View Single Post
  #71  
Old 05-02-2005, 12:46 PM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 24

Tầm cừu nhân Hào Kiệt cải trang

Giữa lúc ấy, bất thình lình ở góc Ðông Bắc văng vẳng có tiếng vó ngựa đi về phía Nam.
Kiều Phong lắng tai nghe thì đoàn người ngựa này có đến dư hai chục, ông lập tức chạy nhanh quanh sườn núi, về phía có tiếng vó ngựa để xem ai.
Kiều Phong đứng trên cao trông thấy rõ hơn hai chục người kỵ mã điều mặc áo giáp vàng, đúng là quan binh nhà Ðại Tống. Ông nhận rõ bọn người này rồi, không muốn để ý đến nữa, nhưng chỗ ông và A Châu đang đứng lại là yếu lộ từ ngoài ải tiến vào Nhạn Môn Quan.
Năm trước quần hùng Trung Nguyên sở dĩ ẩn ở chỗ này để phục kích bọn võ sĩ Khất Ðan vì nơi đây trông ra ngoài rất rõ.
Kiều Phong nghĩ thầm:
- Ðây là nơi biên phòng hệ trọng, quan binh nhà Ðại Tống gặp người lạ mặt, tất thế nào cũng tra hỏi lôi thôi. Chi bằng mình tránh khỏi phiền phức .
Nghĩ vậy ông liền dắt A Châu nấp vào tảng đá lớn và bảo nàng:
- Ðây là quan binh nhà Ðại Tống.
Chỉ trong khoảnh khắc, hơn hai mươi tên quân kỵ ruổi ngựa lên núi.
Kiều Phong nấp sau tảng đá lớn đã trống thấy tên quân sĩ đầu trong lòng không khỏi xúc động thở dài lẩm bẩm:
- Ngày trước Trí Quang Ðại sư cùng bọn Triệu Tiền Tôn mai phục để tập kích quân địch chắc cũng nấp ở sau tảng đá lớn này ngó bọn võ sĩ Khất Ðan ruổi ngựa lên núi như ta bây giờ. Núi non trơ đó, tảng đá còn đây, mà bọn võ sĩ đôi bên đã biến thành đống xương trắng .
Trong lúc Kiều Phong đang bâng khuâng nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy tiếng trẻ con kêu khóc.
Ông giật mình như người trong giấc mơ, tự hỏi:
- Tại sao lại có trẻ nít khóc?
Kế đó ông lại nghe thấy tiếng đàn bà lanh lãnh, liền thò đầu trông ra để xem cho rõ thì thấy bọn quan binh nhà Ðại Tống này, tên nào cũng cướp đem về một vài người đàn bà, con nít.
Bọn người bị bắt đều mặc quần áo Khất Ðan theo ông đều chăn bò.

Nhiều tên quan binh nhà Ðại Tống đưa tay ra sờ nắn vào những người đàn bà con gái Khất Ðan, trông rất bỉ ổi và khả ố.
Người đàn bà nào kháng cự là quan binh đánh đập.

Kiều Phong rất lấy kỳ, không hiểu ra sao?
Bọn người ngựa này đi qua bên tảng đá lớn, tiến thẳng vào Nhạn Môn Quan.
A Châu hỏi:
- Kiều đại gia! Bọn họ làm gì vậy?
Kiều Phong lắc đầu nghĩ thầm:
- Quan quân trấn thủ biên cương sao lại càn rỡ thế này .
Ông chưa kịp đáp thì A Châu lại nói:
Bọn quan binh này không khác gì quân giặc cướp.
Ðang khi nói chuyện, lại thấy hơn ba chục tên quan binh khác đi lên, xua mấy trăm con trâu bò và bắt về mười mấy người phụ nữ Khất Ðan.
Một tên quân nói:
- Chuyến này đi tuần tiểu, thu hoạch chẳng ra gì. Không hiểu chủ soái có lên ruột không?
Tên khác đáp:


- Kể ra thì không lấy được nhiều trâu bò của bọn Liêu Công. Song bọn đàn bà cướp về đây, được vài thị sạch nước cản hầu hạ Ðại soái. Chắc người khoái lắm, không lên ruột đâu mà sợ.
Tên kia lại nói:
- Ðược có ba chục đứa con gái đem về, làm sao đủ chia? Ðành phải vất vả thêm một ngày, mai lại đi cướp nữa.
Một tên quân khác cười nói:
- Bọn Liêu Cẩu đã thấy rút dây động rừng, chúng nó trốn hết rồi còn gì. Có muốn đi càn quét, ít ra là phải vài ba tháng nữa mới được.
Kiều Phong nghe tới đây, khí giận đầy ruột, nghĩ bụng:
- Những hành động của lũ quan binh này còn hung ác hơn là quân giặc cướp .
Đột nhiên một đứa con nít đang ngồi trong lòng mẹ khóc thét lên. Người mẹ Khất Ðan hất tay tên quân binh Ðại Tống ra, quay lại gọi đứa nhỏ đang khóc.
Tên quân cả giận, nắm lấy đứa nhỏ quật xuống đất rồi cho vó ngựa xéo lên mình.

Lập tức, ruột gan đứa nhỏ lòi ra.
Người đàn bà Khất Ðan sợ, mặt xám ngắt, muốn khóc mà không khóc ra tiếng.
Cả bọn quan binh cười rộ xúm lại.
Kiều Phong đã được chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh tượng thảm khốc nhưng cái lối tàn sát con nít một cách công nhiên để làm trò đùa thì đây mới là lần thứ nhất. Ông căm giận vô cùng, nhưng vốn tính trầm mặc, không buông cơn giận cho nổi lên, vẫn lẳng lặng xem sao.
Lũ quan binh này đi qua rồi thì lại một toán hơn mười tên quân binh khác la ó đi tới.
Toán quan binh Ðại Tống cũng đều cưỡi ngựa, tay cầm đao dài giơ lên.

Ðầu mũi giáo đều có bêu một cái thủ cấp máu chảy đầm đìa.
Khấu đuôi một con ngựa có buộc quăng dây dài trói năm người đàn ông Khất Ðan.
Kiều Phong nhìn cách ăn mặc những người Khất Ðan này cũng toàn là hạng bình dân chăn trâu bò.
Hai người đã già lắm, đầu tóc bạc phơ còn ba người nữa là thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi.

Ông hiểu ngay: khi thấy quan binh Ðại Tống đến ăn cướp, bọn tráng niên Khất Ðan mạnh khỏe đều chạy thoát, nên lũ quan binh chỉ cướp được những người già nua yếu đuối cùng đàn bà trẻ con đem về.


Bỗng thấy một tên quan binh cười nói:


- Chặt được bốn mươi cái thủ cấp, bắt sống được năm tên Liêu cẩu, công lao tuy chẳng có gì là lớn, nhưng cũng không phải là nhỏ. Mình sẽ được thăng một cấp bậc và phần thưởng trăm lạng bạc hẳn nắm chắc rồi.
Một tên khác nói:
- Này lão Triệu! Cách đây về phía Tây năm mươi dặm có một thị trấn Khất Ðan, anh có dám tới đó càn quét không?
Lão Triệu đáp:
- Có chi mà chẳng dám? Ngươi khinh ta mới đến chăng? Cũng vì mới đến nên ta muốn lập thêm công nữa đây. Trong khi hai tên nói chuyện thì mọi người đã đi đến bên tảng đá lớn. Một ông già Khất Ðan trông thấy đứa con nít bị dày xéo vừa rồi, đột nhiên kêu rống lên.
Kiều Phong tuy không hiểu tiếng Khất Ðan, song nghe tiếng la kêu la vừa bi thương vừa căm phẫn đến cùng cực, cũng đoán ra xác đứa nhỏ đó là thân nhân của lão.
Tên tiểu tốt cầm dây trói lão ra sức lôi bước đi, không để lão dừng lại gầm thét.
Lão già Khất Ðan điên tiết lên, nhảy xổ vào tên tiểu tốt.
Tên tiểu tốt cả kinh, vung dao lên chém lão.
Lão ráng sức đẩy mạnh một cái, tên tiểu tốt từ trên ngựa rơi tọt xuống, há mồm cắn vào cổ lão.
Giữa lúc ấy một tên quân Ðại Tống khác ngồi trên lưng ngựa vung dao chém tới ngập sâu vào lưng lão rồi bồi thêm một cái đá.


Tên tiểu tốt kia nhờ thế mới đứng dậy được.

Hắn tức quá vung dao chém vào mình lão hán Khất Ðan vài nhát nữa.

Lão loạng choạng rồi té lăn xuống đất.
Lũ quan binh, kẻ cầm dáo dài, người cầm đoản đao vây quanh người lão hán.
Lão hán ngoảnh mặt về phía Bắc, cởi áo ra rồi vùng đứng dậy bỗng nhiên lão lớn tiếng kêu gào, nghe rất bi thương, tự như tiếng voi rống.
Trong lúc thảng thốt, lũ quan binh đều lộ vẻ kinh hãi.
Kiều Phong cũng thấy nao nao trong dạ.
Bỗng nhiên ông tựa hồ như cảm thấy tâm linh thông cảm cùng lão hán Khất Ðan.

Mấy tiếng lão rú lên thê thảm lúc hấp hối, chính ông đã cảm thấy như ông bị trúng luôn mấy nhát đao tại Tụ Hiền Trang. Ðó là những tiếng rú của người biết mình sắp chết.

Lúc đó ông còn kịp nghĩ đến những tiếng rú này, chẳng khác chi loài dã thú, tổn hại đến thanh danh một đấng anh hùng, nên ông phải miễn cưỡng cố nhịn. Giả tỷ mà ông không được Ðại Hán áo đen đến cứu kịp thời, thì biết đâu lúc mình chết đến nơi, chẳng buột miệng thét lên những tiếng rú như sói gầm.


Kiều Phong nghe lão rú mấy tiếng, trong lòng bất giác nảy ra cảm tình với lão liền phi thân từ trong tảng đá nhảy xổ ra, chụp lấy từng tên một trong lũ quan binh liệng xuống khe vực.


Chỉ trong khoảnh khắc, cả lũ quan binh đều bị quẳng xuống vực thẳm.
Kiều Phong đang hăng máu, mỗi con ngựa cũng bị một chưởng hất lăn hết xuống khe núi.

Tiếng người kêu oai oái lẫn tiếng ngựa hí :Di tai một lúc, rồi im lặng như tờ.

A Châu cùng bốn người Khất Ðan sống sót thấy thần oai Kiều Phong đều đứng thộn mặt ra mà nhìn.
Kiều Phong giết chết hơn mười tên quan binh, hú lên một tràng dài, vang động cả khe núi.

Ông thấy lão hán Khất Ðan bị trúng mấy nhát đao mà người vẫn đứng trơ như đá vững như đồng thì trọng kính phục lão là một tay hảo hán.

Ông liền bước lại trước mặt lão, thấy lão trễ áo để hở ngực và bụng, quay về hướng Bắc.
Kiều Phong vừa trông vào ngực lão, bỗng la lên một tiếng kinh dị, lùi lại một bước, loạng choạng tựa hồ xuýt ngã.
A Châu cả kinh vội hỏi:
- Kiều đại gia! đại gia... làm sao thế?


Bỗng nghe"roạc"một tiếng, Kiều Phong xé áo để lộ ngực ra trên có vẽ hình.


A Châu nhìn kỹ thấy trước ngực Kiều Phong có thích một cái đầu con sói xanh há miệng nhe nanh coi rất hung dữ. Nàng lại nhìn vào trước ngực lão hán Khất Ðan, cũng thấy chạm hình đầu con sói giống hình trên ngực Kiều Phong như hệt.


Thốt nhiên bốn người Khất Ðan la lên vang trời.
Kiều Phong từ thưở lên ba, mới hơi hiểu nhân sự, đã nhận biết trên ngực mình thích hình đầu con sói xanh, nhưng hình này đã có từ thưở nhỏ, tưởng chẳng có gì khác lạ, nên tuyệt không để ý đến.
Khi đến lớn lên, có lần ông đã hỏi song thân về hình này thì vợ chồng Kiều Tam Hòe chỉ biểu là thích vào cho đẹp, rồi trầm trồ khen ngợi một lúc, chớ không nói rõ lai lịch.
Về thời Bắc Tống tục thích hoa vào người đã thành tập quán. Thậm chí có người chạm hoa khắp từ đầu đến chân. Nguyên nhà Ðại Tống thừa kế giang sơn của Sài thị đời Hậu Chu, Ông Tổ mở nước nhà Hậu Chu là Quách Oai, trước ngực có thích một con sẻ. Vì thế mà người ta kêu rằng "Quách Tước Nhi ".
Thời bấy giờ thích họa vào người hầu như là một tập tục.

Quần chúng cái bang mười người đến tám chín thích họa vào mình, nên Kiều Phong không có ý hoài nghi gì nữa.
Hôm nay Kiều Phong thấy lão hán Khất Ðan chết rồi để lộ hình con sói xanh trước ngực, giống hệt hình vẽ trên ngực mình đã kinh hãi vô cùng, lại thấy bốn gã Khất Ðan xúm lại bên mình, vừa la gọi lão vừa trổ hình đầu con sói trên ngực mình.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn