A Châu cười, đáp:
-Tôi nói ra xin Kiều đại gia đừng cười vì tội tôi đã phá quấy. Tôi nghe công tử nhà tôi đến chùa Thiếu Lâm, nên tôi đến đó tìm công tử để nói với chàng về việc Vương cô nương. Ngờ đâu đến nơi thì nhà sư hung dữ gác cổng bảo chùa Thiếu Lâm cấm ngặt không cho đàn bà con gái vào. Tôi tranh biện với y lại bị mắng nhiếc đuổi ra. Song tôi cố tìm cách để vào bằng được.
Kiều Phong tủm tỉm cười, nói:
-Cái kiềng của cô trên có chạm chữ "Con nhỏ mười tuổi này ngày càng nghịch ngợm" là của ai cho cô?
A Châu đáp:
-Của gia gia tôi đó.
Nói đến gia gia, nàng lộ vẻ buồn thiu, chắc là gia gia nàng đã quá cố nên Kiều Phong không đả động đến việc đó nữa, hỏi sang chuyện khác:
-Cô cải trang vào chùa Thiếu Lâm, bao nhiêu vị đại hoà thượng không biết cô là gái. Sau khi vào được rồi, cô không lộ bản tướng cho các vị hoà thượng đó coi để họ phải tức mình vỡ bụng mà vẫn không làm gì được.
Nguyên Kiều Phong trước vẫn tôn kính hết thảy mọi người trong chùa Thiếu Lâm, nhưng từ lúc Huyền Khổ đại sư chết rồi, quần tăng không hỏi rõ đen trắng,một mực đổ tội cho ông làm ba việc đại ác: giết mẹ, giết thầy, nên ông không khỏi căm tức. A Châu nghe Kiều Phong nói thích quá, ngồi nhổm dậy, vỗ tay cười, nói:
-Kiều đại gia! Ðại gia quả là cao kiến. Chờ khi tôi khỏi rồi sẽ cải dạng nam trang vào chùa, xong rồi mặc nữ trang hiên ngang đi ra khiến cho mấy lão hoà thượng phải tức đến hộc máu ra chơi... à... à...
Ðột nhiên nàng không nói tiếp được nữa, thân thể lại nhũn ra, nằm phục xuống giường, không nhúc nhích được.
Kiều Phong cả kinh, đặt ngón tay lên mũi thì thấy tựa hồ như nàng đã ngừng thở thì trong lòng nóng nảy, vội đặt bàn tay vào huyệt linh đài sau lưng nàng, vận động chân khí truyền vào trong người nàng. Chỉ trong thời gian chưa uống cạn tuần trà, A Châu từ từ nằm ngửa lên, cười nói:
-Úi chà! Sao tôi đang nói lại ngủ thiếp đi? Kiều đại gia! Quả là không ổn rồi.
Kiều Phong cũng biết tình hình rất nguy ngập, nhưng miệng vẫn nói:
-Mình cô chưa được khoẻ hẳn, hãy ngủ đi một lát để dưỡng thần.
A Châu nói:
-Tôi không thấy nhọc lắm. Chẳng qua vất vả mất nửa đêm trời. Kiều đại gia hãy đi ngủ một lát.
Kiều Phong nói:
-Phải đó! Tôi về phòng nghỉ một lúc rồi sẽ sang thăm cô.
Ông trở ra phòng khách, gọi năm cân rượu, hai cân thịt bò chín, rót rượu ngồi uống một mình. Tửu lượng ông ghê lắm, có thể nói là thiên hạ vô song, nhưng lúc này trong lòng phiền não, rượu vào thấy say ngay. Ông uống hết năm cân rượu đã chuếnh choáng. Ông cầm hai chiếc bánh bao vào phòng cho A Châu.
Vào phòng rồi ông gọi hai tiếng vẫn không thấy thưa, liền chay đến đầu giường,thấy nàng hai mắt nhắm nghiền, má lõm xuống như người chết rồi.
Kiều Phong đưa tay ra sờ đầu thấy còn hơi nóng, vội vận chân khí vào người nàng. A
Châu dần dần tỉnh lại, ra chiều vui vẻ cầm lấy bánh ăn.
Kiều Phong thấy vậy, biết rằng lúc này nàng hoàn toàn nhờ có chân khí của mình mà sống.
Chỉ trong một giờ, nếu không truyền chân khí vào cho nàng, tất nàng tắt thở mà chết, biết làm thế nào được.
A Châu thấy Kiều Phong trầm ngâm không nói, nét mặt lo buồn, nàng là một thiếu nữ thông minh lanh lợi, đã đoán ra mọi sự, liền hỏi:
-Kiều đại gia! Tôi bị thương rất nặng. Thày lang bảo không thuốc nào trị được phải không?
Kiều Phong vội đáp:
-Không! Không! Không sao cả! Cô chỉ dưỡng bệnh mấy hôm là khỏi.
A Châu nói:
-Tôi biết rồi! Ðại gia đừng dối tôi. Tôi cảm thấy trong lòng trống rỗng, không còn chút hơi sức nào nữa.
Kiều Phong an ủi:
-Cô cứ yên tâm dưỡng bệnh, thế nào tôi cũng có cách chữa cho cô lành bệnh.
A Châu nghe giọng Kiều Phong nói, biết là mình bị thương trầm trọng, trong lòng sợ hãi, bất giác tay run lên, cái bánh mới ăn hết một nửa đã rớt xuống đất.
Kiều Phong cho là nàng mất hết nội lực, lại đưa bàn tay đặt vào huyệt linh đài để truyền chân khí cho nàng. Lúc này thân trí A Châu tỉnh táo, nàng cảm thấy một luồng khí nóng từ lòng bàn tay Kiều Phong truyền vào người mình, rồi lập tức thấy khắp thân thể chỗ nào cũng dễ chịu.
Nàng trầm ngâm một lát, biết rằng mình bị đã bị nguy ngập mấy lần và đều nhờ chân khí Kiều Phong cứu sống, trong lòng xiết bao cảm kích, xiết bao sợ hãi. Nàng tâm cơ lanh lợi nhưng dù sao cũng là cô gái nhỏ tuổi, vì cảm xúc quá, nước mắt trào ra. Nàng nói:
-Kiều đại gia! Tôi không muốn chết! Ðại gia đừng bỏ tôi một mình ở đây.
Kiều Phong nghe nàng nói, rất đỗi thương tâm kiếm lời an ủi:
-Cô cứ yên lòng, tôi không bỏ cô đâu. Kiều Phong này là hạng người nào, nỡ bỏ một người bạn trong lúc lâm nguy sắp chết mà không giải cứu?
A Châu nói:
-Tôi không đáng là bạn hữu với đại gia. Kiều đại gia! Hay là tôi muốn chết? Có phải người ta chết rồi biến thành quỷ sứ không?
Kiều Phong thở dài, biết mình lỡ lời "sắp chết mà không cứu" để nàng phải thổn thức, liền ôn tồn bảo nàng:
-Cô chớ đa nghi! Cô còn ít tuổi, mới bị thương xoàng, sao lại nói đến chuyện chết :Dc?
A Châu hỏi:
-Ðại gia có biết nói dối không?
Kiều Phong đáp:
-Tôi không biết nói dối.
A Châu trầm ngâm một lát rồi nói:
-Ðại gia là một vị anh hùng hảo hán trong võ lâm. Người ta đã có câu ví "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung". Ðại gia cùng công tử tôi đều nổi tiếng hai miền Nam Bắc, bình sinh đại gia đã nói câu gì không thật chưa?
Kiều Phong đáp:
-Lúc còn nhỏ tôi cũng hay nói dối, nhưng từ khi bôn tẩu giang hồ thì không lừa dối ai hết.
A Châu nói:
-Ðại gia bảo tôi bị thương không nặng, câu ấy thiệt hay dối?
Kiều Phong lẩm bẩm: "Nếu cô biết thương thế cực kỳ trầm trọng tất không yên dạ, chỉ làm cho khó chữa thêm. Vì muốn cô mau khỏi nên buộc lòng ta phải nói dối cô". Nghĩ vậy liền đáp:
-Tôi không nói dối đâu mà!
A Châu thở dài, nói:
-Thế thì hay lắm. Tôi yên tâm rồi. Kiều đại gia ơi! Tôi cầu xin đại gia một việc.
Kiều Phong hỏi:
-Việc gì?
A Châu nói:
-Ðêm nay đại gia ở trong phòng tôi, đừng đi chỗ khác.
Trong thâm tâm nàng cũng biết rồi, nếu Kiều Phong ra ngoài thì mình khó lòng sống được đến sáng.
Kiều Phong cười, đáp:
-Ðược lắm! Chẳng cần cô nói tôi cũng định bụng ngồi trong này với cô đêm nay.
Thôi cô đừng nói nhiều nữa, ngủ yên đi một lúc.
A Châu nhắm mắt lại một lúc rồi lại mở mắt ra, nói:
-Kiều đại gia! Tôi không ngủ được, muốn yêu cầu đại gia một điều nữa được không?
Kiều Phong nói:
-Ðược chứ! Ðiều gì vậy cô?
A Châu nói:
-Tôi chỉ khó ngủ một lúc. Hễ má má tôi ngồi bên giường hát cho tôi nghe vài ba câu là tôi ngủ được ngay.
Kiều Phong hỏi:
-Bây giờ biết má cô ở đâu mà tìm. Ðiều này hơi khó đấy.
A Châu nói:
-Má má tôi mất rồi. Kiều đại gia! Ðại gia hát cho tôi nghe vài câu cũng được.
Kiều Phong không khỏi buồn cười một cách cay đắng. Ông là một bậc nam tử trượng phu, biết mở miệng hát gì bây giờ. Ðiều này thực chịu thôi, ông nói:
-Tôi không biết hát mà.
A Châu hỏi:
-Lúc đại gia còn nhỏ, má má có hát cho đại gia nghe không?
Kiều Phong lắc đầu, nói:
-Dường như cũng có đấy, nhưng lâu ngày quên hết rồi, mà có nhớ chăng nữa cũng không hát lên được.
A Châu thở dài, nói:
-Ðại gia không chịu hát thì chả có cách gì nữa.
Kiều Phong buồn rầu, đáp:
-Không phải tôi không chịu hát, thực ra tôi không biết hát đó thôi.
A Châu bỗng nghĩ ra một việc, vỗ tay cười, nói:
-À ! Thôi được rồi! Kiều đại gia! Tôi lại xin đại gia một việc mà việc này không có lý nào đại gia từ chối.
Kiều Phong thấy cô bé này tinh nghịch, từ lời nói cho chí việc làm không ai biết đâu mà dò. Nàng lại cầu mình một việc mà không là việc kỳ quái gì đây. Ông là người cẩn thận, giao hẹn trước:
-Cô hãy thử nói nghe nào. Có được thì mới nhận lời, nếu không làm được thì đành phải chịu.
A Châu nói:
-Việc này dễ lắm, dù đứa nhỏ bốn năm tuổi cũng làm được, tưởng còn có việc dễ hơn nữa!
Kiều Phong vẫn dè dặt đáp:
-Cô hãy nói cho tôi biết việc gì trước.
A Châu mỉm cười, đáp:
-Ðại gia kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, bất luận là chuyện hoang đường hay chuyện tích gì cũng được, thế là tôi ngủ liền.
Kiều Phong nhíu đôi lông mày ra chiều khó nghĩ. Mới đây ông còn là Bang chúa một bang lớn nhất trong đám giang hồ, lãnh tụ quần hào uy danh khét tiếng, miệng thét ra lửa. Mới có mấy ngày nay bị người cất chức Bang chúa đuổi ra khỏi Cái Bang. Song thân cùng sư phụ là những người thân nhất đời cũng tạ thế.
Chính thân mình không biết là người man mọi hay người Hán, còn bị người khoác cho hai chữ phản nghịch gây nên ba tội đại ác. Bao nhiêu nỗi đau đớn vùi dập đã chẳng có ai cùng mình chia sẻ mối lo âu thì chớ, còn phải ở trong khách sạn này để bầu bạn với một cô bé. Cô lại còn bắt hát, bắt kể chuyện cổ tích, đều là những chuyện đàn bà, trẻ con vô vị.
Trước kia ông mới nghe ai nói nửa câu chuyện vẩn vơ là lập tức bưng tai chạy ngay. Ông chỉ ưa cùng anh em uống rượu, đánh bạc, ăn to nói lớn. Sau khi rượu say nóng mặt lại bàn đến việc quân, việc nước, việc anh hùng hảo hán trong thiên hạ.
Có bao giờ nói chuyện hoang đường hay chuyện cổ tích con cà con kê, thế có đáng buồn cười không.
|