View Single Post
  #69  
Old 12-19-2004, 06:52 AM
BeKaChua BeKaChua is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Dec 2004
Nơi Cư Ngụ: Nơi Ấy Có Ai
Bài gởi: 907
Default

Hồi69



Bỗng nhiên Lý mạc Thu xé làm ba tư mảnh gấm, rồi nói:

Chuyện này đã qua rồi, đừng nói đến làm chi !

Nàng tung những mảnh gấm vụn bay toả ra, như vườn hoa lệ gặp cơn gió bay

rơi xuống.

Dương Qua nhìn lên, nghe "phạch" một tiếng. Một dây đờn bị đứt lúc đó. Lý

mạc Thu cất tiếng nói:

-Dương Qua, ta muốn giết mi lúc này, dễ như trở bàn tay, nhưng mi đã bị

thương, ta ko nỡ đến võ nghệ hạ sát, vì chết như thế mi sẽ ko phục ta !

Nàng vừa dứt tiếng là nghe" phựt phựt" cả năm dây đờn đều đứt cả!

Lý mạc Thu mỉm cười , nói:

-Lúc này ta cho phép bọn bay cứ thoả thích vui đùa, rồi để lát nữa ta sẽ

cho ba đứa chụm đầu lại cùng khóc.

Trên mặt đàn lúc này chỉ còn trơ lại một dậy, Dương Qua tuy đờn thạo

nhưng gảy sao được nữa.

Lý mạc Thu giục: Gảy đi, dù thế nào cũng phải gảy đi, để tạ lòng tri kỷ

trước khi về âm phủ. Dương Qua đưa tay bầp bành, chỉ nghe được 2 tiếng " tiên

ông" Lý mạc Thu nói tiếp": Tiên ông hay tục khách chi chăng nữa, ta cũng giết

mi trước. Thật lạ! Nàng vừa dứt câu là dây đàn cũng dứt nốt.

Nàng vung phất trần định đập vào đầu Lục vô Song.. Trình Anh thấy thế liền

giơ gươm lên gạt đỡ định liều chết với Lý mạc Thu. Dương Qua biết tánh mạng

mình chưa đến ngày tận số, nên cất tiếng vừa cười vừa nói:

-Ba chúng ta được chết chung một ngày giờ với nhau, còn hơn cô ta sống lẻ

loi một mình trên thế gian!

Đoạn chàng cất tiếng gọi lớn: - Hai nàng lại cả đây để cùng tôi chết một

chổ.

Trình Anh và Lục vô Song chạy lại đứng gần Dương Qua. Dương Qua tay trái

nắm Trình Anh, tay phải đỡ Lục vô Song và nói: Ba đứa mình cùng chết như vậy,

được xuống suối vàng thiệt là vui vẻ. Cần gì phải chống với con ác phụ chi

cho dơ dáy."

Lục vô Song cười nói: -Chú ngốc nói mà phải đấy. Bây giờ chúng ta thử làm

anh em Lưu bị, thực hiện lời thề: " Nguyện đồng tử, bất nguyện đồng sanh" xem

sao!

Trình Anh cũng tươi cười, rồi hai chị em dang tay ôm lấy Dương Qua. Ba

tâm hồn lúc này như thư thái, ko còn lo sợ gì cả.

Riêng Dương Qua thấy ng ấm hẳn lên, hình như được bồi thêm sinh lực.

Chàng thầm tiếc: "giá được Long cô nương cùng ở đây nữa thì hay!". Tuy nghĩ vậy, mà bề ngoài chàng làm ra vẻ âu yếm, thân mật với Trình Anh và Lục vô Song. Mặt của Lý mạc Thu lúc này lạnh như tiền, nàng thầm nghỉ:

- Tui này nói có lý lắm. Yêu nhau mà được chết bên nhau, còn sung sướng gấp trăm lần sống cô độc trên thế gian.

- Ta quyết làm cho chúng bây trước khi chết phải đau khổ ko thể để cho chúng bây thoả mãn với cái chết đó.

Nghĩ vậy, nàng dùng phất trần phát nhẹ một cái rồi hát.

- Hỡi thế gian!

Chữ tình là lụy..!

Tiếng hát nghe sao buồn như tiếng cú kêu đêm, thảm như hồn ma bơ vơ ngoài nghĩa địa, nhiều lúc tiếng nấc của nàng như đứt ruột gan, ko khác gì tiếng khóc của ng đàn bà khi thấy xác chồng bỏ vào hòm, như tiếng oan hồn gào trong cảnh khuya rừng vắng.


Dương Qua và hai cô gái đang chung vai sát cánh âu yếm nhau để chờ chết, bỗng nghe đến tiếng hát ai cũng buồn rười rượi. Tuy nhiên, Dương Qua bản lĩnh cao hơn, chàng cố nén buồn cười đắc ý. Trình Anh và Lục vô Song khi nghe tiếng hát lòng buồn rười rượi, và mắt dầm dề ngấn lệ. Tiếng hát Lý mạc Thu mỗi lúc một buồn, gợi những âm thanh áo não, như gợi vào lòng ng một cái gì xót xa, oán hận. Ngay như Dương Qua là kẻ có được con tim cứng rắn, cũng ko sao chịu nổi nhịp điệu, và dòng lệ rướm rướm chảy. Lý mạc Thu dụng ý làm cho ba ng đau khổ trước khi chết, cho nên nàng đợi đến khi nào ba con tim kia mềm nhũn, nàng sẽ vung phất trần kết liễu con con " Ma tình ấy". Trong lúc đó tiếng hát của Lý mạc Thu, bỗng nghe có tiếng cười lanh lảnh từ ngoài vọng vào. Tiếng đó, một ng vừa vỗ tay vừa hát. Tiếng hát nghe rõ là tiếng của đàn bà còn ít tuổi, đặc biệt là nhịp và giọng rất đúng điệu, chẳng khác một ca nhi:

- Bói xem chồng có yêu ta ko nào?

Thầy rằng: hai má hồng đào,

Lộn chồng, chồng đánh lộn nhào suốt đêm.

ối chao nào muốn chồng hiền

Lấy chồng, chồng dữ, là tiên trên trời.

Tiếng hát nghe lảnh lót, giọng rất lẳng lơ, lãng mạn, làm át cả giọng bi ai, sầu thảm của Lý mạc Thu. Vừa lúc người ấy bước ra cửa, mọi ng nhìn ra, thì đó là một cô gái đầu tóc bù xù, đôi mắt tròn to như mắt sư tử, hăm hở cười như một con đười ươi, tay cầm bó đuốc vung ve, vung vẩy. Người hình dáng kỳ quái, mà lại vượt qua thổ trận đi vào giữa nhà, Lý mạc Thu quá kinh ngạc thầm nghỉ:

-Con nầy có lẽ là cùng bọn với 3 đứa trong nhà nầy chăng? Nếu ko phải, sao hắn biết lối vượt vào được kỳ môn độn giáp của thổ trận.

Nghĩ như thế, Mạc Thu tự nhủ:

- Câu hát đúng là người lẳng lơ, đâu phải con nhà lễ giáo, còn mặt mũi xấu như Chung vô Diệm ai thèm lấy mà gọi lộn chồng chứ!

Nàng tự nhủ xong định cất tiếng mắng, thì Trình Anh đã lẹ miệng nói trước:

- Sư muội ơi! Người này định hại chúng tôi, xin sư muội cứu cho.

Cô gái đầu bù, mắt lồi nầy chính là học trò của Hoàng dược Sư có biệt hiệu là "cô ngốc". Nghe Trình Anh yêu cầu, cô đầu bù ko nói, lại tiếp tục vỗ tay hát:

- Trên trời sao mọc lung linh.

Dưới trời sương trắng mông mênh trải đường!

ối chao! Tài nghệ phi thường,

Chống trời, trời đổ tuyết sương lạnh lùng...

Lý mạc Thu định cất tiếng hát sầu thảm, để áp đảo những câu hát vui, lãng mạn đang lảnh lót. Nhưng ko hiểu tại sao, tâm trí Lý mạc Thu rối loạn như tơ vò, ko còn nhớ một câu hát nào, mà chính lòng nào bối rối, chứ ko có chút gì sầu não, nên ko tài nào hát những câu buồn theo ý định. Thông minh đến đâu mà lúc ruột gan rối loạn, thì ko thể nào phản ứng được những ngoại cảm, dù chỉ là một câu hát, chứ đừng nói đến mưu lược cao xa! Lý mạc Thu thấy mình ko áp đảo được giọng lãng mạn, đùa cợt của cô gái kỳ quặc, mà còn Dương Qua, và hai cô gái kia cũng nhởn nhơ trước mặt.

Nàng giận lắm nghỉ thầm:

- Ta hãy kết liễu đời con quỉ nầy trước, rồi tính ba mạng kia chả muộn gì.

Nghỉ thế nàng đưa phất trần đến đạp cho tan xác cô Ngốc.

Nguyên trước khi Hoàng dược Sư có giết lầm một để tử yêu quý của ông là Khúc linh Phong, sau lão hối hận, đem cô gái của Linh Phong là cô Ngốc về nuôi. Hoàng dược Sư tự thề: Ta phải dốc túi dạy cho con bé nên người. Nhưng ác thay! Cô ngốc thấy cha chết, nên quá sợ hãi, thường nhớ rồi sinh ra bệnh loạn óc, tinh thần ko còn minh mẫn nữa, cho nên Hoàng dược Sư dạy bảo công phu, nhưng đối với nàng cũng như " nước đổ lá môn"..

Hoàng dược Sư cố công dạy nàng hơn mười năm, mà cô Ngốc chỉ học được có ba phép"tát bằng tay" và ba cách"đánh tréo" bằng đuốc. Lão nhận thấy nàng quá khùng, nên ko dạy nhiều chỉ luyện kỹ sáu đòn độc, cũng đáng sợ rồi. Cô ngốc thấy Mạc Thu giơ phất trần đập vào đầu mình, cô ko hề để ý , chỉ dùng bó đuốc đánh tréo một đòn. Ngọc đuốc phất tréo hai cái, mà cả phòng chuyển động, Lý mạc Thu quá kinh hãi thầm nghĩ

- Con nhỏ này mà lại có sức mạnh thế nầy ư?

Nghĩ thế, nàng nhảy sang một bên, đă phất trần đập tạt ngang vào thái dương cô Ngốc. Cô Ngốc cúi đầu xuống, liền đánh lên một đòn tréo nữa, chớp mắt, bó đuốc đâm thẳng vào ngực Mạc Thu. Lý mạc Thu quá sợ, vội dùng phép chuyển thân" thất tinh bộ" mới tránh được. Thừa thắng cô Ngốc dùng tay trái tạt sang những đòn mạnh như vũ bão.

Lý mạc Thu đưa phất trần gạt, sợ lửa ở cây đuốc cháy, nhưng đánh bằng quyền cước ko tài nào đỡ được cái tát tai mạnh như núi sụp, Mạc Thu hoảng hốt, nhảy qua lỗ tường trống chạy thoát thân. Vừa nhảy qua lỗ hổng đã bị một đòn tê cả người, làm cho Lý mạc Thu sợ hãi. Thật ra cô Ngốc chỉ có ba đòn vỏn vẹn đầu tiên là lợi hại, cũng như Trình giảo Kim chỉ đánh ba búa đầu là mạnh, nếu có ai chịu nổi ba búa, thì búa thứ tư chỉ là phủi bụi. Cô ngốc cũng vậy từ phép đánh tát tay và đánh tréo bằng đuốc, chỉ có ba đòn đầu tiên mới đánh kinh sợ, nhưng đến đòn thứ tư cũng như trò chơi trẻ nít.

Lý mạc Thu mới bị hai đòn đã sợ bỏ chạy, tưởng đay cũng là một vinh dự cho Hoàng dược Sư. Mạc Thu chợt thấy bên trong chỗ tường thủng, có một lão râu daìi chấm rố, bận áo bào xanh đang ngồi khảy đàn trên ghế. Ông lão này chính là Hoàng dược Sư, chúa đảo Đào Hoa, người đã cứu Trình Anh trước đây.

Lý mạc Thu là tay tinh tế, nên khi giao chiến, mà vẫn trông thấy xa tứ phía, tai nghe tám phương, phòng hờ sợ địch đánh bất ngờ. Nàng tự nghĩ:

- Tại sao Hoàng dược Sư vào trong nhà này lúc nào mà ta ko hay.

Nghĩ như thế nàng rùng mình sơ hãi, miệng lẩm bẩm:

- Nếu lão dùng ám khí giết ta, dễ như trở bàn tay! Quái thật! Sao lão lại quân tử đến thế?

Trong khi đánh với cô Ngốc, Lý mạc Thu sơ Dương Qua và đồng bọn xông vào vòng chiến, nên tay đánh và miệng vẫn hát những âm điệu buồn rầu để mê hoặc ba người. Khi nàng quay nhìn thấy ông già, đang dạo đàn, nàng vội ngừng ko hát nữa. Tiếng đàn Hoàng dược Sư khảy văng vẳng những câu mà nàng đã hát để mê hoặc bọn Dương Qua. Nhưng giọng đàn còn thảm thiết, bi ai gấp trăm lần giọng hát của nàng. Thấy vậy nàng liều mạng đứng lại nghe. Mạc Thu thắc mắc:

- Hoàng dược Sư là một tôn sư trong một võ phái, không ngờ âm nhạc lại tài tình như thế này.

Khúc đàn đang dạo, những âm hát do Mạc Thu sáng tác, cho nên tâm linh nàng, lúc này quá cảm xúc, nàng còn say mê bằng mười bọn Dương Qua, nên đi ko dứt, chỉ đứng đờ ng ra mà nghe. Hoàng dược Sư biết ý Lý mạc Thu, từ trước đến giờ đã từng nhúng tay vào việc ác, nên ông định " hôm nay phải dùng nhạc, trừ mạng mày cho rồi". Nghĩ như thế, Hoàng dược Sư phối hợp cả tiếng ngọc tiêu của lão và tiếng đờn tranh của Âu dương Phong cùng với tiếng sáo của Hồng thất Công thành một nhạc điệu rồi gảy trên đường tơ.

Lý mạc Thu nghe đến đây, lòng nao nao ko thể nào kiềm chế được nữa. Hoàng dược Sư thấy Lý mạc Thu đang say mê nghe, lão tay đàn, miệng hát, khi thì lại thảm thiết, lúc lại vui vẻ chợt biến ra như giận dữ, khi cao khi thấp, làm cho người nghe lúc vui lúc buồn rồi dồn dập quá như điên như dại.

Hoàng dược Sư đoán:

- Mi nghe hết khúc này, tự nhiên sẽ biến thành con điên.

Cô ngốc giờ mới thấy Dương Qua, dưới ánh sáng của đèn đuốc nàng thấy chàng giống Dương Khang như hai giọt nước. Cô ngốc tính hay sợ ma, nhất là nàng đã chứng kiến trong cảnh chết thê thảm của Dương Khang ở miếu đường Gia hưng Vương nên nàng ko lúc nào quên được. Chợt thấy Dương Qua ngồi trên ghế, nàng cho là hồn của Dương Khang hiện lên, nên nhảy thót một cái run lẩy bẩy, lập bập:

- A..! Anh, anh! Anh...! Dương..! Anh đừng! Có hại tôi! Ôi tôi ko phải là ng giết anh! Anh đừng hại tôi.

Hoàng dược Sư lúc này đang mê say, cao hứng gảy những tiếng đàn nghe như oán, như hờn, như than như khóc. Bổng nhiên cô Ngốc nói làm náo động cả lên, rồi tiếp theo đàn lại đứt một dây.

Cô ngốc chạy lại sau lưng Hoàng dược Sư kêu lên:

- ái..! có ma.. ! ma hiện lên.. ! sư phụ ơi! . hồn Dương huynh hiện lên kia kìa.!

Nhờ cô hội đó Lý mạc Thu bình tĩnh lại. Nàng dương phất trần phẩy tắt ngọn đèn, rồi lủi qua vách trống tẩu thoát.

Hoàng dược Sư lỡ mất cơ hội, ám hại Lý mạc Thu bằng âm nhạc, nhưng ông vẫn ko đuổi theo.

Còn cô Ngốc càng gào to:

- Sư phụ ơi! Ma dữ lắm..! Cứu!..Cứu con sư phụ ơi!

Trình Anh vỗi vã thắp đèn, rồi chạy lại sụp lạy trước mặt Hoàng dược Sư, và kể sự tình Lục vô Song và Dương Qua cho lão nghe.

Hoàng dược Sư quắc mắt nhìn cô Ngốc la lớn:

-Nín im đi!

Lão quay sang nhìn Dương Qua nói:

- Nó biết mặt thân phụ cháu, mà cháu giống ba cháu như đúc hèn chi nó lầm là phải!

Dương Qua nằm trên giường ngẩng đầu lên nói:

-Xin đạo sư tha lỗi cho, vì cháu bị thương nên ko thi lễ được.

Hoàng dược Sư vui vẻ đáp:

- Cháu thật đáng khen! còn nhỏ mà đã có lòng hào hiệp xả thân mình để cứu ng khác.

Nguyên trước đây, Hoàng dược Sư có gặp con gái mình là Hoàng Dung kể hết đầu đuôi cho ông nghe nguyên do, nên công việc xảy ra trước đây ông đã tường tận.

Sau khi nghe Trình Anh cứu Dương Qua đem đi nơi khác, Hoàng dược Sư vội vàng đem cô Ngốc đi tìm kiếm chàng. May sao đúng lúc.

Hoàng dược Sư lấy viên linh đơn đưa cho Dương Qua uống và vận nội lực giúp chàng :Dng bình phục.

Dương Qua uống xong mấy viên thuốc và được Hoàng dược Sư vận công giúp sức, cảm thấy toàng thân nóng ran, bớt đau.

Hoàng dược Sư thấy da thịt Dương Qua nổi mụn và dựt, lão vội vàng dùng thuốc thoa bóp trên da và nắm lấy đầu xương cửa chàng. Chỉ độ ba tiếng đồng hồ, thì Dương Qua trở lại khoan khoái hơn trước. Chàng ngủ thiếp đi lúc nào ko biết.

Sáng hôm sau, khi chàng thức dậy đã thấy Hoàng dược Sư ngồi trên đầu giường. Chàng vội vàng tụt xuống giường thi lễ.

Hoàng dược Sư đõ chàng dậy, vui vẻ nói:

- Cháu có biết trên khắp giang hồ người đời gọi ta là gì ko?

Vì còn bệnh nên chàng cất tiếng run run nói:

- Dạ cháu có nghe ng ta gọi bác là Hoàng dược Sư chúa đảo Đào Hoa.

Hoàng dược Sư lại hỏi:

- Còn tên chi nữa?

Dương Qua toan đáp "Đông Tà", nhưng chàng kịp nghĩ lại:

- Nếu mình gọi" Đông Tà" sợ phật ý ông chăng?

Chàng ko dám gọi nhưng anh lại nghĩ tên "Đông Tà" người đời vẫn thường gọi có chi mình phải sợ, chàng bạo dạn đáp:

- Còn danh hiệu của bác là "Đông Tà"

Hoàng dược Sư cười khà khà có vẻ đắc chí nói:

- Cháu nói đúng đấy.

Bỗng đôi mắt ông sáng quắc lên, hình như nhớ lại một chuyện gì, ông cất tiếng sang sảng nói:

-Ta nghe ng đời đồn con võ công thâm hậu; chỉ vì con có tình ko chánh đáng muốn lấy cô thầy của con làm vợ phải ko? Có đúng như lời đồn ko? Hay ng ta đồn bậy.

Dương Qua chắp tay thưa:

-Thưa bác!Đúng vậy! Mà cháu ko biết vì sao ng đời cứ cản trở việc đó. Nhưng con quyết định dù sao con vẫn ko đổi ý. Hoàng dược Sư nghe Dương Qua nói quả quyết như định đóng cột, liếc mắt nhìn chàng từ đầu đến chân, rồi ngửa mặt lên trời cười ha hả... Tiếng cười của ông như sấm sét, làm rung động cả không khí yên tỉnh, mái ngói đổ xuống lảng cảng.

Dương Qua thấy cử chỉ của ông, nổi giận nói:

- Sao bác lại cười ngặt nghẹo như vậy! Con tưởng bác là một ng thông minh nếu ko giải quyết việc này cho cháu thì thôi, sao bác lại cười?

Hoàng dược Sư cất tiếng khen lớn:

- Tốt lắm! Tốt ko thể tả! Không ngờ trên đời này lại có ng tốt như vậy!

Vừa nói , ông vừa quay mình đi ra khỏi cửa.

Dương Qua đưa mắt nhìn theo, lòng hối hận và đã quá lời, làm cho Hoàng dược Sư bỏ ra đi, nhưng sao vẫn vui vẻ thế..!


Hoàng dược Sư vốn từ trước đến nay là ng dọc ngang, ko một nơi nào ko đặt

chân đến, khắp thiên hạ ai cũng biết lão. Ông nhận thấy lễ giáo trong đời chỉ

là tuồng giả dối. Vì bọn được mệnh là vua và qua thì lại tham lam, nói một

đường làm một nẻo, miệng hô hào những câu yêu dân mến nước, nhưng rốt cuộc

đục khoét dân đến xương tuỷ. Bọn sĩ phu miệng hô trung thành, mà rồi làm việc

gian lận nịnh bợ. Những kẻ trí thức khoe mình đầy chữ nghĩa, thế mà chỉ biết

đi năn nỉ cầu xin tước lộc, để tự đại với thiên hạ là mình liêm khiết thanh

cao. Nhưng rồi bóc lột thằng nghèo đến trơ xương mà chúng vẫn rêu rao là

nhân nghĩa, nhân từ bác ai. Vì thế nên ông tự nhận biệt hiệu "Đông Tà" để răn

mình đừng làm bậy, và cũng gián tiếp khuyên đời, cứ nhận là "Tà" rồi sau

thành " chính" mới là hay. Chứ còn tự hào là " chính" mà sau trở thành "Tà"

thì ko sao chữa nổi. Bởi tính kỳ lạ ấy, mà đương thời ông ko vừa ý ai, ko

nhận ai là tri kỷ. Ngay như con gái và rể, ông cũng ko mấy vừa ý, tuy Hoàng

Dung được ng đời kêu là hiền thục và Quách Tỉnh đã nổi tiếng trung hậu và

chất phác.

Hoàng dược Sư được nghe thiên hạ nói đến Dương Qua, từ trước đến nay là

phản bội giáo phái, bạc nghĩa đối với thầy học và bạn bè. Nhưng nay ông được

gặp Dương Qua và đã trò chuyện với chàng, ông công nhận Dương Qua hơn đời ở

chỗ nghĩ sao nói vậy, rất hợp ý với ông, chứ ko dối trá che đậy như những ng

từ trước đến nay, ông đã từng tiếp xúc.

Cảnh rừng bát ngát, đồng cỏ xanh rì. Dược lão một mình đứng ngắm cỏ cây

đến chán, rồi mới bước đến dưới bóng mát ngồi nghỉ, nhìn đàn trâu, ngựa đang

gặm cỏ dưới mé rừng. Ông miên man nghĩ đến luật thừa trừ của tạo hoá, rồi

thầm nói:

-Con trâu có sừng như thế lại bớt mất hàm răng, con ngựa đủ hai hàm răng

lại ko có sừng. Còn con người ta cứ tự hào là thông minh ra giúp đời như

trâu, ngựa. Phần đông chỉ dùng cái thông minh để hại kẻ khác, phụng sự riêng

cho bản thân, gia đình. Rồi nếu ngày nào đó, họ được ng ta xu phù, họ trở nên

tự cao tự đại, tự thần thánh hoá lấy mình, yêu kẻ nịnh bợ, ghét kẻ thật thà,

xui nguyên giục bị, để thiên hạ chém giết lẫn nhau, gây tang tóc cho đời, thế

mà họ đâu có biết.

Nghĩ đến đây, Hoàng dược Sư thở dài lẩm bẩm:

-Có kẻ cho rằng:" Loài vật ở chung với nhau lâu ngày thân thiện, còn loài

ng sống chung với nhau lâu ngày sinh ra thù oán." Câu lý luận ấy quả thật ko

sai. Chỉ vì loài ng cậy mình thông minh, và cũng đem cái thông minh ấy phụng

sự bản thân. Có lúc họ đi đến chỗ vị kỷ một cách độc ác! Ôi! Nguy thay! Ngắm

trời mây một lúc đã chán, Hoàng dược Sư đứng dậy quay gót trở về nhà.

Dương Qua bỗng thấy ông ta, vội ra đón chào, muốn tỏ lời xin lỗi. Nhưng

chưa kịp mở miệng thì Hoàng dược Sư đã cười bảo:

-Dương nhi! cháu ko cần trở về cổ mộ làm gì! Cháu có bằng lòng bái ta làm

sư phụ ko?

Dương Qua ko hiểu ý ngơ ngác hỏi lại:

-Để làm chi?

Hoàng dược Sư cười lớn:

-Để lấy vợ chứ còn chi nữa. Ngươi bái nhận ta làm sư phụ tức ko còn thừa

nhận Tiểu long Nữ là sư phụ nữa. Chừng ấy ngươi có thể kết duyên với Tiểu

long Nữ một cách danh chánh ngôn thuận.

Dương Qua nghĩ thầm:

" Sao pháp luật lại cấm trò ko được lấy thầy làm vợ? Ai đặt ra pháp luật

ấy?

Nghĩ như thế, Dương Qua bạo dạn đáp:

-Tôi muốn gọi cô ấy là sư phụ và lấy cô làm vợ là quyền riêng của tôi sao

xã hội lại cấm đoán tôi làm việc ấy? Vả lại, khi mà tình thân đến cực độ, yêu

thương nhau như một, thì họ sống chung như vợ chồng, hại gì cho xã hội chứ?

Hoàng dược Sư cười ha hả nói:

-ái! Mày ko có biệt hiệu Đông Tà, song tư tưởng của mày cũng chẳng kém

"Đông tà", coi thiên hạ làm mặt trái, giả dối. Như thế thì mày rất hợp ý ta.

Ta sẽ tính mưu giúp cho mày.

Ông liền lấy thuốc ra thoa vết thương cho chàng và nói như van lơn:

-Bác muốn được gần cháu để truyền dạy các điều'Y Bác" rồi sau này cháu

đem truyền lại cho kẻ khác. Bác muốn cho cái thuyết của bác sau này khỏi thất

truyền và cũng để cho đời biết lão"Đông tà" lại còn có thêm chàng Dương Qua

" tiểu tà" nữa. Cháu ko nhận là học trò là uổng lắm! Cháu nghĩ cho kỹ coi!

Dương Qua hiểu rõ Hoàng dược Sư là ng ngay thẳng, chứ ko hay bắt bẻ như

mọi ng khác, nên chàng vừa lòng lắm, vui vẻ nói:

-Cần gì làm thầy cho thêm phiền phức. Bác muốn dạy thì cứ dạy, con xin

thụ giáo.

Ngừng một lúc, Dương Qua lại nói:

-Hay là thế này: Tôi tuổi nhỏ, võ nghệ còn kém, vậy bác cứ dạy cho tôi,

rồi kết bạn vong niên với nhau có tiện hơn ko?

Hoàng dược Sư quắc mắt nói lớn:

-Vô lễ! Mày coi trời như cái vung nhưng xem ta cũng như thằng già ngoan

cố Châu bá Thông hả? Đừng trở giọng" cá mè một lứa" như thế!

Dương Qua bỡ ngỡ hỏi:

-Bẩm lão trượng, Châu bá Thông ngoan cố là ai? Cháu chưa biết?

Dược Sư liền kể chuyện Châu bá Thông kết bạn " chí lan" với Quách Tỉnh.

Bấy giờ một già, một trẻ say sưa kể chuyện bàn luận thời thế, và võ nghệ. Hai

ng rất vừa lòng, hợp ý, đúng là cảnh:

Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiều.

Thoại bất đầu cơ bán cú đa.

nghĩa là:

Tri kỷ ngàn ly chưa thấy mấy.

Bạc tình nữa tiếng đã chán rồi.

Dương Qua lanh mồn, tính nến lại được Hoàng dược Sư thương mến, nên chàng

bàn việc gì cũng được lão hết lòng khen ngợi:

-Lý luận của cháu y hệt của bác.

Vì thế mới gặp lần đầu, Hoàng dược Sư đã coi như ng quen thân cũ. Lão ân

hận mình gặp thằng này hơi muộn. Tuy ngoài miệng lão chưa nhận Dương Qua là

bạn "vong niên" nhưng trong bụng ông đã có ý kiến làm bạn với Dương Qua là

đúng.

Tối đến lão sai Trình Anh kê thêm một cái giường nữa ở phòng Dương Qua để

lão nằm trò chuyện cho vui.

Mấy hôm sau Dương Qua hết bịnh, khoẻ mạnh như thường. Chàng với Hoàng

dược Sư như tình keo sơn, ko lúc nào rời nhau nữa bước.

Trước đây Hoàng dược Sư đã có ý định đưa cô Ngốc đi chu du phương Nam,

nhưng nay vì quyến luyến Dương Qua, nên ko còn nghĩ đến việc ngao du sơn thuỷ

nữa.

Trình Anh và Lục vô Song thấy Hoàng dược Sư quá mến Dương Qua ngày thì

đối ẩm bàn luận thời sự, đêm lại chong đèn giảng tập võ nghệ, nên hai người

cười thầm:

-Sao một già một trẻ lại có thể quyến luyến nhau như cặp vợ chồng mới

cưới vậy? Thế thì già trẻ ko phải là một duyên cớ làm cho ng ta có cảm giác

cách biệt sao?

Lúc hai ng đàm luận về văn chương, Dương Qua nhiều chữ ko biết, Hoàng

dược Sư lại chỉ vẽ rất rành rẽ, Dương Qua có tính mau nhớ, vì thế Hoàng dược

Sư càng mến coi như : " bình sanh đệ nhất tri kỷ".

Trong thời gian hai ng ở chung, Hoàng dược Sư đã dốc túi dạy cho Dương

Qua về võ thuật cũng như văn chương.

Tuy hai người chưa chính thức công nhận làm thầy trò, nhưng Hoàng dược Sư

coi như chàng là một đồ đệ trung tín nhất, nên dạy ko thiếu môn nào.

Ngoài việc học văn luyện võ, Dương Qua có một thắc mắc trong lòng: "Sao

cô Ngốc kia lại nhận mình là kẻ khác nhỉ. Tại sao nó lại nói với mình rằng:

-Không phải tôi giết anh đâu!

Chắc cô Ngốc ấy biết ng nào đã giết thân phụ ta! Nếu ta hỏi ng khác ắt họ tìm lời dối gạt, còn cô Ngốc này có lẽ thấy sao nói vậy.

Trưa hôm đó, sau khi cơm nước xong, mọi ng đi nghỉ cả. Dương Qua muốn làm quen với cô Ngốc gợi chuyện:

-Cô Ngốc ơi! Lại đây tôi cho cô một cái này đẹp lắm.

Cô Ngốc thấy chàng giống Dương Khang như đúc, nên lúc nào cũng ớn sợ.

Nghe chàng kêu, cô lắc đầu nói:

-Đẹp chi cũng mặc anh, tôi ko thèm coi đâu!

Chàng nhỏ nhẹ nói:

-Tôi có nhiều cái đẹp lắm! Cô ko coi à?

Cô Ngốc lắc đầu xua tay luôn miệng nói:

-Nhiều ít, đẹp đến đâu tôi cũng không coi cả?

Dương Qua liền nghĩ ra một trò vui. Chàng nhảy lộn đầu xuống đất chổng hai chân lên trời chạy đi chạy lại.

Cô Ngốc thấy thích quá vỗ tay reo hò:

-Chạy lại coi! Chạy coi..! Đúng rồi.
__________________
[b]ILoveU
Trả Lời Với Trích Dẫn