Chém cha cái khúc thơ sầu
Đem về ủ lá úa màu đau thương !
Buồn gì sao cứ vấn vương
Để hồn tan tác đêm trường ướt mi !
Trần gian là cái quái gì !
Nay sanh mai tử cũng thì giấc mơ
Khóc chi cho mệt hồn thơ
Dăm ba giọt lệ biết nhờ đặng chăng !
Đêm qua ngồi khóc chị Hằng
Đêm nay chắc khóc tình trăm năm sầu !
Tóc xanh lốm đốm thay màu
(Tưởng chừng như thế, nào đâu đã già !)
Yêu chi cho quá thật thà
Ngày mai vỡ lẽ ...thôi đà thất thân !
Cái gì trong cõi phù vân
Thường đau đớn nhất, ngỡ gần mà xa
Ngỡ hững hờ, lại thiết tha
Ngỡ vui, chỉ thấy phong ba nỗi niềm !
Chém cha cái kiếp ưu phiền
Nằm trong huyệt lạnh, hồn tìm nhớ thương !
Chít tang trắng nghĩa yêu đương
Thơ sầu bóp ngạt, còn vương nửa tình !
__________________
Anh ở Sài Gòn dào dạt nắng
Gửi em Đà Lạt chút yêu thương
Thắp ngọn lửa hồng trong đêm vắng
Ngàn trùng thăm thẳm bớt cô đơn
Anh kết nắng tình thành áo lụa
Mảnh áo đơn sơ thắm tình nồng
Tơ vàng một sợi trăm nhung nhớ
Khoác lên vai nhỏ, má thêm hồng
Anh lấy mây trời may nệm gấm
Trải cho em ngủ giấc ngây thơ
Dẫu cách xa nhau ngàn vạn dặm
Cận kề bên gối mấy lời ru
Anh dõi mắt nhìn cánh chim vỗ
Chim nhỏ kia ơi ! Bay về đâu ?
Có về vùng cao xa xôi đó
Gửi người xứ lạnh nụ hôn đầu.
|