Chỉ hàng năm phái người dâng quần áo hoặc thực phẩm về cho ân sư cùng cha mẹ mà thôi. Bây giờ ông quay về đất cũ, nghĩ lại thân mình, bất giác cảm thấy nao nao trong dạ mặc dầu ông là người trấn tĩnh, trầm mặc. Nhà ông ở về phía nam sườn núi Thiếu Thất. Ông bước lẹ đi trên sườn núi đến một khu vườn hoa có cây táo lớn. Dưới gốc táo còn để một cái nón cỏ và bình trà gẫy tay cầm.
Kiều Phong nhận ra đó là những đồ vật của phụ thân (Kiều Tam Hoè) mình,trong tâm ông cảm thấy ấm cúng, miệng lẩm bẩm: "Gia gia ta thật là cần mẫn trung hậu, bình trà gẫy chuôi này đã dùng đến mấy chục năm mà chưa bỏ đi". Xem
đến cây táo lớn, ông nhớ lại thuở nhỏ, mỗi mùa táo chín, Kiều Tam Hoè thường dắt ông ra để đập lấy trái.
Những trái táo đỏ chín mọng ngon ngọt vô cùng. Từ lúc lìa bỏ cố hương ông chưa được ăn thứ táo nào ngon như thế... Kiều Phong nghĩ thầm: "Dù gia nương đây không phải là cha mẹ ruột ta, nhưng ơn dưỡng dục từ thuở tấm bé suốt đời ta không chắc báo đáp được. Bất luận chân tướng ta thế nào, ta quyết không thay đổi cách xưng hô".
Kiều Phong chạy đến căn nhà ba gian tường đất, thấy ngoài sân có mảnh phên tre để phơi rau dưa. Một con gà mái dẫn đàn gà con đang lúc cúc bới cỏ tìm ăn. Bất giác ông tủm tỉm cười, nghĩ thầm: "Không chừng tối nay má má lại giết gà làm cơm để khoản đãi cậu con lâu ngày chưa thấy mặt". Ông cất tiếng gọi to:
-Gia gia, má má ơi! Con đã về đây!
Ông gọi hai câu chẳng thấy ai thưa thì nghĩ bụng: "Thôi phải rồi! Hai cụ ngày nay tuổi già, tai điếc không nghe rõ". Ông đẩy cửa đi vào... Trong nhà nào bàn gỗ,ghế tre, nào cày, cuốc bỏ đó, chẳng khác ngày ông rời khỏi căn nhà này ra đi,
nhưng sao không thấy bóng người.
Kiều Phong lại gọi luôn mấy tiếng nữa, vẫn không thấy tiếng người đáp lại đã hơi cảm thấy mối nghi ngờ, tự hỏi: "Không biết gia nương mình đi đâu?" Ông cúi đầu nhìn vào trong phòng, bất giác giật nảy mình lên.
Hai vợ chồng Kiều Tam Hoè nằm lăn dưới đất không nhúc nhích.
Kiều Phong vội nhảy xổ vào nâng mẫu thân dậy thì thấy người đã tắt thở nhưng mình còn hơi nóng, rõ ràng là mới chết chưa đầy một giờ. Ông lại đến ôm phụ thân thì tình trạng cũng như vậy.
Kiều Phong vừa bàng hoàng vừa xót thương, ôm thi thể phụ thân ra ngoài cửa dưới ánh nắng mặt trời để xem xét kỹ lại, thì thấy những xương sườn lồng ngực đều bị gãy hết, đúng là một tay cao thủ võ lâm dùng chưởng lực cực kỳ lợi hại đánh chết. Ông xem đến thi thể mẫu thân cũng vậy. Kiều Phong trong lòng cực kỳ bối rối, nghĩ thầm: "Gia nương ta là nông phu, nông phụ thật thà, sao lại có chuyện những tay cao thủ võ lâm đến đây hạ độc thủ? Chuyện này chẳng qua vì ta mà ra."
Ông liền xem xét kỹ càng từ trong ba gian nhà cho đến phía trước, phía sau cùng trên nóc xem hung thủ có vết tích gì không. Xong kẻ hạ thủ là một gã vô cùng cẩn thận, không để một chút di tích gì, dù là một vết chân.
Kiều Phong khóc sướt mướt,càng nghĩ càng thêm đau xót, rồi bất giác khóc rống lên. Vừa khóc mấy tiếng thì sau lưng có tiếng người nói:
-Ðáng tiếc! Ðáng tiếc! Chúng ta đến chậm mất rồi.
Kiều Phong vội quay đầu nhìn lại, thấy bốn nhà sư đứng tuổi, xem cách phục sức đều là hoà thượng tại chùa Thiếu Lâm.
Kiều Phong từng học võ ở phái Thiếu lâm,nhưng sư phụ ông là Huyền Khổ đại sư hằng ngày cứ nửa đêm mới đến nhà rèn luyện, ngay cha mẹ ông cũng không hay, nên không biết một vị sư nào tại chùa Thiếu Lâm cả. Lúc này trong lòng ông đau khổ, dù thấy người ngoài đến cũng không cầm được nước mắt.
Một vị sư người cao đầy vẻ giận dữ, lớn tiếng quát mắng:
-Kiều Phong! Con người như mi không bằng tuồng chó lợn. Vợ chồng Kiều Tam Hoè dù không phải là cha mẹ ruột mi, song ơn đức dưỡng dục trong mười mấy năm trời đâu phải ít công lao, sao ngươi dám độc ác đến ra tay hạ sát?
Kiều Phong khóc, nói:
-Tại hạ vừa về đến nhà thì song thân bị hại, hiện đang điều tra hung thủ để báo thù cho người, sao nói như vậy?
Nhà sư tức giận nói:
-Dòng giống Khất Ðan tâm địa độc dữ như loài lang sói, hành động chẳng khác gì cầm thú. Mi đang tay hạ sát nghĩa phụ, nghĩa mẫu, tiếc rằng bọn ta đến đây chậm mất một chút. Gã họ Kiều kia! Mi đã trở lại núi Thiếu Thất để làm một việc đại ác, lại còn giở giọng loè bịp chúng ta à?
Nói xong vung chưởng đánh vào ngực Kiều Phong. Kiều Phong đang định né tránh bỗng nghe sau lưng có luồng gió nhè nhẹ, biết rằng có người đánh lén mặt sau. Ông không muốn động thủ cùng các nhà sư Thiếu Lâm một cách hồ đồ nên lạng người xa hơn trượng, quả thấy một nhà sư Thiếu Lâm giơ chân đá vào quãng không.
Bốn nhà sư Thiếu Lâm thấy Kiều Phong né tránh một cách dễ dàng như vậy đều lộ vẻ kinh dị. Nhà sư cao lớn lại quát mắng:
-Võ công ngươi giỏi thì có làm gì? Ngươi tưởng giết nghĩa phụ, nghĩa mẫu đi để bịt miệng, hòng giấu kín gốc gác mi. Có điều đáng tiếc là mi dòng giống Khất Ðan ác nghiệt đã đồn rầm khắp võ lâm, trên chốn giang hồ còn ai không biết? Nay mi làm việc đại nghịch này chỉ tổ gia tăng thêm tội ác của mi mà thôi.
Một nhà sư khác cũng mắng:
-Mi đã hạ sát Mã Ðại Nguyên, nay lại hạ sát vợ chồng Kiều Tam Hoè. Hừ! Mi tưởng việc xấu xa này còn che đậy được nữa ư?
Kiều Phong đang cơn phiền não, tuy nghe hai nhà sư mắng nhiếc là thế mà vẫn không tỏ thái độ căm tức. Bình sinh ông gặp việc khó khăn đã nhiều, quen tính nhẫn nại, dằn lòng căm phẫn, ông chắp tay thi lễ, nói:
-Xin hỏi bốn vị đại sư pháp hiệu là gì? Phải chăng là những bậc cao tăng tai chùa Thiếu Lâm?
Một vị hoà thượng tầm vóc vừa phải, tính khí êm đềm hơn, nói:
-Bọn ta đều là đệ tử phái Thiếu Lâm. Hỡi ôi! Vợ chồng Kiều Tam Hoè một đời trung hậu, ngờ đâu được báo đáp một cách thảm hại thế này? Kiều Phong! Bọn Khất Ðan các người thật là tàn nhẫn!
Kiều Phong nghĩ thầm: "Mấy nhà sư này đã không thổ lộ pháp danh, hỏi nữa cũng vô ích. Mình cũng vừa nghe nhà sư cao kia bảo là họ đến cứu chậm một chút,tựa hồ như có được người đưa tin đến xin cứu viện. Vậy thì ai đến đưa tin? Ai biết trước gia nương ta gặp nạn nguy hiểm?" Ông liền nói:
-Bốn vị đại sư rộng lòng từ bi định đến cứu gia nương tại hạ. Có điều đáng tiếc là chậm một chút...
Nhà sư người cao, tính nóng như lửa vung quyền lên nhằm Kiều Phong đánh liều và quát lên:
-Bọn ta chậm một chút nên mi mới ra tay ngỗ nghịch được. Sao mi còn dám nhơn nhơn tự đắc, buông lời khiêu khích bọn ta.
Kiều Phong biết rõ bốn vị này khi được tin báo vì lòng hảo tâm mà đến cứu nạn cho gia nương mình, thực tâm ông không muốn động thủ ra chiêu. Nhưng chợt nghĩ rằng: "Muống biết rõ chân giả, nếu mình không thi thố thủ đoạn đối đáp với bọn họ thì vĩnh viễn không hiểu rõ trắng đen". Nghĩ vậy, ông liền nói:
-Tại hạ rất cảm kích lòng tốt của bốn vị, Chuyện hôm nay vì bất đắc dĩ mà phải đắc tội cùng quý vị!
Nói xong, ông chuyển mình như gió, đưa tay ra vỗ vào vai nhà sư thứ ba. Nhà sư này quát hỏi:
-Mi động thủ thật ư?
Câu hỏi vừa dứt, nhà sư đã bị vỗ trúng vai, người nhũn ra ngồi phịch xuống đất.
Kiều Phong đã luyện võ Thiếu Lâm, tuy không quen biết bốn nhà sư nhưng đã thuộc lòng những căn bản võ công của bổn phái. Ông phóng luôn bốn chưởng đánh bốn nhà sư ngã liền rồi nói:
-Tại hạ thật là đắc tội! Xin hỏi vị đại sư, Người vừa bảo đến cứu chậm một chút thì tại sao biết được gia nương tôi bị nạn? Ai đã báo tin cho sư phụ biết?
Nhà sư đó cả giận, nói:
-À ra mi muốn tra hỏi cho biết người nào đã đưa tin để lại hạ độc thủ giết họ chứ gì? Ta là đệ tử phái Thiếu Lâm, há chịu cung khai cho loài chó má Khất Ðan các ngươi biết hay sao? Dù ngươi có dùng thủ đoạn thảm khốc đến mức nào cũng đừng hòng ta nói hở lấy một tiếng.
Kiều Phong than thầm trong bụng: "Sự hiểu lầm mỗi lúc một sâu cay, mình muốn trình bầy thế nào mặc lòng, các vị này đều cho là mình lấy khẩu cung họ".
Ông lại giơ tay ra nắn vào lưng mỗi vị mấy cái để giải huyệt đạo cho các nhà sư rồi nói:
-Nếu tại hạ muốn giết người bịt miệng lúc này đã hại tính mạng của bốn vị,nhưng thế không phải là chân tướng của tại hạ. Tại hạ mong rằng có ngày tra ra được rõ trắng đen!
Bỗng nghe sườn núi có tiếng người cười lạt, nói:
-Giết người bịt miệng vị tất dễ dàng như ngươi tưởng đâu.
Kiều Phong ngoảnh đầu lại xem thì thây có đến hơn mười vị sư chùa Thiếu Lâm,người cao, người lùn, mà vị nào cũng tay cầm thiền trượng hoặc giới đao. Chẳng ai là tay không khí giới. Hai nhà sư chừng năm chục tuổi trong tay cầm cây phương tiên sạn. Những răng đầu cây sạn có ánh sáng xanh lè.
Bốn luồng nhỡn quan hai nhà sư sáng như điện loang loáng phóng ra, mới trông đã biết ngay là nội công thâm hậu.
Kiều Phong tuy không sợ hãi những cũng biết võ công mười hai vị này cao hơn bốn vị trước nhiều. Nếu đã giao thủ mà không giết được mấy người thì khó lòng trốn thoát một cách yên lành. Nhưng ông ứng biến rất mau lẹ, ông chắp tay nói:
-Kiều Phong này thật vô lễ, xin có lời từ tạ các vị đại sư.
Rồi đột nhiên xoay người đi một cái, lấy lưng xô gẫy cánh cửa, lùi vào trong nhà. Biến cố này cực kỳ mau lẹ. Các nhà sư đều la lên những tiếng kinh dị. Năm sau vị giơ tay lên vận nội lực để ngăn trở. Một tiếng "binh" vang lên, cát bụi tung
bay. Năm sáu nhà sư này bị một chưởng lực từ trong phóng ra, lùi lại bốn năm bước, khi đứng lại được thì đều cảm thấy tức ngực như huyết ứ lên.
Mấy vị sắc mặt lợt lạt, ngơ ngác nhìn nhau. Ai cũng biết rõ ràng những chưởng lực của Kiều Phong tuy đã mạnh nhưng vẫn còn dư lực. Chưởng thứ hai phóng ra vị tất đã chống nổi. Mọi người tưởng Kiều Phong là hạng cùng hung cực ác và cho là ông còn dành sức để đánh nữa, chứ biết đâu rằng ông muốn lưu tình, không có ý giết người.
Một lát sau, vị sư cầm phương tiên sạn ra chiêu "song long nhập động", thế mạnh vô cùng. Rồi ba nhà sư sử hai cây sạn đi ngang vai thẳng vào trong nhà. Hai cây sạn giao nhau bật lên những tiếng leng keng thành ra một thư lá chắn sáng loè
để hộ thân.
Nhưng trong nhà vắng tanh nào thấy bóng Kiều Phong đâu. Lạ hơn nữa là thi thể vợ chồng Kiều Tam Hoè cũng mất tích. Hai nhà sư sử phương tiên sạn là những vị ở Giới Luật Viện trong chùa Thiếu Lâm, chuyên việc giám sát hành vi các đệ tử bổn phái thuộc ngành trì giới tăng và thủ luật tăng.
Nhiệm vụ thường xuyên của các vị này là bôn tẩu trong đám giang hồ để tra xét công, tội của các thuộc hạ. Bản lĩnh đã cao cường, kiến văn lại quảng bác hơn người, hai vị thấy Kiều Phong trong chớp mắt đã biến đâu mất, lấy làm khó nghĩ.
Hơn nữa, ông lại đem theo cả thi thể vợ chồng Kiều Tam Hoè, càng làm cho hai vị ngạc nhiên.
Các nhà sư không thể tin rằng mới một phút mà Kiều Phong đã chạy xa được,chắc còn ẩn úp đâu đây. Các vị tìm hết phía trước, phía sau nhà cùng bụi cây, xó bếp không sót một chỗ nào. Hai nhà sư trong Giới luật viện đề khí chạy xuống núi truy tầm đến hai mươi dặm vẫn không thấy tông tích Kiều Phong đâu cả.
Số là Kiều Phong đã cắp thi thể gia nương chạy ngược lên núi Thiếu Thất. Ông len lỏi vào những nẻo không người đi lại, những chỗ rừng rậm um tùm mà trèo.
Ðến chỗ một đám cây rậm rạp, cành lá chi chít, ông táng thi thể cha mẹ xuống đó.
Ðoạn, cung kính đập đầu lạy tám lạy, lâm râm khấn vái:
-Gia nương ơi! Gia nương bị kẻ nào hạ độc thủ sát hại. Con nhất định tìm ra hung phạm về moi gan, móc ruột để tế trước phần mộ gia nương.
Kiều Phong tưởng đến chuyến này về nhà chỉ chậm một phút mà không thấy được mặt mẹ cha. Ông nghĩ thầm: "Nếu gia nương trông thấy mình đã trưởng thành với thân hình vạm vỡ, khôi ngô chắc là mừng lắm! Ví phỏng ba người được thấy nhau trong chốc lát thì cũng được hưởng mấy phút khoái lạc."
Nghĩ đến đây, không cầm lòng được, Kiều Phong khóc ngất lên thổn thức không ra tiếng. Nguyên từ thuở nhỏ, Kiều Phong vốn tính cương ngạnh, không mấy khi khóc lóc. Từ lúc thành nhân đến giờ, ông chưa từng nhỏ một giọt nước mắt nào.
Bữa nay vì trong lòng đau thương đến cùng cực, căm phẫn đến tột độ, nên nước mắt chảy xuống như mưa, không tài nào ngăn lại được. Ðôt nhiên như nghĩ ra điều gì quan trọng, Kiều Phong khẽ la lên:
-Thôi nguy rồi! Ân sư ta là Huyền Khổ đại sư không khéo cũng gặp nguy hiểm mất!
Ðang lúc ông khóc lạy trước phần mộ gia nương, chợt nhớ ra mấy điều: "Tên hung thủ hạ sát gia nương mình... không phải ngẫu nhiên trong chốc lát vào lúc trước khi mình vào nhà, mà việc này đúng có dự mưu từ trước. Y hạ thủ xong, lập tức đi thông báo vào chùa Thiếu Lâm đổ tội cho mình về núi Thiếu Thất giết gia nương để bịt miệng.
Phải rồi! Các nhà sư chùa Thiếu Lâm hoài bão tấm lòng nghĩa hiệp, nhất tâm đến giải cứu cho gia nương mình thì lại gặp mình ở nhà. Hiện nay chỉ còn một người biết rõ thân thế của mình là Huyền Khổ sư phụ. Mình phải gia tâm đề phòng tên hung thủ này tìm cách hạ sát sư phụ để bao nhiêu tội lỗi trút lên đầu mình.
Vừa nghĩ đến Huyền Khổ đại sư không chừng sẽ vì mình mắc nạn, Kiều Phong bất giác ruột nóng như lửa, đứng lên cất bước chạy như bay về phía chùa Thiếu Lâm. Ông biết rõ những tay cao thủ trong chùa rất đông, nhất là mấy vị sư già đều có tuyệt kỹ riêng không phải tầm thường. Nếu mình thò mặt ra tất nhiên bị chư tăng vây đánh thì khó lòng thoát thân được."
Tuy ông chạy rất mau nhưng phải tìm những nẻo đường hoang vắng, chông gai,cỏ rậm mà đi. Quần áo bị móc rách bươm, cảng chân máu chảy đầm đìa mà ông vẫn không hay.
|