- Tốt lắm! Ta cũng rộng cho các người thương lượng trong khoảnh khắc, xem các người dùng cách nào để đối phó với chúng ta!
Tai mắt của quái nhân quả đặc biệt linh mẫn, lời thì thào của Tri Cơ Tử cách xa có hơn mười trượng, gã vẫn nghe được rõ ràng.
Ngộ Tịnh chân nhân trầm ngâm giây lát mới lên tiếng :
- Để một mình bần đạo tự liễu đoạn sinh mạng, để kết thúc mối dây ân oán của 20 năm xưa, họa may mới cứu vãn được trận sát kiếp hôm nay!
Tri Cơ Tử lắc đầu phản đối :
- Phương pháp ấy không ích lợi với sự tình trước mắt, theo thiển ý của bần đạo, chúng ta nên đoàn kết lại và bầu ra một vị chỉ huy tạm thời, mọi người cùng dốc sức chung tay, họa may mới vượt khỏi nguy cơ hiện tại.
Thiên Hạc đạo trưởng của Hoa Sơn vội gật đầu tán đồng :
- Lời của Tri Cơ chưởng môn rất phải, chúng ta nên bầu ngay một người để phát huy lực lượng thống nhất của quần hào, bần đạo từ lâu nghe danh “Thất Thất Liên Hoàn trận” của Nga Mi, “Thiếu Hạo trận” của Côn Luân, “Bát Quái chưởng” của La Phù, mỗi phái đều có một độc đáo riêng, nếu do một người phát ra hiệu lịnh, tùy thời bày bố những kỳ trận kia, bọn chúng dù có khả năng phi thiên độn thổ cũng chưa chắc đã chịu xuể sự hợp công của chúng ta.
Tri Cơ Tử đạo nhân lại nói tiếp :
- Đại họa đã ở trước mắt, không dung cho chúng ta chần chờ thêm được, thỉnh Ngộ Tịnh chân nhân Chưởng môn Nga Mi phái thống lãnh chỉ huy tất cả quần hào năm non bảy núi trên thể đài chẳng phân biệt phái môn đều nên răm rắp nghe theo sự chỉ huy của Ngộ Tịnh chân nhân, chư vị có đồng ý chăng?
Tất cả quần hào có mặt đều nhao nhao giơ tay tán đồng, Ngộ Tịnh chân nhân thấy tình thế nguy cấp đến nơi, chẳng tiện thoái thác, vội ngồi vào chiếc bàn giữa đài, sang sảng cất lời :
- Chư vị bằng hữu anh hùng đã tin cậy đề cử bần đạo đứng ra lãnh trọng trách hôm nay, bần đạo gẫm lại mình tài sơ đức bạc, đáng lý chẳng dám nhận trọng trách ấy nhưng vì tình thế cấp bách quá nếu cứ nhường lẫn nhau tất sẽ lờ đi đại sự, xin chư vị tạm thời nghe theo cắt đặt của bần đạo để cùng nhau dẹp đại nạn chung.
Ông ngừng lại suy nghĩ giây phút, quay sang dặn dò Kỳ Phong đạo nhân là đệ tử thủ tọa của Nga Mi :
- Đệ tử của Nga Mi bản phái, tạm thời do mi thống lãnh, mau kéo đến trận trường bày “Thất Thất Liên Hoàn trận” ngăn trở năm tên quái nhân ấy vượt qua sân trống.
Kỳ Phong đạo nhân xá dài tuân mạng, lập tức thống lãnh 49 đệ tử của Nga Mi, nhảy xuống thể đài, chỉ khoảnh khắc sau nơi khoảng sân trống trước lễ đài đã bày xong trận “Thất Thất Liên Hoàn”.
Kỳ Phong là đệ tử thủ tọa đời thứ hai của Nga Mi phái, võ công được Ngộ Tịnh chân nhân chân truyền. Trận thế vừa bố trí xong, Kỳ Phong đạo nhân xỏa tóc đứng chống kiếm trước trận, lớn tiếng thách thức :
- Năm con quái vật kia, bọn ngươi biết kỳ trận này chăng?
Quái nhân áo xanh đứng bên góc trái bĩu môi cười lạt :
- Thứ xoàng xĩnh “Thất Thất Liên Hoàn trận” ấy trẻ thơ cũng dư biết nữa là, có đáng chi kỳ lạ đâu mà huênh hoang!
Quái nhân này tuy ngoài mặt nói thế, nhưng bên trong không khỏi lo âu, vì đối với môn số học “cửu cung”, “bát quái” tuy có học qua nhưng không tinh cho lắm, một khi lơ vào trận địa chẳng xông ra được thì còn chi uy danh của “Kim Hà Phiêu”?
Kỳ Phong đạo nhân nghe đối phương đáp xong, cũng chột dạ khiếp thầm :
- “Thất Thất Liên Hoàn trận” này là kỳ trận độc đáo của Nga Mi phái ta sáng chế, quái nhân áo xanh đã biết tên trận, tất nhiên cũng biết cách phá.
Đang còn phân vân lưỡng lự, chợt nghe quái nhân áo xanh cười khẩy tiếp lời :
- Tuy trận ấy có thể gọi là kinh thiên động địa, nhưng dưới con mắt chúng ta chúng chẳng đáng sợ!
Kỳ Phong đạo nhân cố làm ra vẻ bình tĩnh đáp :
- Quái vật mi đã ngông cuồng khoác lác, khinh thường bản trận như thế, nhưng có dám xông vào phá trận chăng?
Quái nhân áo xanh khẽ rỉ tai nói nhỏ với bốn đồng bọn xong, lập tức quát lớn :
- Có chi mà chẳng dám!
Nói đoạn, phi thân bay vút vào trận, bốn quái nhân còn lại cũng rùng mình lao theo bén gót quái nhân áo xanh xâm nhập vòng trận. Kỳ Phong đạo nhân tay vung trương kiếm, tóc xõa theo chìu gió, cũng bay vút vào vị trí trung ương của kỳ trận, miệng lâm râm đọc ca kệ có vần, trận thế liền theo đó nhôn nhao phát động.
Hoa Sĩ Kiệt nhìn thấy sư huynh bày bố “Thất Thất Liên Hoàn trận” dụ được năm quái nhân cùng nhập trận, cảm thấy yên tâm phần nào, quay sang nói với cụ già bịt mặt :
- Kỳ trận của bổn môn nhất định có thể vây khốn năm tên hung đồ ấy!
Cụ già áo vàng cười nhẹ lắc đầu :
- “Thất Thất Liên Hoàn trận” tuy biến hóa vô cùng, uy lực cao cường nhưng cũng sẽ gãy đổ dưới “Yêu Xà chỉ” của bọn chúng!
Hoa Sĩ Kiệt hơi bất mãn :
- Trận pháp biến hóa rất kỳ diệu, trừ những người biết rành trận pháp mới phá được chớ không thể dùng sức mà xông bừa.
Cụ gài áo vàng bịt mặt cười nhạt đáp :
- Lời nói tuy nghe ra rất có lý, nhưng dù có cao siêu cỡ nào cũng chỉ là sức người, thử nghĩ những cao thủ trong trận, đụng phải Yêu Xà chỉ có còn sống được chăng?
Hai người đang đối đáp qua lại, chợt nghe trong trận tiếng hò hét vang lừng cả một góc trời.
Té ra năm quái nhân sau khi xông vào trận, trận thế lập tức phát động xôn xao, bọn họ cảm thấy trước mặt bóng, người lao xao trùng trùng điệp điệp, chận ngăn mọi lối tiến đông tây tả hữu, đâu đâu cũng nhấp nhóa bóng người, kiếm ảnh giăng giăng như muôn ngàn mảnh lưới nhện phủ chụp chung quanh, bọn họ bình tĩnh dừng bước, im lặng quan sát trận cuộc biến hoá.
“Thất Thất Liên Hoàn trận” căn cứ theo vị trí bảy vì sao Bắc Đẩu trên trời, cứ bảy người một đội liên tay tấn công một địch thủ, uy lực ấy, tất nhiên phải dũng mãnh vô cùng.
Năm quái nhân đang đứng yên quan sát, chợt một tiếng dữ dội xới đập màn lao, bảy đệ tử của Nga Mi phái thành một hàng chữ giăng ngang phóng ập tới vung tay xuất công nhanh như làn điện chớp.
Cuồng phong theo đà tay bay người sầm sập thốc ào ra, cơ hồ có thể lở núi nghiêng non, đá cát bốc khỏi mặt đất vèo vèo bay tung trong không khí.
Năm quái nhân vì chưa biết hư thực ra sao nên không dám vung chưởng đỡ thẳng, bóng người cùng lúc thấp thoáng như biến như bay, năm người với thân pháp cực kỳ tinh xảo, lẹ làng thoắt tránh khỏi luồng chưởng lực kinh hồn của bảy người vừa công đến.
Nhưng năm quái nhân chưa kịp đứng vững bước chân, đợt chưởng phong thứ hai cùng bảy người giăng ngang hình chữ “nhất” đồng thời lao ập đến xuất thủ liên công. Bảy người cùng liền tay phát chưởng, uy lực không những cương liệt khó bì, mà động tác cũng cực kỳ nhanh :Dng, từng đợt tiếp nối tấn công khít khao chặt chẽ không hề tạo một khe hở có thể dung túng cho đối phương thừa cơ phản kích.
Bởi thế, kẻ nào công lực nông cạn, một khi sa vào trận cuộc, không sao chịu nổi thế trận rốt cuộc hải phơi thây tại chỗ, bằng may lắm cũng đành thúc thủ chịu trói.
Năm quái nhân sau khi nhập xông vào trận, tuy tự tin ở tài nghệ cao diệu của mình, nhưng trận nội khác hẳn sự giao tranh bình thường nếu như chẳng biết cách phá trận, dù võ công thâm hậu đến bực nào cũng vô phương ứng dụng.
Bọn họ nhờ ở thân pháp mau lẹ, tránh khỏi đợt công thứ nhất, nhưng qua đợt công thứ hai, thứ ba... đã cảm thấy khó khăn, luống cuống tay chân...
Nên khi sau thời gian một tuần trà, tiếng sát phạt của 49 đệ tử Nga Mi càng lúc càng rền vang phấn khởi, trái lại năm quái nhân chỉ lo tránh né chẳng kịp nghỉ chân, muốn xông vượt thoát khỏi trận nhưng cả mấy lần đều bị chưởng phong của đối phương đẩy lui trở lại mà áp lực của thế trận càng lúc càng nặng nề siết chặt họ lại...
Kỳ Phong đạo nhân nhìn thấy cuộc diện đã nắm chắc vào tay, đắc ý cười lên ha hả :
- Lũ ác đồ! Bọn ngươi khó mà chịu đựng nổi với trận thế thêm nửa giờ...
Trường kiếm trên tay y càng huy động nhanh thêm, 49 đệ tử của Nga Mi trong trận răm rắp nhìn theo thế kiếm chỉ huy, càng tấn công thêm nhặt, chưởng phong cuồn cuộn như sóng bổ trường giang, từng đợt từng đợt ào ào phủ chụp đến năm người.
Năm quái nhân từ lúc xông vào trong trận, nhờ ở thuật khinh công cao diệu mới tràn tránh cầm cự miễn cưỡng được đến giờ, nhưng người nào cũng mồ hôi vả ra đầy người, ướt thấm cả vạt áo sau trước, động tác tràn tránh chừng vì mệt nhọc đã chậm chạp phần nào. Hoa Sĩ Kiệt đắc ý cười khẽ, giật chéo áo cụ già bịt mặt giọng hân hoan :
- Giờ đây lão tiền bối chắc phải tin tưởng uy lực của “Thất Thất Liên Hoàn trận” rồi! Chỉ nửa giờ sau là cùng, năm gã quái nhân hung ác này nhất định phải chết thảm giữa trận.
Cụ già bịt mặt vẫn lắc đầu lia :
- Không đâu! Nếu như bọn họ thi thố tuyệt học ra, tình thế sẽ đảo lộn trong khoảnh khắc!
Lúc ấy năm quái nhân bị kẹt trong vòng trận cảm thấy áp lực bốn bên càng lúc càng nặng nề, tâm tình của mỗi người càng lúc càng trầm trọng theo! Quái nhân áo xanh chợt than dài một tiếng :
- Chúng ta tù xuất đạo đến giờ, đây là lần đầu gặp phải kình địch, thực lực của Nga Mi phái quả chẳng nên xem thường, chả trách 20 năm về trước sư phụ phải chịu bại dưới tay bọn họ...
Quái nhân áo trắng liền ngắt lời :
- Hay là chúng ta đồng thời thi thố “Yêu Xà chỉ” tuyệt học...
Chưa kịp hết lời, một hàng đạo sĩ bảy người, thế mạnh như một dãy băng sơn ầm ập lao đến, quái nhân áo xanh vội thét lên :
- Nhảy tránh cho mau!
Năm người thân ảnh đồng lượt như năm chiếc pháo thăng thiên với năm sắc xanh, vàng, đen, đỏ, trắng khác nhau vọt thẳng lên cao dư ba trượng, chờ cho đợt đạo sĩ ấy trôi qua, mới từ từ đáp xuống.
Quái nhân áo hồng le lưỡi lắc đầu :
- Nguy hiểm thật, hai bắp chân của tôi suýt nữa bị kình lực của đám mũi trâu ấy quét trúng...
Quái nhân áo xanh vội gạt ngang :
- Lúc nãy lão tam đề nghị chúng ta dùng “Yêu Xà chỉ” để đối phó với bọn chúng nhưng chúng ta không có cơ hội để ra tay, bọn chúng lại từng đợt từng đợt nối tiếp nhau ập đến như thế núi, chúng ta làm sao mà áp dụng “Yêu Xà chỉ” được?
Quái nhân áo vàng chen lời :
- Theo sự quan sát của tôi thì “Thất Thất Liên Hoàn trận” lợi hại thật nhưng vẫn còn chỗ sơ hở.
Quái nhân áo xanh vội hỏi :
- Lão ngũ, nói mau, chúng sơ hở ở những điểm nào?
Quái nhân áo vàng cười khẽ đáp :
- Bọn chúng bảy người một đợt liên tay xông đến, uy lực của bảy người thành một, tất nhiên phải hùng hậu khó cự, nhưng nếu trong bảy người có một tên không kịp thời phối hợp, lực lượng có sáu người nhất định sẽ yếu đi phần nào và không thể phát huy ...
Quái nhân áo xanh ngắt ngang lời nói của áo vàng, hỏi tiếp :
- Lão ngũ nói khá có lý nhưng không hiểu mi tìm thấy chỗ chi gọi là sơ hở?
Quái nhân áo vàng cười nhạt một tiếng rồi đáp :
- Trong một đợt bảy người của chúng, luôn luôn gã đạo sĩ đứng ở vị trí thứ năm động tác có phần chậm chạp và công lực cũng kém hơn!
Quái nhân áo xanh xoa tay cười khanh khách :
- Lão ngũ tâm địa tinh tế, nếu quả thế chúng ta đã có cách phá trận rồi!
Quái nhân áo trắng vội hỏi :
- Cách phá trận thế nào nói mau! Bọn chúng lại xông đến rồi kìa!
Quái nhân áo xanh kề tai bốn người rỉ khẽ vài câu, cả bọn đắc ý cười to lên.
Cùng lúc ấy, một tiếng quát rập lên như sấm động, một đợt bảy vị đạo sĩ đã giăng hàng xông đến.
Năm quái nhân dồng hét lên một tiếng làm hiệu lịnh, mười cánh tay nhất tề bổ vào người đạo sĩ đứng thứ năm trong hàng.
Bình!
Tiếp theo đấy là một tiếng rú thảm thiết, thân hình gã nạn nhân nọ bật ngược ra sau và bắn ra xa hơn trượng.
Sáu đạo sĩ còn lại động tác vì đó chậm đi phần nào, trong thời gian khoảnh khắc nháy mắt ấy, tuyệt học “Yêu Xà Chỉ” của năm quái nhân đã được dịp tung ra.
Sáu gã đạo sĩ thi nhau rú gào thảm thiết, từng người nối nhau rủ xuống giống như thân chuối trước cuồng phong.
Năm quái nhân đắc ý đồng buông ra chuỗi cười lanh lảnh ngông cuồng...
Kỳ Phong đạo nhân đứng chỉ huy nơi giữa trận, thấy thế tái mặt kinh hoàng, thanh kiếm trên tay lại huy động càng nhanh, từng đợt đạo sĩ như sóng triều lớp lớp nhắm vào năm quái nhân đến.
Năm quái nhân cứ y theo phương pháp vừa rồi, dùng “Yêu Xà chỉ” triệt hạ đối phương!
Lớp trứơc ngã, lớp sau vẫn đạp bừa lên xác đồng bọn ngang nhiên xông đến, đáng thương cho 49 gã đạo sĩ, từng người một gục ngã dưới ngọn “Yêu Xà chỉ” vô cùng tàn độc của năm quái nhân.
Cụ già bịt mặt núp mình sau tảng đá nhắm mắt than dài :
- Sát nghiệp! Sát nghiệp! Ngu xuẩn, ngu xuẩn!
Hoa Sĩ Kiệt đang lặng người khiếp hãi, chợt nghe cụ già bịt mặt kêu lên như thế, không khỏi lạ lùng, vội hỏi :
- Lời của lão tiền bối vừa rồi dụng ý thế nào?
Cụ già bịt mặt lại thở dài và buồn buồn cất tiếng :
- Dùng Yêu Xà chỉ để tạo thành một trận tàn sát vô lương như thế, chẳng phải sát là gì? Gã Kỳ Phong đạo nhân chỉ huy “Thất Thất Liên Hoàn trận” cứ giữ mực theo phương pháp cũ tấn công không biết tùy thời tùy người để biến hóa cho diệu kỳ cho thích hợp để cho đối phương đột phá được và tùy tiện chém giết, có đáng gọi là ngu xuẩn không?
Hoa Sĩ Kiệt chỉ gục gặc đầu mà không đáp, quay nhìn trở vào trận, thấy “Thất Thất Liên Hoàn trận” khoảnh khắc bị phá tan. Kỳ Phong và 49 đệ tử của Nga Mi phái chết ngổn ngang khắp khoảng sân rộng, kẻ đứt đầu người gãy tay, cảnh tượng vô cùng thảm não chẳng nỡ nhìn lâu.
Hoa Sĩ Kiệt là một thiếu niên tánh tình trung hậu thấy sư huynh chết thảm như thế, không khỏi nước mắt bật trào nghiến răng rít giọng :
- Tôi phải báo thù! Phải vì các sư huyh đệ đồng môn đòi cho được món nợ máu này.
Cụ già bịt mặt trầm giọng cản ngăn :
- Nhóc con, cố gắng mà nhẫn nại, muôn ngàn lần đừng nên vọng động uổng thân! Có câu “Quân tử báo thù ba năm, tiểu nhân mới liều lĩnh nhất thời”, cố dằn lòng luyện thành tuyệt kỹ xong, sợ chi chẳng có cơ hội để báo thù?
Hoa Sĩ Kiệt vốn thông minh tuyệt đỉnh, nghe qua lời khuyên sâu xa của cụ già bịt mặt liền hội ý gật đầu, vòng tay cảm tạ :
- Nhờ ân lão tiền bối chỉ điểm thiệt hơn, vãn bối xin tâm lĩnh!
Quần hào trên thể đài trước tình trạng thảm sát chẳng nới tay của năm gã quái nhân, đều nhìn nhau kinh hãi rụng rời.
Năm quái nhân cất tiếng cười lanh lảnh ngạo nghễ nhích lần về phái thể đài. Quái nhân áo xanh dẫn đầu phía trước gằn giọng quát to :
- Tất cả đám đạo sĩ thối cùng những tên trọc trên thể đài kia, hãy mau lăn xuống mà nạp mạng hay còn chờ chúng ta lên giết một lượt cho gọn?
Âm thanh lồng lộng vang đập vào bốn phía rừng cây tựa như một tiếng giục giã của tử thần trước đoàn âm binh tử quỷ khiến cho người nghe đều rờn rợn da lưng, lặng im không một tiếng đáp.
Nga Mi chưởng môn - Ngộ Tịnh chân nhân, trước tình thế hiểm hung hiện tại tự biết khó khỏi đại nạn vong thân, chậm chạp đứng lên, không dằn được cảm khái trong lòng, ngửng đầu thở dài một hơi thật ảo não, đoạn hướng vào quần hùng trên thể đài vòng tay lớn tiếng nói :
- Ngộ Tịnh tôi vì vô đức vô tài, chấp chưởng chức vị Chưởng môn của bản phái chưa đến trăm ngày đã va phải nạn to, lại còn làm liên lụy đến chư vị hảo hữu các phái chết một cách uổng oan vô cớ. Bần đạo chỉ còn cách thống lãnh toàn đệ tử của bản giáo, tự tận trước mặt năm gã hung đồ để yêu cầu chúng rộng dung cho quí vị an toàn rời khỏi nơi đây, hầu chuộc tội mình trong muôn một với chư vị bằng hữu.
Nói đến đây, âm thanh đã tắt nghẹn trong cổ họng và nước mắt thấm xuống như mưa, Ngộ Tịnh chân nhân vội gạt nước mắt quay sang các đệ tử của mình lớn tiếng tiếp lời :
- Các đệ tử Nga Mi hãy cùng theo ta xuống thể đài!
Các đệ tử Nga Mi ùn ùn rời ghế đứng lên theo chân Ngộ Tịnh nhảy đáp xuống sân rộng.
Quần hào có mặt trên thể đài đều nhất hời trầm ngâm biến sắc dứng dậy, Côn Luân chưởng môn Tri Cơ Tử cùng La Phù Ni Ni đạo cô định lên tiếng cản ngăn Ngộ Tịnh nhưng đã không kịp.
Ngộ Tịnh chân nhân thống lãnh trên trăm đệ tử sãi tiến tới khoảng sân rộng, chỉ vào mặt năm quái nhân nghiêm trang cất lời :
- Năm vị đã đến đây tìm thù, Ngộ Tịnh tự biết mình không địch lại, nên thống lãnh tất cả đệ tử của bản phái tự tận trước mặt năm vị, nhưng có một yêu sách cuối cùng.
Quái nhân áo xanh cười sắc lạnh :
- Yêu sách gì nói mau!
Ngộ Tịnh chân nhân nét mặt rắn lại, chậm rão tiếp lời :
- Oan có đầu, nợ có chủ, 20 năm về trước Nga Mi chúng tôi cùng các người gây nên một đoạn oán ân thì hôm nay do bản phái liễu kết trước mặt chư vị đủ rồi. Vả lại chuyện này đối với bằng hữu giang hồ các phái thật vô can, bần đạo cùng tất cả các đệ tử lớn nhỏ bằng lòng tự tận để tròn kết vấn đề ân oán ấy, chỉ mong các vị nghĩ dùm đức háo sanh của thượng thiên, dung tha cho tất cả các bằng hữu giang hồ đến dây tham dự đại hội hôm nay được an toàn rời khỏi nơi đây, lời yêu cầu cuối cùng ấy quí vị có bằng lòng hay không?
Năm quái nhân cùng đưa mắt nhìn nhau hội ý, cuối cùng quái nhân áo xanh dửng dưng lên tiếng :
- Được rồi, lão mũi trâu nhà ngươi mau tự kết liễu đi thôi!
Ngộ Tịnh chân nhân thấy năm quái nhân có vẻ chấp thuận yêu cầu của mình, liền thụp người quỳ xuống, hướng về cửa chùa, lâm râm khấn nguyện :
- Nga Mi phái chư vị tổ sư lịch đại nơi cõi trên linh thiêng chứng giám: đệ tử Ngộ Tinh, tài sơ đức bạc hôm nay gặp phải họa to, đệ tử tự thẹn mình không phương lãnh đạo để thoát cho bản môn tránh khỏi cuộc tai ương, xin tự tận trước vong linh chư vị tổ sư, đê chuộc lỗi trong muôn một...
Ông từ từ đứng dậy, ngẩng đầu sang sảng tếp lời :
- Chư vị bằng hữu võ lâm, thịnh tình của chư vị hôm nay không thể báo đáp, xin hẹn kiếp lai sinh.
Dứt lời, liền nhấc cao tay chưởng, quật mạnh trở xuống ngay thiên linh cá của mình, thân hình lập tức rủ xuống như cây thịt đổ, chết liền khi ấy!
Thoáng mắt sau, tất cả đệ tử Nga Mi phái đều noi gương chưởng môn, lần lượt chấc chưởng tự tận, chết la liệt khắp chung quanh thi hài Ngộ Tịnh.
Trên sân rộng, nhất thời máu tươi thành rãnh, thi hai chất chồng như non, mùi tử khí tanh nồng trong không khí.
Năm quái nhân dửng dưng nhìn từng thây người chết, cùng ngửa mặt buông lên những tràng cười âm trầm khủng khiếp, như vô cùng đắc ý với cảnh sắt máu gây ra trước mắt.
__________________
It takes a minute to have a crush one someone an hour to like someone and a dat to love someone - but it takes a lifetime to forget someone.
( Chỉ cần 1 phút để cảm ,1 giờ để thích và 1 ngày để yêu - nhưng cần đến cả 1 cuộc đời để quên ai đó. )[/b]
Yêu Thương và Thương Yêu
Bạn Yêu Thương một người và người ấy cũng Thương Yêu bạn . Bạn là người hạnh phúc nhất trên thế gian .
Hãy giữ vững hạnh phúc quí báu ấy . Bạn có thể để cùng với mọi người chia sẽ hạnh phúc và cũng học hỏi thêm vài điều bổ ích cho hạnh phúc của bạn .
|