Còn lại ba người, Cúc Hương ngó Xuyến:
- Hắn ngoan cố ghê hén mày ?
- Ừ.
- Không hiểu sao hắn lại sợ tụi mình dữ vậy! - Cúc Hương tiếp tục, giọng băn khoăn - Nếu hắn thú nhận hắn là Phong Khê, tụi mình đâu có "ăn thịt" hắn! Ngược lại, mình còn có "cảm tình" với hắn nữa là khác!
- Cảm tình với ai ? - Thục vụt hỏi.
- Với anh chàng Phong Khê của mày chứ với ai!
- Lại xạo đi! - Thục trề môi - Mày với con Xuyến lúc nào cũng hăm he "lột da" người ta mà bây giờ lại bảo có cảm tình!
- Mày ngốc lắm! "Lột da" là một chuyện, còn "cảm tình" là chuyện khác. Hắn nhờ nhỏ em nhét thư vào ngăn bàn để cho tụi mình vào xiếc, cái tội tày đình đó phải trừng trị đến nơi đến chốn. Nhưng việc hắn cung cấp thực phẩm một cách tận tụy và đều đặn theo yêu cầu của tụi mình, chuyện đó mình phải ghi lòng tạc dạ. Ông bà chẳng bảo "Ăn cây nào rào cây nấy" là gì!
Thục bật cười:
- Mày đúng là chỉ quan tâm đến mỗi chuyện ăn uống! Hễ ai cho mày ăn, dù chỉ một viên kẹo thôi, cũng khiến mày xúc động và nhớ ơn suốt đời!
Cúc Hương thản nhiên:
- Thì sống có tình nghĩa là phải vậy chứ sao! Tao đâu phải hạng người ăn cháo đá bát!
Thục tính chọc Cúc Hương chơi nhưng thấy đối phương đối đáp như vậy, nó chỉ biết ngồi ngẩn tò te. Xuyến ngó Thục, cười hì hì:
- Mày nói không lại cái miệng ăn dầu ăn mỡ của con Cúc Hương đâu. Hoàng Hòa còn bị nó bắt nạt thiếu điều vãi mật, mày ăn thua gì!
- Thôi, đừng nhắc đến hắn nữa! - Cúc Hương nhăn mặt - Đồ dám làm mà không dám chịu!
Xuyến thong thả:
- Theo tao, hắn không phải không dám chịu. Có điều hắn lâm vào thế kẹt.
- Thế kẹt? - Cúc Hương trố mắt.
- Ừ! - Xuyến gật đầu - Mày nhớ lúc tặng tụi mình ba trái xoài, hắn viết gì không?
Xuyến chưa kịp đáp, Thục đã buột miệng đọc:
Khi chưa biết thì kêu huyền bí
Lúc hay ra giản dị lắm thay
Xoài ngon ba trái trao tay
Mong rằng gặp gỡ sau này có khi
Cúc Hương liếc Thục:
- Chà, cô nương này thuộc thư tình làu làu còn hơn thuộc ca dao nữa, Xuyến ơi!
Trong khi Thục đấm thùm thụp vào lưng Cúc Hương thì Xuyến chậm rãi giải thích:
- Căn cứ vào bài thơ mà con Thục vừa đọc thì ngay từ lúc đó, hắn đã có ý định giáp mặt với tụi mình. Cái câu "mong rằng gặp mặt sau này có khi" đã tố cáo điều đó.
- Vậy sao lúc "gặp gỡ", hắn lại chối bai bải ? - Cúc Hương thắc mắc.
- Đơn giản thôi! - Xuyến nhún vai - Hắn không định che giấu sự thật, nhưng hắn muốn tự hắn nói ra điều đó. Đằng này, hắn chưa kịp tiết lộ đã bị tụi mình khám phá ra. Vì vậy, hắn "quê". Đành chối bay chối biến.
Cúc Hương gục gặc đầu:
- Mày có lý! Nhưng chẳng lẽ hắn chối tới già ?
- Cái đó thì tao không biết! Nhưng với những chứng cớ rành rành như vậy, tao nghĩ sớm muộn gì hắn cũng phải thú nhận!
Cúc Hương liếc đồng hồ:
- Thôi, tụi mình về đi, khuya rồi! Chuyện đó từ từ tính. Đằng nào ngày mai tụi mình cũng gặp lại hắn. Để xem tối nay anh em hắn bàn cách đối phó với tụi mình như thế nào!
Ba cô gái đinh ninh anh em Hoàng Hòa sẽ "hợp tác" với nhau nghĩ ra một "độc chiêu" nào đó để "gỡ bí". Nào ngờ chiều hôm sau, Hoàng Hòa vẫn tiếp tục giở chứng cũ. Khi các cô gái vây lại chất vấn, anh cứ lì ra:
- Tui đã nói rồi. Tui không phải là Phong Khê.
Cúc Hương quắc mắt:
- Bạn đã hỏi chuyện em bạn chưa?
- Rồi.
- Em bạn bảo sao?
- Nó bảo nó không biết gì hết.
Cúc Hương "hứ" một tiếng:
- Nó nói vậy mà bạn tin được hả?
Hoàng Hòa gãi gáy:
- Chứ không tin thì tui biết làm gì?
- Ký cho nó lủng sọ chứ làm gì!
Biết Cúc Hương nhắc lại lời hăm dọa tối hôm qua để trêu mình, Hoàng Hòa thoáng bối rối. Nhưng anh chưa kịp nghĩ ra cách "trả miếng" thì Xuyến đã hừ giọng:
- Bạn không biết, em bạn cũng không biết, vậy ai là người bỏ thư vô ngăn bàn?
Bị quay như dế, Hoàng Hòa đâm quạu:
- Các bạn muốn biết thì đi mà điều tra lấy, sao cứ nhè tui mà hỏi!
- Khỏi cần bạn nhắc! - Xuyến lạnh lùng - Tụi tui đã điều tra rồi! Kết quả điều tra cho thấy bạn chính là Phong Khê!
- Trời ơi là trời! - Hoàng Hòa đưa hai tay lên vò đầu - Điều tra vậy mà cũng bày đặt điều tra! Đúng là những thám tử hạng bét!
Xuyến tái mặt:
- Bạn nói ai vậy ?
Biết mình lỡ lời nhưng Hoàng Hòa vẫn đổ liều:
- Tui không nói bạn. Tui chỉ nói những ai điều tra bậy bạ kìa!
- Chính con Thục điều tra đó! - Cúc Hương đột ngột xen lời - Bạn dám bảo nó là "hạng bét" phải không?
__________________
|