View Single Post
  #162  
Old 04-08-2013, 05:06 AM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Bàn Long - Quyển 17 - Chương 1 - 3

Quyển 17

U Lam phủ


Chương 1

Tốc độ tu luyện



“Hoa” Từng cơn sóng của Tinh Thần vụ hải đánh vào bờ biển Lệ La Đảo. Dưới ánh mắt của Tộc trưởng Ba Cách Tiếu gia tộc Bảo Khắc Uy, Vưu Lại, bọn Lâm Lôi ngồi trên một Kim chúc sinh mệnh bước trên con đường đi tới Huyết Phong đại lục.

Kim chúc sinh mệnh biến ảo thành hình thuyền, trong bong tàu.

“Rốt cuộc cũng ly khai” Áo Bố Lai Ân cảm thán một tiếng.

“Đúng, ly khai” Hi Tắc như trút được gánh nặng: “Quên nơi này, vĩnh viễn” Lâm Lôi liếc nhìn Hi Tắc, lúc trước Hi Tắc nhờ mình tìm hiểu tin tức của Tắc Hi Lỵ, Lâm Lôi mặc dù thấy tình huống không ổn. Nhưng cũng không thể xác định được Tắc Hi Lỵ sống hay chết.

Nhưng vẫn nói cho Hi Tắc, Tắc Hi Lỵ đang sống rất tốt ở bên trong phủ Tộc trưởng.

“Có lẽ như vậy thì Hi Tắc sẽ tốt hơn” Lâm Lôi thầm nghĩ trong lòng.

“Rốt cuộc cũng ly khai, cha, chúng ta rốt cuộc cũng ly khai” Lão Đại Khắc Lý Áo rất là kích động. Lúc trước hắn và em hắn không biết, Đế Lâm cha của bọn hắn bị khống chế Linh hồn, cho đến hôm nay mới biết được.

Bọn họ biết được đều cảm thấy sợ hãi.

“Đúng, ly khai, giải thoát” Đế Lâm nhìn về phía Đông Nam, không hề quay đầu lại. Sợ rằng cả đời này của hắn đều sẽ không trở lại Lệ La đảo.

“Tê” Âm thanh chói tai đột nhiên vang vọng khắp bầu trời.

Lâm Lôi quay đầu nhìn lại, đúng là Tháp La Sa. Lúc này Tháp La Sa đang ngửa đầu phát ra âm thanh quỷ dị chói tai. Cả người như run lên. Một lát sau, tiếng rít gào mới đình chỉ, Tháp La Sa quay đầu nhìn Lâm Lôi, hai mắt đỏ lên: “Lâm Lôi, đại ân này không biết nói gì nữa, cảm ơn”

Không bị khống chế Linh hồn, không có cách nào giải thích tâm trạng của Tháp La Sa và Đế Lâm lúc này.

“Ha ha, đi thôi, đến Huyết Phong đại lục, đến U Lam Phủ” Lâm Lôi cầm tay Địch Lỵ Á.

Đường đi ở trên Tinh Thần vụ hải rất yên lặng. Ngẫu nhiên gặp phải một ít bọn cường đạo, nhưng với lực lượng của đội ngũ Lâm Lôi, chỉ cần để cho mấy người Thượng vị thần hiện thân. Thì đã làm cho đám cường đạo sợ hãi mà bỏ chạy.

Trên đường đi, không có bất cứ nguy hiểm gì.

Bên trong thuyền.

Lâm Lôi đang khoanh chân ngồi ở một góc. Bất kể là Bổn tôn hay tam đại Thần phân thân đều đang tu luyện. Trải qua các trận chiến, Lâm Lôi phát hiện nhược điểm lớn nhất của mình chính là Linh hồn.

Không phải Linh hồn phòng ngự huyền ảo của mình yếu.

Hôm nay đã dung hợp ba huyền ảo là Đại địa mạch động, Trọng lực không gian, Thổ chi nguyên tố, Huyền ảo Linh hồn phòng ngự cũng không kém. Điều còn kém thực sự chính là bản thân Linh hồn lực.

Linh hồn lực của Trung vị thần, về bản chất kém hơn Linh hồn lực của Thượng vị thần rất nhiều. Cho dù Lâm Lôi dựa vào Linh hồn huyền ảo, nên năng lực phòng ngự nhiều nhất cũng chỉ hơn Linh hồn lực của Thượng vị thần bình thường mà thôi.

Đương nhiên, Lâm Lôi còn có Linh hồn phòng ngự Chủ thần khí không trọn vẹn. Cũng vì có Chủ thần khí này mà Lâm Lôi mới có thể tung hoành Tinh Thần vụ hải, giết Cam Mông Đình, giết rất nhiều Thượng vị thần. Nếu không có Linh hồn phòng ngự Chủ thần khí, một tên Trung vị thần như Lâm Lôi sao lại mạnh như vậy được chứ?

Chủ thần khí quá mạnh mẽ.

“Mục tiêu đầu tiên của hôm nay chính là nhanh chóng đạt đến cảnh giới Thượng vị thần” Lâm Lôi hiểu được phương hướng tuyện của mình. “Một khi đạt đến cảnh giới Thượng vị thần, đến lúc đó cũng có thể tiếp tục luyện hóa rất nhiều Tử tinh. Hai điều cộng lại khiến cho Linh hồn lực tăng gấp mấy chục lần. Kể từ đó, chỉ cần chữa trị cái khuyết khẩu của Linh hồn phòng ngự Chủ thần khí mà thôi, thì ngay cả Thất tinh ác ma am hiểu Linh hồn công kích cũng không khiến ta e ngại”

Lâm Lôi rõ ràng.

Giai đoạn Trung vị thần, dung hợp huyền ảo dễ dàng hơn, mà khi đạt đến Thượng vị thần khó khăn tăng lên rất nhiều.

Nhưng dung hợp rất nhiều huyền ảo ở giai đoạn Trung vị thần tốn quá nhiều thời gian. Địa hành thuật trong Đại địa pháp tắc hôm nay chưa có dung hợp một chút nào với ba loại huyền ảo còn lại, đừng nói là dung hợp hoàn toàn.

“Bây giờ ta đã dung hợp ba loại Huyền ảo, nếu muốn dung hợp bốn loại, sợ rằng trong vòng một vạn năm mà thành công thì phải cảm ơn trời đất rồi”

“Ta giờ đã nhập môn Lực lượng huyền ảo, nhanh chóng tu luyện Lực lượng huyền ảo đến đại thành, rồi tiếp tục tu luyện Sanh Lực. Sáu loại đều hoàn thành thì sẽ là Thượng vị thần, đến lúc đó thực lực sẽ tăng rất nhiều. Bất kể là Vật chất phòng ngự hay là Linh hồn phòng ngự đều sẽ không có quá nhiều nhược điểm, đối phó Thất tinh ác ma thì quá dễ dàng”

Lâm Lôi rõ ràng.

Đạt đến cảnh giới Trung vị thần, cũng không phải không có cách dung hợp huyền ảo, chỉ là khó khăn tăng lên nhiều mà thôi.

“Đợi đạt đến Thượng vị thần rồi từ từ dung hợp cũng không muộn”

Chỉ cần tự mình thành Thần, sẽ có hy vọng dung hợp.

“Ta phải cảm tạ Mặc Tư, nếu không có một Chùy của hắn, Lực lượng huyền ảo không biết đến bao giờ ta mới có thể nhập môn” Lâm Lôi lập tức tĩnh tâm lại, Bổn tôn và Đại địa thần phân thân lập tức tập trung tu luyện Lực lượng huyền ảo.

Hiện tại Lâm Lôi chú trọng Đại địa pháp tắc.

Cho nên Phong nguyên tố pháp tắc, hôm nay Lâm Lôi mới tu luyện năm loại huyền ảo, nhưng mà còn phải tu luyện bốn loại, tốn rất nhiều thời gian.

Còn Hỏa nguyên tố pháp tắc, Hỏa hệ Thần phân thân của Lâm Lôi cho đến bây giờ còn chưa đạt đến cảnh giới Trung vị thần.

“Tu luyện Hỏa nguyên tố pháp tắc quá là chậm” Lâm Lôi cảm nhận được sự quan trọng của Thiên phú.

Thiên phú cao.

Tốc độ tu luyện Đại địa pháp tắc, Phong hệ Pháp tắc đều rất nhanh, Lâm Lôi không đủ ngàn năm đã tu luyện đến loại huyền ảo thứ năm của Đại địa pháp tắc.

Thiên phú thấp.

Mặc dù không có huyền ảo, nhưng loại huyền ảo thứ hai của Hỏa nguyên tố pháp tắc còn đang tu luyện.

Đột phá bình cảnh cần phải có sự hiểu biết, may mắn, và ngộ tính.

Nhưng mà tốc độ tu luyện bình thường cũng là phải xem Thiên phú của từng người.

Ở thời niên thiếu khi thi kiểm tra thì “Địa” và “Phong” của Lâm Lôi có nguyên tố thân hòa lực siêu đẳng, nhưng Hỏa hệ chỉ là trung đẳng, còn các nguyên tố khác thì cực thấp.

Hiển nhiên, Lâm Lôi bây giờ hy vọng thành Thượng vị thần đầu tiên chính là Đại địa thần phân thân. Hơn nữa thực lực Đại địa thần phân thân rõ ràng cực mạnh. Ngay cả Bổn tôn cũng tìm hiểu Đại địa pháp tắc, tăng tốc độ tu luyện.

Tinh Thần vụ hải khôn cùng vô tận, thi thoảng nhìn thấy một hòn đảo.

“Hoa hoa” Kim chúc sinh mệnh vượt sóng bay tới.

Hai người Lâm Lôi, Địch Lỵ Á đứng sóng vai nhìn phía Đông Nam, ở bên cạnh cũng có Áo Lợi Duy Á, Bối Bối, Áo Bố Lai Ân, Đế Lâm, Tháp La Sa và Hi Tắc. Trên mặt mọi người đều có nụ cười.

Chỉ thấy ở trước đó xuất hiện một bờ biển, bờ biển rất là dài.

“Huyết Phong đại lục, cuối cùng cũng tới” Lâm Lôi vô cùng kích động.

Xuất phát từ Lệ La đảo, sau 23 năm, rốt cuộc bọn họ cũng đến được Huyết Phong đại lục.

“Đến Huyết Phong đại lục, thì rất nhanh cũng đến được U Lam Phủ” Hai mắt Bối Bối sáng lên: “Lão Đại, ta nhớ là trên bản đồ thì hình như U Lam Phủ cách bờ biển không quá xa. Ồ ồ, gần 700 năm rốt cuộc cũng sắp tới rồi”

Lâm Lôi nắm chặt tay Địch Lỵ Á, nhìn về bờ biển.

“Lâm Lôi, chúng ta đến Huyết Phong đại lục, sẽ trực tiếp đến U Lam Phủ, hay là đi nhận một nhiệm vụ hộ tống đến U Lam Phủ?” Áo Lợi Duy Á nhìn về phía Lâm Lôi, dù sao trước kia Lâm Lôi đều làm như thế.

“Không cần”

Lâm Lôi lắc đầu nói: “Lúc trước thực lực còn yếu, sợ phiền toái. Nhưng bây giờ chúng ta trực tiếp đi đến U Lam Phủ, đường đi cũng không có việc gì phải sợ mà” Lâm Lôi bây giờ rất là tự tin, trong đội ngũ của mình cũng có mấy người là Thượng vị thần.

Hơn nữa Tháp La Sa còn ở đẳng cấp Lục tinh Ác ma.

Tốc độ của Kim chúc sinh mệnh rất nhanh, rất nhanh tiến đến được bờ biển. Kim chúc sinh mệnh đang có hình thuyền liền hóa thành hình con báo, bay trên bầu trời Huyết Phong đại lục.

Huyết Phong đại lục không khác Tử Kinh đại lục là mấy.

Các bộ lạc phân tán ở các nơi, các thế lực cường đạo cũng chia ra. Chém giết, tranh đấu lúc nào cũng có thể diễn ra. Đương nhiên cũng không có thế lực cường đạo nào dám trêu chọc vào đội ngũ bọn Lâm Lôi.

“Lâm Lôi, tu luyện thế nào rồi?” Tháp La Sa cười nói.

Trên đường đi, bọn Tháp La Sa, Đế Lâm mới biết là Lâm Lôi mới là một Trung vị thần mà thôi. Nhưng vì sao một Trung vị thần có thể phát huy thực lực kinh người như vậy, Lâm Lôi chỉ giái thích mơ hồ mà thôi.

Bọn Tháp La Sa nghe được đều hiểu là tất cả đều liên quan với Tử Tinh Sơn Mạch.

“Tốt, Lực lượng huyền ảo đã tu luyện đến hậu kỳ” Mặt Lâm Lôi xuất hiện nụ cười “Chỉ tiếc là Sanh lực huyền ảo, ta còn chưa nhập môn” Lâm Lôi buồn phiền nhất là Sanh lực.

Theo như hắn đọc trong quyển sách giải thích về Pháp tắc huyền ảo, Sanh Lực là một loại huyền ảo đặc thù nhất trong Đại địa pháp tắc, lĩnh ngộ được rất là khó khăn.

Một loại huyền ảo, nhập môn và đột phá bình cảnh đại thành là hai khóa, nhanh thì chỉ một giây là lĩnh ngộ được, chậm thì trăm vạn năm cũng là bình thường.

“Không vội, không biết chừng ngươi sẽ đột nhiên lĩnh ngộ” Tháp La Sa cười nói.

Lâm Lôi gật đầu cười. Lực lượng huyền ảo mình cũng là đột nhiên hiểu ra, lập tức nhập môn.

“Tốc độ của ngươi đã rất là nhanh. Ngươi tu luyện chưa đủ ngàn năm, mà sáu loại huyền ảo của Đại địa pháp tắc, ngươi đã lĩnh ngộ đến loại thứ năm, quan trọng nhất là đã dung hợp ba loại huyền ảo” Tháp La Sa vô cùng khâm phục Lâm Lôi.

Bởi vì bản thân hắn mới dung hợp hai loại huyền ảo. Tính cả Thiên phú thần thông thì mới có thực lực Lục tinh Ác ma.

“Ồ, Tháp La Sa cái này ngươi không cần phải nói, Lão Đại của ta vốn lợi hại mà” Bối Bối đi đến, rất là kiêu hãnh nói: “Nhìn ngươi kìa, tu luyện không biết bao nhiêu năm mà mới dung hợp hai loại huyền ảo, hừ”

Tháp La Sa cười nói: “Bối Bối, ngươi đừng đắc ý, ngươi tu luyện Hắc ám Pháp tắc nhỉ. Ta hỏi ngươi, sáu loại huyền ảo của Hắc ám Pháp tắc, ngươi tu luyện dược mấy loại, dung hợp được mấy loại? Ta nhớ là, thời gian tu luyện của ngươi tương đương với Lâm Lôi đó”

“Ha ha…” Bọn Áo Bố Lai Ân, Hi Tắc bên cạnh đều cười cười.

Lâm Lôi cũng cười cười nhìn Bối Bối.

Tất cả mọi người đều biết, Bối Bối không có kiên nhẫn tu luyện. Tĩnh tâm tu luyện nhiều nhất cũng chỉ được có năm rưỡi mà thôi, rồi lại bắt đầu chơi đùa. Tâm tính như thế, cho dù thiên phú cực cao, không chăm chỉ tu luyện sao có thể tiến bộ được?

“Tháp La Sa, ngươi biết Bối Bối như vậy còn hỏi?” Đế Lâm nói.

Bối Bối hếch hếch cái mũi: “Đúng, ta chưa dung hợp một loại huyền ảo nào”

“Bối Bối, được rồi, đừng nóng” Lâm Lôi cười cười vỗ vai Bối Bối. Nhưng Bối Bối ngẩng đầu nói tiếp: “Nhưng mà sáu loại huyền ảo trong Hắc ám Pháp tắc, Bối Bố ta bây giờ đã lĩnh ngộ được bốn loại”

Tất cả mọi người trong đại sảnh đều trở nên im lặng.

Lâm Lôi nghi ngờ tai mình có nghe nhầm hay không, nhìn về phía Bối Bối: “Bối Bối, ngươi vừa rồi nói cái gì?” Lâm Lôi nhớ là Bối Bối không bỏ quá nhiều tâm tư để tu luyện, bình thường đều chơi đùa, thi thoảng mới tu luyện mà thôi.

“Bối Bối, ngươi nói lại lần nữa coi, ta sợ mình nghe lầm” Tháp La Sa cũng nói, ngay cả Đế Lâm, Áo Lợi Duy Á đều nhìn về phía Bối Bối.

Bất kể là Đế Lâm hay là Áo Lợi Duy Á hôm nay đều chưa tu luyện xong bốn loại Huyền ảo.

“Các ngươi nghe rõ chưa” Bối Bối đắc ý giương giọng: “Bối Bối ta mặc dù chưa dung hợp một loại huyền ảo nào, nhưng mà sáu loại huyền ảo trong hắc ám Pháp tắc, thì đã có bốn loại đại thành, bây giờ đang lĩnh ngộ loại thứ năm”

Đại địa pháp tắc của Lâm Lôi cũng mới lĩnh ngộ bốn loại, đang lĩnh ngộ loại thứ năm mà thôi.

“Bối Bối, tu luyện chậm thì là chậm thôi. Khoác lác không được à nghe” Hi Tắc mở miệng nói.

“Ta khoác lác?” Bối Bối tức giận trừng mắt.

Chỉ thấy Bối Bối lật tay, Hắc ám nguyên tố tụ tập, hình thành một con Hắc xác quấn quanh canh tay Bối Bối. Còn phát ra tiếng “Xuy xuy” giống như thật vậy.

“Đây là Hắc ám nguyên tố huyền ảo” Bối Bối đắc ý nói: “Thấy không?”

“Ngươi vốn có cái này mà” Áo Lợi Duy Á cười nói.

Bối Bối thân hình vừa động, nhất thời hơn mười ảo ảnh Bối Bối xuất hiện ở bên trong đại sảnh, mọi người vẫn không thèm để ý, Hóa ảnh phân thân thuật tất cả mọi người biết Bối Bối có.

“Hừ” Bối Bối đột nhiên hừ lạnh một tiếng.

Chỉ thấy một cái xúc giác màu đen chui ra bên ngoài thân thể Bối Bối, trong nháy mắt, Bối Bối giống như con bạch tuộc, xung quanh người có hơn mười cái xúc giác rất dài lạnh như băng, tản ra vụ khí màu đen, vô cùng quỷ dị.

Lâm Lôi chấn động, những người khác cũng vậy.

Hắc ám Pháp tắc - Tà Ác huyền ảo.

“Vừa rồi là loại thứ ba, bây giờ là loại thứ tư” Bối Bối thân hình vừa động. Xúc giác Tà Ác biết mất, tay phải Bối Bối phất nhẹ, chỉ thấy trên tay phải xuất hiện một cơn lốc, tùy ý cắn nuốt xung quanh, ngay cả ánh mặt trời cũng cắn nuốt. Khu vực hắc ám càng ngày càng lớn.

Hắc ám Pháp tắc - Thôn phệ huyền ảo.

Mọi người ngồi bên trong thuyền đều sợ đến ngây người. Áo Lợi Duy Á bây giờ mới lĩnh ngộ hai loại huyền ảo trong Hắc ám Pháp tắc, loại thứ ba còn đang nghiên cứu. Còn Đế Lâm thì mới lĩnh ngộ ba loại, loại thứ tư đang trong quá trình nghiên cứu.

Bối Bối nhanh hơn bọn hắn rất nhiều.

“Sao có thể thế được?” Tất cả mọi người đều cảm thấy khó có thể tin.

“Hừ, còn dám không tin Bối Bối ta, ta nói cho các ngươi, nói không chừng ngày mai ta lĩnh ngộ xong loại thứ năm” Bối Bối đắc ý vuốt vuốt cái mũ rơm, ngẩng đầu nói.

“Bối Bối, sao thế ?” Lâm Lôi rất là mờ mịt.


Quyển 17

U Lam phủ


Chương 2

Để đạt U Lam phủ



Từ Ngọc Lan đại lục cho đến Địa ngục. Bấy lâu nay, Bối Bối luôn luôn kề bên mình, hắn khổ luyện ra sao, Lâm Lôi tỏ tường hết thảy. Xét về lý, Bối Bối khó có khả năng luyện thành Tứ Chủng Huyền Ảo.

Thế nhưng…Bối Bối đã thành công.

Đó là sự thật! Mọi người đều tận mắt chứng kiến.

“Bối Bối, ngươi luyện bằng cách nào thế?”. Đế Lâm cũng không còn tin vào mắt mình nữa.

“Nhanh nhường vậy ư?” Áo Lợi Duy Á tuy bình tĩnh hơn nhưng cũng không khỏi chấn động.

Bọn họ đều tròn mắt nhìn Bối Bối. Đương nhiên họ rất muốn tỏ tường: tại sao tốc độ tu luyện của Bối Bối lại nhanh đến vậy, liệu mình có dựa theo đó để tham khảo được không?

Bối Bối nở nụ cười muôn phần đắc ý.

“Khi nãy ta nói thì các người đâu có tin cơ chứ”. Bối Bối chua chát nói.

“Giờ chúng ta tin rồi, ngươi làm thế nào mà luyện thành vậy?”. Tháp Sa La cũng chẳng nén được lòng liền hỏi. Nhìn chung tu luyện là cả một quá trình. Suốt thời gian qua, Lâm Lôi không ngừng luyện. Tài năng của hắn đã được thăng tiến từ hồi ở Ngọc Lan đại lục, gia tăng từng bước từng bước. Mọi người đều thấy rõ cả.

Bối Bối thì sao? Chẳng ai dám tin rằng tốc độ tu luyện của hắn vượt cả Lâm Lôi.

“Ta chính là Bối Bối”. Bối Bối đảo mắt một lượt nhìn đám người xung quanh, đắc ý nói: “Các ngươi không hề tin ta, chỉ thể nói là…điều đó có liên quan đến lão gia gia nhà ta - Bối Lỗ Đặc. Ngoài ra không thể tiết lộ thêm nữa.”

“Bối Lỗ Đặc đại nhân”. Bọn Tháp La Sa, Đế Lâm đều mơ hồ.
Tu luyện là chuyện riêng của từng người, Bối Lỗ Đặc dù lợi hại, nhưng không hề ở bên Bối Bối, làm thế nào để trợ giúp Bối Bối?

“Khi nãy còn ra vẻ đắc ý. Hừ. Ta không giải thích cho các ngươi thêm nữa. Từ từ ngẫm nghĩ đi. Ta chỉ nói cho lão Đại của ta thôi.”

Bối Bối quay lại, vừa cười cợt vừa nháy mắt với Lâm Lôi, giao tiếp bằng Linh hồn, nói:

“Lão Đại, rất ngạc nhiên phải không?”

“Thực sự rất ngạc nhiên”. Lâm Lôi cũng chẳng hiểu sao Bối Bối lại tu luyện nhanh đến thế.

Bối Bối nở nụ cười thần bí, truyền âm qua Linh hồn nói: “Lão Đại, hẳn huynh còn nhớ, hồi đầu lão gia gia Bối Lỗ Đặc từng nói: vì người muốn giúp ta tu luyện mau chóng hơn nên đã bỏ bao công sức, chế thành bảo vật, để ta có thể đột phá? Còn nói ta vốn tu luyện chậm chạp, phải mất hai mươi năm mới lĩnh ngộ được Hắc ám nguyên tố Huyền Ảo, đạt tới Trung Vị Thần. Nếu đổi lại là lão Đại, hẳn chỉ cần khoảng một năm.”
Lâm Lôi tức thì hồi tưởng lại.

Quả đúng Bối Lỗ Đặc từng nói qua điều này.

Bấy giờ Lâm Lôi còn chưa xuống Địa ngục, chưa thấu tỏ được sức mạnh của Bối Lỗ Đặc. Nhưng sau chuyến viếng thăm Địa ngục, Lâm Lôi hiểu được năng lực siêu phàm của Bối Lỗ Đặc. Vì Bối Bối, Bối Lỗ Đặc đã sáng chế một món thần khí, kết hợp với một viên châu. Khả năng công kích có thể nói huỷ diệt được cả A Lý Khuê Ân, một Thất Tinh Ác Ma thần binh.

“Nếu muốn hạ sát Thất Tinh Ác Ma, đối với Bối Lỗ Đặc sợ rằng quá đơn giản”. Lâm Lôi còn nhớ, Hán Đế Tái Bảo chủ Mặc Tư từng nói: gần như không thể chế luyện Linh hồn phòng ngự thần khí tại địa ngục.

“Nhưng vì Bối Bối, Bối Lỗ Đặc đại nhân đã luyện thành một Linh hồn phòng ngự thần khí”.

Lâm Lôi nghĩ bụng: “Thần binh dưới địa ngục quả thực vô giá, cực kì trân quý, chỉ cần bán đi vài món thần binh, Bối Lỗ Đặc đại nhân cũng đủ thành bậc tài phú kinh nhân. Hơn nữa ông ta còn là Chủ thần Sứ giả”.

Lâm Lôi đã ở Địa ngục một thời gian dài mà chưa từng nghe nói người nào là Chủ thần Sứ giả. Được liệt vào hàng Chủ thần, đương nhiên là đạt tới Thượng Vị Thần.

“Bối Lỗ Đặc đại nhân từng nói, ông ta rất tốn kém mới có được bảo vật. Với thực lực của Bối Lỗ Đặc đại nhân mà phải thừa nhận như vậy, rốt cục đó là bảo vật gì?”. Lâm Lôi thừa hiểu đối với Bối Lỗ Đặc đại nhân, một vạn ức mặc thạch chẳng thấm tháp vào đâu.

Một món thần binh siêu việt.

Rốt cục là bảo vật gì mà khiến cho Bố Lỗ Đặc đại nhân phải trả “một khoản lớn”.

Lâm Lôi càng nghĩ lại càng cảm thấy kì quái, càng thêm hiếu kì.

“Bối Bối, rốt cục đó là bảo vật gì mà có thể làm cho gia gia ngươi - Bối Lỗ Đặc đại nhân phải cực kì tốn kém, đồng thời giúp ngươi tu luyện nhanh vậy?”. Lâm Lôi truyền âm qua linh hồn hỏi.

Bối Bối mỉm cười: “Lão Đại, bảo vật đó chính là linh hồn toái phiến đã được tách hẳn ra”.

“Linh hồn toái phiến đã được tách ra?” Lâm Lôi nghi hoặc hỏi.
“Đúng, Bối Lỗ Đặc gia gia biết tính ta thiếu nhẫn nại, chẳng thể kiên trì từng bước tu luyện. Bởi vậy mới nghĩ ra cách này, Bối Lỗ Đặc gia gia xuống Địa ngục, chi một khoản lớn để mời một đại nhân vật, nhờ người đó đem rất nhiều linh hồn cường giả của Thánh Vực về “Pháp Tắc Huyền Ảo” tiến hành tách lấy linh hồn toái phiến”.

Lâm Lôi cả kinh.

Tách rời linh hồn?

Trước đây, khi gặp vong linh Thánh Ma Đạo Tái Tư Lặc thi triển “Sưu Hồn” tại Ngọc Lan đại lục, đó là truy tìm linh hồn. Chỉ là truy tìm phần kí ức của linh hồn mà thôi chứ không hề thực sự cảm nhận được linh hồn kẻ khác.

“Bối Lỗ Đặc gia gia nói, việc tách linh hồn cực khó! Hơn nữa đối với cường giả ở thần cấp, linh hồn kết hợp chặt chẽ với thần cách, chẳng thể tách được linh hồn, chỉ có thể tách được linh hồn Thánh vực”. Bối Bối tiếp tục truyền âm qua thần thức nói: “Phải lấy Thánh Vực Đỉnh, lĩnh hội Huyền Ảo Pháp Tắc, mới tách rời hoàn toàn được. Khắp chốn Địa ngục, chẳng mấy ai đủ khả năng được. Bối Lỗ Đặc gia gia tự nhận bản thân mình cũng không đủ năng lực, bởi vậy ông mới chi “một khoản lớn”, mời một cường giả hỗ trợ.

Lâm Lôi kinh ngạc.

Tại Hắc Sa Thành, Tử Kinh Thành, Lâm Lôi chưa bao giờ nghe đến chuyện mua bán “linh hồn toái phiến đã tách rời”. Thứ vật phẩm này vốn vô giá, e rằng chỉ có một đại nhân vật như Bối Lỗ Đặc mới có thể làm được việc này.

“Ta đã thành niên dĩ nhiên cũng thành thần. Để ta lĩnh hội được “Hoá ảnh phân thân thuật”, gia gia đã nhờ vị bằng hữu kia chế bốn mảnh “linh hồn toái phiến đã tách rời” đưa cho ta. Là bốn loại trong số Hắc Ám Pháp Tắc Tứ Đại Huyền Ảo.

Bối Bối tiếp tục truyền âm: “Bối Lỗ Đặc gia gia nói, đa số cường giả trong Thánh vực này đều lĩnh hội Pháp Tắc Huyền Ảo tầm thường. Nói về “Hắc ám nguyên tố”, “Thôn Phệ”, “Tà Ác” rất quý hiếm.

“Vị bằng hữu kia của gia gia cũng đã tổn hao nhiều tinh lực, hơn nữa còn cẩn thận tách từng linh hồn, tách đầy đủ từng phần Pháp Tắc Huyền Ảo, khó nhọc vô cùng, cuối cùng mới được bốn mảnh đem cho ta dung hợp”

Lâm Lôi sững sờ.

Linh hồn quả thực rất lạ kì, thường thì công kích linh hồn cực khó.

Còn chuyện tách rời hoàn toàn Huyền Ảo Pháp Tắc khỏi linh hồn ngẫm đi ngẫm lại thật khó tin.

Bản thân Bối Lỗ Đặc có thể chế luyện Linh hồn phòng ngự thần khí đủ cho thấy trình độ nghiên cứu linh hồn của Bối Lỗ Đặc rất cao thâm. Vậy mà Bối Lỗ Đặc không làm được, phải chi “một khoản lớn” để nhờ người khác trợ giúp. Có thể thấy việc tách linh hồn này khó khăn nhường nào.

“Vị bằng hữu này của Bối Lỗ Đặc đại nhân này thật lợi hại quá”. Lâm Lôi thầm than.

Linh hồn của cường giả thần cấp không có cách nào tách rời được. Chỉ có thể tách rời Thần Vực Đỉnh.

“Để tách được “linh hồn toái phiến” đã khiến biết bao Thánh Vực Đỉnh bỏ mạng”. Lâm Lôi thầm than nhưng hắn đồng thời cũng hiểu, dưới Địa ngục, cường giả luôn được sùng bái. Nhiều bộ lạc ở Địa ngục có nuôi dưỡng Thánh vực Ma thú, sau đó giết mổ, xẻ thịt bán cho tửu điếm trong thành.

Thánh Vực dưới Địa ngục cũng tựa như thỏ hoang ở xã hội loài người, có thể tuỳ ý giết mổ.

“Ài, Thánh Vực Đỉnh đều mang Huyền Ảo Pháp Tắc hạng nhất, tu luyện đến Bình cảnh, lỡ một bước mới thành viên mãn”. Bối Bối thở dài nói: “Cho nên ta đã lĩnh hội bốn loại Huyền Ảo đều đến Bình cảnh, muốn đột phá đến cùng phải dựa vào thực lực bản thân thôi.”

“Khi còn ở Ngọc Lan đại lục, phải mất hai mươi năm mới đột phá được Hắc Ám nguyên tố”.

“Tới Địa ngục gần bảy trăm năm nay, dù thỉnh thoảng mới tĩnh ngộ, hai loại Huyền Ảo “Thôn Phệ”, “Tà Ác” cũng đã đột phá đại thành. Giờ đây ta đã lĩnh ngộ hoàn toàn bốn loại, loại thứ năm thì đạt tới Bình cảnh. Loại thứ sáu…Chẳng biết nói gì nữa, không hiểu gì cả.”

Lâm Lôi hoàn toàn minh bạch.

Bối Bối là Thần thú, tới thời kỳ trưởng thành tự nhiên lĩnh ngộ được một loại Pháp Tắc Huyền Ảo, Thành Thần! Đó là đệ nhất Huyền Ảo – “Hoá Ảnh Phân Thân Thuật”. Sau đó, Bối Lỗ Đặc đại nhân biết Bối Bối vốn không đủ kiên nhẫn, không muốn Bối Bối luyện hoá thần cách. Cho nên ông ấy mới chi “một khoản lớn”, giúp Bối Bối có được bốn mảnh “linh hồn toái phiến đã tách rời hoàn toàn”. Sau khi hắn dung hợp chúng, bốn loại Huyền Ảo đều đạt tới mức Bình cảnh.

Có thể nói một bước tiến vạn dặm.

Cơ bản chẳng cần khổ tu.

“Chẳng trách, chẳng trách”. Lâm Lôi than dài hai tiếng.
Gã này quả là may mắn. Tức thật! Mình tu luyện ngày đêm trong khi đó Bối Bối chỉ bát nháo suốt vậy mà hắn chớp mắt đã lĩnh ngộ, đạt được đại thành, thực quá dễ dàng. Chỉ có điều trong thâm tâm Lâm Lôi vẫn cảm thấy cao hứng thay cho Bối Bối.

“Đối với Bối Bối, Bối Lỗ Đặc đại nhân thực sự hết lòng chiếu cố”. Lâm Lôi cảm thán.

Bỗi Lỗ Đặc đứng ngôi trưởng thượng. Bối Bối lại là đệ nhị Phệ Thần Thử trong gia tộc. Đương nhiên Bỗi Lỗ Đặc coi Bối Bối như bảo vật, sủng ái vô cùng. Vì Bối Bối, ông ta chẳng quản khó nhọc xuống Địa ngục, mời bằng hữu tương trợ.

Dựa vào đó, Lâm Lôi có thể thấy Bối Lỗ Đặc này quảng giao nhường nào.

“Việc tách rời linh hồn vừa mất nhiều công sức vừa đòi hỏi phải tuyệt đối cẩn thận. Vị đại nhân vật kia đương nhiên hoàn toàn tự nguyện làm cho Bối Lỗ Đặc đại nhân”. Lâm Lôi cũng nhận thức rõ được tầm ảnh hưởng của Bối Lỗ Đặc.

Kim Chúc Sinh Mệnh rẽ sóng lướt thẳng về phía U Lam Phủ. Vì sao Bối Bối có thể tu luyện nhanh đến vậy. Bối Bối chỉ tiết lộ cho Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á, những người còn lại đều không biết, hiển nhiên trong thâm tâm Bối Bối coi hai người này là thân thiết nhất.

Thấm thoắt Kim Chúc Sinh Mệnh đã phi hành được hơn ba năm kể từ khi tiến vào Huyết Phong đại lục.

“Lão Đại! Nhìn kìa, Thạch Kiếm Sơn!” Bối Bối nhòm qua chiếc cửa sổ trong suốt, chỉ tay về hướng đông.

Lâm Lôi dõi mắt nhìn theo, chỉ thấy đằng đông xa xa xuất hiện một toà núi cao vút tựa muốn xuyên thủng cả trời xanh, nửa phần dưới của ngọn núi trông giống chuôi của một thanh trọng kiếm. Thế núi hình kiếm cao vời vợi, mây phủ trắng xoá phủ quanh năm.

“Thạch Kiếm Sơn, rốt cục đã đến U Lam Phủ!”. Địch Lỵ Á phấn khích reo lên.

Thạch Kiếm Sơn. Dấu hiệu tiêu biểu nhất trong địa đồ U Lam Phủ.

Lâm Lôi cảm thấy khí huyết toàn thân chạy rần rật: “Cuối cùng đã tới, cuối cùng đã tới! U Lam Phủ!”.
Một nơi mờ ảo phiêu diêu.

Khi còn ở Ngọc Lan đại lục, Lâm Lôi đã nghe nói đến U Lam Phủ, biết rằng tổ tiên mình, tiền bối của gia tộc Ba Lỗ Khắc, đã từng đặt chân tới U Lam Phủ.

Lộ trình từ Tử Kinh Thành tới đây, trải qua dăm bận gian nan, vượt Cổ Bảo Sa Mạc, xuyên qua hoả sơn, đột phá dãy Tử Kinh Sơn, thoát hiểm nơi Lệ La Đảo, cuối cùng băng ngang Tinh Thần Vụ Hải cập bến Huyết Phong đại lục, tới U Lam Phủ.

“U Lam Phủ!”

Lâm Lôi hít một hơi thật sâu, đến giờ khắc này quả thực nóng lòng khôn tả, muốn đích thân bái kiến tiền bối của gia tộc Ba Lỗ Khắc lập tức.

“Lão Đại! Chúng ta đâu biết địa chỉ của Tứ Thần Thú gia tộc”. Bối Bối nói.

“Đơn giản thôi!”. Lâm Lôi mỉm cười. “Giờ chúng ta tới đô thị gần nhất là Phàm Tư Thành. Tứ Thần Thú gia tộc ắt hẳn rất nổi danh tại U Lam Phủ, dễ dàng tra ra tung tích nơi cư ngụ của họ thôi”.

Kim Chúc Sinh Mệnh nhằm hướng Phàm Tư Thành bay đi. Phàm Tư Thành cũng là nơi Lâm Lôi đặt chân tới đầu tiên tại U Lam Phủ.

Sau mấy hôm phi hành.

Lâm Lôi cùng mọi người thảnh thơi uống rượu, đàm tiếu nơi đại sảnh. Sắp được gặp thế hệ tiền bối của gia tộc mình nên Lâm Lôi rất hứng khởi. Cuối cuộc hành trình là thời điểm hiếm hoi mà Lâm Lôi ngừng tu luyện.

“Uỳnh” một trận chấn động mãnh liệt từ không trong vọng lại. Kim Chúc Sinh Mệnh rung chuyển từng hồi.

“Rung chuyển mạnh quá”

“Ấy, chuyện gì thế?’. Bọn Lâm Lôi đồng loạt đứng dậy, nhìn qua những cánh cửa sổ trong suốt.

Kim Chúc Sinh Mệnh đang phi hành rất nhanh, đập vào mắt bọn Lâm Lôi là một quang cảnh thật hãi hùng.
Xa xa trên không trung, gần trăm tên Thượng Vị Thần đang tháo chạy toán loạn, lúc này chúng đang bị ba gã vận bạch bào đuổi theo chém giết.

“Hahaha, các ngươi chạy đâu cho thoát”. Chỉ nghe một gã bạch bào cất giọng cười to.

Ba kẻ vận bạch bào kia có mái tóc và lông mi vàng óng, khuôn mặt tuấn tú giống hệt tinh linh mà Lâm Lôi từng gặp trước đây. Thân ảnh của ba tên bạch bào không ngừng chớp động khiến cho hàng loạt Thượng Vị Thần từ không trung nhào xuống mắt đất.

Đám Thượng Vị Thần kia kinh hoàng, kinh hoàng tột độ.

“Chạy!”, chỉ nghe thấy một tiếng hét bi phẫn vang lên. Hơn mười Thượng Vị Thần còn sống sót lập tức tản nhanh ra bốn phía đào tẩu.

“Thoát sao nổi”. Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Một gã vận bạch bào xoã mái tóc dài phất phơ trong gió, một cặp cánh vàng dài chừng mười thước xoè ra sau lưng. Cặp cánh vàng cự đại này toả ra kim quang mờ ảo, một bầu không khí thần thánh lan tràn khắp không gian.

Gã vận bạch bào mang cặp cánh vàng này giờ đã được bao phủ bởi một vầng kim quang, vẻ ngoài vạn phần tuấn mỹ.
“Ta xử các ngươi: tội chết!”. Gã vận bạch bào nhẹ nói.

Một đợt sóng nhuốm sắc vàng trong trẻo ùa ra bốn phía. Mười mấy Thượng Vị Thần vừa rồi tuy đào tẩu có thể nói cực nhanh, nhưng vẫn chậm hơn đòn công kích này.

Lập tức mười mấy người kia lao sầm xuống đất, chỉ sót lại tên thủ lĩnh của đám hơn trăm Thượng Vị Thần đang hoảng sợ nhìn ba gã vận bạch bào.

“Quá cường đại” Bọn người Lâm Lôi, Tháp La Sa hết thảy đều kinh hoàng.

“Đó là công phu “Mệnh Vận Quy Tắc”. Tháp La Sa trầm giọng. “Dựa vào thực lực mà nói, gã vận bạch bào vừa rồi nếu không phải là Thất Tinh Ác Ma thì cũng là Lục Tinh Ác Ma”.

“Mệnh Vận Quy Tắc?”

Lâm Lôi hiếm thấy cường giả nào luyện “Mệnh Vận Quy Tắc” chốn Địa ngục, bởi vì hầu hết những kẻ tu luyện “Mệnh Vận Quy Tắc” đều liệt vào hàng Tứ đại chí cao của Thiên Giới.

“Thượng Vị Thần tu luyện “Mệnh Vận Quy Tắc”?”. Lâm Lôi thất kinh.

Chỉ nghe thấy một tiếng gào thét từ không trung truyền đến.
“Tại sao, từ trước tới giờ chúng ta chưa hề quấy quả Ba Lâm gia tộc các ngươi. Sao các ngươi lại cố đuổi cùng giết tận vậy?”. Tên thủ lĩnh kia biết chẳng còn đường thoát nên điên cuồng rú lên.

Toàn thân ba gã vận bạch bào phảng phất toả ra quang mang kim sắc

“Tại sao ư? Chẳng phải các ngươi phụng sự cho Tứ Thần thú gia tộc sao?”. Một gã vận bạch bào cười lạnh nói.

“Tứ Thần thú gia tộc?”. Tên thủ lĩnh còn sống sót kia ngẩn người.

“Phàm những kẻ nào phụng sự cho Tứ Thần thú gia tộc đều phải nhận lấy cái chết!”. Gã vận bạch bào mang cặp cánh vàng đáp. Ngón tay phải hắn khẽ búng, một đạo kim quang liền xẹt ra.

Tên thủ lĩnh kia không kịp né, bị kim quang xuyên thủng cơ thể, lập tức từ không trung ngã nhào xuống đất.

Gã vận bạch bào mang cặp cánh vàng liếc mắt nhìn Kim Chúc Sinh Mệnh của bọn Lâm Lôi đằng xa xa, hắn chẳng buồn quan tâm, chỉ hừ lạnh nói: “Chúng ta đi thôi!”. Chỉ thấy ba gã đó hoá thành ba đạo kim quang, nháy mắt đã mất dạng nơi chân trời.

“Phụng sự cho Tứ Thần thú gia tộc đều phải chết?. Lâm Lôi đứng trong Kim Chúc Sinh Mệnh nhất thời chìm trong mê muội.



Quyển 17

U Lam phủ


Chương 3

Thanh Long nhất tộc



Căn cứ theo kiến thức mà Lâm Lôi thấy trên đường đi, và lời nói của Bối Lỗ Đặc thì theo Lâm Lôi nghĩ Tứ thần thú gia tộc rất cường đại. Hơn nữa Tại Lệ La Đảo, buổi tối hôm đó khi đã xem xong rất nhiều Phù ảnh, nói chuyện với bảo chủ Mặc Tư về chuyện đi đến U Lam Phủ. Mặc Tư cũng nói đến Tứ thần thú gia tộc.

Theo lời của Mặc Tư thì Tứ thần thú gia tộc đã suy bại.

Nhưng dù là suy bại, thì cũng tương đương với Ba Cách Tiếu gia tộc.

“Ba Cách Tiếu gia tộc ở Lệ La Đảo, nói một không hai, không ai dám phản kháng. Vô số năm qua, danh tiếng của Lệ La đảo vang xa. Ở Lệ La đảo tuyệt đối sẽ không xuất hiện chuyện vì phục vụ cho Ba Cách Tiếu gia tộc sẽ có người dám truy sát.”

Lâm Lôi không dám tin tưởng.

U Lam Phủ là đại bản doanh của Tứ thần thú gia tộc. Tứ thần thú gia tộc cường đại ở đây, sao lại để xảy ra chuyện như vậy chứ? Gia tộc thật sự cường đại sao có thể để cho sự tình như vậy phát sinh?

Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu được.

Gia tộc cường đại, nếu như phát sinh chuyện này, thì nhất định phải đem Ba Lam gia tộc kia tiêu diệt, giết gà dọa khỉ.

“Tình hình không đúng” Lâm Lôi hơi nheo mắt lại, tâm trạng vui sướng được trở về gia tộc trong nháy mắt biến mất. Lâm Lôi bắt đầu lo nghĩ. Tình huống của Tứ thần thú gia tộc có lẽ không như sự tưởng tượng của mình.

Bên trong Kim chúc sinh mệnh, tất cả mọi người như Tháp La Sa, Bối Bối, Địch Lỵ Á đều nghi hoặc khi nhìn thấy điều này, rất là khó hiểu.

“Lão Đại” Bối Bối nhíu mày nói.

Tháp La Sa nghiêm mặt nói: “Lâm Lôi, Tứ thần thú gia tộc ở U Lam Phủ, hình như không mạnh lắm” Lúc trước Lâm Lôi mời bọn Tháp La Sa đến U Lam Phủ đã nói qua. Ảnh hưởng của Tứ thần thú gia tộc ở U Lam Phủ, mọi người ở đây sẽ không chịu bất cứ sự nguy hiểm nào.

Nhưng bây giờ..

“Ta cũng không rõ lắm” Lâm Lôi nghiêm túc nói.

Dù sao, mình chưa đi tới Tứ thần thú gia tộc lần nào. Tất cả đều là suy đoán từ các tin tức mà thôi.

“Xin lỗi, hình như ta đã khiến mọi người rơi vào nguy hiểm” Lâm Lôi nhìn mấy người anh em đến từ Ngọc Lan đại lục là bọn Tháp La Sa, Áo Lợi Duy Á, hắn muốn mọi người ở cùng một chỗ, nên sẽ ít nguy hiểm hơn.

Theo hắn nghĩ thì ở trong gia tộc của mình sẽ không có nguy hiểm mới phải.

Nhưng mà hình như là sai lầm.

Đế Lâm cười cười: “Lâm Lôi, đừng nghĩ nữa, bất kể thế nào thì mạng của ta do ngươi cứu, lo lắng gì chứ?”

“Đi nào, dù có người muốn giết chúng ta, thì cũng phải xem có thực lực đó hay không” Tháp La Sa nói.

Lâm Lôi gật gật đầu. Nếu Tứ thần thú gia tộc tương đương với Ba Cách Tiếu gia tộc, vậy thì thế lực mạnh như vậy tuyệt đối không thể nào nói xong là xong. Lạc đà bị bệnh còn mạnh hơn ngựa khỏe.

Từ trong lời nói của Mặc Tư có thể thấy Tứ thần thú gia tộc suy bại cũng tương đương với Ba Cách Tiếu gia tộc.

Trước khi suy bại thì sao?

Gia tộc vô cùng mạnh mẽ, sao có thể xong đời được.

“Đi tới Phàm Tư thành” Lâm Lôi không muốn nghĩ nhiều nữa.

Phàm Tư thành, là một thành trì ở tận cùng phía Tây U Lam Phủ. Cũng là tòa thành trì đầu tiên mà bọn Lâm Lôi tiến vào ở U Lam Phủ. Phàm Tư thành rất phồn hoa như tất cả các thành trì trong Địa ngục.

Người đi lại tấp nập.

“Lão Đại, chúng ta bây giờ đến đâu để tìm địa điểm của Tứ thần thú gia tộc?” Bối Bối nghi hoặc nói.

Vũ Thần Áo Bố Lai Ân cười nói: “Tìm một nơi, như Ác ma tòa thành, đến đó hỏi một vài người. Những người đó ở U Lam Phủ, khẳng định sẽ biết rõ về Tứ thần thú gia tộc uy danh rất lớn.”

Đến Ác ma tòa thành hỏi đúng là một biện pháp tốt.

“Không vội, chúng ta đi đến Huyết phong tòa thành trước đã” Lâm Lôi nói.

ở Tử Kinh đại lục có Tử Kinh tòa thành, Huyết Phong đại lục có Huyết phong tòa thành, hai nơi đều giống nhau, thu mua và bán rất nhiều hàng hóa.

“Đến Huyết phong tòa thành làm gì?” Đế Lâm dò hỏi.

“Bối Bối, còn nhớ lúc trước chúng ta mua một quyển sách ở Tử Kinh tòa thành chứ?” Lâm Lôi quay đầu nhìn Bối Bối, Bối Bối lập tức gật đầu: “Nhớ, lần đó chúng ta đã mua được một quyển sách nói về địa lý của Địa ngục”

“Đúng, lần trước chúng ta chỉ muốn điều tra vị trí địa lý của Địa ngục. Nên, quyển sách đó giới thiệu về 108 Phủ rất là đơn giản, tuy nhiên chúng ta cũng thấy rất nhiều các quyển sách nói về các phủ” Lâm Lôi nói.

Giới thiệu về một phủ, đã có một quyển sách dày năm sáu phân.

Vậy quyến sách nói rõ về một phủ, tự nhiên sẽ nói về một vài nơi đặc biệt của một phủ. Một ít gia tộc cường đại đều nói rất rõ, sợ rằng cũng giới thiệu về các cường giả tuyệt thế.

Mắt Địch Lỵ Á sáng rực lên, gật đầu đồng ý: “Mua một quyển nói về U Lam Phủ. Tứ thần thú gia tộc nổi tiếng ở U Lam Phủ như vậy, khẳng định sẽ được miêu tả rất cẩn thận, ở địa điểm nào nhất định sẽ nói rõ”

Lâm Lôi gật đầu cười.

Nếu hỏi người, sợ rằng mỗi người sẽ chỉ một nơi, mình không biết địa điểm là ở đâu.

Dù sao mình cũng không có bản đồ cụ thể của U Lam Phủ. Chỉ biết đại khái các khu vực quan trọng mà thôi. Mà mua một quyển sách giới thiệu U Lam Phủ có cả tin tức địa lý thì sẽ rõ ràng ngay thôi.

“Mua sách? Đi đến Địa ngục, ta còn chưa có bao giờ mua sách” Tháp La Sa cười nói.

“bình thường các ngươi ở Lệ La Đảo, mua sách làm gì? CÓ nhu cầu thì mới mua chứ” Lâm Lôi nói, rồi lập tức đi đến Huyết phong tòa thành.

Bất cứ thành trì nào, thì đều có ba tòa thành phần hoa, huyên nói nhất. Theo dòng người, đám người Lâm Lôi rất nhanh đi đến Huyết phong tòa thành, lối vào Huyết phong tòa thành cũng có chiến sĩ Huyết Phong quân giám sát.

“Sách sách, ta có cảm giác, y phục của Huyết Phong quân tương đối đẹp, tốt hơn Tinh Thần quân, Tử Kinh quân nhiều” Bối Bối nhìn Huyết Phong chiến sĩ, nói nhỏ.

Lâm Lôi liếc mắt: “Sát khí nặng hơn so với Tử Kinh quân, tinh thần quân”

“Đi thôi” Nói xong, đám người Lâm Lôi liền đi vào tầng thứ nhất của Huyết phong tòa thành. Kiến trúc của Huyết phong tòa thành giống hệt Tử Kinh tòa thành. Bọn người Lâm Lôi rất dễ dàng tìm được một căn phòng chuyên bán sách.

Bên trong phòng chỉ có ba người, một người là nhân viên phục vụ.

“Các ngươi muốn mua gì?” Thấy đám người Lâm Lôi đi vào, hơn nữa phần lớn lại là Thượng vị thần, nhân viên phục vụ lập tức ra đón.

“Quyển sách nào nói về địa chỉ của Tứ thần thú gia tộc không?” Bối Bối nói trước tiên.

Lâm Lôi cũng nói: “Các ngươi chắc có quyển sách nói về U Lam Phủ, đem quyển sách đến cho ta xem”

“Có” Nữ nhân viên phục vụ trực tiếp lấy ra một quyển sách màu đen dày hai ngón tay ở giá sách ra, lập tức đưa cho Lâm Lôi: “Quyển này giới thiệu cụ thể nhất về U Lam Phủ chúng ta”

Lâm Lôi nhận lấy mở ra xem.

Theo mục lục của quyển sách, chia là Địa lý, hiểm địa, danh nhân, gia tộc… các loại bản đồ. Lâm Lôi từ trên mục lục rất dễ dàng tìm được Tứ thần thú gia tộc xếp thứ nhất trong xếp hạng các gia tộc.

“Trang 15” Lâm Lôi rất là hưng phấn.

Mở ngay đến trang 15.

Bản đồ nhập vào trong mắt Lâm Lôi đó là.

Tứ thần thú gia tộc là danh xưng thống nhất của Tứ đại thần thú gia tộc.

Phân biệt là Thanh Long nhất tộc - Lôi Đinh gia tộc.

Chu tước một tộc - ni mạc gia tộc!

Bạch hổ một tộc - ách tư gia tộc!

Huyền vũ một tộc - bác ôn gia tộc!

Tứ thần thú gia tộc, có Thanh Long nhất tộc - Lôi Đinh gia tộc là thủ lĩnh, Tứ thần thú gia tộc thống nhất thành một thể, trải khắp Tứ địa Chí cao vị diện.

Đọc phần giới thiệu về Tứ thần thú gia tộc, Lâm Lôi toát mồ hôi hột, lịch sử của Tứ thần thú gia tộc, khiến cho Lâm Lôi kinh hãi. Thì ra, Tứ thần thú gia tộc không chỉ có ở Địa ngục.

“Thủy hệ thần Vị diện, Địa hệ Thần cường giả, Phong hệ Thần cường giả, Thiên giới, Minh giới, Địa ngục, Sinh Mệnh thần giới, đều có các nhánh của Tứ thần thú gia tộc”

Lâm Lôi hoảng sợ không thôi.

Theo quyển sách nói, thì Tứ thần thú gia tộc có thể nói là một gia tộc vô cùng đáng sợ ở Tứ đại Chí cao vị diện, Bảy đại Thần giới. Thế lực trải rộng khắp nơi, đương nhiên, U Lam Phủ là nơi cư trú của Tứ thần thú gia tộc ở trong Địa ngục.

“Mạnh như vậy?” Lâm Lôi khó thể nào tin.

“Lão Đại, đưa ta xem với” Bối Bối thấy vẻ mặt Lâm Lôi, liền đoạt luôn từ tay Lâm Lôi, nhìn kỹ, nhìn qua Bối Bối liền trừng mắt: “Ha, Lão Đại, Tứ thần thú gia tộc thật mạnh à nghe”

Địch Lỵ Á cũng cúi đầu nhìn.

“Thật quá lợi hại” Địch Lỵ Á cũng cảm thấy khiếp sợ.

“Có thể đi được rồi”

“Ta bây giờ đã biết Tứ thần thú gia tộc ở đâu” Trên mặt Lâm Lôi xuất hiện nụ cười, Tứ thần thú gia tộc là căn cơ của Ba Lỗ Khắc gia tộc mình. Ba Lỗ Khắc gia tộc chỉ có thể xem như một nhánh mà thôi.



Gia tộc có thể mạnh mẽ đến vậy, Lâm Lôi tất nhiên là vui vẻ rồi.

“Không đúng” Lâm Lôi đột nhiên nhíu mày.

Nếu quả thật Tứ thần thú gia tộc mạnh như vậy, sao lúc mình đến đây lại có thể thấy tên Ba Lâm gia tộc có cánh màu vàng kia lại kiêu ngạo như vậy?

“Các ngươi muốn tìm địa điểm của Tứ thần thú gia tộc?” Đột nhiên giọng nói trong trẻo vang lên.

Bọn Lâm Lôi quay đầu nhìn, người lên tiếng chính là nữ nhân viên phục vụ.

nữ nhân viên phục vụ cười nói: “Nếu các ngươi tìm theo quyển sách này, thì không thể nào tìm được Tứ thần thú gia tộc”

“Ân??” Lâm Lôi ngưng trệ.

“Sao có thể? Chẳng lẽ quyển sách này là giả?” Bối Bối liền nói.

nữ nhân viên phục vụ lắc đầu nói: “Không phải, quyển sách này miêu tả tất cả đều là thật”

“Nếu là thật, sao lại không tìm được?” Bối Bối nói.

nữ nhân viên phục vụ cười: “Quyển sách này, là bản in thống nhất, được tiêu thụ ở các thành trì trong Địa ngục. Bởi vì Địa ngục quá rộng lớn, chỉ tính là vận chuyển thì sợ là cũng phải mất hơn ngàn năm”

Lâm Lôi gật đầu, muốn đưa đến khắp Địa ngục, phải tốn hơn ngàn năm.

“Bởi vì vận chuyển tốn nhiều thời gian như vậy, nên quyển sách địa lý này, cứ trăm vạn năm sẽ chỉnh sửa một lần. Quyển sách này là quyển từ hơn mười vạn năm trước, miêu tả tình huống của Tứ thần thú gia tộc hơn mười vạn năm về trước.” nữ nhân viên phục vụ nói.

Địa ngục vô cùng rộng lớn, một trăm vạn năm, không phải quá dài ở Địa ngục.

“Ngươi nói là?” Lâm Lôi hiểu ra.

“ĐÚng” nữ nhân viên phục vụ cười nói: “Ngươi nếu hỏi người khác, sợ rằng còn không rõ ràng lắm. Ta luôn ở U Lam Phủ, nên hiểu rất rõ về Tứ thần thú gia tộc. Tứ thần thú gia tộc ở vạn năm trước phát sinh biến cố rất lớn. Các chi mạch ở các Thần giới, Chí cao vị diện khác đều tập hợp lại ở U Lam Phủ Địa ngục”

Lâm Lôi giật mình.

Bối Lỗ Đặc Đại nhân quả nhiên không lừa mình, Tứ thần thú gia tộc hôm nay chỉ có ở U Lam Phủ.

Địch Lỵ Á nghi hoặc nói: “Tại sao mà tất cả các chi mạch của Tứ thần thú gia tộc đều tập trung ở U Lam Phủ?” Địch Lỵ Á rất là khó hiểu.

“Cái này ta không rõ lắm” nữ nhân viên phục vụ cười nói: “Năm đó, rất nhiều cường giả của Tứ thần thú gia tộc trở về, khiến cho cả U Lam Phủ chấn động, bởi vì khi bọn họ trở về, chiến đấu không ngừng nghỉ”

“Chiến đấu không ngừng?” Lâm Lôi chấn động.

“Ân” nữ nhân viên phục vụ gật đầu nói, nàng lập tức cười cười: “Đương nhiên, một người thấp bé như ta biết rất ít. Chỉ biết là chiến đấu lúc đó quá lớn. Sau đó, Tứ thần thú gia tộc vốn phân tán xung quanh U Lam Phủ đều tụ tập lại”

“Tập trung lại tại một chỗ?” Lâm Lôi nhớ kỹ quyển sách mình vừa xem.

Quyển sách có nói, Tứ thần thú gia tộc phân biệt ở bốn nơi trong U Lam Phủ.

“Đúng bây giờ Tứ thần thú gia tộc ở cùng một nơi. Chỗ ở của bọn họ là Thiên Tế núi noi” nữ nhân viên phục vụ nói.

Lâm Lôi vừa nghe, trong đầu lập tức nghĩ đến quyển sách địa lý nói sơ qua Địa ngục, điều giới thiệu về Thiên tế núi non. Thiên tế núi non là một nơi vô cùng nổi tiếng của U Lam Phủ.

Có thể nói đó là một ngọn núi tiêu biểu của U Lam Phủ.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn