C22:LINH CHIẾU CHIÊU HÒA THÁI HẬU.
Trong tâm nhà vua định đáp rằng :
Xưởng là hoàng trưởng tử, là đích tử, đã lập làm trừ quân, cầm quyền Đông cung triều, nhân tâm thiên hạ đều hướng về. Còn Long Trát khi sinh ra, đã có mối nghi ngờ trong triều, ngoài dã lại là con thứ, đang tuổi bế ngửa thì sao có thể là thái tử ? Vừa rồi, bị Vương Cương Trung đe dọa tính mệnh của trẫm, của hoàng hậu, của các phi, mà trẫm ban chỉ phế Xưởng, lập Trát. Chứ thực tâm, trẫm không có ý đó.
Nhưng liếc khuôn mặt thanh tú, đôi mắt tuyệt vọng, chứa chất cầu xin, thiết tha yêu thương nồng nàn của Thụy Hương, long tâm lại nhũn ra. Trong khoảnh khắc đó, ông vua đa tình bậc nhất triều Tiêu sơn lại nghĩ :
ị Ta là chúa tể trời Nam, ngồi trên ngai vàng bốn mươi năm qua. Vàng bạc ta có đầy kho, dân chúng nơi nơi đều quy phục. Trong cung ta có mấy trăm người, nào hoàng hậu, nào bẩy phi, nào hai mươi bốn mỹ nữ, mấy chục tu dung, tu nghi, tài nhân... Nhưng không ai làm cho ta vui lòng, không ai đem cho ta tới tuyệt :Dnh Vu sơn, không ai cho ta ăn uống ngon miệng bằng Tuyên phi. Trước đây ta từng hứa cả đời chỉ sủng ái nàng. Bây giờ, trước khi phải ban chỉ xử tử nàng, nàng cầu xin ta giữ nguyên chỉ dụ, lập con nuôi nàng lên làm thái tử. Âu là ta cứ hứa cho nàng vui lòng. Rồi khi sắp băng ta sẽ đổi lại thì có sao đâu ? Vả hiện nay, quyền hành trong tay Xưởng nhi, khi ta lâm chung, hỏi ai dám chống đối Xưởng nhi ?
Nghĩ vậy, ngài liếc mắt nhìn hoàng hậu, Long Xưởng, các hoàng tử công chúa, phò mã, đại thần... Ai cũng chờ đợi quyết định của ngài. Ngài định ban chỉ : Long Xưởng là thái tử, nhưng ngài thoáng thấy hai giọt lệ lăn trên má Tuyên phi, không giữ nổi ý chí, ngài bật ra câu nói :
- Trẫm mới ban chỉ phế Xưởng lập Trát. Chỉ ban ra rồi, không thể thu lại ! Long Trát vẫn là thái tử.
Lời của Thiên cảm Chí bảo hoàng đế vừa ban ra, ngài thoáng thấy nét bất phục, thất vọng của hoàng hậu, chư hoàng tử, công chúa đều bàng hoàng. Chính ngài cũng :Dng mặt, cung Long hoa như xoay vần đảo lộn. Ngài phải nắm lấy cạnh sập để khỏi bị ngã.
Thụy Hương nở một nụ cười thực tươi, thực thỏa mãn. Nụ cười đó như hàng nghìn viên thuốc bổ, khiến nhà vua cảm thấy khỏe mạnh như hồi trai tráng. Nàng phục xuống trước nhà vua lạy đủ bốn lạy, rồi khẩn khoản :
- Thiếp xin bệ hạ gia ân, đại xá cho song thân thiếp. Không biết bệ hạ có chuẩn không ?
Nhà vua ngần ngừ chưa quyết, thì Thụy Hương quỳ gối, ôm lấy chân ngài , ngửa mặt nhìn lên chờ đợi.
Nhà vua cau mày, liếc nhìn : Quần thần, các quan đều lắc đầu. Thụy Hương tu lên khóc. Nàng đứng dậy, nói lớn :
- Hỡi ơi ! Vì luật lệ ràng buộc, vì quần than ước thúc, mà bệ hạ không thể ban ân cho thiếp ! Thôi thì thiếp xin lấy cái chết để tạ tội với bệ hạ.
Nói dứt nàng rút thanh trủy thủ trong bọc đâm thẳng vào ngực. Thanh trủy thủ ngập tới chuôi. Dư lực còn, nàng vẫn đứng nguyên, mắt mở trừng trừng nhìn mọi người !
Những người có võ công cao định ra tay ngăn cản, nhưng tất cả đều ở quá xa nàng.
Triệu Mai Hương thấy con gái tự tử, bà hét lên :
- Con ơi ! Ối ! Con tôi !
Rời khỏi lòng Ưng sơn nam hiệp, bà lạng người tới đỡ Thụy Hương, đặt nàng nằm dài trên sập trước mặt nhà vua.
Nước mắt đầm đìa, Thụy Hương vẫy tay gọi Thủ Huy, miệng nàng mấp máy như muốn nói gì. Thủ Huy quỳ gối dưới chiếc sập, ghé tai sát vào miệng nàng. Tiếng nàng nhỏ như tơ :
- Anh ơi ! Đời em trải qua ba người đàn ông. Mỗi người, mỗi hoàn cảnh, mỗi thái độ. Nhưng em chỉ yêu thương có mình anh thôi. Trước đây, anh với em đã luận bàn với nhau, sao cho anh nắm binh quyền ở ngoài, em khống chế bọn văn thần ở trong. Sau đó đưa anh lên làm vua, anh sẽ phong cho em làm hoàng hậu. Nhưng... Nhưng nay thì tuyệt vọng rồi.
Tuy Thụy Hương nói nhỏ, nhưng người người đều nghe rõ. Hoàng hậu đưa mắt nhìn nhà vua, nhìn Long Xưởng, như có ý nói :
- Tôi luận có sai đâu ? Quả Thủ Huy có ý phản nghịch từ lâu mà không ai biết.
Trong khi Long Xưởng nghĩ :
- Từ hôm nghe phụ hoàng, mẫu hậu luận về Thủ Huy, ta hơi nghiêng theo ý mẫu hậu. Tuy bề ngoài ta ngọt ngào với y mà trong lòng ta ngầm đề phòng. Thỉnh thoảng thấy thái độ nhiệt thành của y, ta cứ hối hận rằng nghi oan cho một đại công thần. Bây giờ trắng đen đã rõ sự thực !
Thủ Huy kinh hãi :
- Phi ! Làm gì có chuyện đó. Phi sắp băng rồi ! Phi đừng bịa ra những chuyện hoang đường nữa.
Thụy Hương vẫy tay cho Thủ Huy lùi ra. Từ nhà vua, Long Xưởng cho chí các đại thần đều nhìn công với con mắt nghi ngờ, hận thù :
- Thì ra cái tên này là một gian thần, nguy hại, mà không ai biết.
Nàng lại vẫy tay gọi Thục phi Đỗ Thụy Châu. Thụy Châu bế Long Trát lại bên cạnh nàng. Nàng cầm lấy tay Long Trát :
- Con tuy không phải do mẹ sinh ra, nhưng mẹ yêu thương con rộng như biển, cao như trời. Trong mười sáu tháng qua, mẹ bế bồng con, cho con bú sữa, hát ru cho con ngủ. Khi con được lập làm thái tử, trong lòng mẹ hân hoan, sẽ có ngày được nhìn con mặc áo ngự bào, ngồi lên ngai vàng. Nhưng bây giờ thì hy vọng đó tuyệt rồi.
Nàng nói rất nhỏ, vừa đủ lọt vào tai Đỗ Thụy Châu :
- Em sắp chết rồi ! Em chết rồi, thì không còn người đối chất về lý lịch Long Trát nữa. Chúng ta đã lừa được triều đình, thì cứ tiếp tục lừa luôn. Vừa rồi em nói với Long Trát mấy lời, chỉ với mục đích xác nhận Long Trát làm thái tử. Chị thấy em lừa bọn ngu thần già hay không ? Từ bao năm qua, mấy lão này kiếm đủ cớ hạ phái Đông a với Thủ Huy mà không được. Bây giờ chỉ mấy câu của em, thì những gì là Đại Việt ngũ tuyệt, Vỵ xuyên ngũ tiên sẽ bị triều đình nghi ngờ. Em chết rồi, chị cứ cương quyết rằng Long Trát do chị sinh ra. Mấy lão đại thần già, chỉ mong Long Trát lên làm vua để được an nhàn, sẽ hùa theo chị. Em thấy cái lão già Tô Hiến Thành kia, là người ham danh. Khi Long Trát lên ngôi, chị cứ phong cho y tước vương. Y sẽ cúi đầu cúc cung để chị sai như con :D Y già rồi, thì giỏi lắm chỉ sống được ba, bốn năm nữa là cùng. Bấy giờ chị trao quyền cho
Đỗ An Di, là mọi sự ban bài xong. Thôi chị bồng Long Trát ra chỗ khác, để nó khỏi phải nhìn thấy cảnh mẹ nó chết.
Nàng lại nói sẽ vào tai mẹ :
- Mẹ thấy không ? Phái Hoa sơn nhà mình tìm trăm phương ngàn kế phái người sang làm tế tác, để triều đình sẽ đưa quân sang chiếm Đại Việt. Thế mà gần trăm năm qua, bao nhiêu người, bao nhiêu công, bao nhiêu sức, mà cuối cùng cũng mua lấy cái thất bại ngày hôm nay. Chính vì vậy con phải ra tay. Chỉ một cái chết của con, mà loại vĩnh viễn Long Xưởng ra ngoài. Chỉ cần mấy năm nữa thôi, Long Trát sẽ làm vua Đại Việt. Trong suốt bốn nghìn năm lịch sử, nào Tần, nào Hán, nào Đường, nào bản triều, đem quân nghiêng nước sang đánh Đại Việt, cuối cùng cũng thất bại. Nay, con không dùng kiếm, không dùng cung, mà biến An Nam thành quận huyện của ta.
Nàng nhắm mắt lại, thở hổn hển, rồi tiếp :
- Nhưng con nói thực ! Cái hôm bố mẹ bàn với con rằng, con phải hiến thân cho vị thái tử, thuộc giòng chính thống của Tống triều, hy vọng có con. Rồi tìm cách đưa đứa con đó lên làm vua An Nam. Con tuân theo, mà lòng bất phục. Sau hai đêm liền hiến thân đó, con cảm thấy thân thể dơ bẩn, hối hận vô tả. Bởi trước sau, con chỉ yêu có một mình Thủ Huy thôi. Còn Long Xưởng hay ông vua kia, con không hề để vào tâm. Mẹ hãy bình tĩnh để con bắn vào tim cái ông vua đa tình này mấy mũi tên độc nữa. Với mấy mũi tên này, thì triều đại Tiêu sơn không còn.
Đến đây hơi thở của Thụy Hương gần như muốn tuyệt. Nàng hướng nhà vua :
- Thiếp biết tội quá nhiều...Trong khoảnh khắc nữa...âm dương cách trở... Không biết rồi đây, ai sẽ thay thiếp phục thị, dâng hiến những miếng ngon, vật lạ lên bệ hạ.
Nhà vua quên cả mình là đấng chí tôn. Ngài nắm lấy hai vai Thụy Hương :
- Phi ! Trời ơi ! Làm sao bây giờ ?
Thình lình, Thụy Hương lách tay nhổ thanh trủy khỏi ngực. Máu vọt lên thành vòi. Người người đều kinh hãi, quay mặt đi. Nàng rùng mình một cái, rồi từ từ nhắm mắt.
Nước mắt đầm đìa, nhà vua ôm lấy Thụy Hương, nhắc lại ý nghĩ trong tâm lúc nãy cho mọi người nghe :
- Hỡi ơi ! Trẫm làm chúa trời Nam, con dân biết bao nhiêu mà kể. Trong cung cấm, nào hoàng hậu, nào phi tần có hàng trăm. Thế mà không ai làm cho trẫm vui lòng. Không ai cung phụng yến tiệc cho trẫm ngon miệng. Duy phi là người duy nhất làm cho trẫm vui, dâng cho trẫm những món ăn mà trẫm vừa lòng nhất. Bây giờ phi đã băng rồi, thì bao nhiêu tội lỗi cũng theo phi đi hết. Trẫm tuyên chỉ trước chư khanh : Trẫm ân xá cho Thái bảo Vương Cương Trung, ân xá cho tất cả mọi người. Ân xá cho tất cả tội nhân dù thành án hay chưa.
Giai phi Chế bì La bút đến trước nhà vua lạy bốn lạy :
- Tâu Bệ hạ ! Thiếp nhũ danh là Hàn Dũ Linh, trong phái Hoa sơn thiếp là Mao Nữ tiên tử. Quả Tống triều đã đưa thiếp sang giả làm công chúa Chế bì La bút. Từ ngày nhập cung, thiếp được bệ hạ ân sủng hơn bất cứ phi tần nào. Trong suốt mười mấy năm qua, tuy thiếp có lỗi đạo chúa tôi với bệ hạ. Song chuyện chăn gối, vợ chồng thiếp không hề khiếm khuyết. Bây giờ bệ hạ ban chỉ ân xá cho thiếp về Tống. Thiếp xin bệ hạ nhận lấy tám lậy này, trước khi kẻ Tống, người Việt.
Nói rồi phi lạy đủ tám lậy.
Phu nhân của Tể tướng Đỗ An Di cũng đến trước chồng. Nàng quỳ xuống rập đầu :
- Tể tướng ! Thiếp quả thực là người Tống, khuê danh là Trịnh Nam Phương, trong phái Hoa sơn, thiếp đứng đầu Hoa nhạc tam nương, chưởng quản Vân Đài lĩnh. Khu mật viện Tống cho thiếp sang Đại Việt với mục đích thu lượm tin tức gửi về. Thiên Hư sư bá đã cho tiền một nhà nghèo để họ nhận thiếp làm con, rồi bán cho tướng công. Từ ngày về làm tỳ thiếp, tướng công sủng ái thiếp trải mười mấy năm dư. Tình nghĩa vợ chồng thực là mặn nồng. Thiếp chưa từng làm phật lòng tướng công. Tướng công cũng chưa từng hắt hủi thiếp. Bây giờ trước lúc ly biệt, thiếp xin tướng công nhận mấy lậy, để tạ cái tội, thiếp đã thu nhặt tin tức của Đại Việt gửi về Tống.
Triệu Mai Hương ( vú Mai), đến trước Thần phi Bùi Chiêu Dương và công chúa Đoan Nghi, phục xuống, lậy bốn lậy, nước mắt đầm đìa :
- Nô tỳ nguyên là thần dân Tống triều. Trong phái Hoa sơn, nô tỳ trấn thủ ngọn núi Công chúa. Khu mật viện Tống đã đưa nô tỳ sang Đại Việt, ẩn thân dưới cái vỏ ca kỹ Trần Lệ Mai, mục đích đi đường tắt, làm tỳ thiếp của Minh Đạo vương. Thế nhưng, Minh Đạo vương đã có vương phi Phạm thị Thanh Thủy. Vì vậy sư huynh Lạc Nhạn phải ám hại vương phi Thanh Thủy, để nô tỳ có thể lọt vào phủ của người. Thế nhưng, khi sư huynh sai Mao Khiêm hại được vương phi Thanh Thủy, thì cũng đúng là lúc vương bị Cảm Thánh thái hậu với Đỗ Anh Vũ gia hại, mất hết địa vị, thế lực. Sư huynh Lạc Nhạn bỏ việc sắp xếp cho nô tỳ vào phủ Minh Đạo.
Bà đưa mắt nhìn Vương Cương Trung :
- Thế nhưng, con người ta ai cũng không thoát được đường tình. Đúng lúc đó nô tỳ gặp một đấng tài tử văn nhân. Chàng vốn nòi thư sinh. Thi, nhạc, họa không môn nào mà không thông. Cho hay, thanh khí lẽ hằng, nô tỳ vừa gặp người là quấn lấy nhau. Nô tỳ bỏ không hát nữa, cùng chàng ngao du bốn phương. Khi Bích động, khi Hàm rồng, lúc Nam giới, nô tỳ với chàng như đôi chim liền cánh. Bấy giờ Mao Khiêm đang đắc thế trong phủ Thái sư Đỗ Anh Vũ. Mao đã tiến cử nô tỳ làm tỳ thiếp cho Đỗ. Sư huynh Lạc Nhạn bắt nô tỳ phải chuẩn bị vào phủ Thái sư, và rời người thư sinh, không có chút địa vị, không tiền tài kia ngay tức thời. Nô tỳ không tuân lệnh sư huynh. Sư huynh theo dõi, rồi đích thân giết người tình của nô tỳ.
Mọi người đều chăm chú theo dõi một thiên tình sử hơn hai chục năm trước. Ai cũng ái ngại cho người thư sinh trói gà không chặt.
- Thế nhưng nào ngờ, sư huynh Lạc Nhạn phát chiêu giết thư sinh, thì bị phản công. Sau mười tám chiêu, sư huynh bị đánh bại. Thư sinh bắt sư huynh phải quỳ lạy, mới được tha mạng. Hai người hẹn hai mươi năm sau tái đấu, để phân cao thấp.
Đoan Nghi hỏi :
- Vú là cao thủ phái Hoa sơn, thế vú có biết thư sinh dùng võ công gì không ?
- Khi mới giao đấu, người bảo sư huynh Lạc Nhạn rằng : Mi là người phái Hoa sơn, vậy ta dùng võ công Hoa sơn thắng người, để người không ân hận. Võ công của Lạc Nhạn hay Ngô Giới, Lưu Kỳ đều là võ công Hoa sơn thất truyền. Còn võ công của thư sinh bao gồm cả Hoa sơn tứ đại thần kỹ.
Mai Hương thở dài não nuột :
- Rồi, một buổi sáng, khi thiếp thức dậy, thì không thấy thư sinh đâu nữa. Nô tỳ khóc hết nước mắt, bỏ ra không biết bao nhiêu tiền, thuê người điều tra lý lịch chàng, mà cũng biệt tăm. Mãi tới một hôm, kẻ mà tiểu tỳ bỏ tiền sai đi tìm lý lịch chàng báo cho nô tỳ biết một chuyện đau lòng : Chàng chính là người nức danh võ lâm, con trai đầu lòng đại hiệp Trần Tự Kinh phái Đông a, tên là Trần Tự Hấp. Tự Hấp với vợ là Bùi Anh Hoa, nổi tiếng Hoa Việt với cái tên Côi sơn song ưng.
Cả sảnh đường cùng bật lên tiếng kinh ngạc :
- Ủa !
- Ái chà chà !
- Ối trời ơi !
Rồi cùng đưa mắt nhìn Côi sơn song ưng. Chỉ có Đoan Nghi, Thủ Huy là im lặng cười nửa miệng mà thôi.
Mai Hương vẫn thuật lại cuộc đời thăng trầm của mình :
- Người đưa tin còn nói thêm rằng : Tự Hấp trốn vợ, ngao du với nô tỳ. Bây giờ bị vợ khám phá ra. Y thề không bao giờ gặp nô tỳ nữa. Nô tỳ tin ngay, vì trên thế gian này chỉ phái Đông a mới có bộ Vô trung kinh, trong đó chép đủ Tứ đại thần kỹ Hoa sơn. Nô tỳ nghiến răng căm hận kẻ bạc tình, thề sẽ có ngày đích thân giết chết y. Giữa lúc nô tỳ đau khổ cùng cực đó, thì sư huynh Lạc Nhạn ngỏ ý cầu hôn với nô tỳ. Thế là nô tỳ rơi vào tay người. Rồi...Nô tỳ trở thành vợ của Lạc Nhạn hay Vương Cương Trung, rồi đứa con Thụy Hương ra đời, rồi nô tỳ thành nhũ mẫu của công chúa. Hôm nay đây, nô tỳ gặp lại người thư sinh, gặp lại người tình Côi sơn , thì đứa con gái yêu thương lại phải chết. Hỡi ơi !
Bà lạy thêm một lạy :
- Nô tỳ xin Thần phi, xin công chúa nhận lấy cái lạy này, để tạ lỗi, đã mượn cung của Thần phi, lợi dụng lòng yêu thương của công chúa, làm gian tế bấy lâu nay.
- Có ai muốn nói gì nữa không ?
Côi sơn nữ hiệp hỏi : Nếu không ai nói gì nữa, thì chúng ta nói.
Bà chỉ Thụy Hương :
- Con nhỏ này tuy có nhan sắc, nhưng tiếc rằng nó bị cha, mẹ dạy cho một bản lĩnh điêu ngoa, xảo quyệt vô địch. Rồi đi đến kết quả là chết uổng. Khi ta mới vào đây, thì nó kết tội Long Xưởng bằng đủ mọi lời ác độc. Sau khi bị Trần Kim Ngân lột mặt nạ, nó lại tự tử. Nó nghĩ rằng khi tự tử, thì những lời nói cuối cùng sẽ làm cho ai nấy đều tin. Nhưng, chúng ta hiện diện tại đây, thì sao có thể qua mặt chúng ta được ?
Bà liếc mắt nhìn mọi người, rồi nhắc lại tất cả những gì Thụy Hương nói thầm với mẹ, với Thục phi Đỗ Thụy Châu một lượt. Nghe Côi sơn nữ hiệp thuật xong, ai nấy rùng mình về sự xảo trá của Từ Thụy Hương, và cái nguy mất nước, nếu mưu cơ của nàng không bị khám phá.
Ưng sơn nữ hiệp hỏi lại Đỗ Thụy Châu, Triệu Mai Hương :
- Những lời ta nhắc lại có đúng như Tuyên phi nói không ?
Hai người biết nội công Ưng sơn cực cao, bao nhiêu lời nói của Thụy Hương, bà đã nghe rõ rồi, thì có dấu diếm nữa cũng vô ích. Cả hai cùng nghĩ : Nếu mình chối cãi, không chừng Song ưng sẽ giết cả nhà đến con :D con mèo cũng không tha thì thực thảm khốc. Chi bằng nhận đi là hơn.
Hai người cùng gật đầu, mà chân tay phát run.
Ưng sơn nữ hiệp hướng nhà vua :
- Đứa đồi tử của nhà ta kia !
Ghi chú của thuật giả.
Tiếng đồi tử tôi lấy trong Trần tộc vạn thế ngọc phả, của chi bốn, thuộc giòng dõi Chiêu quốc vương Trần Ích Tắc tại nhà từ ở thị xã Lãnh thủy, huyện Chiêu dương, tỉnh Hồ Nam, Trung quốc ; phần chép về Ninh tổ hoàng đế Trần Lý. Nguyên văn đoạn này như sau :
Đế (chỉ Anh tông) bất minh, phế đích tử Long Xưởng, nhi lập thứ tử Long Trát. Linh đức Chiêu hòa thái hậu vị đế mạ vi đồi tử. Đế mặc nhiên, đê đầu bất khả biện minh Ể. Nghĩa là : Nhà vua (chỉ vua Lý Anh tông) thiếu sáng suốt, phế bỏ con đích là Long Xưởng mà lập con thứ là Long Trát. Linh đức Chiêu hòa thái hậu mắng vua là đứa con hư hại. Vua im lặng, cúi đầu không biện bạch được tại sao.
Chữ đồi có để chỉ tinh thần suy thoái.
Tôi đã đọc nhiều sách Trung quốc, cũng như Đại Việt, chưa từng thấy ai mắng con cháu bằng tiếng đồi tử cả. Thấy đây là một từ ngữ hơi lạ, tôi giữ nguyên. Mong các vị cao minh thông cảm.
Nghe bà mắng nhà vua, mọi người cùng kinh hãi tự hỏi : Bà là ai mà lại gọi nhà vua là đứa con tồi của mình ? Không lẽ bà là Cảm Thánh hoàng thái hậu ?
Không ai lên tiếng, tất cả cùng lắng tai nghe. Bà vẫn tiếp tục mắng nhà vua :
- Cổ kim, một hoàng đế đa tình luôn là hoàng đế tốt. Nếu biết phân biệt quốc sự với cái đa tình, thì không ai có thể phê phán. Nhưng giữa đa tình với hiếu sắc lại không giống nhau. Đức Thánh tông chẳng từng nức tiếng đa tình, vì người biết sủng ái một cô thôn nữ, sau thành Linh Nhân hoàng thái hậu đó ư ? Đức Thần tông chẳng từng yêu thương một cô bán hoa, mà khắp thiên hạ, đều cho rằng ngài hiểu rõ cái tình là cái chi chi. Cho đến nay, không ai chê trách đức Thánh tông, Thần tông, mà còn khen là minh quân. Ngược lại, thân làm vua, mà đắm say nữ sắc, làm hại dân, hại nước, thì chỉ là tên ngu phu trước con đàn bà lăng loàn. Sử sách xưa không thiếu gì những gương sáng đó. Nào U vương say Bao Tự, Trụ vương say Đát Kỷ, Ngô vương say Tây thi, Hán vương say Phi Yến, Minh Hoàng say Dương phi, cuối cùng hoặc xã tắc nghiêng ngửa, hoặc mất ngôi, rồi bản thân chết như một con trâu thối tha trôi sông.
Bà chỉ vào Thụy Hương :
- Mi say mê y thị, thì cứ say mê, ta không cấm cản. Nhưng mi đem giang sơn của vua Hùng, vua An Dương, vua Trưng ; mi đem sự nghiệp của năm vị tiên đế triều Tiêu sơn chỉ để làm vui lòng thị thì không được.
Thái phó Lý Kính Tu bước ra :
- Thưa bà ! Côi sơn song ưng nức tiếng là người chính đạo, tý dân, hộ quốc, lão phu hằng tâm phục, khẩu phục hơn hai chục năm qua. Nhưng bà nhục mạ Hoàng thượng như vậy là không chính đạo. Thánh nhân dạy : Để cho vua bị nhục, thì bầy tôi không đáng sống. Nay bà miệt thị hoàng thượng quá đáng, lão phu là bầy tôi, thì lão phu không thể chịu được. Lão phu chỉ là một văn thần trói gà không chặt. Nhưng cũng liều mình với bà.
Nói rồi ông mang hốt tiến lại đập vào Ưng sơn nữ hiệp. Bà mỉm cười, dơ tay ra cho lão đập, bà không dám vận công, vì sợ lão bị thương. Mỗi lần cái hốt trúng tay bà, kêu lên tiếng lốc cốc như đập vào cái mõ. Đập được năm cái thì lão mệt quá không đập được nữa. Lão đến trước nhà vua, quỳ xuống lạy bốn lạy :
- Kẻ mạt thần không đủ sức hộ giá, nay xin lấy cái chết để đền ơn tri ngộ của các vị tiên đế.
Nói dứt lão đập đầu vào cái cột bằng đá của cung Long hoa.
- Khoan ! Chưa đến lúc chết như vậy !
Tiếng nói thanh thoát nhẹ nhàng, tiếp theo bóng xanh xẹt đến. Mọi người chỉ thấy lóa mắt một cái, rồi thân Kính Tu bị nhắc bổng lên. Bóng xanh đó là Tô Phương Lan.
Phương Lan chỉ Ưng sơn nữ hiệp :
- Thái phó hãy nhìn xem người mắng hoàng thượng là ai ? Ưng sơn song hiệp có bao giờ hành sự ngoài đạo lý, ngoài luật pháp đâu ?
Minh Đạo vương mở khăn che mặt Ưng sơn nữ hiệp ra. Cả sảnh đường cùng bật lên tiếng kinh ngạc, bởi ai cũng tưởng bà là vợ của đại hiệp Trần Tự Hấp, thì ít ra tuổi của bà cũng phải trên dưới bốn mươi. Bây giờ thấy bà chỉ là một thiếu phụ tuổi khoảng hai chục, nhan sắc cực kỳ diễm lệ. Bất giác họ cùng so sánh với nhưng người đẹp hiện diện : Loại hơi lớn tuổi như Vân Đài Trịnh Nam Phương, Công Chúa Triệu Mai Hương, Mao Nữ Hàn Dũ Linh cho tới loại nhỏ tuổi Đoan Nghi, Thụy Hương, Trang Hòa, Như Như, Phương Lan, Kim Ngân, đều không thể so sánh với bà. Người người cùng bật lên tiếng kêu kinh ngạc :
- Ồ !
- Ái chà !
- Ối.
- Hỡi ơi.
Vừa nhìn thấy bà, thì từ nhà vua, hoàng hậu, cho đến các thân vương, đại thần, cùng tới trước mặt Ưng sơn nữ hiệp rập đầu :
- Thần nhi xin tham kiến thái hậu.
- Bọn thần xin khấu đầu trước thái hậu.
Vân Đài Trịnh Nam Phương thấy Ưng sơn nữ hiệp là một thiếu phụ nhan sắc diễm lệ, trẻ hơn Thụy Hương, mà sao mọi người đều cung cung, kính kính với bà ? Hơn nữa lại gọi là thái hậu ? Nam Phương ngơ ngơ ngác, rồi hỏi Vương Cương Trung :
- Sư huynh ! Bà...Bà ta là vợ Ưng sơn, mà sao họ lại gọi là thái hậu ?
- Bà này là một giai nhân nức tiếng Thăng long hơn bốn mươi năm trước, tên là Hồng Hạnh, được vua Thần Tông đón vào cung phong làm Thần phi. Khi cái ông vua bị thịt kia lên ngôi, tôn bà làm thái hậu. Bà không phải vợ của gã Trần Tự Hấp kia đâu. Bà chỉ đi cùng y mà thôi.
- Sư huynh nói sao ? Bà là Linh chiếu Chiêu hòa thái hậu, vợ của vua Thần tông ư ? Không lẽ ! Nếu đúng vậy thì năm nay bà phải gần sáu chục tuổi rồi chứ ? Có đâu trẻ như gái hai mươi thế kia ?
- Đúng vậy ! Vì bà luyện thành Bảo Hòa vạn hoa công của công chúa Bảo Hòa, nên trẻ hoài không già.
Ghi chú của thuật giả
Công chúa Bảo Hòa là nhân vật lịch sử, lẫn thần thoại. Ngài là cháu ngoại của vua Lý Thái tổ, con của công chúa Lĩnh Nam Bảo quốc Hòa dân với phò mã Thân Thừa Quý. Ngài sống trải bốn đời vua nhà Lý : Thái tổ, Thái tông, Thánh tông, Nhân tông. Không rõ hoăng năm nào. Tương truyền ngài có thuật dưỡng sinh, khiến cơ thể trẻ mãi không già. Hành trạng của ngài, tôi thuật rất chi tiết, rất đầy đủ trong các bộ Anh hùng Tiêu sơn, Thuận thiên di sử, Anh hùng Bắc cương do Xuân Thu, và Nam quốc sơn hà do Đại Nam, Hoa kỳ xuất bản.
Trước khi sang Đại Việt, Nam Phương từng nghe sư phụ, sư bá không ngớt nhắc nhở đến tiên nương Bảo Hòa, nhân vật nửa lịch sử, nửa thần thoại này nhiều lần, và ước mơ sao tìm được Bảo Hòa vạn hoa công để giữ tuổi Xuân không tàn phai. Hồi ấy nàng không tin trên đời lại có loại thần công kỳ diệu đến thế. Bây giờ thấy Linh chiếu Chiêu hòa thái hậu, mẹ của Minh Đạo vương, mà vương là anh lớn hơn nhà vua gần chục tuổi... sắc diện trẻ như thiếu nữ đôi mươi, thì trong lòng cực kỳ cảm phục.
Linh Chiếu thái hậu vẫy tay :
- Miễn lễ cho các người.
Nhà vua cung cung, kính kính thỉnh Linh Chiếu thái hậu ngồi lên giữa sập. Bà thản nhiên lên ngồi, rồi hỏi nhà vua :
- Hoàng nhi. Hoàng nhi hãy trả lời cho ta mấy câu.
- Thần nhi xin chờ chỉ dụ của mẫu hậu.
- Có phải khi ban chỉ phong Long Xưởng làm thái tử, hoàng nhi thể theo điển lệ thời tiên đế, cùng lời tâu của chư đại thần không ?
- Quả như mẫu hậu minh kiến.
- Hơn mười năm qua, Long Xưởng cùng Đông cung triều đã làm cho dân giầu, nước mạnh như thời đức Thái Tông, Thánh Tông. Trong, việc nông tang phồn thịnh, học phong rực rỡ. Ngoài, nước lớn nể, nước nhỏ phục, lại mở ra một lối mới trong việc giao thiệp với các nước khác. Như vậy sau này có xứng đáng nối ngôi không ?
- Tâu mẫu hậu, Xưởng nhi sau này sẽ là một minh quân.
- Còn cái việc Tuyên phi Vương Thụy Hương, giả chiếu chỉ gọi Long Xưởng vào cung cho hoàng nhi dặn dò việc sau, rồi bỏ thuốc mê vào nước cho Long Xưởng, Trang Hòa, Như Như uống. Khi ba trẻ mê man, thị ra tay giết hai cung nữ, Vương Cương Trung ra tay giết sáu thái giám. Rồi tri hô lên là Long Xưởng mang người vào định cưỡng gian y thị. Hoàng nhi có biết không ?
- Tâu mẫu hậu, được mẫu hậu mở mắt cho, thần nhi mới biết.
- Khi hoàng nhi ban chỉ cho Thủ Huy đình chỉ việc Bắc chinh, rồi gọi hoàng đệ Nghĩa Thành, sáu trẻ Kiến Ninh, Kiến An, Kiến Tĩnh Đoan Nghi, Thủ Huy về triều, cho phục binh giết. Đó là ý của hoàng nhi chăng ?
- Tâu, thần nhi bị Vương Cương Trung dí kiếm vào cổ bắt làm việc đó, chứ thần nhi không có ý như vậy.
- Được rồi ! Còn việc hoàng nhi ban chỉ phế Long Xưởng, lập Long Trát thì sao ?
- Tâu...Cũng do Vương Cương Trung áp chế.
Linh Chiếu thái hậu hướng quần thần :
- Các vị có nghe thấy không ? Bây giờ các vị hãy nghe hoàng thượng tuyên chỉ chính thức về việc lập trừ quân.
Nhà vua tuyên chỉ dõng dạc :
- Trẫm cho chư khanh biết, Long Xưởng vẫn là thái tử. Đông cung triều không có gì thay đổi.
Linh Chiếu thái hậu chỉ Ưng sơn nam hiệp :
- Bây giờ, ta muốn nhìn người này giải quyết những món nợ lâu năm với Vương Cương Trung.
Côi sơn nam hiệp vẫy tay gọi Vương Cương Trung :
- Tên gian manh kia ! Nếu mi có còn là con người, thì hãy ra đây cùng ta lý luận.
Vương Cương Trung cười gằn :
- Ai sợ Trần Tự Hấp, chứ họ Vương này đâu có sợ ? Mười mấy năm trước, khi chúng ta đến Thiên trường, phái Đông a hèn hạ, dìm chúng ta dưới nước, rồi làm nhục. Hôm nay, ta phải trả cái hận ấy.
Kim Ngân chỉ mặt Vương Cương Trung :
- Vương thái bảo. Hồi đó Hoa nhạc tam phong bị anh tôi là Thủ Lý dùng Thiên la thập bát thức bắt sống, mà sao Thái bảo lại nói là dìm xuống nước ? Trong Côi sơn song ưng thì thái hậu là đệ tử phái Tản viên. Còn nam hiệp thì là đệ tử phái Đông a. Nhưng Song ưng không dự vào việc bắt Hoa nhạc tam phong.
Cương Trung chỉ Ưng sơn nam hiệp :
- Y...Y không là Trần Tự Hấp, thì là ai ?
Nói rồi y đứng ra trước mặt Côi sơn nam hiệp :
- Tự Hấp, mi hãy mở khăn bịt mặt ra cho thiên hạ thấy một sự thật.
Nam hiệp nói lớn :
- Các người muốn biết mặt ta ư ? Cũng được. Để ta mở ra cho Mai Hương thấy ta là ta. Sư huynh Tự Hấp là sư huynh Tự Hấp.
Nói rồi ông mở khăn bịt mặt ra. Người người đều kinh hoảng :
- Minh Đạo đại vương !
Nhà vua cung bật lên tiếng kinh ngạc :
- Thì ra huynh trưởng đó sao ?
Từ hơn hai chục năm qua, Ưng sơn song hiệp qua lại giang hồ, tru diệt kẻ ác, cứu khốn phò nguy. Bất cứ hắc đạo, bạch đạo khi nghe đến tên đều kinh hồn động phách. Hai người ẩn hiện không chừng. Ưng sơn như một Hình bộ thương thư tư, luôn xử những vụ án bí mật, mà kẻ phạm tội đa số là bọn tham quan, bọn ác bá, bọn trộm cướp sống ngoài vòng pháp luật. Hai vụ mà Ưng sơn song hiệp xử lớn nhất là giết cả nhà ác nhân Đỗ Anh Vũ, đương kim Thái sư nắm toàn quyền sinh sát trong tay. Vụ thứ nhì là giết toàn gia bon Nùng sơn tam anh, Tô lịch nhị tiên. Sau hai vụ đó, bọn gian thần tặc tử sợ hãi đến không còn biết chúng là ai nữa. Người ta cứ đoán già đoán non Ưng sơn song hiệp là ông bà Trần Tự Hấp của phái Đông a, hay ông bà Lê Thúc Cẩn của phái Sài sơn. Bây giờ nảy ra Song ưng không phải là vợ chồng mà là mẹ con. Mẹ là giai nhân Hồng Hạnh của phường bán hoa Thăng long, sau được phong làm Thần phi rồi Linh chiếu Chiêu hòa thái hậu. Còn con thì là Minh Đạo vương.
Mai Hương chạy lại bên Minh Đạo vương. Nước mắt đàm đìa :
- Anh ơi ! Từ trước đến giờ em cứ tưởng anh là Trần Tự Hấp, lại không bao giờ tưởng anh lại là Côi sơn nam hiệp. Hỡi ơi ! Quạ bạc đầu, ngựa mọc sừng, mặt trời mọc đằng Tây, em có thể tin được. Thế nhưng nếu ai nói anh là Minh Đạo vương, thì không bao giờ em tin.
Minh Đạo đại vương chỉ vào mặt Cương Trung :
- Hơn hai chục năm qua, ta cứ tưởng là tên Mao Khiêm tuân lệnh Anh Vũ, Cảm Thánh, giết ái thê của ta. Hôm nay, nhờ Mai Hương, ta được biết mi mới là chính phạm.
Ông quàng tay ra ôm lấy Triệu Mai Hương :
- Tên Vương Cương Trung định giết ái thê của ta, để cho nàng thay thế. Khi y giết được, thì ta mất hết địa vị, y bỏ kế hoạch dùng nàng làm tế tác trong phủ của ta, không cho nàng gặp ta. Thực đúng là duyên trời ! Lúc ái thê qua đời, ta quá buồn, đi tìm câu ca, tiếng hát thì gặp nàng.
Mai Hương dùng ngôn từ bình dân :
- Thế sao hồi đó , tự nhiên không từ giã, mà anh bỏ đi ?
- Bấy giờ hành tung của anh bị lộ, Đỗ Anh Vũ với Cảm Thánh sai thị vệ vây đánh anh. Anh thoát được thì bị thương nặng, phải dưỡng thương ba năm mới khỏi. Khi khỏi bệnh, anh tìm em, thì em đã không còn ở chỗ cũ nữa. Gần hai chục năm nay, bây giờ anh mới tìm được em.
Mai Hương nhìn Vương Cương Trung :
- Thực không ngờ, chính sư huynh Lạc Nhạn cũng nói rằng anh là Côi sơn song ưng, là Trần Tự Hấp.
- Côi sơn thì đúng, còn là Trần Tự Hấp thì y bịa ra. Tự Hấp là sư huynh của anh. Sở dĩ người ta lầm, vì bịt mặt lại, trông sau lưng, hay đằng trước, anh với sư huynh Tự Hấp giống hệt nhau. Chính y sai cái tên đưa tin cho em, bịa ra anh là Tự Hấp, để em tuyệt vọng, y mới chiếm được thân xác em.
Vương Cương Trung quát lên :
- Mai Hương ! Hãy rời tên Nam man ngay. Nàng đường đường là vợ một đại thần Thiên triều, tước phong tới công chúa, mà lại đi tình tự công khai với y ư ?
Dường như Mai Hương không coi Cương Trung ra gì. Nàng lại áp má vào ngực Minh Đạo vương rồi nói với y:
- Sư huynh ! Người này mới là chồng của muội. Sư huynh đã đánh lừa muội, để chiếm thân xác. Trong hơn hai mươi năm, tuy ở cạnh sư huynh, mà lòng muội lại chỉ tưởng nhớ tình quân. Hôm nay gặp lại, dù trời sập, muội cũng không rời người tình này đâu.
Mặt Cương Trung tái như gà cắt tiết. Y quát lên :
- Ta phải giết mi.
Nói dứt y rút kiếm phóng một chiêu thần tốc vào người Mai Hương. Minh Đạo vương phát chiêu chỉ đánh thẳng vào người Cương Trung, làm y phải thu kiếm về, lộn đi một vòng để tránh.
- Vương Cương Trung !
Minh Đạo vương chỉ tay vào mặt y : Hai mươi năm trước, vì muốn chiếm đoạt Mai Hương, mi ra tay ám toán, giết thư sinh tình quân của nàng, tình quân đó là ta. Không ngờ mi bị ta đánh bại. Mi phải quỳ gối van xin để được tha mạng, và hẹn hai mươi năm sau tái đấu phục hận. Thế mà đúng cái ngày hẹn tái đấu, mi trốn biệt. Hôm nay đây, mi không còn trốn được nữa.
Nói dứt, vương hướng tay lên xà nhà phẩy một cái, thanh kiếm của Đoan Nghi cắm trên đó rơi xuống, nằm gọn trong tay vương. Vương hôn lên má Mai Hương : - Hai mươi năm trước, ta đấu với người, chỉ với mục đích tự vệ. Còn hôm nay đây, ta phải trừng trị người về cái tội giết ái thê của ta, dùng thủ đoạn hèn hạ lừa dối Mai Hương. Người xuất chiêu đi !
Vương Cương Trung vòng tay ra chiêu Thương tùng nghênh khách của Hoa sơn kiếm pháp. Chân từ vị trí Thiên phong cấu cung Càn, bước sang vị trí Địa lôi phục cung Khôn, ánh kiếm lấp lánh, trông rất kỳ ảo. Một chiêu biến thành 64 chiêu. Kiếm quang bao phủ người Minh Đạo vương với Mai Hương. Minh Đạo vương vẫn ôm Mai Hương, đứng im một chỗ, vương phát chiêu, làn kiếm của vương quay thành vòng tròn, hàng nghìn vòng tròn xen lẫn nhưng chiêu của Cương Trung. Các chiêu của hai người quá ảo diệu, quá nhanh, không ai còn nhìn rõ nữa. Có tiếng loảng xoảng phát ra, rồi Cương Trung nhảy lùi lại.
- Kiếm pháp cao minh lắm.
Minh Đạo vương khen : Với trình độ kiếm pháp này, mi đã thành đệ nhất kiếm khách phái Hoa sơn rồi.
Quan sát kiếm chiêu của Cương Trung, Long Xưởng, Đoan Nghi cùng đưa mắt nhìn Thủ Huy, vì hôm trước công đã dùng chiêu này đấu với Vương Thúy Thúy.
Giai phi Chế bì La bút, tức Mao Nữ Hàn Dũ Linh reo lên :
- Sư huynh ! Mừng sư huynh luyện thành bộ Vô Trung kinh.
Cương Trung lại từ cung Chấn, vị trí Địa phong thăng bước sang vị trí Sơn lôi di cung Tốn, ra chiêu Hạc phi Đài sơn, một chiêu biến ra hai, hai thành bốn, rồi bốn thành 16. Đến đây người ta còn nhận ra, nhưng khi từ 16 thành 256, rồi 256 thành 65.536 chiêu thì không ai nhìn rõ nữa, làn kiếm quang bao trùm lấy người Minh Đạo vương.
Trong khi kiếm của Cương Trung huyền ảo, thần tốc như vậy, mà Minh Đạo vương vẫn đứng nguyên. Vương khoan thai đưa ra những chiêu kiếm thô kệch, nặng nề, chậm chạp. Ấy vậy mà Cương Trung cứ phải nhảy nhót , hò hét, tránh né khổ sở.
Đoan Nghi hỏi Thủ Huy :
- Anh ơi ! Phải chăng kiếm thuật mà Cương Trung xử dụng là Hoa sơn kiếm pháp chép trong Vô Trung kinh?
- Đúng thế.
- Em nghe nói trước kia Hoa sơn tứ đại thần kiếm đã nức danh Trung nguyên với bốn tuyệt kỹ trấn môn. Ngoài Mê linh kiếm pháp ra, không võ công nào có thể so sánh. Tuy nhiên Hoa sơn kiếm pháp mang một khuyết điểm lớn là khi xử dung, tiêu hao quá nhiều công lực. Cho nên tại trận Như nguyệt, Mộc Tồn hòa thượng phải áp dụng lối đánh kéo dài, khiến bốn vị đạo sư Hoa sơn mệt nhoài ra, rồi mới bắt được.
Nàng chỉ Cương Trung :
- Vương Cương Trung là người thông minh, tài trí, thì y cũng biết cái khuyết điểm đó chứ ? Tại sao y cứ nhảy nhót thế kia, thì lát nữa sẽ mệt lử ra ?
- Ấy, kiếm pháp Hoa sơn cũ với kiếm pháp Vô Trung khác nhau ở điểm, chiêu số giống nhau. Nhưng kiếm pháp mới, khi xử dụng thì chân di chuyển theo Bát quái, Hà lạc đồ thư. Chính cái di chuyển đó, lại sinh ra công lực, bổ túc cho chân khí bị tiêu hao. Cho nên Cương Trung nhảy nhót hoài mà công lực không bị hao hụt.
Minh Đạo vương vẫn đứng nguyên một chỗ, dùng tay trái ôm lấy vai Mai Hương, tay phải khoan thai xử dụng một thứ kiếm pháp kỳ lạ đấu với Cương Trung. Cứ mỗi lần Cương Trung ra một chiêu nào, vương lại tung ra một chiêu làm y bị mất căn bản. Vì vậy Cương Trung cứ phải hò hét, nhảy, nhót, không ngừng. Đấu được hơn trăm chiêu, Minh Đạo vương mỉm cười, hú lên một tiếng dài. Tất cả những người trong Long hoa cung đều ù tai, :Dng mặt. Vương cười lên một tiếng :
- Người đã xử dụng hết pho Vô Trung kiếm rồi. Bây giờ ta gọt lông mày người đây !
Vương xoay kiếm hai vòng, ra chiêu, ánh thép lấp lánh một cái, không ai nhìn rõ chiêu số ra sao. Cương Trung cảm thấy trán mát rượi. Hoảng hốt, y nhảy lùi lại, rồi sờ tay lên trán, quả hai lông mày của y đã bị cao nhẵn.
- Bạch hạc xung thiên.
Vương Cương Trung kêu lên : Sao mi biết xử dụng Hoa sơn kiếm pháp ?
Trong khoảnh khắc đó Cương Trung nghĩ thầm :
- Hôm trước, Ngu Doãn Văn được phái Đông a trả bộ Vô Trung kinh, chép trong những thẻ đồng. Y sao cho ta một bộ. Ta luyện cũng đã mấy năm, võ công ta tiến bộ tuy có tiến bộ, nhưng so với tên này, thì quá khác biệt. Bởi vẫn chiêu số đó, nhưng quá thần tốc, khi ta thấy, thì kiếm đã thu về ! Hỡi ơi ! Một là bọn Đông a trao võ kinh giả, hai là Ngu xấu bụng, đổi đi, khiến kiếm thuật của ta không chậm chạp, thiếu thần tốc ! Từ lúc nhập cuộc, rõ ràng y không muốn giết ta. Đã vậy ta cứ kéo dài cuộc đấu, để thấy kiếm thuật của y ra sao.
Nghĩ vậy, y lại lăn xả vào, dùng những chiêu chép trong thẻ đồng tấn công Minh Đạo vương. Nhưng thủy chung vương không rời khỏi chỗ đứng, tay trái vẫn ôm Mai Hương, áp ngực nàng vào ngực vương. Hai người mắt nhìn mắt mỉm cười.
Cử chỉ của Minh Đạo vương với Mai Hương làm Cương Trung hóa điên. Y nhào vào tấn công, mà không còn chú ý đến chiêu số của đối thủ nữa. Gì mà Minh Đạo vương không hiểu tâm lý Cương Trung. Vương vẫn xử dụng Hoa sơn kiếm pháp :
- Ta gọt chòm râu của mi đây.
Minh Đạo vương hú lên một tiếng, rồi, quay ngang kiếm một cái. Cương Trung cảm thấy môi, cằm mát rượi. Ba chòm râu dài, óng mượt của y rơi lả ta xuống đất. Thanh kiếm của Minh Đạo vương lại quay ba vòng nữa, những sợi râu đang rơi xuống bị cắt ra thành từng đoạn nhỏ, rơi xuống như lá thu gặp gió.
Cả Long hoa đường đều bật lên tiếng cười, càng làm cho Cương Trung uất hận. Y nghiến răng lăn xả vào tấn công.
- Ta gọt tóc của người đây !
Nói dứt Minh Đạo vương lại quay kiếm ba vòng, Cương Trung cảm thấy đầu mát rượi. Hoảng hốt y nhảy lùi về sau, thì vừa kịp thấy mái tóc của mình rơi xuống trước mặt. Y sờ tay lên đầu. Đầu y bị gọt bóng. Y hét lên :
- Đồ hèn hạ !
Rồi nhảy vào đánh liền mười chiêu, Minh Đạo vương vung kiếm, kiếm quang biến thành những vòng tròn lớn nhỏ. Từ trên người Cương Trung , những mảnh vải tới tấp rơi xuống, bay như bươm bướm. Hoảng hốt, y nhảy lùi lại, mọi người cùng bật cười vì : Y phục trên người y bị khoét mấy chục lỗ. Lỗ nào cũng tròn trịa.
Thấy tình trạng Cương Trung giống hết Vương Thúy Thúy, Đoan Nghi đưa mắt nhìn chồng, hỏi :
- Không biết giờ này Thúy Thúy có còn giận anh nữa không ?
Thủ Huy nói sẽ vào tai vợ :
- Giận thì không biết có còn giận không. Song nay nàng thành tỳ nữ của em rồi, thì anh...còn hy vọng gì nữa ? Thình lình, Cương Trung tung kiếm, phát một chiêu chưởng. Chưởng chưa ra hết, mà mọi người đã muốn ngộp thở. Bị bất ngờ, Minh Đạo vương tung kiếm lên xà nhà. Thanh kiếm lại cắm vào đúng chỗ trước. Vương buông Mai Hương, bước về trước, trả lại một chiêu. Ầm một tiếng. Hai người cùng lảo đảo lùi lại.
Thủ Huy kêu lên :
- Ác ngưu nan độ ! Cương Trung, người xử dụng Phục ngưu thần chưởng của phái Tản viên ư ?
Vương Cương Trung cười nhạt :
- Không những ta biết xử dụng Phục ngưu thần chưởng dương cương, mà còn biết cả Phục ngưu thần chưởng âm nhu nữa.
Nói rồi y lại phát chiêu Thanh ngưu nhập điền tấn công Minh Đạo vương. Vương cười nhạt, phát chiêu Phong đáo sơn đầu của phái Đông a. Lại ầm một tiếng. Cả hai người đều bật lui.
Thấy công lực của Lạc Nhạn cao thâm đến trình độ đó, Long Xưởng hỏi Thủ Huy :
- Nhi đệ ! Về công lực thì Ngô Giới, Lưu Kỳ cao thâm hơn Lạc Nhạn nhiều. Hồi ta gặp
__________________
Hãy cười để liều lĩnh chấp nhận mình như một... người ngớ ngẩn. Hãy khóc để liều lĩnh chấp nhận mình như một người đa cảm. Hãy đến với người khác để liều lĩnh đón nhận sự mắc míu. Hãy phơi bày những cảm xúc để chấp nhận con người thật của chính mình. Hãy định đặt những ước mơ trước vầng mây để liều lĩnh đón nhận lời giễu cợt. Hãy yêu - bởi biết đâu không có tình yêu như thế trở lại lần thứ hai... Hãy dũng cảm đối mặt với những khó khăn và rồi liều lĩnh chấp nhận rủi ro.Nhưng những sự liều lĩnh ấy phải cần có bởi vì mối nguy hiểm nhất trong cuộc đời chính là không có sự liều lĩnh. Nếu ai không liều lĩnh, sẽ không có gì, không làm được gì và không là gì cả!
|