View Single Post
  #36  
Old 04-29-2005, 06:28 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Ngọc Yến lúc nhờ chàng mặc áo giùm đã thẹn mặt đỏ bừng, giờ thấy tay chàng đưa lên sờ má lại càng bẽn lẽn, nói:
-ủa! Tôi bảo công tử nâng tôi dậy kia mà!
Ðoàn Dự đáp:
-Vâng! Vâng!
Mắt chàng vẫn nhắm chặt, hai tay sờ soạng, không biết sờ vào đâu cho được, chỉ sợ sờ vào người nàng thì tội nghiệp càng nặng. Vì vậy mà chân tay luống cuống rất đỗi hãi hùng. Ngọc Yến trong lòng nóng nảy vô cùng, hồi lâu mới nhận ra rằng chàng vẫn nhắm mắt, liền hỏi:
-Sao công tử không mở mắt ra?
Gã võ sỹ người Tây Hạ ở dưới đại đường cười hềnh hệch, nói:
-Ta bảo ngươi lên học võ công để giết ta chứ ta có bảo ngươi lên để giỡn nhau đâu?
Ðoàn Dự mở mắt ra thấy Vương Ngọc Yến mặt đỏ như gấc e thẹn khôn xiết thì chàng mê mẩn tâm thần, run run thộn mặt ra mà nhìn nàng. Mấy lời gã Tây Hạ vừa nói không lọt vào tai. Ngọc Yến nói:
-Ngươi nâng ta dậy, ngồi xuống đây.
Ðoàn Dự vội đáp:
-Vâng! Vâng!
Chàng rất kinh sợ đỡ người nàng lên để ngồi xuống ghế. Ngọc Yến hai tay giữ lấy vạt áo, cúi đầu nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói:
-Gã cố ý không tiết lộ võ công của gã thuộc về môn phái nào, ta... ta không biết làm thế nào để đánh bại gã.
Ðoàn Dự hỏi:
-Gã ghê gớm lắm phải không?
Ngọc Yến đáp:

-Vừa rồi gã động thủ với công tử đã ra chiêu tất cả mười bẩy môn khác nhau.
Ðoàn Dự lấy làm kỳ, hỏi:
-Sao? Vừa một loáng mà gã đã ra đòn đến mười bẩy lối khác nhau rồi kia ư?
Vương Ngọc Yến nói:
-Phải rồi! Y vừa sử đơn đao để uy hiếp công tử. Vung đao chém mặt đông là Hàng Ma đao pháp của phái Thiếu Lâm. Nhát đao chém về phía tây là môn Sài đao gồm mười tám đường của Lê hảo hán ở động Lê Sơn tỉnh Quảng Tây. Khoa đao chém trở lại biến thành đường Hồi Phong phất liễu đao của Sử gia tại Giang Nam.
Gã sử mười bốn thế đao của mười bốn môn phái khác nhau. Sau y lại trở sống đao xuống vai công tử lại là đao pháp của lão hoà thượng Tam Quán tại chùa Thiên Ðồn phủ Ninh Ba (Triết Giang) sáng chế ra và đặt tên là Từ Bi đao. Ðòn
này chỉ để áp chế đối phương mà không giết người. Thế đao mà gã kề cổ công tử là một trong ba thứ "Hậu Sơn Tam tuyệt chiêu" của Dương Linh Công Bản Triều.
Cuối cùng, cái đá cho công tử lăn đi là một đòn của người Tây Hạ.

Vương Ngọc Yến nói đúng từng chiêu một thuộc môn phái nào. Ðoàn Dự mù tịt chẳng hiểu gì,chỉ thộn mặt ra mà nghe. Vương Ngọc Yến nghiêng đầu đi nghĩ ngợi một lát rồi nói:
-Công tử không địch nổi gã đâu, chịu thua gã quách đi cho rồi!
Ðoàn Dự nói:
-Tôi đã bảo gã là chịu thua rồi.
Rồi chàng lớn tiếng nói tiếp:
-Bất luận dùng cách nào tại hạ cũng không địch nổi các hạ, các hạ có chịu thôi không?
Gã cao thủ Tây Hạ cười lạt, đáp:
-Kể ra thì ngươi muốn ta tha mạng cũng chẳng khó gì. Ngươi chỉ theo ta một điều là đủ.
Ðoàn Dự hỏi:
-Ðiều chi?
Người đó đáp:
-Từ nay trở đi, mỗi khi ngươi thấy mặt ta phải dập đầu xuống đất "binh binh" lạy ta ba lạy và hô lên một câu "Xin đại lão gia tha cho cái mạng kiến ruồi này cho"!
Ðoàn Dự tức khí nổi lên bừng bừng, nói:
-Muốn giết kẻ sỹ thì được chứ làm nhục thì không xong đâu! Các hạ muốn giết tại hạ thì giết phứt đi cho rồi!
Người kia hỏi:
-Có thật ngươi không sợ chết?

Ðoàn Dự đáp:
-Cái chết ai mà không sợ. Nhưng sống để mỗi lần thấy các hạ, lại phải quỳ xuống dập đầu lạy thì tại hạ quyết không chịu.
Người kia cười lạt, nói:
-Ngươi thấy ta, quỳ xuống dập đầu lạy mà đã cho là tủi nhục? Thế thì một ngày kia ta lên ngôi Hoàng đế đất Trung Nguyên, dễ thường ngươi không quỳ lạy xuống hay sao?
Ðoàn Dự nói:
-Bái kiến đức Hoàng đế, dập lạy là một chuyện khác. Vả đó là theo lễ nghi chứ không phải van xin tha mạng.
Vương Ngọc Yến thấy gã cao thủ Tây Hạ nói câu "thế thì một ngày kia ta lên ngôi Hoàng đế đất Trung Nguyên..." không khỏi giật mình, nàng tự hỏi: "Sao gã dám nói câu này?" Gã cao thủ Tây Hạ lại nói:
-Phải chăng thế là ngươi không chịu điều kiện của ta?
Ðoàn Dự lắc đầu, nói:
-Như vậy thì quả tại hạ không thể tuân mệnh được, còn mong lão huynh nhân nhượng cho được phần nào chăng?
Người kia đáp:
-Ðược lắm! Ngươi xuống đây ta chém cho một nhát đao là xong!
Ðoàn Dự nhìn Vương Ngọc Yến ra chiều quyến luyến, nói:
-Lão huynh định giết tôi, điều đó không có gì quan hệ. Tôi chỉ xin lão huynh một việc. Người kia hỏi:
-Việc gì?
Ðoàn Dự đáp:
-Cô nương đây bị trúng độc nặng lắm, chân tay không cất nhắc được. Xin lão huynh liệu bài phương tiện đưa về nhà nàng tại Mạn Ðà Sơn Trang trong Thái Hồ.
Người kia ha hả cười, nói:
-Ta không thể nào làm việc đó được, quan Chinh Ðông đại tướng quân nước Tây Hạ đã ban tướng lệnh hễ ai bắt được cô này, một vị nữ lang học rộng tài cao, sẽ được ban thưởng ngàn lượng vàng và phong quan Vạn Hộ Hầu.
Ðoàn Dự nói:
-Thế thì dễ lắm! Tôi viết một phong thư, sau khi lão huynh đưa nàng về nhà rồi,cầm thư đưa đến nước Ðại Lý lấy năm ngàn lượng vàng và chức Vạn Hộ Hầu cũng không mất đâu!
Người kia cười khanh khách, nói:

-Ngươi làm như ta là đứa con nít lên ba không bằng! Ngươi là cái thớ gì mà một phong thư đem đi được cấp năm ngàn lượng vàng và phong quan đến chức Vạn Hộ Hầu?
Ðoàn Dự biết gã không tin nhưng cũng chẳng còn có cách nào khác. Chàng hỏi:
-Thế thì biết làm sao bây giờ? Tôi chết chả có gì đáng tiếc, nhưng để tiểu thư lưu lạc sang đó, sa vào tay quân giặc cướp thì dù tôi có muốn thác cũng không thể chuộc tội được.
Vương Ngọc Yến thấy lời chàng chân thành thì trong lòng không khỏi xúc động.
Nàng lớn tiếng bảo gã cao thủ Tây Hạ:
-Này! Nếu ngươi vô lễ với ta thì biểu huynh ta sẽ tìm ngươi để báo thù, làm cho nước Tây Hạ ngươi phải một phen thất điên bát đảo, đất lở trời long. Cả đến giống súc sinh cũng không yên thân đâu.
Người kia hỏi:
-Biểu huynh ngươi là ai?
Ngọc Yến đáp:
-Biểu huynh ta tiếng tăm lừng lẫy trong các phái võ lâm ở Trung Nguyên là Mộ Dung công tử. Cái tên Cô Tô Mộ Dung chắc ngươi chẳng lạ gì. Nếu ngươi không nể ta thì biểu huynh ta sẽ chơi đòn "gậy ông đập lưng ông" còn khốc liệt hơn, chứ không nể ngươi đâu.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn