View Single Post
  #74  
Old 05-03-2005, 02:18 AM
vui_la_chinh vui_la_chinh is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Trum Yeu Gai
Bài gởi: 4,697
Send a message via Yahoo to vui_la_chinh
Default

Chương 25

Thành Vệ Huy phát sinh nghi án
Kiều Phong dặn A Châu:



- Cô cứ ở trong khách sạn này chờ tôi.

A Châu gật đầu, Kiều Phong liền lập tức rảo bước theo hút Triệu Tiền Tôn.

Ông thấy Triệu Tiền Tôn lúc núp vào góc tường mé tả, lúc lại ẩn sang gian nhà mé hữu, hành tung có vẻ bí mật.

Ra khỏi cửa Ðông, Kiều Phong vẫn đi cách Triệu Tiền Tôn một quãng khá xa, không để cho y biết mình đang theo hút.
Triệu Tiền Tôn đi thẳng ra bờ sông, chui ngay vào chiếc thuyền mui đen.
Kiều Phong để khí đi rất mau, chỉ nhô lên thụt xuống mấy cái đó đến bên thuyền, ông nhẹ nhàng nhảy lên mui nằm phục xuống, lắng tai nghe.

Bỗng thấy tiếng Ðàm Bà nói:
- Sư huynh ơi! Chúng ta đã bấy nhiêu tuổi đầu, câu chuyện hồi còn nhỏ có hối hận thì nay cũng đã quá muộn. Duyên phận lỡ rồi, nghĩa cũ tình xưa nhắc lại vô ích.
Triệu Tiền Tôn nói:
- Vì sư Muội mà tôi đã đành bỏ phí một đời. Tôi hẹn mình nay đây không có gì khác, chỉ xin mình hát lại mấy khúc ngày xưa cho tôi nghe một lần nữa!
Đàm Bà thở dài nói:
- Trời ơi! Sao sư huynh si tình đến thế! Lang quân tôi đến Vệ Huy trông thấy mặt sư huynh y rất khó chịu. Y là người có tính đa nghi, sư huynh chẳng nên ép uổng tôi nhiều!
Triệu Tiền Tôn nói:
Cần cóc gì? Chúng ta là sư huynh Muội với nhau, đến đây kể lại chuyện xưa có gì mà sợ.
Ðàm Bà thở dài:
- Những khúc hát trước kia, những khúc hát trước kia...
Triệu Tiền Tôn thấy mụ đã động lòng liền tấn công thêm:
- Triệu Quyên nay chúng ta may gặp dịp hội ngộ, sau này chưa biết còn có cơ hội nào được trùng phùng? Tôi e rằng chẳng còn sống mấy nỗi. Tôi chết rồi thì dù mình có muốn hát cho tôi nghe cũng không được nữa.
Ðàm Bà nói:
- Sư huynh đừng nói gở như vậy. Sư huynh đã muốn nghe thì để tôi hát một bài.
Triệu Tiền Tôn nói:
- Thế thì còn gì bằng!
Ðàm Bà cất tiếng hát:
- Nhớ buổi đó trên cầu nhẹ gót... Dưới đầu cầu em giặt mớ xiêm y...
Mới hát được hai câu, hai tiếng lách tách vang lên, cửa khoang bị đẩy ra, một Ðại Hán xồng xộc bước vào, chính là Kiều Phong.

Nhưng ông đã cải trang nên Triệu Tiền Tôn và Ðàm Bà không nhận ra.

Hai người thấy không phải là Ðàm Công nên mới yên tâm quát:
- Ngươi là ai?

Kiều Phong lạnh lùng nhìn hai người nói:
- Một đứa là gái bạc tình dâm đãng, trốn chúa lộn chồng, hò hẹn với tình lang. Một gã là phường Nam nhi bỉ ổi, quyến rũ vợ người...


Kiều Phong chưa dứt lời, Ðàm Bà cùng Triệu Tiền Tôn đồng thời vung tay đánh vào hai bên tả hữu Kiều Phong.

Kiều Phong né người đi một chút, và nhanh như cắt xoay tay nắm lấy tay Ðàm Bà.

Ðồng thời khuỷu tay ông huých vào sườn bên trái Triệu Tiền Tôn.


Triệu Tiền Tôn cùng Ðàm Bà đều là cao thủ võ lâm, tưởng rằng chỉ một chiêu là hạ được đối phương. Ngờ đâu chàng Ðại Hán tướng mạo tầm thường, mà võ công kỳ tuyệt, mới một chiêu dã đối thủ sang động.


Khoang thuyền chật hẹp quá hai người không xoay xở chân tay được, còn Kiều Phong bất luận gặp nơi rộng hay nhỏ hẹp, cũng ra đòn một cách rất thuần thục.

Trong khoang thuyền vuông không đầy một trượng, ông vẫn xử chiêu cực kỳ linh động.


Ðánh nhau mới được bảy hợp, lưng Triệu Tiền Tôn đã bị trúng chỉ.

Ðàm Bà thất kinh ra tay chậm một lút, sau lưng bị trúng chưởng của Kiều Phong ngã xuống ván thuyền.


Kiều Phong nói:


- Hai vị ở đây nghỉ một lát. Trong khu vườn hoang thành Vệ Huy hiện có mặt vô số anh hùng hảo hán, ta đi mời bọn họ đến đây phê phán vụ này.


Triệu Tiền Tôn cùng Ðàm Bà cả kinh, gắng gượng vận động nội lực.

Nhưng các huyệt đạo đều bị phong tỏa, ngay đầu ngón tay út cũng không nhúc nhích được nữa.
Triệu Tiền Tôn và Ðàm Bà đều đã cao niên, thực ra không âm niệm về tình dục, hẹn nhau ra đây là để kể tình xưa, chớ không phải để làm điều càn rỡ quá mức.

Về thời Bắc Tống ai cũng coi việc vi phạm lễ giáo là hệ trọng. Nhất là những bậc anh hùng hảo hán trong giới giang hồ phạm vào sắc giới càng bị anh em thóa mạ. Một ông một bà lén lút hẹn nhau chui vào khoang thuyền, đố ai mà tin được họ rủ nhau đến đây nghe mấy câu hát? Hay nói vài câu chuyện vẩn vơ.
Nếu để mọi người kéo đến quan chiêm thì còn ra thế nào? Cho đến Ðàm Công cũng mất mặt với thiên hạ.
Ðàm Bà vội nói:
Thưa anh hùng, chúng tôi không có điều gì đắc tội với các hạ. Nếu các hạ khoan dung cho, tôi xin báo đáp.
Kiều Phong nói:
- Tại hạ không mong gì báo đáp và chỉ hỏi một câu. Hai vị trả lời cho ba tiếng là tại hạ lập tức giải huyệt đạo cho hai vị rồi ra khỏi nơi này ngay. Tại hạ xin hứa vĩnh viễn không đem việc hôm nay tiết lộ với ai. Nhưng hai vị phải nói cho thật.


Ðàm Bà nói:
- Nếu già này biết sẽ xin nói thật.
Kiều Phong nói:
- Có người viết thư cho Uông Bang Chúa bên Cái Bang nói về thân thế Kiều Phong. Con người đó được nhiều vị kêu là "Thủ lãnh đại ca". Vậy người ấy là ai?

Triệu Tiền Tôn vội kêu lên:
- Tiểu Quyên! Không nói được! Không nói được!
Kiều Phong trừng mắt nhìn Triệu Tiền Tôn nói:
- Nếu không chịu nói thì thanh danh của ngươi sẽ bị tan tành.
Triệu Tiền Tôn nói:
- Lão gia đành chịu chết là cùng chứ gì? Thủ lãnh đại ca là người có ơn với ta, ta quyết không chịu đem tên tuổi người ra bán cho người.
Kiều Phong lại hỏi:
- Thế thanh danh của Tiểu Quyên bị tiêu tan ngươi cũng không chịu nói ư?
Triệu Tiền Tôn đáp:
- Nếu Ðàm Công biết chuyện này ta lập tức tự vận ngay trước mặt y thế là xong hết.
Kiều Phong quay sang nói với Ðàm Bà:
- Người đó chắc không có ơn nghĩa gì với bà? Vậy thì bà nói ra thì không những mọi ngươi đều vui vẻ mà lại bảo toàn danh dự cho Ðành Công cùng tính mạng của sư huynh bà.
Đàm Bà nghe Kiều Phong hăm giết Triệu Tiền Tôn, không khỏi run sợ nói:
- Ðể tôi cho các hạ hay, người đó là...
Triệu Tiền Tôn đột nhiên thét lên:
- Tiểu Quyên! Dù sao sư Muội cũng đừng nói. Ðó là một điều tôi khẩn khoản xin mình. Thằng cha này chắc là thủ hạ Kiều Phong mình mà nói ra thì thủ lãnh đại ca nguy mất.
Kiều Phong nói:
- Kiều Phong chính thị là ta! Các ngươi không chịu nói thì mang hậu họa không biết đâu mà kể!
Triệu Tiền Tôn giật mình nói:
- Thảo nào bản lĩnh của ngươi ghê gớm quá! Tiểu Quyên! Suốt cuộc đời tôi chưa xin mình việc gì, chẳng lẽ tôi xin mình có một điều này mà không được ư?
Ðàm Bà nghĩ tới mấy chục năm nay, Triệu Tiền Tôn vẫn đem lòng quyến luyến mình. Mình phụ y nhiều rồi. Trước nay dù y lòng có xin cầu, cũng không nói ra miệng bao giờ. Phen này y vì muốn bảo vệ tính mạng ân nhân, chết cũng không tiếc. Có lý đâu mình lại phá hoại người cũ của y. Nghĩ vậy mụ liền đáp:
- Kiều Phong! Hai điều thiện, ác đều ở nơi ngươi: Anh em ta tự vấn tâm không có điều gì đáng thẹn là đủ. Xin miễn thứ cho ta không thể nói với ngươi cái điều mà ngươi muốn biết.
Giọng nói tuy lễ độ nhưng đầy vẻ quyết liệt, dù sao cũng không chịu thổ lộ.
Triệu Tiền Tôn cả mừng nói:
- Tiểu Quyên! Tôi rất cảm ơn mình.
Kiều Phong biết có bức bách nữa cũng vô ích, chỉ "hứ" một tiếng rồi thò tay rút cành thoa trên đầu Ðàm Bà, nhảy lên bờ, trở về thành Vệ Huy tìm Ðàm Công.
Ông đã cải trang rồi, đi đường không ai nhận biết.
Ðàm Công, Ðàm Bà trọ trong khách sạn "Như Quy" ai cũng biết, nên Kiều Phong hỏi được ngay.
Kiều Phong tiến thẳng vào khách sạn, thấy Ðàm Công hai tay chắp sau lưng, bước lui bước tới trong phòng ra chiều nóng nảy.

Kiều Phong đi vào cầm sẵn cành thoa của Ðàm Bà trong tay giơ ra.
Ðàm Công tử từ lúc thấy Triệu Tiền Tôn cũng đến Vệ Huy thì trong lòng hồi hộp không yên, lại chờ đến nửa ngày trời chẳng thấy vợ về, nên lão đang băn khoăn không biết mụ đi phương nào? Lão chợt nhìn thấy cành thoa của vợ thì vừa sợ vừa mừng, hỏi ngay:
- Các hạ là ai? Phải chăng nội nhân tôi nhờ các hạ đến đây có việc gì?
Lão vừa nói vừa giơ tay ra cầm lấy cành thoa.
Kiều Phong để lão cầm cành thoa rồi mới nói:
- Tôn phu nhân bị người ta bắt, nguy đến nơi rồi.
Ðàm Công cả kinh nói:
- Nội nhân tôi võ công há phải tầm thường, sao lại bị bắt một cách dễ dàng như thế được?
Kiều Phong nói:
- Bà bị Kiều Phong bắt.

Ðàm Công vừa nghe nói "Bị Kiều Phong bắt" thì không nghi ngờ gì nữa. Lão tự nghĩ Kiều Phong đã ra tay thì không còn gì lạ nữa, chỉ lạ một điều là tại sao Kiều Phong lại bắt mụ?

Lão sửng sốt hỏi:


- Trời ơi! Lại hắn! Lại chính hắn rắc rối đến cả nội nhân tôi, hiện giờ ở đâu?
__________________




**************************************************
TRUM YEU GAI , CHET VI GAI
SONG DE YEU , CHET VI YEU
Trả Lời Với Trích Dẫn