View Single Post
  #72  
Old 05-03-2005, 02:12 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Kiều Phong không hiểu bọn họ nói gì, một gã cởi áo phanh mình ra.
Trên ngực gã cũng thích hình đầu sói.
Rồi ba gã kia cũng cởi áo ra để lộ hình vẽ trên ngực.
Kiều Phong không còn nghi ngờ gì nữa, biết chắc mình là giòng giống Khất Ðan.
Hình vẽ đầu sói trước ngực, nhất định là ký hiệu bộ lạc Khất Ðan nên người ta thích vào từ thưở nhỏ.
Trước nay, Kiều Phong vẫn thống hận người Khất Ðan vì cho họ là loài hèn mạt tàn ác, không giữ tín nghĩa, biết họ giết :Dc người Hán cực kỳ thê thảm.
Bây giờ ông tự nhận là người Khất Ðan như loài muông thú trong lòng đau khổ vô cùng, mặt thộn ra người run lên bần bật một lúc.
Ðột nhiên ông gầm lên một tiếng thật to rồi cắm đầu chạy vào rừng như người nổi cơn điên.
A Châu vội gọi lại:
- Kiều đại gia! Kiều đại gia!
Ðoạn ra sức chạy theo. Nàng đuổi đến hơn mười dặm, mới thấy Kiều Phong dừng lại ôm đầu ngồi dưới gốc cây lớn, sắc mặt xám xanh, những đường gân to nổi lên trán xanh lè.
A Châu chạy đến ngồi cạnh ông.
Kiều Phong lảng ra nói:
- Ta là hạng người Hồ đất Liêu, không bằng giống chó lợn. Từ đây trở đi, cô chẳng nên nhìn mặt ta nữa.
A Châu vốn cùng một ý nghĩ như người Hán, thống hận người Khất Ðan thấu xương. Song Kiều Phong đối với nàng chẳng khác nào một bậc thiên thần mà nàng vẫn thờ kính trong lòng. Ðừng nói ông là người Khất Ðan mà là mãnh thú, ma quỷ hay là gì đi nữa, nàng cũng không rời ông nửa bước.
Nàng nghĩ thầm:
- Bây giờ Kiều Phong đang buồn bực trong lòng, mình phải cố ý mềm mỏng đối với ông mới được .
Nàng liền cười nói:
- Bất luận người Hán hay người Khất Ðan cũng có kẻ hay người dở. Kiều đại gia, đại gia chả nên quan tâm làm gì. Tính mạng A Châu nay đã được đại gia cứu thoát thì dù đại gia là người Hán hay người Khất Ðan cũng vậy, A Châu không phân biệt chi hết.
Kiều Phong lạnh lùng nói:
- Ta không cần cô an ủi ta. Thực tình cô chả muốn nhìn mặt ta cô bất tất phải giả vờ giả vịt tìm câu nói đãi lòng. Ta có cứu tính mạng cho cô, thực ra cũng không phải do bản thân ta, mà chỉ là tính hiếu thắng bồng bột trong lúc nhất thời xui nên. Việc đó đến đây là hết. Thôi cô đi đi!
A Châu bàng hoàng và bồn chồn trong dạ, nghĩ thầm:
- Bây giờ y đã tự biết mình đúng là người Khất Ðan. Không chừng y sẽ trở về đất Bắc và từ đây không trở lại Trung Nguyên nữa .
Nàng hốt hoảng bất giác năn nỉ:
- Kiều đại gia! Nếu đại gia nhất định bỏ tôi mà đi, tôi quyết nhảy xuống vực thẳm. A Châu này cũng là người nói sao làm vậy. Ðại gia là một tay anh hùng hảo hán Khất Ðan, chả coi đứa nha hoàn đê tiện này vào đâu. Tôi đành chết đi là hơn.
Kiều Phong thấy nàng nói bằng một giọng cực kỳ thành khẩn trong lòng đâm ra cảm động. Ông vẫn tưởng mình là giòng giống man mọi thì người đời ai cũng coi mình như rắn rết, trong lòng chỉ muốn tránh xa.
Ngờ đâu A Châu đối với mình vẫn thủy chung như nhất, không có điều chi lạnh nhạt. Bất giác ông thò tay cầm lấy tay nàng ôn tồn nói:
- A Châu! Cô là nữ tỳ của Mộ Dung công tử, có phải là nữ hầu của tôi đâu mà bảo tôi khinh bỉ cô được.
A Châu nói:
- Tôi không cần đại gia an ủi. Thực tình trong lòng đại gia không muốn nhìn tôi nữa. Ðại gia bất tất phải giả vờ giả vịt tìm câu nói vừa lòng.
Nàng lắp lại mấy câu nói của Kiều Phong trước, đồng thời tỉnh tâm và mặt vẻ cũng bắt chước như in, mắt còn lộ ra đầy vẻ tính ngờ, Kiều Phong cười ha hả. Trong lúc ông bực mình được một cô gái lanh lợi thông minh cười nói, thành ra cũng khuây khỏa được cơn ngu muộn.
A Châu thốt nhiên nghiêm nét mặt nói:
- Kiều đại gia! Tôi phục thị Mộ Dung công tử thì có, chứ không dám bán mình cho công tử đâu! Chỉ vì nhà tôi gặp nạn: gia gia bị một kẻ đối đầu rất lợi hại đến tìm trả thù. Người tự liệu sức mình không chống chọi nổi, mới đem tôi ký thác vào chỗ phụ thân Mộ công tử. Tuy tiếng là một thị tỳ, nhưng thực ra là tôi đến Yến Từ Ô ở Cô Tô để lánh nạn. Rồi đây tôi có phục thị đại gia, làm kẻ nữ tỳ, Mộ công tử cũng không thể trách được.
Kiều Phong khoát tay lia lịa nói:
- Không! Không đâu! Tôi là người Hồ man mọi không bao giờ có thị tỳ. Những bậc phú quý ở Giang Nam các cô đã quen tính rồi, đi theo tôi chỉ tổ phiêu lưu khổ sở, chẳng có gì là thú? Cô nhìn con người thô lỗ như tôi liệu có đáng để cô phục thị không?
A Châu mỉm cười nói:
- Thế thì tôi sẽ đi cướp về cho đại gia mấy tên nô bộc. Lúc nào đại gia vui vẻ thì nói cười với tôi, mà lúc nào bực mình, đại gia tha hồ đánh đập mắng nhiếc! đại gia đã vừa lòng chưa?
Kiều Phong nói:
- Tôi chỉ e đánh ra một quyền là cô chết ngay tức khắc.
A Châu nói:
- Vậy thì xin đại gia nhẹ tay cho đừng ra đòn quá nặng.
Kiều Phong cười ha hả nói:
- Ðã đánh mà còn nhẹ tay thì thà rằng đừng đánh còn hơn. Tôi chả cần có nô bộc làm quái gì.
A Châu nói:
- Ðại gia là một vị anh hùng Khất Ðan đi cướp vài cô gái người về làm nô lệ cũng chả sao. Chính mắt đại gia chả vừa trông thấy quan binh nhà Ðại Tống đi cướp vô số người Khất Ðan là gì?
Kiều Phong lẳng lặng không nói gì nữa.
A Châu thấy ông nhíu cặp lông mày khóe mắt đăm chiêu thì nàng rất băn khoăn ngờ rằng là mình nói câu gì thất thố để ông phải buồn phiền.
Hồi lâu Kiều Phong thủng thỉnh nói:
- Trước nay tôi chỉ thấy nói người Khất Ðan hung ác, tàn bạo ngược đãi người Hán, nhưng giờ chính mắt mình được mục kích cảnh tượng quan quân nhà Ðại Tống tàn sát những người già nua cùng đàn bà trẻ con, tôi... tôi... A Châu! Tôi là người Khất Ðan, song từ đây không lấy thế làm thẹn mà cũng không cho dòng Hán tộc là vinh nữa.
Kiều Phong liếc mắt nhìn vực thẳm bên cạnh thẩn thờ nói:
- A Châu! Ngày trước gia gia cùng má má tôi không tội lỗi mà bị người Hán giết chết ở đây. Thù này không báo không được.
A Châu gật gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi ngấm ngầm kinh hãi.
Tuy Kiều Phong chỉ nói sơ sơ hai chữ báo thù song A Châu bảo rằng hai chữ này bao hàm những cuộc ác đấu rùng rợn, máu chảy thây phơi.
Kiều Phong lại trỏ vực thẳm hỏi:
- Hôm ấy má má tôi bị bọn họ giết rồi, gia gia tôi đau xót không muốn sống. Chắc cũng đứng bên tảng đá này nhảy xuống vực sâu. Nhưng còn đang chơi vơi gia gia tôi không nỡ chôn sống tôi theo, hay quăng lên, nên Kiều mỗ mới có ngày này. Thế thì gia gia tôi thật đáng thương tôi vô bờ bến, có phải không cô?
A Châu rưng rưng dòng lệ đáp:
- Vâng!
Kiều Phong lại nói:
Mối thù giết cha mẹ sâu nhường biển cả, lẽ nào quên đi không báo. Từ trước giờ tôi không biết lại đi nhận thù làm bạn, thẹn may bất hiếu vô cùng! Nếu nay không đi tìm giết thủ phạm đã hạ sát phụ thân mình, thì Kiều mỗ còn mặt mũi nào đứng trong trời đất? Không hiểu con người mà bọn họ xưng hô "Thủ lãnh đại ca" là ai? Trao bức thư gửi cho Uông Bang Chúa hắn có thư danh rõ ràng nhưng Trí Quang hòa thượng lại xé chỗ tên hắn bỏ vào miệng nuốt đi mất. Thằng cha "Thủ lãnh đại ca" đó chắc hãy còn sống không thì bọ họ cần gì phải giấu nhẹm.
Ông hỏi rồi tự trả lời như vậy vì ông biết rằng A Châu chẳng giúp gì mình tìm cho ra kẻ thù. Nhưng có người ngồi bàn để nghe mình nói thì cũng đỡ cơn phiền não được phần nào.
Kiều Phong lại nói tiếp:
- Gã "Thủ lãnh đại ca" đã đứng ra suất lĩnh bọn hào kiệt ở Trung Nguyên thì tất phải là tay không những võ nghệ tuyệt luân mà danh vọng còn cao xa hơn hơn nữa. Trong thơ hắn viết kêu Uông Bang Chúa bằng "Kiếm Nhiên Lão Ðệ" thì tuổi hắn ít ra nay cũng đã ngoài sáu chục có khi đến bảy chục hay hơn nữa. Một nhân vật lẫy lừng mà tuổi già như vậy tưởng cũng không khó tìm. À phải! Những người được coi bức thư này ngoài Trí Quang hòa thượng còn có Từ trưởng lão và Mã phu nhân bên Cái Bang, cả Thiết Ðiện Phán Quan Ðơn Chính, Triệu Tiền Tôn cũng biết hắn là ai: Trí Quang hòa thượng cùng Triệu Tiền Tôn cũng là những tên đồng phạm hạ sát song thân tôi. Mẹ kiếp! Tôi phải tìm cho được thằng cha "thủ lãnh đại ca" để chu diệt cả nhà hắn, bất cứ già trẻ, không để sống sót một mống.
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn