Nguồn: thegioitruyentranh
Quyển 20: Hoàng Quan Chi Mê
Chương 1
Phụ tử
Hoắc Cách hai mắt đã ươn ướt, kích động đến độ thân thể run rẩy lão nhìn kỹ người thanh niên trước mắt, người thanh niên tạo cho lão một cảm giác thân thiết
Lão nhìn lông mi kia, ánh mắt kia, cái mũi kia…
Đồng thời trong trí nhớ của lão hiện lên bộ dáng của Lâm Lôi thời niên thiếu.
“ Lâm Lôi, thật sự là con sao?” Giọng của Hoắc Cách cũng nghẹn ngào , con mắt cũng giờ này cũng trở nên đỏ hơn.
“ Là con, thực sự là con đây” Lâm Lôi vội vàng chứng minh bản thân mình “ Cha, người còn nhớ kỹ năm đó ở từ đường (tổ ốc tông), cha cho con bái kiến tổ tông của Ba Lỗ Khắc gia tộc? Cha còn nhớ cha kiểm tra huyết mạch Long Huyết chiến sỹ của con, còn có …vài lần nói qua con tại Ma pháp học viện có ba vị huynh đệ tốt, bọn họ hai người cũng có mặt ở đây”
Lâm Lôi liền chỉ Da Lỗ đang cách đó không xa, “ Cha xem ngày xưa hắn chính là Da Lỗ của Đạo Sâm thương hội, còn có Kiều Trì của Ngọc Lan đế quốc”
“ Còn có ta” Bối Bối liền phi đến, nhìn chằm chằm Hoắc Cách “ Hoắc Cách đại thúc, người còn nhớ con không ? Con chính là Tiểu ảnh thử” Bối Bối thân hình vừa động liền biến thành bộ dáng của Ảnh thử, đứng trên vai Lâm Lôi, miệng còn nói tiếng người “ Năm đó chính lão đại đã thu dưỡng con”
Hoắc Cách liền gật đầu
“ Cha, còn có Bàn Long giới chỉ, cha nhớ chứ?” Lâm Lôi vươn ngón tay ra.
Hoắc Cách nghe thấy thế liền vội vàng trả lời “ Đúng, đúng” nói xong lão không khỏi đem Lâm Lôi ôm vào ngực, vỗ mạnh vào vai Lâm Lôi vài cái “ Ha ha, thật là con rồi, Lâm Lôi, thật là tốt quá…ha ha, thật là tốt quá” Hoắc Cách nói chuyện cũng mạnh bạo hẳn lên. Hơn hai ngàn năm trở thành vong linh, không những lão được khôi phục trí nhớ mà còn được đưa đến đây.
Con mình đột nhiên xuất hiện trước mặt, làm sao mà không hưng phấn? Làm sao mà không kích động?
“ Cha, đi thôi. Chúng ta đừng đứng bên ngoài nữa, vào trong đình viện chúng ta chậm rãi nói” Lúc này Lâm Lôi nước mắt đã lưng tròng, lôi kéo tay của Hoắc Cách hướng phía đình viện phía sau tửu điếm bay đi.
Được gặp lại cha đối với Lâm Lôi mà nói sự vui sướng còn kích động hơn nhiều so với linh hồn được lột xác. Nhất thời Lâm Lôi cảm giác như mình trở lại thời thiếu niên, bị cha giáo huấn về học văn hoá hiểu biết, nếu học không tốt sẽ bị đánh vào bàn tay, khi đó hắn cũng đã hiểu biết nhiều rồi, giờ này nhớ lại đột nhiên thấy bàn tay ấm áp.
Năm đó cha hắn chết đi, khiến Lâm Lôi lâm vào thời kỳ đen tối, thề có chết cũng phải báo thù. Mà bây giờ….
Hết thảy giờ này cũng đã tốt rồi.
Một đám người ngồi vây quanh hai cái bàn, mà Hoắc Cách lúc này trong lòng còn tràn đầy mơ hồ, liền nhìn Lâm Lôi nói “ Lâm Lôi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ta trước đây là Thánh vực hắc kỵ sỹ, như thế nào đột nhiên khôi phục trí nhớ? Bị người ta đưa đến đây và gặp được con?”
Hoắc Cách cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua Vong linh có thể khôi phục được trí nhớ.
“ Chính là Lão Đại thỉnh chủ thần làm chuyện đó” Bối Bối cười hì hì nói.
“ Ha ha” Bên cạnh Địch Khắc Tây than thở khen “ Hoắc Cách đại thúc, đã hơn hai ngàn năm, Lâm Lôi không những năm đó tại Ma pháp học viện là một thiên tài đệ tử, hắn tại Minh Giới, Địa Ngục chí cao vị diện cũng là tối cao cường giả, là hắn xin chủ thần khôi phục trí nhớ cho mọi người. Còn làm cho Chủ thần an bài người phân biệt đem chúng ta đến đây. Ta, Da Lỗ, Kiều Trì đều được Thất tinh ác ma cảnh giới đem đến đây”.
“ Mời Chủ thần đưa chúng ta tới đây, lại còn an bài người đón tiếp?”
Hoắc Cách không khỏi nhìn người con trước mắt mình, khi còn ở Ngọc Lan đại lục, Hoắc Cách cũng biết con mình sẽ có tiền đồ, nhưng khi đó Hoắc Cách chỉ nghĩ con mình chỉ có thể trở thành một Ma pháp sư lợi hại, có thể đoạt lại truyền thừa chi bảo của gia tộc…nhưng xin mời chủ thần làm việc? Hoắc Cách nghĩ cũng cảm thấy đầu óc mê muội.
“ Lâm Lôi, con thế nào?” Hoắc Cách cũng không biết hỏi cái gì nữa.
Hỏi thực lực của con mình? Hỏi con mình những năm qua làm gì?
“ Lão đại chính là Đại viên mãn thượng vị thần” Bối Bối tự hào nói, mấy người Da Lỗ, Kiều Trì mấy năm nay chờ người cũng đã biết tin tức này.
“ Cái gì gọi là Đại viên mãn?” Hoắc Cách hỏi lại.
Bối Bối cứng lưỡi.
Lúc đầu Da Lỗi cùng cha mẹ của Bối Bối cũng không rõ hàm nghĩa của Đại Viên Mãn, phải trải qua giải thích họ mới hiểu được. Lúc này người phụ nữ mặc áo bào tím – mẫu thân Bối Bối nói “ Hoắc Cách, đại viên nãm thượng vị thần đại biểu trong cấp thần…con lão chính là vô địch, nên ngay cả Chủ thần cũng nhiệt tình mời chào xin con lão làm sứ giả”
“ Trong cấp thần là vô địch?” Hoắc Cách hai mắt cũng không nháy, nhìn chằm chằm Lâm Lôi trước mắt. Hoắc Cách cảm thấy chính mình nhìn thấy Lâm Lôi đến nghe mọi chuyện này như là đang nằm mơ.
Phản ứng của Hoắc Cách cũng đúng như mọi người dự liệu. Lúc đầu Da Lỗ và Kiều Trì còn nghi ngờ năng lực của Lâm Lôi, sau khi hỏi rõ ràng liền giống nhau kinh ngạc đến ngây người hồi lâu. Mọi người cũng đều biết, Minh giới, địa ngục thần nhân cảnh giới rất nhiều có thể coi như một con số kinh khủng ..Vạn ức đơn vị.
Tại rất nhiều vị diện, trong vô số thần nhân chính thức đứng đầu ở đỉnh Kim Tự Tháp đó là một điều cực kỳ đáng sợ.
Hoắc Cách tại Minh giới hơn hai ngàn năm cuối cùng tâm lý cũng tốt hơn rất nhiều, cuối cùng tỉnh lại, con mắt sáng ngời vội vàng nói “ Lâm Lôi, cừu nhân của mẫu thân con, năm đó Mạt Đức Sâm công tước tại Phân Lai vương quốc năm đó…con còn chưa kịp báo thù?”
“ Hắn đã chết, chính tay con giết” Lâm Lôi nghiêm mặt nói
“ Hung thủ đứng sau lưng hắn con tra ra rồi chứ?” Hoắc Cách vội vàng hỏi.
Hoắc Cách năm đó cũng điều tra được sau lưng Mạt Đức Sâm còn có chủ mưu, nhưng chưa tra ra ai thì bị người của Mạt Đức Sâm sai người đuổi giết, cuối cùng thân tử.
“ Con tra được rồi, chủ mưu sau lưng hắn chính là quốc vương của Phân lai vương quốc Khắc Lai Đức” Lâm Lôi gật đầu nói “ Sau này tại Hách Tư thành con đã giết Khắc Lai Đức”
“ Là quốc vương Khắc Lai Đức?” Hoắc Cách cả kinh.
“ Con mặc dù đã giết Khắc Lai Đức nhưng mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy, Mẫu thân lúc đầu bị KHắc Lai Đức bắt hiến cho Quang Minh giáo đình, mà chính Quang Minh giáo đình mới giết mẫu thân đem linh hồn mẫu thân hiến cho Quang Minh chúa tể” Âm thanh Lâm Lôi trầm thấp, đối với Quang minh giáo đình oán khí của Lâm Lôi rất lớn, ĐỨc Lâm Kha Ốc Đặc cũng được coi như chết trong tay của Quang Minh giáo đình.
Hoắc cách nghe thấy vậy thì đôi mày nhăn lại, mơ hồ có sát khí, trầm ngâm nói “ Quang Minh giáo đình?”
“ Sau đó con đem Quang Minh giáo đình nhổ tận gốc” Ngay sau đó Lâm Lôi nói.
Hoắc Cách kinh ngạc nhìn con mình. Quang Minh giáo đình tại Ngọc Lan đại lục dù sao cũng là một thế lực to lớn…Hoắc Cách lại nghĩ, con mình hiện tại có thể đạt tới đỉnh cao như vậy, năm đó có khả năng tiêu diệt Quang Minh giáo đình cũng không phải không có khả năng.
“ Đều cũng giải quyết rồi” Hoắc Cách thở dài một hơi, lập tức lắc đầu cười tự diễu “ Ta quá cố chấp, đã hơn hai ngàn năm rồi ta đối việc này tâm niệm không thể quên, nhưng mà rốt cuộc thì sao, Lâm Na nàng cũng đã chết”
“ Cha, mẫu thân còn chưa thực sự chết” Lâm Lôi liền nói.
“ Gì?” Hoắc Cách hai con mắt sáng rực lên, cả người trong nháy mắt ngập tràn sức sống, trong mắt ngập tràn hi vọng nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi gật đầu nói “ Mẫu thân năm đó bị giết, linh hồn hiến cho Quang Minh chúa tể, có lẽ bây giờ thành Thiên sứ cho Quang minh thần giới. Chỉ là quá trình chuyển sinh thành Thiên sứ phải tuyệt đối trung thành với Quang Minh chủ thần, muốn khôi phục tự do cho mẫu thân, đem mẫu thân đoàn tụ với chúng ta…rất khó”
“ Con…con cũng không làm được?” Hoắc Cách liền hỏi.
Trong lòng Hoắc Cách lúc này, con mình chính là đỉnh cao trong cấp thần nhân, ngay cả Chủ thần cũng muốn tranh dành con mình làm sứ giả. Một người có thân phận như thế muốn làm khôi phục tụ chủ của một Thiên sứ, Hoắc Cách cho rằng là không khó.
“ Con không nắm chắc” Lâm Lôi lắc đầu nói.
Bên cạnh, Bối Bối với vẻ mặt đau khổ nói “ Ngay cả Tử vong chúa tể cũng nói, bản thân nàng tự mình đi tìm Quang Minh chúa tể cũng không có nắm chắc giải quyết được chuyện này. Tử vong chúa tể làm không được…lão đại đi, thành công cũng có thể nhưng…rất thấp”
Bối Bối lúc này cũng không thể tin tưởng Lâm Lôi có thể làm được.
Chính trong lòng Lâm Lôi cũng có chút oán giận, không cam lòng.
“ Ha ha, quên đi” Hoắc Cách thở dài cười nói “Lâm Lôi, chúng ta hai người phụ tử còn có thể gặp lại đã phải cảm ơn ông trời rồi, múôn cùng mẫu thân con đoàn tụ đó là một hi vọng xa vời, con cũng không cần suy nghĩ nhiều tự đem tức giận cho bản thân mình”
“ Cha…” Lâm Lôi rất kinh ngạc nhìn cha.
Từ năm đó cha hắn chết để lại di thư, Lâm Lôi cũng có thể hiểu được tình cảm của cha đối với mẫu thân, nguyện ý chết vì mẫu thân như thế nào có thể bỏ qua được chứ?
“ Đừng suy nghĩ nhiều nữa, thế sự đâu phải làm cho người ta được như ý?” Hoắc Cách khẽ cười nói.
Lúc này Hoắc Cách, Da Lỗ, Lâm Lôi, Kiều Trì đang bàn luận sôi nổi các loại chuyện về quê hương Ngọc Lan đại lục, Hoắc Cách nói về cuộc sống của mình tại vong linh giới, Lâm Lôi cũng nói về kinh nghiệp của cuộc sống gần ba ngàn năm qua, Hoắc Cách cũng chính thức hiểu được quá trình phát triển của Lâm Lôi. Lão cũng vì những kinh nghiệm nguy hiểm của Lâm Lôi mà lo lắng, đáy lòng cũng sinh ra một cảm giác tự hào. Lúc này, trước U Minh tửu điếm bọn người Lâm Lôi chuẩn bị rời đi.
“ Mọi người chờ ta một chút, đợi ta tai đây” Lâm Lôi nhắc nhở cha mình cùng những người khác một chút, liền hướng phía trung ương của thảo địa phía trước tửu điếm đi đến. Tại hồ nước, phía nửa mặt hồ bên này có một cô gái diễm lệ mặc áo hồng đang hăng hái câu cá. Người khác có thể không biết thân phận thực của cô gái nhưng Lâm Lôi lại biết.
Chính là người nhìn bọn cường giả của Minh giới vì U minh quả tiến vào tử địa của Tử vong chúa tể.
Thu cần câu về, cô gái liếc nhìn Lâm Lôi nói “ Như thế nào? Phải đi rồi sao?”
Lâm Lôi cũng cảm nhận được không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo, chính là tử vong chúa tể đem không gian chỗ này ngăn cách, không cho người khác nghe được chuyện của hai người. Lâm lôi trong lòng thầm than thực lực của Tử vong chúa tể quả nhiên đáng sợ, tuy nhiên hắn cũng trả lời “ Đúng vậy, chủ thần. Sáu người ta yêu cầu đã tới, cảm tạ chủ thần mấy ngày nay chiếu cố”
Hồng phát cô gái mỉm cười, lộ ra một hàm răng trắng như trong suốt “ Lần đầu tiên ta thấy ngươi, ngươi là một người miễn cưỡng có thể đạt đến thống lĩnh cảnh giới, ngoảnh lại nhìn giờ này ngươi đã là đại viên mãn rồi”
“ Chủ thần, ta còn một việc muốn thỉnh chủ thần hỗ trợ” Lâm Lôi thoáng chần chờ nói.
“ Chuyện của ngươi còn nhiều, nói đi” Mấy năm nay Lôi Lôi thường xuyên đến gặp Tử Vong chúa tể, quan hệ cũng đã tốt hơn nhiều.
“ Chủ thần, ta muốn tìm một người tên là Áo Đinh, thất tinh ác ma cao thủ, không biết Chủ thần có biện pháp gì không?” Lâm Lôi chần chờ dò hỏi, mấy hôm nay Da Lỗ vẫn muốn tìm Áo Đinh báo thù, thế nhưng Minh giới vô cùng lớn, mặc dù Lâm Lôi thực lực mạnh nhưng muốn tìm được Áo Đinh thì…đáy bể mò kim.
“ Thất tinh ác ma cao thủ? Áo Đinh?” Hồng Phát cô gái có chút nhướng mi, không khỏi hừ nhẹ một tiếng “ Ngươi còn đem ta đến chỗ nào nữa hả? tên Áo Đinh này ta còn không biết linh hồn hơi thở, ngươi chỉ cho ta biết tên, ngươi bảo ta làm sao tra? Trừ khi hắn trở thành vong linh mới có thể thông qua Minh giới trung tâm điều tra, nếu không, không có cách nào điều tra”
Lâm Lôi chỉ còn biết xấu hổ cười.
Chỉ biết tên thì chính xác là khó tra, nguyên nhân chính là linh hồn hơi thở cũng không biết nên mới nhờ tử Vong chúa tể. Lâm Lôi chỉ tưởng rằng dựa vào Minh giớẩmtung tâm của nàng có thể tra, hiện nay nghe như vậy thì chỉ có những người trở thành vong linh mới có thể dựa vào Minh giới trung tâm điều tra.
“ Tìm một người với thân phận hiện nay của ngươi không phải việc khó” Hồng phát thiếu nữ khẽ cười nói “ Ngươi tuỳ tiện tìm một yêu ma toà thành, phát ra một nhiệm vụ cần tìm một người thất tinh ác ma tên là Áo Đinh. Lâm Lôi ngươi phân phát nhiệm vụ, sợ rằng còn có cả thống lĩnh, chủ phủ tranh nhau làm việc”
Đại danh của Lâm Lôi có lẽ thượng vị thần bình thường biết ít, nhưng là cấp bậc thống lĩnh, Chủ phủ chỉ trong vòng ngàn năm với từng đó cao thủ có thể tra ra.
Hồng phát thiếu nữ liền quay đầu đi, tiếp tục câu cá “ Tốt lắm, ngươi đi đi”
“ Tạ ơn chủ thần” Lâm Lôi thoáng khom người, quay đầu rời đi.
“ Chúng ta đi thôi, trước hết đi Vong Linh Thánh sơn. Lâm Lôi hướng phía cha hắn cười cười, liền phóng ra một Kim chúc tánh mạng khổng lồ huyền phù giữa không trung, ngay lập tức mọi người liền lao vào Kim chúc tánh mạng. kim chúc tánh mạng chợt loé lên, tại không trung lưu lại một đạo ánh sáng, liền biến mất ở bầu trời.
Quyển 20: Hoàng Quan Chi Mê
Chương 2
Không rõ
Kim chúc tính mạng cực nhanh bay tới bên trong vang lên 1 mảnh tiếng cười
" Da Lỗ lão đại, ngươi cứ việc yên tâm, lão tam hắn đều cam đoan với ngươi . Tên áo đinh kia hẳn phải chết không thể nghi ngờ." Kiều Trì ở bên cạnh vừa cười vừa nói:, Da Lỗ đối với áo đinh phải nói rằng cừu hận đã xâm nhập linh hồn, không tự mình đem áo đinh giết chết, Da Lỗ đáy lòng vĩnh viễn sẽ có như vậy một cây dằm.
Da Lỗ gật đầu, hướng Lâm Lôi cười cười:" Như vậy phiền toái lão tam ."
" Chúng ta từ U Minh Sơn đến vong linh thánh sơn, này trên đường đã trải qua một khoảng cánh rất dài ." Lâm Lôi vừa cười vừa nói:," Ở trên đường, ta sẽ thông qua thần thức điều tra, hơn nữa khống chế kim loại tính mạng phi hành trải qua một ít địa điểm trọng yếu. Có lẽ, ở trên đường, ta là có thể tra ra áo đinh."
Linh hồn lực của Lâm Lôi, nhưng là so với chủ thần lực vẫn cường.
minh giới hạn chế muốn so với vị diện chiến trường yếu rất nhiều, tại minh giới, Lâm Lôi ẩn chứa uy năng đích thần thức đủ để phúc tán tám trăm vạn dặm! Bị Lâm Lôi điều khiển đích kim chúc tính mạng một ngày cũng có thể phi hành gần ngàn vạn dặm, tốc độ như thế, Lâm Lôi chia đều mỗi ngày tìm tòi một lần.
Ven đường tìm tòi cùng thông qua phát hành nhiệm vụ, đây là hai cái biện pháp.
Ven đường tìm tòi không được, lại đi phát hành nhiệm vụ. Lấy Lâm Lôi hôm nay uy vọng, muốn tra tìm đến áo đinh. Cũng không phải là việc khó!
" Nếu như trên đường là có thể phát hiện, nọ vậy nhưng thật tốt quá." Da Lỗ mỉm cười nói.
Lâm Lôi thấy Da Lỗ như thế, đáy lòng nhưng là âm thầm thở dài. Năm đó đích Da Lỗ luôn phóng đãng không kềm chế được, tiêu sái vô cùng. Mà hiện tại, Lâm Lôi nhưng lại nhận thấy được Da Lỗ đáy lòng rất áp lực, cừu hận này gặm nhấm Da Lỗ tâm linh, làm giờ phút này Da Lỗ cho dù nghĩ muốn dễ dàng, nghĩ muốn tiêu sái, cũng làm không nổi.
Dưới sự khống chế Lâm Lôi, kim chúc tính mạng phi hành tốc độ cực nhanh, hơn ba năm thời gian, liền tiến vào bên trong bắc hài phủ.
" Cuối cùng một cái phủ , cách đến vong linh thánh sơn cũng gần ." Kiều Trì cười a a nói.
Bối Bối nhưng là nói thầm nói:" Bắc hài phủ là minh giới cảnh nội nhất bắc bên một cái phủ . Đến bây giờ chưa từng tìm được tên áo đinh kia, xem ra, lão đại muốn đi yêu ma tòa thành phát hành nhiệm vụ ...... Hừ, khiến cho nọ vậy áo đinh sống lâu một điểm thời gian đi."
Lâm Lôi chú ý tới Da Lỗ sắc mặt không tốt lắm xem.
" Áo đinh viện tố, đối Da Lỗ ảnh hưởng thật đúng là đủ đáng sợ a." Lâm Lôi đáy lòng thầm than.
Lâm Lôi hoàn toàn có thể giải thích. Nếu chính mình ở thời kì thánh vực, có một thượng vị thần khống chế chính mình, làm cho chính mình giết thê tử, giết hài tử, giết huynh đệ, giết bằng hữu...... lại hành hạ chính mình đến chết, sợ rằng chính mình cũng sẽ nổi điên giống nhau muốn trả thù! Không trả thù, tử cũng không cam tâm.
Lâm Lôi vỗ vỗ Da Lỗ bả vai:" Yên tâm, hắn trốn không thoát đâu."
" uh." Da Lỗ nhưng là tìm cách vẻ tươi cười," Không có việc gì. Ta năng chờ. Ít nhất hiện tại đã có hy vọng báo thù ."
Minh giới bắc hài phủ, trên đại thảo nguyên bên ngoài Hải Đức thành.
Nơi này đóng quân đại lượng binh lính. Cũng kiến tạo nhiều tọa tòa thành. Bắc hài phủ đệ nhất cường giả, đã trở thành chủ thần sứ giả - bắc hài phủ phủ chủ Tái Nhân Đặc liền ở tại này, Tái Nhân Đặc ngồi xuống, cũng có mấy tên cường giả, trong đó liền có thất tinh yêu ma áo đinh.
Một đạo hắc bào thân ảnh từ trên cao phi hạ.
" Đại nhân!" Này bọn lính lập tức khom người.
" Ân." Hắc bào nhân lạnh nhạt gật đầu, liền đi vào bên trong khu vực.
Một lát sau. Hắc bào nhân liền gặp được Tái Nhân Đặc.
" Phủ chủ, chuyện giải quyết ." Hắc bào nhân hướng Tái Nhân Đặc cung kính nói, Tái Nhân Đặc giờ phút này một bộ áo bào trắng, chính chiều cái ghế, đang cầm một quyển sách nhàn nhã đích đọc , nghe được hắc bào nhân đích bẩm báo, mỉm cười gật đầu:" Ân. Tốt lắm. Được rồi, áo đinh, ngươi ở bên ngoài có hay không nghe được có liên quan vị diện chiến trường đích tin tức, trận này vị diện chiến trường hẳn là đi qua gần trăm năm ."
Tái Nhân Đặc không tham gia vị diện chiến tranh, hơn nữa bắc hài phủ chỗ xa xôi, được đến tin tức tốc độ muốn chậm địa nhiều.
" Thuộc hạ lần này đụng tới đích một ít nhân. Phần lớn thực lực bình thường. Một cái phủ chủ, lĩnh chủ cấp bậc nhân vật cũng không đụng tới. Cũng không có nghe thuyết có liên quan vị diện chiến trường tin tức, có lẽ truyền tới chúng ta này. Cần dường như trưởng một đoạn thời gian đi. Bất quá thuộc hạ lần này đi ra ngoài, nhưng là dò xét đến mặt khác một cái tin tức."
" Cái gì tin tức?" Tái Nhân Đặc tha có hứng thú ngẩng đầu nhìn hướng áo đinh.
Bao phủ tại hắc bào hạ đích áo đinh lộ ra vẻ tươi cười:" Phủ chủ, U Minh Sơn đã đối bên ngoài công khai , xuất hiện người thứ tư lấy được U Minh Quả ! Trải qua thuộc hạ điều tra, người nọ tên gọi Ba Lặc Lôi."
" Ba Lặc Lôi? Xem ra nọ vậy Lâm Lôi thất bại ." Tái Nhân Đặc cũng cười .
" U Minh Sơn nguy cơ dày đặc." Áo đinh đắc ý cười," Thành công lại là cái tên Ba Lặc Lôi, ta xem Lâm Lôi đã chết ở U Minh Sơn . Cho dù không chết, sau ngàn năm thời gian, hắn phỏng chừng sớm rời đi minh giới ."
" vậy Lâm Lôi nếu như biết khó mà lui, có lẽ năng bảo trụ tính mạng. Có thể ta quan sát, hắn muốn gặp chủ thần, tuyệt đối sẽ không xem thường buông tha cho. Tám chín phần mười, chết ở trên U Minh Sơn ." Tái Nhân Đặc cười nói," Tốt lắm, áo đinh, hiện tại như vậy, ngươi hẳn là hoàn toàn yên tâm chứ."
Lâm Lôi, đích thật là cơn ác mộng của áo đinh.
" Hiện tại yên tâm hơn nhiều, nọ vậy thuộc hạ không quấy rầy phủ chủ ." Áo đinh có chút khom người, rồi sau đó liền lui xuống.
Giờ phút này bắc hài phủ trời cao.
Giống như dĩ vãng giống nhau vừa dùng thần thức điều tra Lâm Lôi trong miệng vẫn tùy ý nói:" Lập tức phải đến bắc hài phủ phủ chủ Tái Nhân Đặc , là Tái Nhân Đặc nói cho ta biết về U Minh Sơn , lần này thành công, lời nói thật ta còn phải cảm kích hắn, ân?" Lâm Lôi vẻ mặt rồi đột nhiên biến đổi.
" Làm sao vậy, lão đại?" Bên cạnh Bối Bối nghi hoặc nói.
" Lão tam, phát hiện áo đinh ?" Da Lỗ nhưng là liền nói, hễ là Lâm Lôi thần thức điều tra lúc vẻ mặt có biến hóa, Da Lỗ đều đã như thế đoán. Chỉ là trước Da Lỗ lần lượt đoán, tất cả đều là sai lầm .
Lâm Lôi nhìn về phía Da Lỗ, không khỏi ha ha nở nụ cười:" Áo đinh, là áo đinh! Ha ha, này áo đinh rốt cuộc hiện thân , hơn nữa ngay tại bên cạnh Tái Nhân Đặc ......" Lâm Lôi đôi mắt trung xẹt qua một tia lãnh quang," Xem ra lúc đầu vợ chồng Tái Nhân Đặc là cố ý lừa gạt ta ."
Lâm Lôi cũng không ngu, càng hiện áo đinh liền hiểu được, lúc đầu Tái Nhân Đặc nói sạo, liền đoán ra một sự tình .
" Áo đinh ngay Tái Nhân Đặc nọ vậy?" Bối Bối cũng phản ứng lại đây , không khỏi cả giận nói," Lão đại, ta lúc ấy tựu xem nọ vậy Tái Nhân Đặc vợ chồng nói chuyện không thích hợp, hắn nói cho ngươi U Minh Sơn, phỏng chừng là muốn ngươi đi chịu chết ."
" Nhưng cũng được cảm tạ bọn họ." Kiều Trì cười nói." Lão tam, bởi vì bọn họ, lão tam ngươi mới có này phiên gặp gỡ, mới có thể đột phá đạt tới đại viên mãn. tên áo đinh và bọn họ biết, phỏng chừng hối hận cũng không kịp"
Linh hồn biến dị chuyện tình. Lo lắng nhiều người nhiều miệng, Lâm Lôi cũng không có công khai. Chỉ nói là đại viên mãn.
" đúng, thật đúng là nên cảm kích bọn họ." Lâm Lôi ánh mắt quét về phía phía đông bắc, quát khẽ nói," Tẩu, chúng ta đi gặp mặt Tái Nhân Đặc, áo đinh bọn họ!"
" Áo đinh!" Da Lỗ nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt ác lạnh.
Nhất thời Lâm Lôi khống chế được kim loại tính mạng, tốc độ gia tăng đến cực hạn.
Bắc hài phủ chủ dưới trướng có mấy vị thất tinh ác ma, tất cả đều có độc lập một tòa thành.
Mà áo đinh liền tại đingr tòa thành trên ban công . Thích ý phơi nắng ánh mặt trời, quan sát thảo nguyên.
" Ân?" Áo đinh nhướng mày một cái. Phía chân trời xa xa đang có một đạo kim loại tính mạng hướng này cực nhanh bay tới, này kim loại tính mạng phi hành tốc độ cực nhanh, cũng là làm áo đinh khiếp sợ," Nhanh như vậy địa tốc độ, xem ra này kim loại tính mạng là cao nhất , khống chế kim loại tính mạng địa cũng là siêu cấp cường giả."
" Áo đinh!"
Trầm thấp đích thanh âm trong nháy mắt vang vọng phía dưới vạn dặm khu vực. Đại lượng binh lính, bao gồm bắc hài phủ chủ Tái Nhân Đặc bọn người bừng tỉnh.
" Người nào?" Áo đinh sắc mặt khẽ biến.
Ngay áo đinh tầm nhìn trong phạm vi, kim loại tính mạng tiêu tán , lộ ra một đám người, cầm đầu đúng là Lâm Lôi.
" Lâm Lôi!" Áo đinh sợ đến sắc mặt đại biến," Như thế nào, này Lâm Lôi như thế nào hội còn sống? Cho dù còn sống. Như thế nào vừa lại tìm trở về ?"
" Vù!" Nhóm người này thân ảnh từ trên cao cùng nhau phi hạ.
" Người tới dừng lại." Tiếng hét phẫn nộ vang lên, nhất thời thủ vệ bọn lính lập tức bay lên trời, gần trăm tên phủ binh môn lập tức ngăn trở Lâm Lôi bọn họ một đám người.
" Biến." Lâm Lôi khẽ quát một tiếng.
Một cỗ vô hình cuộn sóng phúc tản ra, oanh ở này một đám thủ vệ binh lính trên người, thủ vệ bọn lính trực tiếp bị đánh bay . Cũng may mắn Lâm Lôi không hạ thủ tàn nhẫn , nếu không nhóm người này thủ vệ binh lính đã sớm chết .
Lâm Lôi bọn họ một đám người. Như vào chỗ không người. Bay thẳng đến hạ phi hành. Hễ là có binh lính muốn ngăn trở , đều bị phản chấn hướng hai bên văng ra.
" Này. Này cái gì thủ đoạn?" Áo đinh đáy lòng kinh hãi.
Sát thượng vị thần không khó, nhưng mới vừa rồi Lâm Lôi thi triển địa thủ đoạn không khỏi làm cho người ta kinh hãi . Nhìn kỹ áo đinh.
" Áo đinh, ngươi còn nhận thức ta?" Một đạo nghiến răng nghiến lợi oán hận tiếng vang lên, Da Lỗ gắt gao nhìn chằm chằm áo đinh.
Áo đinh quay đầu nhìn lại, vừa nhìn đến Da Lỗ, liền cười lạnh đứng lên:" Ha ha, ta còn tưởng vị nào, nguyên lai là cái kia đạo sâm thương hội hội trưởng. Không nghĩ tới ngươi trở thành vong linh, còn có thể đạt tới thần cấp. Thật sự là ngoài ta đích dự liệu a. Đạt tới thần cấp sau, còn có thể cùng của ngươi huynh đệ gặp lại, càng lại khó được."
Áo đinh tựa hồ không sợ hãi .
" Lâm Lôi." Một đạo ôn hòa thanh âm vang lên.
Lâm Lôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa năm đạo bóng người chính bay lại đây, cầm đầu đó là bắc hài phủ chủ Tái Nhân Đặc, A Ny Tháp vợ chồng, tại Tái Nhân Đặc bên cạnh thân còn có ba gã kẻ dưới tay. Nọ vậy ba gã kẻ dưới tay đánh giá vuốt cũng là thất tinh ác ma cấp độ cao thủ.
" Tái Nhân Đặc." Lâm Lôi ứng với thanh.
" Lâm Lôi, ngươi tới ta này cũng có thể thông tri một tiếng, ta hảo đi nghênh đón a." Tái Nhân Đặc vừa cười vừa nói:, vừa nói, Tái Nhân Đặc năm người cũng bay đến áo đinh bên cạnh. Mà Lâm Lôi bọn họ căn bản không ngăn cản.
Này làm giữa không trung, xuất hiện hai phương nhân mã giằng co , phía dưới còn có đại lượng phủ binh quan khán.
chỉ đợi Tái Nhân Đặc ra lệnh một tiếng, phỏng chừng phía dưới phủ binh đều đã nhất cầm giữ mà lên.
" Thông tri một tiếng?" Lâm Lôi lạnh nhạt cười," Tái Nhân Đặc, phỏng chừng ta thông tri ngươi một tiếng, ngươi trước tiên thông tri cho tên áo đinh ẩn núp đứng lên sao...... Ha ha, thật sự không nghĩ tới, Tái Nhân Đặc ngươi quý vi phủ chủ, dĩ nhiên cũng cùng ta đùa bỡn bực này thủ đoạn, không khỏi buồn cười chút."
Tái Nhân Đặc sắc mặt trầm xuống.
Lâm Lôi ngữ khí làm hắn rất không thoải mái!
" Hừ, không phải thanh long bộ tộc trưởng lão?" Tái Nhân Đặc đáy lòng cười nhạo," Trước ta còn lo lắng này Lâm Lôi là đại viên mãn, bất quá hắn tại U Minh Sơn chưa từng được đến U Minh Quả, vậy khẳng định không phải đại viên mãn." Tái Nhân Đặc ban đầu từ bát đại gia tộc nọ lấy được đến một ít tin tức, mới lo lắng Lâm Lôi thực lực.
Nhưng kết quả tại U Minh Sơn,lại làm cho Tái Nhân Đặc yên tâm .
Đích xác...... Nếu lúc đầu Lâm Lôi chính là đại viên mãn, được đến U Minh Quả đó là dễ dàng.
" Tái Nhân Đặc, các ngươi lui qua một bên đi, việc này tình cùng ngươi không quan hệ." Lâm Lôi lạnh nhạt nói," Của ta mục tiêu chỉ có một, hắn, áo đinh." Lâm Lôi nhìn về phía áo đinh.
Áo đinh liền nhìn về phía Tái Nhân Đặc.
Tái Nhân Đặc nhưng là cười nhạo nhìn Lâm Lôi:" Lâm Lôi, ta đối với ngươi cũng xem như lễ đợi, ngươi cần gì như thế càn rỡ? Này áo đinh là ta địa kẻ dưới tay, nếu như ngươi một câu nói, ta khiến cho ngươi động thủ giết hắn, ta đây Tái Nhân Đặc như thế nào đương này phủ chủ? Nếu hắn là thủ hạ của ta, ta đây tuyệt đối sẽ không cho ngươi mang đi hắn. Lâm Lôi...... Ngươi nếu thức thời, hiện tại rời đi. Nếu không, trở mặt da, nọ vậy cũng không rất tốt xem."
Tái Nhân Đặc đồng dạng tự tin mười phần.
" Tái Nhân Đặc." Bối Bối tức giận mà mắng," Lần trước ngươi cố ý lừa gạt chúng ta, làm cho chúng ta đi U Minh Sơn. Chúng ta còn không có tìm ngươi tính sổ, đã tính cho ngươi mặt mũi , ngươi một cái phủ chủ, tại chúng ta huynh đệ trước mặt dao động cái gì chứ? Ngươi đủ tư cách sao?" Đã trải qua vị diện chiến trường, Bối Bối cũng không đem một người Tái Nhân Đặc để vào mắt muốn giết Tái Nhân Đặc, Bối Bối có mười phần nắm chắc.
" Làm càn!" Tái Nhân Đặc sắc mặt khó coi, khẽ quát một tiếng.
Rồi đột nhiên, Tái Nhân Đặc trong tay xuất hiện một thanh màu đen trường thương, một cỗ đáng sợ hơi thở từ màu đen trường thương thượng tràn ngập khai, bên cạnh áo đinh thấy thế nhất thời cười.
" Vù." Áo đinh trực tiếp nhằm phía Bối Bối, hiển nhiên Bối Bối mới vừa rồi lời làm cho hắn nổi giận.
Quỷ dị địa......
Lâm Lôi thân hình còn đang tại chỗ, nhưng tại áo đinh trước người nhưng lại xuất hiện một đạo mơ hồ ảo ảnh.
" Bồng!" Trực tiếp một cước đá vào Tái Nhân Đặc trên ngực , Tái Nhân Đặc phảng phất một cái bao cát giống nhau bị tống đi hướng phía dưới rơi xuống," Oanh!" Đụng nát một góc tòa thành, rồi sau đó nặng nề rơi trên mặt đất . Giờ phút này, Lâm Lôi ban đầu thân ảnh mới chậm rãi tiêu tán. Mà mơ hồ ảo ảnh bây giờ mới ngưng tụ thành Lâm Lôi thân thể.
Áo đinh và vài tên thất tinh ác ma, nọ vậy phủ chủ phu nhân A Ny Tháp, cùng với quan khán một màn này phủ binh môn đều sợ ngây người.
" Phốc." Tái Nhân Đặc phun ra một cái máu tươi, nằm trên mặt đất, hoảng sợ nhìn phía trên Lâm Lôi.
Đó là tốc độ sao?
Lâm Lôi nhìn tái nhân đặc đang co quắp tê liệt ngồi dưới đất , lạnh nhạt nói:" Ngươi nên ở tại một bên, nếu tái kiêu ngạo, ta cũng sẽ không lưu tình ." Lâm Lôi nói xong, quay đầu nhìn về phía áo đinh, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lạnh nhạt.
Áo đinh nhưng là sắc mặt trắng toát, thân thể run lên.
Quyển 20: Hoàng Quan Chi Mê
Chương 3
Thực lực
Áo Đinh hoảng sợ, không khỏi cúi đầu nhìn về phía Tái Nhân Đặc đang phía dưới, truyền âm nói “ Chủ phủ, chủ phủ”.Áo Đinh giờ này đã quá nóng nảy, hắn vừa trông thấy thực lực của Lâm Lôi, Áo Đinh rất rõ ràng … hắn căn bản không có lực hoàn thủ, hiện giờ hắn chỉ còn biết trông chờ vào Tái Nhân Đặc chủ phủ.
“ Câm miệng”, Tái Nhân Đặc truyền âm phẫn nộ quát.
Giờ này hai tròng mắt của Tái Nhân Đặc đã phiếm Hồng, đáy lòng tức giận cực độ/ Tại nơi này với bao nhiêu binh lính quan khán, hắn bị đá văng trên mặt đất, đây là một sự sỉ nhục. Tái Nhân Đặc thân phận cao quý, lần này bị sỉ nhục đương nhiên hắn muốn trả thù, nhưng căn bản hắn không có thực lực để trả thù.
Xung quanh có rất nhiều binh lính khiếp sợ nhìn Lâm Lôi và ngẫu nhiên nhìn về Tái Nhân Đặc trên người đầy vết máu.
“ Hiện tại trả thù chỉ có con đường chết, nhịn xuống, nhịn xuống” Bị mọi người nhìn kỹ Tái Nhân Đặc lại càng cảm thấy nhục nhã “ Đáng chết, tất cả như vậy là xong hết rồi, , tên Lâm Lôi này phỏng chừng là Đại viên mãn, cho dù tin tức ta thua trong tay hắn có truyền ra ngoài cũng không tính thể diện” Tái Nhân Đặc chỉ còn biết an ủi chính mình.
Tái Nhân Đặc giờ này là lo lắng thể diện nhưng Áo Đinh lại lo lắng cho mạng nhỏ của mình.
“ Nếu không trốn thì không có hi vọng” Áo Đinh bay thẳng xuống mặt đất, hắn muốn lợi dụng mặt đất để lẩn trốn.
“ Hừ”
Lâm Lôi lạnh nhạt cười, chỉ thấy một chuỗi ảo ảnh mơ hồ Lâm Lôi đã tới phía dưới Áo Đinh .
“ Bùng” Lâm Lôi vỗ một chưởng đánh vào mặt Áo Đinh , đánh hắn bay thẳng lên trên giống như đánh một bao cát văng vào góc tường, âm thanh trầm thấp vang lên, bức tường thành đã bị đánh nứt.
“Tốc độ thật đáng sợ” Áo Đinh còn chưa kịp khôi phục hoảng sợ, Lâm Lôi lại như hình với bóng xuất hiện bên cạnh hắn.
Áo Đinh thoáng thấy Lâm Lôi nhất thời sắc mặt đại biến.
Nhưng chỉ thấy Lâm Lôi lạnh nhạt vung chưởng, đồng thời 108 luồng khí lưu màu vàng đất lan tràn hình thành một cái lồng giam, đem Áo Đinh hoàn toàn trói buộc. Lực trói buộc thật đáng sợ khiến Áo Đinh chống đỡ không đuợc.
Ngay cả Hắc Mặc Tư, vật chất công kích có thể so với Đại viên mãn dưới chiêu này của Lâm Lôi tốc độ cũng đại giảm chứ đừng nói là Áo Đinh.
Một cái thất tinh ác ma nho nhỏ căn bản không chống được áp lực ẩn chứa ý chí uy năng.
Không thể động đậy.
“ Da Lỗ, muốn hắn chết như thế nào? Huynh tính đi” Lâm Lôi quay về phía Da Lỗ. lúc này Da Lỗ cũng đang bay đến, hai mắt hiện rõ lên sự điên cuồng.
“ A..AAAA” Áo Đinh lúc này cũng đang điên cuồng chống lại lực lượng trói buộc kinh khủng này.
Phải biết rằng, khi Lâm Lôi đạt tới thượng vị thần, trọng lực không gian của hắn đã khiến cho thất tinh ác ma bình thường chống đỡ gian nan. Giờ phút này lực lượng kia còn ẩn chứa ý chí uy năng, uy lực đâu chỉ gia tăng trăm lần. Áo Đinh giờ phút này như một con thú bị nhốt trong lồng giam, mặc dù rống giận nhưng cũng không thể thoát ra khỏi phạm vi đè ép.
“ Ngươi muốn giết ta? Ha ha, tiểu tử, ngươi xứng để giết ta sao?”. Áo Đinh hai tròng mắt đỏ ngầu, chằm chằm nhìn Da Lỗ, trong đôi mắt hiện rõ sự khinh thường.
“ Lâm Lôi, có bản lĩnh thì trực tiếp giết ta đi” Áo Đinh rống giận hô lớn.
Tới tình cảnh này Áo Đinh cũng hiểu được hắn không còn gì để hi vọng. Tái Nhân Đặc, A Ni Tháp, đám người còn lại và đại bộ phận binh lính chỉ còn biết đứng xa xa yên lặng nhìn Áo Đinh bị vây như con thú. Mới vừa rồi bọn họ còn muốn động thủ đánh lui Lâm Lôi thậm chí giết chết bon Lâm Lôi, nhưng sau khi Lâm Lôi ra tay, trong đầu bọn họ liền không còn ý niệm phản kháng.
“ Trực tiếp giết ngươi?” Lâm Lôi cười nhạt “ Nằm mơ”
“ Hừ” Áo Đinh đột nhiên cười lạnh, một cỗ sóng gợn trong suốt từ trong mắt Áo Đinh bắn ra, bắn về phía Da Lỗ.
“ Phốc” Hào quang màu vàng đất xung quanh Áo Đinh đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm trong suốt, trực tiếp đem linh hồn công kích của Áo Đinh đánh nát. Lâm Lôi lạnh lùng liếc nhìn Áo Đinh “ Áo Đinh, ngươi lâm vào trong dẫn lực lao ngục của ta, thì ngươi sẽ không còn năng lực phản kháng, đừng có tốn công nghĩ chiêu nữa”.
“Động thủ đi” Lâm Lôi nhìn về phía Da Lỗ
Da Lỗ khẽ gật đầu, trong tay xuất hiện một thanh trường thương tối màu.
“ Huynh đệ của ta, thê tử của ta, cha mẹ của ta…” Thân thể Da Lỗ khẽ run, môi cũng trở nên trắng bệch, gắt gao nhìn chằm chằm Áo Đinh trước mắt. Lập tức Da Lỗ cong người, phảng phất như một cây cung sau đó đột nhiên bộc phát. Trường thương trong tay cũng mang theo vô tận lực lượng, nhằm hướng Áo Đinh đâm tới.
Vù………….
“Phốc” trường thương đâm vào thân thể của Áo Đinh nhưng ngay cả da cũng không xuyên qua nổi.
Da Lỗ ngẩn ra
“ Hắc, hắc …ha ha ha..” Áo Đinh ngửa đầu lên trời cười, cười như người điên “ Lôi Lôi ơi là Lâm Lôi, ngươi cho huynh đệ ngươi giết ta? Ha ha, hắn chỉ là một hạ vị thần, ta lại là một thượng vị thần thất tinh ác ma, năng lượng phòng ngự của ta đạt đến thượng vị thần khí, về điểm công kích của hắn, ngay cả da của ta cũng đâm không thủng, ha ha…giết ta? Nằm mơ đi.”
Sắc mặt Da Lỗ giờ trắng bệch không còn chút máu.
“ Ta ta…” Thân thể Da Lỗ khẽ run lên “ Ta muốn báo thù, phải giết ngươi…”
Lâm Lôi đã đem Áo Đinh trói buộc để cho hắn giết, thế nhưng lực công kích của Da Lỗ quả thật rất thấp mà dù sao AD cũng là thất tinh ác ma cấp độ. Cho dù thượng vị thần lực kết hợp huyền ảo, vật chất phòng ngự sẽ đạt đến gần thượng vị thần khí. Nếu xét về linh hồn phòng ngự, Áo Đinh tu luyện tử vong quy tắc nên linh hồn phòng ngự lại càng mạnh. Da Lỗ căn bản không thể gây cho Áo Đinh nửa điểm thương tích.
Áo Đinh đột nhiên hung tợn nhìn chằm chằm Da Lỗ, giống như muốn ăn thịt hắn “Tiểu tử, muốn giết ta? Nằm mơ đi, với thực lực ấy, ngay cả tóc gáy của ta ngươi cũng không thể gây thương tổn được’’
“ Áo Đinh” Lâm Lôi lạnh lùng liếc mắt.
“ Lâm Lôi, ngươi kiêu ngạo cái gì?” Áo Đinh rõ ràng biết hắn phải chết nhưng ngược lại hắn không sợ, bễ nghễ nhìn Lâm Lôi cười “ Ngươi không phải muốn huynh đệ của ngươi giết ta sao? Thật đáng tiếc, hắn thực lực quá yếu. Ngươi giúp huynh đệ bắt giữ ta cho hắn giết, hắn giết cũng không được, nhất định hắn khó có thể tự thân báo thù. Hắc hắc, còn nhớ rõ bộ dáng người thân của Da Lỗ bị chết a, một đám chết đi…thật đặc sắc ..”
“ Khốn kiếp” Da Lỗ rít gào.
“ Ngươi giết không được ta, ngươi tự thân báo thù không nổi a..”Áo Đinh đắc ý cười.
Trên mặt Lâm Lôi giờ này như được bao phủ một tầng băng sương, “ Hút vào trong cơ thể, dẫn động nó” Lâm Lôi lộn tay, trên tay xuất hiện một giọt nước màu đen hướng phía Da Lỗ bay tới.
“ Ân” Áo Đinh biến sắc.
“ Ngươi chẳng phải lợi hại lắm sao? Ngươi bình thường là một thất tinh ác ma, hơn nữa còn tu luyện tử vong quy tắc, ta xem thân thể của ngươi có thể không ngăn cản được chủ thần lực công kích” Lâm Lô lạnh nhạt cười nói.
Hai mắt giờ này sáng ngời.
“ Lão Tam, cảm ơn”Lúc này Da Lỗ đem giọt chủ thần lực dung nhập vào cơ thể, rồi sau đó “Oanh” một tiếng. Bên ngoài thân Da Lỗ xuất hiện một vầng sáng màu đen, hơi sở đáng sợ tràn ngập, Da Lỗ cầm trường thương màu xanh xám lên, trường thương cũng được một vầng sáng màu đen bao quanh.
“ Đi chết đi…” Da Lỗ gầm nhẹ một tiếng.
Giống như tia chớp, Da Lỗ cầm trường thương màu xanh xám điên cuồng đâm vào Áo Đinh.
“ Không….” Áo Đinh chỉ còn biết kêu lên một tiếng thảm thiết.
Da Lỗ căn bản không trực tiếp đâm vào đầu Áo Đinh mà điên cuồng đâm loạn, liên tục trên người AD xuất hiện mười cái lỗ thủng, sau đó mới đâm vào đầu.
“ Hô..hô..” Da Lỗ sau khi đâm loạn liền kiệt lực, thân thể run lên nhè nhẹ.
Mà lúc này cả người Áo Đinh mềm nhũn ra không còn phản ứng, thần cách cũng từ trong cơ thể trồi lên nhưng tại ảnh hưởng của bài xích lực và trói buộc lực nên dán lên thân thể hắn.
“ Đã chết, Áo Đinh đã chết, là đích thân ta giết chết hắn” Da Lỗ ngửa đầu ha ha cười, nhưng nước mắt không ngừng chảy xuống, giờ phút này Da Lỗ như điên như cuồng
Lâm Lô trông thấy thế liền thở dài một hơi.
Da Lỗ đem cừu hận ẩn sâu tận đáy lòng ra phát tiết, sau này sẽ tốt hơn nhiều rồi.
Sau một hồi rốt cuộc Da Lỗ tỉnh táo trở lại, hắn quay đầu nhìn cảm kích về phía Lâm Lôi. Lâm Lôi cười cười vỗ vào vai hắn nói “Đi thôi, từ nhỏ đến lớn là huynh đệ, có nhiều chuyện không nên nhiều lời”
Kiều Trì và những người còn lại cũng vì Da Lỗ mà vui vẻ.
Theo sau Lâm Lôi, cả đám người vào Kim chúc tánh mạng rời đi.
Đám người của Bắc hài phủ Tái Nhân Đặc thì chỉ còn biết thở dài.
“ Phủ chủ, tên Lâm Lôi này quả thật quá mạnh mẽ” Bên ngoài, một tên thanh bào tráng hán thấp giọng nói “ Áo Đinh là thất tinh ác ma mà bị Lâm Lôi vây khốn đến phản kháng còn không được, đây là chiêu số gì? Còn có tốc độ của Lâm Lôi, quả thực khó tin”
Tình trạng tốc độ nhanh như vậy, năng lượng có thể vây khốn thất tinh ác ma…hơn nữa lại sử dụng đại địa thần lực của chính mình” Tái Nhân Đặc nghiêm túc “Lâm Lôi này phỏng chừng đã đạt tới đại viên mãn”
Người bên cạnh ngây ra
“ Đại viên mãn?”
“ Đi, trở về thôi” Tái Nhân Đặc sắc mặt âm trầm, quát khẽ.
Cuồng phong thổi qua vù vù tựa như một thanh thần đao tạt qua.
Trong tòa thành – Thiết Đao hạp
Một khoảng sân trống trải có hai chiếc truyền tống trận cực lớn, đột nhiên truyền tống trận phát ra hàng ngàn, vạn đạo quang mang đẹp mắt. Huyết phong chiến sỹ xung quanh không khỏi quay đầu nhìn lại.
Sau khi quang mang tiêu tán liền xuất hiện một đám người.
Trong đám huyết phong chiến sỹ có một người đôi mắt sáng rực lên, liền hạ thấp người cung kính nói “Ra mắt đại nhân” Lần trước Lâm Lôi cũng từ truyền tống trận rời đi, hắn hiển nhiên cũng đã gặp qua Lâm Lôi, biết được Lâm Lôi có Lệnh bài của Huyết Phong chủ thần.
“ Ân” Lâm Lôi khẽ gật đầu “ Chúng ta chờ ở đây một lát, một lát nữa hẵng đi”
“ Đại nhân cứ tự nhiên” Huyết Phong binh sĩ này liền nói.
Lâm Lôi cùng đám người chờ ở đây, Bối Bối nói thầm “ Lão đại, “các huynh” từ Ngọc Lan đại lục chạy tới đây, hẳn là rất nhanh a. Sao bây giờ còn chưa tới? Đệ đã một ngàn năm không gặp Ny Ny, còn có Na Na…” Bối Bối chính là đang nhắc tới thê tử cùng con gái của mình.
“ Đến nhanh thôi” Lâm Lôi vừa cười vừa nói “ Một đám người muốn từ Ngọc Lan Đại lục muốn chạy tới cực bắc băng nguyên cần một khoảng thời gian…”
“ Lâm Lôi, tiểu Ốc Đốn cũng sẽ tới chứ?” Hoắc Cách cũng có chút kích động.
“ Đúng vậy, phụ thân” Lâm Lôi gật đầu cười.
Phụ thân cũng thật lâu không gặp Ốc Đốn, lúc đầu Ốc Đốn đã sớm bị đưa đến Áo Bố Lai Ân đế quốc, mà phụ thân chết cũng chỉ nhớ hình dáng còn bé của Ốc Đốn, Lâm Lôi cười nói “ Phụ thân, chỉ sợ khi cha gặp được Ốc Đốn mà không nhận ra nó ấy chứ”
“ Ta khằng định nhận ra được” Hoắc Cách vạn phần khằng định.
“ Uhm, đã tiến vào truyền tống trận, sắp tới rồi” Lâm Lôi nói. Hỏa hệ thần phân thân của hắn cùng đám người đang tới đây nên hắn có thể biết được quá trình của những người kia như thế nào.
Nhất thời Lâm Lôi cùng mọi người đều dồn mắt vào truyền tống trận, chỉ thấy truyền tống trận lại một lần nữa phát ra ngàn vạn đạo quang mang, khi quang mang hoàn toàn tiêu tán đi, thân ảnh của đám người trong truyền tống trận dần dần hiện ra. Cầm đầu chính là Hỏa hệ thần phân thân của Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á. Lúc này chỉ thấy Hỏa hệ thần phân thân bay về phía Lâm Lôi và dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Dung hợp thân thể, năm đại linh hồn dung nhập
Nhất thời…….
Linh hồn biến dị của Lâm Lôi là bốn linh hồn biến dị, một cỗ linh hồn lực hướng phía hỏa hệ thần phân thân Lâm Lôi truyền đến, bắt đầu có những thay đổi từ từ, dù sao năm đạo linh hồn cũng nằm trong một chủ thể.
“ Phụ thân…” Nhất thời, Uy Địch, Thái Lặc, Toa Toa đều hướng Lâm Lôi chạy tới.
“ Phụ thân” Ốc Đốn kinh ngạc nhìn Hoắc Cách.
Hoắc Cách cũng kinh ngạc nhìn người thanh niên cường tráng đang trước mặt mình, hình dung về Ốc Đốn có lờ mờ dấu vết trong óc của Hoắc Cách, cũng dường như tưởng tượng về Lâm Lôi, trọng yếu nhất là…Hoắc Cách nhìn vào đôi mắt của Ốc Đốn, tựa như lão thấy được đôi mắt to của Ốc Đốn hồi còn bé “ Ốc Đốn” Hoắc Cách nhẹ nhàng nói.
“ Là con, phụ thân” Ốc Đốn liền tiến lên ôm chầm Hoắc Cách.
“ Tốt, tốt” Hoắc Cách không nhịn được đôi mắt đã đỏ hồng.
Một hồi sau hai phụ tử mới tách ra.
“ Phụ thân, cha xem, Đây chính là cháu của cha : Uy Địch, đây là Thái Lặc, đây là cháu gái Toa Toa…Lâm Lôi đi lên phía trước giới thiệu.
Thấy vậy Ốc Đốn cũng liền giới thiệu “ Phụ thân, đây là cháu Tây Ni, còn kia là …A Nặc, mau tới đây ra mắt thái gia gia. Phụ thân, còn cái tên đầu hổ tiểu tử kia là con của A Nặc” Lần này đến rất nhiều người, hễ đạt đến thánh vực là đi cả.chỉ còn số ít mấy người ở nhà.
“ Tốt, tốt” Hoắc Cách chỉ còn biết gật đầu và không ngừng cười.
“ Tốt lắm, phụ thân, trước hết chúng ta trở về Thiên Tế sơn mạch nghe ” Lâm Lôi cười nói
Lúc này một đám người hạo hạo đãng đãng tiến vào Kim chúc tính mạng nhanh chóng rời khỏi Thiết Đao hạp.
Lúc này đám Huyết Phong binh sỹ chỉ còn biết há mồm trợn mắt nhìn nhau.
“ Vị đại nhân này có chút không giống, một hơi đem hơn một trăm người từ địa nguch lại đây, gia gia, cháu…thật là nhiều người”
“ Được rồi đội trưởng, ngài gọi tông phát nam tử kia là đại nhân, rốt cuộc hắn là nhân vật nào?”
“ Các ngươi không biết, ngày đó ta thay phiên canh gác, tông phát nam tử kia có chủ thần lệnh bài, sử dụng truyền tống trận miễn phí. Chủ thần lệnh bài này, chính là Chủ thần sứ giả bình thường cũng không có, không có một thân phận nhất định, như thế nào có được bảo bối này?” Huyết phong chiến sĩ nhàm chán nghị luận trong khi đó Lâm Lôi cùng người thân của hắn đang hướng phía Thiên tế núi non đi đến.