "Lâm Lôi, ta nhắc nhở ngươi một việc".
"Bối Lỗ Đặc đại nhân?" Lâm Lôi lập tức đình chỉ tu luyện.
"Bối Bối nó đã tới giai đoạn cuối cùng thuế biến thành thần, giai đoạn thuế biến cuối cùng này phi thường trọng yếu. Ngươi nhớ kỹ, bắt đầu từ bây giờ, ngươi ngàn vạn lần đừng dùng linh hồn truyền âm tới Bối Bối, đừng làm nhiễu loạn hắn" Bối Lỗ Đặc truyền âm cho Lâm Lôi.
Bối Lỗ Đặc có thể ngăn cản người khác dùng thần thức truyền lại tới, nhưng Lâm Lôi và Bối Bối có linh hồn liên lạc, Bối Lỗ Đặc cũng không thể ngăn trở, chỉ có thể thông báo.
"Thuế biến thành thần? Tốt lắm, ta nhớ rồi, trong khoảng thời gian này, ta tuyệt đối sẽ không truyền âm đến quấy rầy Bối Bối" Lâm Lôi cũng vì Bối Bối mà cảm thấy kinh hỉ.
Quyển 13: Qua Ba đạt vị diện ngục giam
Chương 18
Truyền âm
Ngọc Lan lịch năm 10045. Cả Ngọc Lan đại lục tương đối bình lặng.
Chân thân của Lâm Lôi một mực ở tại vị diện mật thất thu nhỏ. Dốc lòng tu luyện 'Đại Địa Mạch Động'. Mà thần phân thân của hắn, ở tại Long Huyết thành. Dành phần lớn thời gian để hiểu được 'Tốc Độ Áo Nghĩa'. Thỉnh thoảng cũng để thời gian vào thanh âm huyền ảo.
Về phương diện Tốc độ áo nghĩa. Lâm Lôi còn cách đại thành rất xa.
Ngọc lan lịch năm 10045. Ánh dương cũng đã tắt nắng, tại một hồ nước trong xanh ở Đông viên Long Huyết thành, có một cái đình. Lâm Lôi, Hi Tắc hai người đang ngồi ở trong đó.
"Ta không thể không nói. Vũ thần hắn vận khí thật sự là tốt" Hi Tắc cảm thán một tiếng.
"Ngươi nói, chuyện thần cách?" Lâm Lôi vừa nghe đã hiểu được Hi Tắc cảm thán chuyện gì. Năm ngoái lúc Áo Gia Văn ban đêm đến đánh lén. Bị Tháp La Sa trực tiếp giết chết, cũng được một trung vị thần thần cách, viên trung vị thần thần cách này Vũ thần cuối cùng cũng mở miệng xin Tháp La Sa.
Kết quả, Tháp La Sa dĩ nhiên đáp ứng.
"Một viên trung vị thần thần cách. Nếu có một viên hắc ám thuộc tính trung vị thần thần cách, ai có thể cho ta một viên" Hi Tắc cảm thán không thôi, trong mắt cũng có lóe lên vẻ hâm mộ "Ta vẫn phải tu luyện, không biết phải bao lâu mới có thể đạt tới trung vị thần".
Tu luyện càng về sau, thời gian càng lâu.
"Nghe nói. Vũ thần vì viên trung vị thần thần cách này, hắn cũng trả giá rất lớn" Lâm Lôi nói.
"Trả giá ra sao?" Hi Tắc hướng về Lâm Lôi hỏi.
Lâm Lôi gật đầu nói: “Sao mà không bỏ ra cái giá đắt được? Tháp La Sa nói, sau khi giải quyết vấn đề chúng thần hàng lâm, Vũ thần sẽ đi tới 'Địa Ngục'. Vũ thần sẽ ở lại đó mười vạn năm, chịu sự điều khiển của Tháp La Sa đại nhân, mười vạn năm sau, mới khôi phục tự do".
