C23:CAO TÔNG HOÀNG ĐẾ.
Niên hiệu Thiên cảm Chí bảo thứ nhì, mùa Thu, tháng bẩy (DL.1175, Ất Tỵ), bên Trung nguyên, nhằm niên hiệu Thuần Hy thứ nhì đời Tống Hiếu Tông.
Sau ba tháng liền cho quân sĩ thao luyện tại Lạng châu, thì Thái úy phò mã Trần Thủ Huy cùng Kiến Tĩnh vương được tin Thái tử Long Xưởng, Kiến Ninh vương từ trấn Đồn sơn tới để thảo luận về tình hình quân lực Tống.
Lễ nghi tất.
Công chúa Đoan Nghi hỏi :
- Anh ! Phụ hoàng, mẫu hậu vẫn an lạc chứ ?
- Vì được tin Tống đem hạm đội Kinh Hồ tới Quảng châu, nên anh phải lên Đồn sơn duyệt xét tình hình ngay. Anh rời Thăng long đã hơn tháng rồi, thành ra không rõ tình hình sức khỏe các người ra sao.
Nguyên sau lần chính biến, diệt trọn bọn gian tế Tống tiềm ẩn ở Đại Việt. Thiên cảm Chí bảo hoàng đế ban chỉ ân xá cho bọn Vương Cương Trung, Vân Đài Trịnh Nam Phương, Mao Nữ Hàn Dũ Linh, cùng hơn trăm gia thuộc. Bọn Vương Cương Trung kéo nhau về Tống. Tống triều nghe bọn Vương Cương Trung tâu về việc Đại Viết chuẩn bị ra quân, may nhờ Thụy Hương phá vỡ thì kinh hoảng, vội sai sứ xin hòa với Kim, rồi đem trọng binh xuống trấn ở Nam thùy.
Vương Cương Trung được tôn làm chưởng môn phái Hoa sơn, thay Ngô Lân qua đời. Còn chức thì giữ nguyên, tước thăng lên Lĩnh nam công. Bọn Trịnh Nam Phương, Hàn Dũ Linh được phong tước công chúa. Riêng Vương Thụy Hương vì công lao quá lớn, được lưu lại triều, lĩnh một chức vụ mật.
Thái tử Long Xưởng được tin ấy, lập tức thiết Tinh triều để nghị kế đối phó. Triều đình quyết định cử Kiến Tĩnh vương, chỉ huy mười hai hiệu Thiên tử binh dàn ra tại Bắc cương, để phòng ngự. Lại cử Kiến Ninh vương lĩnh đại đô đốc, đem ba hạm đội trấn tại Đồn sơn. Còn Thái úy Trần Thủ Huy thì tổng chỉ huy hai mặt thủy bộ. Đại bản doanh đóng tại Đông triều.
Về phương Nam, tuy bấy lâu nay, Chiêm vẫn thần phục, nhưng không vì thế mà bỏ phòng ngự. Triều đình cử Kiến An vương trấn Nam thùy từ Thanh Nghệ tới Hải vân sơn.
Giữa lúc đó, thì Nghĩa Thành vương hoăng, Tả thiên ngưu vệ thượng tướng quân Tăng Quốc thay thế, quản Khu mật viện. Triều đình cử Thái bảo Phí Công Tín làm tổng lĩnh thị vệ, kiêm tổng lĩnh cấm quân.
Trước đây, Long Xưởng, Thủ Huy cùng tam vương bận rộn chuẩn bị cho cuộc Bắc phạt. Nay cuộc Bắc phạt bị hủy bỏ, thì tất cả thời giờ lại dồn vào việc tạo cho dân giầu, khuếch trương học phong. Thủ Huy dùng quân sĩ phá hoang làm ruộng. Vì thế, trong không đầy một năm, mà quốc sản trở thành dư giả. Dân chúng ấm no.
Vào nghị sự đường của tổng hành doanh Bắc cương, Long Xưởng hỏi Thủ Huy :
- Nhị đệ ! Tình hình quân Tống ở Nam thùy ra sao ?
- Không có gì thay đổi. Họ có khoảng mười đạo binh đóng rải rác từ Quế châu, Côn lôn, Đại giáp tới Ung châu. Năm vạn binh Quảng, hai vạn kị và năm vạn thủy quân. Tính chung, họ có 17 vạn. Tin tế tác cho biết, họ chỉ có kế hoạch thủ, mà không có kế hoạch đánh ta.
- Như vậy là được rồi. Mấy anh Tầu vẫn thế, mềm thì nắn, rắn thì buông. Cái tin ta định tiến quân, làm vua tôi bọn Tống hú hồn.
- Anh luận đúng.
Kiến Ninh vương bàn : Từ xưa đến giờ, mỗi khi Trung quốc đem quân đánh ta, thì bao giờ họ cũng phải nắm được bằng này điều kiện. Một là khích cho Chiêm đánh phía sau ta để chia lực lượng. Hai là xử dụng đội quân người Hoa, kiều ngụ bên ta nổi dậy làm nội ứng, hướng đạo, cùng làm gian tế báo tin tức cho họ. Ba là, phải có bọn Việt làm tay sai, nội phản. Bốn là, trong nước có sự chia rẽ giữa hoàng tộc với hoàng tộc , giữa triều đình với dân chúng, giữa đại thần với đại thần. Năm là, họ không bận binh sự với phương Bắc, phương Tây.
Đoan Nghi than :
- Nếu như năm trước ta không bị cái vạ Vương Cương Trung, thì giờ này triều Tống đâu có còn nữa ! Không biết đến bao giờ ta mới lại có dịp tiến binh như thế ? Đúng là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Long Xưởng an ủi :
- Dù sao, ta cũng thu được một thắng lợi là kể từ nay, Tống không dám bắt ta tiến cống nhiều như trước. Lễ vật do ta định, chỉ có tính cách tượng trưng. Dần dần, ta sẽ bỏ tiến cống, không phải nhận sắc phong.
Thân binh vào báo :
- Khải điện hạ, có sứ giả xin yết kiến điện hạ khẩn cấp.
Long Xưởng dẫn mọi người ra đón sứ. Sứ giả là Tham tri chính sự Vũ Tán Đường.
Lễ nghi tất.
- Khải điện hạ.
Tán Đường trình : Long thể hoàng thượng thình lình bất an trầm trọng. Hoàng thượng, hoàng hậu truyền thần lên mời điện hạ khẩn hồi kinh để trao đại quyền, di chúc việc lớn.
Long Xưởng hô mọi người quỳ xuống tiếp chỉ. Nghe chỉ xong mọi người cùng hướng về Thăng long bái tạ.
Long Xưởng nghĩ thầm :
- Trước kia, thì ta cần tới Kiến Ninh, Kiến An, Kiến Tĩnh, Thủ Huy, Đoan Nghi, Tăng Khoa, Như Như để áp đảo bọn văn quan, rồi thi hành quốc kế. Nay quốc kế đã hoàn thành hết rồi, duy điều Bắc tiến đòi lại cố thổ thì hóa ra một tuồng hư ảo, vì Tống đã phòng thủ. Vậy thì ta dùng bọn này làm gì ? Khi ta lên ngôi vua, chỉ cần bọn cấm quân, thị vệ với ít hiệu binh địa phương cũng đủ. Quốc sản phải nuôi mười hai hiệu Thiên tử binh, kị binh, ngưu binh, thủy quân, tốn kém quá. Mà bốn đứa Kiến Ninh, Kiến An, Kiến Tĩnh, Thủ Huy vang danh thiên hạ. Chúng đều có tài, lại nắm giữ trọng binh, nếu như chúng cất quân soán ngôi vua, thì ta khó mà sống nổi. Được, ta phải tìm cách trừ hết bọn chúng, để tránh hậu hoạn. Người xưa nói, luận tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu.
Vương đưa mắt nhìn Đoan Nghi, nghĩ :
- Xưa vua Thuấn nhờ lấy hai công chúa Nga Hoàng, Nữ Anh của vua Nghiêu mà được truyền ngôi. Thái tổ nhà ta nhờ làm phò mã vua Lê, cầm trọng binh mà lấy được thiên hạ. Nay Thủ Huy cũng là phò mã, cũng cầm binh quyền, hơn nữa uy tín y trải khắp nước. Y còn nguy hơn đức Thái tổ nhà ta nữa. Đúng ra, ta phải cho Thủ Huy về chịu tang. Nhưng khi ta lên ngôi, thì phải phong chức tước cho bọn nịnh thần chống ta, để chúng ký vào biểu tôn ta lên ngôi. Nếu Thủ Huy có mặt tất y phản đối. Cái bọn văn quan chống ta, chúng chỉ là con chó của phụ hoàng với Thụy Hương. Chúng đâu có là mối nguy như Thủ Huy. Hà ! Lên ngôi rồi, ta ban mật chỉ cho bọn chúng, để bọn chúng bới lông, tìm vết kết tội bọn Thủ Huy, bọn Kiến Ninh, để loại trừ mối đe dọa. Muốn cho việc không bị cản trở, ta cần Thủ Huy vắng mặt. Bởi nếu y có mặt, ta ăn làm sao, nói làm sao với y ?. Vì vậy ta lấy cớ trao quyền cho y, để y không có mặt, ta mới dễ dàng hành sự.
Nghĩ vậy Long Xưởng nói với Thủ Huy :
- Ta nghĩ rằng lần này phụ hoàng khó qua khỏi. Ta phải dẫn Kiến Ninh, Kiến Tĩnh, Đoan Nghi về nhận di chiếu kế vị cùng chịu tang. Đúng ra theo luật bản triều từ thời đức Thái tổ, thì Thái úy không thể kiêm nhiệm một trong hai chức thống lĩnh Thiên tử binh, đại đô đốc thủy quân. Tuy nhiên Thiên tử có thể đặc cách trao cho một thân vương. Bây giờ ta về để lên ngôi thì coi như chính vị rồi. Ta có quyền thay đổi luật. Nhị đệ là phò mã có đại công với triều đình, thì nào khác gì thân vương ? Vậy nhị đệ hãy kiêm cả thống lĩnh Thiên tử binh cùng quyền đại đô đốc. Nhị đệ trấn cả hai mặt thủy bộ. Chúng ta dùng chim ưng liên lạc với nhau hằng ngày.
- Đại ca yên tâm.
Thấy Thủ Huy thản nhiên không nghi ngờ gì, Long Xưởng có hơi hối hận. Nhưng trong lòng lại nghĩ :
- Giết một tên Thủ Huy, mà sự nghiệp Tiêu sơn vững vàng, thì chẳng có gì đáng ân hận cả.
Long Xưởng dẫn ba người em dùng ngựa, cùng Vũ Tán Đường lập tức khởi hành. Năm người lên đường được một ngày mà không thấy chim ưng mang thư báo tin. Lòng Thủ Huy nóng như lửa đốt. Mãi trưa hôm sau, thì thân binh báo :
- Trình Thái úy có thân nhân lên thăm.
Thủ Huy truyền mời vào. Thì ra Thủ Lý, Tô Phương Lan ; Phùng Tá Chu, Kim Ngân ; Vương Thúy Thúy.
Vừa nhìn thấy Thúy Thúy, tim Thủ Huy đập liên hồi. Công mất hết tự chủ, đứng ngây người ra nhìn nàng.
Đã lâu lắm, kể từ sau buổi hội trên con thuyền ở hồ Tây. Thủ Lý hết sức khuyên Long Xưởng để cho mình giết sạch bọn gian tế Tống, mà Long Xưởng không quyết định. Thủ Lý, Trung Từ, Tá Chu cho rằng Long Xưởng là người thiếu quyết đoán, thì việc quốc gia đại sự khó mà thành. Cũng từ đấy, phái Đông a tuyệt giao với Đông cung, không trợ giúp gì nữa. Rồi sau quả như Thủ Lý đoán, chính bọn gian tế Tống gây ra chính biến, suýt nữa vua nghe lời Thụy Hương giết chết Long Xưởng, Thủ Huy, Đoan Nghi và ba em trai Long Xưởng. Việc Bắc phạt chuẩn bị hơn mười năm hóa thành một tuồng hư ảo, một trò đàm tiếu cho dân chúng. Tin này lọt ra ngoài, uy tín của Thủ Lý, Phương Lan, Trung Từ, Tá Chu, Thủ Huy Đoan Nghi lên cao. Từ trong triều, đến thôn dã, ai ai cũng chê nhà vua ù lỳ, chê Long Xưởng nhu nhược, e tương lai không hơn vua cha.
Cũng từ ngày đó, Thủ Huy chưa gặp lại anh. Bây giờ, thình lình thấy anh cùng nhiều người lên thăm, Thủ Huy biết phải có điều gì quan trọng lắm.
Phùng Tá Chu chỉ những người chầu hầu hỏi :
- Anh hai ! Liệu những người xung quanh anh có thể tin cậy được không ?
- Được ! Họ đều là người mẹ tuyển cho anh cả.
Thủ Lý ngồi ngay ngắn lại :
- Chú hai ! Một biến cố cực kỳ quan trọng vừa xẩy ra, có ảnh hưởng lớn lao đến trăm họ Đại Việt, nên anh phải lên gặp chú.
- Thưa là ? ? ?
- Sáng qua, vào giờ Dần, sứ giả Vũ Tán Đường vừa rời Thăng long thì Thiên cảm Chí bảo hoàng đế băng hà.
Thủ Huy giật bắn người lên :
- Ái chà !
Thủ Huy cảm thấy đau nhói trong tim. Vua Anh Tông tuy hiếu sắc, ù lỳ, không có chủ trương gì, nhưng giữa ngài với Thủ Huy lại rất hợp với nhau. Từ hồi Thủ Huy rời Thiên Trường về Thăng long lĩnh chức Thiện nhân, rồi dẹp triều đình gà mái gáy, được phong hầu...Cuối cùng lên tới cực cao là Phụ quốc Thái úy. Lúc nào nhà vua cũng dùng lời lẽ ôn tồn đối với Thủ Huy. Ngài lại hay ban thưởng cho công. Có thể nói, ngài thương yêu Thủ Huy như con đẻ. Cho nên giữa bố vợ, chàng rể, có mối thâm tình nồng nàn. Nay nghe tin nhà vua băng hà, Thủ Huy cảm thấy thương tiếc vô vàn.
Thủ Lý vẫn tiếp tục :
- Bọn Thái sư Tô Hiến Thành, Thái phó Lý Ngô Lý Tín, Thái bảo Phí Công Tín, Thái tử Thái phó Lý Kính Tu, Tể tướng Đỗ An Di đã tôn thằng bé con, mới có 26 tháng là Long Trát lên làm vua.
- Thực vậy sao ?
Phùng Tá Chu gật đầu :
- Thực chứ giả sao được. Sau khi tôn thằng nhỏ Long Trát lên ngôi vua. Chúng đặt cho thằng nhỏ cái tên là Trinh phù hoàng đế. Chúng nhân danh thằng oắt con đặt miếu hiệu cho nhà vua là Anh tông với một tràng tôn hiệu, ca tụng đức của ngài khi còn tại thế. Những từ đó, nếu ngài là người liêm sỉ, thì dù có nằm trong tử quan, cũng phải xấu hổ, ngồi bật dậy mà chửi : Tiên nhân cha bọn nịnh hót, bay đặt tôn hiệu như vậy có khác gì chửi ta không ?
Nghe lời nói ngỗ nghịch, phạm thượng của Tá Chu, Thủ Huy không bằng lòng. Dù vậy công cũng hỏi :
- Tôn hiệu của phụ hoàng là gì ?
- Anh hãy nghe cho rõ nhé : Thể thiên, Thuận đạo, Duệ văn, Thần võ, Thuần nhân, Hiển nghĩa, Huy mưu, Thánh trí, Ngự dân, Dục vật, Quần linh, Phi ứng, Đại minh, Chí hiếu hoàng đế.
Mọi người cười rộ lên.
Tá Chu tiếp :
- Chúng còn nịnh hót con đàn bà dâm loạn Đỗ Thụy Châu, làm chế, ra cái điều là thằng nhỏ làm, rồi tôn con mụ này lên làm Chiêu thiên Chí lý hoàng thái hậu. Chúng cũng tôn hoàng hậu lên làm Chiêu linh Thánh cảm hoàng thái hậu. Bọn chúng lại tôn hiệu cho thằng nhỏ một tràng dài , với những đức tính, mà chưa từng hoàng đế nào có như sau :
Ứng càn, Ngự cực, Hoành văn, Hiến vũ, Linh thụy, Chiếu phù, Chương đạo, Chí nhân, Ái dân, Lý vật, Duệ mưu, Thần chí , Hóa cảm, Chính thần, Phu huệ, Thị từ, Tuy du, Kiến mỹ, Công toàn, Nghiệp thịnh, Long hiện, Thần cư, Thanh minh, Quang hiến hoàng đế Ể.
Ghi chú của thuật giả.
Long Trát lên làm vua, lấy hiệu là Trinh Phù vào lúc mới có 26 tháng, khi băng hà được tôn miếu hiệu là Cao tông. Long Trát lên ngôi, mà cạnh không có một thân vương nào phò tá. Trong cung thì bà mẹ Đỗ Thụy Châu chỉ biết dâm dật, rồi chết non, 37 tuổi. Triều đình thì bị tình nhân của mẹ là Mạc Hiển Tích, bị cậu là Đỗ An Di chuyên quyền. Nhà vua lớn lên hoang chơi vô độ, khiến cho Đại Việt trải qua một thời kỳ cực kỳ rối loạn. Sự nghiệp vĩ đại kiến tạo Đại Việt thành một nước có kỷ cương, có văn hiến, có nền pháp trị vững chắc của vua Thái tổ, Thái tông. Huân nghiệp đánh Tống, bình Chiêm của vua Thánh tông, Nhân tông bị ông vua vô giáo dục này phá nát. Đến đây có thể coi như triều đại Tiêu sơn chấm dứt.
Thủ Huy than :
- Trời ơi ! Thực là bọn chồn cáo làm trò hề.
Thấy Thủ Huy ngớ người ra, Tá Chu vỗ vai :
- Cái việc này anh Thủ Lý với bọn em đã đoán ra ngay hôm hội trên thuyền rồi. Còn anh, thì anh như người mê cuộc cờ. Anh cóc biết gì cả.
Thủ Huy công nhận lời Tá Chu đúng. Giá như hôm đó Long Xưởng để cho Thủ Lý, Tá Chu, Trung Từ giết Vương Cương Trung với bọn Vân Đài, Công Chúa, Mao Nữ thì đã không có vụ chính biến, và dĩ nhiên không có cái việc tôn thằng nhỏ Long Trát lên làm vua.
Tá Chu tiếp :
- Rồi mấy lão đại thần già còn làm trò khỉ bằng cách cho lão Tô Hiến Thành bồng thằng nhỏ trong lòng mà ban chỉ ; ra cái điều chỉ này do vua, chứ không do lão. Thực là giống như mấy mụ lên đồng. Khốn thay, hiện thằng nhỏ đi tướt nặng. Cứ hơn khắc lại...bẹt...bẹt... ra tã, rồi khóc om sòm.
Mọi người không nín được, cùng bật cười, trong khi Thủ Huy nhăn nhó khổ sở :
- Bọn này đáng chết thực.
- Chưa hết đâu.
Tá Chu xua tay : Thằng nhỏ đi tướt mặc thằng nhỏ đi tướt. Cái lão Tô vẫn làm chiếu, rồi nói rằng do thằng nhỏ, để phong Đỗ An Di làm Thái sư đồng bình chương sự (Thái sư, kiêm đồng thủ tướng). Còn tự phong mình làm Thái úy phụ chính, bình chương quân quốc trọng sự (Tư lệnh quân đội, kiêm thủ tướng). Lại phong cho bố ghẻ thằng nhỏ là Mạc Hiển Tích làm tổng trấn Thăng long, tổng lĩnh thị vệ, cấm quân. Thế là triều đại Tiêu sơn thành triều đại...cầu tiêu. Khi ban chiếu, chúng cũng thì thụp lạy tạ đàng hoàng lắm. Lạy tạ cái cầu tiêu !
Hồi niên thiếu, ba anh em Thủ Lý, ba anh em Trung Từ, với Phùng Tá Chu sống chung với nhau trong trang Thiên trường, do ông nội là Trần Tự Kinh dạy dỗ. Suốt ngày họ không luyện võ, học văn, thì lại nô đùa với nhau. Cách nói năng của họ theo lối dân gian, hồn nhiên đã quen. Từ khi Thủ Huy theo Long Xưởng về Thăng long, làm quan, rồi làm phò mã. Công nói năng cẩn trọng theo lối cung đình đã thành nếp. Trong khi đó ngày đêm đám Thủ Lý vẫn sống lẫn với nông dân, suốt này đùa vui, bộc trực, riết rồi trong ngôn từ giữa Thủ Huy với những người bạn thời thơ ấu không còn giống nhau nữa. Họ có một khoảng cách xa. Bây giờ trong lúc tinh thần trấn động, căng thẳng, nghe Tá Chu nói lời trái tai, Thủ Huy bực mình :
- Cái chú này chỉ nói tục ! Triều đại mà chú ví với cầu tiêu, nghe nó có vẻ khinh bạc quá. Chú nên nhớ, chú có cái hàm phó đại đô đốc của triều đình, mà chú lại có lời thô lỗ như vậy sao ?
- Phó đại đô đốc ? Đó chẳng qua là hư vị. Em có mang y phục đô đốc bao giờ đâu ? Có lĩnh một hột gạo, một đồng tiền nào của triều Lý đâu ?
Thủ Huy nhăn mặt :
- Dù sao Long Trát cũng là giọt máu của phụ hoàng, là một hoàng tử.
Tá Chu càng trêu già :
- Hoàng tử đã bằng Phật Thích ca Mâu ni chưa ? Có thể so sánh với Khổng tử không ? Ông Thích, ông Khổng, hồi còn bé cũng đi tướt như thường, đâu phải mình thằng bé con Long Trát.
Thủ Huy hừ một tiếng, công im lặng.
Tá Chu bẹo tai Thủ Huy :
- Cái anh này đang lên đồng chắc ? Thánh nào nhập vào anh đây ? Cô Bơ Hoàng Thiều Hoa ? Cô Sáu Đào Phương Dung ? Thánh mẫu thượng ngàn Hồ Đề ? Em hỏi anh nhé.
- Chú cứ hỏi.
- Khi vua Khâm tông bị bắt đem về Kim, có phải con ông ta là thái tử Kinh cải thành họ Mạc không ?
- Ừ thì phải.
- Cái gã Mạc Hiển Tích có phải là con của thái tử Kinh không ? Tên Vương Cương Trung ép Tuyên phi Thụy Hương dâng hiến cái lỗ chôn mả tổ họ Triệu cho gã họ Hiển Tích xài hai đêm. Sau hai đêm đó, Thụy Hương có mang sinh ra Long Trát. Đúng không ?
- Cái đó là nghi vấn. Chứ sự thực thì Long Trát giống phụ hoàng như hai giọt nước.
- Hứ ! Em thì em tin Long Trát là con tên Hiển Tích. Bây giờ Long Trát lên làm vua, thì có phải là họ Triệu của Tống cai trị Đại Việt không ? Như thế có phải họ Lý bị ném vào cầu tiêu rồi không ?
- Bậy nào !
Long Trát giống phụ hoàng như hai giọt nước, sao có thể là con của Mạc Hiển Tích ?
Tá Chu cười :
- Thôi bỏ chuyện ấy đi. Nhưng nay anh mất chức Thái úy rồi. Chỉ nội ngày nay gã Tô Hiến Thành sẽ bồng thằng nhỏ đi té re, ban chiếu chỉ gọi anh về Thăng long. Vì vậy bọn em lên đây báo cho anh biết. Bằng không anh cũng tuân chỉ té re, về thì thụp lạy thằng bé con Long Trát, thì nhục lắm.
- Anh không tin bọn Tô Hiến Thành dám làm vậy !
Phùng Tá Chu hỏi :
- Vì lý do nào mà anh bảo sự ấy không xẩy ra được ?
- Vì Long Xưởng là thái tử, thì họ phải đợi anh ấy về, rồi lên ngôi chứ ! Nước có luật, chứ đâu ai muốn làm gì thì làm. Tô chỉ có mấy người, các quan dễ gì nghe lời chúng.
- Chú nói !
Phương Lan xen vào, nàng giảng giải :
- Chính vì nước có luật, họ mới căn cứ vào luật, mà thi hành.
- Chị nói gì em không hiểu.
Phương Lan vốn rất thân với ông em chồng này. Nàng ngồi nghiêm chỉnh lại :
- Để chị nói cho chú nghe. Xưa nay phàm vua chúa ban chỉ, các quan ban lệnh, khi cùng một sự, mà có hai lệnh khác nhau, lệnh nào trên giấy trắng mực đen thì có giá trị. Còn lệnh bằng miệng thì gọi là khẩu thiệt vô bằng (lệnh bằng miệng lưỡi không thể coi như bằng chứng) vô giá trị. Có phải vậy không ?
- Đúng.
- Xin chú trả lời cho chị câu thứ nhì : Trong việc cai trị, khi có nhiều luật cùng nói một vấn đề, thì luật nào ban sau cùng được coi là có giá trị. Có phải vậy không ?
- Đúng.
- Thế thì các đại thần Tô Hiến Thành, Đỗ An Di đã thi hành đúng luật lệ. Họ không có tội gì. Trăm quan đều theo họ, thì là điều bình thường.
- Nghĩa là ?
- Năm ngoái, niên hiệu Thiên cảm Chí bảo nguyên niên, ngày Canh Dần, tháng 9, nhà vua ban chỉ kể tội Long Xưởng, truất phế khỏi ngôi Đông cung, giải tán Đông cung triều. Bốn ngày sau, ngày Giáp Ngọ, lại ban chỉ phong Long Trát làm thái tử, giáng Long Xưởng xuống làm con út, tước Bảo Quốc vương. Trong chỉ này còn định Tô Hiến Thành phụ chính, Lý Kính Tu làm Thái phó. Có đúng không ?
Thủ Huy hừ một tiếng :
- Chỉ đó do Vương Cương Trung uy hiếp phụ hoàng, nên người phải ký, chứ đâu phải long ý ? Sau khi dẹp bọn Vương Cương Trung, Linh Chiếu thái hậu hỏi về vụ này, thì kim khẩu phụ hoàng đã tuyên rằng, anh Long Xưởng vẫn là thái tử, Đông cung triều vẫn còn nguyên. Từ hồi ấy đến giờ, Đông cung triều vẫn hoạt động đều đặn mà !
Thủ Lý cất tiếng lạnh như băng :
- Thế sau đó nhà vua có ban chỉ hủy bỏ hai đạo chỉ truất Long Xưởng, lập Long Trát không ?
Thủ Huy tỉnh ngộ, mặt công tái đi :
- Thôi rồi ! Phụ hoàng tuyên chỉ phục hồi Đông cung vị cho anh Long Xưởng, mà sau đó quên không ban chỉ. Thành ra là khẩu thiệt vô bằng. Hỏng rồi.
- Cái khúc mắc là chỗ đó.
Thủ Lý giảng giải : Lẽ ra, sau ngày hôm đó, gã Đỗ An Di là Tể tướng, thì gã phải làm chỉ, đệ lên cho nhà vua ký. Nhưng gã lờ đi. Rõ ràng gã phục sẵn một âm mưu, đến nay mới thi hành.
Phương Lan thuật :
- Sáng qua, khi nhà vua băng, cạnh long sàng chỉ có hoàng hậu, Thục phi Đỗ Thụy Châu, Thái sư Tô Hiến Thành. Hoàng hậu tuyên chỉ đóng các cửa thành lại, chờ thái tử Long Xưởng về lên ngôi. Nhưng Thái sư Tô Hiến Thành mở cửa cho các đại thần vào, mang hai chỉ dụ kia ra đọc lên, rồi nói rằng : Hoàng tử Long Xưởng bị giáng xuống làm Bảo Quốc vương, hoàng tử Long Trát được phong làm thái tử. Sự đã trên một năm rồi. Vậy bây giờ nước một ngày không thể không vua. Xin tôn thái tử Long Trát lên ngôi để an thiên hạ. Hoàng hậu phản đối. Nhưng Tô Hiến Thành, Đỗ An Di lập tức hỏi ý kiến các đại thần. Hầu hết các quan đều không đồng ý với Tô Hiến Thành, Đỗ An Di. Nhưng trước hai đạo chỉ dụ kia, thì không ai cãi được. Trong khi đó, bên ngoài, Mạc Hiển Tích dàn thị vệ, cấm quân ra như đe dọa. Các quan đành ký vào tờ biểu tôn Long Trát lên kế vị Anh tông.
Thủ Huy chết điếng trong lòng. Công hỏi Thủ Lý :
- Anh nghĩ em phải làm gì ?
Đạo đức, khí phách, nhân từ thì Thủ Lý nức danh từ nhỏ. Còn mưu trí, thì chàng thua vợ xa. Chàng đưa mắt nhìn vợ như hỏi ý kiến.
Phương Lan thở dài :
- Chị chọn cho chú ba con đường đi. Chú lựa lấy một.
- ? ? ?
- Khi Long Xưởng, Đoan Nghi, cùng chư vương về Thăng long, thì vua mới đã lập, sự đã rồi. Các quan đã được bổ nhiệm chức vụ mới, lại được thăng trật, thăng ngạch thì họ có bổn phận phải trung thành với thằng bé con. Chị độ chừng bọn Đỗ An Di sẽ đóng cổng thành không cho Long Xưởng vào. Hoặc Long Xưởng có được vào cũng không làm gì hơn là cúi lạy thằng bé con kia, rồi thui thủi rời Đông cung làm anh nhà giầu mà thôi. Còn chú, con đường thứ nhất chú có thể đi là chuẩn bị chờ Tô Hiến Thành mượn danh thằng nhỏ, triệu chú về bàn giao, sau đó chú dẫn Đoan Nghi về Thiên trường, cùng anh em vui với cỏ cây, thú biết bao ?
- Như vậy thì em là một phò mã có tội với các tiên đế, không xứng đáng làm chồng Đoan Nghi. Sau này lịch sử kết tội em là tên hèn.
- Được ! Chú coi vậy mà được.
Phương Lan tiếp : Con đường thứ nhì , thì người xưa đã nói : Khi nhà có sự mới biết con hiếu. Xã tắc nguy nan mới biết tôi trung. Phàm nam nhi đại trượng phu, ai cũng muốn làm anh hùng, danh ghi thanh sử. Nhưng không phải ai cũng có dịp làm anh hùng. Bây giờ, chú có dịp làm anh hùng đây. Chú truyền một hịch đi khắp các trấn, các phủ, rồi đem quân về Thăng long, phế thằng bé con kia xuống, lập Long Xưởng lên làm vua. Bọn quan lại nào chống đối thì đem ra chặt đầu hết. Nghìn năm sau lịch sử còn ghi tên.
- Còn con đường thứ ba ?
- Con đường thứ ba là chú treo ấn, rồi cùng Đoan Nghi bỏ đi ngao du thắng cảnh, học theo cụ tổ ta xưa, làm Ưng sơn song hiệp hay học theo Minh Đạo vương làm một Côi sơn song ưng.
Thủ Huy đập tay xuống bàn :
- Em xin chọn con đường thứ nhì.
Lập tức công cầm bút viết lệnh, trao cho thư lại sao làm nhiều bản, rồi ngay chiều hôm đó cho triệu hồi các tướng về họp. Sau khi giảng giải tình hình, công ban lệnh :
- Cuộc tiến quân này khác với cuộc tiến quân dẹp bọn gian tế Tống trước đây. Cuộc tiến quân này chắc chắn phải chấp nhận một cuộc giao tranh.
Công trao binh phù cho đô đốc chỉ huy hạm đội Âu Cơ :
- Đô đốc được đặt dưới quyền Vũ kị thượng tướng quân Tăng Khoa. Hạm đội Âu Cơ đang trấn Thăng long. Đô đốc cho hạm đội cho dàn các chiến thuyền dọc sông Hồng, phong tỏa tất cả các sông, các hồ quanh Thăng long, không cho bất cứ thuyền bè nào đi lại. Đem các thuyền lớn chờ ở bến Bắc ngạn để chở quân qua sông. Viên đô đốc đứng dậy lên đường ngay.
- Hiện hiệu binh Phù Đổng đang cùng hiệu Ngự long, Quảng thánh, Quảng vũ thao luyện tại rừng tre. Vũ kị thượng tướng quân Tăng Khoa, nhanh :Dng đem hiệu binh Phù Đổng về Thăng long, đánh chiếm các cửa thành, các cung điện, bao vây Hoàng thành. Đợi khi ba hiệu binh Ngư long, Quảng thánh, Quảng vũ qua sông, thì bao vây, khống chế tất cả dinh thự các quan lại. Đợi ta về sẽ chiếm Hoàng thành.
Tăng Khoa hỏi :
- Nếu thị vệ, cấm quân chống lại thì sao ?
- Tuyên đọc lệnh của ta cho họ nghe. Họ buông vũ khí thì thôi. Bằng không thì giết hết.
Thủ Huy dẫn các tướng lên ngựa hướng Thăng long khẩn cấp.
Thủ Lý nói với em.
- Anh lên đây vì chú, chứ anh không muốn về Thăng long nhìn cái bọn quan liêu ngu dốt, hèn hạ của triều đình. Anh lại không muốn nhìn cái gã Long Xưởng kia nữa.
Thấy nét mặt Thủ Huy dường như không bằng lòng vì mình cương quyết với Long Xưởng, Thủ Lý nhấn mạnh :
- Tuy em ban lệnh đem quân về, nhưng anh biết rút cuộc lại đầu voi đuôi chuột như vụ Vương Cương Trung, Thụy Hương gây loạn. Giá như hôm ấy, khi chú xua quân đánh vào Hoàng thành, chú mật lệnh cho đội võ sĩ Long biên, Côi sơn giết sạch bọn nịnh thần ăn hại, bọn Tống, bọn cung nga dơ bẩn, thì mọi chuyện đã êm thắm. Bây giờ trước mặt anh thì chú hăm hở, nhưng liệu chú có dám nhân lúc hỗn quân, hỗn quan, ra lệnh cho võ sĩ tru diệt hết bọn nịnh quan ăn hại không ?
- Nhất định em sẽ thẳng tay !
- Giả như, bấy giờ giữa lúc võ sĩ đang ra tay, Long Xưởng ra lệnh cho chú phải ngừng lại, rồi lui quân, thì chú tính sao ?
Thủ Huy ngây người ra suy nghĩ :
- Em đành phải nghe lệnh. Vì cái việc em ra làm quan, hoàn toàn vì nghĩa huynh Long Xưởng. Ngoài tình huynh đệ, còn tình anh vợ em rể, tình nghĩa chúa tôi. Em không thể trái lệnh anh ấy.
Thủ Lý nắm lấy tay em, mắt đỏ lên vì thương hại :
- Mưu sự tại em ! Thành sự tại Long Xưởng ngu ít hay ngu nhiều. Tiếc thay cho em đã làm cái việc của con dã tràng xây cát biển Đông ! Thôi, gia đình chờ em ở Thiên trường để cùng vui thú cỏ nội, hoa đồng.
Vương Thúy Thúy nói với Tô Phương Lan :
- Phu nhân, nô tỳ đã nguyện theo hầu phò mã cả đời. Bây giờ nô tỳ xin bái biệt phu nhân, để theo phò mã.
- Tỷ tỷ cứ theo lễ nghi mà làm.
Khi lên ngựa rời bản doanh Bắc biên, Phương Lan còn dặn Thủ Huy :
- Chú hãy bảo trọng lấy thân.
Thông thường thì thân binh lo áo quần, ăn uống cho Thủ Huy. Bây giờ, Thúy Thúy dành làm hết. Thúy Thúy mặc võ phục, lưng đeo bảo kiếm đi sát sau lưng Thủ Huy. Nhìn khuôn mặt thanh tú, mái tóc mây chảy dài xuống hai vai của Thúy Thúy, Thủ Huy sợ hãi, vội quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Trên đường đi, Thủ Huy nhận được tin do Tăng Khoa gửi về liên tiếp :
Chim ưng của thái tử Long Xưởng báo : Khi thái tử cùng tam vương Kiến Ninh, Kiến An Kiến Tĩnh, công chúa Đoan Nghi về tới Thăng long, thì các cửa thành đóng kín. Cấm quân nói rằng họ tuân lệnh của quan tổng lĩnh Mạc Hiển Tích không cho ai vào. Long Xưởng bảo chúng gọi Hiển Tích ra, thì không thấy Hiển Tích mà chỉ thấy Tể tướng Đỗ An Di. Di hành lễ rồi báo cho Long Xưởng biết hoàng thượng băng hà vào giờ Dần. Ngay lập tức, triều thần chiếu chỉ dụ của hoàng thượng tôn thái tử Long Trát lên làm vua. Mọi sự đã an định. Vậy nếu Long Xưởng cùng các vương muốn vào thành chịu tang, cùng bái kiến Trinh phù hoàng đế, thì phải để tất cả tùy tùng ở lại. Long Xưởng chưa kịp trả lời thì An Di đã xuống khỏi địch lâu. Tuy nhiên chưa bắt liên lạc trực tiếp với Long Xưởng.
Mấy giờ sau lại có tin :
Hiệu Phù Đổng đã sang sông. Hạm đội Âu Cơ phong tỏa khắp các sông hồ quanh Thăng long. Đã bắt được liên lạc với thái tử Long Xưởng. Long Xưởng ban chỉ chờ ba hiệu Thiên tử binh qua sông, sẽ đánh vào trong thành.
Thủ Huy càng thúc mọi người đi thực gấp. Khi đến Kinh Bắc thì nghỉ lại qua đêm. Thúy Thúy mắc võng, mắc màn cho Thủ Huy nằm. Còn nàng, thì nàng cũng mắc võng ngay cạnh Thủ Huy. Thủ Huy leo lên võng, thì Thúy Thúy nói :
- Chủ nhân ! Chủ nhân suy nghĩ nhiều quá e mệt tâm thần. Để tiểu tỳ tẩm quất cho chủ nhân.
Thủ Huy chưa kịp từ chối, thì Thúy Thúy đã dùng hai tay nhẹ nhàng chà sát trên trán, thái dương, cằm, rồi cổ cho công. Công điếng người đi, nằm như khúc gỗ không dẫy được nữa. Hơi thở của nàng, vừa ấm áp, vừa thơm tho lướt trên má công.
Thúy Thúy lại chuyển tay xuống nắn hai bắp tay, rồi chà vào hai bên sườn. Thủ Huy định lên tiếng năn nỉ : Thôi ! Thôi ! Tôi chịu hết nổi rồi. Nhưng công mở miệng ra không được.
Thúy Thúy lại chà xuống bụng, rồi... Đến đây thì Thủ Huy gần như mê man. Thúy Thúy ngừng tay, nàng gục đầu vào ngực Thủ Huy. Thủ Huy rùng mình, khẽ nâng đầu nàng dậy :
- Thúy Thúy ! Nàng là tiên nữ ! Còn tôi...
Giọng Thúy Thúy nhẹ như tơ. Nàng nói như gió thoảng :
- Chủ nhân ! Tiểu tỳ đã nguyện hầu hạ chủ nhân cả đời ! Lúc nào tiểu tỳ cũng sẵn sàng dâng hiến cho chủ nhân.
Ghi chú của thuật giả.
Thuật đến đây, tôi xin ngừng lại, vì không biết những gì sẽ xẩy ra giữa anh hùng Trần Thủ Huy và giai nhân Vương Thúy Thúy. Tôi đã tra trong chính sử, huyền sử Tống Việt ; kể cả bia đá, gia phả cũng không thấy chép rằng sau đó Thủ Huy sẽ tỉnh táo, giữ tấm lòng chung thủy với Đoan Nghi, hay tiếp nhận tất cả những gì Thúy Thúy dâng hiến ? Độc giả Anh hùng Đông a vốn thông minh, xin đoán dùm.
Sáng hôm sau, giờ Dần, Thủ Huy thức giấc thì nhận được chỉ dụ của Long Xưởng :
Khi ta về Thăng long thì chỉ đem có vài tùy tùng theo. Sợ bọn Đỗ An Di tập kích, ta phải nhờ bà Như Yên đem đội thị vệ Đông cung theo hộ vệ. Vậy đệ phải cho hai đội võ sĩ Long biên, Côi sơn phi ngựa về bảo vệ Đông cung. Ta chờ nhị đệ, rồi đánh vào Thăng long giết hết bọn nghịch thần, tặc tử, bọn mãi quốc Ể.
Giờ Thìn, Thủ Huy về tới Bắc ngạn, thủy quân đưa công cùng bộ tham mưu qua sông. Đò vừa cập bến, thì gặp Long Xưởng, cùng chư vương, văn võ bách quan từ các trấn, phủ, huyện về chịu tang bị ùn lại, không được vào thành. Thủ Huy tạm đóng tổng hành doanh ở ngoài thành, rồi thỉnh Long Xưởng, cùng các quan vào nghỉ.
Thủ Huy mời chư vương, Đoan Nghi, Tăng Khoa họp riêng. Công trình bầy tất cả những tin tức do Thủ Liễu thu thập được, cùng những uẩn khúc về việc Long Xưởng bị truất, lập Long Trát, mà hai chỉ dụ cho đến nay cũng vẫn còn giá trị. Nghe Thủ Huy nói, Long Xưởng than :
- Sau khi diệt bọn gian tế Tống, an định được Thăng long, ta quên khuấy đi mất cái chuyện xin phụ hoàng ban chỉ phục hồi ngôi vị cho ta, lại cũng không xin chỉ phong tước cho Long Trát. Bây giờ các em nghĩ sao ?
Kiến Ninh vương đề nghị :
- Bọn Đỗ An Di tưởng rằng đặt thằng nhỏ lên làm vua, là cố tình tạo thành sự đã rồi. Em nghĩ anh nên lên ngôi cho chính vị, ban hịch đi khắp nước, cử sứ giả vào bắt bọn Đỗ An Di đầu hàng, bằng không chúng ta đánh thành, rồi làm cỏ bọn chúng.
- Thưa vương gia làm như vậy không đúng lễ.
Vũ Tán Đường giảng giải : Từ xưa đến giờ, khi hoàng đế băng hà thì bao giờ tự quân cũng phải lên ngôi trước tử cung. Vả lại bọn Vương Cương Trung, Thụy Hương ép hoàng thượng ban chiếu, dùng những lời lẽ hạ nhục thái tử quá đáng. Mà chiếu ấy gửi khắp các trấn, các phủ, huyện. Từ ngày đó đến giờ, dư đảng bọn Tống, bọn chân tay của tụi hủ nho, bọn vong mạng, bọn đầu trộm đuôi cướp không ngớt nhắc lại những lời vô quân, phạm tượng đó. Trong dân gian thì thầm đã nhiều. Nếu nay thái tử lên ngôi ở ngoài thành thế này, thì bọn Tô Hiến Thành, Đỗ An Di lại có cớ để nói với mọi người.
Tăng Khoa đứng dậy cung tay :
- Khải thái tử, thần nghĩ không cần phải gửi sứ. Thị vệ, cấm quân quá ít không đủ giữ Thăng long. Vậy Thái úy chỉ cần truyền một lệnh rằng người bảo giá thái tử cùng chư vương, đại thần về chịu tang. Cấm quân, thị vệ phải mở cổng thành. Bằng không thì cho đánh thành. Thần nghĩ, năm trước thị vệ, cấm quân đã theo thái tử đánh hiệu binh Sơn Nam. Họ thấy bọn này chống lại thái tử, rồi bị bọn Tống giết, bị xử tội sau biến cố. Nay vô tình họ bị đẩy vào cái thế đó, họ đã lo sợ lắm rồi. Họ chỉ chờ dịp là buông vũ khí. Cái bọn An Di, Hiến Thành gan có bằng trời cũng không dám chống lại ta. Vả thị vệ, cấm quân đều do Thái úy với thần huấn luyện. Họ biết tính cương quyết của Thái úy, nên không ai đủ can đảm cầm vũ khí chống lệnh Thái úy mà mang họa.
Long Xưởng hài lòng nói với Đoan Nghi :
- Lời nghị của Tăng đệ thực đúng luật pháp. Ở đây em là người cử bút thành văn, vậy em hãy soạn một lệnh gửi cho chư quân tướng, mà không nhắc gì tới bọn Tô, Đỗ cả.
Công chúa Đoan Nghi cầm bút viết :
Kiểm hiệu Thái sư, Thượng trụ quốc, Khai phủ nghị đồng tam tư, Trung vũ quân tiết độ sứ, lĩnh đại Đô đốc, Kiến Ninh vương.
Dao thụ Thái bảo, quản Khu mật viện, Thượng thư tả bộc xạ, Phụ quốc thượng tướng quân, trấn Nam tiết độ sứ, Kiến An vương.
Đặc tiến Thiếu sư, Khu mật viện sứ, Thượng thư tả thừa, Thượng thư lệnh, Tả kim ngô thượng tướng quân, tổng lĩnh Thiên tử binh Kiến Tĩnh vương.
Hiếu khang, Thạc hòa, Ôn huệ, Nhu mẫn, Anh văn, Đoan Nghi công chúa, tổng lĩnh nữ binh.
Phò mã Phụ quốc Thái úy, Tả kim ngô đại tướng quân, Thượng trụ quốc, Càn nguyên điện đại học sĩ, Côi sơn quốc công.
Lệnh cho các tướng sĩ cùng thị vệ, cấm quân trong thành Thăng long :
Được hung tin hoàng thượng băng hà. Thái tử cùng chư vương Kiến Ninh, Kiến An, Kiến Tĩnh, công chúa Đoan Nghi, phò mã Thái úy cùng các quan văn võ tại các trấn, phủ huyện về chịu tang. Mà các người lại đóng cửa thành là ý gì ? Vì vậy, chúng ta phải mang binh về bảo giá. Chúng ta hẹn cho các người đến giờ Mùi hôm nay phải mở cửa thành. Bằng không, chúng ta sẽ xua binh đánh vào, thì bản thân các người bị giết đã đành, mà gia đình cũng bị phanh thây.
Niên hiệu Thiên cảm Chí bảo, tháng bẩy, ngày vọng Ể
Long Xưởng đọc xong khen ngợi :
- Hay, lệnh này coi như không biết gì tới cái vụ Long Trát đã lên ngôi, không kể tội bọn Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, để mở cho chúng một con đường. Lại giải thích rõ về vụ mang quân về. Bọn phản thần không còn gì để có thể bắt quân đóng cổng thành.
Thủ Huy sai quân mang thư đi.
Tăng Khoa ra lệnh cho tướng sĩ :
- Hiệu Quảng thánh, Quảng vũ chia ra bao vây các cửa thành. Hiệu Phù Đổng, Ngự long cũng chia ra chờ đợi ở các cửa. Đến giờ Mùi, nếu cửa thành mở, thì nhất loạt tiến vào, nhanh :Dng chiếm đóng tất cả các phủ, dinh, kể cả Phủ thừa Thọ xương. Còn Hoàng thành thì chỉ bao vây thôi. Nhược bằng sang giờ Mùi, mà cửa thành không mở, thì đồng loạt tấn công. Cần đánh chớp nhoáng. Khi lọt vào thành thì cho mở cửa. Rồi hiệu Ngự long, Phù Đổng tiến vào thi hành như trên.
Long Xưởng thấy vợ chồng Đào Duy cũng có mặt, thì cảm động :
- Đào đại phu ! Đào phu nhân ! Từ ngày gặp gỡ nhau trên bến Bắc ngạn đến giờ, nhị vị đã cùng Xưởng này chịu không biết bao nhiêu cay đắng, thăng trầm. Nhị vị lại là sư phụ khai tâm về võ cho Xưởng. Thế mà bây giờ người vẫn giữ một chức vụ khiêm tốn là Đại phu nhạc quan. Phu nhân vẫn chỉ là chức quản lý Đông cung. Hôm nay, Xưởng lên ngôi vua, sẽ phong cho phu nhân tước công chúa, quản lĩnh cung nga. Còn Đào đại phu phải được phong hầu, thăng lên Thị lang bộ Lễ.
Hai người nói lời cảm tạ.
Vương nói với các em :
- Chúng ta chia nhau ra, mỗi người tiến vào một cửa. Kiến Ninh vương tiến vào cửa Tường phù. Kiến An vương tiến vào cửa Diệu đức. Kiến Tĩnh vương tiến vào cửa Đại hưng. Còn cửa Quảng phúc thì ta với Thủ Huy, Đoan Nghi tiến vào. Nhớ , dù phải công thành, hay không, cũng cần dàn nghi trượng sẵn, khi vào thành giữ cho uy nghi. Ta không có thị vệ hộ tống, tạm dùng đội thị vệ Đông cung của Đào phu nhân vậy.
Chư tướng đứng dậy, rời hành doanh, đi điều quân.
Kiến Ninh vương bàn với Long Xưởng :
- Từ hơn mười năm nay, bọn lão thần lười biếng, nếu không chống lại chúng ta, thì cũng ù lỳ. Chúng biết ta cầm binh quyền, tương lai anh cả lên ngôi, mà chúng dám chống lại. Tại sao ? Vì chúng hiểu rằng phụ hoàng không có chủ trương gì, chúng có thể dựa vào người mà khuynh đảo Xã tắc. Hồi ấy, bọn gian tế Tống gây ra việc biến loạn, em đề nghị trong lúc hỗn quân, hỗn quan, ta giết sạch bọn chúng đi, để triều đình không có nạn chia hai, chia ba. Anh cả cho rằng sau vụ ấy, thì chúng sẽ kinh hồn động phách mà quay đầu lại. Nếu ta tha cho chúng, chúng sẽ cảm phục, mà giúp ta. Như vậy ta tránh được sự phân hóa nhân tâm. Đại ca thấy không ? Chúng thoát được lần đó, bây giờ chúng gây ra vụ tầy trời này. Hôm nay, khi quân tràn vào, ta sai võ sĩ Côi sơn, Long biên giết sạch bọn chúng. Như vậy, từ nay không còn bọn hai lòng nữa.
Long Xưởng nghĩ thầm : Lên ngôi vua, ta không sợ bọn chúng, ngược lại cần bọn chúng. Trong khi đó ta không cần bọn bay, mà phải đề phong bọn bay. Tuy vậy vương giả bộ thở dài :
- Nếu em ở vào hoàn cảnh của anh, thì em mới hiểu được cho anh. Em nên biết, bọn đại thần theo Tô, Đỗ, chỉ vì hai di chiếu của phụ hoàng. Hơn nữa chúng là cố mệnh đại thần của phụ hoàng. Anh là tự quân, mà lại giết cố mệnh đại thần, chỉ vì họ thi hành di chiếu của tiên đế, thì sau này ai sẽ tuân chỉ của anh ?
Kiến Ninh vương đành lắc đầu chịu thua. Chờ lúc Long Xưởng đang luận bàn với chư đại thần ở các trấn, vương gọi Thủ Huy ra ngoài nói nhỏ :
- Nhị ca ! Cạnh nhị ca có đoàn võ sĩ Long biên, Côi sơn. Xin nhị ca ra mật lệnh cho chúng, khi ta đánh vào thành, lợi dụng lúc hỗn chiến, giết sạch bọn nịnh quan phản phúc, để trừ hậu hoạn. Nhị ca nghĩ sao ?
- Gần đây, đại ca không còn suy nghĩ, hành xử như chúng ta nữa. Những lời đề nghị của chúng ta, đại ca không còn coi trọng. Bây giờ đại ca đã không chịu cho chúng ta giết bọn ăn hại, mà chúng ta ra lệnh giết, thì sau này tình anh em sẽ sứt mẻ. Đệ chịu, không thể nghe lời huynh được.
- Hay thế này ! Nhị ca có thể nhờ anh Thủ Lý, Trung Từ, Tá Chu đem theo một ít cao t
__________________
Hãy cười để liều lĩnh chấp nhận mình như một... người ngớ ngẩn. Hãy khóc để liều lĩnh chấp nhận mình như một người đa cảm. Hãy đến với người khác để liều lĩnh đón nhận sự mắc míu. Hãy phơi bày những cảm xúc để chấp nhận con người thật của chính mình. Hãy định đặt những ước mơ trước vầng mây để liều lĩnh đón nhận lời giễu cợt. Hãy yêu - bởi biết đâu không có tình yêu như thế trở lại lần thứ hai... Hãy dũng cảm đối mặt với những khó khăn và rồi liều lĩnh chấp nhận rủi ro.Nhưng những sự liều lĩnh ấy phải cần có bởi vì mối nguy hiểm nhất trong cuộc đời chính là không có sự liều lĩnh. Nếu ai không liều lĩnh, sẽ không có gì, không làm được gì và không là gì cả!
|