Cột đồng chưa xanh (tt)
Hai người mải miết băng qua mấy cánh đồng khô đất nứt nẻ vì nắng, đến khi mặt trời lên cao khỏi đầu ngọn sào thì gặp một con đường đất ngoằn ngoèo. Chú Ba bảo:
_ Công tử theo lối này chừng vài dặm sẽ gặp đường cái quan, nhắm hướng đông nam đi thẳng về Thăng Long, thường nếu rảo chân thì chỉ khoảng hơn nửa ngày đến nơi. Tại đấy công tử mua ngựa hoặc thuê xe sang Hải Dương rất tiện lợi. Trong thành Thăng Long, phố phường đông đúc, người qua lại tấp nập, khách giang hồ tứ chiếng đổ về nhiều vô kể, công tử sẽ không dễ dàng bị quan quân phát hiện. Kính chúc công tử thượng lộ bình an, khi nào mọi sự bình lặng lại trở về thăm chúng tôi. Khẩn cầu Trời Phật độ trì cho công tử gặp nhiều hỉ phúc.
Đào Long Vân cảm động vái tạ chú Ba để từ biệt. Chàng ngoảnh nhìn lại khu làng một lần cuối rồi thẫn thờ dấn bước, lòng trĩu nặng một nỗi buồn vương khó tả. Biết rằng lần này đi không chắc có ngày trở lại, trong trí chàng lại hiện lên vẻ mặt ngây thơ của người con gái đã quấn quýt bên mình bấy lâu nay. Nàng xinh tươi như một đoá hoa đồng nội, không lộng lẫy kiêu sa như cành hoa ngự uyển mà giản dị hồn nhiên, trong sáng như ánh trăng thu và mộc mạc như luỹ tre xanh, ấm áp như bếp lửa hồng. Nghĩ đến bếp lửa chàng bất giác thò tay vào bọc sờ mấy củ khoai lùi Chi Lan đã dúi cho chàng vì sáng ngày vội vã không kịp nấu cơm cho chàng mang đi đường.
Trời gần trưa, đường lên Thăng Long vẫn tấp nập người qua lại. Kẻ gánh người gồng, cũng có người đội thúng trên đầu hay vác túi trên vai. Thỉnh thoảng có một kỵ sĩ hò hét kêu gọi mọi người tránh đường cho ngựa lướt qua, vó câu tốc lên những đám bụi mù khiến bộ hành phải quay đi đầu hay che mặt tránh. Có người hít phải bụi đâm ra ho sặc sụa hoặc vừa đưa tay lên dụi lia lịa cặp mắt cay xè, vừa tức mình chửi đổng. Đào Long Vân cảm thấy hơi đói bụng. Chàng nhìn thấy phía trước có một bóng cây râm mát thì đi nhanh tới định ghé vào. Dưới gốc cây đã có một người đang ngồi dựa, mắt nhắm lại dường như lim dim ngủ. Người này dáng gầy gò nhỏ thó, gương mặt đen thui nhưng lại có hàm râu trắng mọc ra xồm xoàm quanh má và cằm trông thật kỳ dị. Nghe tiếng động y khẽ mở mắt ra nhìn, Đào Long Vân nhận xét cặp mắt y tuy bé nhỏ nhưng rất tinh anh. Chàng mỉm cười vái chào và hỏi:
_ Tiểu sinh có thể ngồi nhờ bóng râm một tí cho mát được chăng ạ?
Người ấy không nói, chỉ đưa tay trỏ phía bên cạnh ra vẻ mời. Long Vân cám ơn rồi ngồi xuống, giở khoai ra ăn. Thấy y nhìn chằm chằm, chàng cầm một củ khoai đưa cho y và nói:
_ Nếu không chê món quê hèn thì kính thỉnh tiên sinh dùng tạm, cũng là cây nhà lá vườn thôi.
Chẳng khách sáo, y giật lấy củ khoai bóc vỏ ăn ngốn ngáo rồi gật gù khen:
_ Khoai mới dỡ còn tươm mật ăn vào ngọt thấu tâm can! Lâu rồi ta chẳng có thưởng thức hương đồng vị rẫy, toàn ăn cơm hàng cháo chợ ngán quá thôi!
Long Vân đưa cho y một củ nữa:
_ Tiên sinh ưa thích thì hãy dùng thêm.
Y xua tay:
_ Thôi cậu giữ lấy mà xơi cho khỏi đói.
_ Dạ, cũng còn mấy củ đây này.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Đào Long Vân hỏi tên, y tự xưng là Phan Tường.
_ Cậu lên Thăng Long có việc gì chăng?
_ Dạ không, tiểu sinh trù tính đi Hải Dương, định ghé Thăng Long thuê xe cho tiện.
_ Trông dáng cậu có vẻ học trò, đã lên Thăng Long cũng nên thăm viếng các nơi danh thắng để mở rộng tầm mắt, nhất là vào lễ Văn Miếu xin cầu vận may mới phải chứ! Cậu đã đến đấy bao giờ thế chửa?
_ Dạ chưa. Đây là lần đầu tiên tiểu sinh đến nơi ấy. Nghe kể mãi về chốn kinh thành hoa lệ mà chưa bao giờ có dịp đích mục sở thị.
_ Lẽ tự nhiên là chốn phồn hoa đô hội có nhiều điều khác với nơi thôn dã. Con người cũng hiểm trá hơn. Cậu nên cẩn mật đề phòng.
Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)
|