"Hừ" Hi Tắc cũng cười khinh thường "Lâm Lôi. Vậy Áo Bố Lai Ân nghe được yêu cầu của Tháp La Sa, có hỏi gì hay không?"
"Không có".
Lâm Lôi điểm ấy cũng rõ ràng "Vũ thần cũng rất dứt khoát, lúc ấy đã đáp ứng".
"Loại yêu cầu tốt như vậy, đến ta cũng đáp ứng" Hi Tắc tỏ vẻ khinh thường "Đầu tiên, từ hạ vị thần lên trung vị thần, với tư chất của Áo Bố Lai Ân mười vạn năm có hoàn thành hay không cũng khó nói. Ngươi phải biết rằng, Áo Bố Ân phải luyện hóa thần cách thành thần chứ!"
Lâm Lôi gật đầu đồng ý.
Luyện hóa thần cách thành thần, thần cách vốn là do người khác thành thần thiên địa ngưng tụ |mà thành, thần cách và linh hồn của Áo Bố Lai Ân không phải hoàn toàn khế hợp, tu luyện cũng có chút trở ngại, muốn đạt tới trung vị thần phải hao phí thời gian, cũng không biết so với một kẻ mạnh tu luyện thành thần dài hơn bao nhiêu.
"Đầu tiên, hắn rất khó đạt tới trung vị thần. Hơn nữa, ngoại trừ tại chúng thần mộ địa. nếu là tại chõo của hắn, hắn chỉ là một hạ vị thần, dựa vào cái gì để có trung vị thần thần cách?" Hi Tắc tiếp tục nói "Vì một viên trung vị thần thần cách, chỉ mười vạn năm chịu sự điều khiển của người khác mà thôi".
"Quan trọng nhất là…"
Hi Tắc trong mắt có vẻ khát khao "Đó là xuất phát đến 'Địa Ngục'. Tại 'Địa Ngục' chỉ chịu sự điều khiển của Tháp La Sa mà thôi, vừa mới xuống địa ngục, nhân sinh cũng không quen. Có kẻ mạnh chống lưng. mới có thể sinh tồn được. Có thể nhanh chóng thích ứng tại chí cao vị diện 'Địa Ngục'! [Người khác muốn cũng khó. Áo Bố Ân vừa tiến vào địa ngục đã có Tháp La Sa bảo vệ, hắn cũng quá chiếm tiện nghi rồi".
Lâm Lôi không khỏi kinh ngạc, nghe Hi Tắc nói như vậy cũng thấy rất có lý.
"Đến địa ngục, vậy cũng là rời khỏi quê quán" Lâm Lôi cảm khái nói.
Hiện nay Lâm Lôi đối với Ngọc Lan đại lục vẫn là rất có cảm tình.
"Hừ" Hi Tắc lại nói "Buồn cười. Cuộc sống mà đặc sắc mới có ý nghĩa, đạt tới thần vực, vât chất vi diện bình thường đối với chúng ta mà nói đã không có nhiều ý nghĩa. Thật ra, ta lần này từ chúng thần mộ địa trở về đã muốn rời đi. Đến chí cao vị diện".
"Rời đi?" Lâm Lôi hơi giật mình.
"Lần này ta trở về, lại phát hiện soó lớn kẻ mạnh thần cấp tới" Hi Tắc cười "Xem ra cuộc sống này cũng sẽ rất có ý nghĩa. Ta tự nhiên quyết định ở lại một thời gian. Nếu không phải có một đám kẻ mạnh thần cấp ở đây, ta đã đi chí cao vị diện rồi".
"Dù sao, đứng ở đỉnh cũng rất tịch mịch. Lâm Lôi, cuộc sống này, phong phú đặc sắc mới có ý nghĩa" Hi Tắc cảm thán "Lâm Lôi. Ngươi thời gian sông chưa nhiều, nếu hơn trăm năm nữa, ngươi sẽ có loại cảm giác này, Lâm Lôi ngươi cứ ngẫm lại. Nếu tại Ngọc Lan đại lục ngươi cực mạnh, ngươi là vô địch, cuộc sống cứ bình lặng mà trôi qua như vậy, ngươi có chán nản không?"
Lâm Lôi tưởng tượng một chút tận đáy lòng cũng rung lên.
Đứng ở trên đỉnh của Ngọc Lan đại lục, cuộc sống cứ bình lặng mà trôi qua… Lâm Lôi vừa nghĩ trong đáy lòng đã có chút kháng cự, trong đầu hắn nhanh chóng nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
"Cuộc sống đặc sắc, không bị gò bó mới đặc sắc, mới có ý nghĩa" Lâm Lôi không thể không thừa nhận.
Bản thân không cam chịu cuộc sống bình phàm này, có thể biết được tứ đại chí cao vị diện. Thất đại thần vị diện có vô số kẻ mạnh, bản thân nếu cam chịu cuộc sống bình phàm. Trốn ở Ngọc Lan đại lục vị diện, ngồi mà xem ngày tháng trôi quá, cuộc sống như vậy thật không chút ý nghĩa.
"Đợi chuyện lần này chấm dứt. Ta sẽ đi đến địa ngục, Lâm Lôi, ngươi cũng cùng đi với ta chứ" Hi Tắc khuyên "Tại địa ngục, có vô số kẻ mạnh đến từ các vị diện khác, các loại chủng tộc kỳ lạ, hơn nữa, tứ đại chung cực chiến sĩ gia tộc. Đều đi đến địa ngục. Ngươi không muốn thấy những người đi trước sao?"
Tứ đại chung cực chiến sĩ gia tộc? Gia tộc tiền bối?
Long huyết chiến sĩ gia tộc Ba lỗ khắc đời thứ nhất 'Ba Lỗ Khắc'! còn có đời thứ hai, thứ ba… các vị tiền bối đã đến địa ngục.
Lâm Lôi nghe xong đáy lòng cũng không khỏi cảm thấy khát khao. Tuy vậy vẫn cười nói: "Hi Tắc, ngươi đừng ở đó mà dẫn dụ ta. Ta cũng không vội. Trước tiên ở lại đây với Địch Lỵ Á cái đã, đợi lúc nào vợ chồng chúng ta thấy nhàm chán, có lẽ sẽ đi địa ngục du lịch một phen".
"Du lịch?" Hi Tắc dở khóc dở cười "Ngươi tưởng địa ngục là chỗ nào vậy".
Ngọc lan lịch năm 10045 đầu mùa đông, hoa tuyết bay tán loạn.
Vị diện mật thất thu nhỏ.
Vị diện mật thất thu nhỏ có hai tầng. Tầng dưới có Áo Lợi Duy Á, Đức Tư Lê hai người tu luyện. Tầng trên có Ba Khắc, Hắc Lỗ, Kim nghê hai đầu sắu mắt tu luyện. Chân thân của Lâm Lôi cũng khoanh chân ngồi ở tầng trên, tu luyện đại địa mạch động.
Pháp tắc huyền ảo này, từ nông đến sâu, rất có mối quan hệ.
Bởi vì pháp tắc huyền ảo từ nông đến sâu có nguyên lý tương liên lẫn nhau, Lâm Lôi mới có thể sử dụng loại biện pháp thôi diễn này, đương nhiên Lâm Lôi không phải cứ nhắm mắt mà thôi diễn, mà là cảm ngộ 'nguyên tố pháp tắc' của bản thân, trong lòng có xúc động, thì thôi diễn mới có đột phá.
Chân thân của Lâm Lôi đã hoàn toàn hấp thu gần mười vạn linh hồn tinh hoa.
Cứ một lần hấp thu hai ngàn vạn linh hồn tinh hoa, Lâm Lôi linh hồn thôi diễn tốc độ lại tăng lên nhiều. Từ 32 trọng đến 16 trọng tốn gần một năm ba tháng, hôm nay đã gần mười vạn linh hồn tinh hoa đã hoàn toàn hấp thu, tốc độ thôi diễn đã nhanh hơn mấy lần.
Thời gian tu luyện cũng rút ngắn hơn mấy lần.
Đã đột phá từ 16 trọng còn 8 trọng, tại thân thể Ba Mông Đặc này, Lâm Lôi đã tu luyện gần hai năm.
Ngày nay đã tu luyện hơn một năm.
Đã hơn ba năm trôi qua.
Vị diện mật thất thu nhỏ trên giường đá. Lâm Lôi đang khoanh chân tĩnh tọa chợt mở mắt, trên mặt có vẻ tươi cười "Đại địa mạch động này đích xác cực kỳ phức tạp, cuối cùng đã đột phá đến đại địa mạch động 8 trọng cảnh giới" Lâm Lôi giờ phút này trong lòng cực kỳ thư thản.
"Chỉ là, ta sao lại có cảm giác, đại địa mạch động cho dù chưa đại thành, cũng so với ta lĩnh ngộ 'Tốc Độ Áo Nghĩa' còn phức tạp gấp trăm ngàn lần? Ta lĩnh ngộ Tốc Độ áo Nghĩa cũng đã làm ta đạt đến hạ vị thần cảnh giới rồi" Lâm Lôi trong đáy lòng cũng rất là khó hiểu.
Dựa theo Lâm Lôi biết.
Vô luận tu luyện loại nguyên tố pháp tắc huyền ảo gì, chỉ cần đạt tới đại thành, chính là hạ vị thần.
Về phần Tốc Độ Áo Nghĩa, thật ra Tốc Độ Áo Nghĩa cũng không phải là một loại huyền ảo vô cùng đơn giản, mà là kết quả của hai loại huyền ảo “Nhanh” và “Chậm” dung hợp lại, khi Tốc Độ Áo Nghĩa tu luyện đại thành. Đem hai loại huyền ảo “Nhanh” và “Chậm” tu luyện đại thành, tự nhiên so với kết quả tu luyện một loại huyền ảo đại thành cũng không giống nhau.
"Nghĩ nhiều làm gì" Lâm Lôi lúc này nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.
Chính vào lúc này tu luyện chưa được bao lâu, đại khái chỉ mới mười ngày nửa tháng.
"Lão Đại, lão Đại!" Thanh âm quen thuộc vang lên trong đầu Lâm Lôi, Lâm Lôi nhất thời đình chỉ tu luyện. Lâm Lôi kinh hãi vội vàng dùng linh hồn truyền âm lại: "Bối Bối, ngươi, ngươi thành công rồi sao?"
"Ừm. Ta đã thành công, lão Đại, ta đã thành thần!" Thanh âm kinh hỉ của Bối bối vang lên trong đầu Lâm Lôi.
Lâm Lôi trong đáy lòng hết sức kích động, hưng phấn. Bối Bối và mình cùng nhau lớn lên, hôm nay rốt cục cũng đã thành thần.
"Thật tốt quá" Lâm Lôi giờ phút này cũng không biết nên nói cái gì.
"Lão Đại, ta lập tức từ hắc ám chi sâm đến đấy. Người cần phải chờ ta" Bối bối rốt cục đã đạt tới giai đoạn phệ thần thử trưởng thành. Mà Bối Bối thành thần, kích động lập tức từ kim chúc thành bảo của hắc ám chi sâm bay ra, trực tiếp hướng về Long Huyết thành.
Mặt trời chiều ngã về tây, Long Huyết thành bị ánh mặt trời màu đỏ mông lung bao phủ.
Trong hoa viên Long Huyết thành. Vũ thần, Đại Tế Ti hai người đang ngồi đối diện. Hôm nay Vũ thần, Đại Tế Ti đều muốn luyện hóa thần cách, chỉ là… vô luận là Vũ thần hay Đại Tế Ti, cũng sẽ không đem tất cả thời gian để luyện hóa thần cách.
"Đợi đến chúng thần hàng lâm lần này chấm dứt. Ta và Tháp La Sa đại nhân sẽ đi địa ngục. Ngươi thì sao?" Vũ thần dò hỏi.
Đại Tế Ti trong đáy lòng cũng có chút xúc động.
Nàng và Vũ thần thật ra tranh đấu lẫn nhau nhiều năm, trước đó không lâu tại chúng thần mộ địa nàng thành công được một viên trung vị thần thần cách. Mà Vũ thần ngày nay cũng đã được.
"Ngươi đi đi. Về phần ta…" Đại Tế Ti cười nói "Chúng thần mộ địa này càng ngày càng khó, ta được trung vị thần thần cách cũng hiểu nguy hiểm như thế, nếu muốn được thượng vị thần thần cách, không biết là phải hao phí bao lâu nữa. Mười vạn năm, trăm vạn năm?"
Đại Tế Ti thở dài "Đợi chuyện lần này qua đi, phỏng chừng đại đa số kẻ mạnh thần cấp cũng rời khỏi Ngọc Lan đại lục vị diện. Ta cũng không muốn một mình ở lại đây, đến lúc đó, ta sẽ lựa chọn đến sinh mạng thần giới".
Tứ đại chí cao vị diện, phân biệt là Địa ngục, Thiên giới, Minh giới, Sinh mạng thần giới.
Địa ngục, chính là Hủy diệt chí cao thần sáng tạo. Thiên giới là Vận mệnh chí cao thần sáng tạo. Minh giới là Tử vong chí cao thần sáng tạo, mà Sinh mạng thần giới, tự nhiên là do Sinh mạng chí cao thần sáng tạo.
"Ngươi đi Sinh mạng thần giới?" Vũ thần có chút kinh ngạc, lập tức cười đầy vẻ cảm tình phức tạp "Nếu như vậy. Sau này không biết khi nào mới có thể gặp lại".
"Có cơ hội thì sẽ gặp lại" Đại Tế Ti 'Khải Sắt Lâm' thản nhiên nói, nhìn trên gương mặt của Đại Tế Ti, cũng không biết biểu tình của Đại Tế Ti giờ phút này.
Hai kẻ mạnh thần cấp giằng co đã mấy ngàn năm. Giờ phút này đều trầm mặc.
"Oa, Áo Bố Ân. Khải Sắt Lâm, hai người các ngươi đang làm gì đấy? A, lén ước hẹn hay sao?" Một thanh âm đột nhiên vang lên trong hoa viên. Nhất thời làm cho Vũ thần, Đại Tế Ti hai người đang trầm mặc giật mình.
Một câu nói đặc biệt này, càng làm cho hai người có chút xấu hổ.
Một người thiếu niên tóc ngắn mặc áo tay ngắn có vẻ gầy ốm đột nhiên xuất hiện tại nơi này, thiếu niên này da tay trong suốt, rất là xinh đẹp. Hắn còn có một đôi mắt linh động rất có thần, đôi mắt này phảng phất như biết nói. Lại cố ý nhìn chằm chằm vào Vũ thần, Đại Tế Ti hai người.
Thiếu niên này lập tức chỉ vào Đại Tế Ti, vẻ mặt kinh hỉ: "Hì, Khải Sắt Lâm, người đỏ mặt rồi!"
Đại Tế Ti giờ phút này dở khóc dở cười, nàng mang theo mặt nạ, không ai có thể thấy được vẻ mặt của nàng, nếu không ai thấy vẻ mặt của nàng, tự nhiên nàng bây giờ cũng có thể là đỏ mặt.
"Bối Bối. Lại chọc phá gì đó" Lâm Lôi lúc này lập tức đi vào hậu hoa viên.
"Oa, lão Đại!" Bối Bối hưng phấn lập tức vọt tới.