View Single Post
  #317  
Old 12-04-2013, 01:37 AM
AiHoa's Avatar
AiHoa AiHoa is offline
thích gõ đầu trẻ
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Bài gởi: 2,072
Default

Cột đồng chưa xanh (tt)

Chi Lan cười rạng rỡ:
_ Tội Ngài quá anh nhỉ? Nhưng mà Long Tuyền là gì cơ?

Long Vân trả lời:
_ Long Tuyền là tên một thanh gươm quý thời xưa. Vốn trước nó có tên Trảm Lư, là một trong năm thanh bảo kiếm do kiếm sư Âu Dã Tử đúc dâng lên vua nước Việt. Sau đó vua nước Việt mang cống ba thanh cho nước Ngô, trong đó có thanh gươm Trảm Lư. Khi vua Việt Câu Tiễn diệt Ngô Phù Sai thì thu lại gươm quý này. Bao đời vua kế tiếp, thanh gươm Trảm Lư lọt vào tay vua Tần, được cẩn thêm viên ngọc vào chuôi, đổi tên thành Thái A. Nhờ có thanh Thái A nên lúc bị Kinh Kha thích khách, Tần Thuỷ Hoàng tuốt gươm đỡ mới thoát chết. Thanh gươm Thái A chặt đứt đoản kiếm của Kinh Kha rồi còn đà chém vào tay Kinh Kha làm ông bị thương, bị cả bầy giáp sĩ xúm vào bắt giết. Trải bao thăng trầm, thanh Thái A lưu truyền qua nhiều triều đại và được xem như tượng trưng uy quyền vua nên lấy tên là Long Tuyền. Long là rồng, tức là vua ấy mà.

Chi Lan ngây thơ hỏi:
_ Tướng quân Đặng Dung có phải là vua đâu mà có thanh Long Tuyền thế anh nhỉ?

Long Vân bật cười:
_ Không đâu, đấy chỉ là nguồn gốc của cái tên theo điển cố. Ngày nay người ta gọi chung các gươm báu là Long Tuyền cho nó văn vẻ thế thôi, chẳng phải là thanh Long Tuyền thực!

Cô gái tỏ vẻ bẽn lẽn:
_ Thế hử? Em biết đâu đấy? Mà này anh Hoài Mai hay thực, những truyện xưa rồi, xảy ra bên ta bên Tàu gì anh cũng biết cả!
_ Ồ có gì hay đâu Chi Lan? Mấy mẩu truyện tích xưa đều chép trong Nam Sử, Bắc Sử, Tứ Thư, Ngũ Kinh, anh phải học để đi thi mà.

Chi Lan buồn rầu nói:
_
Em con nhà nghèo, thầy em mất từ thuở bé nên chẳng được học hành đến nơi đến chốn. U em làm lụng vất vả cả ngày. Trước kia người còn khoẻ, tối về rỗi tí cũng cố dạy em ít chữ nghĩa thánh hiền làm vốn. Sau rồi mệt yếu luôn nên việc học của em đành dở dang.

Long Vân động lòng thương xót, chàng an ủi:
_ Để rồi anh sẽ dạy cho em. Em đã học đến quyển gì rồi?

Cô gái vui mừng reo lên:
_ Thực hử? Nhớ đấy nhé? Em chỉ mới đọc hết Tam thiên tự, Hiếu kinh, cùng Ấu học quỳnh lâm thôi.

Long Vân chợt nhớ ra một điều quan trọng. Chàng bèn hỏi:
_ Em này, vũ nghệ của em tinh thông thế là do ai truyền đạt cho?
_ Cái này cũng là do duyên ngộ anh ạ!

Nàng trầm ngâm giây lát rồi tiếp:
_ Thuở bé em phải đi chăn trâu để trả nợ cho người ta. Trong lũ mục đồng em là bé nhất đám, tính về tuổi tác lẫn vóc hình. Một ngày nọ em dẫn trâu ra bãi, vì cỏ quanh làng đã hết nên phải đi xa hơn. Những bãi cỏ gần đã bị mấy đứa khác giành thả trâu ăn, chúng xua đuổi không cho cặp trâu của em nhập vào. Em phải đi mãi, tận đến làng bên cạnh thì thấy một bãi cỏ non xanh mướt ngon lành. Em mừng quá liền để trâu nhởn nhơ nhai cỏ, còn mình ngồi dưới bóng tàng cây tránh nắng, vừa dõi mắt trông chừng. Được một chốc gió mát hiu hiu làm em ngủ luôn một giấc đẫy, đến lúc mở mắt ra thì chẳng thấy hai con trâu đâu cả. Em cuống quýt đi tìm, vừa gọi chúng vừa khóc.


Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)




Trả Lời Với Trích Dẫn