C24:KHI VUI MUỐN KHÓC, BUỒN TÊNH LẠI CƯỜI.
Anh Hào hỏi Thái hậu :
- Có giết chúng không ?
Thái hậu đang để hết tinh thần nhìn cuộc đấu giữa Tá Chu với Vương Nhất. Bà đâu có nghe thấy Anh Hào nói gì ? Giữa lúc Anh Hào thỉnh mệnh bà thì Tá Chu đang đánh một chiêu xuống :Dnh đầu Vương Nhất, bà mong cho chưởng đó Tá Chu giết chết đối thủ. Bị kích động bà hô :
- Giết !
Anh Hào, cùng Cảm Linh, Cảm Chi tưởng Thái hậu ban chỉ xử tử ba vương. Cả ba người đồng xuống tay. Ba vương Kiến Ninh, Kiến An Kiến Tĩnh bị chặt làm hai khúc.
Bọn võ sĩ Long biên trước đây từng là thủ hạ của Kiến An vương. Vương đối xử với họ bằng tất cả tình anh em ruột thịt. Bây giờ thấy vương chết thảm, họ cùng thét lên rồi buông tên : Anh Hào, Tô lịch nhị tiên bị tên ghim vào người như con nhím. Cả ba cùng ngã vật xuống. Đám võ sĩ như người hóa khùng, họ băm ba người ra như băm chả.
Long Xưởng vừa mừng, vừa sợ, vương quát lên :
- Ngừng tay !
Thủ Huy, Đoan Nghi, Tá Chu cùng nhảy lùi lại.
Trong điện Càn nguyên, xác chết, máu óc bầy nhầy khắp nơi.
Người bịt mặt chỉ vào mặt Cảm Thánh thái hậu, với bọn Mao Khiêm cất tiếng nói :
- Chúng ta là võ lâm dân dã Đại Việt. Chúng ta không can thiệp vào việc triều đình. Than ôi ! Từ khi vua Thái tổ lập nền chính thống đến giờ, triều đại Tiêu sơn được sĩ dân tuân phục, vì đem đức từ bi, hỷ xả của đức Thế tôn cai trị thiên ha, triều đình luôn làm gương về đạo đức cho trăm họ quy phục. Nhưng nay thì không thế nữa, trăm họ đều chán nản. Chúng nhân than : Họ Lý làm vua, hay họ khác làm vua cũng thế thôi. Này nhé, trên cao nhất thì Thái hậu chửa hoang, Hoàng đế có em cùng mẹ khác cha. Ôi còn gì dơ bẩn hơn nữa không ? Bây giờ, bà ra lệnh cho chú giết cháu, cốt nhục tương tàn. Đạo lý tộc Việt suy đồi ! Chúng ta không cần biết tới triều đình ! Chúng ta phải thế thiên hành đạo.
Oạng chỉ vào Vương Nhất, Cao Nhị :
- Hai tên hại nước kia. Đối với bọn mi, ta chỉ đánh ba chiêu. Nếu sau ba chiêu mà bọn mi còn sống thì ta sẽ đưa bọn mi rời khỏi đây.
Nói dứt, ông phát chiêu tấn công Vương Nhất, Cao Nhị. Chưởng phong cực kỳ hùng hậu mà trọn đời Long Xưởng chưa từng thấy. Trong chưởng cương, nhu hòa hợp, sát thủ cực kỳ ác liệt. Chưởng này mạnh hơn chưởng của Vương Cương Trung, Minh Đạo đại vương nhiều. Vương, Cao kinh hãi, cùng xuất chiêu đỡ. Bùng, bùng ! Cả hai bật tung vào cột đá trong điện, người vỡ làm năm sáu mảnh, ruột gan văng khắp điện.
Người bịt mặt chỉ tay vào mặt Cảm Thánh thái hậu :
- Con mụ dâm đãng cùng cực kia ! Mi thực là một đứa ác đầy trời đất. Mi tư thông với ác nhân Đỗ Anh Vũ, giết hại không biết bao nhiêu người trong tông tộc họ Lý ! Mi hãm hại không biết bao nhiêu trung thần, chẳng qua chỉ để làm vui lòng y. Y chết, mi lại gian dâm với tên Lưu Kỳ, rồi định đem sự nghiệp của chồng, đất nước của liệt tổ Đại Việt dâng cho Tống. Bây giờ mi già rồi, mà còn dâm đãng, mi muốn ngôi vua Đại Việt sẽ truyền sang họ Triệu, để hy vọng tên Lưu Kỳ sẽ được Tống triều phong vương. Y sẽ trở lại với mi. Hôm nay ta phải giết mi.
Mao Khiêm kinh hãi. Y hú lên một tiếng dài rồi đánh liền ra hai chưởng vào bàn thờ, phẩm vật bay tứ tung khắp điện. Trong khi người người mải tránh né, thì y ôm lấy Cảm Thánh thái hậu, tung mình chạy ra phía sau điện.
Tăng Khoa đã sai quân trói bọn văn quan phản nghịch, lùa ra trước điện, rồi dọn dẹp các xác chết, lau chùi sạch điện Càn nguyên.
Long Xưởng đứng chết lặng nhìn xác ba người em, trong lòng đầy hối hận :
"Tuy là anh em cùng cha, khác mẹ, nhưng trời sinh ra tính tình ta hợp với ba em. Hơn mười năm qua, ta cùng các em ngày đêm bên nhau, mưu cầu kiến tạo Đại Việt thành một nước nước hùng mạnh. Nay đã đạt được chín phần mười, thì vì bảo vệ ngôi vua, bảo vệ tính mệnh, mà ta đẩy ba người em vào chỗ chết. Mà lại bị chính bà nội mình giết chết... Bà giết cháu chỉ vì muốn làm vừa lòng người tình nhân già Lưu Kỳ. Nhưng thực đúng ý ta".
Thủ Huy gọi Trần Tử Kim, trưởng đoàn võ sĩ Long biên, chỉ bọn văn quan phản loạn :
- Đô thống đem bọn này ra chợ Tây nhai chặt đầu, rồi bêu khắp nơi cho dân chúng xem.
Công gọi Tăng Quốc :
- Tướng quân điều động thị vệ bao vây phủ đệ tất cả bọn quan lại phản loạn, niêm phong tài sản. Bất kể già, trẻ, lớn bé, đều giam vào ngục, chờ xét xử.
Tăng Khoa gọi Như Như, rồi chỉ vào Thục phi Đỗ Thụy Châu :
- Người này can tội khi quân. Y thị không có thai, mà nói rằng có thai. Lại lấy con của Vương Thụy Hương dối rằng con mình. Chính việc đó gây ra cuộc thảm thiết này. Giam y thị với Long Trát lại. Chờ anh cả lên ngôi, rồi sẽ xử sau.
Chư quan các trấn, cùng bách quan quỳ gối hướng Long Xưởng :
- Bọn thần xin kính thỉnh Thái tử lên ngai vàng, nối ngôi Anh tông hoàng đế.
Tiếng các quan hô làm Long Xưởng giật mình trở về với thực tại. Vương vẫy tay :
- Xin mời các vị đứng dậy.
Hoàng hậu tuyên chỉ :
- Hôm nay là ngày xấu. Hãy chờ ngày mai, hoàng nhi lên ngôi cũng chưa muộn.
Tham tri chính sự Vũ Tán Đường chỉ theo hướng bọn Tô Hiến Thành, Đỗ An Di đang bị điệu ra pháp trường :
- Khải Thái tử, nội ngày mai Thái tử sẽ lên ngôi cửu ngũ. Cổ, kim, dù Hoa, dù Việt, khi tân quân lên ngôi đều có lệ ân xá cho các tội phạm. Thần xin Thái tử khoan cho chính pháp các đại thần phạm tội. Rồi sau đó, sẽ xét trường hợp từng người một.
Long Xưởng thất kinh hồn vía hỏi :
- Ta có sai xử tử ai đâu ?
Mọi người đưa mắt nhìn Thủ Huy. Long Xưởng hốt hoảng hỏi :
- Nhị đệ ! Nhị đệ đã giết hết bọn Tô Hiến Thành rồi à ? Sao nhị đệ không thỉnh mệnh ta ?
Thủ Huy lạnh lùng :
- Chính vì điện hạ khoan dung cho chúng hai lần, mà ba vương bị chết. Bây giờ không còn gì để có thể khoan dung cho chúng. Thần là tướng cầm quân dẹp loạn, thần phải tru diệt chúng.
- Không ! Ta không muốn giết chúng. Tại sao nhị đệ lại hành động vô pháp vô thiên như vậy ?
Vũ Tán Đường tâu :
- Tâu điện hạ ! Thái úy đã thi hành đúng luật. Kể từ khi Thái sư Tô Hiến Thành đem thị vệ, ngự lâm quân đóng cửa thành Thăng long, thì coi như lúc đó trong nước có loạn. Phò mã là Thái úy, cầm trọn binh quyền trong tay, thì Thái úy không cần thỉnh mệnh, mà người phải dẹp loạn. Từ khi Thái úy đem quân về Thăng long, cho đến lúc này, thanh bình vẫn chưa trở lại. Luật bản triều định rằng trong lúc dẹp loạn, tướng cầm quân được toàn quyền giết phản loạn, không phải thỉnh Thiên tử.
Long Xưởng gọi Long nhương thượng tướng quân Lưu Khánh Bình, hiện là Tổng trấn Thanh Nghệ, trao thanh kiếm lệnh cho ông :
- Lưu huynh mau lấy ngựa đuổi đuổi theo, nói với viên đô thống giám trảm rằng đây là chỉ dụ của ta : Ngưng cuộc hành hình ngay.
Lưu Khanh Bình lĩnh gươm rời điện.
- Đại ca !
Tăng Khoa nắm lấy tay Long Xưởng, hầu nói bằng giọng thiết tha : Đại ca nên nghĩ lại ! Phàm muốn thành đại sự, thì phải bỏ tiểu tiết. Cái bọn phản thần ăn hại này không thể và không nên tha thứ ! Tội chúng cao như núi, nếu tha cho chúng thì sau này sẽ nảy sinh ra nhiều bọn gian thần, tặc tử nữa. Mặt khác, bọn đệ cùng các vị trung thần là những người khuông phò đại ca bấy lâu, mà nay đại ca cũng coi như bọn phản thần, thì tất cả...tất cả sẽ cảm thấy hối tiếc...
- Ta có chủ trương của ta. Mai này ta sẽ lên ngôi Thiên tử, không ai có quyền ép ta phải thế này, thế nọ. Đệ không thể, không nên nói nhiều.
Tăng Khoa nhìn Trang Hòa, Đoan Nghi, Thủ Huy lắc đầu, rùng mình, thở dài.
Hoàng hậu nói sẽ vào tai Long Xưởng :
- Lưu tướng quân hay Thủ Huy, hay Tăng Khoa thì cũng giống nhau. Họ ghét bọn Tô, Đỗ. Mẹ sợ Lưu tướng quân sẽ tìm cách đi chậm chậm, đợi khi đám văn quan bị giết xong rồi mới tới ban lệnh.
Long Xưởng tỉnh ngộ, vương truyền chỉ cho Bùi Kinh An (bố vợ của Long Xưởng):
- Xin quốc trượng khẩn ra chợ Tây nhai cứu bọn Tô, Đỗ một phen.
Các quan đã làm xong tờ biểu tôn Long Xưởng lên làm vua, rồi cùng nhau ký vào. Đoan Nghi chuyển cho các bà phi ký, cuối cùng thỉnh Hoàng hậu thự danh.
Long Xưởng tâu với Hoàng hậu :
- Tâu mẫu hậu, thần nhi đợi các đại thần phạm tội trở về, để họ ký vào tờ biểu tôn thần nhi lên ngôi. Ngày mai thần nhi sẽ cho họ chứng kiến việc thần nhi kế tiếp ngôi trời là chính thống. Đạo lý có, chính thống có hỏi ai còn dám nảy lòng hươu dạ vượn nữa ? Vì vậy thần nhi ân xá cho họ, để họ thấy cái đức của thần nhi rộng như biển, cao như trời.
Long Xưởng quay lại, nhìn trước, nhìn sau, xem hai người bịt mặt đã giải cứu mình là ai, thì không thấy đâu nữa. Vương hỏi Đoan Nghi :
- Nghi muội có thấy cứu tinh bịt mặt đâu không ?
- Muội cũng đang định hỏi anh câu đó ?
Công chúa nói một mình :
- Coi lưng, ngực người này thì không phải là Côi sơn song ưng rồi ! Không biết ông ta là ai, mà công lực lại thâm hậu đến như vậy ?
Công chúa hỏi Kim Ngân :
- Em có biết ông là ai không ? Võ công ông dùng là võ công môn phái nào ?
- Khó quá !
Kim Ngân trả lời : Ông ta dùng võ công Tẩn viên. Oạng ta đánh những chiêu rất tầm thường, giống như người mới tập võ, đánh bừa. Nhưng nội công thì thâm hậu không biết đâu mà lường. Tiếc thay, người như thế mà ta không được làm quen.
