Cột đồng chưa xanh (tt)
Sáng hôm sau, hai người trả tiền quán trọ rồi rời đi. Lượn qua mấy dãy phố phường đông đúc người qua lại, các dinh thự đền đài xây cất rất đẹp, Long Vân nhìn ngắm quang cảnh một cách thích thú. Phan Tường tỏ ra rất rành chốn này, lão không ngừng chỉ trỏ giải thích cho chàng. Một lát sau, cảm thấy bụng hơi cồn cào, chàng rủ lão ghé vào quán ăn điểm tâm nhưng lão gạt đi:
_ Cách đây vài dặm là đền Voi Phục. Gần đấy có quán bán thức ăn rất ngon, chúng ta đợi đến đấy hẳn.
Qua nửa khắc, Phan Tường dẫn Long Vân đi vào một quán trà nhỏ nhưng đông nghẹt khách. Hai người chọn một bàn trống ở góc rồi gọi các món điểm tâm và một bình chè mạn. Quả như lời Phan nói, thức ăn rất ngon, trà mạn sen hương bốc thơm lừng. Long Vân hỏi:
_ Phan huynh đã viếng đền bao giờ chưa? Đền này thờ Hoàng tử Linh Lang triều Lý, có đúng chăng?
_ Ta vốn ngại gặp thần linh sẽ bị quở trách nên … chả bao giờ dám bước vào đền miếu! Chỉ thấy trước cổng đền có hai ông voi đá nằm chầu nên mới được gọi tên là Voi Phục.
Còn đang nhấm nháp chiếc bánh và thưởng thức hương vị chung trà, chợt nghe Phan Tường bảo nhỏ, điệu bộ vô cùng gấp rút:
_ Nguy rồi, ta phải chuồn ngay, gặp lại chú sau nhé?
Long Vân ngẩng lên nhìn về phía cửa, vừa kịp nhận ra hai bóng người quen thuộc, một toàn trắng, một toàn đỏ, chính là tiểu thư Lý Thuỷ Bình và bạn của nàng là Mạc Quân Tử. Thuỷ Bình vẫn mặc nam phục, đầu bịt khăn nhiễu che kín mái tóc dài óng mượt của nàng. Chàng họ Mạc đã kịp nhận ra mặt Bát Túc Thử, kẻ trộm bao châu báu của Thuỷ Bình, nên tức thời quát lên:
_ Thằng ăn trộm kia chạy đâu? Đừng mong thoát khỏi tay ta phen này!
Chàng nhún mình phóng tới chụp tay vào cổ lão Phan. Lão thụp xuống thoát khỏi rồi bất ngờ chui ngay vào gầm chiếc bàn bên cạnh. Mọi người đang ngồi ăn ở bàn đó giật mình kêu toáng lên, vài ba chén tách rơi loảng xoảng, nhưng chưa ai kịp phản ứng lão đã lòn qua bàn khác, khiến thực khách trong quán hoảng hốt, la ó hỗn loạn vô cùng. Chỉ trong thoáng chốc Phan Tường đã luồn ra tới cửa, Thuỷ Bình vội vàng giơ quyền tấn công lão. Lão nghiêng mình tránh chớ không chống trả, hai chân vẫn tiếp tục chạy thật mau. Mạc Quân Tử nhún mình một cái bay ra cửa rượt theo lão bén gót. Trong nháy mắt hai người đã mất hút. Lý tiểu thư biết khinh công mình không sánh kịp họ, đuổi theo cũng vô ích, nên quay vào chào hỏi Đào Long Vân:
_ Đào công tử, không ngờ lại hội ngộ nơi đây!
Đào Long Vân lúng túng chào nàng:
_ Mời Lý … công tử ngồi xuống đây dùng điểm tâm luôn thể!
Chàng gọi quán mang ra bình trà mới và hỏi nàng muốn gọi món gì, Thuỷ Bình đáp:
_ Tôi không đói, chỉ xin cho một chung trà giải khát thôi!
Rồi nàng lại hỏi:
_ Công tử quen với vua trộm Bát Túc Thử à? Công tử ra Thăng Long có việc gì khẩn cấp chăng?
Đào Long Vân nói nhỏ:
_ Chuyện rất dài, nơi đây đông người không tiện kể. Để chốc nữa đến nơi khác tôi thuật lại Lý cô nương nghe.
Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)
thay đổi nội dung bởi: AiHoa, 03-28-2014 lúc 01:02 AM.
|