Hồi 123: Hoàng đế ân xá (trung)
Chiều hôm sau. Khang Hi thắp nhang ở miếu Phổ Đà Thừa Chi, một trong tám ngôi miếu của Ngoại Bát Miếu nằm phía bắc Tị Thử sơn trang. Theo ngài là Ung công công và ba người tướng đáng tin cậy nhất lúc bấy giờ, Mã Tề, Trương Đình Ngọc, Long Khoa Đa.
Khang Hi sau khi hành lễ bái phật bà Quan Âm rồi rời khỏi sảnh chùa. Ung công công cùng ba người tướng hộ tống ngài ra khỏi cửa.
Năm người chậm rãi bước đi trên hành lang dẫn đến tháp chuông.
Khang Hi nói:
- Bọn phản tặc Hồng Hoa hội càn quét nhiều hơn sự tưởng tượng của trẫm, nghe mật thám biên thư về báo bọn chúng đi gây sự ở khắp nơi, và còn viết văn viết thơ gì đó đề cao Hồng Hoa hội là một tổ chức cách mạng toàn do những nhà ái quốc có bản lãnh nghiêng trời cầm đầu, mười hai người đường chủ của hội đều là những người hiệp nghĩa. Mấy bài thơ này lan khắp trong nhân gian, với mục đích kêu gọi bá tánh hưởng ứng phong trào phản Thanh phục Minh.
Long Khoa Đa cúi đầu cung kính nói:
- Dạ bẩm hoàng thượng, chuyện này hạ thần cũng có nghe qua. Hạ thần xin mạn phép đề nghị chúng ta dùng đến trọng binh ra tay trừ khử bọn nó.
Nghe Long Khoa Đa nói vậy, Khang Hi gật gù tỏ vẻ tán đồng, đoạn gọi:
- Mã Tề.
Mã Tề nghe hoàng đế kêu tên mình liền lên tiếng đáp lời:
- Dạ bẩm hoàng thượng, thần cũng vừa mới nhận được thêm một mật báo, có phi điểu truyền tấu nói rằng gần đây xảy ra một sự kiện rất kỳ lạ, cả ngàn thương gia từ Thiên Tân và Thượng Hải tự dưng ùn ùn kéo đến kinh thành, thật không tầm thường. Thần e sợ loạn đảng Hồng Hoa hội nhân dịp này theo chân các thương gia trà trộn vào kinh thành nổi dậy làm loạn.
Khang Hi khi này đi gần tới cầu thang dẫn lên tháp chuông, nhưng không tiếp tục bước đi nữa, ngài dừng chân lại, tai nghe Mã Tề bẩm cáo vậy trong bụng giật thon thót. Chợt nghĩ tới việc hữu tướng của ngài hôm bữa thả hổ về rừng mà cặp chân mày Khang Hi chau lại tạo thành một đường thẳng, lòng tự nhủ chỉ vì một người con gái mà hắn dám làm trái thánh chỉ!
Không khỏi nhuốm lấy phiền não, miệng thở dài một hơi, Khang Hi nói bằng giọng thâm trầm:
- Năm xưa đối mặt nhau tại miếu Quan Âm ở Tây Sơn, thế lực của bọn nghịch tặc đã làm cho trẫm kinh ngạc. Bây giờ ở trong kinh thành bọn nó là hư hay thực thật rất khó biết. Nếu như thẳng tay càn quét, có lẽ sẽ đuổi chó vào đường cùng, vả lại, chỉ cần chúng ta ra tay bắt được tổng đà chủ của bọn nó, xử trảm người thủ lĩnh của nhóm nghịch tặc thì cũng đủ để tuyên truyền thiên uy. Vậy cho nên, chúng ta cần phải triệt để bắt được tên đầu đảng của Hồng Hoa hội này, đem hắn ra hành quyết để răn lê dân bá tánh.
- Hoàng thượng anh minh!
- Còn nữa, Trương Đình Ngọc! Ông đi hạ lệnh của trẫm, bảo binh lính dán cáo thị khắp kinh thành nghiêm cấm tất cả những người có ý định rủ nhau tới xem pháp trường vào giờ Ngọ ngày mai.
- Dạ!
Trương Đình Ngọc hô một tiếng, làm động tác cúi chào, vâng mệnh rời đi.
Khang Hi dặn dò Trương Đình Ngọc xong nâng long bào cất bước lên bục cấp, đứng trên lầu ngắm mái ngói Tử Cấm Thành một màu đỏ rực như một vòng lửa thiêu đốt khoảng trời chiều.
Hồi lâu sau, Khang Hi hỏi:
- Tô Khất hiện thời đang ở đâu?
Mã Tề nói:
- Dạ, từ hôm được lệnh, Tô tướng quân đã mang binh mã đến đóng ở biên thùy.
- Tốt! – Khang Hi khẽ gật đầu nói - Trẫm chỉ e Tô Khất lại giống như chủ soái của hắn tự ý rời bỏ quân ngũ quay trở về kinh thành.
Nói đoạn Khang Hi quay sang bảo Long Khoa Đa:
- Ái khanh làm theo lời trẫm, đi thông báo với phủ Thuận Thi, điều động nhân mã, kể từ bây giờ cho tới tối ngày mai nếu trong thành có chuyện hỗn loạn gì thì lập tức đàn áp.
- Dạ!
Long Khoa Đa cũng như Trương Đình Ngọc bái chào rời đi.
Còn lại Mã Tề và Ung công công.
Khang Hi đứng chắp tay sau lưng, mắt hướng lên cao, thấy không trung nhuộm một màu xanh biên biếc, ngay cả một cụm mây chiều cũng không có. Khi này đang là mùa đông, khí trời Bắc Kinh nhiệt độ rất khắc nghiệt, Khang Hi nghe thông thiên giám bảo tối nay sẽ có một trận mưa đá.
Khang Hi lại nhớ tới những khuôn mặt của nhóm nghị chánh đại thần, trong đó có Sách Ngạch Đồ võ nghệ rất cao cường, Ngạch Nhĩ Thái và Dương Diệm khá tinh thông binh pháp, Mộc Đình Quý rất biết cách ăn nói, năm xưa họ đã từng giúp ngài chiêu binh mãi võ, còn có thêm Tô Khất, và Cửu Môn đề đốc thành Bắc Kinh Nhạc Chung Kỳ… hoàng đế không khỏi than thầm.
Rốt cuộc Khang Hi nhìn Mã Tề nói:
- Mã Tề.
- Dạ có thần.
- Ngày mai khanh phụ trách việc giám trảm, trên đường từ đại lao đến pháp trường phải có ngự lâm quân cẩn thận áp giải trọng phạm. Ngoài ra ở ba phía đông nam bắc pháp trường mỗi chỗ đặt hai trăm binh sĩ tích cực mai phục, địch không động ta không động, trừ phi ai đó có ý muốn liều mạng cướp pháp trường cứu người. Nếu có ai tấn công ba phía, bắt được thì bắt, còn bắt không được thì giết.
- Dạ!
- Ngoài ra, căn cứ theo con đường địch sẽ rút lui ra khỏi kinh thành, khanh phải tìm cách bố binh ngăn chặn, không để một ai chạy thoát.
- Dạ!
- Chúng ta bao vây cả ba phía, địch sẽ chỉ còn một đường là chạy vô cánh rừng ở phía Tây Bắc pháp trường.
- Xin hoàng thượng đừng quá bận tâm, ở đó hạ thần đã sớm cho người chôn giấu hỏa dược, chỉ cần một mồi lửa là sẽ tức khắc bùng nổ.
- Tốt! Ái khanh làm hay lắm. Rất hợp ý trẫm!
Khang Hi căn dặn Mã Tề tỉ mỉ tới đây, bụng vẫn chưa được yên, im lìm phút chốc lại tiếp tục nói:
- Ái khanh cũng nên dẫn theo ngự tiền thị vệ, cùng năm trăm binh mã vào trong ven rừng mai phục sẵn ở đó, nếu có ai dám đến, và may mắn thoát khỏi được trận hỏa dược thì chúng ta sẽ bắt cá trong rọ.
- Dạ! Thần tuân chỉ, thần đi làm ngay đây!
Khang Hi khẽ gật đầu.
Mã Tề đi rồi, chỉ còn lại một mình người thái giám trung thành bên cạnh Khang Hi, Ung công công theo Khang Hi từ khi ngài vừa mới lọt lòng mẹ tính tới nay cũng gần hai mươi năm. Ung công công đứng yên cúi mình không dám hé răng nhưng trong mắt đã cho thấy sự sợ hãi.
Khang Hi đứng ngắm cảnh hoàng hôn buông xuống kinh thành, trăng non dần lên cao, tự dựng nhớ đến một người. Ngài đương nhiên biết trong lòng nàng ấy đang suy nghĩ những gì, và ngài quyết không chấp nhận, bất quá thấy người nữ nhân đó dáng dấp thật xinh đẹp khả ái. Lại nữa nàng đã từng cực nhọc biết bao khi chăm sóc ngài lớn khôn.
Ngài không thể nào quên cảnh nàng quỳ dưới trời mưa tầm tã, vì lạnh mà thu người lại, mắt liếc nhìn phía đông cung của Tị Thử sơn trang, bất giác Khang Hi cầm lòng không đặng buông một tiếng thở dài.
(còn tiếp)
|