Cột đồng chưa xanh (tt)
Đêm đã khuya lắm rồi, mặc dù cố gắng dỗ giấc nhưng Đào Long Vân không tài nào chợp mắt. Một phần vì tư thế bị gông xiềng, chân tay bị trói bằng xích sắt, cổ vướng mắc tấm gỗ lim dày nặng khiến chàng phải ngồi không thể ngả lưng hay kê đầu được, phần khác là những tư tưởng hỗn độn trong trí. Chàng thầm phục Phạm tiên sinh là người tỏ ra rất tường tận những chuyện thâm cung bí sử ở mọi triều đại từ Đông sang Tây, từ Nam ra Bắc, không phải như nhưng bậc văn nhân mọt sách chỉ cắm đầu nhai lại những điều ghi lại trong Tứ Thư Ngũ Kinh và sách sử chính thống của bản triều. Những câu truyện về những cái chết bất công của các vị công thần trung liệt vẫn lẩn quẩn mãi trong đầu chàng, chúng như đang tấn công mạnh mẽ vào quan điểm trung quân ái quốc mà chàng được dạy từ thuở bé và làm lung lay thành trì vững chắc mấy ngàn năm của giáo điều Khổng Mạnh thường được phủ bóng bởi luận điệu vua là thiên tử, là kẻ nhận mệnh trời để chăn dắt chúng dân, với câu châm ngôn vô cùng nghiệt ngã:
_ “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung
Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu!”
Mọi người trong lao đều đã ngủ cả, ngay cả tên Ngô Trọng Đạo bên cạnh chàng cũng phưỡn bụng ngáy vang ầm ầm như sấm. Chàng cầu mong được thái độ khoảng khoát vô tư của gã cướp, ước gì mình như hắn giữ được sự thản nhiên coi thường mọi sự trong hoàn cảnh hiểm nguy. Chàng có phần nào kính nể sự gan dạ bất khuất của hắn, và thầm nghĩ rằng tuy là ăn cướp, hắn ta quả là có khí độ của bậc anh hùng.
Lan man nghĩ ngợi một lúc, trong trí chàng lại hiện lên hình ảnh yêu kiều của một người con gái với khuôn mặt sáng như trăng rằm, mái tóc đen huyền búi cao chừa hai lọn đuôi gà thả lửng bên vai. Dưới đôi mày vòng nguyệt xinh như vẽ, đôi mắt tròn trong veo lóng lánh như nước hồ thu có khả năng hớp hồn người đối diện. Nhớ lại buổi đầu gặp gỡ, nàng cải trang thành cô gái bán hàng đón đường chọc ghẹo, chàng đã có cảm giác lạ kỳ. Mặc dù buông lời trêu tức nàng trước khi bỏ đi, trong lòng chàng đã nổi dậy một tình cảm mơ hồ khó tả với vị tiểu thư đài các có hành vi táo bạo này. Sau đó đến ngày trùng cửu chàng đã theo nàng lên núi, nhờ thế mà cứu thoát nàng và cô tỳ nữ khỏi bàn tay dâm bạo của gã thư sinh họ Tống. Không ngờ Tống Văn Nhân cả gan thuê bọn cướp Linh Sơn bắt cóc Dương tiểu thư và chàng đã không quản mình chỉ là tên thư sinh tay không tấc sắt, không miếng võ phòng thân, dám liều mạng đương đầu bọn cướp để cứu nàng. Nhớ lúc nàng vừa tỉnh giấc cơn mê, bị tên Cọp đuôi dài sàm sỡ, chàng như thắt từng đoạn ruột. Dằn lòng không được chàng cầm sào đánh tên cướp, dù biết rằng sức mình đánh hắn như trứng chọi đá, và hắn đoạt sào đánh xuống, tính mạng chang lúc đó như chỉ mành treo chuông. May là không biết cao nhân nào bắn mũi tên cắm vào gáy kết liễu cuộc đời tên cướp tàn ác. Chàng nhớ lại lúc đó chàng hấp tấp nhảy vào khoang vì lo cho an nguy của nàng và nàng đã ôm chặt lấy chàng. Rồi sau đó lúc kiếm sĩ bịt mặt đe doạ, hai người lại ôm nhau lần nữa, tưởng như sẽ cùng nhau đi xuống tuyền đài. Hoá ra người ấy lại là Lý Thuỷ Bình vị hôn thê của chàng do hai đàng cha mẹ ước hẹn. Nàng họ Lý đã vui lòng huỷ hôn ước để san bằng chướng ngại cho tình yêu của chàng và Dương tiểu thư rồi thanh thản bỏ đi. Nhưng rồi cũng tại do trời xui đất khiến thế nào gặp lại nàng họ Lý trong quán ăn, chàng được tặng đôi vòng ngọc và túi bạc khiến chúng trở thành vật chứng để quan Phủ kết tội chàng thông đồng với giặc cướp, để chàng phải chịu cảnh tình ngay lý gian! Bỗng một tia sáng loé lên trong đầu chàng: chắc chắn là có bàn tay của Tống Văn Nhân trong vụ này rồi, nếu không tại sao quan Phủ cứ nằng nằng bắt chàng nhận tội? Gã họ Tống là em vợ quan Lưu trấn, hẳn là hắn đã dùng tiền và thế lực để buộc quan Phủ khép tội chàng, dù biết rằng một thư sinh như chàng trói gà không chặt làm gì có bản lãnh và lý do để theo bọn cướp?
Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)
|