Bùi Kinh An đã dẫn các quan phạm tội trở về phục chỉ. Tăng Khoa lệnh cho họ cùng quỳ trước tử cung vua Anh tông. Kinh An tâu :
- Khải Thái tử, thần ra tới pháp trường, thì đao thủ đã hành hình mất 18 người, gồm năm Tuyên vũ sứ, sáu thị lang, bẩy tổng thái giám. Thần tuyên chỉ của Thái tử, rồi giải giao họ về đây.
Long Xưởng đưa con mắt nghiêm khắc nhìn Thủ Huy, trong lòng nghĩ thầm :
- Thế này là ta có cớ giết tên Thủ Huy, để tránh miệng thế ngoa truyền rằng ta chưa lên ngôi vua đã giết các di thần của tiên đế. Giữa tình huynh đệ với ngai vàng, ta phải chọn một. Đợi lên ngôi rồi, ta mượn cái đầu y để rửa tiếng với sĩ dân trong nước.
Đám phản quan đã bước một chân vào Quỷ môn quan, bây giờ được thoát chết, chúng mới biết sợ. Tất cả cùng quỳ gối trước tử cung Anh tông hoàng đế, đầu cúi gầm xuống. Duy Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, vẫn quật cường, cười nhạt nhìn Long Xưởng.
Biết Lý Kính Tu là nho sĩ có khí phách, Long Xưởng hỏi :
- Thái phó cho biết tôn ý.
Kính Tu nói với Long Xưởng :
- Bảo Quốc đại vương ! Bọn thần tuy trói gà không chặt, bị dọa giết, bị làm nhục, nhưng sĩ khí không mất. Bọn thần còn sống ngày nào thì nhất định thi hành di chiếu của tiên đế phò tá ấu quân ngày ấy. Ví dù vương gia giết bọn thần, thì bọn thần tự hào chết vì trung với tiên đế, chỉ tiếc cho vương gia, nghìn vạn năm sau sử xanh còn ghi là đứa gian thần tặc tử, là kẻ tham dâm, là tôi bất trung mà thôi.
Thần phi Bùi Chiêu Dương chỉ vào thi hài ba vương Kiến Ninh, Kiến An, Kiến Tĩnh nói với các phản thần :
- Từ việc tam vương hoăng cho đến những biến động từ khi Hoàng thượng băng hà, đều do các người mà ra. Các người có điều gì cần biện minh cho hành động của mình không ? Nếu không, thì đừng mở miệng ra bàn việc quốc gia đại sự.
Kính Tu vẫn khẳng khái chỉ vào xác lễ quan, vào xác ba đại thần bị Nùng sơn tam anh, Tô lịch nhị tiên giết:
- Mấy vị này chết vì bọn phản loạn triều đình gà mái gáy ! Ba vương hoăng do Thái hậu ban chỉ xử tử. Tất cả không liên quan gì tới việc bọn thần phò tá ấu quân cả.
Kính Tu nói mặc Kính Tu nói. Bọn phản quan bị chết hụt cùng nhau rạp người trước Long Xưởng :
- Chúng thần xin kính cẩn thỉnh Thái tử lên ngôi Cửu ngũ, kế tiếp sự nghiệp của tiên đế.
Ngự sử đại phu Trần Trung Tá vốn thông minh. Oạng biết rằng muôn ngàn lần không thể giữ ngôi vua cho Long Trát được nữa. Oạng bò như chó bò đến trước Long Xưởng quỳ gối, rập đầu binh binh rồi chỉ tay vào mặt Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, Lý Kính Tu:
- Muôn tâu thánh hoàng. Trăm điều đều do ba lão già này mà ra. Từ hơn chục năm nay, ba lão kết đảng để chống lại thánh hoàng. Mục đích của chúng là muốn có một ấu quân, để chúng có thể chuyên quyền. Thần cả gan xin thánh hoàng tru di tam tộc nhà chúng.
Quan phòng thủ Hoàng thành Đàm Dĩ Mông nói với Trung Tá :
- Ngự sử đại phu nói sai rồi. Kể từ khi vua Hùng lập quốc, chưa bao giờ chúng ta lại có một minh quân, văn võ toàn tài, nhân từ, ái chúng thế này. Ta không thể tôn người là thánh hoàng được. Ta phải dâng hiệu cho người là Chí tôn, vô thượng đại thánh hoàng đế mới xứng.
Nói rồi y rập đầu bồm bộp trước Long Xưởng :
- Tâu Chí tôn vô thượng đại thánh hoàng đế, thần xin Đại thánh hoàng đế cho thần được xẻo từng miếng thịt ba tên đầu xỏ Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, Lý Kính Tu rồi đem ra đồng cho quạ ăn thịt.
Thế rồi bọn Ngô Lý Tín, Phí Công Tín, Ngô Nghĩa Hòa thay nhau nói những lời tâng bốc Long Xưởng, mạ lỵ Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, Lý Kính Tu. Mỗi người thêm một mỹ tự vào tôn hiệu của Long Xưởng. Cuối cùng thành :
Ứng càn, Ngự cực, Tề thiên, Vô thượng, Chí tôn, Thần văn, Thánh võ, Đại hiếu, Ái dân, Minh đức, Quảng từ, Đại thánh hoàng đế.
Từ hơn mười năm nay, Long Xưởng chỉ có những cận thần thân tín như Lưu Khánh Bình, Bùi Kinh An, Trần Thủ Huy, Tăng Khoa. Họ chưa từng đưa ra một lời tâng bốc, nịnh hót. Hơn thế nữa, họ còn phiền trách vương khi vương làm những điều xa chính đạo. Bây giờ được đám phản thần tâng bốc, vương cười tít mắt lại, cực kỳ cao hứng.
Đám phản thần thấy tôn hiệu của Long Xưởng vẫn chưa dài bằng của Long Trát, chúng định tìm những mỹ tự nữa...thì Tăng Khoa buồn nôn, hầu nạt :
- Các người là phản thần, lát nữa đây sẽ bị đem ra xẻo thịt, thế mà các người còn dẻo mồm nịnh hót ư ? Có câm miệng đi không ?
Các nịnh quan vội im bặt, ngơ ngác nhìn nhau. Long Xưởng đang cao hứng, thì bị Tăng Khoa làm mất, vương cau mặt mắng :
- Tất cả chư đại thần đây đều là quan cao cực phẩm, so với chức Vũ kị thượng tướng quân của người, thì không khác gì trái núi với hạt vừng hạt đậu. Tội trạng của họ lại chưa rõ. Người không được vô phép.
Thấy Long Xưởng mắng Tăng Khoa, một nghĩa đệ, hơn nữa tướng đang cầm quân bảo vệ ngôi vua cho mình, thì đám nịnh thần nắm ngay được yếu điểm : Người này thích được nịnh. Chúng lại xúm vào ca tụng Long Xưởng bằng những lời lẽ cực kỳ đẹp đẽ, và mắng Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, Lý Kính Tu bằng những lời đê tiện nhất.
Tăng Khoa lắc đầu nói với Long Xưởng:
- Đại ca ơi ! Đại ca hãy nghĩ đến sự nghiệp của năm vị tiên đế, mà chém bọn này ngay.
Long Xưởng nghĩ thầm :
- Chống đối ta từ trước đến giờ là bọn quan văn này đây. Tuy chúng là những người chân yếu tay mềm, thích nịnh bợ, nhưng chúng là những người có tài cai trị. Bây giờ đã dẹp loạn đã xong, quốc kế đòi đất tổ không hy vọng gì thi hành. Ta...Ta đâu cần bọn Thủ Huy, Tăng Khoa ? Chỉ với mấy hiệu binh địa phương, ít tên thị vệ, cấm quân ta cũng thừa sức cai trị dân. Ta phải loại dần bọn này ra. Bây giờ ta cần bọn văn quan ký vào biểu tôn ta lên ngôi, ta phải lấy lòng chúng. Hơn nữa, ta là đấng chí tôn trời Nam, thì phải trên ra trên, dưới ra dưới, chứ có đâu ca ca, đệ đệ với bọn Thủ Huy, Tăng Khoa mãi.
Vương nhăn mặt nạt lớn :
- Im cái mồm. Đây là điện Càn nguyên, trẫm là một Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh hoàng đế. Người không được ca ca, đệ đệ với trẫm. Hiện nay Thăng long vô sự, không còn phản tặc ! Người hãy đem quân rời khỏi đây ngay, khi nào có chỉ mới được về. Việc canh phòng Hoàng thành sẽ do quan phòng thủ Đàm Dĩ Mông với thị vệ, cấm quân. Người với toàn thể kị binh rút khỏi Thăng long tức khắc. Lui!
Tăng Khoa kinh ngạc sự thay đổi mau :Dng trong người anh kết nghĩa, mà hầu theo phò bấy lâu nay. Hầu cúi đầu, bái lậy, rồi trao quyền chỉ huy thị vệ, cấm quân cho Đàm Dĩ Mông, lẳng lặng cùng Như Như rời khỏi Hoàng thành.
Thấy vợ Đào Duy là Như Yên mở to mắt nhìn mình, dường như muốn khiếu nại điều gì, Long Xưởng quát :
- Người chỉ là một mụ trông coi việc làm vườn, nấu bếp ở Đông cung, tại sao người lại đem đội thị vệ Đông cung vào đây làm gì ? Có rời khỏi Hoàng thành ngay không ?
Từ lâu rồi, Đào Duy vẫn cai quản đội nhạc của triều đình, vì vậy ông luôn luôn có mặt trong tất cả các buổi thiết triều. Còn vợ là Như Yên thì giữ chức tổng quản Đông cung, đúng ra bà không có mặt tại điện Càn nguyên. Nhưng lúc Long Xưởng về Thăng Long, thì cổng thành bị Mạc Hiển Tích sai thị vệ, cấm quân phong tỏa, mà quân của Thủ Huy, Tăng Khoa chưa kịp về. Vì vậy bà phải đem đội thị vệ Đông cung, hơn trăm người do chính ông bà huấn luyện, làm lực lượng hộ vệ Long Xưởng. Ban nãy, đội nghi trượng ủng Long Xưởng vào thành, do chính bà điều động. Bây giờ Long Xưởng trở mặt xua đuổi bà. Bà cười nhạt, dẫn đội võ sĩ Đông cung rời điện Càn nguyên.
Các phản thần lại xúm nhau tâng bốc Long Xưởng, trong khi Bùi Kinh An cầm tờ biểu tôn Long Xưởng lên làm vua đến trước mặt các quan để họ ký vào.
Hoàng hậu nói nhỏ vào tai Long Xưởng :
- Bây giờ con là Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh hoàng đế! Tô Hiến Thành, Đỗ An Di, Lý Kính Tu tuy có chống con, nhưng họ chỉ là con chó của tiên đế. Tiên đế truyền sao, họ làm vậy. Con hãy tha cho họ, họ sẽ biến thành con chó trung thành của con. Cái họa của họ với xã tắc chỉ như bệnh ngoài da. Còn cái họa trong tâm, trong can chính là bọn võ lâm. Mẹ thấy bọn võ lâm, bọn võ quan cầm quân mới đáng sợ. Như con thấy: Đám Đông a là đầu sỏ võ lâm, người nắm trọng binh trong tay là Trần Thủ Huy. Từ trước đến giờ, chúng vô lễ, dồn ép con đã nhiều. Chính miệng Thủ Huy nói : Vua Thuấn nhờ làm phò mã của vua Nghiêu mà được truyền ngôi. Đức Thái tổ nhà ta nhờ làm phò mã của vua Lê Đại Hành rồi cầm quân mà lấy được ngôi vua. Ngụ ý của y muốn nói : Nay y cũng là phò mã, cũng nắm binh quyền trong tay, thế còn mạnh hơn đức Thái tổ. Y cũng có ý nhòm ngó ngôi bảo tộ.
Long Xưởng nghĩ thầm : Hà, thì ra mẫu hậu cũng nghĩ như ta vậy. Tuy thế vương giả bộ lắc đầu :
- Mẫu hậu hơi quá lời ! Làm gì có chuyện đó ! Thủ Huy trước sau vẫn trung thành với con.
- Con có nhớ lời Tuyên phi Thụy Hương nói lúc sắp băng không ? Phi nhắc lại lời Thủ Huy đã bàn với phi rằng : Khi binh quyền vào tay, y sẽ lên ngôi vua, phong cho phi làm hoàng hậu đó sao ? Con có nhớ lời anh của Thủ Huy là Trần Lý trên hồ Tây không ? Trần Lý đã nói rằng sẽ phế bỏ bản triều, rồi giòng họ nhà y lên ngôi vua. Không phải vô tình mà anh em Huy cùng nói giống nhau.
Hôm ấy, ở trên con thuyền, Long Xưởng nghe Trần Lý nói lời gay gắt, thì trong lòng đã nghi Thủ Huy. Rồi khi nghe Thụy Hương nói Thủ Huy mưu cướp ngôi phong cho nàng làm Hoàng hậu, Long Xưởng tuy không tin, nhưng bắt đầu dè dặt, nghĩ rằng Thủ Huy có thể cướp ngôi vua. Bây giờ nghe mẹ nói, vương mới giật mình :
- Ừ nhỉ. Bây giờ con phải làm gì ?
- Nhân việc y lạm quyền giết đại thần. Con là Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh, con truyền cách chức y, rồi đuổi về dân dã thì không ai nói gì được nữa. Đợi mọi việc xong xuôi, đem tội trạng của y ra đình nghị, nhân đó giết cả nhà y cho tuyệt hậu hoạn.
Long Xưởng nhìn ra góc điện, thấy Phùng Tá Chu, Kim Ngân, đang đứng cạnh Thủ Huy, Đoan Nghi. Tất cả cùng nhăn mặt, lắc đầu tỏ vẻ khinh rẻ bọn nịnh quan. Vương chợt nhớ lại hôm họp ở dưới con thuyền, Kim Ngân cùng Trần Lý ép mình phải giết bọn gian tế Tống, thái độ cực kỳ vô lễ. Rồi từ sau vụ ấy, mối giao hảo của phái Đông a với Đông cung gián đoạn. Bây giờ Long Xưởng là Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh hoàng đế, uy quyền bao trùm trời Nam, trong khoảnh khắc Long Xưởng quên mất tất cả những gì phái Đông a, Thủ Huy phò tá mình.
Hoàng hậu biết lời nói của mình đã có kết quả, bà tiếp :
- Con lo nghĩ về thế lực phái Đông a ư ? Mai con lên ngôi vua rồi, chỉ cần ban tờ chỉ cho một viên đô thống đem quân về làm cỏ trang Thiên trường, bắt hết mấy tên võ phu vai u thịt bắp phái Đông a giết sạch là xong.
Nghe lời tâu lọt tai, Long Xưởng hướng về phía Tá Chu, Kim Ngân, rồi cau mặt hỏi lớn :
- Cặp trai gái quê kia là ai ? Đây là điện Càn nguyên, chốn cực kỳ uy nghiêm, các người đột nhập vào đây định làm gì ? Thị vệ đâu, hãy bắt chúng đem giam vào ngục ngay !
Kim Ngân cười nhạt nói với Thủ Huy, Đoan Nghi :
- Anh chị đã sáng mắt ra chưa ? Ngay cái hôm ở trên thuyền, anh Lý đã nhìn rõ cái mặt thực của Long Xưởng rồi. Hôm nay anh chị mới thấy !
Kim Ngân hừ một tiếng, rồi vận nọi lực nói lớn :
- Ăn cháo đá bát ! Gã Long Xưởng kia ! Suốt mười mấy năm nay, không có nhà ta, thì liệu người có còn sống đến ngày nay không ? Ngôi vua có còn của họ Lý không ? Hỡi ơi ! Nhà dột từ nóc dột xuống ! Bà thì mê tên Đỗ Anh Vũ giết tôn thất. Anh Vũ chết, thị lại mê tên chệt Lưu Kỳ, muốn bưng ngai vàng dâng cho y ! Bà nội như thế, tất có ông bố cướp gái của con, rồi ông bố mê gái đẹp, muốn giết các con để cho thị vui lòng, mà... hỡi ơi, thị có tốt gì cho cam ! Thị là con đàn bà lang chạ, mang con hoang vào Hoàng thành. Bà như thế, bố như thế, thì dĩ nhiên nảy ra đứa con tham dâm, cưỡng dâm sủng phi của cha cũng là sự thường thôi ! Chúng ta vừa ra tay cứu người, mà người lại trở mặt ư ?
Kim Ngân, Tá Chu cùng hú lên một tiếng dài liên miên bất tuyệt, khiến mọi ngưới ù tai, :Dng mặt. Rồi binh binh, hai người phóng chưởng đánh vỡ hai cánh cửa. Thấp thoáng một cái, hai người đã rời khỏi điện.
Trần Trung Tá là Ngự sử đại phu, từ nãy đến giờ y đứng quan sát hành động của Long Xưởng, y bắt ngay lấy thời cơ. Y tâu :
- Tâu Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh hoàng đế ! Người con gái tên là Trần Kim Ngân, em ruột của phò mã Thái úy Trần Thủ Huy ! Còn tên thôn phu thì là chồng thị tên Phùng Tá Chu. Cả hai người ỷ thế anh, nên ra vào Hoàng thành không còn coi phép nước ra gì. Những lời đại bất kính của y thị hoàn toàn lỗi ở Trần phò mã. Thần xin Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh hoàng đế bệ hạ trước hãy cách chức Thái úy của Trần Thủ Huy, rồi trao cho đình thần nghị tội, xét xử chính pháp.
Bọn Phí Công Tín, Ngô Nghĩa Hòa, Ngô Lý Tín, Đàm Dĩ Mông, mỗi người thêm một câu. Kẻ thì đòi xử lăng trì, người thì đòi tru di tam tộc Thủ Huy. Chúng tìm ta Thủ Huy phạm đến 180 khoản trong bộ Hình thư.
Đoan Nghi, Thủ Huy đứng ở cửa điện. Hai người tự tin vào thâm tình ruột thịt, tự tin vào lòng dạ trong sáng, hết tâm hết trí phò tá anh mình, tự tin vào binh quyền trong tay ; nên mỉm cười nghĩ thầm : Sau khi đại ca lên ngôi vua, thì với tội trạng trong quá khứ, mình muốn vo tròn, bóp méo bọn chúng thế nào mà chẳng được ? Mình cứ để cho chúng nịnh, để Long Xưởng thấy rõ bản mặt chúng.
Tuy nghe bọn văn quan nịnh, Long Xưởng cũng nhận thấy mình còn sống tới nay, ngôi vua sở dĩ có do một tay Thủ Huy phò tá. Nhưng nay mình đã thành Vô thượng, Chí tôn, Đại thánh hoàng đế rồi, thì cũng nên tước bớt uy quyền Thủ Huy đi, để phòng hậu hoạn. Hơn nữa, hiện tước của Thủ Huy tới quốc công, sau vụ dẹp loạn này, thì công của y quá lớn, ắt phải phong vương, mà trong khi tuổi y còn quá trẻ, tương lai khó tránh được cái vạ cướp ngôi. Nghĩ vậy Long Xưởng làm như người nhân nghĩa, lên tiếng :
- Tuy Trần phò mã phạm nhiều tội, nhưng trước đây đã lập biết bao công lao. Vậy trước hãy thu binh quyền, cách chức Thái úy, cách chức Càn nguyên điện đại học sĩ, thu ấn Trung nghĩa thượng tướng quân. Tước Côi sơn quốc công vẫn giữ nguyên.
Thủ Huy, Đoan Nghi nghe Long Xưởng tuyên chỉ, mà tưởng rằng tai mình ù ! Sự kiện đang diễn ra trong giấc mơ.
Đoan Nghi thấy anh trở mặt mau quá thì kinh hãi nói :
- Anh ! Anh nghe lời cái bọn từng chống đối anh, mà chặt chân tay mình ư ? Được, để em nói chuyện với bọn ăn hại này.
- Hoàng muội không nên nhiều lời ở đây. Nếu hoàng muội nghiêng theo gia đình nhà chồng thì trẫm sẽ xóa tên hoàng muội trong sổ Ngọc diệp, rồi đuổi về dân dã. Hoàng muội có nghe con nhà quê Kim Ngân nhục mạ Thái hậu, nhục mạ Phụ Hoàng với nhục mạ trẫm không ? Kể từ lúc này Thủ Huy không còn là Thái úy nữa. Thái sư Tô Hiến Thành hãy chiếu di chỉ của phụ hoàng, lập tức lĩnh chức Thái úy thay Thủ Huy.
Thủ Huy cười nhạt, hú lên một tiếng dài liên miên bất tuyệt. Tất cả mọi người đều bịt tai ôm đầu, choáng váng. Công chỉ tay vào mặt Long Xưởng than :
- Trời xanh thấu cho, tôi là Trần Thủ Huy, từ thủa niên thiếu, gặp người này. Người này bị Cảm Thành thái hậu sai Nghi tàm song ma, đô đốc Lý Thần đuổi bắt, toan sát hại. Không quản nguy hiểm, tôi ra tay cứu người, rồi kết huynh đệ. Tôi nào biết người là Thái tử ? Tiếp đến người bị bọn mật sứ Lưu Kỳ, Ngô Giới bắt giam trên thuyền. Một lần nữa, tôi nhờ ông nội, bố mẹ, cùng các vị sư thúc, sư tỷ trong môn phái bắt bọn Tống cứu người.
Long Xưởng cũng như các quan, vốn tỵ hiềm võ công Thủ Huy. Không ai dám lên tiếng ngắt lời công. Họ biết rằng công đang uất ức cùng tột, vì giữa lúc công dùng hết tâm trí đem ngôi vua về cho Long Xưởng, mà Long Xưởng sớm trở mặt, các quan trung thành với Long Xưởng bao năm qua đều chán ngán. Họ im lặng nghe Thủ Huy nói ra những uất ức.
- Bấy giờ Cảm Thánh hoàng thái hậu mưu dâng ngôi vua cho tình nhân là Lưu Kỳ. Ông nội tôi thấy xã tắc nguy như trứng chồng, người đứng ra triệu tập các đại môn phái, giải tán triều đình gà mái gáy, dẹp gian đảng, thu quyền về cho vương triều. Cũng từ đấy tôi cùng Thái tử tái lập Thiên tử binh, Kỵ binh, Ngưu binh, cải cách cai trị ; trong làm cho nước mạnh, dân giầu ; ngoài khiến Tống nể sợ, phải công nhận quốc danh, niên hiệu. Cũng gia đình tôi, giúp Thái tử dẹp được âm mưu chiếm nước của tế tác Tống trong hậu cung. Vừa mới hai hôm nay, bọn nịnh thần phò một đứa trẻ lên ngôi. Tôi nắm binh quyền trong tay, nên phải cùng chư vương, công chúa đem quân về dẹp loạn, đoạt lại ngôi vua cho người. Bây giờ, việc vừa xong, người kiếm cớ xua đuổi tôi. Xin trời xanh xét xử cho.
Nói rồi công cầm thanh kiếm lệnh cắm giữa điện Càn nguyên, tay dắt Đoan Nghi thủng thỉnh tới trước tử quan vua Anh tông lạy đủ tám lạy, rồi rời khỏi điện Càn nguyên, không nhìn bất cứ một ai.
Thủ Huy, Đoan Nghi lên ngựa rời Hoàng thành. Đội võ sĩ Long biên, Côi sơn cũng đi theo hộ tống. Hai người vừa ra khỏi cổng thành thì đoàn võ sĩ ùn lại, rồi có tiếng cãi nhau léo nhéo. Đoan Nghi bảo Vương Thú Thúy :
- Tỷ tỷ lên xem có gì lạ không ?
Thúy Thúy vọt ngựa lên, lát sau, nàng trở lại :
- Khải điện hạ, có người ăn mày ngồi giữa đường. Đội võ sĩ Long biên đuổi y đi ; y không đi, còn cãi lý.
Biết đây là một kỳ nhân dị sĩ, Thủ Huy ra lệnh :
- Không được đụng đến người ta.
Rồi công với Đoan Nghi vọt ngựa lên. Người ăn mày đang phân vua :
- Mạnh tử nói : Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh. Nghĩa là : Dân quý nhất, thứ đến xã tắc, vua đếch có giá gì. Ta là dân, tức là thành phần quý nhất, phải được ưu tiên đi giữa đường. Các chú là quân lính của nhà vua, thấp hơn cái ông vua , tức người không có thớ gì, mà các chú bắt tôi tránh đường cho các chú đi, thì đạo lý ở chỗ nào ?
Hai võ sĩ xúm vào ôm người ăn mày, định bế bổng lên. Nhưng y nặng quá. Hai người hò lên một tiếng, đẩy y đi, nhưng y vẫn ngồi như tảng đá.
Đoan Nghi cất tiếng :
- Lui lại !
Hai võ sĩ đứng tránh ra hai bên đường. Đoan Nghi chắp tay hướng người ăn mày :
- Chúng tôi có việc khẩn. Xin người tránh ra cho chúng tôi đi.
Người ăn mày dường như điếc, ông ta vẫn ngồi bất động miệng hát :
Thương lang chi thủy thanh hề,
Khả dĩ trạc ngã anh.
Thương lang chi thủy trọc hề,
Khả dĩ trạc ngã túc.
Rồi ông ta lại tự dịch nghĩa, hát bằng tiếng Việt :
Sông Thương nước chảy trong veo,
Thì ta đem giặt cái lèo mũ ta.
Sông Thương nước chả phù sa,
Thì ta lội xuống để mà rửa chân.
Ông ta nắm lấy cương ngựa Thủ Huy :
- Thái úy có biết rằng mình sắp bị cái họa sát thân không ?
- ? ? ?
- Từ hơn mười năm nay, Thái tử với Thái úy như tay phải với tay trái, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Lại cũng có phen cùng hưởng cái đó của người đẹp Thụy Hương. Biết bao phen Thái tử tưởng như mất ngôi, mất mạng; đều do Thái úy cứu. Có thể nói, Thái úy là ngôi sao thủ mệnh của Thái tử. Thế mà nay Thái tử phải vội vã cách chức Thái úy là tại sao, Thái úy có biết không ?
- Người muốn lấy lòng bọn cố mệnh đại thần, để được lên ngôi vua.
- Không phải đâu ! Ngôi vua sở dĩ có là do Thái úy đem quân về !
- Thế thì ?
- Vì Thái tử nghi ngờ Thái úy.
- Tôi một lòng phò tá người, lại là em rể người, không lẽ người không hiểu lòng dạ tôi ?
- Trời ơi ! Thái úy quên mất chuyện xưa rồi ư ? Kìa Phạm Lãi, Văn Chủng với Việt vương Câu Tiễn bao năm cùng nhau nằm gai nếm mật. Thế mà khi phục được quốc, trả được thù nhà, thì Văn Chủng bị giết, Phạm Lãi phải ẩn thân, cùng Tây Thi tiêu dao ngũ hồ. Vì sao ? Vì công lao họ quá lớn, dân chúng chỉ biết đến họ, nhắc đến họ, mà không biết đến Câu Tiễn, nhắc đến Câu Tiễn !
- ! ! !
- Cao tổ nhà Hán chỉ là một gã đình trưởng. So tài, so đức đều thua Hạng vương xa. Nhờ Tam kiệt là Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà, mà Cao tổ thắng Hạng vương, lập triều Hán. Dân chúng đều nhắc nhở đến Tam kiệt, khâm phục Tam kiệt, mà coi Cao tổ như gã thất phu gặp thời. Vì vậy Cao tổ phải ra tay. Bộ Sử ký của Tư mã Thiên viết ị Phi Tam kiệt tất vô Hán thất. Cao đế thành nghiệp, nhi Trương Lương dĩ khứ, Tiêu Hà dĩ ngục, Hàn Tín dĩ trảm. Hán đắc thiên hạ, đại để giai Tín vi công. Nghĩa là: Không có Tam kiệt trợ giúp thì không có triều Hán. Khi Cao tổ thành nghiệp, thì Trương Lương phải bỏ đi tu, Tiêu Hà bị hạ ngục. Hàn Tín bị giết. Hán được thiên hạ, đều do công của Tín.
- ? ! ? ! ?
- Nay tài của Thái tử thua xa Cao đế, đức lại càng không bằng Câu Tiễn. Trong khi tài của Thái úy bao gồm cả Trương Lương, Tiêu Hà, Hàn Tín. Công lao thì từ khi lập triều Lý đến giờ, chưa một văn quan, võ tướng nào sánh bằng. Uy thì tướng sĩ chỉ huy mười hai hiệu Thiên tử binh, hiệu kị binh Phù Đổng, hiệu ngưu binh Hoa lư, bốn Đô đốc thủy quân đều do Thái úy huấn luyện. Họ tuyệt đối trung thành với Thái úy. Rồi, khi Tuyên phi Thụy Hương hoăng có nói rằng Thái úy mưu chiếm ngôi vua, phong phi làm Hoàng hậu. Từ ngày ấy đến giờ Thái tử đã nghi ngờ Thái úy, song người để bụng không nói ra.
Người ăn mày ngửa mặt nhìn trời, rồi tiếp :
- Từ xưa đến giờ, khi uy tín quyền hành bầy tôi áp chúa thì chỉ có hai con đường. Một là bầy tôi cướp ngôi của chúa. Hai là chúa phải giết bầy tôi.
- Tôi không bao giờ nghĩ đến làm vua, thì sao có thể có việc cướp ngôi ?
- Dĩ nhiên lòng dạ Thái úy là như vậy. Nhưng Thái tử vẫn nghi ngờ Thái úy. Khi vua nghi, thì bầy tôi phải chết. Bây giờ Thái úy chỉ có hai con đường đi.
- Xin tiên sinh cứ dạy.
- Hiện các hiệu binh Ngự long, Quảng thánh, Quảng vũ vẫn chưa rời khỏi các cửa thành. Hiệu binh Phù Đổng còn đóng tại Bắc ngạn. Hạm đội Âu Cơ vẫn phong tỏa sông ngòi quanh kinh thành. Thái úy ban lệnh cho họ ào ạt chiếm Kinh thành, Hoàng thành giết sạch bọn nịnh quan, tôn Long Xưởng lên làm vua hư vị. Còn Thái úy thì nắm thực quyền như Ngụy võ đế Tào Tháo đã làm với Hán Hiến Đế. Thế thì tuy không ngồi trên ngai vàng, mà Thái úy làm vua.
- Ông tôi, bố tôi, mẹ tôi cho tôi ra làm quan là để giúp cái chí của Long Xưởng, sao dựng lại quốc uy, đòi lại cố thổ. Nay quốc uy đã có, cố thổ thì chưa ; mà Long Xưởng nghi ngờ, xua đuổi tôi, thì tôi còn ngồi lại làm gì ? Tôi không muốn lấn quyền nghĩa huynh. Con đường này tiên sinh cho tôi đi, e nhiều gai quá. Xin tiên sinh chỉ cho con đường khác.
- Thái úy cùng công chúa về phủ, chờ ngày mai Thái tử lên ngôi, rồi sai võ sĩ đến bắt đem ra chợ chém đầu với 180 tội trạng khác nhau.
Thủ Huy chắp tay vái người ăn mày :
- Đa tạ tiên sinh ! Thủ Huy này đành chịu chết, chứ không thể chọn con đường thứ nhất.
Người ăn mày than :
- Thái úy đã chọn con đường đó, thì hỡi ôi ! Tôi e cái thân của Thái úy khó bảo toàn đã đành, mà còn gia thuộc, môn phái e cũng bị tai kiếp.
Thấp thoáng một cái, người ăn mày đã tung mình biến vào khu nhà dân cư bên đường.
Đoan Nghi kinh hãi :
- Không ngờ khinh công ông ta lại cao như vậy. Anh có biết ông là ai không ?
- Ông ta chính là người mặc áo đen đã cứu anh Long Xưởng, và giết Vương Nhất, Cao Nhị ban nãy. Ừ ! Không biết ông ta là ai ? Anh chưa từng nghe trong phái Tản viên có người võ công cao đến như vậy.
Thủ Huy, Đoan Nghi về phủ phò mã, thì đã thấy Kim Ngân, Tá Chu, Trung Từ, Bảo Bảo, đang ngồi chờ. Kim Ngân nhìn anh bằng con mắt đầy thương cảm :
- Trước khi anh khởi binh, chị Phương Lan đã dặn anh rằng khi về tới Thăng long, phải xua quân áo ạt chiếm Kinh thành, Hoàng thành, trong lúc hỗn loạn, giết sạch bọn nịnh quan. Nhưng anh không nghe, nên mới ra nông nỗi này.
Đoan Nghi cầm lấy tay Kim Ngân :
- Đầu mối là anh Long Xưởng nghi ngờ chúng ta, chứ không phải là do bọn nịnh quan. Ví dù khi quân tràn vào thành, giết sạch bọn nịnh quan, thì anh Long Xưởng càng phải xuống tay mau hơn, mạnh hơn. Bây giờ chúng ta chỉ còn có cách theo lời khuyên của anh Lý, là về Thiên trường vui với cỏ cây mà thôi.
- Không thể có chuyện đó được.
Trung Từ khẳng định : Long Xưởng vì sợ, vì nghi anh Thủ Huy mà cách chức, chỉ nội ngày mai, khi lên ngôi vua rồi, thì Long Xưởng sẽ ban chỉ giết anh Thủ Huy chứ có đâu để cho ngao du mây nước !
Thủ Huy hỏi :
- Chú có cách nào không ?
- Dễ quá. Đêm nay anh nhập Đông cung, nhả vào người Long Xưởng ít nọc độc Huyền âm, bấy giờ anh bảo y ăn cứt y cũng phải ăn !
- Anh không muốn làm cái việc đó.
- Vậy thì ngay bây giờ anh họp tất cả thân binh, bộc phụ, mã phu, gia nhân, giảng giải cho họ biết những gì đã xẩy ra, chu cấp tiền bạc cho họ về quê làm ăn. Một số khác thì đem về Thiên trường. Còn anh với chị thì ngồi chờ Long Xưởng sai võ sĩ tới bắt đem đi chặt đầu. Theo ước tính của em, dù sao Long Xưởng cũng như bọn nịnh thần đều biết cái tính bất chấp luật lệ của anh. Nếu anh cứ ngồi đây, thì họ phải khử anh. Còn như anh bỏ đi, họ sẽ nhắm mắt, bịt tai. Vậy em nghĩ, anh chị, hai người hai ngựa ngao du thắng cảnh. Long Xưởng có ban chỉ truy nã anh, e không một thị vệ, võ tướng nào dám tuân chỉ.
Thủ Huy nắm tay Đoan Nghi :
- Chúng mình thành vợ chồng đã mấy năm, nhưng ngày đêm cần lao chính sự, chưa bao giờ được sống thực sự cho nhau. Bây giờ chúng mình còn quá trẻ, chúng mình phải sống cho chúng mình. Đời dùng ta thì ta giúp đời. Đời không dùng ta, thì ta đội cỏ bồng phơi phới mà đi. Từ nay em không còn là công chúa, anh cũng chẳng còn là Thái úy, là phò mã nữa. Chúng ta hãy theo gương Kim Ngân, Tá Chu ; Trung Từ, Bảo Bảo. Ngay bây giờ chúng ta về Thiên trường.
Đoan Nghi bảo Vương Thúy Thúy :
- Vương tỷ tỷ, phiền Vương tỷ tỷ cho họp hai đội võ sĩ Long biên, Côi sơn, cùng gia tướng, gia nhân lại, để chúng tôi nói chuyện với họ.
Thủ Huy thấy từ trước đến giờ, lúc nào Đoan Nghi cũng gọi Thúy Thúy, Bảo Bảo là phu nhân, tức tước hiệu triều đình ban cho. Đây là lần đầu tiên nàng gọi Thúy Thúy bằng danh tự tỷ tỷ, thì có nghĩa nàng không còn coi mình là công chúa nữa.
Hai khắc sau, Thúy Thúy trở lại cung tay :
- Chủ nhân ! Tất cả đang chờ đợi chủ nhân.
Thủ Huy, Đoan Nghi đứng dậy nói với Kim Ngân, Tá Chu ; Trung Từ, Bảo Bảo :
- Các cô các chú cùng đi với chúng tôi cho vui.
Tất cả mọi người đều tụ họp tại đại sảnh đường. Họ cùng đứng dậy chào. Thủ Huy ra lệnh cho họ an tọa.
Đoan Nghi đưa mắt nhìn cử tọa một lượt rồi cất tiếng trầm trầm :
- Tôi họp tất cả các vị tại đây để báo cho các vị một tin vừa buồn vừa vui. Buồn vì kể từ hôm nay, phò mã bị cách hết chức, tuy nhiên tước thì vẫn giữ nguyên. Người không còn là Thái úy phụ quốc, cũng không còn là Càn nguyên điện đại học sĩ, Trung nghĩa thượng tướng quân nữa. Vui vì, vợ chồng chúng tôi quyết định cáo quan về sống với điền dã, thảnh thơi ngoài vòng cương tỏa.
Cả sảnh đường ồn lên, rồi lại im bặt. Thủ Huy tiếp lời vợ :
- Các vị đây chia làm ba thành phần. Thành phần phục vụ phủ Phụ quốc Thái úy, Càn nguyên điện, Trung nghĩa thượng tướng quân thì đều là quan chức của triều đình. Các vị sẽ được trả về triều đình. Thành phần thứ nhì là con em đệ tử phái Đông a hầu hết ở trong hai đoàn Long biên, Côi sơn, gốc người Thiên trường thì lại trở về Thiên trường. Thành phần thứ ba là những người mà mẹ tôi mua về phục thị cho chúng tôi thì chúng tôi cấp giấy hoàn hương, cấp tiền bạc, trả lại gia đình. Tuy nhiên ai không có gia đình, nếu muốn thì cũng được về Thiên trường sống.
Lập tức sảnh đường ồn lên những tiếng bàn tán. Thủ Huy thuật lại chi ti
__________________
Hãy cười để liều lĩnh chấp nhận mình như một... người ngớ ngẩn. Hãy khóc để liều lĩnh chấp nhận mình như một người đa cảm. Hãy đến với người khác để liều lĩnh đón nhận sự mắc míu. Hãy phơi bày những cảm xúc để chấp nhận con người thật của chính mình. Hãy định đặt những ước mơ trước vầng mây để liều lĩnh đón nhận lời giễu cợt. Hãy yêu - bởi biết đâu không có tình yêu như thế trở lại lần thứ hai... Hãy dũng cảm đối mặt với những khó khăn và rồi liều lĩnh chấp nhận rủi ro.Nhưng những sự liều lĩnh ấy phải cần có bởi vì mối nguy hiểm nhất trong cuộc đời chính là không có sự liều lĩnh. Nếu ai không liều lĩnh, sẽ không có gì, không làm được gì và không là gì cả!
|