View Single Post
  #3  
Old 02-21-2005, 10:43 AM
tovanhung tovanhung is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Tp. Hồ Chủ Tịch
Bài gởi: 128
Send a message via Yahoo to tovanhung
Default

Ngày 19 tháng 2 năm 2005 vừa qua, chúng ta đã chia tay vĩnh viễn nhà thơ Huy Cận. Hoà lẫn với niềm tiếc thương vô bờ bến, chúng tôi, những người yêu thơ xin tiễn đưa linh hồn người bằng những nỗi đau.

Nhà thơ Huy Cận tên thật là Cù Huy Cận, sinh ngày 3 tháng 5 năm 1919 trong một gia đình nhà nho ở làng Ân Phú, huyện Hương Sơn, Tỉnh Hà Tĩnh. Huy Cận làm thơ từ năm 1934. Chịu nhiều ảnh hưởng của văn học lãng mạn Pháp nhưng cũng thích thơ Đường và trân trọng vốn thơ ca dân tộc. Năm 1936, gặp gỡ Xuân Diệu ở Huế và trở thành một đơi bạn văn chương tri kỷ.


Nhà thơ Huy Cận (1919 - 2005)

Tập thơ đầu, “Lửa Thiêng” là “một bản ngậm ngùi dài” (Xuân Diệu) đem đến cho thơ mới những vần thơ ảo não vào bậc nhất.

Với sức sống mãnh liệt, tình yêu con người vô bờ bến và chất thiên tài thơ trong con người ông mà Huy Cận đã cho ra đời hàng ngàn bài thơ đặc sắc, trong đó có rất nhiều thơ tình. Các tác phẩm đã xuất bản có: Lửa Thiêng, Kinh Cầu Tự, Trời Mỗi Ngày Lại Sáng (1958), Đất Nở Hoa (1960), Kinh Cầu Tự, Bài Thơ Cuộc Đời (1963), Ngôi Nhà Giữa Nắng (1978)...

Trong trang thơ về Huy Cận hôm nay, chúng tôi xin gởi đến các bạn yêu thơ những vần thơ tuyệt đẹp trong hai bài thơ “Buồn đêm mưa” và “Áo trắng”

BUỒN ĐÊM MƯA

Đêm mưa là nhớ không gian
Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la...

Tai nương nước giọt mái nhà
Nghe trời nặng nặng, nghe ta buồn buồn

Nghe đi rời rạc trong hồn
Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi...

Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi...
Trăm muôn giọt nhẹ nói lời vu vơ...

Tương tư hướng lạc phương mờ...
Trở nghiêng gối mộng hững hờ nằm nghe.

Gió về lòng rộng không che,
Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư...

(Lửa Thiêng)



Áo Trắng

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước tỏ hồng

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon,
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói anh nghe tiếng lẫn lời,
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày?
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phát đôi hồn cánh mộng bay
Trả Lời Với Trích Dẫn