Cột đồng chưa xanh (tt)
Vốn đọc sử sách nhiều nên Long Vân có thể giải đáp câu hỏi này không chút khó khăn:
_ Cổ thư chép, thần vốn là hoàng tử thứ tư của Vua Lý Thánh Tông, mẹ là Hoàng phi họ Nguyễn thường gọi là Hạo Nương, người trấn Sơn Tây. Tương truyền, hoàng tử Hoằng Chân sinh ra đã có diện mạo khôi ngô, tuấn tú. Suốt tuổi thơ, hoàng tử sống trong cung cùng mẹ ở khu Thị Trại. Lớn lên, Hoằng Chân tỏ rõ là chàng trai văn võ song toàn. Thuở ấy, giặc Tống liên kết với quân Chiêm Thành kéo hàng vạn hùng binh bao vây chiếm đánh Đại Việt. Thế giặc rất mạnh. Nhà vua bèn xuống chiếu vời nhân tài đánh giặc cứu nước. Khi sứ giả của nhà vua đi ngang qua Thị Trại, hoàng tử Hoằng Chân nhờ sứ giả về tâu với Vua chuẩn bị cho mình một lá cờ hồng, một cây giáo dài, một thớt voi. Sứ giả vui mừng vội về tâu lại. Nhà vua bèn cấp đủ những thứ hoàng tử Hoằng Chân yêu cầu, ngoài ra còn cấp thêm hơn năm ngàn binh mã. Nhận được đồ vật vua ban, Hoằng Chân bèn thét lớn: “Ta là thiên tướng”. Con voi nghe tiếng thét liền phủ phục xuống để hoàng tử ngự lên. Trên lưng voi, hoàng tử Hoằng Chân chỉ đạo hơn năm ngàn binh mã vua ban và một trăm hăm mốt nghĩa sĩ của Thị Trại đánh thẳng vào nơi giặc đồn trú. Giặc Tống thấy quân ta hùng dũng xông tới, nghe tiếng voi gầm ngựa hí thì hồn xiêu phách tán, bỏ cả gươm giáo tháo chạy thoát thân. Hoàng tử và ba quân ca khúc khải hoàn. Nhà vua rất đỗi vui mừng, cho mở yến tiệc khao quân. Trong buổi yến tiệc, ngài tỏ ý muốn nhường ngôi cho hoàng tử Hoằng Chân, nhưng hoàng tử không nhận. Sau đấy ít lâu, hoàng tử Hoằng Chân lâm bệnh nặng. Nhà vua truyền ngự y đến cứu chữa cho hoàng tử, nhưng bệnh tình chẳng thuyên giảm. Không lâu sau, hoàng tử qua đời. Nhà vua tiếc thương, bèn phong hoàng tử Hoằng Chân làm Linh Lang Đại vương, cho lập đền thờ ngay tại Thị Trại, đổi tên Thị Trại thành ra Thủ Lệ, lại xuống chiếu cho người dân làng ấy được hưởng “Hộ nhi sở tại”, tức là được miễn phu phen, tạp dịch muôn đời để chuyên tâm thờ phụng Linh Lang Đại vương. Sau này, khi nhà Trần đánh giặc Mông cổ và nhà Lê tiễu trừ họ Mạc tiếm ngôi, các vị tướng xuất trận đến viếng đền cầu đảo và đều giành thắng lợi. Vua Trần Thái Tông hàm ơn bèn sắc phong thêm năm chữ: “Bình Mông Vương Thượng Đẳng”. Triều Lê Trung Hưng phong thêm tám chữ: “Phối Đồng Thiên Địa – Vạn Cổ Lưu Truyền”. Trải qua các triều đại đều phong ngài làm “Thượng Đẳng Thần”. Gắn liền với sự tích con voi phủ phục khi nghe tiếng thét của hoàng tử, ngôi đền có xây thêm hai bức tượng voi chầu bằng đá và được gọi là đền Voi Phục từ đấy.
Thuỷ Bình thốt lên:
_ Hay quá nhỉ? Không ngờ đền này có sự tích thần kỳ như thế!
Đào Long Vân mỉm cười nhìn nàng nói tiếp:
_ Lại có sự tích khác nói ngài là Long thần, khi Hoàng phi về làng cư tang mẹ, một buổi ra hồ Tây tắm gội thì bị một con giao long lao tới quấn chặt lấy bà, phun dãi đầy người, hương thơm sực nức, bà hoảng sợ phát ốm, khiến nhà vua phải đón về cung từ đó bà có thai tới mười bốn tháng. Một hôm mơ thấy con Long Vương tên là Hoàng Lang tới trước mặt thưa rằng sẽ thác sinh làm con bà. Hôm ấy trời nổi cuồng phong, hương thơm ngào ngạt khắp cung, Hoàng phi sinh được một nam tử, thể mạo khôi kỳ. Khi quân giặc sang xâm lược, theo tiếng gọi cầu của nhà vua, Hoàng Lang vụt lớn lên xin đi đánh dẹp. Bằng lá cờ thần, một voi lớn và nghĩa binh thị trại, Hoàng Lang đại thắng. Dẹp xong giặc đất nước yên ổn, Hoàng Lang hoá thành một con rắn to bò về hồ Tây lặn mất dạng.
Thuỷ Bình tỏ vẻ thán phục:
_ Đào huynh quả là kiến thức uyên bác, có dịp chuyện trò với nhau thực làm tôi mở rộng tầm mắt rất nhiều!
Qua một khúc quanh hẹp, vô tình hai người đi sát vào nhau, mùi hương thiếu nữ thoáng xông vào mũi gợi cho chàng bồi hồi nhớ lại buổi đầu tiên gặp nàng dưới hình dạng Bạch Y kiếm sĩ, bị nàng trêu đùa đe doạ khiến chàng liều gan ôm chặt lấy nàng. Lúc ấy chàng chợt nhận ra thân mình nàng rất mềm mại và có mùi thơm thoang thoảng giống tựa hôm nay. Không biết Thuỷ Bình có cùng hồi tưởng đó chăng mà chỉ thấy nàng vội xê dịch người ra xa một chút, trên mặt nàng hơi ửng đỏ như sắc hoa đào mùa xuân trông lại càng diễm lệ, dù rằng vẫn còn ở dưới lốt nam trang.
Ái Hoa
(còn tiếp)
__________________
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ
Nhớ gởi vào thơ nghĩ tội thơ (Quách Tấn)
|