Chương 7
Một Trận Ác Ðấu Ngoài Ải Nhạn Môn Quan
Trí Quang đại sư từ từ quay đầu lại, chú ý nhìn Kiều Phong, nói:
-Kiều Bang chúa! Trường hợp mà Bang chúa được tin báo cấp về việc này thì Bang chúa sẽ hành động ra sao?
Kiều Phong nghe hỏi, bầu nhiệt huyết bốc lên bừng bừng, dõng dạc đáp:
-Trí Quang đại sư! Kiều mỗ kiến thức hẹp hòi, tài đức không đủ để quần chúng cảm phục, hiệu lệnh không đủ để anh em trong bản bang tuân theo, nói ra càng thêm hổ thẹn. Dù Kiều mỗ không đủ tài năng nhưng có tấc dạ sắt son, có cốt cách của một gã nam nhi. Trong phạm vi những công cuộc đại nghĩa khí này, quyết chẳng đến nỗi không hiểu điều hơn lẽ thiệt. Nhà Ðại Tống ta bị quân Liêu cẩu lăng nhục, đó là mối căm hờn cho quốc gia, ai là người không nghĩ đến chuyện báo thù. Giả sử mà tôi không được tín báo về việc này cũng phải tự mình suất lĩnh anh em bản bang đi suốt ngày đêm đến tiếp viện.
Những câu khẳng khái hiên ngang của Kiều Phong khiến cho mọi người nghe đều cảm thấy rung động trong lòng và đều cho là bậc đại trượng phu phải thế mới xứng đáng.
Trí Quang gật đầu nói:
-Bang chúa nói như vậy thì ngày đó chúng tôi ra ngoài ải Nhạn Môn quan phục kích không phải là một hành động lầm lạc chăng?
Kiều Phong cảm thấy trong lòng tức tối, lẩm bẩm: "Ngươi cho ta là hạng người nào? Nói thế chẳng hoá ra coi thường ta lắm ru?" Tuy nhiên thần sắc vẫn bình tĩnh, ông nói tiếp:
-Những sự nghiệp oai hùng lẫm liệt của tiền bối, Kiều mỗ rất lấy làm ngưỡng mộ, chỉ tiếc mình sinh sau đẻ muộn, không được theo gót các bậc tiên hiền để dự phần vào những công cuộc nghĩa cử oai hùng, ra tay giết giặc.
Trí Quang chầm chậm nhìn Kiều Phong, nét mặt lộ vẻ khác lạ, thủng thỉnh nói:
-Sau khi chúng tôi được tin, một mặt phái người đến chùa Thiếu Lâm đưa tin, một mặt cùng nhau kéo thẳng đến Nhạn Môn quan để đánh giặc Hồ. Tôi đi cùng nhân huynh đây.
Vừa nói vừa trỏ Triệu Tiền Tôn, Trí Quang lại nói tiếp:
-Chúng tôi đi đoàn đầu cả thảy hai mươi mốt người. Trừ vị thủ lĩnh võ công tuyệt vời ra không kể, còn Uông Bang chúa, Vạn Thắng Ðao Vương Hương Lâm lão anh hùng, Hoàng Sơn Quán Vận Ðạo trưởng phái Ðịa Tuyệt đều là những tay cao thủ bậc nhất trong võ lâm lúc đương thời. Hồi đó lão tăng chưa xuất gia đầu phật, tuy theo gót quần hùng mà thực ra thì bản lĩnh người ta mười, mình chưa được hai, chẳng qua là vì lòng yêu nước, giết giặc, không dám lùi lại phía sau, mong gom góp được phần nào hay phần ấy. Chính nhân huynh đây hồi đó võ công cũng còn cao hơn lão tăng nhiều.
Triệu Tiền Tôn nói:
-Quả vậy! Võ công ngươi hồi đó còn thua xa ta lắm, hay ít ra cũng còn kém hơn một bực.
Triệu vừa nói vừa giơ hai ngón tay thẳng lên, cao thấp cách nhau đến hơn một thước. Y cho thế còn chưa đủ, liền đưa hai lòng bàn tay xa nhau đến thước rưỡi. Trí Quang lại nói:
-Lúc qua ải Nhạn Môn quan thì trời đã hoàng hôn, chúng tôi ra khỏi cửa quan chừng hơn mười dặm, vừa đi vừa ngơm ngớp phòng bị. Trời mỗi lúc một tối sầm lại. Ðột nhiên góc tây bắc có tiếng vó ngựa dồn dập, ít ra là hơn chục con, khí thế rất hùng dũng. Vị thủ lĩnh chúng giơ cao tay mặt lên, cả đoàn đều dừng bước. Ai nấy vừa mừng rỡ vừa hồi hộp mà chẳng ai nói câu nào. Mừng rỡ vì tin báo quả nhiên đúng và chúng tôi đến nơi vừa kịp để ngăn cản bên địch. Song ai cũng biết rằng bọn võ sỹ Khất Ðan này rất lợi hại vô cùng. Ai cũng nghĩ nếu tử tế họ đã không đến đây, mà họ đã đến chứng tỏ là chẳng tử tế gì.
Ngừng một giây, Trí Quang lại nói tiếp:
-Bọn này đã dám khởi hấn với phái Thiếu Lâm, một phái võ nổi tiếng nhất ở Trung Nguyên, tất là đã được tuyển lựa kỹ càng trong những tay võ sỹ cừ khôi.
Nhà Ðại Tống đánh nhau với Khất Ðan nhiều trận thua mà ít khi được. Cuộc chiến đấu hôm nay chưa ai đoán trước được là thắng hay bại. Vị thủ lĩnh vẫy tay một cái, hai mươi mốt người chúng tôi liền chia nhau mai phục vào phía sau những tảng đá lớn hai bên đường.
Hang núi này mé tả là một vực sâu, đá mọc lởm chởm, thăm thẳm nhìn không thấy đáy. Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, rồi nghe rõ cả tiếng họ ca hát. Song những khúc ca Tây Liêu điệu dài thườn thượt, lại giọng khô khan quê kệch, không
ai hiểu gì cả.
Tay phải tôi nắm chặt lưỡi đao, mồ hôi tay ướt đẫm, thò tay xuống đầu gối lau vào quần cho khô đi, nhưng chỉ được một lát lại ướt đầm. Thủ lĩnh đại ca phục ngay bên cạnh tôi, anh thấy tôi không nín thở được liền đưa tay ra vỗ nhẹ vào vai tôi hai cái rồi trông tôi mà cười. Ðoạn anh vung tay trái đánh dứ một đòn, ra điều tay này sẽ giết hết giặc Hồ.
Tôi cũng nhìn đại ca mỉm cười và thấy vững tâm được nhiều. Con ngựa bên Liêu đi đầu còn cách chừng hơn năm chục trượng, tôi nấp sau tảng đá lớn, ngó ra xem thì thấy bọn võ sỹ Khất Ðan này đều mặc áo mền dày, người dáo dài, kẻ đao ngắn, có người cầm cung đeo túi tên, lại có người để con chim ưng thật lớn đậu trên vai.
Họ vừa đi vừa hát vang, dường như không ai nghĩ đến phía trước có quân địch mai phục. Lát sau tôi đã trông rõ mặt mày người võ sỹ Khất Ðan, tên nào cũng tóc ngắn, râu rậm, mặt mũi hung dữ. Khi thấy họ đến gần, trống ngực tôi đánh thình thịch, dường như trái tim tôi muốn chui qua miệng nhảy ra ngoài.
Mọi người nghe Trí Quang thuật, tuy là việc xảy ra trước đây ba mươi năm mà trong lòng ai nấy đều hồi hộp.
Trí Quang lại nhìn Kiều Phong, nói:
-Việc thành bại này có liên quan đến quốc vận nhà Ðại Tống, cũng là sự yên nguy của ức triệu sinh linh. Chúng tôi lại không nắm vững phần thắng, chỉ trông vào ưu điểm là kẻ địch lộ liễu bên ngoài, còn mình thì nấp trong bóng tối. Theo ý
Bang chúa thì chúng tôi nên làm thế nào?
Kiều Phong đáp:
-Từ xưa đã có câu "Binh bất yếm trá". Hai nước giao binh thì không kể gì đến đạo nghĩa giang hồ hay lề luật võ lâm nữa. Quân Liêu cẩu tàn sát già trẻ, lớn bé con dân nhà Ðại Tống, họ có kiêng dè gì đâu? Theo ý kiến tại hạ thì trong trường hợp nên dùng ám khí và ám khí cần tẩm thuốc độc cực mạnh.
Trí Quang giơ tay vỗ đùi đánh đét một cái, nói:
-Phải lắm! ý kiến Kiều Bang chúa rất hợp với tư tưởng chúng tôi hồi ấy! Thủ lĩnh đại ca thấy Liêu cẩu đến gần liền hú lên một tiếng dài để ra hiệu. Sau các tảng đá lớn, ám tiến tới tấp bay ra: nào cương tiên, nào tụ tiến, nào phi đao, nào thiết chuỳ đều tẩm thuốc kịch độc. Bỗng nghe những tiếng kêu oai oái vang dậy, bọn Liêu cẩu nhốn nháo cả lên, ngã ngựa đến quá nửa. Trong bọn cưỡi ngựa này có người vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Trí Quang lại kể tiếp:
-Lúc này tôi đã đếm được rõ ràng bọn võ sỹ Khất Ðan có mười tám tên cả thẩy, mười một tên đã bị trúng ám khí, thế là chỉ còn có bảy. Chúng tôi liền nhất tề xông ra, khoa đao lên chém một lúc chết sạch cả, không còn mống nào chạy thoát.
Nhiều người Cái bang hoan hô nhiệt liệt, song Kiều Phong và bọn Ðoàn Dự lại thầm hỏi: "Ông vừa nói bọn võ sỹ Khất Ðan này được tuyển lựa rất kỹ mà sao chỉ trong khoảnh khắc chúng đã bị giết hết?"
Trí Quang thở phào một cái, kể tiếp:
-Chúng tôi giết một lúc hết sạch mười tám tên, mừng thì mừng thật nhưng lại càng nghi hoặc: chẳng lẽ bọn võ sỹ Khất Ðan chỉ có bấy nhiêu tên bị thịt này thôi sao? Mỗi tên mới bị một đao là toi mạng ngay, tuyệt không có lấy một hảo thủ,
chẳng hoá ra người đưa tin không xác thực? Hay là quân Liêu cẩu có ý bày ra kế dụ địch để nhử bọn chúng tôi?
Trí Quang kể tiếp:
-Còn đương phân vân bỗng lại nghe có tiếng ngựa hí, từ góc Tây Bắc hai người cưỡi ngựa đi tới. Lần này chúng ta không mai phục nữa, ngang nhiên tiến lại. Hai người cưỡi ngựa này là một đàn ông và một đàn bà. Người đàn ông thân thể khôi vĩ, tướng mạo đường đường, cách phục sức sang gấp mấy mười tám tên võ sỹ trước.
Người đàn bà là một thiếu phụ tay bồng đứa nhỏ. Hai người lỏng buông tay khấu, sánh vai nhau cười cười nói nói ra chiều thân mật, rõ ràng là một cặp vợ chồng trẻ. Hai người này vừa trông thấy chúng tôi đã hơi lộ vẻ ngạc nhiên.
Khi thoáng nhìn thấy mười tám tên võ sỹ nằm chết la liệt trên mặt đất, gã đàn ông lộ vẻ hung dữ lạ thường. Gã nhìn chúng tôi cả tiếng quát hỏi, nhưng gã nói tiếng Khất Ðan chỉ nghe thấy líu lo mà chẳng hiểu gì.
Thiết Tháp Phương Ðại Hùng cử ngọn thục đồng côn, quát lớn:
-Tên Liêu cẩu kia xuống nạp mạng đi!
Vừa nói vừa giơ côn đánh xuống gã đàn ông. Thủ lĩnh đại ca trong lòng nghi hoặc, quát lên:
-Phương hiền đệ không được lỗ mãng! Chớ có giết y, phải bắt sống để tra hỏi ngọn ngành.
Thủ lĩnh chưa dứt lời thì gã kia vươn tay phải ra chụp được tay Phương Ðại Hùng đang cầm cây thục đồng côn, vặn đánh "ráu" một tiếng, xương tay Phương Ðại Hùng đã bị gãy nát. Gã giằng lấy cây côn giơ lên vụt xuống. Chúng tôi la ầm lên tiến đến giải cứu thì đã không kịp. Lúc ấy có bảy tám người nhằm gã phóng ám khí tới.
Gã này chỉ giơ giơ tay áo bên trái lên phất một cái, phát ra một luồng kình phong quạt cả bấy nhiêu ám khí rớt xuống một bên. Chúng tôi biết rõ tính mạng Phương Ðại Hùng không thể nào thoát chết, thì thấy gã cầm thục đồng còn xâu
người Phương lên rồi quăng cả người lẫn côn xuống bên đường, miệng lý lố chẳng biết nói gì.
Bây giờ thì rõ ràng tin báo quả đã không sai. Chúng tôi lại lo rằng sau đây còn có những tay ghê gớm hơn nữa. Chúng tôi đành ỷ bên mình đông người xúm lại uy hiếp, sáu bảy người nhảy xô lại tấn công gã đàn ông và bốn năm người xúm lại đánh thiếu phụ. Không ngờ thiếu phụ này chẳng biết chút võ nghệ nào.
Vừa bị chém một đao, cánh tay nàng đã đứt lìa mình. Thiếu phụ bồng con té nhào xuống đất. Một người khác bồi thêm một nhát nữa, bớt mất nửa đầu nàng. Gã đàn ông tuy võ nghệ cao cường nhưng bị bảy tám tay cao thủ vây đánh thì tài nào có thể rảnh tay giải cứu được cho vợ con.
Mấy chiêu đầu gã chỉ dùng thủ pháp kỳ dị để cướp lấy khí giới của chúng tôi chứ không chém giết ai. Nhưng khi thấy vợ con bị giết rồi thì mắt gã đỏ ngầu, vẻ mặt hung dữ trông mà phát khiếp. Lúc đó tôi thấy gã mắt nảy lửa thì hồn vía lên mây không dám tiến lên.
Triệu Tiền Tôn ngắt lời:
-Cái đó không thể trách ngươi được! Cái đó không thể trách ngươi được!
Triệu Tiền Tôn trừ khi nói tới Ðàm bà là có ý nể nang, còn ngoài ra bất luận nói với ai, y cũng chẳng coi vào đâu, vẫn một luận điệu trào phúng và lên giọng trịch thượng. Hai câu này thế là y nói tử tế rồi đó.
Trí Quang lại nói:
-Trận ác chiến này diễn ra trước đây ba mươi năm. Trong ba mươi năm trời, tôi đã không biết bao nhiêu lần nằm mơ thấy hình ảnh đó xuất hiện. Tất cả những chi tiết trong trận ác chiến dường như in sâu vào tâm khảm tôi. Gã người Liêu kia vươn hai tay ra quét ngang một cái, không biết gã đã dùng thủ pháp gì mà đoạt được khí giới của hai người trong bọn tôi, rồi một tay đâm, chém giết luôn hai người đó.
Thoắt nhảy xuống, thoắt đã lại vọt lên lưng ngựa, gã chẳng khác gì ma quỷ hiện hình, Quả vậy gã tựa hồ có phép biến hoá xông vào mé bên này giết một người rồi chuyển vụt sang bên kia chém người khác. Chỉ trong khoảnh khắc, bọn tôi hai mươi mốt người thì chín người đã mất mạng về tay gã. Bấy giờ ai nấy đều tức giận,hai mắt đỏ ngầu.
Thủ lĩnh đại ca cùng Uông Bang chúa và đồng bọn sấn xổ xông vào, không kể gì sống chết để chiến đấu với gã. Dè đâu võ công gã kỳ lạ không thể tưởng tượng được, không ai đoán trước nổi những đòn gã sắp đánh về phương nào. Luồng gió Bắc ngoài ải Nhạn Môn quan thổi hắt hiu hoà lẫn với tiếng kêu gọi của các vị anh hùng hảo hán lúc lâm chung.
Những chân tay run rẩy, những khí giới nhuốm máu đào phóng lên không trung loạn xạ. Lúc này ai bản lĩnh có giỏi cũng bảo vệ thân mình chưa xong, không vào cứu được người chung quanh nữa. Trước tình thế này, lòng tôi quả là vô cùng sợ hãi. Nhưng mắt thấy anh em chết thảm, bất giác luồng nhiệt huyết sôi sùng sục,căm giận đến quên cả sợ hãi.
Tôi cưỡi ngựa xông thẳng vào trước mặt đối phương, hai tay cử hai đao bổ xuống đầu gã. Tôi tự biết nếu nhát gươm này không chém trúng gã thì đành mất mạng với gã. Thanh đao tôi còn cách đầu gã chừng hơn một thước thì đột nhiên tay gã chụp lấy một người đưa đầu lên để hứng lấy nhát đao của tôi.
Tôi nhìn rõ đó là Ðỗ lão nhị trong Ðõ thị tam hùng ở Giang Tây thì giật mình kinh sợ. Nếu cứ thuận đà chém thẳng xuống thì còn gì là tính mạng Ðỗ ca? Tôi hấp tấp rút đao về bỗng nghe "chát" một tiếng, lưỡi đao đã chém đúng vào đầu con ngựa tôi cưỡi. Con ngựa bị đau quá, vừa hí vang một tiếng vừa nhảy lên.
Giữa lúc này, gã người Liêu kia đánh ra một chưởng. May làm sao, con ngựa của tôi vừa nhảy lên, không sớm không chậm một giây nào, vừa đúng lúc con ngựa chạm vào chưởng lực của gã, không thì tôi đã bị gãy xương toi mạng. Chưởng lực của gã thật là khủng khiếp, cả người tôi lẫn ngựa bắn tung lên rất cao, rớt đúng xuống một ngọn cây lớn rồi mắc luôn trên đó.
Tôi sợ hãi mê man, chẳng biết mình còn sống hay đã chết rồi và người mình đang ở chỗ nào. Tôi ở trên cao trông xuống thấy bọn anh em mình bao vây đối phương mỗi lúc một ít dần, chỉ còn lại năm sáu người, tôi thấy người nhân huynh
đây (trỏ Triệu Tiền Tôn) lạng đi một cái, té lăn xuống vũng máu. Tôi tưởng y cũng toi mạng rồi.
Triệu Tiền Tôn nói:
-Việc này nói ra thật xấu hổ nhưng chả cần giấu giếm làm gì. Có phải ta bị thương đâu, vì sợ quá mà ngất lịm đi ngã ra. Ta thấy gã người Liêu hai tay nắm lấy hai chân Ðỗ nhị ca xé ra một cái đứt đôi, lục phủ ngũ tạng rời cả ra ngoài. Ðột
nhiên ta thấy trái tim ngừng đập, mắt tối sầm lại rồi không biết gì nữa. Phải mà! Ta là con quỷ nhát gan, thấy gã vừa xé người đã sợ quá ngất đi.
Trí Quang nói:
-Thấy con ác quỷ đó giết anh em mà bảo là không sợ thì thật là nói bậy. Lúc đó mảnh trăng lạnh lùng cũng đang lơ lửng đầu non rọi xuống như cảnh tượng đêm nay.
Trí Quang nói đến đây, liếc mắt nhìn lên mảnh trăng lưỡi liềm trên đỉnh núi rồi nói tiếp:
-Lúc đó bên ta chỉ còn bốn người chiến đấu với gã Liêu cẩu. Anh thủ lĩnh tưởng mình không tài nào thoát chết, quát hỏi liên thanh: "Ngươi là ai? Ngươi là ai?" Gã người Liêu không trả lời, xoay tay hai cái lại giết luôn hai người nữa. Thốt nhiên gã co chân đá vào huyệt đạo trên lưng Uông Bang chúa, rồi chân trái đá theo thế "Uyên ương liên hoàn" trúng huyệt đạo anh thủ lĩnh.
Những cử động điểm huyệt, đá huyệt của gã tôi trông rõ cả. Lấy chân đá mà điểm trúng huyệt đạo, cước pháp của gã thật vô cùng kỳ dị, tôi không thể tưởng tượng được. Giả tỷ tôi không biết mình sắp chết đến nơi thì khi trông thấy hai
người bình sinh tôi rất kính ngưỡng đang gặp nạn, đã buột miệng la lên.
Gã người Liêu thấy đã giết hết bọn cường địch liền chạy lại bên thi thể vợ, ôm lấy thây nàng khóc rống lên, tiếng khóc cực kỳ bi thảm. Tôi nghe tiếng khóc không khỏi mủi lòng, thì ra tên Liêu cẩu này ác như quỷ sứ, dữ như ác thú mà hãy còn có nhân tính. Giọng thống khốc bi ai của gã tưởng chả kém gì người Hán chúng ta.
Triệu Tiền Tôn nói:
-Loài dã thú còn có thâm tình giữa cha con và vợ chồng, vị tất nó đã thua loài người. Thế thì người Liêu cũng là người, Hán cũng là người, sao nó lại không thương xót bằng người Hán?
Mọi người nghe Triệu Tiền Tôn nói, nổi lên la ó:
-Quân Liêu cẩu bạo ngược hung dữ, tệ hại hơn rắn độc, mãnh thú. Sao lại đem ví với người Hán ta được?
Triệu Tiền Tôn chỉ cười lạt mà không đáp. Trí Quang lại nói tiếp:
-Gã người Liêu khóc một hồi rồi ôm lấy xác đứa nhỏ nhìn một lúc rồi đặt xác đứa nhỏ vào trong lòng xác mẹ. Ðoạn gã chạy đến trước mặt anh thủ lĩnh quát tháo. Song anh thủ lĩnh không chịu khuất phục, trừng mắt nhìn gã. Có điều anh bị
điểm huyệt nên không nói ra lời quát mắng lại được. Gã người Liêu đột nhiên ngửa mặt nhìn trời, hú lên một tiếng dài rồi thò đầu ngón tay ra viết chữ vào vách đá.
Lúc đó trời đã tối mịt, tôi lại ở đằng xa nên không nhìn rõ gã viết những gì.
Triệu Tiền Tôn nói xen vào:
-Gã viết gì cũng viết bằng chữ Khất Ðan, dù ngươi có trông thấy cũng chẳng hiểu cóc gì.
Trí Quang đáp:
-Ðúng rồi! Tôi có trông thấy thì trông chứ cũng không hiểu được. Gã viết xong quay lại ôm lấy thây vợ con, chạy ra sườn núi nhảy tòm xuống vực sâu! Biến cố này thật tôi không ngờ đến. Tôi vẫn tưởng một người võ công cao cường như gã tất phải là một bậc cao cả ở nước Liêu, chuyến này vào Trung Nguyên tập kích chùa Thiếu Lâm chắc gã đứng vào địa vị đại thủ lĩnh và là một nhân vật tối quan trọng trong đoàn võ sỹ mới phải.
Gã bắt giữ anh thủ lĩnh cùng Uông Bang chúa còn thì giết hết, có thể nói là gã đã toàn thắng và sẽ thẳng tiến vào Trung Nguyên. Dè đâu gã lại nhảy xuống vực thẳm tự tận. Lúc trước, tôi đã nhìn xuống khe núi, chỉ thấy mây toả mịt mù, sâu
không rõ đáy. Gã đã nhảy xuống thì dù võ công cao đến đâu, cái thân thể bằng xương bằng thịt cũng nát ra như cám.
Tôi giật mình kêu rú lên một tiếng thất thanh. Trong chuyện kỳ dị lại xảy ra việc khác còn kỳ dị hơn. Tôi vừa kêu rú lên, bỗng nghe tiếng trẻ nít khóc oe oe từ dưới khe núi vọng lên, tiếp theo là một vật đen sì ở dưới khe bay vọt lên không, rơi nhẹ đánh "xạt" một tiếng vào chỗ Uông Bang chúa ngã ra còn nằm đó, tiếng trẻ nít vẫn khóc thét lên không ngớt.
Té ra cái vật rớt xuống bên mình Uông Bang chúa chính là đứa nhỏ lúc nãy. Bấy giờ tôi hết sợ rồi, liền từ trên ngọn cây nhẩy xuống, chạy lại xem thì thấy đứa nhỏ nằm ngang trên bụng Uông Bang chúa khóc hoài. Tôi nghĩ một lúc mới hiểu rõ: nguyên lúc thiếu phụ Khất Ðan bị giết, đứa con nàng tuy ngã xuống đất, nhắm mắt ngừng thở nhưng thực ra chưa chết.
Gã người Liêu trong lúc xót thương khóc vợ, đặt tay lên mũi đứa nhỏ không thấy hơi thở, tưởng là vợ con cùng chết cả rồi, liền ôm cả hai cái xác nhảy xuống vực.
Ðứa nhỏ bị chấn động, đột nhiên hồi tỉnh bật lên tiếng khóc. Gã người Liêu chân tay mau lẹ phi thường, không muốn chôn sống con dưới vực sâu, liền quăng đứa nhỏ lên theo đúng phương vị vào chỗ Uông Bang chúa, thì quả nhiên đứa nhỏ rớt trúng bụng Uông Bang chúa nên không bị thương.
Thế là gã người Liêu trong lúc mình đang lơ lửng chưa xuống đến đáy vực mới phát giác ra con mình chưa chết. Gã liền lập tức quăng con lên, tâm linh gã mau lẹ đã đành, nhưng tung con đúng chỗ không sai mảy may thì võ công này ai mà
không khiếp sợ. Tôi nhìn anh em chết thảm, khóc ròng một lúc rồi nhấc đứa nhỏ lên, toan đập nó vào tảng đá cho chết đi.
|