Hồi 86: Giết gà dọa khỉ (thượng)
Lúc bấy giờ đương là chính ngọ. Ở trên đỉnh núi gần di trường Mộc Lan, một trong hai mươi tên huyết trích tử nói với đồng bọn:
- Tất cả đã chuẩn bị xong chưa? Chờ một lát nữa chúng ta sẽ có màn kịch hay để coi đó.
Tay cầm trường kiếm, bạch y nữ tử đứng gần đấy lặng lẽ quan sát hai mươi tên thủ hạ của mình. Nàng vốn là một người rất thâm trầm, lại nữa mấy năm nay lâm cảnh lo âu phiền toái đã nhiều nên xử sự càng thêm cẩn trọng.
Nàng đảo mắt một cái, lạnh lùng nhìn kẻ vừa thốt lời rồi nghiêm giọng dặn dò:
- Chờ bọn chúng khiên kiệu tới gần chúng ta mới đốt ngòi. Khi hỏa dược nổ làm đá tảng lăn xuống, chắc chắn sẽ đè chết chúng dưới chân núi.
Tên huyết trích tử khi nãy nghe vậy liền đập tay lên ngực, nhếch mép nói chắc:
- Liên Hoa sát thủ, cô đừng lo, hôm nay cho dù không giết được tên tiểu tử Khang Hi, chúng ta cũng sẽ dọa cho đám lính vịt của hắn khiếp sợ một trận!
Cả đám sát thủ nghe ngữ âm chắc nịch của y, ngửa mặt lên trời cười rộ một tràng khoái trá.
---oo0oo---
Giữa trưa, mặt trời như một quả cầu lửa đính trên đỉnh núi.
Bạch y nữ tử không hổ là đồ đệ của vị tướng tài kinh nghiệm phong phú, nàng rất nhanh chóng ra hiệu cho hai mươi tên sát thủ im lìm tập trung ở vùng đất trống với những vách đá vây bọc xung quanh. Mọi người đều bò dưới đất, không gây ra một chút động tĩnh nào. Họ chờ khoảng nửa khắc thì thấy Sách Ngạch Đồ cỡi tuấn mã tiên phong đi trước, theo sau là đoàn thiết giáp quân, rồi tới xa giá của Khang Hi. Sách Ni và Dương Tiêu Phong cỡi đôi hắc mã hộ tống hai bên tả hữu. Thêm một đạo quân nữa cầm trường mâu lăm lăm trong tay. Khang thân vương cho ngựa đi sau cùng.
Bạch y nữ tử chờ đoàn người di chuyển tới gần phạm vi đã được chôn thuốc nổ mới ra một mệnh lệnh thứ hai, yêu cầu chuẩn bị những vật dễ cháy buộc vào đầu mũi tên, tùy thời sẵn sàng phát xạ. Hai mươi tên thủ hạ tuân lệnh hành sự.
Còn khoảng mấy chục bước nữa là tới chỗ hiểm, hai bên dựng hai vách núi cheo leo, Sách Ngạch Đồ bỗng cảm giác có chút bất ổn liền giơ tay lên dõng dạc hô lớn:
- Ngừng! - Đoạn khum bàn tay che ngang mắt, trông lên đỉnh núi.
Quan sát hai vách đá cao chót vót một thoáng, Sách Ngạch Đồ quay đầu lại bảo hai tên binh sĩ:
- Ngươi! Và ngươi! Qua bên đó xem coi!
- Dạ!
Chỉ trong nháy mắt, hai tên binh lính trở về báo cáo:
- Bẩm đại nhân, ở đằng trước không có động tĩnh gì!
Dương Tiêu Phong bấy giờ mới thúc ngựa tới cạnh Sách Ngạch Đồ hỏi:
- Sách đại nhân có chuyện gì à?
Sách Ngạch Đồ giơ tay chỉ hai vách đá:
- Lúc nãy ta nhìn thấy có cái gì đó phát sáng ở trên kia.
Sách Ni cũng kịp thời xua ngựa tới khẳng định:
- Không riêng gì con, ba lần từ khi chúng ta rời hoàng cung cha cũng trông thấy vệt sáng đó. Một lần ở cổng thành, một lần khi chúng ta đi qua rặng tre, bây giờ lại thấy nữa.
Dương Tiêu Phong cau mày hỏi:
- Vệt sáng đó hình dạng thế nào?
Sách Ngạch Đồ huơ tay diễn tả ánh sáng đó, bảo rằng nó trông giống như được phản chiếu từ một tấm gương. Dương Tiêu Phong nghe xong đã biết người đến đây không phải tay vừa, cũng không phải chỉ có một người. Địch đang phục sẵn. Nhưng dừng lại thì không được, mà tiếp tục tấn bước lại càng không xong, chỉ e dữ nhiều lành ít, tám chín phần sẽ bị tập kích bất ngờ. Thành thử sau một hồi cau mày lướt mắt nhìn khắp mọi nơi, Dương Tiêu Phong trầm giọng nói:
- Vệt sáng đó người giang hồ gọi là “thập lí truyền âm.” Bọn chúng làm vậy chủ yếu là để báo hiệu với nhau về lộ trình của chúng ta.
Sách Ni gần mười năm nay chưa giết một người nào, thế mà hôm nay trong tình huống bị ép buộc sẽ phải ra tay hạ sát địch thủ để bảo toàn cho ấu chúa. Ông không nén nổi phải khẽ lắc đầu thở một hơi dài:
- Tẩm lăng tiên hoàng ở cách nơi này không xa là bao nhưng muốn đi tới đó nhất cử phải vượt qua khỏi hai vách đá trước mặt. Quả đúng y những gì tướng quân dự liệu, bọn thích khách chọn nơi này để mai phục chúng ta.
Sách Ngạch Đồ cũng chẳng vui vẻ gì, bởi bấy lâu đích mắt ngó thấy nhóm tam mệnh đại thần ở trước mặt hoàng đế thao túng quyền hành nên đã sớm sinh lòng bất mãn, giờ nghe phụ thân than thở vậy, y không nhịn nổi bèn giận dữ nói:
- Đúng là một đám hèn mạt vô sỉ!
Đanh giọng rủa rồi Sách Ngạch Đồ quay sang Dương Tiêu Phong hỏi:
- Giờ phải tính làm sao đây hở Phủ Viễn tướng quân?
Dương Tiêu Phong không đáp lời, mà quay ra phía sau sai một tên binh lính vận áo giáp bạc:
- Ngươi đi nói với Khang thân vương, bảo ngài chuẩn bị đối phó!
Dứt lời lập tức nhắm mắt định thần, sau đó ngước nhìn lên cao, Dương Tiêu Phong cất giọng nói lớn. Thanh âm sang sảng kích lên hàng tràng tiếng vọng trong vùng sơn dã mênh mang trống trải:
- Người ở phía trước! Nếu là anh hùng hảo hán thì nên hành động sao cho quang minh lỗi lạc, chứ đừng như một đám rùa rúc đầu rụt cổ! Có giỏi hãy mau lộ diện đi!
Từ trên đỉnh núi lập tức vang lên tiếng đáp trả, nghe như bực tức lắm:
- Dương Tiêu Phong! Tên cẩu nô tài của lão bà Hiếu Trang kia! Ngươi đang ám chỉ ai đây?
Tai nghe câu thóa mạ, Dương Tiêu Phong tức khắc đáp lời, thanh âm phát ra càng khiêu khích không chịu kém:
- Kẻ nào vô lại thì bổn quan mắng kẻ đó!
Đợi một hồi mà không nghe đối đáp nữa, Dương Tiêu Phong bèn lớn tiếng nói tiếp:
- Ta nếu gặp người lịch sự tao nhã, tất sẽ chào hỏi một cách lễ độ phải phép. Còn bằng không gặp kẻ dã man vô lý, đừng trách ta không thèm ngó ngàng mà buông lời khinh khi. Đó là đạo làm người từ trước tới nay của bổn quan!
Đám huyết trích tử đang phục sẵn ở trên núi, có người trề môi, có người cười dài. Một tên nhổ nước bọt nói:
- Ha ha! Ngươi còn không mau sửa đổi cái tư tưởng cổ quái của ngươi lại đi, ngay bây giờ quỳ xuống dập đầu cầu xin chúng ta tha mạng cho, hay là ngươi muốn chúng ta triệt để thu thập ngươi đây?
Dương Tiêu Phong không lý gì đến những lời chửi bới. Nhưng Sách Ngạch Đồ lại khác, những lời lẽ khiếm nhã đó khiến mặt mũi đỏ gay, y cau mày nhìn hướng phát ra thanh âm, tức khí nói:
- Các ngươi bất quá chỉ là đám cẩu nô tài dưới tay kẻ khác, có tư cách gì mà to mồm phách lối, đợi xem ta lấy cái mạng chó của bọn mi!
Sách Ngạch Đồ nói xong cố lắng tai nghe tuy nhiên phía trước không hề phát ra một chút động tĩnh gì nữa, tưởng rằng đám thích khách đang định lấy tịnh chế động nên nói tiếp:
- Nhân tiện ta cũng có lời khuyên các người! Cầu là cầu, đường là đường! Nơi đây không phải là hoàng cung! Các người đừng nên vinh vào cái hư danh của Ngao tông đường mà nghĩ rằng hôm nay sẽ có dịp hô phong hoán vũ thượng thiên nhập địa! Nói đến địa vị trong giang hồ, các người còn chưa đủ tư cách bái ta làm sư, cần gì ở trước mặt ta nói nhiều như vậy?
Sách Ngạch Đồ dứt lời thì trợn mắt cả kinh khi phát hiện bóng địch lổm ngổm nhô lên trên đỉnh núi, tay giương cung tên chuẩn bị phát hỏa. Dương Tiêu Phong cũng đồng thời nhận biết tình cảnh hiểm nghèo của phe mình bèn báo động với đoàn thiết giáp quân, lệnh cho họ tụ tập thành một vòng tròn bao quanh cỗ xe ngựa ngõ hầu bảo vệ Khang Hi.
Hạ lệnh rồi, Dương Tiêu Phong mới nhanh chóng lướt nhìn diện mạo của hai mươi tên huyết trích tử, mục quang sắc bén như mắt chim ưng nhưng đáng tiếc là không thấy mục tiêu muốn tìm.
(còn tiếp)
|