View Single Post
  #37  
Old 04-29-2005, 06:30 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Người kia cười khành khạch, đáp:
-Mộ Dung công tử ở Cô Tô là đứa con nít miệng còn hôi sữa, chưa ráo máu đầu, chỉ có hư danh chứ có bản lĩnh gì? Dù y không tìm đến, ta cũng quyết tìm đến y để so tài cao thấp.
Vương Ngọc Yến lắc đầu, nói:
-Ta bảo cho ngươi biết, chắc chắn trăm phần trăm ngươi không địch lại biểu huynh ta đâu. Ta khuyên ngươi về nước đi là hơn! Nếu ngươi muốn hại đến tính mạng của Ðoàn công tử đây, ta cũng sẽ xin biểu huynh ta tìm ngươi để báo thù.
Ngươi nên biết rằng, giả tỷ mà Ðoàn công tử đây chạy lấy thân thì đã thoát rồi, nhưng công tử hoàn toàn muốn giúp đỡ ta nên mới sa cơ chốn này. à! Từ nãy tới giờ ta chưa kịp hỏi họ tên ngươi, ngươi có dám nói cho ta biết không?
Gã kia đáp:
-Bản quan đi không thay họ, ngồi chẳng đổi tên. Tây Hạ Lý Diên Tông chính thị là ta.
Vương Ngọc Yến nói:
-Chà chà! Ngươi họ Lý tức là quốc tính nước Tây Hạ.
Gã kia nói:

-Không những ta ở trong quốc tính mà thôi! Ta còn có chí dốc dạ trung thành mơ màng đất nước đánh Liêu, diệt Tống, phía tây lấy nước Thổ Phồn, phía Nam lấy nước Ðại Lý.
Ðoàn Dự cười ha hả, nói:
-Lý Diên Tông hỡi Lý Diên Tông! Chí ngươi kể cũng lớn đấy! Nhưng này ta bảo cho ngươi hay, ngươi thông hiểu tuyệt kỹ các môn phái để luyện thành một người có bản lãnh vào bậc nhất thiên hạ, thì việc đó kể ra cũng không khó lắm. Nhưng nếu ngươi muốn thống nhất cả thiên hạ, thì dù có bản lãnh về võ công ngươi bất cứ đến đâu cũng khó lòng làm nổi.
Vương Ngọc Yến xen vào:
-Ngay đến cái việc luyện thành một tay giỏi võ nhất thiên hạ, vị tất ngươi đã làm được?
Lý Diên Tông hỏi:
-Sao cô biết tôi không làm được? Xin cô chỉ giáo cho.
Ngọc Yến đáp:
-Hiện nay hãy lấy cái kiến thức thiển cận của ta mà nói thì ta đã thấy võ công ngươi còn kém hai người.
Lý Diên Tông tiến gần lại một bước, ngẩng đầu lên hỏi:
-Hai người đó là ai?
Ngọc Yến đáp:
-Người thứ nhất là vị Bang chúa trước đây của Cái bang tên gọi Kiều Phong.
Lý Diên Tông "hứ" lên một tiếng rồi nói:
-Y tuy có lớn tiếng tăm thật, nhưng sự thực chưa chắc chắn đã giỏi. Còn người thứ hai là ai?
Ngọc Yến đáp:
-Người thứ hai là biểu huynh ta, tức Mộ Dung công tử, tên gọi Mộ Dung Phục,người Giang Nam.
Lý Diên Tông lắc đầu, nói:
-Lời cô nương chưa chắc đã đúng. Tôi xin hỏi: cô kể tên Kiều Phong lên trên Mộ Dung Phục là theo công lý hay là tư tình?
Vương Ngọc Yến hỏi lại:
-Sao ngươi lại hỏi vì công lý hay tư tình?
Lý Diên Tông nói:
-Nếu theo công lý mà nói là cô nương quả thấy Kiều Phong bản lĩnh trội hơn Mộ Dung công tử. Còn về tư tình thì cô nương nhận là người thân thích với Mộ Dung Phục, nên có ý nhún nhường để người ngoài lên trên.
Vương Ngọc Yến trầm ngâm một lát rồi nói:

-Vì công lý hay vì tư tình cũng vậy, ta vẫn mong biểu huynh ta giỏi hơn Kiều Bang chúa. Nhưng hiện nay thì chưa được.
Lý Diên Tông cười lạt, nói:
-Hiện nay còn chưa được nhưng sau này tài nghệ ngày một tấn tới, chắc rồi sẽ thành được tay cao thủ đệ nhất thiên hạ?
Ngọc Yến thở dài, nói:
-Sau này cũng không được, tay võ công đệ nhất thiên hạ sau này chắc chắn là Ðoàn công tử đây.
Lý Diên Tông ngửa mặt lên trời cười sằng sặc, nói:
-Cô nương khéo nói giỡn đấy! Tên đồ gàn này bất quá nhờ được cô nương truyền cho môn "Lăng ba vi bộ", chẳng qua chỉ có công dụng lẩn tránh cho khỏi mất mạng trong một lúc mà thôi. Chẳng lẽ cái bản lĩnh chuyên cầm đầu chạy trốn
hay cứ rút cổ nấp nánh như con rùa mà lại xưng là cao thủ đệ nhất thiện hạ ư?
Vương Ngọc Yến toan nói cho gã biết là môn "Lăng ba vi bộ" không phải nàng truyền thụ cho Ðoàn Dự và nội lực chàng hùng hậu vô song không ai bì kịp. Song rồi nàng nghĩ lại: "Gã này tâm địa hẹp hòi, nếu mình nói thực e rằng gã sẽ cố giết Ðoàn công tử. Chi bằng mình nói khích gã mấy câu". Nghĩ vậy, nàng liền đáp:
-Nếu công tử chịu nghe lời ta chỉ điểm cho luyện tập võ công, thì chỉ trong ba năm võ công chàng nếu không đến được bậc nhất thiên hạ thì ít ra cũng đã đánh bại ngươi dễ dàng như trở bàn tay.
Lý Diên Tông nói:
-Nếu vậy càng hay! Tôi rất tin lời cô nương, để hắn lại sẽ thành mầm hoạ sau này. Chi bằng bữa nay tôi chém phứt hắn một nhát để khỏi lo về sau. Ðoàn công tử xuống đây mau! Ta giết ngươi đó!
Vương Ngọc Yến cả kinh. Nàng không ngờ cao mẹo mà hoá ra thừa cơ, gã này không thể dùng lời nói khích được. Nàng đành cười lạt, nói:
-Thế ra ngươi nhát gan thật, ngươi sợ ba năm sau chàng sẽ thắng ngươi.
Lý Diên Tông nói:
-Ngươi dùng kế khích ta để ta tha mạng cho hắn. Ha ha! Lý Diên Tông này là hạng người nào mà lại mắc mưu ngươi một cách dễ dàng thế được? Muốn ta tha mạng cho cũng chẳng khó gì, vì ta đã bảo rồi đó: mỗi khi gặp ta, hắn phải sụp lạy xin tha. Thế thì ta không thèm giết hắn đâu.
Vương Ngọc Yến quay đầu nhìn Ðoàn Dự, nghĩ bụng việc thấy gã mà chàng phải dập đầu xin tha tất không xong rồi. Bây giờ chỉ còn cách tìm lấy cái sống ở giữa cái chết. Nàng khẽ bảo Ðoàn Dự:
-Ðoàn công tử! Kiếm khí ở đầu các ngón tay công tử có lúc linh nghiệm có lúc không là tại sao vậy?

Ðoàn Dự đáp:
-Tôi cũng chẳng hiểu ra sao nữa.
Ngọc Yến nói:
-Bây giờ công tử thử cố sức dùng kiếm khí đâm vào cổ tay gã, cướp lấy thanh trường kiếm rồi sau ôm chặt lấy gã, liều mình tranh đấu chết thì cùng chết cả. Bữa trước ở Mạn Ðà Sơn Trang, công tử đã áp chế nổi Bình má má để cứu tôi, thì nay công tử lại dùng phương pháp đó.
Nguyên Vương Ngọc Yến thấy Lý Diên Tông quả là tay lợi hại vô cùng nên nàng tính trong thời gian ngắn ngủi này mà dạy cho Ðoàn Dự dùng võ công uy hiếp bên địch để thủ thắng thì không thể nào làm được. Nàng nhớ lại hôm Ðoàn
Dự áp chế được Bình má má là hoàn toàn nhờ hấp lực ở trong mình chàng thu hút hết kình lực đối phương.
Chỉ cần chàng tiếp xúc được tay đối phương là tự nhiên may ra có hiệu quả cũng chưa biết chừng. Ðoàn Dự nghe nàng nói, gật đầu và cũng nghĩ thầm: "Ngoài cách đó cũng không còn cách nào nữa". Có điều chàng không nắm chắc cách đó có hiệu quả cũng chưa biết chừng. Ðoàn Dự xốc áo lại cho ngay ngắn rồi cười, nói:
-Vương cô nương! Tại hạ bất tài không thể bảo vệ cô nương về quý phủ, thật lấy làm xấu hổ. Ngày sau cô nương vinh quy về quý phủ cùng lệnh biểu huynh làm lễ thành thân, xin đừng quên những khóm trà mà chính tay tai hạ đã trồng ở Mạn Ðà Sơn Trang, cô nương tưới cho mấy chén rượu vào gốc, tức là tại hạ cũng được uống rượu mừng cô nương đó.
Ngọc Yến nghe Ðoàn Dự nói đến cuộc thành thân giữa nàng và Mộ Dung công tử, cảm thấy nức lòng hở dạ. Song nàng nhìn Ðoàn Dự đem thân ra cho kẻ ác chém giết, không khỏi tội nghiệp cho chàng, buồn rầu nói:
-Ðoàn công tử! Ơn cứu mạng của Ðoàn công tử Vương Ngọc Yến này quyết không bao giờ dám quên.
Ðoàn Dự nghĩ bụng: "Sau này nàng cùng Mộ Dung công tử thành thân, mình trông thấy tất sinh lòng đố kỵ đến phải phát điên lại càng đau ruột hơn nữa. Sống như vậy thì thà rằng hôm nay chết đi còn được yên tâm hơn". Chàng quay lại mỉm cười với Vương Ngọc Yến rồi bước từng bậc cầu thang đi xuống dưới nhà. Vương Ngọc Yến nhìn sau lưng chàng, lẩm bẩm:
-Thật là con người kỳ quái. Ðã đến lúc này mà chàng hãy còn cười được!
Ðoàn Dự xuống gác rồi trừng mắt nhìn Lý Diên Tông, nói:
-Lý tướng quân! Ngươi không giết ta không được, vậy thì động thủ đi!
Nói xong, chân chàng đạp theo bộ pháp "Lăng ba vi bộ". Lý Diên Tông múa tít thanh đơn đao, chém luôn ba nhát veo véo mà ba thế chém thuộc về ba phái khác nhau. Kể về đao pháp thì khắp trong thiên hạ có biết bao nhiêu là môn phái, Lý Diên Tông sử dụng đơn đao và đã là một tay biết rộng thì dù có sử dụng mười bảy,mười tám chiêu cũng không cần trở lại một chiêu thứ hai nào của một môn phái.
Phép bước chân theo "Lăng ba vi bộ" của Ðoàn Dự đúng là biến ảo tinh kỳ. Lý Diên Tông vung đao thành hình vòng tròn vây bọc lấy chàng và đã mấy lần gã nhìn thấy rõ chàng đã bị ánh đao bao vây mà không hiểu tại sao chàng lại thoát ra được, chẳng khác nào yêu quái biến hình.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn