View Single Post
  #175  
Old 04-17-2013, 01:15 PM
Helen's Avatar
Helen Helen is offline
Super Moderator
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Bài gởi: 3,082
neww Bàn Long - Quyển 17 - Chương 40 - 42

Quyển 17

U Lam phủ


Chương 40

Phản Bội



Thiên Tế Sơn Mạch, Phất Nhĩ Hàn ở trong lòng đất của Toà thành , đó là một đại điện dưới lòng đất hôn ám không ánh sáng. Bên trong Đại điện lạnh lẽo, giờ phút này, bên trong chỉ có Phất Nhĩ Hàn. Phất Nhĩ Hàn giống như con quái thú đang ẩn núp , ngồi ở trên đại điện vị trí chủ toạ, hai tròng mắt trong bóng đêm loé ra mơ hồ quang mang, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Nói cho người của Bát đại Gia tộc?” Phất Nhĩ Hàn mặc dù rất muốn cho Lâm Lôi chết , báo cho người của Bát đại Gia tộc động thủ, cũng chỉ là ý niệm nhất thời trong đầu. Nhưng khi hắn cẩn thận tự hỏi, lại có chút chần chờ do dư...
Bởi vì muốn cho người của Bát đại Gia tộc biết, tất nhiên phải đi thông tri. Mà thông tri cho người của Bát đại Gia tộc, tuyệt không thể để cho những người khác đảm nhiệm , cũng không thể để cho người khác biết được. Bởi vì xem như đó là tội lớn - phản bội Gia tộc ! Phất Nhĩ Hàn thân là Trưởng Lão, có phần chắc chắn dễ như chở bàn tay đem tin tức truyền cho Bát đại Gia tộc. Việc này cẩn thận không bại lộ còn tốt , một khi bại lộ Phất Nhĩ Hàn hắn tại Tứ thần thú Gia tộc sẽ không có chỗ dung thân!
“Người phản bội, tất cả phân thân nhất luật đều xử tử.”
Phất Nhĩ Hàn rõ ràng nhớ kỹ cách xử phạt này.“Vì trả thù Lâm Lôi, bất chấp nguy hiểm lớn như vậy, đáng giá không ?” Phất Nhĩ Hàn vừa muốn đi làm, thế nhưng vừa lại chần chờ do dự.
Không hề nghi ngờ, Phất Nhĩ Hàn coi mình là đệ tử của Tứ thần thú Gia tộc làm vinh dự , hắn sẽ không dám phản bội Gia tộc. Thế nhưng sau đó , hắn lại muốn nhanh chóng giết Lâm Lôi! “Thanh Long chi giới chính là của Lão tổ tông! Tên Lâm Lôi tính ra chỉ là kẻ tiểu bối rất nhỏ trong gia tộc , dựa vào cái gì mà được?” Ánh mắt của Phất Nhĩ Hàn u lãnh, ghen ghét trong lòng hẹp hòi, làm cho Phất Nhĩ Hàn càng nhìn Lâm Lôi càng không vừa mắt.
“Nếu tiếp tục cho phép Lâm Lôi tiếp tục như vậy, một ngày nào đó, hắn sẽ đi trên đầu ta .” Phất Nhĩ Hàn vẫn nhớ rõ ràng lúc đầu đã cùng mẫu thân của mình Đại Trưởng Lão đối thoại. Thế nhưng, Tứ đại Tộc trưởng hạ lệnh cho phép Lâm Lôi không cần ra Huyết Chiến cốc tiếp nhận nhiệm vụ. Trong lòng của Phất Nhĩ Hàn vẫn mang nghi hoặc, sau sự việc đó liền một mình đi tìm Đại Trưởng Lão, cẩn thận hỏi Đại Trưởng Lão. Tộc trưởng môn tại sao quyết định như thế.
Chuyện của Tử kinh chủ thần, Đại Trưởng Lão không muốn nói , liền tuỳ tiện nói cho Phất Nhĩ Hàn:”Phất Nhĩ Hàn, ngươi cũng biết, thực lực của Lâm Lôi bây giờ mới là Trung vị thần! một người là Trung vị thần, có Thất tinh ác ma thực lực. Đợi đến khi hắn đạt tới Thượng vị thần, ngươi nói hắn sẽ rất mạnh chứ ? Hắn là hy vọng tương lai của Gia tộc chúng ta, bây giờ không nên cho phép hắn đi mạo hiểm!” Đại Trưởng Lão nói lí do từ chối như thế, Phất Nhĩ Hàn nghe xong liền sợ ngây người.
Hắn vẫn tưởng rằng Lâm Lôi đang ẩn giấu thực lực, không nghĩ tới Lâm Lôi quả nhiên thật đúng là như thế, một người Trung vị thần.
Trong đại điện U lãnh dưới đất. Phất Nhĩ Hàn bỗng nhiên đứng bật lên, ánh mắt lạnh lùng. Thấp giọng xuống nói:” Lâm Lôi bây giờ đã là Thất tinh ác ma, nếu tiếp tục như vậy, khi hắn trở thành Thượng vị thần, nhất định sẽ trở thành vương bài của Gia tộc . Địa vị so với ta cao hơn nữa, đứng ở trên đầu ta! Chẳng lẽ ta sau này, phải cả đời nhìn hắn ở trước mặt ta kiêu ngạo sao?”
Phất Nhĩ Hàn vừa nghĩ đến cảnh tượng Lâm Lôi sau này ở trong gia tộc hô phong hoán vũ, sắc mặt càng thêm khó coi!
“Không!” Phất Nhĩ Hàn thấp giọng rít gào đứng lên,”Tuyệt đối không được, cả đời ta ở dưới hắn.... Còn không bằng giết ta đi .”
“Lâm Lôi, hắn nhất định phải chết. Nhất định phải…..!”
Phất Nhĩ Hàn thân thể đều mơ hồ phát run,”Đúng, ta chỉ là làm cho Lâm Lôi chết, cũng không làm cho Gia tộc tiêu tán. Không thể tính phản bội Gia tộc, việc này không tính ! Hơn nữa, cũng không phải đích thân ta giết hắn, chỉ là khiến cho người của Bát đại Gia tộc giết hắn mà thôi. Việc của Lâm Lôi coi như là cùng với người của Bát đại Gia tộc chiến đấu mà chết đi!”
“ Vậy Thanh Long giới chỉ.....”
Phất Nhĩ Hàn nhịn không được chau đầu lông mày ”Nếu Lâm Lôi đã chết, thì Thanh Long chi giới kia không phải rơi vào tay của Bát đại Gia tộc.?” Phất Nhĩ Hàn cũng có chút lo lắng. Thanh Long chi giới dù sao là trọng bảo của Gia tộc.
“Không, không có việc gì. Bị giết chết cũng chỉ là cực mạnh Thần phân thân của Lâm Lôi, thân thể khác đều còn đang ở Thiên Tế Sơn Mạch. Bát đại Gia tộc cho dù lấy được Thanh Long chi giới, cũng không cách nào nhận chủ.” Phất Nhĩ Hàn đang tự nói với chính mình,”Đợi sau này có cơ hội, sẽ đoạt lại sau. càng huống chi một Thần phân thân của Lâm Lôi đã chết đối với Gia tộc cũng không có ảnh hưởng. Tứ thần thú Gia tộc của Chúng ta vốn bị vây trong tình thế rất xấu..... Cùng lắm thì, ở tại Thiên Tế Sơn Mạch cũng sẽ không bị diệt tộc .”
Phất Nhĩ Hàn trải qua kịch liệt đấu tranh tự hỏi. Rốt cục nghĩ cũng thông suốt.. “Gia tộc có Lâm Lôi, cho dù cường đại, ta ở lại cũng không xong. Gia tộc không có Lâm Lôi, cho dù nhỏ yếu một chút. Ta cũng thanh thản.” Phất Nhĩ Hàn khoé miệng có chút nhếch lên, hắn đã quyết định chủ ý..
“Hô!” Phất Nhĩ Hàn phi phong phất động, liền đi nhanh đi ra khỏi đại điện dưới đất, giờ phút này trong lòng hắn đã có quyết định.
Một bóng người mơ hồ bất chợt trong núi rừng ngưng tụ hình thành. Đúng là Phất Nhĩ Hàn. Bất quá lúc này chỉ là một Thần phân thân của Phất Nhĩ Hàn mà thôi. Chỉ thấy Phất Nhĩ Hàn xuống giọng cười. Cả người bộ dáng liền biến hoá., từ một Kim phát lão giả biến thành một gã thanh niên đầu bóng lưởng.
Lập tức trong bộ dáng gã thanh niên đầu bóng lưởng , Phất Nhĩ Hàn trực tiếp cực nhanh phi hành bay đi.....
“Nước sông sóng lớn cuồn cuộn chảy, bộ dáng Thanh niên Đầu bóng lưởng Phất Nhĩ Hàn huyền phù lơ lửng ở trên trời cao phía dưới sông nước ầm ầm, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn về phía dưới, xuống giọng nói:”Bát đại Gia tộc, mau ra đây.”
Trên lộ tuyến cố định, bình thường ẩn nặc không chỉ có nhân viên tình báo của Tứ thần thú Gia tộc, mà còn có nhân viên tình báo của Bát đại Gia tộc. Phất Nhĩ Hàn có thể hiểu phân biệt thành viên Gia tộc của chính mình. Không phải Tứ thần thú Gia tộc tự nhiên là người của đối phương !
“Ngươi là người nào?” Một âm thanh âm trầm từ phía dưới nước sông truyền đến. “Nhớ kỹ, Thanh Long Nhất tộc Lâm Lôi Trưởng Lão đã ngồi ở Kim chúc Sanh mạng hình Phượng hoàng màu xanh đi Mật Nhĩ Thành. Muốn giết hắn, mau nắm bắt cơ hội này đi. Đồng hành với hắn còn có một vị Trưởng Lão!” Mặc dù lúc li khai là bộ dáng Phượng hoàng màu đen, thế nhưng Phất Nhĩ Hàn Trưởng Lão cũng biết , sau khi mỗi lần rời khỏi đây, Kim chúc Sanh mạng kia đều sẽ biến ảo nhan sắc bộ dáng. Trước kia , Phất Nhĩ Hàn cũng đã điều tra qua.
Lúc này đây, sau khi rời khỏi đây chính là biến ảo bộ dáng Phượng hoàng màu xanh. Đồng thời Phất Nhĩ Hàn vung tay lên, một cái Thuỷ tinh cầu từ trên cao rơi xuống.“ Bên trong Thuỷ tinh cầu này , còn có bộ dáng hình ảnh Thê tử Địch Lỵ Á của Lâm Lôi cùng bạn tốt Bối Bối.”
Chỉ thấy Thuỷ tinh cầu mới vừa rơi xuống trên mặt nước, liền có một đạo khí lưu màu xanh cuốn lên, đem Thuỷ tinh cầu bao vây đưa vào trong nước. Phất Nhĩ Hàn nhìn thấy cảnh này liền lạnh lùng cười, thân thể chớp động cực nhanh bay trở về..
Đợi đến khi Phất Nhĩ Hàn rời đi hồi lâu, trên mặt sông mới toát ra một người có mái tóc xanh lục.“Thanh Long Nhất tộc Lâm Lôi Trưởng Lão?” Ánh mắt của Nhân viên tình báo lộ ra vẻ khó có thể tin ”Không nghĩ được ta cũng có thể lập công lớn như thế này.” Bát đại Gia tộc đã sớm hạ lệnh toàn lực ứng phó giết chết Lâm Lôi, tự nhiên cũng hạ lệnh nhân viên tình báo cẩn thận quan sát.
Đã là nhiều năm như vậy , không ai có thể thành công .Ngành Tình báo tin tức truyền qua lại phi thường mau, Bát đại Gia tộc ngay ngày hôm đó lập tức liền biết được. Tin tức này nhất thời truyền đến các Tộc trưởng của Bát đại Gia tộc làm cho họ vô cùng kích động. Không người nào có thể tưởng tượng được, Tin tức này có thể tới đột nhiên như thế.
Trải qua thương lượng, cuối cùng cái nhiệm vụ này , giao cho Ai Đức Dặm Khắc Gia tộc cùng Tứ đại Gia tộc khác đến hoàn thành.
Dù sao Bát đại Gia tộc phân công tại hai đại biên giới của U Lam Phủ. Trong đó phía tây chính là tứ đại Gia tộc, phân biệt là từ Sinh mệnh Chí cao vị diện di chuyển tới Ai Đức Dặm Khắc Gia tộc, từ Phong thần vị diện tới Đồng Nạp Gia tộc, từ Đại Địa thần vị diện tới được Đức Ân Gia tộc, cùng với Địa Ngục bản thổ Lôi Nạp Nhĩ Tư Gia tộc.
Phía tây U Lam Phủ , Ai Đức Dặm Khắc cùng các Tộc trưởng Tứ đại Gia tộc tụ tập cùng một chỗ. Tại phía dưới đại điện..., có tám gã áo bào tro đứng im .
“ Lâm Lôi này tuy chỉ là Trung vị thần. Nhưng là thực lực của hắn chừng như Thất tinh ác ma, đơn giản mấy lần ra tay, đã làm Bát đại Gia tộc chúng ta tổn thất mấy vị Thất tinh ác ma.” Một âm thanh trang nhã mềm mỏng từ trong miệng phía trên đại điện của một vị tuấn mỹ nhìn nam tử rất tinh ranh vang lên.
Mái tóc màu xanh dài tới khuỷu chân , hai mắt long lánh sáng như sao,chính là Tộc trưởng Ai Đức Dặm Khắc Ai Đức Dặm Khắc Gia tộc đến từ Sinh mệnh Chí cao vị diện. Chính hắn là người sáng lập nên gia tộc này.
“Bây giờ hắn uy hiếp không có lớn, nhưng nếu như nhiều năm nữa. Đợi đến khi hắn đạt cảnh giới Thượng vị thần. Vậy không xong..”
“Cho nên, tám vị các ngươi, không tiếc hết thảy đại giới, cần phải phải đem Lâm Lôi kia giết chết .” Thanh âm vẫn ôn hoà trước sau như một.
“Vâng, Tộc trưởng.”
Phía dưới Đại điện ..., có hai gã tuấn mỹ mặc áo bào tro khom người hành lễ, mặt khác sáu gã áo bào tro cũng ngay lập tức khom người. Trên Đại điện , một gã Tộc trưởng khác lạnh lùng nói:”Nơi này có tam giọt Chủ thần lực, trong tám người các ngươi, thực lực cực mạnh là Tra Bố Trưởng Lão đương nhiên phải đem theo một giọt. Còn hai giọt khác , Ni Tư, Thản Phổ Trưởng Lão hai vị đem theo theo đi.”
“Dạ!”
Lập tức có ba người khom người hành lễ, trong đó ba người liền có một người là Tinh Linh tộc nhân.
“Nhớ kỹ, lần này hành động phải thành công, cho dù tiêu hao hết ba giọt Chủ thần lực này , cho dù tám người các ngươi toàn bộ chết hết. Cũng cần phải giết chết Lâm Lôi!” Âm thanh của một người khác vang lên âm vang mạnh mẽ.
“Dạ!”
Phía dưới tám gã Trưởng Lão cũng cảm thấy trong lòng nặng trình trịch.
Mặc dù biết được nhiệm vụ lần này mục tiêu là Lâm Lôi mặc dù là một gã Thất tinh ác ma. Bên cạnh cũng chỉ có một gã Thất tinh ác ma. Nhưng với thực lực của tám người bọn họ, giết chết Lâm Lôi không có gì vấn đề. Nhưng là nghe giọng nói của các Tộc trưởng môn vẫn còn cảm thấy có áp lực.
“Đi thôi! Tốc độ tăng nhanh hơn đến Mật Nhĩ Thành sớm một chút.” âm thanh Ôn hoà nói.Tám gã Trưởng Lão áo bào tro có chút khom người, liền nối đuôi nhau rời đi.
Trong Đại điện , bốn vị Tộc trưởng hai bên cũng nói chuyện với nhau :”Lúc này cơ hội tốt như thế, ngàn vạn lần không thể thất bại. Giết chết Lâm Lôi, chúng ta mới có thể an tâm một chút. Ta cũng không tin, Tứ thần thú Gia tộc còn có thể một lần nữa lại toát ra một thiên tài có hy vọng trở thành đại viên mãn Thượng vị thần .”
“Yên tâm đi. Lần này, tám vị Trưởng Lão chính là tinh anh của tứ đại Gia tộc chúng ta tuyển xuất. Lâm Lôi, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!”
“Bát đại Trưởng Lão. Hơn nữa có ba giọt Chủ thần lực. Ngay cả ta đối diện, cũng không dám ngăn cản.”
Kim chúc Sanh mạng trong bộ dáng Phượng hoàng Màu xanh đang bay lượn tại phía chân trời,bên trong Kim chúc Sanh mạng hình Phượng hoàng màu xanh này, Lâm Lôi, Địch Lỵ Á đang nắm tay ngồi ở cửa sổ trước,nhìn xuyên thấu qua kim chúc trong suốt để nhìn cảnh sắc bên ngoài.
“Phi hành lâu như vậy, nên đến Mật Nhĩ Thành..” Lâm Lôi vừa cười vừa nói.
Địch Lỵ Á nhìn ngoài cửa sổ, cẩn thận phân biệt ”Lần trước ta đã tới, nếu như ta nói không quá ..... hơn phân nửa giờ nữa sẽ đi đến Mật Nhĩ Thành..” Lập tức Địch Lỵ Á liếc mắt nhìn Lâm Lôi , bất đắc dĩ nói:” Đặc Duy Lạp Trưởng Lão kia thật đúng là quá cẩn thận, vẫn muốn ngươi biến ảo bộ dáng.”
Giờ phút này, trên mặt Lâm Lôi cố ý mọc ra râu mép, ngay lập tức chiều cao của thân hình đều biến thấp đi một ít. Lâm Lôi cười:”Các ngươi còn đỡ, giống như Trưởng Lão chúng ta, bình thường địch nhân cũng sẽ có hình ảnh chúng ta, biết được bộ dáng chúng ta..... Mặc dù nói, tỷ lệ va chạm rất thấp. Chính là cũng vì phòng ngừa vạn nhất thôi.”
“Tại sao nhìn bộ dáng của ta , cảm thấy không được tự nhiên à?” Lâm Lôi cười hỏi. Địch Lỵ Á lắc đầu, lập tức nhắm mắt lại:”Chính là ta nhắm mắt lại, cũng có thể cảm nhận được hơi thở của ngươi . Như thế nào lại cảm thấy không được tự nhiên chứ?”Lâm Lôi cười.
Trên đường đi, Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á hưởng thụ thế giới an tĩnh của hai người. Rất nhanh, Lâm Lôi, Địch Lỵ Á liền thấy được xa xa một toà thành trì, từ xưa, chỉ thấy ở cửa thành trì dòng người chảy cuồn cuộn không dứt.
“Oa, rốt cục tới rồi!” Bối Bối là người thứ nhất nhảy lên, trực tiếp hướng phía trước xông tới .Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á cũng đứng lên, theo sau các tộc nhân đồng thời rời khỏi Kim chúc Sanh mạng. Cùng đi theo Đặc Duy Lạp Trưởng Lão, hướng đến cửa thành của Mật Nhĩ Thành đi đến. Bởi vì Lâm Lôi cũng là ác ma. Ít nhất, không cần xếp hàng nộp phí vào thành .
“Nhiều năm như vậy không thấy Tháp La Sa, Đế Lâm bọn họ..” Lâm Lôi cười đi vào bên trong thành. Nhưng Hắn lại không phát hiện, ở cửa thành cách đó không xa đang có người không ngừng nhìn kỹ vào cửa thành. Đặc biệt là đi theo Thanh Long Nhất tộc từ Kim chúc Sanh mạng đi xuống, khiến cho những người đó kích động hẳn lên.
“Thanh Long Nhất tộc Kim chúc Sanh mạng tới rồi, các ngươi phát hiện Lâm Lôi không ?”Bên này Chúng ta không có.”
“bên này Chúng ta cũng không thấy đâu!”
“Ta không thấy Lâm Lôi đâu, tuy nhiên có thấy người kêu là Địch Lỵ Á, Bối Bối . Bên cạnh bọn họ có một nam tử, vừa nhìn là biết Trung vị thần, hẳn chính là Lâm Lôi!”“Trung vị thần? hẳn là đúng như vậy.!”
Nhân viên tình báo của Bát đại Gia tộc đang thần thức truyền âm trao đổi lẫn nhau, bọn họ đã tập trung vào mấy người Lâm Lôi. Kim chúc Sanh mạng của Thanh Long Nhất tộc phi hành đường đi không xác định, nhân viên tình báo của Bát đại Gia tộc cũng không cách nào tại nửa đường để tra tìm, chỉ có thể tại cửa thành của Mật Nhĩ Thành , Ôm cây đợi thỏ, dù sao Lâm Lôi bọn họ khẳng định muốn đến Mật Nhĩ Thành.Bây giờ vào thành, bọn họ không cách nào động thủ.
Đợi Lâm Lôi bọn họ trở ra, quay về Tứ thần thú Gia tộc, Bát đại Gia tộc liền xuống tay...


Quyển 17

U Lam phủ


Chương 41

Thần bí lai khách



Trên đường rộng rãi, người đến người đi.

Ở trong thành, bất kể là cường giả chủng tộc nào, bất kể là thượng vị thần hay là hạ vị thần, đều không khác nhau. Ở trong thành tuyệt đối không cho phép tranh đấu chém giết, ở chỗ này có thể an tâm hưởng thụ cuộc sống, không phải lo lắng nguy hiểm.

"Từ hồi trở về gia tộc, ta chưa một lần ghé vào thành dạo chơi qua." Lâm Lôi nhìn ngó cả hai phía đường, từng cửa hiệu một.

"Lão Đại, trong thành so với trong sơn mạch thú vị hơn nhiều, có rất nhiều chỗ để hưởng thụ, còn có chỗ cho xem các phù ảnh nữa đó. Lão Đại, ta đến chỗ xem phù ảnh trong thành một lần, liền phát hiện …" Bối Bối hưng phấn khoái trí nói đến đoạn này liền thần thức truyền âm, "trong đó có một phù ảnh - chính là phù ảnh trên Mịch La Đảo đại ca và đại lượng chiến sĩ hộ đảo chiến đấu, rồi sau đó đối chiến với hồng bào trưởng lão."

"Còn có chỗ cho xem phù ảnh sao?" Lâm Lôi có chút kinh ngạc.

Ba Cách Tiếu gia tộc chính còn đem một số phù ảnh trân quý làm bảo bối.

"Ở chỗ xem phù ảnh trong thành, phù ảnh thế nào? Có nhiều phù ảnh cao thủ giao chiến hay không?" Lâm Lôi dò hỏi.

"Không nhiều lắm, mặc dù phù ảnh thượng vị thần giao chiến không ít, chính là tầm cỡ so với phù ảnh cuộc chiến trên mịch la đảo không sai biệt lắm. Thi thoảng có vài cái ở tầm cao, muốn vào xem đều phải trả phí rất cao." Bối Bối có chút bất bình, "Lão Đại, bọn họ chiếu phù ảnh mịch la đảo nọ ở đó,đáng nhẽ phải chia phần cho đại ca."

Lâm Lôi cười lên ha hả.

Địch Lỵ Á bên cạnh cũng cười gật đầu: "Bối Bối nói đúng đấy. Bọn họ không xin phép chàng đã để phù ảnh ở đó rồi." Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, Bối Bối vừ đi vừa đàm luận chuyện phù ảnh, mà một lát sau, Đặc Duy Lạp ở đằng trước lại quay đầu đi về phía Lâm Lôi.

Đặc Duy Lạp trưởng lão thần thức truyền âm nói: "Lâm Lôi trưởng lão, chúng ta dừng lại trong Mật Nhĩ Thành một tháng. Một tháng sau kể từ hôm nay, chúng ta sẽ lại xuất phát trở về thiên tế sơn mạch. Một tháng này, Lâm Lôi trưởng lão tùy ý dạo chơi, nhưng phải nhớ lấy thời hạn một tháng, nếu bị lỡ … Lâm Lôi trưởng lão ngươi muốn trở về, phải đợi đến lần sau, hoặc phải tự mình trở về.

"Yên tâm, ta biết rồi." Lâm Lôi gật đầu, "Đặc Duy Lạp trưởng lão ngươi cũng tùy ý a."

Nửa đường, Lâm Lôi và đám Đặc Duy Lạp phân khai, lập tức Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, Bối Bối ba người trực tiếp hướng chỗ Tháp La Sa, Đế Lâm mà đi. Lúc trước Tháp La Sa, Đế Lâm bọn họ tới Mật Nhĩ Thành, Bối Bối và Địch Lỵ Á cũng đi cùng, tự nhiên biết rõ chỗ ở của Tháp La Sa bọn họ.

"Lão Đại, Tháp La Sa bọn họ chính là mua một đại phủ đệ rất lớn, hao phí tới gần mười ba ức mặc thạch đó." Bối Bối nói, "về phần Đế Lâm, Hi Tắc, Áo Bố Lai Ân mấy người cũng đều ở tại đó."

Lâm Lôi nghe xong gật đầu. Tháp La Sa bọn họ cũng không thiếu tiền. Ở trong thành mua một tòa đại phủ đệ cũng phải. Nhớ tới chuyện mua phủ đệ này, Lâm Lôi không khỏi cười: "Bối Bối, Địch Lỵ Á, còn nhớ năm đó chúng ta lần đầu tiên đi tới Đế Dực thành không? Lần đó chúng ta thấy một căn nhà, rẻ nhất cũng hình như là sáu ngàn vạn mặc thạch, lúc đó dọa bọn ta sợ chết khiếp."

Địch Lỵ Á và Bối Bối nghe xong cũng đều cười.

Căn nhà rẻ nhất trong Đế Dực thành là tám trăm vạn. Bất quá, căn nhà đó vừa ra đã bị mua mất. Bình thường nhà còn trống đều gần ức mặc thạch cả. Chỉ có thượng vị thần thực lực mạnh mới có khả năng mua được.

"Khi đó ta còn cho rằng tinh anh chân chính của địa ngục mới có thể mua nhà ở trong thành được. Bây giờ xem ra …" Lâm Lôi lắc đầu cười, đúng là có thể mua được nhà trong thành xem như là tinh anh, chính là tinh anh đó chỉ là tinh anh trong đám thần nhân bình thường ở địa ngục.

Chân chính cao thủ ở địa ngục như đám lục tinh ác ma, thất tinh ác ma phần lớn đều là ở ngoài thành, chiếm núi làm vua, hay kiến tạo một tòa thành, xây dựng đội ngũ thủ hạ của riêng mình. Trong thành mặc dù an toàn, chính là cuộc sống không tràn ngập tính thiêu chiến, kích thích như ở ngoài thành.

"Lâm Lôi. Chỗ ở của Tháp La Sa bọn họ kìa." Địch Lỵ Á chỉ về phía trước. Lâm Lôi nhìn theo ngón tay của Địch Lỵ Á, chỉ thấy một tòa phủ đệ dài vài trăm thước tọa lạc ở đó. Ở nơi tấc đất tấc vàng như trong thành, phủ đệ rộng như vậy, tốn mười ba ức mặc thạch, tính ra cũng vẫn hời. Một con đường đá rộng rãi hai bên trồng hoa từ đường lớn rẽ vào tới tận cửa tòa phủ đệ.

"Đại ca, ở trong phòng lề mề gì vậy, nhanh lên một chút." Lúc này một thanh niên dưới lầu đang giục giã gọi, chính là con trai thứ ba của Đế Lâm - Khắc Lai Ốc. Hắn cùng đại ca của hắn và Đế Lâm năm đó cùng đi tới địa ngục. Về phần nhị ca của hắn, năm xưa trong chúng thần mộ tầng mười một, đã bị đám thâm uyên đao ma giết chết mất rồi.


"Tới đây." một đạo nhân ảnh từ trên lầu như tia chớp nhảy xuống.

Chính vào lúc này...

"Oanh!" "Oanh!" đại môn bị gõ vang trời, đồng thời còn vang lên tiếng la: "Này, mở cửa nhanh lên, Khắc Lai Ốc, Khắc Lý Áo, hai người các ngươi mở cửa nhanh lên một chút!"

"Là Bối Bối." Hai huynh đệ Khắc Lý Áo nhìn nhau rồi vội chạy ra.

Thanh âm trầm thấp "Oanh long long” phát ra, đại môn ầm ầm mở cửa. Ngoài cửa có ba người đang đứng.

"Lâm Lôi." Khắc Lý Áo, Khắc Lai Ốc không khỏi giật mình. Năm trăm năm qua, Lâm Lôi này lần đầu tiên đến thăm bọn họ. Lập tức Khắc Lai Ốc kinh hãi quay đầu lại gọi: "Cha, Tháp La Sa thúc thúc, Lâm Lôi tới!"

"Lâm Lôi tới?" chỉ thấy trong toàn nhà xa bên trong, liên tục mấy thân ảnh bay đến, người phi đến đầu tiên chính là Hi Tắc.

Lâm Lôi nhìn thấy lão hương môn, liền cười tiến lên chào, trực tiếp ôm chặt lấy Hi Tắc: "Hi Tắc, đã lâu không thấy." "Đúng là đã lâu không gặp, Lâm Lôi trưởng lão ngươi quyền cao chức trọng, mỗi ngày nhiều chuyện phải lo nên quên đám tiểu nhân vật chúng ta rồi." Hi Tắc cố ý nói.

Lâm Lôi thấy Hi Tắc trêu vậy, không khỏi cảm thấy trong lòng vui vẻ.

Hi Tắc hắn rốt cục so với điệu bộ tiêu sái ngày xưa ở ngọc lan đại lục giống nhau rồi, xem ra ảnh hưởng lần ở mịch la đảo nọ đã nhạt đi nhiều.

"Lâm Lôi." Tháp La Sa, Đế Lâm, Áo Bố Lai Ân cũng đều tới nghênh đón.

"Ồ?" Lâm Lôi nhìn đám người trước mắt. Áo Lợi Duy Á không thấy, bất quá lại có thêm một kim phát mỹ phụ. Lâm Lôi kinh ngạc nhìn vị mỹ phụ đi sau cùng, "vị này là?"

Tháp La Sa cất tiếng cười tà dị: "Lâm Lôi, vị này là thành viên mới của chúng ta, ngươi đoán xem, vị phu nhân này là thê tử của ai trong đám chúng ta đây??"

"Thê tử?" Lâm Lôi ngẩn ra.

"A. có người cưới vợ rồi. Ta lần trước đến, còn không thấy có mà." Bối Bối cũng trừng nhãn.

Tháp La Sa ha ha cười rộ lên: "Cưới vợ, tốc độ đương nhiên phải nhanh. Đoán đi, đoán đi, là của ai nào?" Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, Bối Bối đều chăm chú nhìn bọn Hi Tắc, Đế Lâm, Áo Bố Lai Ân, Khắc Lai Ốc bọn họ.

"Chẳng lẻ là Khắc Lai Ốc?" Bối Bối là người đoán đầu tiên. "Hay là Áo Bố Lai Ân? Không đúng. Áo Bố Lai Ân và Đại tế ti vẫn có tư tình mà." Vũ thần Áo Bố Lai Ân không khỏi ngượng ngập.

Nhất thời Tháp La Sa, Hi Tắc bọn họ đều cười lên ha hả. Đế Lâm liền đáp: "Thôi, đừng nói loạn nữa. Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, ta giới thiệu với hai người một chút, đây là thê tử của ta Tạp Thước Na."

"Lâm Lôi tiên sinh. Chuyện của ngài bọn họ đều đã kể cho ta nghe qua." Tạp Thước Na cười nói.

"Tạp Thước Na, xin chào." Lâm Lôi, Địch Lỵ Á cũng đều chào hỏi Tạp Thước Na.

Lâm Lôi đến làm cho cuộc sống an tĩnh từ lâu của đám Tháp La Sa, Đế Lâm thay đổi một chút. Tháp La Sa bọn họ ngay hôm đó lập tức chuẩn bị tiệc rượu thịch soạn. Lâm Lôi bèn cùng Tháp La Sa bọn họ trên bàn tiệc kể chuyện về sự tình của gia tộc.

Biết những biến hóa ở trong gia tộc, đặc biệt sự chém giết thảm liệt trong năm trăm năm vừa qua, đám Tháp La Sa, Đế Lâm không khỏi rợn người. Tạp Thước Na trong lòng càng khiếp sợ. Nàng ta chỉ là một trung vị thần bình thường, trước kia từng nghe Đế Lâm bọn họ nói qua chuyện của Lâm Lôi chính là luôn có cảm giác đang lắng nghe một chuyện truyền kỳ của một cường giả nào đó mà thôi.

Bây giờ từ miệng Lâm Lôi, nghe được từng vị thất tinh ác ma chết đi, cảm giác thật không bình thường.

Đó chính là thất tinh ác ma a!

Thành chủ một thành mới là một vị thất tinh ác ma. Thế mà tứ thần thú gia tộc cổ lão từ xưa và bát đại gia tộc từ các vị diện di chuyển tới đây chiến đấu với nhau, từng đám thất tinh ác ma đều bị chết.

"Ngươi nói Áo Lợi Duy Á rời đi rồi hả?" Lâm Lôi kinh ngạc hỏi.

"Đúng rồi." Tháp La Sa gật đầu, "hắn có lẽ không quen với cuộc sống bình lặng ở trong thành. Hiện tại hắn tiếp nhận ác ma nhiệm vụ ở ngoài. Bình thường phải vài chục năm, hắn mới ngẫu nhiên lại trở về một chuyến."

Ác ma nhiệm vụ?

Lâm Lôi khẽ gật đầu, đồng thời cũng nhớ ra chính mình tựa hồ vẫn là một nhất tinh ác ma! Mặc dù tiếp nhận nhiệm vụ hai lần, đều không có thành công.

"Áo Lợi Duy Á lúc trước tại ngọc lan đại lục, cũng là muốn sống cuộc sống kích thích ở địa ngục, cho nên hắn mới là kẻ đầu tiên tới địa ngục. Tính cách của hắn quả là không chịu nổi cảnh ngồi yên lâu dài ở trong thành." Lâm Lôi cảm thán nói.

Bỗng nhiên...

"Ấm!" Tiếng gõ cửa ở ngoài tòa phủ đệ vang lên.

"Ồ. Lúc này hẵn có người gõ cửa sao? Tất cả mọi người đều ở đây thôi, làm gì có ai ở ngoài đâu." Tháp La Sa nghi hoặc nói: "Chẳng lẻ là Áo Lợi Duy Á đã trở lại?"

"Sẽ không trùng hợp vậy đâu." Lâm Lôi cười nói, vừa nhắc tới Áo Lợi Duy Á, chẳng lẻ đã trở lại sao?

"Khắc Lai Ốc, ngươi đi mở cửa chút xem." Tháp La Sa nói. Khắc Lai Ốc vội đứng dậy chạy ra ngoài.

"Này, mở cửa nhanh lên." Thanh âm hồn hậu từ ngoài truyền vào. Thanh âm đó cũng làm cho Lâm Lôi giật mình, đó chính là thanh âm của Phổ Tư La ngày xưa cứu mình. Lâm Lôi cực kỳ ngạc nhiên.

Phổ Tư La như thế nào lại đến đây?

"Ngươi là ai?" Tiếng quát hỏi của Khắc Lai Ốc vang lên. Khắc Lai Ốc căn bản không biết Phổ Tư La, mà đám Tháp La Sa, Đế Lâm đang vội từ phòng khách đi ra cũng đều đã nhìn thấy đại hán tóc đỏ ở đằng xa kia. Nhưng mà bọn họ cũng không nhận ra Phổ Tư La.

"Ha ha, Phổ Tư La! Lão Đại, đó là Phổ Tư La." Bối Bối hô hoán. Lâm Lôi giờ phút này cũng đã đi tới, cười nói: "Khắc Lai Ốc, hắn là bằng hữu của ta." Lâm Lôi lại phát hiện ra… đằng sau Phổ Tư La còn có hai gã thủ hạ.

" Tiểu tử, trước lạ sau quen, sau này ngươi sẽ nhận ra ta thôi." Phổ Tư La vỗ vào vai Khắc Lai Ốc, không khỏi làm cho thân thể Khắc Lai Ốc run rẩy. Phổ Tư La cười to đi vào nói: "Lâm lôi, ta biết ngươi ở đây."

Lâm Lôi nghe vậy, thật sự giật mình.

Mình đã biến ảo dung mạo rồi mới tới, Phổ Tư La như thế nào lại biết mình ở đây?

"Đừng giật mình, thành chủ Mật Nhĩ Thành là bằng hữu của ta!" Phổ Tư La cười đáp, "lúc trước Địch Lỵ Á cùng mấy người này mua tòa phủ đệ ở đây, ta đã an bài người chú ý chỗ này!"

Lâm Lôi chợt hiểu, đối phương chỉ cần từ Địch Lỵ Á, Bối Bối là có thể đoán ra thân phận của mình. Bất quá, cũng làm Lâm Lôi kinh ngạc về các mối quan hệ của Phổ Tư La. Hắn không ngờ lại là bằng hữu của thành chủ Mật Nhĩ Thành.

"Nhưng mà lần này ta phát hiện ra ngươi, không phải do người của ta phát hiện ra." Phổ Tư La lại cười, "là một bằng hữu khác của ta báo cho ta biết là ngươi đã tới Mật Nhĩ Thành."

"Một vị bằng hữu khác?" Lâm Lôi kinh dị.

Phổ Tư La gật đầu: "Đúng vậy, vị bằng hữu này của ta, thực lực chính là rất lợi hại. Hắn biết ta quen ngươi, liền bảo ta đến đây. Mục đích vị bằng hữu này của ta rất đơn giản - muốn gặp Bối Bối."

Lâm Lôi nhướng mày.

Phổ Tư La thực lực mạnh, bằng hữu tự nhiên không kém. Một vì bằng hữu là thành chủ còn vị bằng hữu kia lại phát hiện ra chuyện mình tới Mật Nhĩ Thành, mà vị bằng hữu thứ hai này còn muốn gặp Bối Bối sao?

"Gặp ta?" Bối Bối ngạc nhiên.

"Hắn là ai vậy?" Lâm Lôi hỏi.

Phổ Tư La lắc đầu cười đáp: "Chuyện này ta không thể nói. Nếu muốn hỏi, đợi Bối Bối quay về ngươi hỏi Bối Bối là được rồi … Ngươi có đồng ý để Bối Bối đi không?"

"Đi đâu? Trong thành hay ngoài thành?" Lâm Lôi mặc dù tin tưởng Phổ Tư La, chính là vẫn lo lắng cho an toàn của Bối Bối.

"Yên tâm, ở trong thành thôi." Phổ Tư La cười đáp.

Lâm Lôi lúc này mới an tâm. Ở trong thành chính là thất tinh ác ma cũng không dám động thủ. Dù sao bên trong thành có quy củ không được động thủ. Toàn bộ địa ngục đều như vậy, đó là quy định của chủ thần, ai dám chống lại?

"Bối Bối, ngươi thấy thế nào?" Lâm Lôi quay đầu nhìn Bối Bối hỏi.

Bối Bối hai mắt sáng lên cười đáp: "Đệ đang rất muốn xem xem nhân vật thần bí đó sao lại muốn gặp đệ đây."


Quyển 17

U Lam phủ


Chương 42

Không ai


Phổ Tư La cười vang nói: "Nếu Bối Bối ngươi đáp ứng đi gặp vị bằng hữu này của ta, như vậy, ngươi sẽ theo hai vị người hầu của ta đi thôi. Bọn họ sẽ đưa nguơi đi tới đích." Phổ Tư La nhìn về phía Bối Bối, Bối Bối lại là có chút kinh ngạc: "Bây giờ phải đi?"

"Đó là đương nhiên, vị bằng hữu đó của ta, chắc đang đang đợi ngươi." Phổ Tư La nói.

"Lão Đại, ta đây đã có thể đi." Bối Bối quay đầu lại nhìn về phía lâm Lôi.

Lâm Lôi trong lòng nghi hoặc thần bí nhân này là ai, nhưng mà nếu địa điểm gặp mặt là ở trong thành, Lâm Lôi cũng rất yên tâm, liền gật đầu cười nói: "Nhanh đi nhanh về, Phổ Tư La cố ý ẩn dấu thân phận người nọ , ta còn chờ ngươi trở về,quay lại nói cho ta biết đó."

"Ân." Bối Bối trọng trọng gật đầu, cố ý liếc liếc Phổ Tư La một cái , "Ta sẽ không giống nguời nào đó, ra vẻ bộ dáng rất thần bí ."

"Ngươi, tiểu tử này." Phổ Tư La không khỏi nở nụ cười.

Bối Bối còn lại là đi nhanh hướng ra phía ngoài, đồng thời còn nói: "Các ngươi hai người dẫn đường nhanh lên một chút cho ta ,ta còn không biết, thần bí nhân muốn gặp ta , đang ở nơi nào." Hai gã người hầu của Phổ Tư La liền bước nhanh đi qua, dẫn đường cho Bối Bối.

Lâm Lôi mắt nhìn Bối Bối rời đi, nghi hoặc trong lòng cũng càng lúc càng đậm.

"Phổ Tư La." Địch Lỵ Á cười dài nhìn Phổ Tư La, "Bối Bối cũng đi rồi, ngươi tựu không nên giữ bí mật nữa, vị thần bí bằng hữu này của ngươi rốt cuộc là ai?" Lâm Lôi cũng quay đầu nhìn về phía Phổ Tư La, chờ Phổ Tư La trả lời.

Phổ Tư La cười cười, nhưng mà không trả lời.

"Người này ta có biết không?" Lâm Lôi liền hỏi.

Phổ Tư La châm chước một chút. Nói: "Người này, ngươi hẳn là không nhận ra."

Lâm Lôi nghi hoặc nhìn Phổ Tư La “hẳn là không nhận ra? Biết là biết. Không nhận ra là không nhận ra. Phổ Tư La này nói chuyện lại do do dự dự như thế.

"Lâm Lôi, ngươi từ lúc sinh ra đến bây giờ đã một vạn năm chưa?" Phổ Tư La dò hỏi.

"Một vạn năm?" Lâm Lôi không khỏi nở nụ cười, "Ta tu luyện cho tới bây giờ, mới qua ngàn năm một chút, hai ngàn năm cũng còn cách xa nhìều."

"Ngắn như vậy?" Phổ Tư La có chút kinh dị, liền nói ngay, "Ta đây dám chắc rằng bất kể ngươi có nghe nói qua tên vị bằng hữu này hay không? Nhưng là ít nhất, ngươi dám chắc chưa thấy qua bản thân ắn. Bởi vì hắn tại vạn năm trước, đã từ Ngọc Lan đại lục các ngươi , đi tới địa ngục rồi."

Lâm Lôi, Địch Lỵ Á kinh ngạcnhìn nhau.

Là Ngọc Lan đại lục ?

"Từ Ngọc Lan đại lục?" Tháp La Sa, Đế Lâm, Hi Tắc cùng mọi người đứng ở phía sau cũng đều kinh ngạc.

Phổ Tư La nhìn thấy vẻ mặt một đám người kinh ngạc trước mắt , lại đắc ý nở nụ cười: "Ha ha, các ngươi từ từ đoán đi, ta đừng nói chờ Bối Bối trở về, các ngươi sẽ biết. Bất quá ta nghĩ các ngươi sợ rằng rất khó đoán ra."

Lâm Lôi không khỏi lắc đầu cười, Phổ Tư La này thật sự là thích trêu người.

"Lâm Lôi, ngươi ở tại đây bao lâu?" Phổ Tư La đột nhiên hỏi.

"Một tháng ." Lâm Lôi nói.

"Nga, thời gian dài như vậy, ta đây sẽ ở hai ngày tại đây. Thời gian hai ngày này, ngươi cần phải cùng ta nói chuyện bên trong của tứ thần thú gia tộc, ta với tứ thần thú gia tộc này chính là rất tò mò." Phổ Tư La a a cười nói.

Cứ như vậy, Phổ Tư La mỗi ngày ở lại đây. May là phủ đệ Tháp La Sa bọn họ rất lớn, cũng đủ phòng. Lúc đêm tới, vợ chồng hai người cũng đàm luận về vị thần bí nhân kia.

"Ta nguyên tưởng rằng Bối Bối trong ngày là có thể trở về rồi, không nghĩ tới cần thời gian dài như vậy ." Lâm Lôi vuốt ve mái tóc Địch Lỵ Á , cười nói.

"Có thể Bối Bối sau khi gặp được vị thần bí nhân này, chẳng những có chuyện nói với nhau, lại có một số việc nữa." Địch Lỵ Á nói, "Thần bí nhân này, lại từ vạn năm trước tới từ Ngọc Lan đại lục, chúng ta còn chưa một lần thấy qua, thật không biết là ai."

"Vốn ta tưởng là Bối Lỗ Đặc đại nhân. Sau lại, nghe Phổ Tư La nói, ta cho tới bây giờ chưa thấy qua. Ta cũng nghĩ không ra là ai." Lâm Lôi cũng nghi hoặc không giải thích được. Lập tức Lâm Lôi cười, cúi đầu, nhìn về phía Địch Lỵ Á.

"Làm gì?" Địch Lỵ Á cảm giác Lâm Lôi ánh mắt đúng lắm.

"Chúng ta hai người mới một đôi nam nữ, mặc dù nói, tứ thần thú gia tộc nữ nhân số lượng rất ít, nhưng ta không tin, chúng ta sẽ không có hài tử thứ ba." Lâm Lôi cười nhẹ, cúi đầu liền hướng Địch Lỵ Á hôn tới "Ô ……"

Địch Lỵ Á sắc mặt ửng đỏ, không khỏi cố ý trừng mắt với Lâm Lôi một cái, lập tức vươn cánh tay ngọc ôm lấy cổ Lâm Lôi, hai người nghiêng người liền dây dưa cùng một chỗ ……

Ai ngờ từ lúc Bối Bối vừa đi, đợi đến ngày Phổ Tư La rời đi , Bối Bối còn không có trở về. Lâm Lôi không khỏi có chút nóng ruột, gặp một người như thế nào mà cần đến ba ngày? Lâm Lôi hỏi Phổ Tư La, Phổ Tư La cũng chỉ bảo Lâm Lôi không cần lo lắng.

Đợi đến ngày thứ năm ……

"Hôm nay phù ảnh này không sai,, phương thức chiến đấu của những cường giả tại sinh mệnh chí cao vị diện cũng có chút kỳ lạ, động tác bay múa, tư thế công kích thoạt nhìn cũng hấp dẫn người như vậy." Địch Lỵ Á cười tán thưởng.

Lâm Lôi gật đầu: "Sinh mệnh chí cao vị diện, phần lớn tu luyện sinh mệnh quy tắc, công kích này thoạt nhìn đẹp lòng vui mắt, uy lực lại có thể kinh người."

Cuộc sống tại Mật Nhĩ thành , Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á cũng là dạo chơi một ít địa phương thú vị tại Mật Nhĩ thành. Không thể không thừa nhận …… người đến người đi tại Mật Nhĩ thành thật so với Thiên Tế sơn mạch có khi nhiều hơn.

Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á trong lúc cười nói, đã chỗ ở rồi.

Thấy phủ đệ đại môn, Địch Lỵ Á cảm thán một tiếng: "Cũng không biết Bối Bối trở về chưa, cũng là ngày thứ năm rồi." Mặc dù lo lắng chuyện này, nhưng mà Địch Lỵ Á vẫn còn yên tâm, thứ nhất bởi vì Bối Bối ở trong thành, sẽ không gặp chuyện không may. Thứ hai bởi vì Lâm Lôi cùng Bối Bối linh hồn tương liên, có thể cảm ứng được vị trí lẫn nhau .

Lâm Lôi cũngcười không nói, chỉ nhìn phủ đệ đại môn.

Linh hồn của bản thân đã sớm cảm ứng được Bối Bối tại bên trong phủ đệ rồi, chỉ nghe được một tiếng hoan hô: "Lão Đại!" Phủ đệ đại môn mở ra, Bối Bối đội nón cỏ đứng trước đại môn, cười dài nhìn về phía Lâm Lôi, Địch Lỵ Á.

"Bối Bối đã trở về?" Địch Lỵ Á cả kinh, rồi quay lại liếc Lâm Lôi một cái. Bối Bối trở về, Lâm Lôi dám chắc cảm ứng được. Nhưng mà Lâm Lôi dọc theo đường đi lại không nói gì.

Lâm Lôi ha ha nở nụ cười.

"Bối Bối. Ngươi thật là lợi hại đó, đi gặp vị thần bí nhân kia, một lần gặp mặt thì lại tốn hao hết thời gian dài như vậy , cũng năm ngày rồi." Lâm Lôi cười, hơn nữa cùng Địch Lỵ Á bước vào trong phủ đệ.

Trong phủ đệ, Tháp La Sa, Đế Lâm, Hi Tắc, Áo Bố Lai Ân, Tạp Mễ Na cùng mọi người đều tại đó, nhìn thấy Lâm Lôi, Địch Lỵ Á hai người tiến đến. Tháp La Sa ha ha cười nói: "Lâm Lôi, ngươi cuối cùng tới, chúng ta vừa rồi hỏi Bối Bối đi gặp ai nhưng mà hắn vẫn không nói, dám nói muốn chờ ngươi trở về,rồi đồng thời nói."

Bối Bối cái mũi chun lại, hừ một tiếng.

Lâm Lôi, Địch Lỵ Á lúc này cũng cười đi qua, cũng ngồi xuống, Lâm Lôi nhìn về phía Bối Bối nói: "Bối Bối. Ngươi đừng làm mọi người tò mò nữa trực tiếp nói đi. Ngươi hôm nay không nói, Tháp La Sa, Đế Lâm bọn họ sẽ nóng nảy."

Tháp La Sa, Đế Lâm bọn họ cũng đều nở nụ cười. Chỉ là việc nhỏ, bọn họ cũng chỉ là tò mò, như thế nào có thể nóng?

"Hảo, ta nói." Bối Bối ngẩng đầu lên, "Người này à, nguyên trước kia là từ chúng ta Ngọc Lan đại lục." Cái này chúng ta biết. Chính là bởi vì từ Ngọc Lan đại lục, chúng ta mới tò mò." Tháp La Sa liền nói.

Bối Bối nhìn quanh mọi người, lúc này mới đắc ý nói: "Vị thần bí nhân này chính là …… thê tử của Bối Lỗ Đặc gia gia của ta . Tạp Lai La Na nãi nãi của ta!"

"Tạp Lai La Na?" Lâm Lôi lập tức nhớ lại, năm đó Bối Bối đích xác nói qua với mình Bối Lỗ Đặc thê tử là Tạp Lai La Na.

Lúc tại Ngọc Lan đại lục địa,Lâm Lôi cũng gặp qua Cáp Lý, Cáp Đặc, Cáp Duy ba huynh đệ, nhưng là cho tới bây giờ chưa thấy qua Tạp Lai La Na đó. Lúc đầu cùng bọn Cáp Lý nói chuyện phiếm , Lâm Lôi cũng nghe nói Tạp Lai La Na này đã sớm rời đi Ngọc Lan đại lục.

"Dĩ nhiên là bà ta?" Tháp La Sa kinh dị một tiếng, lập tức ha ha cười nói, "Ta sớm nên nghĩ đến hẳn là bà ta rồi, Tạp Lai La Na đại nhân là Bối Lỗ Đặc thê tử, tới gặp Bối Bối cũng là đúng."

"Tạp Lai La Na đại nhân này, là thê tử của Bối Lỗ Đặc đại nhân?" Áo Bố Lai Ân cũng có chút giật mình.

Lúc Áo Bố Lai Ân, Hi Tắc xuất sanh,Tạp Lai La Na đã sớm rời đi Ngọc Lan đại lục, bọn họ tự nhiên cũng không nghe nói qua người này. Thậm chí cũng không biết Tạp Lai La Na là thê tử Bối Lỗ Đặc.

"Tạp Lai La Na nãi nãi của ta rất lợi hại." Bối Bối đắc ý nói.

"Bối Bối, lần này Tạp Lai La Na nãi nãi tìm ngươi để làm gì ? Hao phí thời gian dài như vậy ." Lâm Lôi với điều này vẫn nghi hoặc.

"Bà ấy giúp gia gia của ta, đưa một thứ đồ vật cho ta ." Bối Bối hắc hắc cười nói, "Chính là đệ ngũ phân linh hồn toái phiến lạp đó."

Đế Lâm, Tháp La Sa, Áo Bố Lai Ân một đám người vẻ mặt nghi hoặc.

Lâm Lôi hòa Địch Lỵ Á lại đô có chút giật mình, Bối Bối đã cùng bọn họ nói qua sự việc bác ly linh hồn tạp phiến. Lúc đầu, Bối Bối chính là vì dung hợp được bốn phần linh hồn tạp phiến ẩn chứa pháp tắc huyền ảo ký ức, mới có thể không cần hao phí thời gian, học được bốn loại pháp tắc huyền ảo đó.

"Mấy năm nay, gia gia giúp ta rốt cục tìm được một phần này rồi." Bối Bối đắc ý nói, "Lão Đại, ngươi cần phải cố gắng lên, nói không chừng, ta so với ngươi sẽ đạt tới thượng vị thần nhanh hơn đấy."

Lâm Lôi cười cười, chínhmình hôm nay Đại Địa pháp tắc ngũ chủng pháp tắc huyền ảo tu luyện đại thành, chỉ còn lại một loại. Thủy hệ tu luyện cũng cực nhanh, hôm nay cũng có bốn chủng loại đại thành.

"Ha ha, ai đạt tới thượng vị thần trước còn chưa xác định." Lâm Lôi cười nói.

"Các ngươi đang nói cái gì? Linh hồn toái phiến này là cái gì?" Đế Lâm, Hi Tắc cùng mọi người vẻ mặt nghi hoặc, linh hồn một khi bị đánh nát thì xong đời rồi. Vậy mà còn có linh hồn toái phiến? Linh hồn toái phiến dùng làm gì chứ?

Bọn họ là một chút cũng không rõ.

Thời gian qua nhanh, tại Mật Nhĩ thành đích cuộc sống thoải mái, đảo mắt một tháng liền qua đi. Xuất phát ngày này, người của Thanh Long nhất tộc đã bắt đầu tụ tập ở ngoài thành , mọi người đều đến rất sớm.

"Đại nhân, người của Thanh Long nhấttộc , đều ở bên kia."

"Thấy Lôi cùng thân nhân hắn không?"

"Không có! Đợi lát nữa thì phỏng chừng sẽ tới. Bây giờ người của Thanh Long nhất tộc, đang ở nơi tụ tập ."

"Mau nhanh,nhanh lên thông tri tám vị trưởng lão, để cho bọn họ chuẩn bị sẵn sàng."

"Đại người yên tâm, tám vị trưởng lão đã biết được rồi, một khi người của Thanh Long nhất tộc xuất phát, tám vị trưởng lão tùy thời có thể phát động công kích."

"Tốt lắm, lúc này đây rất gần Lâm Lôi, tám vị tộc trường đều phi thường trọng thị, không đượccó gì thất ngộ."

Giờ phút này đang có một ít tình báo nhân viên của bát đại gia tộc , chú ý đến người của Thanh Long nhất tộc đang tụ tập. Bởi vì Thanh Long nhất|một tộc những người này, lúc đầu để đạt cửa thành khẩu đích lúc,khi. Này tình báo nhân viên tựu nhớ kỹ bộ phận nhân bộ dáng.

Tộc nhân phổ thông cũng không thay đổi dung mạo, cho nên giờ phút này tập hợp lại,một thoáng đã bị nhận ra.

Đặc Duy Lạp trưởng lão có biến ảo dung mạo đang có chút sốt ruột chờ đợi, thỉnh thoảng lại nhìn hướng cửa thành: "Lâm Lôi này xảy ra chuyện gì ? Đến bây giờ còn chưa tới."

"Đặc Duy Lạp trưởng lão." Thượng vị thần chiến sĩ dưới trướng Đặc Duy Lạp lần này dùng thần thức truyền âm nói, "Những người khác trong tộc đều đã đến đông đủ rồi, bây giờ còn thiếu ba người bọn Lâm Lôi trưởng lão. Chúng ta bây giờ làm sao bây giờ? Tại đây chờ sao?"

Đặc Duy Lạp nhíu mày.

"Không đợi nữa, Lâm Lôi trưởng lão bọn họ mấy người nếu không có tới, phỏng chừng là lần sau trở về, hoặc là tự mình trở về, chúng ta không cần quản." Đặc Duy Lạp lúc này hạ lệnh, "Chuẩn bị xuất phát đi."

Lúc này, Đặc Duy Lạp phóng ra một cái cự hình kim chúc sinh mệnh có bộ dáng một con hắc hổ, lập tức Thanh Long tộc mọi người không ngừng tiến vào trong đó ……

"Đại nhân, người của Thanh Long nhất tộc muốn xuất phát rồi. Nhưng mà Lâm Lôi đó, còn có thê tử hắn và huynh đệ chưa từng xuất hiện."

"Còn không có xuất hiện? Đợi chờ lát nữa. Kim chúc sinh mệnh đó phỏng chừng phải chờ một lúc mới xuất phát."

Song ngoài thành trên bầu trời, kim chúc sinh mệnh hắc hổ hình đó cũng đợi đến toàn bộ tộc nhân đều đi vào thì không chần chờ , lập tức xuất phát, biến mất tại phía chân trời. Một màn này, khiến không ít tình báo nhân viên đều trợn tròn mắt.

"Đại nhân …… bây giờ làm sao bây giờ? Lâm Lôi ba người đích xác không có tới, người tiến vào kim chúc sinh mệnh so với lúc đầu tới thì thiếu đi ba."

"Thiếu ba? Xem ra ba người Lâm Lôi bọn họ thật là không đi. Mau nhanh,nhanh lên nói cho tám vị trưởng lão …… để cho các trưởng lão trước tiên nghỉ ngơi, chậm rãi chờ đợi đi."
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn