Chương 18
Anh Hùng Lắm Nổi Bất Bằng
Kiều Phong liếc mắt nhìn thấy A Châu có vẻ khao khát nghe chuyện, lại thấy nàng mặt võ mình gầy, dung nhan tiều tuỵ, thì nghĩ thầm: "Nàng bị trọng thương như thế e rằng khó qua khỏi. Lúc nào chân khí không truyền vào được nữa là nàng lập tức bỏ mạng. Nàng đã muốn nghe kể chuyện, thôi thì ta cũng nói chuyện lăng nhăng để chiều ý nàng".
Nghĩ vậy, ông nói:
-Tôi kể chuyện cổ tích nhưng chỉ sợ cô không muốn nghe mà thôi.
A Châu mừng lắm, nói:
-Nhất định là hay lắm rồi! Xin đại gia kể đi!
Kiều Phong tuy nhận lời nhưng ông cũng chẳng nhớ mẩu chuyện cổ tích nào mà kể. Ông ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Ðây tôi nói chuyện con chó sói: "Ngày xưa, có một ông già ở trong rừng. Một hôm, ông thấy con chó sói bị người ta trói bỏ trong đẫy vải. Con sói xin ông cởi trói tha ra. Ông liền mở túi rồi thả sói ra. Con sói..."
Ông kể tới đây, A Châu ngắt lời:
-Con sói được thả ra, nó kêu đói rồi đòi ăn thịt ông già phải không?
Kiều Phong nói:
-Ủa! Chuyện này cô cũng được nghe rồi ư?
A Châu nói:
-Ðó là câu chuyện đã chép sách. Tôi không thích nghe những chuyện trong sách.
Tôi xin đại gia kể những câu chuyện trong lòng chưa có sách vở này nói đến.
Kiều Phong ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
-Cô không ưa những chuyện đã có trong sách thì để tôi kể chuyện một đứa nhỏ nhà quê cho nghe.
"Ngày xưa, một gia đình cùng túng ở trên núi. Hai vợ chồng chỉ có một đứa con trai. Cậu nhỏ này mới được bẩy tuổi nhưng thân thể cao lớn, đã biết giúp gia gia lên rừng đốn củi. Một hôm, gia gia y bị bệnh, song nhà nghèo quá, không có tiền đón thầy chữa thuốc. Bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng, nếu không uống thuốc thì không tài nào khỏi được.
Má cậu chỉ có bốn con gà và một giỏ trứng. Bà ta bắt gà đem ra chợ bán. Cả gà lẫn trứng bán được tám đồng cân bạc. Bà liền đi mời thầy thuốc. Nhưng thầy bảo nhà xa và trèo đèo vất vả, không chịu đi coi bệnh. Bà năn nỉ mãi mà thày lang chỉ lắc đầu quầy quậy. Bà liền quỳ mọp xuống đất kêu van, nói: "Dù xây bẩy đợt phù đồ không bằng làm phúc cứu cho một người."
Thầy lang vẫn từ chối, nói: "Ði thăm bệnh cho người nhà mụ ở chốn thâm sơn cùng cốc tất bị nhiễm lam sơn chướng khí". Bà liền níu áo thầy lang khóc lóc. Thầy lang ra sức giựt một cái mạnh, không ngờ bà nắm áo chặt quá, áo thầy lang bị rách một vệt dài. Thầy lang cả giận, đẩy bà ngã lăn xuống đất, lại đá mạnh một cái nữa,rồi lão còn giữ bà lại để bắt đền áo. Lão bảo áo lão còn mới nguyên trị giá ba lạng bạc..."
A Châu nghe tới đó, khẽ nói:
-Lão thầy lang đó thật là khả ố.
Kiều Phong ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã gần tối. Ông thủng thẳng kể tiếp:
"Cậu nhỏ đó đi luôn luôn bên cạnh má má, thấy má má bị người ta ức hiếp, liền xông lại, vừa đánh vừa cắn thày lang. Nhưng cậu chỉ là đứa nhỏ, sức lực phỏng được bao nhiêu. Cậu bị thầy lang xách lên, quẳng ra ngoài cửa. Bà mẹ sợ con bị thương nặng vội chạy ra xem. Thầy lang sợ mụ vào rắc rồi liền đóng chặt cửa lại.
Ðầu cậu bé bị sưng vù, chảy máu khá nhiều. Bà mẹ vốn tính hiền hậu, sợ lôi thôi, không dám ngồi lại cửa thày lang. Bà dắt con, vừa khóc vừa chạy về nhà. Cậu bé đi qua một tiệm bán đồ sắt, thấy trên bàn bày đủ thứ: dao giết lợn mổ trâu, răng bừa, lưỡi cày,... Chủ tiệm đang gọi khách bán cày bừa và bận giao hàng. Cậu bé liền lấy cắp một lưỡi dao nhọn giấu vào trong mình. Má má cậu cũng không biết.
Về đến nhà bà cũng không dám thuật chuyện cho chồng nghe, sợ ông căm phẫn bệnh sẽ nặng thêm. Bà toan móc tám đồng cân bạc đưa lại cho chồng. Ngờ đâu sờ vào bọc thì bạc đã mất rồi. Bà vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên, chạy ra tìm cậu con để hỏi, thấy cậu con đang mài một con dao sáng loáng. Bà hỏi cậu: "Sao con lại có con dao này?"
Cậu bé không dám bảo là dao ăn cắp mà nói dối là có người cho cậu. Dĩ nhiên bà mẹ không tin. Con dao mới này sống dài, lưỡi mỏng, ngoài chợ bán đến bốn,năm đồng cân bạc một con, có lý nào người ta lại đem cho trẻ con. Bà hỏi ai cho thì cậu không trả lời được.
Bà thở dài bảo con: "Con ơi! Gia má nghèo khổ, bình nhật không mua được đồ chơi cho con, nghĩ thật tội nghiệp quá! Nay con mua dao về chơi cũng chả sao,nhưng chỗ tiền còn thừa con trả lại cho má để má mua cân thịt về nấu cho gia gia con ăn vì gia gia con đang bị bệnh."
Cậu nhỏ giương mắt lên nhìn mẹ, hỏi lại: "Má bảo tiền thừa nào?" Bà mẹ nói:
"Má có tám đồng cân bạc, chắc con đi mua dao rồi chứ gì?" Cậu nhỏ vội đáp: "Con không lấy! Con không lấy!" Gia má cậu nhỏ trước nay chưa từng đánh con bao giờ.
Tuy cậu chỉ là đứa nhỏ mấy tuổi mà được gia má nuông chiều, kính trọng và coi cậu như người khách trong nhà."
Kiều Phong kể đến đây đột nhiên rùng mình, tự hỏi: "Tại sao vậy? Khắp thiên hạ, người làm cha mẹ chỉ có lòng thương yêu nuông chiều con là cùng, quyết không có lý nào lại biệt đãi con nhỏ như khách". Nghĩ vậy, bất gác lẩm bẩm: "ừ!
Mà lạ thật? Sao lại có chuyện kỳ quái như vậy?" A Châu nghe tiếng, hỏi:
-Ðại gia nói chuyện chi kỳ quái đó?
Nàng chỉ nói được bấy nhiêu rồi thở ra như hết hơi. Kiều Phong biết chân khí trong người nàng lại kiệt rồi, liền đặt bàn tay sau lưng để truyền nội lực vào thân thể nàng.
A Châu dần dần tỉnh lại, than rằng:
-Kiều đại gia! Mỗi lần truyền chân khí vào cho tôi là một lần nội lực đại gia bị giảm sút. Nội lực là một thứ rất cần trong võ học, đại gia tận tâm như vậy, A Châu này biết lấy chi báo đáp?
Kiều Phong cười, nói:
-Tôi chỉ cần tĩnh toạ, thở hít luyện tập trong mấy giờ là nội lực khôi phục lại như cũ, hà tất cô phải nói đến chuyện báo đáp. Tôi cùng chủ nhân cô là Mộ Dung công tử tuy chưa gặp mặt, nhưng đã cùng nhau thần giao cách cảm ở ngoài ngàn dặm.
Lúc nào tôi cũng có người bạn đó ở bên lòng. Cô đã là người nhà công tử, bất tất phải coi tôi như người ngoài.
A Châu buồn rầu đáp:
-Chỉ trong một thời gian ngắn là nội lực tôi lại dần dần tiêu tan. Ðại gia không thể... vĩnh viễn...
Kiều Phong biết ý nàng muốn nói mình không thể vĩnh viễn ở bên cạnh nàng để kéo dài chút hơi tàn cho nàng mãi được, ông liền an ủi:
-Cô cứ yên tâm, thế nào tôi cũng tìm được thày thuốc để chữa cho cô hết nội thương.
A Châu mỉm cười, nói:
-Tôi e rằng ông thày đó sợ tôi cùng cùng kiệt quá rồi, không chịu chữa cho. Kiều đại gia! Câu chuyện đại gia chưa kể hết, đại gia vừa nói cái gì kỳ quái nhỉ?
Kiều Phong sực nhớ lại, nói:
-Ủa! Tôi lại nói đi đâu rồi? Bây giờ tôi kể tiếp.
"Bà mẹ thấy cậu không thú nhận, cũng không nói gì nữa đi, vào trong nhà. Lát sau, cậu nhỏ mài dao xong cũng vào thì thấy má má đang khẽ bảo với gia gia là cậu trộm tiền đi mua dao nhưng không chịu nhận.
Gia gia cậu chỉ bảo: "Thằng nhỏ này ở với chúng ta, trước nay chả được tý đồ chơi nào. Y muốn mua gì thì mua, chúng ta chưa thoả mãn y được điều gì... Hai ông bà đang nói chuyện với nhau, thấy nhỏ vào liền thôi không nói nữa.
Gia gia cậu nét mặt từ ái, xoa đầu cậu, nói: "Từ đây con đi phải cẩn thận. Con ngã hay sao mà bươu đầu lên thế?" Gia gia cậu tuyệt nhiên không đả động đến chuyện mất tám đồng cân bạc cùng chuyện cậu đi mua dao chơi. Ông vẫn giữ nét mặt ôn hoà, không tỏ vẻ gì khó chịu..."
Ngừng một lát, Kiều Phong lại nói tiếp:
"Cậu nhỏ này tuy mới bẩy tuổi nhưng đã hiểu việc đời. Cậu nghĩ thầm: "Gia má ngờ mình ăn cắp tiền mua dao. Ðáng lẽ các người phải tức bực hoặc đánh mắng cho một chập mình đâu dám oán hận, sao gia má vẫn thương yêu chiều chuộng mình đến thế?"
Cậu nghĩ vậy, trong lòng băn khoăn, nói với gia gia: "Gia gia ơi! Con không ăn cắp tiền đâu, con dao này không phải con mua mất tiền". Gia gia cậu nói: "Má con thật lắm chuyện! Mất tiền thì thôi chứ sao, làm gì mà phải cuống cuồng lên? Bụng dạ đàn bà vẫn nhỏ nhen thế. Con ngoan lắm, đừng buồn nghe! Ðầu con có đau lắm không?"
Cậu bé đáp: "Con không sao đâu!" Cậu tưởng biện bạch thêm nhưng không biết biện bạch cách nào. Cậu rất buồn bã trong lòng, tối đi ngủ không ăn cơm. Ðêm hôm ấy cậu trằn trọc mãi không sao ngủ được, bỗng nghe thấy má má khóc sụt sịt.
Cậu cho là má mình lo gia gia bệnh nặng lại căm giận về chuyện ban ngày bị thày lang đánh đập.
Cậu rón rén bò trước cổng nhà thày lang. Cửa trước, cửa sau nhà thày lang đều đóng chặt không có lối vào. Thân hình cậu bé nhỏ, cậu liền nằm ép bụng xuống,trườn mình qua lỗ chó chui để vào. Thấy trong phòng hãy còn ánh đèn, cậu liền chọc thủng giấy dán trên cửa sổ để nhòm vào. Thày lang chưa ngủ, đang ngồi thái thuốc. Cậu đẩy cửa bước vào phòng."
A Châu nghe tới đây, vẻ mặt đầy nghiêm trọng, hỏi:
-Thằng nhỏ mới bảy tuổi, nửa đêm còn lần vào nhà người ta tất bị ăn đòn.
Kiều Phong lắc đầu, kể tiếp:
-Thầy lang nghe tiếng kẹt cửa vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ cất tiếng hỏi: "Ai đó?" Cậu nhỏ không đáp, rảo bước đến cạnh thày lang, rút dao nhọn ra đâm một nhát. Người cậu thấp nên dao đâm trúng vào bụng thày lang. Thày lang chỉ kêu lên được một tiếng rồi ngã xuống đất.
|