"Tình vội đến giờ biệt ly hối hả
Nhưng tim này da diết mãi yêu anh
Thương nhớ anh, từng đêm lệ quyện kèm
Lòng khắc khoải giữa đêm trường trống vắng ......!!!"
Héo sầu chi nữa em ơi
Giờ đây ta đã một đời chia xa
Nhớ hoài những tháng ngày qua
Bâng khuân những lúc chiều tà cô đơn...
...Còn đâu những phút dỗi hờn?
Còn đâu những phút khải đờn em nghe?
Em giờ sau bức mành the
Có nghe đau xót, có nghe lạnh lùng?
Đôi ta xa cách nghìn trùng
Nhớ thương buốt giá mưa phùn tim anh
Xa rồi những chuỗi ngày xanh
Xa rồi dĩ vãng tuổi thanh học trò...
...Giờ đây em đã sang đò
Còn chăng nhớ đến hẹn hò năm xưa?
Nhớ em anh nói sao vừa
Rượu vơi gần hêt...anh chưa nguôi sầu...
Tìm em anh biết tìm đâu?
Hôm nay em đã là dâu nhà người
Nâng ly dỡ khóc dỡ cười
Khóc thương tình lỡ, cười đời bạc đen!
__________________
Anh ở Sài Gòn dào dạt nắng
Gửi em Đà Lạt chút yêu thương
Thắp ngọn lửa hồng trong đêm vắng
Ngàn trùng thăm thẳm bớt cô đơn
Anh kết nắng tình thành áo lụa
Mảnh áo đơn sơ thắm tình nồng
Tơ vàng một sợi trăm nhung nhớ
Khoác lên vai nhỏ, má thêm hồng
Anh lấy mây trời may nệm gấm
Trải cho em ngủ giấc ngây thơ
Dẫu cách xa nhau ngàn vạn dặm
Cận kề bên gối mấy lời ru
Anh dõi mắt nhìn cánh chim vỗ
Chim nhỏ kia ơi ! Bay về đâu ?
Có về vùng cao xa xôi đó
Gửi người xứ lạnh nụ hôn đầu.
|